Văn / 2024.4.4
Ánh vàng rực rỡ trong vắt xuyên qua dãy hành lang của toàn bộ tòa nhà giảng đường. Những cây ngô đồng tại trường Trung học số 7 Nam Du đã tỏa bóng xanh mát rượi, tràn ngập hương vị của mùa hè.
Trời xanh mây trắng, chỉ cần tựa vào lan can nhìn xuống là có thể thấy bóng dáng những thiếu niên đang chạy băng băng trên đường chạy đỏ rực của sân vận động.
Gió thổi lật những trang sách đã ngả vàng, vài học sinh tụm lại một chỗ cười lớn, dần lạc bước trong khoảng thời gian này.
Sau giờ học, đài phát thanh phát những bản nhạc do chính học sinh gửi đến, hết bài này đến bài khác, không dứt.
Thường Hạ bước lên bậc thềm cuối cùng, nghe thấy bản nhạc vốn nằm trong danh sách phát nhạc trên điện thoại của mình.
“My youth, my youth is yours. Cả bạn và tôi đều biết thanh xuân của tôi chỉ thuộc về các bạn / Trippin’ on skies sippin’ waterfalls, đưa bạn tự do bay lượn trên bầu trời xuyên qua thác nước / My youth, my youth is yours, chỉ hy vọng dành trọn thanh xuân của mình cho các bạn.” – Trích từ bài hát /Youth/ của Troye Sivan
Cô nhìn qua khung cửa kính, bỗng nhìn thấy chiếc bảng đen ở một lớp học nào đó được viết mười bốn chữ to tướng:
“Xuân phong đắc ý mã đề tật, nhất nhật khán tần trưởng an hoa – Dịch nghĩa : Gió xuân đắc ý, vó ngựa phi nhanh. Một ngày xem hết hoa Trường An” — Đường.Mạnh Giao /Đăng Khoa Hậu/.
“Ê, lệch hết cả chữ rồi kìa, nên lùi sang trái chút nữa.”
“Giờ thì sao?”
“Tốt hơn rồi.”
Thường Hạ nghe thấy những lời bàn bạc của những học sinh đang “vắt cạn nơ ron” để làm báo tường của một lớp nào đó, trên tay họ dính đầy những vệt màu sắc sặc sỡ, gương mặt ai cũng mang nét cười rạng rỡ.
“Câu này phải dùm hàm bậc nhất mà giải chắc luôn.”
“Tại sao?”
“Cậu nhìn cái đồ thị này là một đường thẳng, hơn nữa đường thẳng này không bao giờ vuông góc với trục x. Hệ số quyết định góc nghiêng của đường thẳng, còn tung độ quyết định vị trí giao điểm của đường thẳng với trục y.”
◆ Lạy chúa, dốt toán còn phải dịch cái tung độ hoành độ này TToTT
“Hóa ra là vậy..”
Có hai cô bạn đang vai kề vai, chụm đầu vào nhau rồi thảo luận một đề toán nào đó mà không hề để ý tới hình bóng của Thường Hạ tại đây.
Thường Hạ bỗng nhiên nhớ tới năm lớp mười Thường Tuệ từng hỏi cô rằng, cô thích trời quang hay trời mưa.
Cô trả lời theo hệ “Tuệ nói gà, Hạ nói vịt” rằng, cô thích mùa hạ của những năm thanh xuân.
Chỉ cần vào mùa hạ, dẫu cho là thời tiết khô hanh nắng nóng, hay là mưa rơi tầm tã, đều sẽ khiến linh hồn của con người trở nên nhiệt huyết sục sôi. Những điều này dường như vô cùng bất hợp lý, nhưng nếu đặt vào “là cô nghĩ” thì mọi chuyện đều có thể cho qua.
Vì sao nhỉ? Tầm mắt của Thường Hạ đang phóng ra phía xa xa.
Những vụn sáng lắp lánh đong đầy trong đôi mắt của chàng thiếu niên ấy. Bộ đồng phục trắng xanh sạch sẽ, thanh khiết lộng gió trong ngày hè. Những tâm tư chẳng thể gọi tên cứ xốn xang trong lồng ngực, tựa như gây ra biết bao trận động đất sóng trào.
“Mày không biết gập máy bay giấy ư?”
“Biết chứ.”
“Nhưng mà mày gập còn chẳng đẹp bằng tao.”
“Cái rắm ấy.”
“Nào qua đây so xem ai bay nhanh hơn.”
“OK, luôn đi.”
Sự háo hức của những ngày đầu hạ đã mang tới cuộc hội ngộ tuyệt vời.
Vào năm lớp mười hai này đây, Thường Hạ đã nhận được câu trả lời.
Tuổi trẻ đã trao cho mùa hạ một nụ hôn nồng cháy, để rồi mỗi ngày trôi qua trong mùa hạ ấy đều trở nên sống động và rạng rỡ lạ thường.
Hoặc có lẽ, cái gọi là sục sôi nhiệt huyết chưa bao giờ là tuổi mười bảy. Thường Hạ nhìn về phía xa, khóe miệng cong lên nụ cười từ bao giờ. Cô giơ tay ra, nắm lấy một sợi nắng hè.
Cơn gió nhẹ lướt qua ngọn tóc, thôi tung vạt áo đồng phục, chương bản thảo cứ thế lật mở, mở màn cho những ngày tháng rực rỡ.