Chương 5

Lớp A khối 12 ban Tự nhiên vừa hay nằm giữa tầng năm, vị trí địa lý hướng về phía mặt trời mọc, những hành lang rộng thênh thang ngập tràn sắc vàng rực rỡ của nắng mai.

Ngô Hy Đinh đặc biệt dẫn Thường Hạ vào lớp học, lập tức gây ra sự náo động trong lớp.

Thường Hạ đứng giữa bục giảng lớp, không có sự ngường ngùng, thay vào đó là sự phóng khoáng tự nhiên khiến rất nhiều người có hứng thú với cô.

“Bạn này là học sinh mới chuyển tới lớp ta ngày hôm nay, sau này sẽ là bạn đồng hành nỗ lực cùng các em bứt phá trong năm cuối cùng này, em qua đây tự giới thiệu với mọi người đi.” Ngô Hy Đinh tỏ ý bảo Thường Hạ bước lên một bước.

Cô thiếu nữ mỉm cười nói: “Tớ tên Thường Hạ, Thường trong thường xuyên, Hạ trong mùa hạ, hy vọng cái tên của tớ có thể đem lại may mắn cho mọi người vào năm sau, cùng nhau hướng tới tương lai nhé.”

Lúc đầu, có người vẫn còn ngây ngẩn nhìn ngắm thần sắc rạng ngời như nữ thần nơi cô, thậm thà thậm thụt nói ‘sao mà đẹp không tì vết được vậy’, qua vài giây sau, Đoàn Nhu đang ngồi vắt chân ở dãy ghế sau, lưng tựa vào ghế, là người dẫn đầu vỗ tay: “Ê ê ê! Vỗ tay đi, đừng có thộn cái mặt ra nữa!”

Ngô Hy Đinh nhìn Đoàn Nhu lại bày ra dáng vẻ cợt nhả, không có tí nghiêm túc này, không nhịn được nói: “Đoàn Nhu, bỏ ngay cái chân xuống, còn nữa, chút nữa tan học thì qua văn phòng gặp cô, môn tiếng anh của em lần này thi bị tụt mất mười mấy điểm đấy nhé.”

Nụ cười trên gương mặt Đoàn Nhu gần như đông cứng lại.

Lúc thi tiếng anh lần đó viết được một nửa thì cô gục xuống ngủ, thành ra bài luận phía sau chỉ viết được có vài đọan ngắn, cô nàng ngoan ngoãn bỏ chân xuống, dùng tay đỡ trán, vẻ mặt chán đời.

Kì Ôn Ngôn ngồi phía trước cười sằng sặc không niệm tình: “Cán sự môn tiếng anh, không ngờ cũng có hôm nay ha.”

Đoàn Nhu hung dữ trợ mắt nhìn cậu ta, Giang Hòe quay đầu Kì Ôn Ngôn lại, bất lực nói: “Mày lại muốn ăn đánh phải không?”

“Thường Hạ, em ngồi cạnh Đoàn Nhu nhé, vừa hay bạn cùng bàn của bạn ấy thôi học rồi.” Ngô Hy Đinh nói.

Đúng là hỷ sự từ trên trời rơi xuống mà, Đoàn Nhu lấy lại tinh thần, hai mắt phát sáng, vứt toẹt luôn chuyện bị cô Ngô mời lên văn phòng uống trà xơi nước qua sau đầu, giờ đây chỉ chờ đợi cô bạn nữ thần chuẩn bị ngồi xuống cạnh mình.

Thường Hạ nghe xong, bước chân về phía đó.

Đoàn Nhu ngồi cạnh, Giang Hòe ngồi trên, trái là Trình Gia Nhiên, phải là Kì Ôn Ngôn… Ôi cái vị trí ngồi này… Thường Hạ thầm cảm thán trong lòng.

Đây có lẽ là vị trí ngồi mà toàn bộ nữ sinh trong trường đều mơ ước có được nhỉ.

Thường Hạ đi tới rồi đặt chiếc cặp màu trắng xuống, Đoàn Nhu liền sáp tới cạnh cô bắn liên thanh: “Ngôi ngay gần mình thế này, sau này để chị đây “bảo kê” cô em nhé.”

Kì Ôn Ngôn nghe được, lại nhanh mồm chen vào: “Thường Hạ có lẽ cậu không biết, ‘đại ca’ của trường trung học số 7 Nam Du chúng mình là nữ đó.”

Thường Hạ: ???

“Xa tít chân trời, gần ngay trước mắt.” Kì Ôn Ngôn đánh mắt với cô.

Thường Hạ nhìn sang Đoàn Nhu, trong ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc, dường như đang nói ‘sao mà thế được’, cậu trông có vẻ dân anh chị thật đấy, nhưng mà là ‘đại ca trường’ cơ á?

Đoàn Nhu cười toe toét, biết tỏng suy nghĩ của cô. “Sao lại không được, tính tớ nóng như kem đó, đâu phải ngày đầu tiên cậu quen biết tớ đâu.”

Kì Ôn Ngôn – người ngày nào cũng bị nghe chửi phải công nhận điều này, nhưng ngày nào cậu chàng cũng can tâm tình nguyện để bị nghe chửi, lý do là gì thì chỉ cậu chàng biết được rồi. (hehe)

“Thường Hạ, cậu đoán xem tớ đặt tên gợi nhớ của Đoàn Nhu trong wechat” là gì?”

Người đã biết tuốt đáp án là Trình Gia Nhiên và Giang Hòe không ho he, người nào người nấy tự sắp xếp lại tài liệu học tập của mình, sợ rằng chen vào một câu là ngọn lửa của sự tức giận sẽ lan sang hai người họ, tính khí của bà cô này, họ nắm rõ trong lòng bàn tay.

Thường Hạ nghiêm túc suy nghĩ, sau cùng nói ra mấy cái tên khiến họ không ngờ tới : “Cô nàng ngầu lòi, cục cưng ngọt ngào, cô gái ngoan quốc bảo….”

Trình Gia Nhiên và Giang Hòe suýt thì bật cười thành tiếng, Đoàn Nhu cũng cười tới độ lắc đầu quầy quậy, chỉ có khóe môi của Kì Ôn Ngôn là giật giật như bị chuột rút.

“Thường Hạ, cậu nghĩ với tính cách oan gia của hai người họ, Kì Ôn Ngôn sẽ đặt một biệt danh vừa dễ nghe vừa buồn cười như vậy cho Đoàn Nhu à?” Trình Gia Nhiên cười nói.

Đoàn Nhu lập tức tắt nụ cười, dùng chân đạp một phát vào ghế của Kì Ôn Ngôn, ngữ khí bất mãn : “Nói, cậu ghi chú tên tớ thành cái gì?”

Thường Hạ cũng hiếu kì sáp lại gần nghe ngóng.

Kì Ôn Ngôn buông súng đầu hàng, đáp luôn : “Khủng long bạo chúa(*) =)), hay không?”

(*) 霸王龙 (Bàwánglóng) là tên gọi tiếng Trung của Khủng long bạo chúa, hay còn được biết đến rộng rãi với tên khoa học là Tyrannosaurus rex (T-rex)

Thường Hạ nhịn cười, còn hai chàng thiếu niên còn lại thì không nhịn nổi nữa.

Đoàn Nhu bỗng tĩnh lặng như nước, hỏi lại cậu ta: “Thế cậu có muốn biết tớ lưu tên cậu như thế nào không?”

Kì Ôn Ngôn cong môi cười: “Nói nghe xem thử.” Xem xem liệu có ‘ý hợp tâm đầu’ với cái tên cậu nghĩ cho cô không nào.

Liên quan tới vấn đề tên gợi nhớ của Kì Ôn Ngôn trong điện thoại của Đoàn Nhu, Giang Hòe và Trình Gia Nhiên chưa từng nghe nói tới, tới lúc này họ cũng buông bỏ thứ việc mình đang làm, rồi rửa tai lắng nghe.

“Loại tép riu.” Đoàn Nhu kiệm lời như vàng.

Kì Ôn Ngôn nghẹn họng trợn mắt lên nhìn cô nàng, cậu vừa muốn đốp chát lại thì bị cô Ngô gọi lên trả lời câu hỏi.

Mẹ kiếp, cậu nói rồi mà, sao có thể ai nghe xong cũng im lặng phăng phắc, chỉ có mỗi cậu là con cá chết thay. Đoàn Nhu cậu giỏi lắm, Thường Hạ cậu giỏi lắm, Giang Hòe cậu giỏi lắm, Trình Gia Nhiên cậu giỏi lắm, không đứa nào thèm nhắc cậu cả!

Điều nằm trong dự đoán, Kì Ôn Ngôn không trả lời được câu hỏi của cô Ngô, nên cuối giờ cũng bị cô mời sang văn phòng cùng Đoàn Nhu “uống trà xơi nước”.

Thường Hạ vẫn còn chưa thật sự quen với môi trường mới tại đây, ngay cả việc máy lấy nước uống ở đâu cũng phải loay hoay tìm đi tìm một hồi mới thấy, cô vừa rót đầy bình nước định đi vào lớp học thì bị một cô nàng lạ mặt chặn lại.

Cô nàng ấy cứ luôn liếc nhìn về phía đằng sau cô, Thường Hạ không hiểu gì bèn hỏi: “Sao vậy?”

Câu nói ấy kéo tâm hồn đang trôi bồng bềnh của cô nàng về, cô nàng nhìn chằm chằm vào cô gái môi đỏ da trắng, ánh mắt sáng ngời thanh khiết trước mắt, nhịp tim đột nhiên đập thình thịch. Cô gái lạ mặt đẩy gọng kính cận dày trịch của mình, ấp a ấp úng nói : “Bạn ơi, có thể giúp tớ chuyển bức thư tay này cho Giang Hòe được không, cảm ơn cậu.”

Thường Hạ còn chưa nhận lời, cô nàng đã dúi mạnh vào tay cô, rồi vội vội vàng vàng chạy về lớp mình.

Thường Hạ nhìn bức thư tay màu hồng nặng trịch trên tay mình, cụp mi suy nghĩ, có lẽ là thư tình, gói ghém đẹp tới vậy, ở trên còn đính một bông hoa giả bắt mắt.

“Ôi vãi ơi, Thường Hạ lợi hại vậy hả, vừa tới ngày đầu tiên đã có nam sinh đưa thư tình cho cậu rồi.” Trình Gia Nhiên chuẩn bị đi khỏi lớp nhìn thấy bức thư tay màu hồng trong tay cô, cứ nghĩ là của cô.

Thường Hạ mím môi, rồi nói : “Không phải cho tớ đâu, là của một bạn nữ bảo đưa cho Giang Hòe.”

Trình Gia Nhiên bỗng ngộ ra tâm ý của mấy cô bạn hâm mộ Giang Hòe : “Vậy cậu đưa cậu ta đi, nhưng A Hòe hầu như không xem đâu, cũng sẽ không giữ.”

“Hay là cậu đưa dùm?” Thường Hạ không tình nguyện làm việc tốt này cho lắm.

Trình Gia Nhiên nói : “Không rảnh á, giờ tớ phải đi qua bên hội học sinh sinh viên họp đây, cậu coi tiễn phật thì tiễn tới tây kinh đi!” Dứt lời, cậu ta chạy vụt đi mất, chỉ còn mỗi Thường Hạ vẫn đang ngẩn ngơ.

Cô nhìn chàng trai đang ngồi cầm bút viết bài trong lớp, đành bất lực đi qua rồi đưa cậu.

Giang Hòe cảm nhận được có bóng hình rơi xuống người cậu, thế là dừng bút rồi ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt phiêu du bất định của Thường Hạ.

“Ừm…cái…vừa nãy có cô bạn bảo tớ đem bức thư này cho cậu”.

Giang Hòe cầm qua nhìn mấy giây, quả nhiên không ngoài dự đoán của cô, giống hệt như những gì Trình Gia Nhiên nói.

“Làm phiền cậu trả cho cậu ấy giúp tớ nhé.” Giọng nói của chàng thiếu niên bỗng trở nên lãnh đạm trong trường hợp này.

“Nhưng mà tớ không biết cậu ấy học lớp nào khối nào nữa….” Thường Hạ nở một nụ cười cứng ngắc.

“Ồ.” Giang Hòe nhận thấy tia căng thẳng phát ra từ giọng nói của cô, nhưng tại sao cô lại căng thẳng nhỉ, cậu cong cong khóe môi, “Thế cậu giúp tớ vứt đi.”

Thường Hạ ngớ ra, rồi lấy lại bức thư ấy bước tới chỗ thùng rác, do dự một hồi, cuối cùng vẫn quyết định vứt đi.

Lúc quay về chỗ ngồi, Giang Hòe quay đầu nói với cô: “Tớ nói gì là cậu nghe đấy thật hả?”

Thường Hạ ngước lên, phát hiện cậu nhìn cô đầy hứng thú, ánh mắt cậu nhuốm đầy ý cười như có như không, cô nhanh chóng cụp mi, cố giấu đi sự xao xuyến trong lòng.

“Nếu cậu thấy hối hận đã vứt thì giờ tớ đi nhặt lại cho cậu.”

Giang Hòe giơ tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại, khẽ ho vài tiếng: “Cái này thì không cần đâu.”

Thường Hạ đợi cậu quay đầu lên mới thầm cười trộm.

Cô lười biếng nằm bò lên bàn, ngoại trừ việc lén nhìn Giang Hòe mấy cái khi cậu đang nghiêm túc viết bài ra, thì cô còn nhìn quanh quất hết lớp A khối tự nhiên một lượt.

Mùa hè ở trường trung học số 7 Nam Du không mát mẻ như trường số 3 Lâm Thành, mấy ngày đầu khi Thường Hạ mới tới Nam Du, cô cảm thấy nóng tới độ không muốn bước chân ra ngoài, chỉ muốn ru rú trong nhà rồi ngồi điều hòa, rồi ăn miếng dưa hấu mát lạnh để giải nhiệt.

Tòa giảng đường dạy học ở phương Nam cũng khác với Phương Bắc. Lâm Thành chếch hướng Bắc, mùa đông sẽ có tuyết rơi, cho nên tòa nhà giảng đường đều là trường nội trú khép kín, giữa các lớp học với nhau chỉ có bên trong mới có cửa sổ để thông gió. Nhưng tòa nhà giảng đường của Nam Du rất lớn, mỗi một tầng lầu đều sẽ được ánh nắng nhảy múa soi rọi khắp nơi, dẫu cho có là mùa đông cũng sẽ thấy rất ấm áp.

Ngoài ra, dù cho lớp cô ở tầng năm, cửa sổ cũng là loại cửa sổ sát đất. Trong trường trung học số 7 Nam Du trồng rất nhiều cây ngô đồng, bóng râm nhẹ nhàng soi xuống mặt bàn học như bóng hình lay động, giống một bức tranh vô hình thiên biến vạn hóa.

Tóm lại, nó đem cho cô một cảm giác rất khác lạ.

Những tiết học của mấy ngày sau đối với học sinh lớp 12 mà nói vẫn khá là nhàn hạ, ít nhất đối với khi cô còn ở trường trung học số 3 Lâm Thành thì áp lực bị giảm bớt rất nhiều. Việc ôn tập là chuyện thường tình, thường xuyên ôn lại, thường xuyên học mới từ những điều cũ, đó cũng là nguyên nhân tại dao Thường Quan Mân không bao giờ can dự vào chuyện học hành của cô.

Tác giả có lời muốn nói :

Chào buổi tối cả nhà, câu chuyện dần dần đi vào cảnh đẹp rồi đây ~  

Published by Sơn Hà Dĩ Thu/已秋

春风若有怜花意,可否许我再少年

Leave a comment