Bên ngoài cửa sổ đang dần lộng gió, bầu trời tầng tầng lớp lớp những áng mây bay bổng. Tiếng chuông của tiết học cuối cùng đã vang lên. Thường Hạ buông bút, xoa nắn đôi tay đã mỏi nhừ vì viết bài.
Cô ngẩng đầu lên nhìn, lúc này mới nhận thấy bầu trời bên ngoài trông không-đúng-tí-nào.
Sáng nay khi ăn sáng tại nhà, cô thuận tay mở cái radio mà Thường Quang Mân hay nghe, muốn chỉnh tới một kênh bất kì nào đó để nghe truyện. Ai ngờ chiếc radio này đã được lập trình cố định, mới mở ra là nghe thấy mục dự báo thời tiết.
“Chịu ảnh hưởng của thời tiết đối lưu mạnh, một số khu vực trong thành phố sẽ có mưa trong hai đến ba ngày tới. Đề nghị người dân chuẩn bị sẵn dụng cụ che mưa khi ra ngoài để tránh bị ướt.”
Câu nói này được phát thanh viên nói đi nói lại rất nhiều lần, nhưng Thường Hạ nghe không lọt tai, cô thản nhiên tắt đài đi.
Có lẽ do cô đã quen sống ở miền bắc cho nên quan niệm vẫn chưa kịp thay đổi.
Bây giờ nghĩ lại, vừa ảo não vừa hối hận.
Thường Hạ vội vàng thu dọn sách vở, muốn nhân cơ hội vẫn chưa mưa bão để chạy ù về nhà. Tiếc là đời không như mơ, cô vừa mới đeo cái cặp sách lên vai thì Dư Hiểu Viễn ở phía sau gọi cô í ới.
“Hạ Hạ ơi! Hôm nay tới phiên cậu trực nhật!”
Thường Hạ khựng lại bước chân, cười ngượng ngùng, thầm nghĩ: “Hôm nay phạm sao thái tuế rồi!”
Trong tình thế bất lực, Thường Hạ chỉ đành không tình không nguyện mà cầm cái chổi lên quét dọn, nghiêm túc quét dọn sạch sẽ từng góc khuất trong lớp.
Trong lớp giờ chẳng còn mấy người, Đoàn Nhu bị cô Ngô kiểm tra tiết đọc thuộc lòng buổi sáng không đạt nên giờ đang bị phạt chép 20 lần bài ở văn phòng, có lẽ trong nhất thời sẽ không về được. Kì Ôn Ngôn cùng Trình Gia Nhiên thì đã chạy mất dạng ngay từ lúc chuông kêu, Giang Hòe… phải rồi, Giang Hòe đâu?
Thường Hạ quét mắt nhìn khắp phòng học, nhưng đáng tiếc là, không hề nhìn thấy hình dáng cậu.
Suốt cả ngày hôm nay cô chỉ chuyên tâm vùi đầu làm bài, gần như không bị chuyện lúc sáng làm ảnh hưởng tới bản thân. Có điều ngay sau khi trút bỏ gánh nặng học tập, tâm trí cô lại bắt đầu tập trung 200% tinh thần suy nghĩ về cậu.
Kì quái thật, rõ ràng Giang Hòe đâu có làm ra chuyện gì thu hút ánh nhìn của người khác đâu, nhưng chỉ cần cậu đứng ở đó thôi cũng đã rất bắt mắt rồi, khiến người khác không nhịn được mà đuổi theo, tìm hiểu về cậu, trầm luân vì cậu.
Thường Hạ tự cho rằng bản thân mình đối với chuyện tình cảm nam nữ không phải kẻ ngu ngơ, cô thiên về sự cẩn trọng hơn, nhưng lại có những khoảnh khắc sẵn lòng mở rộng lòng mình, để mặc cho trái tim nở rộ một cách phóng túng.
Trước khi cô chuyển trường, cô chưa từng có những hành động như vậy.
Rốt cuộc là chuyện bắt đầu từ đâu đây?
Là khoảnh khắc khi chiếc máy bay giấy kia bay về phía cô, hay là khi đôi đũa được cậu cẩn thận đưa cô? Hay là khoảnh khắc cậu tỏa sáng đứng trên khán đài đọc bài diễn thuyết?
Rõ ràng họ mới chỉ gặp nhau được vài ngày, thứ tình cảm đột ngột phát sinh này tựa như chẳng đáng một xu, mỏng manh như cơn gió thổi rồi lại tan biến, thậm chí còn chẳng đáng để nhắc tới, thế nhưng cô vẫn tình nguyện lún sâu vào vóng xoáy không cách nào thoát ra.
Tuổi trẻ dường như chính là như vậy, cậu ấy thực ra chỉ là người bình thường mà thôi, nhưng trong mắt cô gái thích cậu, cậu chính là sao trời biển rộng, tuyệt thế vô song.
Nghĩ tới đây, Thường Hạ bỗng nhiên bật cười, sao cô lại đánh giá Giang Hòe được cao thế nhỉ? Sau khi bình tĩnh suy nghĩ lại, cô tự hỏi bản thân, cô thực sự hiểu cậu ư? Tình cảm cô đối với cậu là ngắn hạn thôi phải không? Cô đã nghĩ tới mai sau chưa? Thường Hạ cứ nghĩ miên man suốt.
Cô là một người có tầm nhìn xa, có mục tiêu lớn, nhưng đồng thời cũng là một cô thiếu nữ bốc đồng luôn không nghĩ tới hậu quả trước sau, hai cá thể xung đột lẫn nhau, xung đột mâu thuẫn là điều khó tránh khỏi.
Chẳng có ai vừa sinh ra đã trở nên hoàn mĩ, Thường Hạ cũng vậy. Hồi còn nhỏ, nếu không có được món đồ cô thích cô cũng sẽ không khóc hay làm loạn, bởi vì cô hiểu rõ, bản thân cô vẫn chưa có năng lực có được những điều ấy. Sau này trưởng thành rồi có năng lực, cô sẽ luôn cạnh tranh công bằng để có được thứ cô thích, chứ không phải đợi người khác vơ vét sạch sành sanh.
Trên thế giới này, sẽ còn có nhiều người xuất sắc hơn cô, nỗ lực hơn cô. Họ luôn đuổi theo ánh sáng rực rỡ chói lòa, không dừng không nghỉ, khát vọng sẽ bắt được một tia sáng để có thể sưởi ấm cả cuộc đời họ.
Vậy thì, Giang Hòe há chẳng phải là mặt trời của cô ư?
“Cạch” một tiếng, cái chổi Thường Hạ đang cầm trong tay rơi xuống đất.
“Hạ Hạ! Nhanh lên cậu, tẹo nữa sẽ có người qua kiểm tra, tớ đi trước đây, nhớ tắt và kiểm tra hết áttômát nhé.” Tiếng nói Dư Hiểu Viễn vang vọng khắp tòa nhà, sau cùng cô nàng chẳng hề do dự mà đi về luôn.
Lúc này chỉ còn lại mỗi cô ở lớp học.
Thường Hạ khom lưng nhặt chổi lên, cong cong khóe môi khẽ thở dài một hơi.
Đợi làm xong hết các công việc trực nhật thì cô hầu như không còn nghe thấy tiếng bạn học nào nói chuyện nữa.
Thường Hạ đi tới chỗ ngồi bên cạnh, ma xui quý khiến lấy ra một cây bút đen và một tờ giấy note vàng, nhanh chóng viết lên đó 4 chữ — Ngọc Thố Bôn Nguyệt (玉兔奔月) nghĩa là Thỏ Ngọc bay về cung trăng =))
Người khác đều thích đuổi theo ánh mặt trời, nhưng cô sẽ làm một người khác biệt với họ.
Cô muốn chạy về vầng trăng có một không hai kia.
Thường Hạ đem giấy note dán lên vở, chỉ cần mở ra là sẽ nhìn thấy, cũng là nhắc nhở bản thân đường tới mục tiêu còn rất xa.
Sau khi làm một chuyện mà bản thân yêu thích, nụ cười tươi rói hiện trên gương mặt cô, thậm chí ngay cả khi bên ngoài đã bắt đầu mưa to cô cũng không phát hiện ra..
Xuống tới tầng một Thường Hạ mới thấy mình vui vẻ sớm quá rồi.
Những hạt mưa to như những hạt đậu đỏ rơi lộp độp trên mái hiên rồi bắn từng giọt từng giọt vào mũi giày cô.
Mưa rơi càng ngày càng to, trái tim của Thường Hạ tê tái thêm vài phần, xem ra đúng là phải đội mưa chạy về rồi.
Mưa vần gió vũ thế này không biết tới bao giờ mới ngưng được, nếu như giờ không lao về, nói không chừng tẹo nữa còn to hơn ấy chứ, cô cũng không thể ở trường cả đêm được.
Bởi vì do thành phố Nam Du mùa hè nắng nóng, nên Thường Hạ vứt toẹt đi cái thói quen mang theo áo khoác mỗi khi tới trường. Không có cái gì che chắn, cô chỉ đành đội cái cặp lên đầu để giảm thiểu nước mưa táp vào mặt khi chạy.
Mưa rơi xuống mặt cô, tóc tai dính bệt lại vào nhau, muốn bao nhiêu nhếch nhách thì cô gom đủ bấy nhiêu, nếu như Thường Quang Mân nhìn thấy dáng vẻ như quỷ của cô hiện tại, nói không chừng ông sẽ chỉ thẳng mũi cô vừa mắng mỏ vừa thương xót, may mà ông đã qua Lâm Thành xử lý công việc, Thường Hạ thầm thở dài một hơi.
“Đừng chạy.” Có tiếng nói xé mưa vọng ra, không biết truyền từ đâu tới.
Thường Hạ cứ nghĩ mình gặp ảo giác, nên chạy càng nhanh hơn.
“Thường Hạ, đừng chạy nữa.” Lần này, trong tiếng nói sảng khoái ấy mang theo ý cười, lại có chút mùi vị… khiển trách nhỉ?
Cơ thể của Thường Hạ không tự chủ được nghiêng về đằng trước, nhưng cuối cùng vẫn không nhấc bước chân.
Bỗng có bóng hình che xuống tầm mắt cô, rồi có chiếc ô che đi vai cô, nước mưa không còn được phép hắt vào người cô nữa.
Mùi quýt tươi mát trong làn mưa thoang thoảng đưa tới đầu mũi, Thường Hạ đột ngột quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm, đen láy của Giang Hòe, cậu chớp mắt, hỏi với ẩn ý không rõ ràng: “Cậu chạy cái gì?”
Chạy cái gì? Đại não Thường Hạ bỗng trống rỗng, cảm thấy ngạc nhiên vì sự xuất hiện của Giang Hòe ở thời khắc này: “Cậu…Tớ…Tớ chạy cái gì cơ?” Cô vô thức ném ngược lại câu hỏi cho cậu.
“Hửm?” Giang Hòe khẽ hừ một tiếng trong cổ họng, tò mò ngắm nghía bộ dạng hiện tại của cô.
Thường Hạ bị cậu nhìn tới mức lúng túng, nhưng lại giả vờ bĩnh tĩnh: “Trời mưa, tớ không mang ô, muốn chạy về nhà ấy mà.”
Trong lúc cô nói, Giang Hòe lấy ra mấy tờ giấy ăn sạch rồi đưa cho cô. “Lau đi.” Ngữ khí dịu dàng tới mức khiến người khác phải đắm chìm.
Thường Hạ nhận lấy, lau những giọt nước còn vương trên mặt rồi lơ đãng hỏi, “Sao cậu lại ở đây?”
“Vừa đi từ trong trường ra, thấy có người định chạy bộ dưới mưa, trông buồn cười quá nên định đi theo hỏi thử, hỏi xem có muốn cùng che một cái ô về nhà hay không.” Nghe cậu nói vậy, hóa ra thật sự là tình cờ đội mưa rồi bị cậu bắt gặp.
“Không ngờ lại là cậu, Thường Hạ ạ.” Giang Hòe lại gọi tên cô “Đi thôi.”
Cái người này nói năng gãy gọn, chẳng để cho cô có tí thời gian phản ứng nào cả.
Thường Hạ như một cái đuôi nhỏ bám theo sau cậu, cũng không biết có phải do ảo giác của cô hay không, cô cứ luôn cảm thấy khi sắp không theo kịp bước chân cậu thì cậu sẽ lại đi chậm hơn rất nhiều (để đợi cô).
Dưới góc nhìn của người ngoài, cái ô mà Giang Hòe đang cầm đâu chỉ nghiêng một chút, cậu gần như đã để mưa thấm ướt vai mình rồi.
“Cậu không biết hôm nay sẽ mưa sao?” Cậu đột ngột hỏi.
Thường Hạ cười khan hai tiếng, chẳng có lẽ lại nói cô biết nhưng không tin là trời sẽ mưa à.
Cô khó khăn liếc cậu mấy cái, đáp: “Biết mà cũng như không biết.”
Giang Hòe: “…..Cậu, thú vị thật đấy.”
Thường Hạ vui sướng trong lòng, theo như tình hình trước mắt, cách thức chung đụng này rất vừa ý cô.
Vì mưa quá lớn, hơn nữa lại chỉ có một chiếc ô, chỉ sợ chưa qua tới ngõ Ô Y thì cả hai đã biến thành “chuột lột” rồi. Trong tình thế bất dắc dĩ, họ đành phải tìm một mái hiên nào đó để trú mưa.
Giang Hòe gập ô lại, cậu vẩy vẩy cho ráo nước.
Thường Hạ nhìn khuôn mặt nghiêng tranh tối tranh sáng trong màn mưa của cậu, chỉ có một đường nét mơ hồ nhưng lại trông vô cùng cuốn hút.
“Bị dính mưa vậy mà vẫn vui thế à?” Giang Hòe nhướn mày hỏi cô.
Thường Hạ thu lại nét cười trên mặt, có chút chột dạ như bị bắt quả tang, để làm giảm đi không khí ngượng ngập chuẩn bị bùng nổ, cô lại dùng giọng điệu trêu đùa nói: “Được che chung một chiếc ô với nam thần học đường trường trung học số 7 Nam Du là vinh dự của tớ.”
Giang Hòe khẽ mỉm cười không đáp.
Vài giây sau, khóe mắt anh thoáng thấy một vật màu trắng đang đung đưa qua lại, chàng trai rũ mắt nhìn, là tờ giấy anh vừa đưa cho cô, cô vẫn còn giữ lại một tờ.
Chẳng biết có phải cô cảm thấy một tờ giấy trông mình có phải qúa keo kiệt hay không, nhưng khăn giấy của Thường Hạ để quên trong lớp rồi. Cô thầm thở dài tự trách mình sao lại hay quên trước quên sau như thế.
“Cảm ơn nhé.” Giang Hòe nhận lấy, không quá để tâm tới những điều vụn vặt, “Một tờ là đủ.”
Từ đầu chí cuối Thường Hạ vẫn luôn giữ đúng khoảng cách với cậu, đầu óc bắt đầu chạy ra những ý nghĩa kì quái và vô tri. Cô vô tình liếc nhìn cái ô dưới đất, chợt nhớ tới câu nói thường thấy trên mạng.
Điều lãng mạn nhất không phải là ngày mưa, mà là mái hiên nơi từng cùng cậu trú mưa.
“Đang nghĩ gì thế?” Giang Hòe đột ngột làm tan biến mạch suy nghĩ của cô.
Thường Hạ cười khổ, cô nghi ngờ chàng trai trước mắt biết “đọc tâm thuật” (đọc suy nghĩ trong lòng).
“Đang nghĩ có phải bài toán hôm nay thực sự chỉ có hai cách giải hay không, nói không chừng…” cô búng tay một cái “Còn có cách giải thứ ba!”
Lại là một ngày treo đầy lời nói dối trên miệng.
Giang Hòe nói: “Học sinh giỏi có khác, ra khỏi trường rồi vẫn chỉ nghĩ tới chuyện học hành.”
Thường Hạ không phủ nhận: “Cuộc sống chính là phải không ngừng học tập mà.”
Giang Hòe tán đồng, Thường Hạ mãn nguyện khoát khoát tay. Giang Hòe nghĩ thầm trong lòng, động tác này của cô tám phần là học được ở chỗ Đoàn Nhu.
Thường Hạ âm thầm cầu mong ông trời nhanh chóng thu lại nước mắt, đừng có mưa tiếp nữa.
Cô quả nhiên như được cá chép may mắn nhập thần, lời cầu khẩn vừa nói xong thì mưa cũng ngừng.
Con người ta ấy mà, phải biết thế nào là đủ, biết đủ thì mới thấy vui. Cô sợ nếu còn tiếp tục ở riêng với Giang Hòe thêm nữa, thì người mất bình tĩnh trước chắc chắn là cô.
Đừng nghĩ cô đang rất điềm tĩnh, thực chất khi đứng cùng người mình thích, trong lòng cô đã diễn ra mấy trận rượt đuổi kịch liệt rồi.
“Mưa nhỏ rồi, chúng ta mau về thôi.” Cô giục Giang Hòe.
Giang Hòe không nghĩ nhiều, mưa nhỏ rồi đúng là nên mau chóng trở về. Cậu bật ô lên, giữ nguyên thói quen nghiêng ô phần nhiều về phía cô, mà hoàn toàn không biết rằng có hai chàng thiếu niên gầy gò cao ráo đang nhìn chằm chằm vào hành động này của cậu.
Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên không đem theo ô đang trú mưa ở phía đối diện nhìn nhau cười thầm.
“A Hòe trở thành người biết quan tâm người khác như vậy từ bao giờ nhỉ?” Kì Ôn Ngôn hỏi
“Vậy thì cũng phải xem ‘người ấy’ là ai rồi, mày nói ngu quá đấy.” Trình Gia Nhiên nói.
Kì Ôn Ngôn chẹp chẹp chẹp mấy tiếng, bày ra bộ dạng “ăn không được nho thì chê nho còn xanh.” (*)
(*) Câu nói trong câu chuyện ngụ ngôn Con cáo và chùm nho minh hoạ khái niệm bất hoà hợp về nhận thức xảy ra khi một người cố gắng đồng thời giữ các ý nghĩ không tương hợp. Sự bất hoà hợp này có thể được làm giảm đi bằng cách thay đổi niềm tin hoặc trạng thái ước muốn, cho dù nó dẫn đến hành vi không hợp lí
Bạn Giang Hòe đang bị huynh đệ thân thiết mang ra làm đối tượng thảo luận kia cố gắng đưa Thường Hạ về nhà an toàn, trước khi rời đi cậu còn hỏi: “Lần sau còn đi ăn mì sợi Quế Lâm với tớ không?”
Thường Hạ đang chuẩn bị đóng cửa nghe cậu nói xong liền nở một nụ cười tươi tắn xuất phát từ tận tấm lòng: “Đương nhiên!”
Nghe được câu trả lời khẳng định của cô, Giang Hòe cong cong khóe môi, bật ô lên rồi quay người, bóng hình cậu dần khuất mắt trong tầm nhìn của cô.
Thường Hạ âm thầm “tiễn” cậu đi sau tấm rèm cửa, sự vui vẻ trong lòng không thể che giấu trên khuôn mặt xinh đẹp.
Đây đích xác chính là cảm giác rung động rồi. Mỗi một lần nói chuyện đều có thể kéo gần khoảng cách với cậu, thật hợp ý cô quá mà.
Mưa lớn vẫn chưa ngưng hẳn, nhịp tim đang đập thình thịch trong cô cũng vẫn chưa dứt hẳn; hoặc là có thể nói rằng, nó vẫn sẽ tiếp tục như vậy, kéo dài rất lâu, không ngừng không nghỉ.
Tác giả có lời muốn nói:
Ôi chao, thời học sinh mà được che chung một cái ô với crush là sướng muốn điên người ヽ(^○^)ノ
(Huai: Đúng nhắm ạ. Ngày xưa tình đầu của em chạm vở vào tay em thôi em đã như điện giật rồi =)) )