Chương 4

Mặt trời đã bắt đầu nhô lên, ánh sáng ban phát sức sống cho những đường gân lá đan xen trên cành cây.

Trời nóng hầm hập như đang bị nhốt trong một chiếc lò nướng cỡ lớn, tiếng ve sầu kêu râm ran không ngớt trên các bụi cây.

Trường trung học số 7 Nam Du rộng tới vô lý, Thường Hạ chỉ tới muộn một chút thôi, mà đã thấy hàng hàng lớp lớp người đứng trên thao trường.

Hôm nay cô đã khoác trên mình bộ đồng phục trắng xanh tiêu chuẩn của trường, tóc buộc đuôi ngựa, đường nét của chiếc cổ thiên nga thanh mảnh đẹp đẽ tới độ nếu chỉ nhìn mỗi bóng lưng cũng nhận thấy đây là một người đẹp điển hình.

Bảng biển lớp A khối tự nhiên đang đung đưa theo gió, Thường Hạ bước thẳng tới chỗ đó.

Lớp trưởng Dư Hiểu Viễn nhìn gương mặt lạ lẫm không thuộc lớp mình, chủ động bước lên nói: “Bạn ơi, đây là lớp A khối tự nhiên lớp 12, bạn học lớp nào?”

“Ê ê ê! Hạ Hạ, ở đây này.” Đoàn Nhu đang vẫy tay điên cuồng ở đằng sau cô.

Thường Hạ lễ phép gật đầu với lớp trưởng, có chút ngại ngùng: “Tớ là học sinh mới, lớp A khối tự nhiên, không sai.”

Dư Hiểu Viễn kinh ngạc tới mức há hốc mồm, cô nàng không thể tin nổi đẩy đẩy gọng kính đen trên mặt, nhìn theo cô gái có tỉ lệ cơ thể đẹp tới độ vô thực kia.

Mẹ kiếp! Cô phải nhanh kết thân với nàng hoa khôi kia thôi!

Dư Hiểu Viễn đưa bảng tên lớp cho một bạn học đang chịu trận thay mình, bạn học đó hỏi cô: “Lớp trưởng ới, lễ tuyên dương sắp bắt đầu rồi mà cậu còn đi đâu?”

Dư Hiểu Viễn hét to: “Con người có ba-cái-gấp!”

Thường Hạ bị Đoàn Nhu kéo tới hàng cuối cùng nơi ít bị để ý nhất.

Trường trung học số 7 Nam Du quản lý không quá nghiêm khắc, học sinh có thể tự do chơi điện thoại, nhưng tiền đề là chỉ cần không sử dụng khi đang học là được.

Ngoài ra, trong trường học sẽ có một diễn đàn, mỗi một học sinh đều được phép dùng một tài khoản để đăng bài, không giới hạn nội dung.

Đoàn Nhu biết Thường Hạ vẫn chưa đăng kí, cho nên cô đưa điện thoại của mình cho Thường Hạ xem trước.

“Năm phút trước có người chụp được Giang Hòe ở sau cánh gà, chỉ một chữ thôi: “ĐẸP!”

Đoàn Nhu mở bức ảnh ra cho cô xem.

Chàng thiếu niên trong ảnh đeo một chiếc tai nghe màu đen, một tay chống lên bàn, mặc bộ lễ phục đỏ đen chỉnh tề, có điều ống tay áo bị cậu xắn lên tận cẳng tay, lộ ra làn da trắng lạnh.

Mái tóc đen hơi rối, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ nở nụ cười như có như không.

Lãnh đạo đang ở trước mặt cậu nói gì đó, cậu đang chăm chú lắng nghe. Thường Hạ nhìn độ nhòe của đường nét khuôn mặt trong ảnh, phỏng đoán có lẽ cậu đang gật đầu.

Cả người cậu tỏa ra nét biếng nhác, hơn nữa với góc chụp này, có lẽ là ảnh chụp trộm.

Nhịp tim của Thường Hạ đập nhanh một cách vô lý.

“Bạn học mới ơi! Xin! Chào!” Dư Hiểu Viễn bỗng nhiên cất tiếng làm cô hết hồn.

Thường Hạ ngạc nhiên quay đầu, cô nàng có gương mặt tròn trĩnh, làn nha nhẵn mịn, mắt rất to, sáng lấp lánh, trên chiếc mũi nhỏ nhắn là cặp kính gọng đen, tóc mái rẽ ngôi hai bên, tóc ngắn ngang vai, là một gương mặt khiến cho người khác nhìn thấy sẽ cảm thấy rất dễ chịu.

Đây không phải là cô gái lúc nãy ư, Thường Hạ vẫn có ấn tượng với cô.

“Bạn học mới nếu có vấn đề gì không hiểu hoặc là có nỗi buồn phiền không cách nào chút bầu tâm sự với ai có thể tới tìm tớ, tớ tên Dư Hiểu Viễn, là lớp trưởng lớp A khối tự nhiên.” Cô nàng là một người nhiệt tình, cởi mở, giống với Thường Hạ và Đoàn Nhu.

Đoàn Nhu bỗng phát giác ra ngay “mục đích” của cô nàng. Cô biết Dư Hiểu Viễn cực thích dính lấy mấy cô gái xinh đẹp, còn thích xem cả mấy cuốn tiểu thuyết “mất não đầy rẫy 18+” =.=’ kia, rồi còn thích gán ghép couple này nọ trong đó, vừa nhắc tới là cứ hét hò dồ dại, cô nhìn mà phát sợ.

“Người đến trước là kẻ thắng cuộc, cậu chỉ làm được vợ lẽ(*) thôi.” Ánh mắt Đoàn Nhu phun ra lửa, cô hất mái tóc dài, tay vắt ngang vai Thường Hạ, khuôn mặt in bốn chữ “muốn tranh sủng à.”

(*) Cụm gốc là 侧室 trắc thất.

Lại còn chơi kiểu vậy nữa, vậy chẳng lẽ mình là “Hoàng Thượng”? Thường Hạ nghĩ thầm.

Dư Hiểu Viễn cười “haha”, cô mới chẳng thèm để ý địa vị ấy. “Bạn học mới ơi, chúng mình coi như làm quen với nhau rồi nha! Tớ phải về trước đây, tránh để cậu bạn đang gánh “biển lớp” hộ tớ lại nói tớ rơi xuống hố phân rồi.” Cô nàng hài hước nói.

Đoàn Nhu không nhịn được cười cười, đùa vui tới nỗi Thường Hạ bên cạnh cũng bị lây nhiễm.

Lúc này, trên đài phát thanh truyền tới giọng nói phát biểu của ban lãnh đạo, Đoàn Nhu ngay lập tức cất điện thoại vào túi áo đồng phục, thu lại dáng vẻ cà lơ phất phơ, trở thành một “học sinh ngoan.”

Vừa hay Kì Ôn Ngôn đứng cạnh cô đang ngáp dài một cái nhìn thấy, nói đầy giọng mũi: “Cứ khéo giả vờ.”

Đoàn Nhu véo mạnh vào phần thịt ở thắt lưng cậu ta: “Cái loại mặt người thân chó nhà cậu.”

Kì Ôn Ngôn đau đớn hét toáng lên, đổi lại là tiếng cười châm biếm của Trình Gia Nhiên bên cạnh: “Đáng đời.” Ai kêu lắm mồm.

Thường Hạ nghĩ, mới quen họ ngày thứ hai, mà số lần cô cười còn gấp những mấy lần khi cô ở trường trung học số ba Lâm Thành.

Dưới cái nắng gay gắt, không có lấy một làn gió mát, trên trán mọi người đứng trên sân đều dính một lớp mồ hôi mỏng, nhưng không ai kêu mệt than khổ.

Cấp bậc lãnh đạo thời học sinh đều như vậy, điểm xuất phát đúng là vì muốn tốt cho học sinh, nhưng mấy lời “xàm xí” thì nói nhiều vô số kể.

Sự mong chờ nhất của họ ngày hôm nay chỉ có việc Giang Hòe được lên bục nhận giải mà thôi.

“Tiếp theo đây, là màn công bố danh sách những người đạt giải trong cuộc thi toán học trung học phổ thông thành phố Nam Du diễn ra vào tháng trước.”

Cuối cùng cũng đợi được thời khắc này.

Từ tấm ảnh chụp lén Giang Hòe trên diễn đàn có thể thấy, hôm nay cậu chính là nhân vật “nổi bật nhất”.

“Bạn Lê Thuật, lớp B khối xã hội lớp 11 trường ta, chúc mừng em vinh dự đạt hạng 8.”

Tiếng vô tay vang lên rầm rộ.

“Bạn Trần Hâm, lớp B khối xã hội lớp 12 trường ta, chúc mừng em vinh dự đạt hạng 5.”

Tiếng vỗ tay lại vang lên không ngớt.

“Bạn Giang Hòe, lớp A khối tự nhiên lớp 12 trường ta, chúc mừng em vinh dự giành giải nhất!” Ban lãnh đạo chỉ hận không thể đem tin tức này đi trao cáo thiên hạ thôi.

Tiếng vỗ tay thời khắc này, thậm chí còn át cả tiếng míc của thầy nói.

Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên như đang đu idol, bạt mạng vẫy tay hét gọi Giang Hòe trên kia.

Đoàn Nhu thầm nghĩ: “Hai cái đồ mất mặt, Giang Hòe có hai người làm bạn đúng là ‘mát cái mặt’ thật đấy.”

Cô giáo chủ nhiệm Ngô Hy Đinh kêu hai người họ tem tém lại, kết quả chẳng biết hai tên dở người kia ‘tẩy não’ cô Ngô thế nào, vận động được cô giáo cùng hét với họ, thậm chí cô còn hét to hơn cả Kì Ôn Ngôn.

Đoàn Nhu: Cô giáo chủ nhiệm, cô còn có mặt này mà em không biết ư!

Ánh mặt trời xuyên qua những tán cây tạo nên hiệu ứng tyndall(*) tuyệt đẹp, Giang Hòe đang đứng trên bục nhận thưởng. Phía trước cậu vừa hay là một cây ngô đồng cành lá xum xuê.

(*) Hiệu ứng Tyndall là sự tán xạ ánh sáng bởi các hạt ở dạng keo như huyền phù rất mịn. Hiệu ứng này được đặt theo tên của nhà vật lý thế kỷ 19 là John Tyndall, người đầu tiên nghiên cứu sâu rộng về hiện tượng này.

Đứng ở góc độ này của Thường Hạ ngước lên nhìn, chỉ cần nhẹ nhàng nhón chân lên, là có thể dễ dàng nhìn được góc mặt của chàng trai ấy.

Thường Hạ cảm nhận được có một luồn sức mạnh đang dâng tràn trong lồng ngực mách bảo cô làm như vậy, vậy thì ở nơi cậu ấy không nhìn thấy, hãy mạnh dạn nhìn cậu ấy thật lâu đi.

Chàng thiếu niên ấy có gương mặt tuấn tú, đôi lông mày sắc nét như nét vẽ, đôi mắt cười cong cong, trong con ngươi đen thẫm phản chiếu bóng hình của mỗi một người đang đứng nơi đây.

Cậu hơi cúi đầu, ánh nắng mặt trời gay gắt phủ lên đôi vai, thần thái nhàn nhã tự tại. Thoạt nhìn có vẻ lạnh lùng hờ hững, nhưng nhìn kỹ lại thấy rõ sự sắc sảo đầy khí chất, giống như những viên đá lạnh va vào nhau trong cốc soda cam, tạo nên những thanh âm trong trẻo.

Bộ lễ phục nam của trường trung học số 7 Nam Du là một bộ vest được cắt may tỉ mỉ, khi khoác trên người cậu lại càng nâng tầm đẳng cấp.

Một niềm vui bất ngờ nằm ngoài dự kiến là, Giang Hòe sau khi khẽ khom lưng chụp ảnh xong, ban lãnh đạo đã thuận thế nhét luôn micro cho cậu.

Không ngờ rằng đột nhiên bị “sắp xếp” phải phát biểu, nếu đổi lại là người khác, có khi đã luống cuống tay chân rồi.

Nhưng Giang Hòe một tay nhận micro, nghiêm túc nhìn xuống từng người dưới thao trường.

“Thực ra, những đạo lý cần nói thì mọi người đều đã rõ mười mươi, mình cũng sẽ không phí lời làm gì nữa, vậy thì nói vài câu đơn giản thôi nhé.”

Cậu hơi híp mắt, cười nhẹ nhàng.

“Mình rất lấy làm vinh dự, khi chúng ta đang được trải qua quãng thời gian tươi đẹp nhất trong cuộc đời, đương lúc ý chí sục sôi, chúng ta ôm ấp lý tưởng và khát khao chạy về một tương lai xa xôi rộng mở.”

 “Con đường phía trước sẽ còn rất dài và gặp nhiều hiểm trở, chúng ta có lẽ sẽ vấp ngã rồi thương tích đầy mình, khó khăn tiếp tục hướng về phía trước; Cũng có thể sẽ vì tiền đồ như làn khói mịt mùng mà trằn trọc băn khoăn trên con đường ấy, chẳng thể lấy lại nỗi dũng cảm cùng niềm đam mê.”

“Có điều không sao cả, những điều này rồi cũng sẽ trở thành viên đá lót đường đưa chúng ta tiến về phía trước.”

“Rồi sẽ có một ngày, chúng ta sẽ đón nhận vinh quang vô hạn, trưởng thành cây đại thụ cao lớn vững vàng, không thể lay chuyển giữa bão táp mưa sa.”

“Lòng hướng về phương xa ắt rạng rỡ, không sợ hãi dòng thời gian chảy không ngừng.”(*)

*)Cụm tiếng trung gốc “心向远方自明朗,不惧岁月更迭长.”

Tuổi trẻ ở thời khắc này ơi, tất cả chúng ta đều là người có tâm hồn cao thượng và đầy kiêu hãnh.

Đài phát thanh bất ngờ phát lên một bài hát <Thanh Xuân Này Đáng Để Tự Hào>.

“Ánh dương ấy thật đẹp, làn gió thổi hiu hiu chẳng gắt gao, nó nhẹ nhàng thổi và chim nhẹ nhàng hót líu lo.”

“Thời gian lướt qua từng phút giây của tuổi trẻ, người trên thao trường năm ấy vẫn còn là thiếu niên.”

“Hình như năm ấy chẳng có nhiều sự phiền não, trong tim người trẻ tuổi là cả một bầu trời bao la rạng rỡ.”

Thường Hạ nhìn theo Giang Hòe đang khom lưng cúi chào góc 45 độ tiêu chuẩn, cuối cùng cậu nói: “Bài phát biểu của mình xin được kết thúc, cảm ơn mọi người.”

Dẫu cho không dài, nhưng vẫn có thể tiếp nhận được một nguồn sức mạnh từ bài phát biểu ấy, đây có lẽ chính là sức hút của một người ưu tú.

Tiếng vỗ tay ầm ầm như sóng vỗ, những lời này của Giang Hòe trở thành động lực cho không ít những học sinh gặp trở ngại ở đây, xương sống có thể bị đánh gãy, nhưng chí hướng trong lòng thì bất luận là ai cũng không thể xoay chuyển.

Sân thao trường như có từ tính, ngỡ như ánh mắt vừa chạm tới bóng hình cậu, đã chẳng còn có khả năng trốn thoát.

Giống như sự vướng víu lượng tử(*), bất luận là khi nào ở đâu, đều có thể cảm nhận được tuổi trẻ tồn tại mãi mãi.

(*) Rối lượng tử (còn được gọi là vướng víu lượng tử) là một hiệu ứng kỳ lạ trong Cơ học lượng tử trong đó trạng thái của hai hay nhiều vật thể có liên hệ tức thời với nhau bất kể khoảng cách giữa chúng xa đến đâu.

Giang Hòe và Thường Hạ xa xa nhìn nhau, cơn gió nhẹ khiến cho không ai biết rõ rốt cuộc là người nào thu lại ánh mắt nóng bỏng ấy trước.

Có lẽ chỉ là tình cờ, cũng có lẽ là cố ý như vậy.

Trong lòng Thường Hạ cảm thấy rất hân hoan, không biết tại sao lại có cảm giác kì quái như vậy xuất hiện, giống như việc nhìn thấy cậu tỏa sáng đứng đó, cô cũng sẽ không tự chủ được mà dõi theo.

Sau đó cô nhìn thấy Giang Hòe xuống khán đài, có rất nhiều nữ sinh khác đang chen lấn muốn được tặng đồ cho cậu, nhưng chàng thiếu niên ấy chỉ vẫy tay, không nhận.

Quả thực giống hệt như đang đu idol, đang đi theo một tia sáng rực rỡ. Tuy biết rằng không thể có được, nhưng vẫn cứ tình nguyện bước một chân để thử.

“Hạ Hạ, thần người cái gì thế, phải đi rồi.” Đoàn Nhu nhỏ giọng nhắc nhở cô.

Thường Hạ thu lại tầm mắt, sau cùng nghe thấy một tiếng thở dài thườn thượt, Kì Ôn Ngôn như cơn gió lướt tới bên họ, để lại một câu nói thoáng qua: “Vãi thật, Đoàn Nhu ơi, tớ còn chưa bao giờ nghe thấy cậu nói năng tử tế như vậy với tớ ấy.”

Kì Ôn Ngôn kéo Trình Gia Nhiên đi tìm Giang Hòe, Đoàn Nhu chạy theo sau họ chửi mắng đôm đốp, Thường Hạ bật cười một tiếng, nhìn bóng hình đang đi vào lớp ở chỗ xa kia, bước nhanh tới chỗ họ đang chạy: “Chạy nhanh vậy làm gì chứ, đợi tớ với, ê…ê.”

Lá cây bị gió thổi xào xạc như những vũ công đang nhảy múa, mây trắng trôi bồng bềnh trên bầu trời xanh ngắt, chuông vào tiết đã reo vang, các chàng trai cô gái ấy đang vội vã chạy vào lớp, lưu lại dư vị thoang thoảng của áo quần.

Published by Sơn Hà Dĩ Thu/已秋

春风若有怜花意,可否许我再少年

Leave a comment