Chương 2

Tiếng ve sầu độc tấu ngân vang khúc dạo đầu rực rỡ, lá ngô đồng lay động trong làn gió mát, nhuộm xanh sắc hạ giữa không gian.

Tại lối đi vào con ngõ nhỏ thành phố Nam Du, những chiếc xe đạp cứ thế nối đuôi nhau qua lại. Đám hoa dại ven đường đang độ nở rộ nhất. Cái lạnh buốt của chai so da cam như thiêu đốt lấy trái tim, nóng bỏng và nồng nhiệt.

Giai điệu trong tai nghe lặp đi lặp lại bản nhạc của mùa hè. Cậu ấy đứng ngược sáng, nụ cười rạng rỡ chói mắt. Những hạt mầm thầm kín nơi góc khuất cứ thế lặng lẽ lớn nhanh như cỏ dại. Và ngay khoảnh khắc hai người nhìn sâu vào mắt nhau, bạn đã bước vào câu chuyện của họ rồi.

Thường Hạ đứng trên hành làng dài dặc của tòa nhà giảng đường, ánh hoàng hôn chiếu rọi lên chiếc váy trắng của cô, có làn gió chiều khe khẽ lướt qua thổi tung búi tóc đuôi ngựa.

Có một chiếc máy bay giấy đang bay từ cuối đoạn hành lang kia về phía này, rồi chầm chầm hạ cánh dưới chân cô.

Tiếng hoan hô reo hò của các chàng trai vang vọng khắp cả hành lang.

Thường Hạ rủ mi mắt nhìn chiếc máy bay giấy dưới chân, rồi sau đó lại ngước lên nhìn.

Cô thiếu nữ ấy không chút chần chừ nhìn thẳng vào mắt chàng trai dẫn đầu nhóm.

Cái kì quái là, chàng trai trước mắt cô đây chẳng hề trùng khớp với bất kì mảnh kí ức mà cô có trước đó. Thế nhưng ngay khoảnh khắc này, hai linh hồn như có một sự va chạm vô hình. Trong tiềm thức của Thường Hạ, duyên phận nói với cô rằng, sẽ còn rất nhiều câu chuyện nữa được viết tiếp tại nơi đây.

Ngay một giây sau, chàng trai mang chút dáng vẻ biếng nhác kia bỗng dưng đứng thẳng ngay ngắn.

“Xin lỗi bạn học, có thể giúp mình nhặt lên được không?”

Chàng thiếu niên ấy có dáng người cao gầy, bóng hình cậu bị ánh tà dương phía sau kéo dài một khoảng, bộ áo đồng phục xanh trắng hơi xốc xếch, mái tóc rủ nhẹ bồng bềnh. Đôi mắt cười cong cong, đẹp tới mức không nói lên lời. Cậu có nước da trắng lạnh, trên cánh tay nổi rõ những đường gân xanh , trên cổ tay có một nốt ruồi nhỏ.

Ngũ quan thực sự rất hoàn hảo, mũi cao, bên miệng nhàn nhạt hai lúm đồng tiền. Cậu có vẻ ngoài rạng rỡ, tràn đầy năng lượng, bộ dạng trông có vẻ “vẻ ngoài ngoan hiền” nhưng “tính cách nổi loạn.”

Thường Hạ phải đem “gương mặt” cậu vẽ lại hết một lượt trong đầu mới hoàn hồn khom lưng nhặt chiếc máy bay giấy đó lên.

Nhưng cô không đi qua đó để trả lại cho cậu, mà kẹp nó vào tay rồi phóng lại về vị trí cũ.

Có một cơn gió thổi qua, chiếc máy bay giấy rời khỏi quỹ đại rồi lại vừa khớp đập trúng phần ngực của cậu thiếu niên.

Thường Hạ mỉm cười ngọt ngào, Giang Hòe ngước mắt lên nhìn, ánh nắng vàng óng ánh đang phản chiếu lên gương mặt cô. Đôi mắt hạnh như chứa cả hồ nước thu trong vắt, hàng mi cong vút khẽ lay động trong vài cái chớp mắt.

Khuôn mặt trứng ngỗng, mắt to, môi nhỏ, tóc đuôi ngựa, làn da trắng tới phát sáng.

Kì Ôn Ngôn đứng cạnh trợn tròn mắt huých huých khuỷu tay Giang Hòe: “Mẹ kiếp, trung học số bảy Nam Du có gái xinh như vậy từ bao giờ thế?”

Thường Hạ mím môi không đáp, cô dùng tay siết chặt quai ba lô, nhìn họ thêm vài cái rồi lách qua người họ đi về phía phòng giáo vụ ở cuối đường.

Trong lúc đó, ánh mắt Kì Ôn Ngôn chưa từng rời khỏi cô.

Giang Hòe và Trình Gia Nhiên cũng liếc nhìn cậu ta, hai cánh tay đồng thời giơ lên tát “bốp” một phát vào đầu cậu ta. Giang Hòe cười cười: “Kì Ôn Ngôn , mày có ý gì?”

Kì Ôn Ngôn giơ tay xoa đầu chỗ bị đánh, chỉ trích Giang Hòe: “A Hòe, mẹ mày ra tay đừng có mạnh thế chứ. Đánh tao chấn thương sõ não luôn rồi dây này.”

Giang Hòe: “…”

Trình Gia Nhiên giờ tay bá vai cả hai, Giang Hòe cao hơn cả Trình Gia Nhiên và Kì Ôn Ngôn, cho nên tư thế bá vai của Trình Gia Nhiên có chút kì quái khó tả.

“Thôi ông ơi đừng có ở đây mà nói nhảm nữa, đi qua quán nướng gần nhà tao thử vị nhé?” Trình Gia Nhiên hỏi.

Giang Hòe không nói gì coi như ngầm đồng ý, còn Kì Ôn Ngôn không nói được cũng chẳng nói không đi, gương mặt anh tuấn tràn đầy nét ma quái: “Thằng nào mời?”

Trình An Nhiên chẳng thèm nghĩ, vứt một câu : “A Hòe.”

Giang Hòe – người vừa mới được phen “được sủng mà sinh lo” bật cười rồi tung chân đá nhẹ vào bắp chân cậu ta một cái. Cậu vò mái tóc mình, nhưng ánh mắt lại như có như không vấn vương mãi nơi cửa văn phòng, chỗ bóng lưng cô gái nhỏ kia mới biến mất.

Cậu nói tùy ý: “Tao mời thì tao mời.”

Thường Hạ tìm được đúng giao viên phụ trách sau khi vào văn phòng.

Ngô Hy Đinh, giáo viên chủ nhiệm lớp A khối tự nhiên, cũng là giáo viên tiếng anh. Cô là người ôn hòa, dễ mến, dù đã ngoài ba mươi nhưng gương mặt vẫn còn vương chút nét bầu bĩnh, dễ thương. Cô có mối quan hệ rất gần gũi với học sinh, thường xuyên trò chuyện về nhiều đề tài và rất hiếm khi nổi giận với ai.

Ngô Hy Đinh bảo Thường Hạ ngồi xuống, cô tháo mắt kính rồi nhẹ giọng nói: “Em là Thường Hạ, phải không?”

Cô thiếu nữ ngoan ngoãn gật đầu.

“Ba em nhắn cho cô nói rằng sáng nay em bị đau bụng, cho nên buổi chiều mới tới báo danh được, cô cứ đợi mãi, cuối cùng mãi tới chạng vạng mới đợi được em.” Trên mặt Ngô Hy Đinh không hề có nét không vui, mà ngược lại chất giọng tràn đầy quan tâm: “Giờ em ổn rồi chứ?”

Khóe môi Thường Hạ nở nụ cười, lắc đầu: “Dạ, em cảm ơn cô quan tâm, em đã đỡ nhiều rồi ạ.”

Sáng hôm nay cô không nghe lời ba khuyên, lấy một chai sữa lạnh từ tủ lạnh ra uống, kết quả “gặp ngay bà dì”, thế là đau bụng tới nỗ cô tưởng sắp phải đi đầu thai.

Tất cả những việc này đều là cô tự làm tự chịu, sau này có đánh chết cũng không dám tùy tiện như vậy nữa.

May là cảm giác đau đớn dần vơi bớt sau nửa ngày chịu đựng, Thường Hạ cũng không muốn chuyện báo danh bị muộn rời tới tận ngày mai, nên đành tới đây ngay lúc trời chuẩn bị chuyển tối.

Ngô Hy Đinh yên tâm nhìn cô, sau cùng lấy ra tư liệu liên quan tới cô từ ngăn bàn.

“Thành tích của em ngày trước ở trường trung học số ba thành phố Lâm Thành thế nào?”

Thường Hạ thành thật trả lời: “Hạng nhất ạ.”

Ai cũng biết rằng các môn tự nhiên là lợi thế của nam sinh, thế nhưng cô gái nhỏ trước mặt này lại thực sự tự mình mở ra một con đường riêng để vươn tới đỉnh cao, thật là một điều hiếm có.

Một cô gái có thể am hiểu vận dụng tường tận các môn tự nhiên như vậy, quả là một chuyện không hề dễ dàng gì.

Hơn hết nữa trường trung học số ba thành phố Lâm Thành cũng được xếp hạng rất cao giữa các trường cấp ba toàn quốc, còn trường trung học số bảy Nam Du cô chuyển tới giờ đây lại kém hơn trường cũ một chút, có điều cũng vẫn lọt top mười trong các trường cấp ba cả nước.

Ngô Hy Đinh có cảm giác mình vừa nhặt được một viên ngọc quý.

“Qua một năm nữa thôi là các em phải thi đại học rồi, hơn nữa hiện giờ đã khai giảng đươc hai tuần, những mục lục nội dung phải ôn tập khá nhanh, ngày mai em phải mau chóng điều chỉnh cho tốt trạng thái của mình, biết chưa?”

Thường Hạ gật đầu.

Cô cố ngoại hình rất nổi bật, mới đó thôi đã giành được không ít sự chú ý của các thầy cô bên cạnh.

“Cô học sinh nhỏ này vừa nhìn là thấy đáng yêu, Hy Đinh à, cô đúng là có số hưởng thật đó .”

“Con gái học khối tự nhiên à, tôi đúng là hiếm khi thấy ai xuất sắc như vậy.”

“Một hạt giống tốt thế này thì phải bồi dưỡng thật cẩn thận mới được.”

Ngô Hy Đinh chỉ thiếu mỗi bước viết hai chữ “vui vẻ” to tướng trên mặt. Cô dặn Thường Hạ xuống tầng một lấy đồg phục, Thường Hạ chào tạm biệt cô giáo xong rồi rời khỏi văn phòng.

Mặt trời đã dần ngả mũ, tỏa ra ánh sáng mờ ảo, những vệt nắng vương vãi trên đoạn đường hành lang được thu vén đi không ít.

Thường Hạ lại vô duyên vô cớ nhớ tới cậu bạn “máy bay giấy” vừa rồi.

Cậu cũng là học sinh khối tự nhiên lớp A ư?

Thời khắc này đây, chiếc loa phát thanh của trường đang không ngừng phát đi một bài hát động lòng, suy nghĩ của Thường Hạ bị kéo về thực tại, cô mỉm cười, nahnh chóng xuống tần lấy đồng phục.

Bởi vì việc luân chuyển công tacs của ba Thường, cho nên Thường Hạ cũng chỉ đành theo ông tới Nam Du.

Bao nhiêu năm qua đều là ba Thường ở bên cạnh chăm sóc cô, mẹ cô đã qua đời trong một tai nạn xe cộ khi cô còn nhỏ, dẫn tới từ bé cô đã khiếm khuyết tình thương của mẹ.

Có điều trước nay cô luôn là một cô gái kiên cường, rất ít khi để lộ ra mặt cảm xúc tiêu cực của mình.

Con người luôn phải tiến về phía truớc.

Nếu đã đã tới với nơi ở mới, thì đó chính là một khởi đầu mới. Đợi ánh dương ngày mai trỗi dậy, cô sẽ lại làm mới bản thân.

Thường Hạ âm thầm tự cổ vũ chính mình trong lòng.

Published by Sơn Hà Dĩ Thu/已秋

春风若有怜花意,可否许我再少年

Leave a comment