Chương 20: Ngủ sớm nhé, ngủ ngon.
Thường Hạ đi vào ngõ Ô Y.
Cơn gió buổi chiều muộn mang theo chút sương lạnh nhưng túi đồ ăn vặt cô đang cầm trong tay vẫn còn nóng hôi hổi. Trên quãng đường đi về nhà cô đã ăn thử mấy miếng, mùi vị quả thực không tồi.
Khi gần về tới cửa nhà, cô nhìn thấy một bóng hình khiến cô không ngờ tới.
“Giang Hòe?” Giọng cô hơi nghi hoặc, muốn bước tới nhìn rõ chàng trai trước mắt.
Giang Hòe nghe thấy tiếng gọi liền ngẩng đầu, Thường Hạ nhìn thấy trong tay cậu ôm một chú mèo đen lang thang, cậu đang cho nó ăn xúc xích. Chú mèo nhỏ dường như sợ người lạ, nhìn thấy Thường Hạ đi lại gần liền chui rúc vào lòng Giang Hòe.
Cậu cười: “Chị xinh đẹp mà em cũng sợ hả?”
Mặt Thường Hạ ửng đỏ, cô hận không thể giấu mặt mình đi.
Vì Giang Hòe có kinh nghiệm nuôi mèo, nên hành động khi cậu cậu “dăn dạy” mèo trông rất có kinh nghiệm. Thường Hạ yên tĩnh nhìn cậu, chàng thiếu niên đang dùng tay vuốt đầu nó, trông chú mèo vô cùng hưởng thụ.
“Hình như mấy động vật nhỏ rất thích cậu thì phải.” Thường Hạ nói.
Giang Hòe nói khẽ: “Cậu có muốn qua vuốt ve nó không, nó sạch lắm, có lẽ là mới bị bỏ rơi không lâu đây thôi.”
Thường Hạ cũng vốn thích động vật từ nhỏ, nhưng Thường Quang Mân sợ chó, lại không thích mèo, cho nên Thường Hạ rất khó có cơ hội tiếp xúc với mấy chú động vật lông lá.
Thường Hạ ngoắc ngoắc ngón tay với chú mèo đen, hình như chú ta không còn sợ cô như vừa nãy nữa, thậm chí còn thè lưỡi muốn liếm đầu ngón tay cô.
“Tay của chị xinh đẹp là để em liếm đó à?” Giang Nhẫn nhìn chú mèo trong lòng, nói đùa. (Miệng anh bôi mật hã =)) )
Nhưng cậu không biết rằng, chỉ cần cậu nhắc tới cô một lần, thì trái tim cô sẽ đập nhanh như chú ngựa hoang đứt cương, chỉ sợ ngay giây sau chú ngựa ấy sẽ chui từ trái tim ra rồi đâm sầm ra ngoài.
“Có phải nhà cậu có nuôi một chú mèo Ragdoll đúng không?” Thường Hạ biết nhưng vẫn cố hỏi.
“Đúng vậy, tớ đang định sẽ mang cả nó về nữa, để Mặt Trăng có bạn có bè.”
Mặt Trăng, là tên cậu đặt cho chú mèo ở nhà ư? Tại sao Giang Hòe lại đặt tên như vậy nhỉ? Rất đơn giản, bởi vì nó giống với chủ của nó, chủ của nó không nghĩ ra tên gì hay để đặt cho nó vậy nên đành lấy luôn là Mặt Trăng.
Gần như tất cả các tài khoản mạng xã hội của cậu đều lấy Mặt Trăng làm tiền đề để đặt tên, xem ra cậu thực sự thực sự rất thích Mặt Trăng rồi.
“Vậy bé mèo này cậu định đặt tên là gì?” Thường Hạ nhiều chuyện hỏi thêm một câu.
Giang Hòe suy nghĩ một hồi: “Hay là cậu giúp tớ đặt đi? Tớ thấy nó bây giờ khá thích cậu đó.”
Chủ đề được ném ngược lại cho Thường Hạ, cô bỗng có lòng riêng, muốn đánh liều một phen. Cô đón nhận ánh mắt Giang Hòe đang nhìn về phía mình, mỉm cười để che giấu đi sự căng thẳng trong lòng.
“Gọi là Thỏ Ngọc đi, Thỏ Ngọc làm bạn với Mặt Trăng.”
Thần sắc của Giang Hòe thay đổi một chút tới mức khó lòng nhận ra. Đôi mắt cậu phản chiếu ánh sáng từ ngọn đèn đường phía đối diện, trong đôi mắt ấy là vô số những đốm sáng vụn vặt kết tụ, đẹp không sao tả xiết.
“Được đấy.” Cậu đồng ý, “Vậy gọi là Thỏ Ngọc đi.”
Lòng bàn tay của Thường Hạ đang đổ mồ hôi, lại nghe cậu nói: “Mặt Trăng và Thỏ Ngọc, chính là đôi bạn đồng hành của nhau.”
Thường Hạ không biết phải dùng từ ngữ nào để hình dung tâm tình của cô hiện tại.
Sau này, mỗi khi cô nhớ tới tất cả những hình ảnh trong buổi tối ngày hôm nay mới phát hiện, hóa ra tất cả mọi chuyện xảy ra đều đã từng chút một lưu lại dấu vết.
Chú mèo đen này tên Thỏ Ngọc, nó đã có tên mới thuộc về bản thân mình. Chủ nhân của nó là một chàng chiếu niên vừa ấm áp lại ưa nhìn, nó nhất định sẽ sống thật hạnh phúc ở nhà của Giang Hòe.
Giang Hòe nhìn đống đồ ăn vặt mà cô đang xách trên tay, bỗng cười: “Tớ còn nghĩ tại sao Thỏ Ngọc lại đột nhiên quấn cậu như vậy, hóa ra là nó ngửi thấy mùi thơm.”
Lúc Thường Hạ phản ứng ra cậu đang nói tới mấy món đồ ăn vặt trong tay cô thì Giang Hòe lại hỏi tiếp: “Bữa tối của cậu à? Phong phú thật đấy.”
Thường Hạ cũng cười theo: “Coi là vậy đi, người ta đã tặng tớ rồi, nếu tớ không nhận thì không tốt lắm.”
Giang Hòe gật đầu: “Thời gian không còn sớm nữa, cậu về đi, đồ nguội rồi sẽ không ngon nữa đâu. Tớ sẽ đưa Thỏ Ngọc qua bệnh viện thú y làm kiểm tra một lượt.” Giang Hòe lại ôm nó vào lòng.
Thường Hạ liếc nhìn đồng hồ, sáu giờ đúng, Giang Hòe là một người tự do, cậu có thể muốn làm gì thì làm.
“Được, vậy tớ về trước đây.”
Giang Hòe lại trêu Thỏ Ngọc thêm một lúc mới nói: “Thỏ Ngọc, em tên Thỏ Ngọc à. Trùng hợp thật.” Chàng thiếu niên lẩm bẩm những câu mà mèo ta không hiểu được.
Lúc Giang Hòe đưa mèo đi kiểm tra về tới nhà là đã chín giờ tròn.
Cậu lắp cho Thỏ Ngọc một cái lồng vừa to vừa cao, bên trong có rất nhiều đồ chơi, thức ăn cho mèo và nước cũng đã chuẩn bị xong. Mặt Trăng thấy bản thân có thêm bạn đồng hành, lúc đầu còn có chút bài xích. Thế nhưng dưới sự “huấn luyện” của Giang Hòe, Thỏ Ngọc đã không còn lạ lẫm và nhảy lên chơi cùng Mặt Trăng.
Cậu trút bỏ sự mệt mỏi trên người, nằm trên chiếc sô pha mềm mại nhìn chúng vui đùa. Có thêm thành viên mới khiến ngôi nhà lạnh lẽo này ấm áp thêm vài phần. Không qua bao lâu, điện thoại của Giang Hòe rung lên.
Giang Hòe nhìn người gọi tới, ấn nhận.
Vừa bắt máy đã nghe đối phương hỏi: “Tiểu Hòe, con đang làm gì?” Đó là giọng nói dịu dàng của một người phụ nữ, không nghe ra tuổi tác lớn nhỏ.
“Hơi mệt, con đang nằm trên sô pha nghỉ ngơi. Mẹ thì sao?” Giang Hòe hỏi.
Người phụ nữ ở đầu dây bên kia là mẹ của Giang Hòe — Tưởng Minh Y, dù còn trẻ tuổi nhưng đã sở hữu khối tài sản hàng trăm triệu, ngoài đôi mươi đã tự mình gây dựng nên cơ đồ. Trong số top 500 doanh nghiệp hàng đầu cả nước, có tới một nửa là cong ty con của tập đoàn họ Tưởng. Hiện nay bà còn đang vươn tầm ra quốc tế, mang lại sự phát triển to lớn cho nền kinh tế Trung Quốc.
Đầu dây bên kia cũng vang lên tiếng cười của một người đàn ông trầm ổn:
“Mệt rồi thì nghỉ ngơi nhiều vào, đừng tạo áp lực quá lớn cho bản thân. Tương lai của con rộng mở như gấm vóc, sau lưng con còn có cả một gia tộc họ Giang và họ Tưởng đang đợi con kế thừa. Tuy nhiên, nếu sau này con có điều gì muốn làm, ba cũng sẽ không can thiệp. Muốn làm gì thì cứ làm đó, con người mà, đời người chỉ có một lần, đừng để lại hối tiếc.”
Sự hợp tác giữa hai nhà họ Giang và Tưởng trong suốt hơn mười năm qua vô cùng thuận lợi. Trong tập đoàn, ai ai cũng là nhân vật có máu mặt. Ở nước ngoài cạnh tranh khốc liệt, nhưng tập đoàn thích việc nỗ lực vươn lên dẫn đầu. Tưởng Thị và Giang Thị đều thuận lợi đi lên, mở ra thêm không ít kênh phát triển đối ngoại cho Trung Quốc.
Tưởng Minh Y ở đầu dây bên kia cười hiền dịu: “Ba con lâu rồi chưa nói chuyện với con, mở miệng ra là không ngừng lại được.”
Giang Như Luyện là con trai độc đinh của nhà họ Giang, Tưởng Minh Y cũng là con gái rượu của nhà họ Tưởng. Hai người họ gặp nhau năm 18 tuổi, từ đó một tình yêu “môn đăng hộ đối”, ngang tài ngang sức đã bắt đầu từ năm ấy.
Không phải là yêu từ cái nhìn đầu tiên, mà là lâu ngày sinh tình.
Sau này hai người kết hôn, máy chủ weibo suýt thì tê liệt. Sự hợp tác giữa hai tập đoàn lừng lẫy cả nước có thể thu về lợi nhuận không lồ, thuận lợi cho kinh tế phát triển, đương nhiên là chuyện không gì tốt bằng.
Hơn nữa, hai người họ đều hành sự rất kín tiếng, yêu thương nhau vô cùng, tình cảm ân ái mặn nồng đến mức dù có ai đứng sau lưng bàn tán, chỉ trỏ, họ cũng chẳng thèm để mắt tới.
Giang Hòe, với tư cách là tiểu thiếu gia của cả hai tập đoàn, sinh ra đã ở vạch đích, cậu gần như đích xác là “con cưng của trời”, muốn gì được nấy, gia sản bạc tỷ, được vây quanh như sao vây quanh trăng. Dù có một gia thế đủ để đem ra khoe khoang, nhưng Giang Hòe chưa bao giờ tỏ ra đắc ý hay kiêu ngạo. Dù là ở cấp hai hay cấp ba, cậu chưa từng đề cập với những người xung quanh rằng ba mẹ mình rốt cuộc là ai. Ngoại trừ Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên là biết được đôi chút, còn với những người khác, cậu không hé môi nửa lời.
Cậu không dựa vào sự tâng bốc của đám đông mà dựa vào nỗ lực của chính mình, từng bước một tiến tới vị trí thu hút mọi ánh nhìn.
Giang Như Luyện và Tưởng Minh Y vốn dĩ muốn đưa cậu ra nước ngoài du học cùng, nhưng ngặt nỗi tính cách Giang Hòe bướng bỉnh, nhất quyết phải ở lại Nam Du. Giờ đây khi cậu đã lớn, có những việc ba mẹ không quản nổi, họ cũng đành để mặc Giang Hòe tự làm theo ý mình, tuyệt đối không can thiệp.
Cuộc điện thoại này cũng phải cách một tháng mới gọi tới một lần.
Giang Hòe hiểu cho sự bận rộn của họ, cũng rất bao dung. Chàng thiếu niên chủ động nhắc tới: “Ba mẹ, hôm nay con mới nhận nuôi một chú mèo đen nhỏ, nó rất ngoan, lông mượt lắm, vừa mới về đã đánh nhau với Mặt Trăng rồi.”
Hiếm khi nghe thấy con trai mình chủ động chia sẻ chuyện cá nhân, Tưởng Minh Y vui vẻ gác lại công việc đang dở dang, tò mò hỏi: “Sao tự nhiên lại muốn nuôi mèo thế? Có phải cảm thấy có Mặt Trăng ở cùng nhưng vẫn hơi cô đơn không?”
Giang Hòe cong cong khóe môi: “Con thấy nó hơi đáng thương vì bị chủ cũ của nó vứt bỏ, không có nhà để về ấy mà.” Cậu hơi ngừng lại, rồi lại nói: “Mặt Trăng cũng đâu có biết nói chuyện, từ sáng tới tối chỉ biết cào con thôi, mỗi lần con học bài thì nó lại trườn đi bò lại dưới chân con, lại còn hay gặm dép, giấu đi, cuối cùng lại bắt con phối hợp cùng đi tìm với no, phá phách kinh khủng.”
Hôm nay Giang Hòe nói rất nhiều, Tưởng Minh Y sáng tỏ trong lòng, bà nói: “Thực ra là do con muốn Mặt Trăng có bạn chơi cùng phải không?”
Giang Hòe – người vừa bị mẹ vạch trần liếc nhìn chú mèo đen đang chơi trên sàn nhà, hỏi bà: “Mẹ, mẹ có muốn biết nó tên là gì không?”
“Tên là gì?”
“Thỏ Ngọc.”
“Thỏ Ngọc ư? Tên hay đó! Mặt Trăng và Thỏ Ngọc, hợp nhau biết bao nhiêu!” Giang Như Luyện ở bên cạnh chen lời.
Tưởng Minh Y liếc nhìn ông, thầm nghĩ lỗ tai ông cũng thật thính, không mở loa ngoài mà vẫn nghe thấy được.
Nụ cười của Giang Hòe càng đậm, cố ý hỏi: “Ba, ngày trước chẳng phải ba bảo Mặt Trăng và chị Hằng mới hợp nhất sao? Hồi còn nhỏ ba vẫn hay kể câu chuyện Hằng Nga lên cung trăng cho con nghe đó thôi.”
Giang Như Luyện cười haha: “Chuyện đó từ hồi còn bé tí mà, con còn nhớ nữa hả. Hồi đó ba quên mất Hằng Nga còn có Hậu Nghệ mà, bây giờ nghĩ lại, vẫn là Mặt Trăng hợp với Thỏ Ngọc nhất.”
Tưởng Minh Y hỏi cậu: “Tiểu Hòe, Thỏ Ngọc là tên con đặt cho nó hả?”
Giang Hòe không hề che giấu: “Không phải ạ, là một cô gái đặt cho.”
Tưởng Minh Y nở nụ cười ý vị sâu xa với Giang Như Luyện ở đầu dây bên kia: “Vậy cô bé đó tại sao lại đặt tên Thỏ Ngọc cho bé mèo vậy?”
Giang Hòe lỡ miệng: “Có lẽ, cô ấy cũng cảm thấy Mặt Trăng hợp với Thỏ Ngọc ạ.”
Cậu nói xong, Tưởng Minh Y và Giang Như Luyện cười cười: “Nghe con nói như vậy thì xem ra con và bạn nữ đó có quan hệ không tồi phải không. Sao nào, đó cũng là một cô gái ái mộ con hả?”
Người lớn thường nói thẳng thắn nên Giang Hòe sớm đã quen với việc này. Cậu bình tĩnh nói: “Mẹ, cô ấy cũng rất xuất sắc, rất xinh đẹp. Hai bọn con không phân cao thấp được đâu, nói thế nào thì cũng là con ái mộ cô ấy mới đúng.”
“Vậy con ái mộ cô bé?” Tưởng Minh Y chưa tiếp thu nổi thông tin, hỏi nhanh lại.
Giang Hòe phì cười, giả vờ bình tĩnh nói: “Những người xuất sắc thường thu hút lẫn nhau mà.”
Tưởng Minh Y không phủ nhận cách nói của Giang Hòe. Cậu căn bản không biết, Tưởng Minh Y và Giang Như Luyện ở bên kia đang cười khoa trương tới mức thế nào, họ vỗ đùi bôm bốp, chỉ có những ai trải qua yêu đương tình ái mới hiểu được, câu nói này EQ cao đến mức nào.
“Vậy con phải giữ vững tinh thần của mình nhé, không được để con gái nhà người ta thất vọng đâu đấy.”
Giang Hòe đầy vẻ kiêu ngạo nói: “Con trai mẹ đã bao giờ khiến ai thất vọng chưa?”
Tưởng Minh Y cười khúc khích.
Sau khi kết thúc cuộc điện thoại này, Mặt Trăng và Thỏ Ngọc cũng ngừng đùa giỡn, mỗi con đều trở về lồng của mình để đánh một bữa no nê. Giang Hòe đứng dậy đi tới, cầm điện thoại tùy ý chụp vài tấm, định bụng gửi cho Thường Hạ xem thử.
Nhấn vào WeChat mới phát hiện ra hóa ra mình vẫn chưa kết bạn với cô.
Phía bên này Thường Hạ vừa mới tắm xong đi ra, mở điện thoại lên liền thấy Giang Hòe đã gửi một yêu cầu kết bạn. Thường Hạ xúc động đến mức tay run lên, điện thoại suýt chút nữa thì rơi xuống đất.
Cô phải làm công tác tư tưởng mất mấy phút mới nhấn thông qua yêu cầu kết bạn.
Người mình thích chủ động kết bạn WeChat, Thường Hạ nghĩ cũng không dám nghĩ tới. Thường Quang Mân vừa khéo gõ cửa đi vào để đưa món trà sữa nướng pudding mà ông tự nghiên cứu ra cho cô, đúng lúc nhìn thấy cảnh con gái mình đang ôm điện thoại cười ngây ngô.
Khóe miệng ông giật giật, hỏi: “Học hành đến mức mụ mị đầu óc luôn rồi hả con?”
“Không có chuyện đó đâu ba!” Cô chỉ có càng học càng thông minh thôi.
“Thế con cười như bị ngớ ngẩn thế làm gì? Thi đứng nhất à? Thầy cô khen con? Bạn bè tán thưởng con? Phát tài rồi à? Hay là yêu rồi? Hay là nói bị ngốc thật rồi đây?” Thường Quang Mân nửa dịu dàng nửa sục sôi nói ra một đống thứ ‘tạp nham.’
Thường Hạ : “….”
“Đều không phải, ai da, con cảm ơn trà sữa của ba, nhưng con phải đi ngủ đây!” Thường Hạ nói xong, nhảy bụp lên giường một cách rất “mất hình tượng”, rúc vào trong chăn nằm xuống.
Lần này tới lượt Thường Quang Mân: “…”
“Đừng có vờ vịt nữa, con uống thử trà sữa ba làm trước đi.” Thường Quang Mân nói xong, đi ra ngoài rồi tiện tay đóng cửa giúp cô.
Sau khi ngoài cửa không còn động tĩnh gì nữa, Thường Hạ mới mở lại điện thoại, thấy Giang Hòe đã gửi cho cô một tin nhắn.
Mặt Trăng: [Có muốn xem mèo không?]
CX: [Có!]
Giang Hòe gửi nhiều ảnh, Thường Hạ xem từng cái một.
Mặt Trăng: [Nếu như tên của bé mèo đen là do cậu đặt, vậy thì cậu cũng được xem như là chủ nhân của nó.]
Giang Hòe buồn chán lướt xem vòng tròn bạn bè của cô. Thường Hạ không đăng nhiều, chủ yếu những bài đăng của cô đều là chia sẻ về ánh nắng, hoàng hôn, những món ngon, giống y hệt như một blogger nhỏ vậy.
Mọi người có thể nhìn thấy những lượt thả tim từ bạn chung, Giang Hòe phát hiện ra hầu như tất cả học sinh lớp A khối tự nhiên đã add wechat của cô từ khoảng một tháng trước, còn bản thân cậu thì tới tận bây giờ mới có được phương thức liên lạc của cô.
Giang Hòe khẽ cười, cảm thấy hình như bản thân đã bỏ lỡ nhiều điều.”
Khi Giang Hòe nhấp vào phần “ghi chú” để đặt biệt danh cho Thường Hạ, cậu không đặt thẳng tên như bình thường mình vẫn làm với người khác, cậu đã phải suy nghĩ một lúc lâu, rồi cuối cùng gõ “Romance” (Lãng mạn đậm sâu) vào rồi ấn lưu. (Ỏ Ỏ Ỏ)
Chàng thiếu niên mỉm cười mãn nguyên, đôi mắt cong như vầng trăng khuyết.
Có lẽ một người thực sự thích bạn sẽ không bao giờ phô trương rầm rộ. Trong lòng của những người nội tâm và kín đáo, nhịp tim của họ có thể dập dềnh như sóng cuộn, nhưng tình cảm lại cứ bình lặng như dòng suối chảy dài.
Giang Hòe tôn trọng mọi cô gái một cách bình đẳng. Cậu cho rằng một bông hoa nở rộ theo hình dáng nào thì cũng đều là sự bung tỏa rực rỡ nhất.
Sự rung động thuở thiếu thời ẩn giấu trong mỗi một lần được gần bên cô. Bắt đầu từ khoảnh khắc chiếc máy bay giấy ấy đâm sầm vào ngực cậu, thì nó đã định sẵn sẽ nằm mãi trong tim cậu, định sẵn sẽ chìm sâu vào tận đáy lòng cậu, trồng xuống đó một hạt giống, cuối cùng lớn dần thành một cái cây cổ thụ cao chót vót.
Giang Hòe luôn hiểu rõ bản thân muốn làm gì và muốn gì. Bây giờ đáp án đã có rồi, cậu vẫn đang tiến về phía trước và đứng ở một độ cao nhất định.
Có lẽ chiếc máy bay giấy ấy, đã mở ra cánh cửa trong tim cậu.
Giang Hòe chưa từng thích ai, nhưng giờ đây, Thường Hạ đã phá vỡ phòng tuyến trong lòng cậu, một khi đã rung động thì sẽ trở nên không thể vãn hồi.
Chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi, cậu đã sa chân vào đó không thể thoát ra. Xem ra, không phải là cậu không thích ai, chỉ là chưa gặp được đúng người mà thôi.
Bây giờ ở trường trung học số 7 Nam Du Thường Hạ được săn đón như vậy, số thư tình mà cô nhận được hình như… sắp đuổi kịp cậu rồi =)) Nhưng cái không may chính là, cô gái đầy sinh lực, hoạt bát, và xuất sắc ấy là người mà chính cậu cũng muốn được nắm trong tay.
Sau khi phân tích kĩ “tâm lý” bản thân thì cũng là lúc cậu nhận được tin nhắn phản hồi của Thường Hạ.
CX: [Cảm ơn cậu đã chia sẻ nhé, tớ xem hết rồi, chúng đều đáng yêu lắm.]
Mặt Trăng: [Cậu thích thì tốt rồi, khi nào rảnh tớ sẽ chụp thêm gửi cậu.]
Mặt Trăng: [Ngủ sớm nhé. Ngủ ngon.]
Thường Hạ chùm chăn kín mít, tai cô nóng tới nỗi có thể hun ra lửa.
Sao cô cứ có cảm giác như…. đang yêu đương thế này…. Giang Hòe không phải chỉ một lòng chú tâm vào học tập hay sao? Thế mà hóa ra cậu cũng biết nói hai chữ “Ngủ ngon”. Mà lại còn là nói với con gái, những con chữ tưởng chừng bình đạm thế này nhưng lại như một chiếc búa gõ vào tim Thường Hạ.
Thường Hạ không ngừng tẩy não bản thân, có lẽ Giang Hòe chỉ là nói ngủ ngon với cô theo thói quen mà thôi, nói không chừng Kì Ôn Ngôn, Trình Gia Nhiên đều từng nhận được cũng nên.
Nhưng cô lại không biết rằng Giang Hòe – người đang bị cô “nghi ngờ” kia vẫn còn đang nhìn chằm chằm vào cái tên “Romance” – biệt danh cậu đặt cho cô.
“Romance” là một kiểu lãng mãn, một tình yêu thuần khiết. Có được một tình yêu “Romance” là ước mơ của rất nhiều người. Thời gian đó, trên mạng rất hot câu nói này — Lãng mạn đến chết mới thôi.
Thích một người rất khó để bình tâm, mà thích một người cũng rất khó để xóa nhòa.
Giang Hòe lại nhớ tới những ngày tháng mà Tưởng Minh Y và Giang Như Luyện cùng nhau trải qua, cậu rất ngưỡng mộ và khát khao có một người lặng lẽ bên cạnh mình, nhưng cậu sẽ không bao giờ trở thành người bị động trong chuyện tình cảm.
Bởi vì Giang Như Luyện từng nói với cậu rằng.
“Tình yêu vượt qua bao thăng trầm, ta sẽ cam lòng phục tùng nó.”





