Trận mưa chết tiệt này cứ kéo dài mãi không thôi, khiến cho bầu trời thành phố Nam Du suốt mấy ngày sau đó trở nên xám xịt, mãi tới cuối tuần mới có nắng hửng lên.
Thường Hạ tỉnh dậy vào tám giờ sáng, mở mắt ra, cô nhìn thấy một chùm nắng rất to đang chiếu rọi lên mép thành giường, nhuộm lên một màu vàng rất mỏng, phảng phất như đang rơi vào cõi mộng.
Cô nhớ hồi cấp hai giáo viên từng giải thích về hiệu ứng tyndall.
Ngõ Ô Y gần biển nên có nhiều cây cối, chúng đều mướt mát xanh tươi, ánh sáng và bóng tối tự do đan xen qua những kẽ lá, thậm chí có một vệt nắng còn len lỏi qua hai lon nước so-da cam cô đặt trên đầu giường, chiếu rọi nửa thân lon, lúc sáng lúc tối.
Thời khắc này đây, Thường Hạ nhiệt huyết dâng trào cầm chiếc điện thoại trên đầu giường lên, nhấp vào “máy ảnh”, ghi lại khoảnh khắc đẹp hiếm có này.
Hai lon nước soda cam này cô không nỡ uống, cô muốn cất giấu chúng đi, làm hồi ức cho riêng mình.
Đang lúc thẫn thờ, trên màn hình hiện lên tin nhắn wechat Đoàn Nhu gửi.
DR: [Bé cưng ơi(*), qua thư viện thành phố học không? Vừa hay tớ có bài này không hiểu muốn hỏi cậu]
(*) Bản gốc gọi Hạ Hạ thôi, nhưng nhận thấy Nhu bồ kết Hạ lắm nên tớ sửa thành bé cưng nghe cho hay hehehe
Chuyện lạ Trung Quốc rồi đây, Đoàn Nhu vậy mà lại nghĩ tới chuyện học hành?!
Thường Hạ không nhịn được trêu trọc cô nàng.
CX: [Hôm nay không đi phiêu bạt lang thang nữa ư?]
DR: [Chúng ta phải làm việc đúng đắn vào thời điểm đúng đắn! Chị gái Hy Đinh nói sắp thi giữa kì rồi, tớ hông có muốn lại xếp hạng đội sổ ở khối tự nhiên nữa đâu.]
Thực ra thành tích của Đoàn Nhu không hề kém tới mức vô lý như vậy, nhưng trường học quy tụ toàn nhân tài như trường trung học số 7 Nam Du này, dù có đặt trong quy mô các trường cấp ba toàn quốc thì cũng khó mà bị đánh bại. Chỉ là hiện tại mọi người đều đang hướng tới các trường đại học trọng điểm, những người có năng lực học tập kém hơn một chút tự nhiên sẽ bắt đầu cảm thấy lo lắng, luống cuống, và Đoàn Nhu cũng không ngoại lệ.
Vừa hay hôm nay Thường Hạ cũng rảnh rỗi không có việc gì làm, nên dứt khoát nhận lời mời.
CX: [Được, gửi địa chỉ cho tớ, đợi chút nhé.]
Thư viện Nam Du nằm giữa trung tâm thành phố, cô ngồi xe bus mất hơn nửa tiếng, không xa lắm.
Thường Hạ đem tất cả tư liệu học tập sắp xếp ngay ngắn, đề phòng vạn nhất cô còn nhét thêm một chiếc ô vào cặp.
Tuy rằng hôm nay thời tiết trong xanh, trên bầu trời cao vời vợi không hề có mây đen dập dềnh trôi nổi, nhưng ông trời vốn dĩ xảo quyệt chết đi được, nói không chừng ngay giây sau thôi đã sấm chớp đùng đoàng, chẳng thèm khoan nhượng trút nước xuống cho con người ấy chứ.
Mùa hạ ở thành phố Nam Du có thời gian kéo dài, tuy rằng đã cuối tháng 10, nhưng cơn gió thổi qua vẫn rất nóng dát khó chịu.
Thường Hạ mặc một chiếc áo lót (*) nhạt màu, bên ngoài phối chiếc váy liền thân màu xanh lá quá đầu gối. Trên váy điểm xuyến những bông hoa cúc nhỏ li ti, trông vô cùng thanh thuần sạch sẽ.
(*) ý ở đây không phải áo con đâu nha các bồ
Cô búi mái tóc dài hơi xoăn của mình thành kiểu tóc củ hành, để lộ chiếc cổ thiên nga trắng ngần với những đường nét đẹp đến khó tin.
So với những cô gái phương Nam ở độ tuổi này, cô đã được coi là cao ráo, nên đi giữa đám đông luôn khiến người ta phải ngoái nhìn. Đúng là “đất nào thức nấy”, phương Nam sông nước hữu tình nên con người cũng được nuôi dưỡng tốt hơn, vì thế con gái phương Nam trông có vẻ càng dịu dàng và nhẹ nhàng hơn, duyên dáng mà lại yêu kiều, trong khi những cô gái phương Bắc lại hào sảng, phóng khoáng, không câu nệ tiểu tiết. Con gái hai miền Nam Bắc đều có những nét đặc trưng riêng biệt. Nhưng cũng có người nói con gái miền Bắc xinh hơn con gái miền Nam.
Khi sắp tới trạm dừng xe bus, Thường Hạ theo thói quen lấy ra dây đeo tai nghe để trong túi, trong lúc lấy ra cô không cẩn thận để dây tai nghe móc vào phần tài liệu kẹp trong túi, khi có cơn gió thổi qua, tờ giấy ấy nhẹ nhàng lật mình rồi chậm rãi rơi xuống một nơi không xa.
Lúc Thường Hạ chuẩn bị đi tới đó khom lưng để nhặt, bất ngờ, có một chàng trai lạ mặt đã nhanh hơn cô một bước, thong dong cúi xuống giúp cô nhặt lên, kẹp giữa hai ngón tay rồi khẽ hỏi: “Cậu là học sinh trường trung học số 7 Nam Du à?”
Bàn tay đang định giơ ra đón lấy của cô lơ lửng giữa không trung, đợi tới khi nhìn rõ gương mặt cậu thiếu niên mới hơi nhíu mày.
Chiều cao của cậu ta và Giang Hòe dường như tương đương nhau, dưới mắt có một nốt ruồi lệ nhạt nhòa, đôi mắt là kiểu mắt phượng hiếm gặp, khi nhìn người khác thường mang theo ý vị khó đoán, nhưng cũng cực kì thu hút ánh nhìn. (Ê, hỏng rồi =)) )
Chàng trai đứng nghiêng người, 1 tay đút túi quần, cụp mi mắt nhìn cô gái đang mang dáng vẻ nghi hoặc là cô.
Sở hữu gương mặt lạnh lùng nhưng hành động lại có vẻ phóng túng bất cần.
Thường Hạ gật đầu xác nhận.
Trên tờ giấy tư liệu có kí hiệu độc quyền của trường trung học số 7 Nam Du, bị người trong trường nhận ra không có gì là lạ, chỉ có điều cô chưa từng gặp qua chàng trai lạnh lùng này thì phải.
Cô đưa hai tay ra cầm lại tờ giấy mà cậu đưa tới, vô cùng lễ độ nói: “Cảm ơn nhé.”
Sau cùng Thường Hạ nghe cậu ta khẽ cười một tiếng rồi hỏi: “Trùng hợp thật, tớ cũng vậy. Này bạn học, cậu học lớp nào khối nào?”
Thường Hạ nhìn cậu ta, chỉ coi như cậu ta tùy tiện hỏi : “Lớp 12, lớp A khối tự nhiên.”
Cậu ta ngạc nhiên nhướn mày: “Ngày trước tớ chưa từng thấy cậu, mới chuyển tới sao?”
Cuộc nói chuyện hình như đang đi theo chiều hướng không đúng lắm thì phải, Thường Hạ cứ nghĩ cậu ta chỉ hỏi một câu cho phải phép thôi, ai ngờ cậu ta lại có ý muốn hỏi tới cùng.
Thường Hạ chỉ gật đầu không đáp.
Ngay lúc này, may mà có cứu tinh tới giúp cô.
Thường Hạ nhìn thấy chiếc xe buýt đi đến thư viện thành phố đang tiến lại với tốc độ đều đặn, vài giây sau thì dừng hẳn trước mặt cô. Cô lấy thẻ xe buýt từ trong túi ra, chẳng buồn nói một câu tạm biệt với cậu ta mà đi thẳng tới chuẩn bị lên xe.
Lục Hy Triệt bật cười thành tiếng, đuôi mắt cũng khẽ nhướng lên. Khẽ nói một câu: “Đúng là cô gái nhỏ, chậc.”
“Này! Bạn học mới, tớ tên Lục Hy Triệt (*), Hy trong hy vọng, Triệt trong trong veo, lớp 12 lớp C ban Xã Hội.”
(*) Tên tiếng trung của Lục Hy Triệt là 陆希澈, trong đó từ 希(Hy) trong Hy vọng (希望), Triệt của 清澈 (Thanh Triệt nghĩa là trong veo, trong suốt)
Bởi vì giọng cậu ta rất to, khiến Thường Hạ giật mình quay đầu, mắt đối mắt nhìn cậu ta.
Hóa ra tên là Lục Hy Triệt.
Trước đó, bảng điểm thi tháng được dán lên, Thường Hạ cũng muốn qua đó ‘hóng hớt’ xem xỏ một chút, dẫu sao cô cũng mới chuyển tới, nên đã bỏ lỡ cơ hội dự thi.
Cô nhìn thấy Giang Hòe đứng nhất khối tự nhiên, một vị trí hoàn toàn xứng đáng, nghe nói ba năm qua chưa có một ai làm lay chuyển được vị trí này của cậu, còn mọi người thì đang cười nhạo người xếp bét của ban xã hội, Lục Hy Triệt….
“Anh zai, sao vẫn đội sổ mà đi được thế này.”
“Lục Hy Triệt hahaha, hóa ra thực lực của cậu là như thế này, không phải nói lần này nhất định sẽ nhích lên được một hạng hay sao?”
Chàng trai Lục Hy Triệt đang bị một đám con trai vây quang tiêu sái khoát tay, dõng dạc nói : “Lần sau nhất định sẽ được!”
Xung quanh vang lên những tiếng xì xào bàn tán, còn Lục Hy Triệt vẫn còn đang cười tới mức lồng ngực cũng run run, nó không đồng nhất chút nào với dáng vẻ trông nhất mực lạnh lùng kia.
Đợi nhóm người tản bớt, Thường Hạ mới tiến tới nhìn.
Ngữ văn 18 điểm, Toán 7 điểm, Tiếng anh 34 điểm…. Thường Hạ không cách nào xem nổi được nữa (Ơ kìa anh ơi =)) )
Cho dù có dùng đầu ngón chân để mà khoanh đáp án thì nó cũng… không tới mức như thế này chứ nhỉ?
Hiển nhiên là cô đã quên mất dáng vẻ cậu ta, nhưng cái tên này một khi đã được nhắc tới, thì cô sẽ nghĩ ngay tới được số điểm bi thảm kia của cậu.
Hôm nay tình cờ gặp được “hàng real”, mà “bản real” lúc này còn tự mình giới thiệu bản thân với cô, Lục Hy Triệt đâu biết được rằng cậu ta thực sự đã rất nổi tiếng ở ban tự nhiên rồi, nhưng là nổi tiếng vì học kém thôi….
Thường Hạ không nghĩ sâu thêm về vấn đề này, cũng quên mất hành động của chính mình cách đó không lâu.
Xe bus đã bắt đầu lăn bánh, Lục Hy Triệt nheo lại hai mắt, nhìn bóng hình cô gái đang dần biến mất kia, cô đeo tai nghe cụp mi xem sách, hoàn toàn không màng chuyện thế sự bên ngoài
Lục Hy Triệt thu lại tầm nhìn, liền nghe thấy có tiếng gọi trẻ con non nớt vang lên: “Anh ơi, anh ơi! Em mua được kẹo rồi ạ!.” Cậu vừa quay đầu, nhìn thấy Lục Tinh Mạc hớn hở chạy tới, dạng rộng hai tay muốn cậu ôm.
Lục Hy Triệt mỉm cười, bế cô bé có dáng người nhỏ nhắn lên.
Lục Tinh Mạc không hiểu hành động lúc nãy của cậu, hồn nhiên hỏi: “Anh ơi, sao lúc nãy anh lại bỏ em lại đi tìm chị xinh đẹp kia vậy?”
Lục Hy Triệt ôm chắc cô bé trong tay rồi sải bước đi, trầm mặc không nói.
Ngày dán bảng thi tháng hôm đó mọi người đều vây quanh cậu trêu chọc, cười hihihaha, thảo luận liệu lần sau cậu có thể nhích thêm một hạng nữa được hay không.
Còn sau khi đám người đó đã tản đi hết, cậu lại một mình quay trở lại rồi nhìn thấy một bóng hình mảnh mai, buộc mái tóc đuôi ngựa đang nhìn chằm chằm vào thành tích “thảm không nỡ nhìn” kia của cậu.
Nhìn từ góc nghiêng, cô dường như bộc lộ dáng vẻ rất khó tin, nhưng cũng thấp thoáng vẻ đồng cảm.
Ồ, đang thương hại cậu ư? Lục Hy Triệt lần đầu tiên gặp kiểu người như cô, đám bạn bên cạnh cậu ngoài biết trêu đùa ra thì chẳng để ý thêm gì nữa.
Lục Hy Triệt cũng thuận theo bọn họ, để bản thân rơi vào hố xoáy cảm xúc ấy không thể ngóc đầu.
Là người thì ai cũng sẽ có lòng tự trọng, sau khi những hành động kiểu này lặp lại quá nhiều lần, Lục Hy Triệt bắt đầu tự vấn bản thân, đây thực sự là kết quả mà cậu mong muốn hay sao?
Lục Hy Triệt nhìn chằm chằm bóng hình cô, không bao lâu sau thì cô rời đi.
Cậu đi qua đó, bắt gặp bên cạnh tên mình có một mẩu giấy nhỏ cỡ móng tay, bên trên viết hai chữ “cố lên”.
Lục Hy Triệt cười mỉm một cái, xe xuống mảnh giấy ấy rồi đút trong túi quần (xin anh, kêu nó bé bằng bàn tay mà đút túi quần cái gì =)) ) đây có lẽ là tác phẩm mà cô bạn lúc nãy lưu lại đây.
Bóng lưng trong kí ức trùng khớp với bóng lưng ngày hôm nay, vậy thì làm quen một chút đi, trong tất cả những lời trêu đùa, chỉ có cô là chân thành, dẫu cho chỉ là một mảnh giấy dễ dàng bị người khác tùy ý vứt bỏ, cậu cũng sẽ để ý vạn phần.
Sau khi bừng tỉnh khỏi sự thất thần, Lục Hy Triệt mới nói: “Chị xinh đẹp giúp anh một việc, anh muốn qua làm quen với chị một chút.”
Lục Tinh Mạc không hiểu cho lắm, cô bé lại líu lo hỏi bên tai cậu: “Chị xinh đẹp giúp anh cái gì ạ?”
Giúp gì ư? Lục Hy Triệt không nói được thành lời.
Chuyện này giống như một con quạ đen bị nhốt giữa đêm tối đang bay lượn vòng quanh, nó khao khát có người xé tan mây mù để cứu rỗi nó, trải qua rất lâu, rất lâu, cuối cùng nó cũng chờ được bình minh.
Lục Tinh Mạc nhìn anh trai không mở miệng nói chuyện, thế là chỉ đành hỏi: “Anh ơi, anh muốn bế em đi đâu ạ?”
Lục Hy Triệt nói: “Ngoan, chúng ta đi bệnh viện nhé.”
Tác giả có lời muốn nói:
Ai, nhân-vật-mới-tới-đây!
Thực ra là con gái miền Bắc hay Nam đều đẹp hết á, con gái xinh ra là đã đẹp rồi