Chương 10

Nửa tiếng sau, xe bus tới điểm đỗ của thư viện thành phố.

Thư viện thành phố có tổng cộng bốn tầng lầu, diện tích rộng, có rất nhiều loại sách phong phú, tư liệu tham khảo để ôn tập nhiều không đếm xuể. Đoàn Nhu lựa chọn địa điểm này quả thực là có mắt nhìn.

Thường Hạ lên tới lầu ba, từ xa đã nhìn thấy Đoàn Nhu tóc dài ngang vai, tay chống lên đầu, miệng cắn chiếc bút trầm tư suy nghĩ.

Trong thư viện không được phép nói to gây mất trật tự, vậy nên Thường Hạ nhẹ chân nhẹ tay đi tới chỗ Đoàn Nhu rồi búng tay một cái.

Đoàn Nhu ngẩng đầu lên nhìn, nét khổ cực trên mặt cuối cùng cũng thay đổi. “Bé cưng ơi, cuối cùng cậu cũng tới rồi, mình sợ mình sẽ chết chìm trong đóng câu bài tập vật lý này thôi.” Cô nàng đưa bộ đề cho Thường Hạ xem.

Môn Đoàn Nhu kém nhất chính là vật lý. Lúc đầu khi phân ban tự nhiên – xã hội, cô nàng không bằng lòng suốt ngày phải học thuộc một đống đề cương toàn chữ là chữ, thế là quyết định chọn ban tự nhiên. Thường Hạ hiểu điểm này vì dẫu sao cô cũng vậy.

Nhìn lướt qua đề một lát, Thường Hạ nhanh chóng đem cách giải viết lên trang giấy, lại dùng lời nói giải thích lại một lần: “Cậu cứ liệt kê công thức phân tích vận tốc ra trước, tính được vận tốc ban đầu sau khi tính độ lớn thì thiết lập góc kẹp.” (Xin lỗi chả nhớ gì cả, không hiểu gì cả aaaa @.@~)

Thường Hạ đem hết tư liệu chỉnh lý được ngày trước ở trường trung học số 3 Lâm Thành đem hết tới cho cô nàng. Hai mắt Đoàn Nhu phát sáng lấp lánh, lật giở từng trang từng trang giống như nhặt được chu bảo, khóe miệng càng ngày càng cong.

“Bé cưng, thực lực của cậu giấu tốt vậy hả?! Cậu sắp theo kịp cả Giang Hòe rồi đó!” Đoàn Nhu suýt chút nữa thì không khống chế được âm lượng của mình.

Được đặt lên bàn cân so sánh với Giang Hòe ư? Hình như cô chưa có đủ tư cách đó.

“Đừng có nói mấy lời hàm hồ đó nữa, mau chóng làm cho xong đề của cậu đi, có gì không hiểu thì tớ giảng cho cậu.” Thường Hạ nói.

Đoàn Nhu lên giọng: “Cô giáo Thường kinh quá à nha ~”

Thường Hạ : …

“Cậu ngồi đi, tớ đi chọn mấy quyển sách xem xem.”

Lần đầu tiên Thường Hạ tới thư viện thành phố Nam Du, cô không quá thông thuộc địa hình, tầng ba vừa hay lại là nơi bày đầy những tác phẩm văn học, cô đành cắn răn chọn bừa, thôi thì làm phong phú tố chất văn chương cũng không tệ.

Cô đi tới giá sách chất chồng ấy, đèn cảm ứng trên giá sách bật sáng, soi rõ từng quyển sách trên kệ.

Đôi mắt của Thường Hạ không ngừng chuyển động, cô phát hiện hàng sách này cô đều đã từng đọc qua hồi còn học ở trường trung học số 3 Lâm Thành, những tư liệu hay trong đó cô đã học thuộc lòng, giờ đây còn có thể đọc ngược vanh vách.

“Xin chào, em muốn hỏi cuốn [Thư Thành] có thể tìm thấy ở đâu ạ?”

Thường Hạ khựng lại bước chân, giọng nói quen thuộc được khắc trong tim cô, thành phố Nam Du rộng như vậy, không tới nỗi tới cả đây rồi còn bắt gặp cậu chứ.

Trong lòng thì nghĩ như vậy, nhưng Thường Hạ vẫn trốn sau kệ sách, thông qua những kẽ sở trên kệ nhìn về phía trước.

“Rẽ trái phía trước, hàng thứ ba cột thứ tư, chắc là vẫn còn dư vài cuốn.” 

“Cảm ơn.”

Giọng nói của chàng thiếu niên thản nhiên, sạch sẽ, không mang chút tạp niệm khiến Thường Hạ càng khẳng định đó chính là Giang Hòe.

Sau khi người thủ thư đi, Thường Hạ tiếp nối bước chân cậu, dẫu cho đã biết rằng là cậu, cũng vẫn muốn tận mắt nhìn thấy.

Thường Hạ nhìn thấy Giang Hòe giơ tay lấy một góc cuốn sách, bên trên viết [Thư Thành], nhìn qua trông có vẻ cũ kĩ.

Giang Hòe tựa vào bức tường trắng, rủ mi lật sách. Không biết có phải là ảo giác cuả Thường Hạ hay không, cô phát hiện hình như Giang Hòe đã cắt tóc ngắn hơn, phối cùng áo trắng quần đen, đeo túi trên vai, dáng người cao chân lại dài, giống y như chàng thiếu niên bước ra từ truyện tranh, khác biệt hoàn toàn với những người xung quanh.

(Ê các bồ có ai xem Harry Potter và tên tù nhân ngục azkaban không, có cái đoạn Harry mặc áo trắng, thắt cavat ấy =)) Đó hình tượng Giang Hòe đại loại vậy)

Bất thình lình, Giang Hòe ngẩng đầu, Thường Hạ giật mình lùi mạnh về phía sau, cánh tay va vào giá sắt cứng ngắc, làm cô đau tới nhăn tít mặt mày.

May mà Giang Hòe không để ý tới, cũng không tới gần để xem.

Nhưng Thường Hạ hình như nghe thấy tiếng cười của cậu, bầu không khí bỗng im ắng vài giây. Cô xoa xoa cái tay để làm giảm cơn đau, lại một lần nữa gan to bằng trời mà hành động.

Trên tay Giang Hòe giờ cầm mấy cuốn sách, nhìn dáng vẻ hình như muốn đi.

Cậu chàng vừa đi, Thường Hạ liền tiến tới chỗ mà cậu đứng rồi nhìn ngó.

Không thể không nói, tầm nhìn của Giang Hòe thật sự rất tốt, mấy quyển [Thư Thành] có giá trị nhất đã bị cậu cầm đi, chỉ còn thừa lại một quyển rơi bìa sách cho cô.

Thường Hạ nhìn nó mấy lần, nội dung bên trong khá hữu dụng với cô, cô lấy sách xuống rồi quay về chỗ Đoàn Nhu ngồi, trên đường về ngâm nga một bài hát nào đó.

Khi sắp về tới chỗ ngồi, không biết Giang Hòe “mọc” từ đâu ra, cúi đầu ngồi sau chỗ họ ngồi, lấy vở ghi từ cặp ra, bắt đầu viết bài.

“Bé cưng ơi, ngây ngẩn gì thế?”

“Hạ Hạ?”

Thường Hạ hận một nỗi không thể bịt mồm Đoàn Nhu.

“Suỵt! Yên lặng nào!” Thường Hạ giống như tên trộm làm chuyện xấu, cứng đờ cổ nhanh chóng ngồi xuống.

Đoàn Nhu chưa từng nhìn thấy Thường Hạ như vậy, “Bé đang làm gì thế? Bị người khác đuổi giết hả? Mà sợ thành như vậy? Trông có ra thể thống gì không?”

Chỉ có Thường Hạ biết rõ, đây không phải sợ hãi mà là căng thẳng, căng thẳng Giang Hòe phát hiện ra bản thân, dẫu sao, cái chuyện “yêu thầm” này cũng việc lần đầu tiên cô làm, chẳng có tí kinh nghiệm nào, giống y hệt như con chuột sợ hãi chạy bay biến khi gặp phải chú mèo, nhưng lại khát khao lấy được miếng phô mai từ chỗ cạnh chú mèo ấy.

“Đúng đúng đúng, sau lưng có con quỷ đang đuổi theo tớ.” Thường Hạ ăn nói lung tung lọan xạ, đổi lại là đôi mắt lườm nguýt cô từ Đoàn Nhu suýt thì cao tới tận mây xanh.

“Ban ngày ban mặt mà ăn nói vô tri mất não cái gì không biết!” Đoàn Nhu bất lực nhăn mày.

“Trời ơi, tổ tông ơi, chúng ta thảo luận nhỏ tiếng thôi nha nha nha, nhỏ-tiếng-thảo-luận.” Thường Hạ cầu khấn.

Chứ với cái miệng quang quác không thể khống chế âm lượng như Đoàn Nhu thế này, có lẽ chỉ ngay giây sau thôi là Giang Hòe sẽ nghe thấy và có khi là đi qua đập tay chaò hai người cũng nên.

Nếu như người kia đổi thành Kì Ôn Ngôn, thì có lẽ họ đã thoải mái đùa giỡn ở thư viện rồi… Đoàn Nhu không còn thèm để ý tới hành động kì quái của cô nữa, chỉ nhàn nhạt nhả ra bốn chữ “Dở người không nhẹ.”

Một tiếng sau đó, Thường Hạ vẫn luôn hay ngoảnh lên quan sát xem Giang Hòe đang làm gì.

Con người cậu một khi đã chuyên tâm làm việc gì thì sẽ không bao giờ bị phân tâm, cô quan sát lực bút khi cậu viết bài, từng chữ từng chữ đều mạnh mẽ gai góc, Thường Hạ cười cười, rồi lại cúi đầu lấy Đoàn Nhu làm vật che thân tránh bị cậu phát hiện ra.

Cuối cùng Đoàn Nhu cũng giải ra đáp án của đề vật lí, cô nàng thoải mái vươn vai. Thường Hạ dùng ngón tay gõ gõ mặt bàn, nhỏ giọng hỏi, “Tẹo nữa cậu đi đâu?”

Đoàn Nhu khẽ hừ nhẹ : “Đi ra sân bóng rổ đưa bữa trưa cho Kì Ôn Ngôn.”

Thường Hạ tưởng mình nghe nhầm: “Cậu nói lại lần nữa xem?”

“Đi ra sân bóng rổ đưa bữa trưa cho Kì Ôn Ngôn.”

“Tưởng các cậu là kì phùng địch thủ cơ mà? Sao lại….” Thường Hạ nghĩ mãi mà không nói nổi được nửa câu cuối, Đoàn Nhu ngắt ngang cô, “Hôm qua tớ đánh cược với Kì Ôn Ngôn, cược liệu hôm nay Giang Hòe có đi đánh bóng rổ hay không, tớ cược đi, cậu ta cược không đi, tớ cược thua rồi, nên cậu ta bảo tớ nhân tiện mang theo bữa trưa cho cậu ta luôn.” Đoàn Nhu thấp giọng mắng mấy câu, “Cũng không biết có phải cái tên Kì Ôn Ngôn đó thông đồng với Giang Hòe lừa tớ không nữa.”

Thường Hạ nuốt nước bọt, rất muốn nói với cô nàng, nếu cậu to tiếng hơn tí nữa thì Giang Hòe hẳn sẽ nghe được cậu đang nói về cậu ấy đó.

Không ngoài dự đoán, Giang Hòe phối hợp với cô hắt hơi một cái.

Thường Hạ: “….”

Đoàn Nhu nhìn đồng hồ, nói: “Không chậm trễ được nữa rồi, tớ phải đi đây.” Cô ấy chỉnh lý lại đống tài liệu, vừa đứng dậy thì bị Thường Hạ nắm lấy cổ tay.

“Tớ cùng cậu ra ngoài.”

“Cậu không đọc [Thư Thành] nữa hả?” Đoàn Nhu nhìn thấy vẫn còn nửa quyển chưa đọc xong.

Thường Hạ cười haha, rồi kéo cô quay người đi luôn, không quên để lại sách ngay ngắn. “Về nhà lên mạng rồi xem nốt.”

“Bé cưng, hôm nay trông cậu không-đúng-tí-nào!”

“Đâu có đâu? Cậu nghĩ nhiều rồi.”

Hai cô gái cứ dằng co lôi kéo ở thư viện thì không được hay lắm nhỉ? Nên Thường Hạ đổi lại tư thế dựa vào vai Đoàn Nhu, Đoàn Nhu ngoài miệng thì nói ghét bỏ nhưng hành động thì không có ý từ chối.

Tiếng ma sát bút soàn soạt chỉ có Giang Hòe nghe thấy, cậu ngẩng đầu, không có ai nhìn rõ liệu có phải là cậu đang nhìn hai bóng hình đang dần khuất bóng kia hay không.

Cậu cúi đầu lật giở trang tiếp theo của quyển vở, cười khẽ rồi nói nhỏ: “Cứ như sợ mình không nghe thấy không bằng.”

Tác giả có lời muốn nói:

Giang Hòe: Tớ sớm nhìn thấy các cậu rồi, tớ “giả chết” thôi hahahaha

(Huai: Hèm hèm, chương 11 lại dài rồi, thôi hôm nay up tới chương 10 thui nhé, thể lực cạn kiệt rồi huhu ×͜×)

Published by Sơn Hà Dĩ Thu/已秋

春风若有怜花意,可否许我再少年

Leave a comment