Chương 11

Mùa hè ở Nam Du thời gian trôi dài thật dài, những tầng lá cây ngô đồng bên rìa sân thao trường trung học số 7 Nam Du vẫn còn xanh mướt, mấy con ve sầu thích nằm bò lên cây để ca tấu những bản nhạc riêng, đáp ứng lời đệm đàn của ngọn gió.

Một tuần mới lại bắt đầu, thuận theo tiếng chuông vang, tất cả học sinh lớp A khối tự nhiên tập hợp.

Khóa học của lớp 12 được sắp xếp rất cặn kẽ, tiết thể dục gần như bị loại bỏ, hôm nay khó khăn lắm mới được sắp xếp học, giáo viên thể dục kiến nghị thả lỏng đầu óc, chơi một trò chơi gọi là “đuổi người.”

Phần thưởng là dưa hấu ướp lạnh trong nước đá. (•̀ᴗ•́)

Ai cũng muốn được ăn một miếng dưa hấu mát lạnh ấy, nhưng số lượng có hạn, không phải ai cũng sẽ có.

Ngày hôm nay thực sự rất nóng, chỉ cần đứng ngoài chút xíu thôi mà mồ hôi đã chảy ròng ròng, cho nên tất cả mọi người đều chỉ hận người giành được giải ấy chính là mình.

Lớp A khối tự nhiên vừa tròn 50 học sinh, cả lớp bốc thăm để chọn ra các thành viên đi đuổi – bắt, nếu bốc trúng số trùng nhau thì sẽ là đối thủ của nhau.

Trong quá trình bốc thăm, Kì Ôn Ngôn có cảm giác bản thân sắp chết ngay trên thao trường tới nơi, hôm qua sau khi cậu ăn xong bữa trưa mà Đoàn Nhu đem qua thì giống như bị bỏ thuốc, ngồi ru rú trong nhà vệ sinh một tiếng đồng hồ.

Trong khung chat ở wechat, toàn là lời đấu đá lẫn nhau của hai người họ.

Khủng Long Bạo Chúa: [Lại đổ vỏ cho tớ hạ độc cơm của cậu? Thường Hạ cũng ăn, sao tớ không thấy cậu ấy làm sao cả.]

Cái Loại Tôm Tép: [Cậu lựa phần của t mới bỏ độc chứ sao.]

Khủng Long Bạo Chúa: [Đồ thần kinh. Ai kêu cậu ăn xong rồi đi đánh bóng rổ luôn?]

Cái Loại Tôm Tép: [Thế sao cậu không khuyên tớ ăn xong nói chuyện với cậu cho tiêu cơm.]

Khủng Long Bạo Chúa: [Cậu muốn tìm tớ nói chuyện còn cần tớ đi khuyên cậu à?]

……….

Kì Ôn Ngôm tới tận bây giờ vẫn chưa ổn chút nào.

“Mày biết cái dáng vẻ bây giờ của mày buồn cười thế nào không?” Trình Gia Nhiên đá vào mông cậu “Thế mà mày còn muốn ăn dưa hấu ướp lạnh cái quái gì.”

Kì Ôn Ngôn nói: “ĂN chứ, món hời từ trên trời rơi xuống sao lại không ăn.”

“Mày chắc chắn mày còn chạy được chứ?”

“Thì thử chút thôi, giờ cảm thấy không đau lắm nữa rồi.”

Trình Gia Nhiên hết lời để nói.

Chỗ anh em, Trình Gia Nhiên thuận tay giúp cậu chàng bốc một con số. Sau khi Kì Ôn Ngôn nhận lấy rồi mở ra, đọc số của mình lên: “18.”

Ở chỗ không xa bỗng vang lên tiếng cười, Kì Ôn Ngôn ngẩng đầu nhìn, thấy Đoàn Nhu đang đội mũ bóng chày, mái tóc dài rẽ sang hai bên, bộ đồng phục xanh trắng được cô mặc ra vẻ rất thời thượng, trên miệng còn ngậm cái kẹo mút.

Cô khoanh hai tay trước ngực, ánh nhìn mạnh mẽ, vẻ đẹp mang tính công kích bỗng chốc ngập tràn ra ngoài.

“Trùng hợp ghê, tớ cũng số 18.”

Trình Gia Nhiên đứng một bên cười tưởng ná thở: “Oan gia ngõ hẹp, mày tự mà cầu phúc đi.”

Đoàn Nhu bước qua chỗ cậu chàng, hất cằm hỏi: “Sao nào, thi không? Tớ đuổi cậu chạy!” Khẩu khí quả thực không nhỏ.

“Cậu quên là năm ngoái tớ giành quán quân thi 400m à?” Kì Ôn Ngôn đốp chát, “Vẫn nên để tớ đuổi cậu chạy thì hơn, nói không chừng tớ thắng rồi còn có thể chia cho cậu miếng dưa hấu mà ăn.”

“Tớ mà thắng thì không chia cho cậu đâu, dẫu sao tào tháo vẫn đang đuổi cậu mà.” Đoàn Nhu đưa tay cuốn tóc, nhìn cậu rất mực xem thường, ánh mắt khiêu khích vô cùng.

Sau khi rời khỏi thế trận giằng cô hừng hực hỗn chiến ấy, Trình Gia Nhiên chạy đi tìm Giang Hòe tám chuyện, vô ý liếc mắt thấy số mà cậu cầm, tự nhiên nhanh trí, đổi ngay lại số đối thủ của cậu là Thường Hạ cho Giang Hòe.

“Cái chuyện thương hoa tiếc ngọc này nhất định phải để cho người vừa có tài vừa có đức như A Hòe làm mới phải, anh em mày đi trước một bước nhé, giữa hai chúng ta khỏi cần cảm ơn.” Trình Gia Nhiên nói nhanh chóng, Giang Hòe còn chưa kịp phản ứng ra có chuyện gì thì số trong tay đã bị đổi.

Thường Hạ ở ‘đầu dây bên kia’ vẫn chưa biết ‘tình địch’ của mình là ai nên vẫn còn đang rất mong đợi.

Giang Hòe nghĩ, Trình Gia Nhiên không phải biết người kia là ai, sau đó thì chạy qua cậu, vứt cái ‘nhiệm vụ’ này qua cho cậu chứ.

Quả thật, Trình Gia Nhiên nhìn thấy số của Thường Hạ trùng với số của bản thân, nhưng nếu để cậu đuổi bắt một cô gái, thì cậu cảm thấy vô cùng bất thỏa đáng. Thường Hạ là bạn với cậu, lại là con gái, lễ nghĩa khắc ghi trong lòng cậu khiến cậu “không thể xuống tay”.

Nhưng cậu vẫn muốn ăn dưa hấu ướp lạnh, cho nên nhất định không được để cậu thi với Thường Hạ.

Thế là Trình Gia Nhiên dám đoán định, dù cho Giang Hòe có chạy nhanh tới cỡ nào, cậu ta cũng không thể giành được suất ăn dưa hấu ướp lạnh.

Giang Hòe thì lại tỏ vẻ sao cũng được. Cậu thi với ai cũng không thành vấn đề.

Thường Hạ bước chậm qua, nhìn trái ngó phải mà không biết đang ngó cái gì, Giang Hòe nhìn cô, tiện miệng hỏi: “Số của cậu là bao nhiêu?”

“Hả?” Thường Hạ nhìn vào đôi mắt cười của cậu, “Tớ số 9.”

Lần này thì tới Giang Hòe ngẩn người, số 9? Số mà Trình Gia Nhiên đổi với cậu chính là số 9!.

Là cậu đuổi theo tớ, hay để tớ đuổi theo cậu đây?

Giang Hòe vừa nói xong, những bạn học khác bắt đầu xì xầm bàn tán về hai người, chuyện này cũng có thể hữu nghị ngồi xuống đàm phán thương lượng á hả? Mở mang tầm mắt quá.

“Cậu cũng số 9 ư?!” Thường Hạ không ngờ tới đối thủ của mình lại chính là Giang Hòe, đặc biệt là câu Là cậu theo đuổi tớ, hay để tớ đuổi theo cậu đây?” (*) khiến Thường Hạ bỗng nảy sinh ảo giác.

(*) Cụm gốc tiếng trung là : 你追还是我追, trong đó  có nghĩa là theo đuổi (tán tỉnh ai đó) hoặc đuổi ai đó (động từ chạy) Nói chung một câu hai nghĩa =))

Giang Hòe không nói ra chuyện thực ra đây là số cậu bị Trình Gia Nhiên đổi cho, chỉ nói : “Ừ, tớ cũng số 9.”

Qua vài giây sau, Giang Hòe cười cười : “Thế này đi, để tớ đuổi theo cậu nhé, thì cậu không cần phí sức theo đuổi tớ đâu.” (Dume loạn hết cả óc rồi =)) )

Suy nghĩa của Thường Hạ tí thì chệch quỹ đạo: “Cậu nghĩ tớ không theo kịp được cậu à.” Đây không phải câu nghi vấn mà là câu khẳng định. Cô chống hai tay lên eo, hai mắt long lanh sáng ngời, trên môi vương vấn nụ cười tươi tắn.

Giang Hòe bật cười: “Đương nhiên không phải rồi. Cậu muốn (theo) đuổi tớ cũng được thôi.”  (Chị tác giả thâm đét =)) )

Tiếng ve sầu kêu râm ran không ngừng bên tai, tiếng tim đập dường như muốn thoát khỏi lồng ngực, ánh dương đang sà xuống mặt đất, không gió mà ngỡ có gió, đưa từ cậu tới cô một câu nói nhàn nhạt.

“Rồi sẽ có một ngày đuổi theo được thôi, không phải ư?”

Có lẽ là do giọng nói của Thường Hạ quá mức dễ nghe, khiến Giang Hòe cảm thấy có chút mập mờ.

Thường Hạ gan to bằng trời cũng nhát như thỏ đế, cô có thể nói ra một câu nói thẳng thắn mà mặt không đỏ, tim không đập nhanh. Cũng có thể đi theo sau bóng lưng cậu mà âm thầm “ôm” lấy cậu.

Yêu thầm đều như vậy hay sao? Thường Hạ nghĩ rằng bản thân cần phải dũng cảm hơn một chút.

Giang Hòe có chút ngẩn ngơ nhìn cô, trên người Thường Hạ nhuốm màu vàng óng, cả người cô như được bao trùm bởi ánh nắng rực rỡ, không biết tại sao, có những người, sẽ luôn bất thình lình cho ta một sức mạnh để có thể tiến bước.

“Cậu muốn theo đuổi cái gì?” Giang Hòe hỏi.

Thường Hạ giả vờ suy nghĩ xong, nói: “Một thứ độc nhất vô nhị trên đời.”

Giang Hòe nhướn mày, ngữ khí cao vút: “Lúc nào cậu cũng nói được những câu khiến tớ rất bất ngờ đấy.”

Ánh trăng ấy là, là thứ có thể nhìn thấy nhưng không thể với tới, là thứ độc nhất vô nhị trên đời, Thường Hạ không hề nói sai.

Tiếng còi vang lên, tất cả các bạn học sinh tập trung lại chuẩn bị thi đấu.

Giang Hòe vuốt phẳng lại góc áo bị nhàu, tiện thể ngả người về phía trước, cậu liếc nhìn Thường Hạ vẫn đang đứng ở vạch xuất phát, biết còn cố hỏi: “Hôm nay nóng không?”

Thường Hạ cạn lời: “Cậu hỏi thừa thế?”

Giang Hòe không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận: “Thế để tớ (theo) đuổi cậu nhé.” Nói xong, cậu tiến về phía trước một cách thờ ơ, chỉ để lại câu nói khó hiểu đó.

Thường Hạ phì cười, cái con người này sao lại vậy chứ, có ý gì đây, cô đuổi theo cậu, cũng chầm chậm đi phía sau cười ngốc nghếch.

Sau khi xác nhận lại hết bạn cặp, tất cả học sinh đều không đợi nổi mà bắt đầu khởi động tay chân, chuẩn bị “quyết chiến” một trận.

Bạn cặp mà Trình Gia Nhiên đổi số cho Giang Hòe là Dư Hiểu Viễn, cô đuổi cậu chạy, Trình Gia Nhiên ném cho cô nàng một câu hăm dọa: “Lớp trưởng, cậu yên tâm, nếu mà tớ không giành được phần thưởng này thì tớ sẽ đứng lên ngồi xuống 100 cái trước mặt cậu.”

Dư Hiểu Viễn dứt khoát tháo cái kính đang đeo xuống, xoay xoay cổ tay, cười toe toét nói: “Chống mắt lên chờ.”

Đầu bên kia Kì Ôn Ngôn và Đoàn Nhu cãi nhau tới độ miệng hết cả nước bọt, cuối cùng sẽ dùng kéo búa bao quyết định xem ai đuổi ai.

Đoàn Nhu vốn hay được thần phù hộ “nhập thân”, Thường Hạ nhắm mắt cũng biết cô nàng nhất định sẽ thắng, quả nhiên, Đoàn Nhu chưa từng khiến người khác thất vọng. Cô nói: “Yên tâm đi, sẽ không để cậu thua mất hết mặt mũi đâu.”

Kì Ôn Ngôn nghiến răng nghiến lợi. Cô nàng đi tới bên cạnh rồi nhỏ tiếng rót vào tai cậu: “Dẫu sao tào tháo cũng đang đuổi cậu, đối với người bệnh, tớ sẽ săn sóc họ nhiều hơn.”

Kì Ôn Ngôn: “…”

Ngược lại, Thường Hạ và Giang Hòe chạy tới bên rìa sân chạy thì yên tĩnh tới dị thường. Mấy kẻ lắm lời thường ngày đều không ở đây, Giang Hòe đang đứng phía sau cô, Thường Hạ cảm thấy lông tơ trên người dựng đứng hết cả lên.

Dường như phát hiện ra hai chân cô gái phía trước đang run rẩy, Giang Hòe mỉm cười: “Đừng căng thẳng, 400m mà thôi.”

Thường Hạ hơi nghiêng đầu, nói: “Cậu nói vậy làm tớ càng căng thẳng hơn.”

“Nào nào nào! Sau tám giây khi thầy thổi còi xong thì người đuổi theo mới được xuất phát nhé, bạn học nào phạm quy sẽ bị phạt đứng lên ngồi xuống 200 cái.”

Thầy giáo thể dục cầm loa phóng thanh, giảng lại hết một lượt các quy tắc thật tỉ mỉ cho các bạn học sinh.

“Ba!”

“Hai!”

Thường Hạ nhìn chằm chằm phía trước, nắm chặt hai tay. Giang Hòe lười nhác nhìn cái ót của cô, ý cười nhàn nhạt trên môi.

“Một!”

Tim của Thường Hạ suýt thì nhảy ra ngoài. Tuy rằng chỉ là một cuộc thi chạy nhỏ, chẳng có gì to tát hết cả, nhưng vì người đuổi theo cô là Giang Hòe, cô liền không chịu sự khống chế mà càng chạy càng nhanh.

“Thường Hạ, cậu chạy khá tốt đó.” Ngay lúc bắt đầu Thường Hạ đã nhắm mắt mà chạy, nên không biết Kì Ôn Ngôn đã chạy tới bên cô từ bao giờ.

Cô ngẩng đầu lên nhìn, ngỡ ngàng phát hiện ra mình đang chạy gần như ở top đầu, Kì Ôn Ngôn chuẩn bị vượt lên trên cô.

Không phải cậu vẫn đang bị tào tháo đuổi đó ư? Không cần mạng nữa hả, sao chạy nhanh quá vậy.

Dần dần, thể lực của Thường Hạ bắt đầu có chút không chống đỡ được nữa, mà cô cũng không dám quay đầu nhìn xem Giang Hòe đã đuổi theo tới đâu, chỉ đành nghiến răng nghiến lợi tiến về phía trước.

Khuôn mặt nghiêng của Thường Hạ bị lọn tóc con phiêu đãng quệt vào, Đoàn Nhu giống như cơn gió không chịu kìm hãm, hai ba bước chạy vụt qua cô, xông tới đuổi theo Kì Ôn Ngôn.

Thường Hạ có cảm giác như mình bị tát cho một bạt tai…

Thường Hạ thầm nghĩ: “Kì Ôn Ngôn, tự cầu phúc cho mình đi.”

Khi còn cách vạch đích 100 mét, có bạn học đã bỏ cuộc giữa chừng, còn những “kẻ may mắn” thì chỉ đếm được trên đầu ngón tay, Thường Hạ đã liếc thấy bóng dáng của Giang Hòe chạy tới chỗ cô.

Đó là một buổi chiều rất bình thường, ánh nắng rực rỡ bao trùm cả trường trung học số 7 Nam Du, bóng râm loang lổ, có chàng trai mặc chiếc áo xanh trắng xen kẽ phối cùng quần dài đen đang lấy tay lau đi hàng mồ hôi trên trán, làn da cậu trắng tới nhạt màu, đôi môi mỏng khẽ mím, trên khuôn mặt cậu treo nụ cười như có như không. Bóng hình cậu tựa như hòa cùng cơn gió, chẳng chút ưu phiền.

Tuổi thiếu niên là như thế nào? Có lẽ đó chính là cuồng nhiệt, là điên cuồng, là luôn dũng cảm tiến về phía trước.

Cậu ấy rạng rỡ như ánh mặt trời, dang rộng vòng tay tiến về phía cô. Rõ ràng chỉ một giây nữa thôi là có thể lại gần, vậy mà cậu lại nhướn mày, dùng khẩu hình hỏi cô: “Sao không chạy đi?”

Thường Hạ vừa đi vừa ngoái đầu lại nhìn, trùng hợp bắt gặp ánh mắt nồng cháy của Giang Hòe, ánh mắt như thắp sáng hết thảy sự lung linh trong đôi mắt cô.

Vạch đích ở ngay trước mắt, Thường Hạ sải bước dài vượt qua, Giang Hòe bám sát ngay phía sau, cô thở hổn hển, hai tay chống lên đầu gối, không ngẩng đầu mà hỏi: “Cậu không đuổi kịp tớ ư? Không thể nào.”

Giang Hòe nói không chớp mắt: “Trình Gia Nhiên chạy trước mặt tớ, đang chạy nửa đường thì vấp chân ngã, tớ có lòng tốt đỡ cậu ta dậy, ngẩng lên nhìn thì thấy cậu đã chạy được nửa vòng sân rồi.”

Trình Gia Nhiên – người có tai thính ngàn dặm sững sờ hồi lâu. Ừ thì cậu ta có ngã thật, nhưng Giang Hòe qua đỡ cậu ta hồi nào! Giang Hòe chạy trước cậu ta, thấy cậu ta ngã chỉ liếc có một cái rồi lại sải bước chạy tiếp, đâu có tốt đẹp như cậu ta đang miêu tả cơ chứ.

Trình Gia Nhiên cũng không có vội vạch trần Giang Hòe, cậu ta muốn xem xem, rốt cuộc là vì lí do gì mà Giang Hòe lại vạch ra một lời nói dối thiện ý như vậy.

“Này này này! Trình Gia Nhiên, có phải cậu quên giữa chúng ta có giao ước gì hay không?” Dư Hiểu Viễn cầm dưa hấu ướp lạnh trong tay, ăn uống ngon lành. “Nể tình cái đầu gối cậu trầy ít da, tớ trừ cho cậu 1 cái đứng lên ngồi xuống!”

Trình Gia Nhiên: “Kìa lớp trưởng, sao cậu hào phóng thế….”

“Trừ gì mà trừ, trầy chút da thôi mà, cũng đâu có lấy mạng tớ được, lớp trưởng quan tâm các bạn như vậy, vẫn nên là đi hỏi thăm tình hình bạn học Kì Ôn Ngôn vẫn đang bị tiêu chảy kia kìa.”

Nước dưa hấu dính trên miệng cô nàng, Dư Hiểu Viễn trả lời cậu bằng một nụ cười đầy ôn hòa: “Muốn tránh tớ để bản thân lười biếng chứ gì? Cậu làm xong rồi tớ đi.”

Trình Gia Nhiên: “Quả nhiên, trái tim người con gái là mẫn cảm nhất.”

Cuộc thi này vừa vặn kết thúc vào lúc tan học, Thường Hạ vất vả lắm mới lấy lại nhịp thở, ngẩng đầu lên nhìn thì phát hiện không thấy Giang Hòe đâu nữa.

Sau giờ học, đa số học sinh đều thích chạy ra sân trường trung học số 7 Nam Du để đánh bóng thả lỏng tinh thần. Lại đúng vào giờ giải lao giữa giờ, có tận 20 phút nghỉ ngơi. Chỉ một phút sau, cả sân trường đã đầy ắp người.

Cũng không biết ai ở đằng xa cầm đầu mà hét!

“Lục Hy Triệt! Kĩ năng bóng của cậu tốt như vậy, qua đây đánh một trận với tụi này.”

“Đúng thế đúng thế, biểu diễn một chiêu cho anh em xem nào.”

“Có phải cậu xấu hổ không, hay là nói không dám nào!”

Những âm thanh hỗn tạp truyền vào tai Thường Hạ. Đầu tiên, cô nhìn thấy Lục Hy Triệt đang bị bốn năm người vây quanh, sau đó lại thấy Giang Hòe đang đi về phía mình, trên tay cậu cầm một miếng dưa hấu ướp lạnh to hơn hẳn của mọi người.

Lục Hy Triệt rõ ràng đã đứng trên bậc thềm và chú ý tới cô, nhưng Thường Hạ đã ngoảnh đi không còn nhìn cậu ta nữa.

“Được thôi, đánh thì đánh.” Cũng không biết cậu ta lấy cái khí khái này ở đâu ra, Lục Hy Triệt đồng ý với lời thách thức của đám người kia.

Giang Hòe đưa miếng dưa hấu ra trước mặt cô, cười nói: “Cậu vẫn chưa ổn định lại nhịp thở à?”

Thường Hạ xoa xoa đầu gối , đã khá lâu rồi cô không vận động. Lúc còn học ở trường trung học số ba Lâm Thành, cả ngày cô chỉ hận không thể dính mông vào ghế để học 24/24h, tuy rằng lượng vận động hôm nay không lớn, nhưng cô cũng phải dần dần mới có thể thích ứng được.

“Bây giờ ổn rồi, cậu đi lấy dưa hấu cho tớ đó ư?” Thường Hạ nhận lấy.

“Ừ, sợ không còn nữa, tớ qua đó lấy giúp cậu một miếng to.” Giang Hòe mở nắp chai nước suối, ngửa đầu uống vài hớp, yết hầu chuyển động lên xuống theo nhịp uống, nhìn tới nỗi miếng dưa hấu trong tay Thường Hạ tí thì rớt.

Lúc Giang Hòe đi lấy dưa hấu cho Thường Hạ thì bị Trình Gia Nhiên chặn lại chất vấn: “Không phải Thường Hạ thắng sao, sao mày lại lấy?”

Giang Hòe nói nhàn nhạt: “Tao lấy hộ cô ấy, cô ấy còn chưa ổn định sau chạy.” Nói xong muốn rời đi, Trình Gia Nhiên lại kéo tay cậu nán lại.

Cậu vừa làm xong 100 cái đứng lên ngồi xuống, bây giờ mặt đỏ bừng, tóc mai trước trán lấm tấm mồ hôi, “Sao mày lại lừa Thường Hạ nói mày đỡ tao hả?”

“Thế sao mày đổi số của mày cho tao?” Giang Hòe vứt lại câu hỏi.

Trình Gia Nhiên nghẹn họng, không nói được gì.

Giang Hòe không phải người hay kì kèo, rất nhanh, cậu lại nở nụ cười, “Không phải mày nói chuyện thương hoa tiếc ngọc nên để tao làm hay sao, giờ tao làm rồi đây.”

Trình Gia Nhiên cuối cùng cũng hiểu được ý của Giang Hòe là gì, cậu ta vỗ ngực, cười một cách đầy gian tà: “Đã là anh em thì phải thành thật với nhau, khai thật đi, mày “lọt hố” rồi phải không?”

Giang Hòe vỗ “bốp” vào đầu cậu ta, không nói gì.

“Thật á hả? Thực ra hai chúng mày xứng đôi lắm, trai tài gái sắc lại còn có duyên nữa….” Trình Gia Nhiên lải nhà lải nhải một lúc, không kiêng nể gì, Giang Hòe không buồn để ý.

“Mày rảnh rỗi vậy chẳng bằng mau qua phòng y tế mà thăm Kì Ôn Ngôn đi.” Giang Hòe tốt bụng nhắc nhở.

Trình Gia Nhiên đột nhiên vỗ tay cái đốp, chỉ mải nói chuyện mà quên béng mất chuyện này.

“Thế mày cũng đang rảnh rang, sao mày không đi?”

Giang Hòe nói: “Trước khi đi lấy dưa hấu tao qua rồi, nó vẫn còn ổn chán, còn dõng dạc tuyên bố một chân dẫm chết được 10 con chuột, kết quả bị Đoàn Nhu tát một phát vào đầu, đang muốn khóc mà không có nước mắt kia.” =)))

Trình Gia Nhiên phì cười, cậu ta vỗ vỗ vai Giang Hòe, như có bệnh mà nói một câu: “Cố lên! Mày làm được.” nói xong liền chuồn mất hút.

Giang Hòe ngẩn ra, rồi lại cong môi cười, lúc này mới đi tìm Thường Hạ.

Dưa hấu ngọt lịm giòn tan, cắn một miếng, thịt quả tươi ngon mọng nước. Giang Hòe đứng bên cạnh thấy Thường Hạ ăn một cách ngon lành bền hỏi: “Ngon không?”

“Vừa lạnh vừa giòn, rất ngọt nữa.” Cô ngồi đong đưa đôi chân, bao nhiêu vui vẻ hiện hết trên mặt.

Giang Hòe cười cười, cảm thấy “cãi bẫy” cậu bày ra cũng ổn áp lắm.

“Hôm nay nóng không.”

“Cậu hỏi thừa thật đấy.”

“Thế để tớ đuổi theo cậu nhé.”

Cậu thua không rõ ràng, còn cô thắng lại như lẽ tự nhiên. Nếu như thời tiết đã nóng, cô cũng thấy nóng, vậy thì để cô ăn được một miếng dưa hấu cũng không khó nhỉ.

Tiếng bóng rổ đập xuống đất vang lên liên tiếp không ngừng. Lục Hy Triệt nhanh chóng xoay người, lao đi trên sân bóng như một cơn gió, tư thế khỏe khắn thu hút một tràng vỗ tay reo hò từ đám đông nữ sinh đang vây xem.

Lục Hy Triệt ôm lấy quả bóng, đôi mắt phượng như khối hổ phách lấp lánh ánh sáng, treo veo lung linh, mang theo vẻ đẹp đầy mê hoặc, chỉ có điều tia sáng này như vũ trụ bao la chưa ai khai phá, chỉ chờ một người bước chân vào xem.

Rất nhanh sau đó, chút ánh sáng thấp thoáng ấy vụt tắt, trở nên thâm sâu tĩnh lặng, chứa đựng những cảm xúc phức tạp.

Thường Hạ đã đi rồi, thậm chí cô còn chẳng dành cho cậu một ánh mắt.

Nhưng nhanh chóng sau đó khóe môi cậu lại nhếch lên, thần sắc lại lạnh lùng xa cách. Có phải vì vẫn chưa thân thiết lắm không? Lục Hy Triệt đã nghĩ như vậy.

Cậu ném quả bóng về đối phương, đi thẳng ra khỏi sân bóng, bỏ lại một câu không chút cảm xúc: “Chẳng thú vị tí nào, không đánh nữa.”

Khán đài không có cô, cậu có tỏa sáng tới đâu cô cũng không thấy được.

Những người khác chỉ là khách qua đường, còn cô lại là sự vĩnh hằng trong cuộc đời cậu. (Ôi thôi chết tôi rồi mèng ơi (ง’̀-‘́)ง)  

Tác giả có lời muốn nói:

Rung động xĩu (ノ-_-)ノ

Huai có lời muốn nói: Lục Hy Triệt đừng như Lộ Tinh Hà được không ạ (ง •̀_•́)ง

Published by Sơn Hà Dĩ Thu/已秋

春风若有怜花意,可否许我再少年

Leave a comment