Ngoại truyện 1: Mùa hạ năm thứ 7
Các mùa luân chuyển, chớp mắt một cái đã là mùa hè năm thứ bảy sau khi tốt nghiệp cấp ba.
Sau khi tốt nghiệp, Lục Hy Triệt chưa từng gặp lại Thường Hạ, cũng không để lại phương thức liên lạc nào. Thường Hạ trong ký ức của anh vẫn luôn dừng lại ở thời điểm học cấp ba, chưa từng thay đổi.
Màn đêm buông xuống, bóng cây mờ ảo. Sau khi tốt nghiệp đại học, Lục Hy Triệt tự mình mở một tiệm hoa tên là “Hạ”. Anh chưa từng rời khỏi Nam Du, từ đầu đến cuối đều ở nơi này. Bởi vì có một thứ gì đó đang níu giữ anh, tất cả những điều trân quý nhất của anh đều được chôn giấu ở thành phố này, anh không muốn rời xa chúng.
Người kinh doanh tiệm hoa ngoài anh ra thì còn có một cô bé làm bán thời gian vừa mới lên năm nhất đại học. Lục Hy Triệt nói với cô ấy lúc nào rảnh thì cứ đến, tiền công anh vẫn sẽ kết toán sòng phẳng cho cô.
Hôm nay là tuần đầu tiên của kỳ nghỉ hè, cô bé đã cùng anh bận rộn cả ngày trời. Bây giờ sắp đến giờ đóng cửa thì cửa bỗng nhiên bị người từ bên ngoài đẩy vào.
Lục Hy Triệt đang ở bên trong dọn dẹp cỏ dại và cành thừa, liền nói với cô bé: “Tiểu Thất, em ra xem là ai đi.”
Tiểu Thất đáp: “Vâng ạ.”
Bước vào tiệm hoa là hai người, một nam một nữ đang khoác tay nhau. Chàng trai ánh mắt ôn nhu, ngũ quan ngay ngắn đẹp trai; cô gái thì ngoan ngoãn, rạng rỡ, tóc buộc cao, đuôi tóc hơi xoăn. Tiểu Thất lần đầu tiên nhìn thấy một cặp đôi đẹp đôi đến như vậy.
“Hai vị muốn mua hoa gì ạ? Hoa hồng, tulip, dạ lan hương cát cánh, những loại hoa này đều là mới vận chuyển về chiều nay, rất tươi ạ.” Tiểu Thất cung kính nói.
Thường Hạ nhìn quanh môi trường bên trong, phong cách rất trong lành, lấy màu trắng làm chủ đạo, nhưng cách trang trí lại ngập tràn hoa baby màu hồng.
Cô bị cái tên của tiệm thu hút vào đây, không ngờ gần trường Cấp ba Số 7 Nam Du lại mở một tiệm hoa, mà lại còn đặt tên là “Hạ”.
“Tiệm của mọi người có nhiều hoa baby hồng quá.” Thường Hạ cảm thán.
Động tác trên tay Lục Hy Triệt ở bên trong bỗng khựng lại. Anh chớp chớp mắt, cảm thấy chắc chắn là mình đã nghe nhầm, bèn cười khẽ một tiếng rồi tiếp tục làm việc.
Tiểu Thất cười nói: “Đúng vậy ạ, ông chủ của chúng em thích, nhưng những bông hoa baby hồng này là hàng không bán của tiệm, chỉ để ngắm thôi ạ.”
Thường Hạ hé miệng, cảm thấy tiếc nuối: “Vậy à, tiếc thế, chị còn đang muốn mua một bó mang về nhà để, nhìn đẹp thật đấy.”
Lục Hy Triệt hít vào một ngụm khí lạnh, ngón tay anh bị một cành cây sắc nhọn cứa rách, nhưng anh không hề để ý, mà ngước mắt lên, muốn từ khe cửa nhìn trộm bóng dáng ấy.
Rõ ràng ngay từ lần đầu tiên nghe thấy giọng nói của cô, anh đã đoan chắc chính là cô, nhưng Lục Hy Triệt không dám nghĩ đến, cho đến khi cô nhắc tới hoa baby hồng.
Tiểu Thất vẫn cười nói: “Chị có thể chọn loại khác ạ, những loại khác cũng rất đẹp. Hoa bó sẵn đều do một mình ông chủ tự làm, mỗi ngày lượng đơn đặt hàng đều không ít đâu ạ.”
Giang Hòe đứng bên cạnh cô, cưng chiều nói: “Thích thì cứ lấy, anh tặng em.”
Mị lực của chàng trai này lớn quá, Tiểu Thất nhịn không được nhìn thêm vài cái. Loại hào quang rực rỡ chói mắt này cũng chỉ có cô gái bên cạnh anh ta mới áp chế nổi. Tiểu Thất thầm nghĩ, lại là một thiếu gia nhà giàu đến để làm đại tiểu thư vui lòng rồi.
Thường Hạ đảo mắt một vòng, quyết định: “Vậy thì lấy một bó cát cánh trắng đi, em nhớ Đòan Nhu từng nói với em, loài hoa này đại diện cho tình yêu chân thành không thay đổi, Kì Ôn Ngôn trước đây từng ôm một bó rất lớn tặng cậu ấy ở cổng trường đại học.”
“Vậy thì lấy cái này đi.” Giang Hòe nhìn dáng vẻ yêu thích không buông tay của cô, mỉm cười hỏi Tiểu Thất: “Bao nhiêu tiền vậy em?”
Tiểu Thất vừa định lên tiếng thì đã bị giọng nói của Lục Hy Triệt từ bên trong gọi lại.
“Em vào đây một chút.”
Tiểu Thất ngẩn người, giọng của ông chủ giây trước nghe vẫn bình thường, sao bây giờ lại trở nên khản đặc thế này.
“Xin lỗi hai vị, chờ em một chút, em đi vào đây một lát.” Tiểu Thất vội vàng nói.
Giang Hòe đáp: “Không sao, không vội.”
Tiểu Thất đi vào bên trong, lại phát hiện giọng của ông chủ đã bình thường trở lại. Lục Hy Triệt nói nhỏ với cô vài câu xong, Tiểu Thất khó hiểu hỏi: “Tại sao ạ?”
Lục Hy Triệt lườm cô một cái: “Hỏi nhiều thế làm gì, cẩn thận tôi trừ lương đấy.”
Tiểu Thất bĩu môi, nói: “Dạ vâng.”
Giang Hòe và Thường Hạ thấy Tiểu Thất đi ra, chưa đợi họ kịp hỏi, Tiểu Thất đã có chút gượng gạo nói: “Dạ… là thế này, ông chủ của chúng em, à không không, ý em là tiệm sắp đóng cửa rồi. Đây là bó hoa cát cánh trắng cuối cùng của ngày hôm nay, ông chủ bảo không lấy tiền, tặng cho hai vị ạ.”
“Tặng tụi chị ư? Như vậy không tốt lắm đâu.” Thường Hạ nói, “Dù sao cũng là hoa tự tay người ta bó mà, phải có chút gì đáp lại chứ.”
Giang Hòe cũng đồng tình, anh đã chuẩn bị quét mã thanh toán, nhưng Tiểu Thất lập tức ngăn anh lại.
“Thật sự không cần đâu ạ, ông chủ nhà em hào phóng lắm. Tiệm hoa cũng sắp đóng cửa rồi, hai vị cứ cầm lấy rồi đi thôi ạ, chúc anh chị mãi hạnh phúc bên nhau ạ.” Tiểu Thất nói.
Thường Hạ trong lòng tuy có chút áy náy, nhưng cô nhìn điệu bộ như muốn “đuổi khách” của Tiểu Thất thì biết số tiền này chắc chắn không cách nào trả được rồi.
Lục Hy Triệt nghe thấy bên ngoài không còn động tĩnh gì nữa mới từ bên trong bước ra.
“Đi xa chưa?” Anh hỏi.
Tiểu Thất đáp: “Vừa đi chưa được bao lâu ạ.”
“Ừ.” Lục Hy Triệt thản nhiên đáp lại một câu.
Tiểu Thất tò mò hỏi: “Ông chủ, anh có quen biết hai người vừa rồi không ạ?”
Ánh mắt Lục Hy Triệt không một gợn sóng, nói: “Không quen.”
“Thế sao anh còn tặng miễn phí cho họ? Lại còn bắt em ra nói dối nữa?” Tiểu Thất không tài nào hiểu nổi.
Lục Hy Triệt không muốn trả lời nhiều: “Tôi thích thế.”
“Tối nay đóng cửa sớm, em về đi, tiền công tôi cộng thêm cho một ít.”
Tiểu Thất thỏa hiệp: “Dạ được ạ. Mà nói đi cũng phải nói lại, ông chủ, anh độc thân đến giờ có phải là vì chị gái xinh đẹp vừa nãy không ạ?” Tiểu Thất đâu có ngốc, làm sao cô không nhìn ra được chứ.
Mỗi ngày khi Lục Hy Triệt ngồi làm việc ở bên ngoài, số nữ sinh đến tiệm mua hoa có đến một nửa là để ngắm anh. Ngờ đâu Lục Hy Triệt đến mí mắt cũng chẳng thèm nhướng lên, cứ tiếp tục hí hoáy với đống đồ trên tay, điều này lại càng kích thích ham muốn chinh phục của những người theo đuổi.
Thỉnh thoảng có vài cô nàng rất biết cách lấy lòng, sau khi mua hoa ở chỗ anh xong thì quay lại đem tặng cho Lục Hy Triệt. Lục Hy Triệt liền tỏ vẻ “được sủng ái mà sợ” đón lấy, rồi sau đó lại lặng lẽ đặt về vị trí cũ để tiếp tục bán tiếp. Tiểu Thất lần nào nhìn thấy cũng phải nhịn cười đến nội thương, hành vi này của Lục Hy Triệt đúng là vừa đáng ghét vừa buồn cười, nhưng chẳng ai làm gì được anh.
Trước đây vào buổi tối cũng có các cô gái đến mua hoa, cô có bao giờ thấy Lục Hy Triệt tặng miễn phí cho ai đâu.
Lục Hy Triệt lại lườm cô một cái: “Em còn muốn nhận tiền công nữa không đấy?”
Tiểu Thất ngoan ngoãn ngậm miệng, trong lòng sớm đã đoán ra được đến tám, chín phần. Cô biết tỏng mọi chuyện, nhưng cô không dám nói ra, nếu không tiền công của cô sẽ bị trừ sạch một cách âm thầm mất.
“Vậy em về đây ạ, mấy ngày tới em không đến đâu nhé, ba mẹ dẫn em đi chơi ở phương Bắc rồi. Nếu được thì em sẽ mua chút đặc sản mang về cho ông chủ nha.” Tiểu Thất đeo balo lên, vui vẻ bước ra ngoài.
Lục Hy Triệt nhếch khóe môi cười, nhanh chóng bước ra khóa cửa tiệm lại.
Nhà của Lục Hy Triệt vẫn ở khu tập thể cũ ngày trước. Trong suốt bảy năm qua, nơi này từng được sửa sang lại một lần, duy chỉ có căn phòng của Lục Tinh Mạc là được anh giữ nguyên vẹn không hề động tới.
Về đến nhà đã gần mười giờ đêm, anh tắm rửa xong liền ra phòng khách xử lý vết thương bị cứa lúc nãy.
Một ngày trôi qua mệt mỏi rã rời, khi anh ngồi trên giường và cầm lấy dây sạc điện thoại, vô tình nhìn thấy trên tủ đầu giường có đặt một bức ảnh, một mảnh giấy đã ngả vàng và một sợi dây chun buộc tóc màu đen.
Lục Hy Triệt bước tới, cầm lên xem.
Chàng trai trong ảnh mặc đồng phục học sinh, nụ cười có chút gượng gạo, nhưng bù lại gương mặt mang nét thanh tú, lạnh lùng, hai tay đút túi quần trông vừa có nét bất cần lại vừa có chút “phá phách”. Nụ cười này lại vừa vặn đến lạ kỳ, đó chính là bản thân anh thời thiếu niên ngây ngô. Mà ở một khoảng cách không xa, có một cô gái cũng lọt vào khung hình, như có ma xui quỷ khiến mà đang nhìn về phía ống kính.
Trên mảnh giấy viết hai chữ “Cố lên”, nét chữ rất đẹp, nhưng theo dòng thời gian trôi qua, nét mực đã có chút mờ nhạt, không còn rõ ràng nữa.
Trong lòng bàn tay anh đang nắm chặt sợi dây chun màu đen mà cô từng làm mất, thứ mà đã tình cờ được anh nhặt lên cất giấu, vậy mà đã bảy năm trôi qua.
Ngay cả việc tối nay tình cờ gặp cô ở tiệm hoa cũng nằm ngoài dự tính của anh. Lục Hy Triệt nghĩ, cô nhất định là bị cái tên của tiệm hoa thu hút, mà tên của tiệm hoa này vốn dĩ lại được đặt vì cô.
Thành phố Nam Du lớn như vậy, nếu cô không đi nơi khác thì loanh quanh lòng vòng thế nào vẫn có thể gặp lại. Nhưng tối nay lại là một cuộc gặp gỡ đơn phương suốt bảy năm qua. Trong lúc Thường Hạ hoàn toàn không hay biết, anh đã đứng sau khe cửa và lặng lẽ ngắm nhìn cô rất lâu.
Trong khoảnh khắc ấy, những ký ức nhanh chóng ùa về trong tâm trí không cách nào xua tan được, kéo anh trở lại thời kỳ cấp ba của bảy năm trước.
Bầu trời xanh thẳm, thi thoảng có vài cánh chim bay qua. Lục Hy Triệt đang tì người lên lan can, chẳng hiểu sao trong tay bỗng bị ai đó nhét vào một khối rubik. Anh quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Châu Tồn Thanh. Cậu ta mỉm cười hỏi: “Mày biết chơi không?”
Lục Hy Triệt ước lượng khối rubik trong tay, thản nhiên nói: “Không biết.”
“Mày mà không biết á?! Hôm qua rõ ràng tao vừa nhìn thấy mày giúp một bạn nam xoay được cả sáu mặt, thế mà mày lại bảo với tao là không biết?” Châu Tồn Thanh kích động nói.
Lục Hy Triệt khẽ nheo mắt: “Mày nhìn nhầm rồi đấy.”
Châu Tồn Thanh: “Toàn trường này tìm không ra người thứ hai có gương mặt như mày đâu, mày còn bảo tao nhìn nhầm à?”
Lục Hy Triệt: “Biết đâu được đấy, đến gà với vịt mày còn phân biệt sai cơ mà.”
Châu Tồn Thanh: “……”
Châu Tồn Thanh mắng nhỏ một tiếng, đang định giật lại khối rubik trong tay anh thì Lục Hy Triệt khẽ rụt tay lại, ánh mắt anh vô thức nhìn xuống phía dưới.
Thường Hạ và Đoàn Nhu đang đi sóng đôi bên nhau. Không biết Đoàn Nhu đã nói điều gì thú vị mà khiến Thường Hạ cứ cười suốt. Khoảng cách tuy có hơi xa, nhưng Lục Hy Triệt vẫn có thể nhận ra cô ngay từ cái nhìn đầu tiên.
“Này, Lục Hy Triệt, mày đang nhìn cái gì đấy? Con ngươi sắp rớt ra ngoài đến nơi rồi kìa.” Châu Tồn Thanh cười trêu chọc.
Lục Hy Triệt không nói gì, Châu Tồn Thanh tò mò nên cũng ghé người lên lan can nhìn xuống theo.
ChuChâu Tồn Thanh lập tức biết ngay anh đang nhìn ai. “Thường Hạ à, cái người có tên trên bảng vàng kỳ thi giữa kỳ vừa rồi đó, cậu ấy đúng là chiến thần khối tự nhiên luôn.”
Lục Hy Triệt lườm cậu ta một cái đầy quái dị, vẫn giữ im lặng.
Châu Tồn Thanh thè lưỡi cảm thấy mất hứng, thừa lúc Lục Hy Triệt không để ý liền giật phắt lại khối rubik, quay người nói: “Mày cứ từ từ mà ngắm nhé, tao đi chơi bóng đây!”
Lục Hy Triệt nhíu mày nói: “Chơi bóng cái gì, mày quay về nghỉ ngơi không được à?”
Châu Tồn Thanh vốn có tính bướng bỉnh: “Dù sao thì cũng thế rồi, mày đừng quản tao nữa.” Nói xong, cậu ta chạy biến đi mất dạng như một làn khói. Lục Hy Triệt bất lực quay đầu lại định nhìn Thường Hạ thêm lần nữa, thì phát hiện cô đã đi xa mất rồi.
Hay là kết bạn với cô ấy đi, dùng danh nghĩa bạn bè như một màn kịch lừa dối, để rồi lặng lẽ thích cô ấy.
Vì vậy, anh đã đứng đợi ở cổng trường mười mấy phút chỉ để tự tay đưa cho cô một xiên kẹo hồ lô, hay mua cho cô những món ăn vặt nóng hổi.
Mỗi tháng lớp A khối tự nhiên đều có một tiết thể dục học chung với lớp C khối xã hội. Lục Hy Triệt vừa nghe thấy tiếng chuông tan học vang lên liền vội vã lao ra khỏi phòng học. Nhưng khi chạy đến sân thể dục, anh lại cố tình đi chậm lại, chỉ để được ngắm nhìn cô từ phía xa.
Vài cô gái đang vây quanh Thường Hạ, có vẻ như đang dạy cô ấy chơi bóng rổ. Họ làm mẫu cho cô động tác lên rổ ba bước cơ bản. Anh liền nhìn thấy Thường Hạ chạy ngược chiều gió vài bước, giơ tay lên, quả bóng chuẩn xác lọt lưới trong tiếng reo hò của những người xung quanh.
Lục Hy Triệt cũng mỉm cười theo, anh trốn dưới bóng cây ngô đồng, không một ai có thể phát hiện ra từng nhất cử nhất động của anh.
Mỗi lần bảng điểm thi được hạ xuống, Lục Hy Triệt đều chuẩn xác tìm ra tên của Thường Hạ. Cô luôn đứng ở top đầu, chưa bao giờ bị tụt hạng. Còn bản thân anh thì lại đang lững lờ trôi nổi ở nhóm dưới.
Lục Hy Triệt cảm thấy may mắn vì bản thân từng nhận được lời khích lệ từ người đứng đầu khối. Chính vì vậy, kể từ khoảnh khắc đó, anh muốn vượt qua những ranh giới khó lòng khuất phục kia, để trở thành một người xuất sắc giống như cô.
Anh bắt đầu ngày đêm học thuộc từ vựng tiếng Anh, giải từng bài toán một. Nếu như không thể cùng cô gặp gỡ ở trên đỉnh vinh quang, thì ít nhất ở lưng chừng núi, anh cũng có thể ngắm nhìn một phong cảnh mang sắc màu khác biệt.
Ban đầu, anh nghĩ mọi chuyện đều đặc biệt tốt đẹp, đến mức khi anh và Thường Hạ làm bạn, mỗi lần nói chuyện với cô anh đều ngậm nụ cười, mang mặt nhiệt tình, cởi mở nhất của mình dâng hiến cho cô.
Thế nhưng, sự thích thầm hèn mọn chôn giấu đã lâu kia, vào ngày tình cờ gặp nhau ở quán bar hôm ấy đã phá đất lao ra, hiện thực đập tan tưởng tượng, ngày càng không thể cứu vãn.
Lục Hy Triệt bỗng nhiên tỉnh táo nhận ra sự khác biệt về thân phận giữa hai người là điều không thể né tránh.
Đứa trẻ ở độ tuổi như anh đã phải đi làm thuê, nói ra liệu có bị người ta cười chê không? Ba mẹ ly hôn, anh phải mang theo đứa em gái mới sáu tuổi đi trị bệnh, tiêu tán hết sạch tiền tích lũy. Anh bị bức vào đường cùng mới phải bước lên con đường này, để rồi bị người mình thích bắt gặp. Một cảm giác bất lực lan tràn khắp toàn thân, làm tê liệt suy nghĩ. Anh hối hận rồi, anh không nên gọi tên cô.
Nhưng rồi vô tình, anh thoáng nhìn thấy một dòng thông báo chúc mừng sinh nhật hiện lên trên điện thoại của cô.
Hóa ra ngày 25 tháng 12 là sinh nhật của Thường Hạ.
Thế là, anh âm thầm đi theo cô, đến tiệm bánh gần đó mua một chiếc bánh kem socola trị giá hai trăm tệ mang đến một quán KTV, rồi bảo nhân viên phục vụ gửi đến tận tay một cô gái họ Thường.
Lục Hy Triệt không biết cuối cùng Thường Hạ có nhận được chiếc bánh socola đó không, nhưng chiếc bánh trông có vẻ rất ngon, chính anh còn chẳng nỡ mua cho bản thân, anh hy vọng cô sẽ thích.
Sau đó, anh gặp Thường Hạ ở bệnh viện, cô biết chuyện tình hình bệnh tật của Lục Tinh Mạc thì vô cùng đau xót. Lục Hy Triệt đã kể cho cô nghe một vài chuyện về gia đình. Thường Hạ nghe xong bỗng nhiên nhét vào tay anh hai trăm tệ, nói là để mua chút đồ ăn ngon, đồ chơi cho Lục Tinh Mạc, cô còn nói mọi chuyện rồi sẽ tốt lên thôi.
Thật sao? Mọi chuyện rồi sẽ tốt lên sao? Không phải, tất cả đều chẳng thể tốt lên được nữa rồi.
Sự ra đi của Lục Tinh Mạc khiến anh suy sụp một thời gian dài, Lục Hy Triệt tiều tụy không gượng dậy nổi, nhưng vẫn ép buộc bản thân phải nhanh chóng bước ra, không được tiếp tục chìm đắm trong đau thương nữa.
Anh cố kìm nén gương mặt tươi cười, như thường lệ đi ngang qua phòng học lớp A khối tự nhiên. May mắn một chút thì có thể chạm mặt cô để chào một câu hoặc nói vài lời, còn nếu không may thì cả ngày cũng chẳng nhìn thấy cô đâu.
Bất luận là nhất kiến chung tình hay là lâu ngày sinh tình, thì rung động đều được định đoạt kết luận trong một khoảnh khắc.
Anh đã làm hết những chuyện trẻ con nhất, dùng những lý do vụng về nhất để tạo chủ đề nói chuyện, nhưng lại phát hiện ra mình vẫn không cách nào bước vào trái tim cô.
Thường Hạ vì Diệp Tuệ mà đã đến tìm Lục Hy Triệt vài lần, có điều đều là để hỏi xem tại sao Châu Tồn Thanh bỗng nhiên lại biến mất không thấy tăm hơi. Mà Lục Hy Triệt luôn lừa cô rằng: “Châu Tồn Thanh hôm nay bị sốt nên xin nghỉ, chắc ngày kia mới đi học lại.”
Rất nhiều, rất nhiều lý do để né tránh chủ đề này.
Anh thực ra không muốn lừa cô, càng không muốn nhắc đến cái tên Châu Tồn Thanh, thế nhưng dường như mọi sự bất công đều đổ ập xuống người anh.
Kỳ thi đại học kết thúc, ngoại trừ Lục Hy Triệt ra thì tất cả mọi người đều nhiệt liệt hoan hô, chào đón kỳ nghỉ dài tận ba tháng. Còn anh, trên đường chạy đến bệnh viện, lại đang rơi nước mắt, lẳng lặng gánh chịu hậu quả.
Hậu quả chính là Châu Tồn Thanh thất hứa, anh ở trên thế gian này đã mất đi tất cả những người đối tốt với mình.
Lục Hy Triệt đột nhiên cảm thấy bản thân sẽ không bao giờ có thể để lộ ra nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng nữa.
Anh đã không đi chụp ảnh tốt nghiệp, lấy cớ là mình bị bệnh để trốn tránh. Anh không còn dũng khí để thích Thường Hạ nữa, thế nhưng… thế nhưng, rốt cuộc đó là thích hay là chấp niệm, chính anh cũng không phân biệt rõ nữa rồi. Anh chỉ nhớ năm ấy khi vô tình ngước đầu lên, đã nhìn thấy bóng hình khiến tim mình lỗi nhịp nhất trong ngày hè. Từ đó về sau, một con quạ đen đã chờ được bình minh, chờ được một tia sáng rọi chiếu.
Cho đến tận buổi lễ tốt nghiệp, Lục Hy Triệt rốt cuộc không nhịn được, lén thay bộ đồng phục rồi ngồi ở hàng ghế cuối cùng, xem một bài phát biểu của Thường Hạ.
Cô thực sự chẳng cần phải làm gì cả, chỉ cần đứng đơn thuần ở đó thôi cũng đã lọt vào tầm mắt của anh, len lỏi vào tâm trí anh và chiếm vị trí đầu bảng, không một ai có thể sánh bằng.
Nhưng em tốt đẹp đến thế, chỉ là không thích tôi.
“Cuối cùng, chúc các bạn đều có thể toại nguyên được như ý muốn.”
Lục Hy Triệt nghe xong, khẽ nở nụ cười khổ.
Làm gì có đâu, thứ mà anh muốn từ lâu đã cách anh ngày một xa vời vợi rồi.
Anh đúng là đã nỗ lực thi đỗ đại học, nhưng thì đã sao chứ? Anh mãi mãi không thể gặp lại một đứa em gái mà anh yêu thương, một người anh em tri kỷ, và một cô gái mà anh thích nữa. Hoặc giả sau này, anh cũng chẳng thể gặp được ai tốt hơn cô ấy. Lục Hy Triệt không có cách nào khác, cho nên anh chọn lựa chấp nhận.
Anh cứ mãi tìm kiếm, tìm kiếm, khó khăn lắm mới tìm được một người có thể chữa lành cho mình, để rồi cuối cùng mới nhận ra, bản thân anh bấy lâu nay đều là đang tự an ủi. Không ngừng theo đuổi, nhưng chưa từng sở hữu.
Anh cũng muốn được người khác yêu thương thật lòng, điều đó khó lắm sao?
Đối với Lục Hy Triệt mà nói, điều đó khó hơn lên trời.
Vừa hay em chính là sự rạng rỡ, còn tôi lại tự ti đến mức chẳng dám nói với em thêm một lời.
Lục Hy Triệt từ lâu đã không còn là chàng thiếu niên của năm xưa nữa rồi. Anh thay đổi rồi, không còn cười nhiều nữa, không còn đi chơi bóng nữa, cũng không còn đi cầu xin những thứ vốn dĩ không thuộc về mình.
Anh biết rõ, Thường Hạ thích Giang Hòe, chứ không hề thích anh.
Vì vậy, ở đoạn cuối cùng của màn kịch dối lừa này, anh đã đợi được cô. Cô đến rồi, anh nói:
“Nguyện cho cậu một đời vô ưu vô lo, niềm vui luôn tràn ngập.”
Hóa ra yêu thầm lại cay đắng đến thế, vị chua chát giống như những quả mận chưa chín hẳn ở trên cây.
Ánh nắng lười biếng tỏa ra từng đợt hơi thở mệt mỏi. Chàng thiếu niên mười bảy tuổi năm ấy từng âm thầm đi theo Thường Hạ đến văn phòng. Sau khi cô rời đi, anh đã đến bên cuốn vở bài tập của cô, vụng về đồ lại từng nét, từng nét tên của cô. Khi đó anh ngây thơ nghĩ rằng, khắc sâu cái tên của em là có thể trộm đi cả quãng đời còn lại.
Mảnh giấy ngả vàng, bức ảnh chụp trộm, sợi dây chun đánh rơi….Tất cả những điều này, sau khi tốt nghiệp đều được Lục Hy Triệt viết vào trong một cuốn sổ.
Nghĩ rồi lại nghĩ, vẫn quyết định viết ra.
Thực ra tôi không giỏi văn chương cho lắm, vậy thì cứ tùy hứng mà viết vậy.
Việc tôi từng thích em dường như là điều nhiệt huyết nhất trong những năm tháng thanh xuân. Sự hiểu biết của tôi về em thực ra không nhiều, nhưng tôi lại đắm chìm trong mỗi một lần đối thoại và lướt qua vai nhau.
Tôi từng nhìn thấy em uống một loại nước ngọt vị cam, thi thoảng lại ngậm một viên kẹo mút tăm Alpenliebe, biết tài khoản diễn đàn của em nhưng chẳng dám kết bạn.
Em thích đi giày trắng, thích đeo đồng hồ ở cổ tay trái, thích buộc tóc đuôi ngựa cao, lúc nào cũng tràn đầy sức sống.
Mỗi lần trên bảng thông báo đều có thành tích vinh quang của em, đó là đỉnh mây xa vời mà tôi không cách nào chạm tới.
Tôi nghe thấy luôn có vài nữ sinh oán trách em, đố kỵ với sự xuất sắc của em, lại cũng luôn có người đăng bài muốn xin phương thức liên lạc của em.
Vô số người muốn chứng kiến em ngã xuống vực sâu, nhưng em lại quá đỗi kiên cường, mãi luôn đứng trên đỉnh núi ngắm nhìn hoa hồng nở rộ khắp muôn nơi.
Tôi đã từng âm thầm đi sau em rất nhiều lần, may mắn là em chưa một lần phát hiện ra tôi.
Tôi thường đi trên con đường về nhà của em, nhưng mỗi lần đi đến một nửa lại rụt rè quay bước.
Tôi thích nét tùy ý của em, sự rạng rỡ của em, sự tự tin của em. Những điều mà tôi phải cố ngụy tạo ra thì em lại hoàn toàn sở hữu, tôi quá đỗi khao khát chúng rồi.
Tôi không thể khống chế được bản thân mà nhớ về mùa hè năm ấy, nhớ về tuổi mười bảy, mười tám chẳng thể quay lại của mình. Cái nóng nực khiến lòng người bứt rứt, tiếng phấn viết trên giảng đường dễ làm người ta buồn ngủ, và cả thứ tình cảm thích thầm lặng lẽ nảy mầm, sâu đậm, khó quên.
Sự thích thú ngây ngô và e ấp, mối tình thầm kín không có kết quả, tôi đều nhớ rõ.
Nếu được chọn lại một lần nữa, tôi vẫn sẽ cam tâm tình nguyện đứng ở bên lề thế giới của em, làm một người bạn bình thường, thành tâm chúc phúc cho em được hạnh phúc.
Trận thích thầm này, tôi cam tâm tình nguyện nhận thua.Không trách em, sẽ không trách em, càng không oán hận em. Từ “hận” này quá đỗi nặng nề, nên để một người đã dùng hết sức lực để yêu em như tôi gánh vác thì hơn.
Đều nói rằng sự thích thầm thời học sinh không đáng để nhắc tới, nhưng ít nhất ở chỗ của tôi, nó sẽ vĩnh viễn không bao giờ tan biến thành tro bụi.
Viết ra những điều này, người đọc cũng chỉ có một mình tôi mà thôi.
Cô gái tôi thích, em sống có tốt không? Mùa hè năm nay lại đến rồi, tôi vẫn chẳng thể quên được em.
Giờ đây, những món đồ này được anh lật tung hòm tủ lấy ra xem lại. Anh chỉ cảm thấy bản thân căn bản không có năng lực để lật sang trang mới, anh hoàn toàn không cách nào quên được cô.
Thanh xuân cay đắng, mối tình thầm kín bỏ ngỏ, có một người được đặt ở nơi sâu nhất trong tim, gửi lại vào quá khứ.
Lục Hy Triệt rơi nước mắt, lặng lẽ cất kỹ chúng về chỗ cũ.
Gần đây, Lục Hy Triệt khi ở tiệm hoa thường xuyên nghĩ về mùa hè thời cấp ba. Có đôi khi ngủ trưa tỉnh dậy, anh lại nhớ đến lúc mình cùng Châu Tồn Thanh đi lại ở hành lang phơi nắng. Ánh mặt trời chói chang, họ dứt khoát nhắm chặt hai mắt, chỉ lắng nghe tiếng cười đùa rộn rã lúc ẩn lúc hiện truyền đến từ trong hành lang.
Vài chiếc lá cây bị gió thổi qua, bóng cây chao đảo. Châu Tồn Thanh chỉ tay về phía trước trêu chọc anh: “Lục Hy Triệt mày mau nhìn xem, cô gái mày thích đến kìa!”
Lục Hy Triệt rõ ràng biết là không thể nào, nhưng anh vẫn ngước đầu lên nhìn.
“Ngày nào cũng lừa tao, hôm khác tao sẽ bảo thanh mai trúc mã của mày đến Trường trung học Số 7 Nam Du tìm mày đấy.”
Lục Hy Triệt nói xong liền quay đầu nhìn lại, nhưng bóng dáng của Châu Tồn Thanh đã sớm không còn tồn tại nữa rồi.
Khung cảnh bỗng chốc thay đổi, hiện tại anh đang ngồi trong tiệm hoa của mình, làm gì có ngôi trường học nào đâu.
Lục Hy Triệt nắm chặt cành hoa baby hồng trong tay, nhìn ngắm ánh mặt trời rực rỡ bên ngoài. Anh ước gì mình có thể mãi mãi chìm đắm trong giấc mơ này, chẳng bao giờ tỉnh lại nữa.
Một chú bướm lặng lẽ bay vào tiệm hoa từ lúc nào không hay, nó dừng chân lại bên bậu cửa sổ, khẽ khàng vỗ đôi cánh nhỏ, chẳng biết là đang khơi gợi hay gọi tìm ai.
Thế nhưng, ông chủ kinh doanh tiệm hoa này đã thực sự chìm vào giấc ngủ sâu một cách vô thức, tự nhiên cũng chẳng thể nghe thấy danh sách bài hát đang phát ngẫu nhiên trong tiệm:
Ngày anh trốn học vì em
Ngày những cánh hoa rụng rơi
Nơi căn phòng học năm ấy
Sao anh lại chẳng thể nhìn thấy
Ngày mưa rơi đã tan biến
Anh vẫn muốn cùng em tắm mát thêm một lần…
……
Ngày xửa ngày xưa, từng có người yêu em rất lâu
Nhưng gió lại vô tình thổi khoảng cách của chúng ta đi thật xa
Khó khăn lắm mới có thể yêu thêm dù chỉ một ngày
Nhưng ở đoạn kết của câu chuyện, em dường như vẫn nói lời từ biệt…
Mùa hè năm thứ bảy sau khi tốt nghiệp, vào một buổi chiều nọ, Lục Hy Triệt đã mơ một giấc mơ thật dài.
Trong mơ, anh nhìn theo hướng ngón tay chỉ của Châu Tồn Thanh. Thường Hạ đang mặc bộ đồng phục hai màu xanh trắng đan xen, trên tay ôm một cuốn vở bài tập dày cộm. Nụ cười của cô rạng rỡ dưới ánh mai, làm lay động và sưởi ấm cả quãng thời gian dài đằng đẵng của anh.
Người đã giam cầm thanh xuân của tôi chính là em, tôi chưa từng lãng quên, cũng vĩnh viễn không cách nào buông tay.