Chương 7

Sau khi đã nắm bắt được tin Giang Hòe cũng sống tại ngõ Ô Y, vậy nên hôm nay cô quyết tâm không làm con sâu lười biếng. Cô khẽ khàng nhẹ nhàng đi xuống lầu, nhìn khắp bốn phương tám hướng, phát hiện ra Thường Quang Mân đã ra khỏi nhà.

Bên trên bàn ăn dán một tờ giấy ghi chú nhỏ màu vàng, ở trên viết: “Ba hâm nóng sandwich cho con rồi, con nhớ ăn nhé.”

Thường Hạ nở nụ cười ấm áp, vẽ lên một khuôn mặt cười thật tươi.

Bình thường cô không bao giờ dậy được sớm như vậy, nhưng những cô gái nhỏ tầm tuổi thanh xuân nhiệt huyết này luôn sẽ có những tâm tư thầm kín, luôn ôm giấc mộng những tình tiết trong phim thần tượng sẽ xảy đến với mình, nói không chừng sau khi đi ra từ ngõ Ô Y ra đường giao lộ, lại có thể may mắn “đụng” phải cậu thì sao?

Thường Hạ không nói hai lời, tắm giặt thay đồ, tiện tay buộc lên mái tóc đuôi ngựa, đuôi tóc hơi cong, lúc đi đường phần tóc sau lưng sẽ nảy lên bật xuống trông như chiếc lò xo.

Thời tiết ngày hôm nay không được đẹp như hôm qua, ngược lại khiến người khác có cảm giác nóng nực khó thở, có dự cảm như trời sẽ đổ cơn mưa bất chợt lúc nào.

Thường Hạ hai tay siết chặt quai cặp, cố gắng đi chậm bước chân, chỉ sợ nếu đi nhanh sẽ không gặp được cậu.

Con đường quanh co ngõ Ô Y hơi dốc, xung quanh có lan can màu đen bao vòm, không cho phép người lái xe đạp điện lấn sang làn của người đi bộ. Những hàng cây cao lớn được trồng ở hai bên đường, dù chưa tới mùa thu thế nhưng lá cây đã bắt đầu phiêu du rơi rụng, chầm chậm rơi xuống mặt đất rồi lại bị làn gió thổi cuốn lên như đang nhảy nhót một điệu khiêu vũ.

Giang Hòe bước đi với dáng vẻ ngái ngủ, khoác chiếc cặp sách trên vai, cậu không có thói quen chải chuốt tóc tai sau khi ngủ dậy, thường thường chỉ cào loạn mấy cái rồi đi luôn, cho nên bây giờ, có vài cọng tóc không chịu sự khống chế mà cong vút lên, giống hệt như tai mèo, hài hước mà dễ thương.

Người vốn dĩ vẫn còn đang hơi ngái ngủ kia sau khi nhìn thấy bóng lưng quen thuộc của cô, lập tức lấy lại 20% trạng thái tinh thần. Cậu cứ nghĩ bản thân hoa mắt, ai ngờ nhìn thấy góc nghiêng của gương mặt cô khi cô đang nhìn trái ngó phải, làm cậu sợ tới mức suýt nữa thì líu cả chân.

Không phải chứ, bây giờ mới mấy giờ chứ? Giang Hòe móc điện thoại bật lên xem, còn sớm như vậy cô đã đeo cặp tới trường đi học? Có lẽ giờ này còn chưa mở cả cổng trường ấy chứ.

Hay là nói, cô cũng giống như cậu, chỉ đi sớm tiện thể ăn bữa sáng mà thôi.

Giang Hòe cởi chiếc tai nghe đang đeo xuống, húng hắng giọng nói, rồi sau đó cậu chạy bước nhanh lên phía trước, bước chân nhanh nhẹn nhưng cũng dễ dàng bị cô phát hiện. Thường Hạ quay đầu lại nhìn, hai lọn tóc mai trước trán lay động theo bước chạy của cậu, chàng thiếu niên vòng tay sau gáy xoa xoa rồi nở nụ cười rạng rỡ “Có duyên thật đấy, cậu cũng dậy sớm đi ăn sáng à?”

Trái tim Thường Hạ run rẩy, bước đi của cô khựng lại. Cô nhìn chằm chằm vào cái má núm của Giang Hòe, miệng cô cũng không tự chủ được mà cong lên một cách tự nhiên, như mùa hoa rạng rỡ, như trái chín căng mọng mùa gặt hái.

Thường Hạ như đánh mất đi khả năng nghe nói, cứ ngập ngà ngập ngừng, định nói lại thôi.

“Ăn? Hay không…ăn?” Giang Hòe ngập ngừng kéo dài tông giọng, không muốn nhìn thấy dáng vẻ lúng túng của cô, thế là nhìn xuống chỗ khác, dừng lại ở đôi giày nhỏ của cô dưới chân.

“Ăn!” Thường Hạ âm thầm thở dài trong lòng, ăn hai bữa sáng thôi mà, có gì là không thể đâu, cứ nhìn thấy cậu là trái tim cô lại trôi đi lơ lửng, đập thình thịch liên hồi.

Có lẽ đây chính là những rung động đầu đời của tuổi dậy thì, không nhìn được việc cậu ấy buồn lòng, nhưng khi gặp mặt lại thu hết can đảm vào lòng, phải suy đi tính lại năm lần bảy lượt mới dám đồng ý một việc nào đó.

Nghe được câu trả lời khẳng định của Thường Hạ, Giang Hòe mới nói: “Ăn sáng nhanh lắm, không làm lỡ thời gian học tập của cậu đâu.”

Hả? Ý gì đây? Giang Hòe nghĩ rằng cô đi sớm là vì muốn tới trường học bài ư?

Nếu như cậu đã nói vậy, vậy thì Thường Hạ cũng sẽ bước xuống bậc thang cậu đã mắc ra vậy, cô tự mình gật gật đầu rồi bước nhanh theo bóng hình cậu.

Cơn gío mùa hè cùng mùi quýt thoang thoảng trên người cậu như gộp vào làm một, tựa như ngọn gió sa mạc nồng nhiệt mang theo chút ngọt ngào ập vào mặt, vấn vương nơi đầu mũi, làm kích thích từng tế bào giác quan, khiến cho cô không thể kháng cự.

Thường Hạ không dám đi quá gần anh, nhưng Giang Hòe nếu liếc thấy cô không đi kịp mình thì sẽ cố ý dừng bước chân để đợi cô.

“Sao tớ cảm thấy hình như cậu muốn xa lánh tớ?” Giang Hòe cười cười, hơi thở thanh xuân tràn đầy như muốn trào ra ngoài. “Nhưng cái hôm phi máy bay giấy vào tớ đó, ánh mắt cậu sáng rực rỡ lắm mà.” Tới cả chút chi tiết nhỏ này cũng bị cậu nắm thóp.

Thường Hạ có hàng ngàn vạn lý do để thoái thác: “Chưa tỉnh ngủ đó, sợ mắt mờ rồi đâm sầm vào cậu làm cậu văng ra xa mười mét mất.”

Giang Hòe bỗng ngẩn người, Thường Hạ chột dạ sờ sờ mũi, bỗng cảm thấy cách dùng từ hơi khoa trương này của cô khiến bầu không khí trở nên thật ngượng ngập.

“Cái đó…. tớ đùa chút thôi.” Cô khẩn trương giải thích, rồi thấy Giang Hòe cũng bật thốt: “Nếu buồn ngủ thì tớ cho cậu mượn vai.”

Thường Hạ cảm thấy mạch đập trái tim mình như muốn văng ra khỏi lồng ngực, thần kinh của cô mẫn cảm cực kì, dường như sắp bị sự căng thẳng nuốt chửng. Nhưng cô cố gắng giữ vẻ ngoài bình tĩnh, làm như không có chuyện gì xảy ra.

Giang Hòe khẽ nhếch môi: “Cái đó…. tớ đùa chút thôi.” (Hai anh chị ơi =.=’)

Ánh mắt cô mông lung vô định, cô bình ổn lại tâm tình rồi chuyển chủ đề “Chúng ta đi ăn gì vậy?”

Quả nhiên Giang Hoè bị cô dắt mũi mà chạy: “Mì sợi Quế Lâm, thêm cay không thêm hành.”

Cuối cùng thì Thường Hạ cũng tìm thấy một người không ăn hành giống cô rồi. Mấy ngày trước cô có ghé qua căng tin trường, từ xa đã nhìn thấy Dư Hiểu Viễn xúc một thìa hành to tổ chảng vào bát bún, sau đó ngồi ăn một cách ngon lành, Thường Hạ nhìn mà chau tít đôi mày, không dám tới gần bắt chuyện, chỉ sợ Dư Hiểu Viễn vừa mở miệng nói chuyện là mùi hành ấy xộc thẳng vào mũi cô.

“Khéo thật, tớ cũng không thích ăn hành.” Thường Hạ nói.

“Vậy đi thôi.” Chàng thiếu niên quay đầu nhìn cô một cái: “Đi muộn là không có chỗ mà ngồi đâu.”

Trường trung học số 7 Nam Du vang lên tiếng chuông chuẩn bị vào tiết, tiết đọc buổi sáng là của cô giáo chủ nhiệm Ngô Hy Đinh.

Đoàn Nhu ngồi ghế phía sau cứ nhìn chằm chằm vào đồng hồ, nghi hoặc nghĩ ngợi sao giờ này Thường Hạ còn chưa tới. Kì Ôn Ngôn cũng không ngoại lệ, cậu chàng buồn ngủ tới độ dúi thẳng đầu xuống ghế của Giang Hòe, nằm bò ra đó đếm từng giây.

“Hai cái người này là sao đây?” Kì Ôn Ngôn hỏi.

Trình Gia Nhiên bên cạnh đáp lời: “Quỷ mới biết được.”

Ngày trước trong nhóm bọn họ, Đoàn Nhu luôn là người đi muộn nhất, mà giờ đây vị trí này lại nhường cho Giang Hòe và Thường Hạ rồi.

Ngô Hy Đinh ôm cuốn sách tiếng anh, chuẩn bị viết nhiệm vụ đọc buổi sáng lên bảng đen.

Có tiếng bước chân gấp gáp từ xa chạy lại gần, Thường Hạ thực hiện một cú trượt chân xuất hiện ở ngay cửa sau lớp học. Tiếng động lớn tới nỗi cả lớp phải ngó ra để nhìn.

Cô tóc tai lộn xộn, gò má đỏ ửng, hô hấp dồn dập, ro ràng là vừa mới chạy thục mạng tới đây.

Thường Hạ chạm phải ánh nhìn mang đầy vẻ tò mò của Đoàn Nhu, rồi lại chạy lên trước hô “báo cáo!”. Ngô Hy Đinh nghiêng đầu liếc nhìn cô mấy cái rồi lại mở điện thoại ra xem, thời gian vừa vặn sát nút.

“Báo cáo!” Giang Hòe đồng thời cũng xuất hiện sau lưng cô như một cơn gió, lớp vải đồng phục áp sát vào ba lô của Thường Hạ. Cô khẽ nuốt nước bọt, cơ thể vô thức đổ về phía trước.

“Hai đứa hẹn nhau đến lớp sát giờ phải không?” Ngô Hy Đinh bật cười trêu chọc, cô khoát tay, để Thường Hạ và Giang Hòe về chỗ.

Sau khi trở về chỗ ngồi, không thể thiếu màn dò hỏi hóng hớt của Đoàn Nhu.

“Cậu ngủ quên hả?”

“Xếp hàng ăn sáng, nhiều người quá.” Thường Hạ trả lời thành thật.

Cô và Giang Hòe vừa mới tới quán mì sợi Quế Lâm ấy, nhìn thấy một hàng dài dằng dặc toàn người là người. Giang Hòe nhìn ngó vào bên trong, kì quái nghĩ sao hôm nay đông người như vậy, thông thường giờ này lúc cậu tới quán chỉ có lác đác vài người mà thôi.

Sau mới nhìn thấy tiệm ăn đang mở hoạt động, mì sợi Quế Lâm mua 1 tặng 1, quả này thì ai mà không muốn cơ chứ.

Vì muốn để Thường Hạ ăn được bát mì nóng hỏi, Giang Hòe không nghĩ ngợi gì nhảy vào xếp hàng.

Cho nên, mới xảy ra tình trạng hai người họ phi như hỏa tiễn tới lớp ngay khi sát giờ vào học ngày hôm nay.

Giang Hòe vừa ngồi xuống, Kì Ôn Ngôn liền ngồi bật dậy, học theo cách hỏi của Đoàn Nhu:  “Mày ngủ quên hả?”

Cậu thờ ơ liếc mắt nhìn cô gái đang nằm bò trên bàn bên dưới: “Xếp hàng ăn sáng, nhiều người quá.”

Đoàn Nhu: “???”

“Hai người ăn cùng nhau ư?!” Đoàn Nhu hỏi mà như hét toáng lên, kinh động tới nhiều bạn học xung quanh

Trình Gia Nhiên nghe vậy thì quay đầu,  trên mặt hiện rõ dòng chữ “Tổ tông ơi, bớt cái loa lại giùm đi.”

“Đoàn Nhu, em muốn tạo phản hả?” Ngô Hy Đinh chau chặt hàng mày, “Tiết đọc sáng bắt đầu rồi, em thân là cán sự môn tiếng anh phải lấy mình làm gương, lát nữa tan học cô sẽ kiểm tra em đọc thuộc lòng đoạn số ba.”

Họa từ trên trời rơi xuống đầu, Trình Gia Nhiên thay đổi sắc mặy, dùng khẩu hình miệng để “chúc phúc” cho cô bạn: “Tự cầu phúc cho mình đi nhé, cố lên!”

Còn Kì Ôn Ngôn thì không dám hé răng cười, chỉ sợ người bị kiểm tra tiếp theo sẽ là mình, “Ôi chúc mừng chúc mừng.” Cậu ta hả hê trên nỗi đau của người khác.

“Chúc mừng cái đầu cậu ấy!” Lần này, Đoàn Nhu hạ thấp âm lượng, dùng cuốn sách đập nhẹ vào vai cậu ta cảnh cáo.

Thường Hạ ngồi thẳng người dậy, không quên giải thích với Đoàn Nhu: “Tình cờ gặp trên đường nên đi ăn cùng nhau thôi.”

Đoàn Nhu gật gật đầu, bây giờ cô nàng chẳng còn tâm trạng để nói về chuyện này nữa rồi. Cô nhìn vào đoạn thứ ba trong sách, ôi dài cả 1 trang giấy, cô âm thầm thở dài một hơi, bịt chặt lỗ tai cúi đầu đọc thuộc.

Rất dễ nhìn ra, Ngô Hy Đinh giỏi nhất là việc bắt những học sinh không nghiêm túc học tiết đọc buổi sáng.

Thường Hạ âm thầm liếc nhìn Giang Hòe một cái, bình ổn tâm tình rồi cúi đầu vào học.

Tác giả có lời muốn nói:

Năm ông bà già này mà ở cùng nhau thì bung nóc kịch trần ~

Huai: Hehehe cuối cùng mình cũng đợi được sự cho phép của tác giả rùi ~

Published by Sơn Hà Dĩ Thu/已秋

春风若有怜花意,可否许我再少年

Leave a comment