Màn đêm mịt mờ, vầng trăng khuyết cao cao treo đủng đỉnh trên ngọn cây.
Thường Quan Mân bận rộn với công việc, nên hầu như ngày nào Thường Hạ cũng tự mình đánh vật với bữa tối.
Giao thông thành phố Nam Du phát triển mạnh, tiếng còi xe vang lên không ngớt. Ánh đèn đường bên cạnh chiếu rọi rực rỡ lên khuôn mặt cô, làm dịu đi một nửa góc nghiêng, khiến cô xinh đẹp tới mức khó tả.
Cô cúi đầu đi trên dường, đang mải suy nghĩ xem hôm nay ăn gì, thì ai ngờ một chiếc lon thiếc không biết từ đâu bay thẳng tới, lướt qua vai cô rồi “bịch” một tiếng rơi xuống đống đá cuội dưới gốc cây. Thường Hạ giật bắn mình, mọi dòng suy nghĩ đều bị cắt đứt.
Thường Hạ ngước mắt nhìn, liền thấy một cô gái mặc đồng phục trường trung học số bảy Nam Du đang chặn một nhóm côn đồ tóc tai đủ màu sắc, không cho chúng tiến lại gần nữ sinh phía sau mình.
Vẻ mặt chúng trông rất khó coi, miệng ngậm thuốc lá, phả ra làn khói đục ngầu. Quần áo thì xộc xệch, phanh cả ngực, trên cổ còn quấn mấy cái vòng dây chuyền sáng loáng, nhìn mà muốn mù cả mắt.
Cô gái dùng tay chắn trước mặt người đằng sau, Thường Hạ chỉ có thể nhìn được phần ót của cô gái được che chắn kia.
“Con mẹ mày là ai, ông mày lấy tiền thôi mà mày cũng quản à?” Tên tóc vàng cầm đầu không vui quát, hướng lon nước trên tay ném về phần bụng của cô gái, nói ra những lời tục tĩu, ánh mắt dừng trên người cô gái đó cũng mang theo vài phần chơi đùa.
Lại “bịch” một tiếng, lon nước trên tay Thường Hạ ném thẳng vào phần trán của tên tóc vàng, nhanh gọn dứt khoát.
Hắn nghiêng người nhìn quanh, Thường Hạ đang đứng không xa cong đôi mắt cười ngoan hiền. Tư thế ném lon của cô còn chưa kịp thu lại đã chuyển sang thế vỗ tay tán thưởng, rõ vẻ “hê hê trên nỗi đau của người khác.”
Đối với những người không biết nói lý lẽ kiểu này, Thường Hạ luôn thích “lo chuyện bao đồng.”
Tên tóc vàng nhịn không nổi nữa, chuẩn bị chửi tiếp, thì cô gái kia đã giáng thẳng một cái tát vào mặt hắn, gọn gẽ dứt khoát, giọng điệu hơi nâng lên: “Thưởng cho mày đó.”
“Mày…” Tên tóc vàng chưa kịp dứt lời thì lại bị cô tung một cước vào giữa háng, khiến hắn đau đớn tới độ ú ớ mấy tiếng, đám người bên cạnh không nhịn nổi nữa, lập tức định nhảy vào đánh nhau.
Đoàn Nhu cười gằn, chẳng nói chẳng rằng vứt chiếc balo cho cô gái đằng sau, cô gái đó vừa mừng vừa sợ hãi, nhưng lời nói lo lắng vừa tới bên miệng thì lại lặng lẽ rút về.
Đoàn Nhu bước lên một bước, vặn cổ tay bọn chúng khiến xương cốt kêu răng rắc. Tiếp đó, cô khiến đầu gối chúng mềm nhũn, chỉ hận không thể quỳ xuống đất vái lại cầu xin, xin cô nương đây hãy tha cho một con đường sống.
Thường Hạ bình tĩnh quan sát, nhưng trong lòng thì vui như mở cờ, cuối cùng cô cũng gặp được một cô gái có lực chiến ngang ngửa với mình rồi.
“Có tí bản lĩnh này mà cũng đòi ra ngoài xưng anh gọi chị, người dưới trướng tao còn chưa đủ tư cách kìa.” Thái độ kiêu căng phách lối của Đoàn Nhu đều được Thường Hạ thu hết vào tầm mắt.
“Cút đi.” Đoàn Nhu lạnh lẽo bật thốt hai chữ.
Trong địa này bàn, bọn chúng là lớn nhất, nhưng không biết từ đâu mọc ra một-con-bé-nào-đó dã tâm lớn như vậy, xuống tay còn nặng hơn chúng gấp mấy lần, hơn nữa chỗ bị đánh còn toàn là những bộ phận quan trọng trên cơ thể, khiến chúng vừa hận vừa sợ, liền vội vã bỏ của chạy lấy người trước đã.
“Ngu đần vô dụng.” Đoàn Nhu khinh bỉ hừ lạnh.
Sau khi giải quyết xong lũ “côn đồ nửa mùa” kia, Đoàn Nhu mới quay lại nói với cô gái được bảo vệ rằng “Lần sau đừng có ngốc nghếch mà đứng ở đây để mà bị bắt nạt nữa, không học được cách trả đũa thì cũng phải học cách chạy chứ.” Cô vuốt lại những lọn tóc lòa xòa ra sau tai, lộ ra nụ cười nhàn nhạt.
Cô gái kia cật lực gật đầu, miệng không ngừng nói cảm ơn, đồng thời đưa trả cặp sách lại cho Đoàn Nhu.
Đoàn Nhu đeo cặp sách lên, quay lưng bước đi, ánh mắt tình cờ va phải ánh nhìn của Thường Hạ.
Lon nước kia là cô ném, Đoàn Nhu biết.
Diện mạo của Đoàn Nhu thiên về nét anh khí, ánh mắt sắc sảo, nhưng vì có đôi mắt lớn mà tạo cho người khác cảm giác sai lầm rằng cô rất dịu dàng.
Thường Hạ rất thích sống mũi cao vút kia của cô ấy, giống hệt với ba cô vậy, giống như chơi được cầu trượt ngay trên mũi vậy. Lúc này, tóc của Đoàn Nhu đang xõa tung, đồng phục học sinh cũng không cài cúc chỉnh tề, đeo cặp ở một bên vai, biếng nhác đi về phía cô, mang dáng dấp “học sinh cá biệt” điển hình.
Đoàn Nhu cao hơn Thường Hạ một chút, tỉ lệ cơ thể rất hoàn hảo, dù cho mặc đồng phục nhưng vẫn nhìn ra rất rõ ràng cô ấy có một đôi chân dài tăm tắp.
Tầm mắt cô ấy hướng về gương mặt chỉ to bằng lòng bàn tay kia của Thường Hạ, phía bên dưới nữa, lại nhìn thấy cô đang ôm mấy bộ đồng phụ của trường trung học số 7 Nam Du, Đoàn Nhu nhướn nhướn mày, nhìn chằm chằm cô, biết còn cố hỏi: “Học sinh trường trung học số 7 Nam Du?”
Thường Hạ không hề né tránh ánh mắt quan sát mình của cô ấy, cười cười : “Đúng rồi.” Cô cười rất ngọt ngào, điều này khiến khóe môi của Đoàn Nhu cũng vô thức cong lên.
“Học sinh giỏi, cậu đừng có nói chuyện tôi ‘trừ gian diệt ác’ ngày hôm nay cho ai, nếu như ngày mai tới trường tôi nghe thấy chuyện đàm tiếu về tôi, tôi sẽ tìm cậu tính sổ.” Đoàn Nhu khoanh hai tay vào ngực, cảnh cáo cô.
Thường Hạ không hề nao núng, nở nụ cười gian xảo: “Tôi cũng thông đồng làm chuyện xấu với cậu đó thôi.”
Cô dùng lon nước ném trúng mấy thằng côn đồ đó, nhưng Đoàn Nhu thì kinh khủng hơn, súyt phế hết cả tay chân chúng nó.
Đoàn Nhu nhìn cô hơi kinh ngạc, nở nụ cười mang vài phần tán thưởng vài phần vui vẻ.
“Hơn nữa, chúng ra tay trước, vậy nên cậu chỉ được coi như tự vệ chính đáng thôi, tôi giơ cả hai tay ủng hộ, chỉ có điều về sau phải tùy ý hành sự, nếu không để ‘quan triều đình’ tóm được, thì khéo cậu sẽ bị tống vào bóc lịch vài ngày mất.” Thường Hạ nhẹ nhàng nói, ngữ khí rất rất thiện, cũng đang nghĩ cho cô.
Nét cười trên gương mặt Đoàn Nhu càng nở rộ hơn.
Không biết tại sao, lần đầu tiên nhìn thấy Thường Hạ đã cảm thấy cô là người tốt, tốt tới mức khiến người có tính khí luôn luôn nóng nảy như cô can tâm tình nguyện thu liễm nét tính cách ấy. Có rất ít trường hợp cô dùng tướng mặt để đánh giá về một người là tốt hay xấu, nhưng cô đồng ý phá lệ dùng trên người cô gái trước mặt một lần.
“Cậu tên gì, học lớp mấy, khối nào trường trung học số 7 Nam Du? Tôi tên Đoàn Nhu, Nhu trong ấm áp(*)” Đoàn Nhu hỏi một tràng liên thanh như đang thẩm vấn tội phạm.
(*)温柔的柔 : Nghĩa gốc là nhu trong ôn Nhu, tên của Đoàn Nhu (Nhu nghĩa là ấm áp)
Thường Hạ cười cười, cô cực kì thích tính cách thẳng thắn này của Đoàn Nhu, kết giao được một người bạn mới cũng là một chuyện tốt: “Tôi tên Thường Hạ, Thường trong thường xuyên, Hạ trong mùa hạ, học sinh lớp A khối tự nhiên trường trung học số 7.”
Đoàn Nhu nghe xong, kích động bá vai cô, cười haha vang vọng: “Cậu học lớp A khối tự nhiên ư! Thật tình cờ và thật bất ngờ, tôi cũng giống cậu, nói không chừng ngày mai đổi chỗ hai ta lại được ngồi cùng nhau ấy chứ.” Đoàn Nhu thu lại dáng vẻ “người thường chớ lại gần” hàng ngày, trở nên vô cùng thân thiết, trong ánh mắt cô ấy lấp lánh ánh sáng.
Thường Hạ liền đáp: “Good job, tôi rất mong chờ.”
Hình như rất lâu rồi Đoàn Nhu không được cười sảng khoái như vậy: “Hạ Hạ, tôi nói cậu nghe, cái tính tôi cứ nhìn ai không vừa mắt là muốn đấm ngay, chẳng ai dám lại gần tôi cả, chỉ sợ tính tình tôi thất thường rồi đè chúng ra đấm thùm thụp. Cho nên trong trường tôi cô đơn lắm, nhưng nghe cậu nói xong, tôi cảm thấy chúng ta rất hợp, rất rất hợp cạ nhau đó!”
Thường Hạ từng xem rất nhiều tiểu thuyết võ hiệp hồi còn học cấp hai, cô tự nhủ nếu cô và Đoàn Nhu lao vào quyết chiến, có lẽ cũng chỉ “kẻ tám lạng người nửa cân” mà thôi.
Nhưng trong trường chưa ai từng xa lánh cô, cũng chưa ai từng bắt nạt cô, vậy nên chuyện cô biết võ thực ra cũng chỉ có ba cô, còn lại không ai biết.
Thường Hạ và Đoàn Nhu, một người được mọi người yêu mến, một người bị mọi người xa lánh. Người được yêu mến đi tiếp nhận người bị xa lánh, đây là một khởi đầu rất tốt.
“Đúng vậy, chúng ta rất hợp nhau!.” Thường Hạ cũng muốn dùng cách của mình để kết giao bạn mới.
Đoàn Nhu vui mừng muốn chết: “Chỉ vì câu nói này của cậu thôi, tôi mời cậu đi ăn thịt nướng, cậu còn chưa ăn cơm đúng không?”
Thường Hạ thầm cười trộm, lắc lắc đầu, tỏ ý đúng là mình chưa ăn.
Đoàn Nhu mãn nguyện, bật thốt ra câu tiếng anh đầy tiêu chuẩn: “Let’s go!.”
Thường Hạ luôn hy vọng tất cả các cô gái sống trên đời đều sống đúng với chính mình, không bị ràng buộc, sống vì bản thân.
Nếu như đã như vậy, hãy tham vọng và quyết đoán hơn, vì dù sao bản thân cũng là một phiên bản độc nhất vô nhị.
Đoàn Nhu dù có thể hiện ra mình “đàn anh đàn chị” tới mức nào thì vẫn có mặt thiếu nữ của tuổi 17, mười phút sau họ đi tới một quán đồ nướng. Đoàn Nhu rút điện thoại ra, gọi hỏi xem “bọn họ” đang ở đâu.
Kì Ôn Ngôn, người vẫn đang say sưa gặm chân gà, dùng ánh mắt ra hiệu cho Trình Gia Nhiên móc điện thoại nghe máy.
Trình Gia Nhiên cũng đang gặm chân gà: … “Mày nhìn xem tao có rảnh không?”
Cuối cùng, bất lực, chỉ đành để Giang Hòe nhận.
Điện thoại vừa kết nối, đã nghe đầu dây bên kia chửi ầm lên: “Kì Ôn Ngôn cậu rớt xuống cống phân rồi hả! Sao mà lâu vậy mới chịu bắt máy! Các cậu đang ở đâu, chúng tôi tới rồi.”
Giang Hòe đưa loa điện thoại ra xa, nhấn nút mở loa ngoài rồi nói: “Bà cố, nguôi giận chút xíu đi, màng nhĩ tớ sắp thủng rồi.”
Đoàn Nhu nghe thấy giọng Giang Hòe, lập tức hạ âm lượng xuống: “Rồi các cậu đang đâu?”
Thường Hạ đứng bên cạnh buồn cười, cô nàng lật mặt còn nhanh hơn lật sách nữa.
“Phòng bao số ba tầng hai, qua đây.”
“Bọn tớ tới ngay!”
Sau khi cúp điện thoại, Giang Hòe thấy có gì đó không đúng. Bọn tớ ? Còn có ai? Không phải chỉ mình cậu ta thôi sao? Cậu đem trả lại điện thoại cho Kì Ôn Ngôn.
Đoàn Nhu tìm chuẩn xác thấy phòng bao số ba, vừa mở cửa, đã long trọng giới thiệu: “Cục cưng của tớ, Hạ Hạ!”
Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên ngẩn người, đồng loạt ngẩng đầu lên, ôi đây là Đoàn Nhu họ quen biết ư? Cô ấy nói ra được những lời này ư? Nhưng sau khi nhìn thấy cô gái mà Đoàn Nhu bá vai, tí thì Kì Ôn Ngôn nghẹn họng.
“Cục cưng của cậu? Người ta học sinh giỏi mới tới ngày đầu đã bị cậu vớt tay trên, lại còn cục cưng, cục cưng nữa.” Kì Ôn Ngôn nói lời xắt xéo, ghét bỏ nói.
“Kì Ôn Ngôn! Ăn cái xương gà của cậu đi, gọi cho cuộc điện thoại mà nửa ngày không chịu nhận, cả ngày chỉ biết ăn ăn ăn, béo cho chết cậu đi.” Đoàn Nhu cáu kỉnh đáp trả.
Kì Ôn Ngôn sờ sờ cái cằm nhọn hoắt của mình, bĩu môi, không thèm để ý tới cô.
Đoàn Nhu không có mấy bạn thân là con gái, nhưng con trai, thì duy nhất ba người họ.
Khi đó hồi học lớp mười, chính là Kì Ôn Ngôn kéo theo Trình Gia Nhiên và Giang Hoè qua bắt chuyện với cô, hoặc là có lẽ có chung chủ đề nói là thảo luận về những bộ môn tự nhiên, bọn họ dần dần thân thiết hơn, và trò chuyện với nhau về mọi thứ.
Đoàn Nhu thích kiểu tình bạn cởi mở mà hào phóng này, không giống mấy loại người nhìn thì có vẻ chơi thân với bạn, nhưng sau lưng lại nói xấu huỷ hoại hình tượng của bạn.
Buổi chạng vạng chiều nay Kì Ôn Ngôn gửi weixin cho cô nói họ đi ăn thịt nướng, hỏi cô có muốn đi cùng không. Lúc đó cô còn đang trong tiệm văn phòng phẩm mua vở ghi, nhìn chiều hoàng hôn, nghĩ bụng thôi thì về nhà rồi ăn.
Ai ngờ, gặp ngay phải chuyện lũ đầu gấu rởm kia bắt nạt thiếu nữ. Cô ghét nhất là kiểu ỷ lớn hiếp nhỏ này, định ra mặt hộ cô gái ấy, phải cho lũ kia “ăn hành” tơi tả một trận mới thôi. Cũng vì như vậy mà cô mới quen biết Thường Hạ.
Đoàn Nhu bỗng đột ngột đổi chủ ý.
Đoàn Nhu kể tất tần tật lại chuyện vừa nãy cho ba người họ, Trình Gia Nhiên gật đầu khen ngợi: “Ai dại dột đụng vào bà cố nhà này, không chết cũng què.”
Giang Hoè liếc Đoàn Nhu một cái, rồi lại phân ánh nhìn sang cô gái đang đứng bên cạnh, nhẹ giọng hỏi: “Hai cậu không bị thương chứ?”
Thường Hạ tò mò nhìn sang chàng trai, thấy cậu mím môi, đầu mày hơi nhíu, dường như có chút lo lắng. Đoạn Nhu thay Thường Hạ trả lời: “Sao mà bị thương cho được, chỉ hơi đau tay, xương chúng nó cứng lắm.”
Giang Hoè khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Đúng rồi, quên nói với cậu.” Đoàn Nhu nói với Thường Hạ: “Ba khứa này, đại thiên vương của trường trung học số 7 Nam Du. May mắn là, ba tên này đều là những đứa bạn duy nhất của mình.”
Thường Hạ liế nhìn ba người họ, hiển nhiên Giang Hoè là người nổi bật nhất.
“Giang Hoè, nam thần được cả trường số 7 công nhận, không chỉ đẹp trai, thành tích lại tốt, còn biết đàn dương cầm, ghita, chơi trống jazz. Túm lại, ngay cả mấy cô nàng khó tính nhất cũng đổ gục trước sự mê hoặc của cậu ta.”
Giang Hoè nghe xong liền bật cười, Thường Hạ lại nhìn thấy chiếc núm đồng tiền nhàn nhạt ở bên má cậu, cô bỗng có nỗi bốc đồng muốn qua đó chọc chọc.
“Trình Gia Nhiên, học hành và nhan sắc cũng không có điểm nào để chê, thư tình gửi cho cậu ta bay rợp trời suốt ngày.” Đoàn Nhu nói xong thì trợn mắt nhìn cậu ta.
Trình Gia Nhiên: “…”
Tới cuối cùng Đoàn Nhu mới nhắc tới Kì Ôn Ngôn, đối thủ đấu khẩu của cô nàng.
Cô ấy ngập ngừng muốn nói lại thôi, liế nhìn Thường Hạ đang tràn đầy mong đợi đứng bên, rồi lại nhìn sang Kì Ôn Ngôn, người cũng đang ngơ ngác nhìn cô với vẻ mặt khờ khạo, có vẻ như cậu cũng rất tò mò muốn biết cô sẽ nói ra lời giới thiệu thế nào.
Đoàn Nhu thở dài một hơi, cắn từng chữ một nghiêm túc nói: “Qua!”
Kì Ôn Ngôn “…”
Giang Hoè và Trình Gia Nhiên suýt thì cười tắc thở,
Kì Ôn Ngôn không phục, hằm hằm cái mặt đứng lên, bước lớn tới bên Thường Hạ, đi tới trước mặt cô, húng hắng giọng rồi nói: “Kì Ôn Ngôn, tiền có cả nắm trong tay , nhan sắc trên dưới phải trái đều hoàn mĩ, học rất nhanh, người theo đuổi xếp hàng từ cửa trường tới tận sang nước Pháp.”
Trình Gia Nhiên: “Anh trai, đừng có ở đó mà làm trò cười cho thiên hạ nữa.”
Giang Hoè: “Xin lỗi cậu, hôm nay nó quên uống thuốc thôi.”
Đoàn Nhu giật đùng đùng, đi qua đá một phát vào cậu ta: “Tên thần kinh!”
Thường Hạ cười tới mức khom cả lưng, chỉ nói ra được một câu: “Cậu thú vị thật đấy.”
“Người ta khen tớ thú vị kìa, mấy cậu tới cả lời hồi đáp còn chả có.” Kì Ôn Ngôn cười xán lạn, khoanh hai tay, cười đắc ý, toàn thân toát vẻ ngông cuồng.
Đoàn Nhu: “Ôi bé ngốc, người ta đang khen cậu à? Người ta chỉ không muốn vạch trần cậu mà thôi!”
Thường Hạ cảm thấy bốn người bọn họ thực sự rất thú vị.
Khi cô còn học ở trường trung học số ba Lâm Thành, mọi người đều chong đèn đọc sạch, học hành bạt mạng bất kể ngày đêm, tới mức quên hết cả phương hướng của bản thân, ngoài ra áp lực tới từ thầy cô cũng nặng trĩu, vĩnh viễn làm không hết nổi bài tập về nhà, bầu không khí giữa các bạn học luôn hục hặc lẫn nhau chứ không có được vui vẻ và hoà nhã như ở đây.
Trong thanh xuân của rất nhiều người, nếu không bạt mạng học tập, thì sẽ là những phút giây mải miết tưới tẩm tâm hồn bằng những đạo lý nhân sinh, hình như ai cũng quên mấy cái tên gọi “thanh xuân” rực rỡ nhường nào.
Nhưng trên thực tế, tuổi trẻ thường đi ngược lại với lý tưởng.
Đi vào một thế giới ồn ào huyên náo, trở thành “liều thuốc chữ lành” cho đối phương, lại càng cảm thấy chân thành đáng quý.
Thường Hạ nghĩ, thay vì nói tuổi trẻ nên dùng để theo đuổi ước mơ, không bằng nói tuổi trẻ chính là một tiết học bắt buộc với những người bạn có được. Chúng ta sẽ có thể vì đối phương mà cười, vì đối phương mà khóc, chúng ta dũng cảm, điên cuồng.
Ít nhất, chúng ta từng sống một cách rực rỡ nhất trong kí ức của người kia.
Cô rất thích sự tồn tại của ba người ba bạn này, giống như hiện tại, không cần ai phải dẫn dắt cảm xúc cũng có thể nói chuyện cười đùa rất vô tư.
Mơ ước bấy lâu.
“Thôi đừng đứng đó nữa, không ăn thì cứ nhịn đói đi nhé.” Kì Ôn Ngôn chuồn lại về chỗ ngồi, miệng thì nói lời tàn ác, nhưng tay thì chia hết phần thịt sang bát cho hai cô gái.
Trình Gia Nhiên vẫy vẫy họ ngồi vào chỗ, tiện tay lấy hai chai coca bên cạnh, cậu dùng một tay móc khoen, tiếng “tạch” vang lên, bọt khí trào ra ngoài, cậu lấy giấy lau sạch rồi mới đưa cho họ.
Giang Hoè đưa cho Thường Hạ một đôi đũa mới, chàng trai rất có giáo dưỡng, cậu để đầu lớn của đũa (*) hướng về phía cô.
(*) Khi đặt đũa xuống hoặc chuyển đũa, việc để đầu ăn (đầu tiếp xúc với miệng) hướng về phía mình và đầu lớn hướng ra ngoài là cách sắp xếp bất lịch sự, tránh gây cảm giác mất vệ sinh hoặc chĩa đầu nhọn vào người khác.
Thường Hạ nhìn cậu thêm vài lần, ý cười trong mắt của Giang Hoè rất ấm áp và thân thiện, dù rằng miệng cậu không cười, cũng sẽ khiến đối phương tưởng rằng cậu đang cười với họ.
“Cảm ơn.” Thường Hạ đưa tay nhận.
Gaing Hoè nhận thấy hình như cô hơi căng thẳng, không biết có phải vì vữa nãy cậu sát lại quá gần cô hay không.
Bởi vì hành động nhỏ tới mức gần như không nhận ra được ấy, chàng thiếu niên hơi mất tự nhiên mà xoa xoa cổ, cảm giác có chút ngứa ngáy nơi trái tim là thế nào nhỉ?
Đoàn Nhu thường nghiêng đầu nói chuyện với Thường Hạ, tuy rằng mới quen biết ngày đầu tiên, mà giờ đã trở thành hai cô bạn thân không gì không thể nói.
“A Hoè của chúng ta ngày mai phải lên bục nhận giải ở thao trường đấy.” Đoàn Nhu trêu chọc.
Thường Hạ đang nhai miếng thịt lợn giòn, chen giọng: “Nhận thưởng gì cơ?”
“Tháng trước, trường tổ chức cuộc thi toán học dành cho cấp THPT, a Hoè giành giải nhất, giải thưởng không nhỏ đâu, cũng có thể sẽ có một số trường xem xét xét tuyển thẳng.” Đoàn Nhu nói.
“Vậy thì tớ chỉ có thể mong đợi vào tình cảnh sáng mai rồi.” Trình Gia Nhiên cười mờ ám.
“Thường Hạ, cậu mới tới, chắc không biết tình cảnh ngày mai sẽ kích thích thế nào đâu!”Kì Ôn Ngôn kích động đập bàn, làm cứ như cậu mới chính là vai chính được người người tranh giành ấy “Ai cũng biết là khu cấp hai và cấp ba của trường trung học số 7 Nam du liền kề nhau. Giang Hoè vốn là nhân vật phong vân nhất trường, khiến mấy cô gái nhỏ đó điên cuồng tới chết đi sống lại, chẳng khác nào theo đuổi minh tinh. Nếu không phải tôi đi bên cạnh A Hoè thì tiểu gia tôi sớm bị lũ người đó giẫm nát dưới chân rồi.”
“Ồ, tới mức vậy sao?” Thường Hạ và Kì Ôn Ngôn mắt to nhìn mắt nhỏ.
Với trạng thái hiện giờ của Kì Ôn Ngôn, nếu tham gia lớp diễm xuất chắc chắn sẽ không thể là nhân vật tép riu được. “Không tin hả, vậy ngày mai cứ chờ mà xem thôi.” Cậu ta kéo dài âm cuối, sáp lại gần bên tai Giang Hoè, vo ve ồn ào.
“Cẩn thận ngày mai tao lấy mày làm giày mà lau đó.” Giang hoè lừ mắt cảnh cáo cậu ta.
“Ai yo, Hoè Thần Hoè Thần, em sợ rồi, em sợ rồi.” Kì Ôn Ngôn phối hợp “diễn xuất” ôm đầu nhận thua.
“Đồ nhát chết.” Trình Gia Nhiên và Đoàn Nhu lừ mắt nhìn kẻ điên trước mặt.
Không biết cuộc nói chuyện chuyển qua Thường Hạ từ lúc nào. Thôi, khỏi càn nghĩ, chắc chắn là Đoàn Nhu đốt củi, thổi bùng ngọn lửa ấy lên.
“Nếu Hạ Hạ của tớ cũng được lên đó nhận giải, thì khéo trường sẽ chia làm hai phe, một phe đuổi theo Giang Hoè, phe còn lại đuổi theo Thường Hạ.”
Với nhan sắc này của Thường Hạ, đi tới đâu cũng sẽ rất nổi bật.
“Nhưng mà nhé, nếu thằng nào dám động tay động chân vào Hạ Hạ dù chỉ một chút, tớ cũng thề sẽ chặt tay nó vứt cho chó ăn!” Trong vô thức Đoàn Nhu bôcng trở thành vệ sĩ đắc lực của Thường Hạ.
“Thế tớ sống hay chết cậu không quan tâm nữa phải không?” Giang Hoè nhướn mày nhìn cô nàng.
Đoàn Nhu bĩu môi: “Cậu đánh nhau có thua tớ đâu.”
Thường Hạ suýt nghẹn: “Cậu còn biết đánh nhau à?” Cô buột miệng hỏi, quên mất rằng họ mới chỉ làm quen với nhau được một lúc, chưa thân thiết được tới mức hỏi câu ấy.
Giang Hoè cũng ngạc nhiên liếc nhìn cô, đang định trả lời thì lại bị Kì Ôn Ngôn chen miệng.
“Lúc trước, trong trường có cậu nam sinh, thường xuyên quấy rối một bạn học “vô hình” trong lớp tớ . Khéo làm sao, lúc hắn định giờ trò đồi bại với bạn đó thì bị a Hoè bắt gặp. Bạn nữ vùng vẫy không ra, a Hoè liền đấm cho hắn một cú. Tên kia sĩ diện nên đương nhiên sẽ không chịu để yên, định đánh trả thì bị a Hoè chặn lại. Sau đó hắn lên văn phòng chủ nhiệm mách lẻo rằng a Hoè có khuynh hướng bạo lực. Chủ nhiệm hỏi A Hoè có đúng thế không, cậu đoán xem a Hoè nói gì?” Kì Ôn Ngôn xổ ra một tràng dài chữ, rồi quay sang hỏi Thường Hạ.
Thường Hạ rất muốn nghe tiếp: “Nói gì vậy?”
Cậu ấy nói: “Chẳng có khuynh hướng bạo lực gì cả, chỉ là nhìn thằng đó ngứa mắt mà thôi.” Kì Ôn Ngôn vỗ tay đôm đốp, thực sự quá hả hê mà.
Giang Hoè dành sự tôn trọng cho cô bạn đó, không hề công khai chuyện đó ra ngoài, nhưng vì là vi phạm lần đầu, cậu ấy vẫn phải viết bản kiểm điểm hai nghìn chữ rồi đọc to trước lớp.
Đây có lẽ là lần đầu tiên cậu đánh nhau, sau này còn có nữa không thì không ai biết được.
Thườn Hạ không nghĩ được hoá ra Giang Hoè còn có một mặt như vậy, cô âm thầm cong cong khoé môi, không nói gì ngồi tựa vào thành ghế, quan sát gương mặt quá mức lập thể kia của cậu thiếu niên.
Giang Hoè không chú ý tới cô, cúi đầu ăn đồ ăn của mình, thỉnh thoảng lại cười nói góp vui vài câu. Từ trong ra ngoài, ở cậu đều toát lên hơi thở của tuổi trẻ, nhàn nhạt bao vây lấy cô, yên tĩnh, tốt đẹp.