Chương 25

Chương 25 : “Tớ thế này trông có buồn cười không?” 

Ngày sau đêm Bình An chính là Lễ Giáng sinh.

​Tối qua, Thường Hạ về đến nhà vào mười giờ đúng. Sau khi tắm gột mọi mệt mỏi, cô lăn ra giường ngủ khì một mạch. Mãi đến trưa hôm sau, cô mới bị đánh thức bởi tiếng “khua chiêng gõ trống” của Thường Quang Mân.

​Cô xỏ dép lê đi xuống lầu, vừa ngẩng đầu lên đã thấy những bức tường trắng trong nhà dán đầy đồ trang trí, tất cả đều là lời chúc mừng sinh nhật.

​Thường Quang Mân đặt quả dâu tây cuối cùng lên lớp kem, rồi liếc mắt thấy Thường Hạ đang chậm rãi tiến lại gần mình. Ông khẽ cười không thành tiếng. Đợi đến khi cô đi tới bên cạnh ghế sofa và tiến thêm một bước nữa, ông đột nhiên lớn giọng nói: “Con gái cưng! Chúc mừng sinh nhật!

​Thường Hạ thực sự bị dọa cho giật mình, cô vẫn chưa kịp phản ứng rằng hôm nay là sinh nhật mình.

​Thường Quang Mân nhanh chóng làm nốt việc đang dở tay, vẫn cười nói: “Học đến ngốc luôn rồi, ngay cả sinh nhật mình hôm nay mà cũng không biết.” Nói xong ông đưa cho Thường Hạ một bao lì xì lớn.

​Thường Hạ nhận lấy, gương mặt rạng rỡ nụ cười: “Cảm ơn ba.” Cô ngủ một mạch đến tận trưa, đầu óc lúc nãy còn hơi mụ mẫm, giờ thì cuối cùng cũng nhận ra hôm nay là sinh nhật mình.

​Nhưng cô có chút thắc mắc: “Không phải sinh nhật phải tổ chức buổi tối mới có không khí sao, sao lại làm sớm tận mấy tiếng thế ạ?”

Thường Quang Mân nói: “Tối qua con vứt điện thoại trên sofa, sáng nay có một cô bạn học gọi cho con mấy cuộc liền, ba đã nghe máy hộ con rồi. Cô bé nói tên là Đoàn Nhu, hẹn tối nay đi chơi KTV với con. Ba còn hỏi kỹ xem đó có phải là tiệm KTV đàng hoàng không, cô bé bảo là nhà bạn mở.”

“Rồi sao nữa ạ, ba giúp con đồng ý rồi à?” Thường Hạ cảm thấy hai ngày nay mình đúng là người bận rộn.

“Chắc chắn là giúp con đồng ý rồi! Vừa hay tối nay ba có trận bóng muốn xem, con cũng đừng có rú rú ở trong nhà mãi, mau đi chơi với bạn bè đi.”

​Thường Hạ dở khóc dở cười: “Ba, tim ba đúng là lớn thật đấy.”

​Sau khi Thường Quang Mân tổ chức xong một nghi thức sinh nhật đơn giản cho Thường Hạ, cô ăn một mạch hết sạch chiếc bánh kem dâu tây do chính tay ông làm, không quên khen ngợi: “Ba, tay nghề của ba lại tiến bộ rồi.”

​Thường Quang Mân tự hào nói: “Chứ còn gì nữa, ước mơ tay nghề của ba con còn xa vời lắm.” Ông không chỉ muốn trở thành một kiến trúc sư nổi tiếng cả nước, mà còn muốn làm nghệ nhân thủ công riêng cho con gái mình.

“Ba, ba định đạt đến cấp độ nào?” Thường Hạ thuận miệng hỏi một câu.

​Thường Quang Mân suy nghĩ một chút rồi thốt ra: “Ít nhất thì bánh cưới sau này của con phải do chính tay ba làm.”

“……”

Đêm xuống, gió lớn lạnh thấu xương, Thường Hạ rất ít khi ra ngoài vào những đêm mùa đông, mà lại còn ra ngoài hai đêm liên tiếp thì đúng là lần đầu tiên.

Đoàn Nhu gửi địa chỉ KTV cho cô, Thường Hạ định vị thử thì thấy đi bộ mất khoảng mười phút, khoảng cách cũng tương đương với từ nhà đến trường Trung học số 7 Nam Du, chỉ là ngược hướng mà thôi.

​Mấy ngày nay, cô coi như đã nếm trải được cái lạnh thấu xương của gió đông phương Nam. Cô thọc tay vào túi áo, vùi nửa khuôn mặt vào trong khăn quàng cổ, chỉ để lộ đôi mắt trong veo nhìn con đường dưới chân.

​Lục Hy Triệt đẩy cửa quán bar, sải bước ra ngoài hít thở chút không khí. Hơi nóng thở ra làm mờ đi tầm mắt, nhưng cậu vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia.

​Cậu tiến lên phía trước, gọi theo bản năng: “Thường Hạ!” Đột nhiên, Lục Hy Triệt mới muộn màng nhận ra mình vẫn còn đang mặc bộ đồng phục phục vụ của quán bar. Cậu lập tức quay người lại, hối hận vì mình đã gọi tên cô.

Cậu đang trong tình cảnh sa sút thế này, còn mặt mũi nào mà gặp cô? Ngay khi cậu định đưa tay đẩy cửa bước ngược trở vào thì một giọng nữ êm tai đã gọi cậu lại.

“Lục Hy Triệt.” Lúc đầu Thường Hạ chưa nhận ra cậu, nhưng phản ứng của cậu quá lớn khiến cô không nhịn được mà nhìn thêm vài lần. Khi góc nghiêng khuôn mặt vừa thanh tú vừa có chút bướng bỉnh của chàng trai lọt vào mắt, trong đầu cô lại hiện lên những lời Đoàn Nhu từng nói với mình.

“Cậu… sao cậu lại ở đây?” Thường Hạ sợ lời nói ra sẽ làm tổn thương người khác, nên chỉ có thể chọn một cách hỏi ẩn ý hơn.

​Lục Hy Triệt có chút lúng túng xoa xoa tay, không biết phải giải thích với cô thế nào. Đúng lúc đó điện thoại của Thường Hạ vang lên, cô theo thói quen lấy ra xem, ánh mắt của Lục Hy Triệt cũng vô tình rơi vào màn hình điện thoại của cô.

​Là một câu “Chúc mừng sinh nhật.” 

Hóa ra hôm nay là sinh nhật của cô. Lục Hy Triệt chớp chớp mắt.

Đúng lúc này, trong bộ đàm truyền tới tiếng nhân viên lễ tân đang gọi cậu. Lục Hy Triệt nhìn liếc cô lần cuối rồi không kịp nói câu tạm biệt mà vội vội vàng vàng chạy vào trong, chỉ còn lại mỗi mình Thường Hạ còn đứng đó.

Thông qua cửa kính trong suốt cô nhìn thấy cảnh xa hoa trụy lạc, ngợp trong vàng son phía bên trong, có người đàn ông đang ôm eo một người phụ nữ, nhéo cái cằm của họ, người phụ nữ nghiêng người ngồi trên đùi người đàn ông đó, hôn lên cánh tay xăm hình của anh ta, tư thế khiếm nhã tới nỗi không thể nhìn thẳng.

Đôi mày của cô hơi nhíu lại.

Tại sao? Tại sao phải đi làm ở đây? Cô không phải là người thích lo chuyện bao đồng, nhưng cô cũng không muốn thấy chàng trai mình từng cổ vũ lại đi vào con đường lầm lỗi. Dẫu cho cậu chỉ là một nhân viên nhỏ bé ở đây, nhưng mỗi khi nhìn thấy những hình ảnh như vậy, lẽ nào cậu sẽ không để lại ám ảnh tâm lý hay sao?

Hoặc có lẽ là do cô đã nghĩ nhiều, Lục Hy Triệt cuối cùng là bị bức ép hay là do cậu tình nguyện làm vậy? Thường Hạ nghĩ lại dáng vẻ ngập ngừng của cậu vừa nãy, có lẽ lý do lớn nhất là cậu có nỗi khổ khó nói.

Cô thu lại ánh mắt, biết đứng ở đây sẽ dễ thu hút ánh mắt của người khác, vậy nên cho chọn cách tránh xa nơi này.

Trong phòng bao của KTV, Kì Ôn Ngôn đã giúp họ rót sẵn nước ép hoa quả, 4 người ngồi ở hai đầu góc sô pha, để vị trí ở giữa lại cho Thường Hạ.

Hôm nay Đoàn Nhu mặc một chiếc váy liền thân lót nỉ phong cách Hepburn kiểu Pháp, mái tóc dài buông xõa, cô không trang điểm, vừa anh khí lại thanh khiết, Kì Ôn Ngôn nhìn cô tới ngây người.

“Cậu còn nhìn tớ nữa tớ sẽ móc hai mắt của cậu ra ném cho chó ăn.” Đoàn Nhu vừa mở miệng nói chuyện, “cái bộ lọc” lung linh mà Kì Ôn Ngôn vừa up lên cho cô vỡ nát tan tành.

Cậu khẽ mỉm cười: “Chị đại, có những khi cậu không nói chuyện người khác cũng không nghĩ cậu bị câm đâu á.”

Trình Gia Nhiên cũng là kể thích phá đám: “Không được đâu, Đoàn Nhu không nói gì thì mày lấy ai chủ động gây sự cãi nhau cùng.”

Kì Ôn Ngôn giần giật mi mắt, “Trình Gia Nhiên, mày có ý gì đó?”

“Thế còn không rõ ràng hả?” Trình Gia Nhiên cười không khép được miệng, dùng tay húych vào người Giang Hòe muốn cậu “thêm mắm dặm muối”. Giang Hòe khẽ đằng hắng hai tiếng, vẻ mặt như đã nhìn thấu tất cả, cậu hít sâu một hơi. Kì Ôn Ngôn thì đang chờ đợi xem rốt cuộc Giang Hòe có thể “phun vàng nhả ngọc” ra câu gì.

“Thế còn không rõ ràng hả?” Giang Hòe lặp lại y hệt lời Trình Gia Nhiên nói rồi bật cười.

Hai thằng cha này thông đồng chơi ông phải không! Kì Ôn Ngôn thẹn quá hóa giận. Cậu quay đầu nhìn Đoàn Nhu, cô vẫn giữ vẻ mặt bình thản, chậm rãi uống nước trái cây, hoàn toàn không bị những lời kia làm ảnh hưởng.

Được lắm, hóa chỉ có mình cậu bị bóc mẽ là có phản ứng thế này thôi.

“Dư Hiểu Viễn vẫn chưa tới nữa à?” Trình Gia Nhiên nhìn đồng hồ, “Cậu ấy còn không đến là Thường Hạ sắp tới nơi rồi đấy.”

Vừa dứt lời thì cửa phòng được đẩy ra, Dư Hiểu Viễn chạy hồng hộc bước vào.

Thật là nhắc tào tháo là tào tháo tới ngay.

Dư Hiểu Viễn xách theo một chiếc bánh kem lớn, chạy một mạch từ cuối đường đến tận đây, chỉ sợ chậm một giây thôi là kế hoạch tối nay sẽ đổ sông đổ biển. Họ đã tốn không ít tâm sức để bí mật lên kế hoạch này hơn một tháng trời, vậy mà vô tình để cô nghe được. Sau khi Trình Gia Nhiên phát hiện ra thì cũng tiện tay kéo cô vào “tổ chức” luôn, thêm người thì thêm náo nhiệt, dù sao Thường Hạ và Dư Hiểu Viễn chơi với nhau cũng khá ổn.

Mẹ của Dư Hiểu Viễn mở tiệm làm bánh, chuyên làm bánh sinh nhật. Chiếc bánh hai tầng cô nàng đang xách trên tay là sản phẩm vừa mới gấp rút làm xong, bên trên đầy ắp các loại trái cây tươi ngon phong phú. Không chỉ như vậy, cô còn mang theo một túi kem nhỏ, đây là một bước quan trọng trong kế hoạch.

Trình Gia Nhiên đỡ lấy chiếc bánh kem từ tay cô ấy, rồi đặt nó vào nơi góc khuất không nhìn thấy. Tất cả đã chuẩn bị đầy đủ, chỉ đợi “Thọ tinh” tới nữa thôi.

Năm phút sau, Thường Hạ mở cửa phòng bao, nhìn thấy năm người đang ngồi ngay ngắn chỉnh tề; tư thế giống như mấy nhân viên phục vụ lễ nghi, lúc nào cũng giữ kẽ.

Vẫn là Đoàn Nhu mở miệng trước, “Làm cái quái gì mà không khí căng thẳng thế này, qua đây đi bé cưng, ngồi xuống đây.” Đoàn Nhu vẫy tay với cô, Thường Hạ thấy chỉ còn trống chỗ giữa, lại còn ngồi sát cạnh Giang Hòe, ôi, hình như có chút vi diệu ở đây thì phải, phản ứng của mọi người cứ kì quái thế nào ấy nhỉ.

Sau khi cô bấm bụng ngồi xuống, Giang Hòe vươn tay mở cho cô một lon nước soda cam, giống lon nước cô từng thấy ở 7-eleven, chỉ có điều cô chưa từng thử qua vị của nó.

“Cảm ơn” Thường Hạ nhận lấy, uống một cách rất chờ mong

Vào mùa đông mà uống vào một lon nước lành lạnh thế này không phải lần đầu tiên, có điều soda cam thường bán nhiều vào mùa hè, mùa đông thì không hay gặp nữa. Mỗi một ngụm được cô nuốt vào, đều cảm nhận được vị cam nhàn nhạt hòa trộn trong soda, bọt khí đang nhảy nhót trong khoang miệng cô. Nếu như có ai đó hỏi cô, nước soda cam rốt cuộc có vị như thế nào? Thì Thường Hạ chỉ có thể nói rằng : “Có mùi vị của mối tình đầu.” Nó không chỉ là thứ đồ mà người cô thích cho cô, mà còn là thứ mê hoặc cô chỉ có trên cơ thể cậu.

Thường Hạ mím môi cười, sự căng thẳng trong tim đã nguôi bớt đi phần nào, cuối cùng thì cô cũng có can đảm thử lấy mùi vị mà Giang Hòe thích rồi.

Kì Ôn Ngôn nói, “Mấy thứ đồ ở chỗ tớ đều là hàng cao cấp đấy nhưng thằng quỷ này nó không có để vào mắt, chỉ thích soda cam mua ở cửa hàng tiện lợi thôi. Cậu xem đi, hôm nay nó mang theo mấy lon qua đây, trước khi cậu qua đây nó uống ba lon rồi đấy.”

Xem ra đúng là cậu thích nó lắm nhỉ

Thế nhưng, kể từ khi ngồi xuống, điểm tập trung của cô đều dồn hết vào phòng bao này.

Phòng bao rất lớn, màn chiếu phía trước đang phát MV của Châu Kiệt Luân, trái cây đồ ăn vặt và đồ uống được bày rất nhiều trên bàn. Những dải đèn tím lung linh tạo không khí chiếu rọi khắp phòng

Lúc Thường Hạ bước vào cửa quán KTV, cô đã nhìn thấy mấy tấm ảnh dán đầy trên kính, vô tình liếc mắt đã thấy đáng vẻ khôi ngô của Kì Ôn Ngôn, trong tay cậu cầm giải thưởng, cười tươi rói nhìn vào ống kính, bẻn cạnh cậu có một người đàn ông cao lớn.

Chẳng cần suy nghĩ cũng biết, có thể dán  được ảnh ở đây, vậy thì chỉ có thể là ông chủ của KTV, còn Kì Ôn Ngôn chính là con trai của ông chủ.

KTV này có tới bốn tầng, hoạt động chính quy và rất an toàn, khách khứa mỗi ngày ra vào nườm nượp, là quán KTV cao cấp nhất ở thành phố Nam Du.

Thảo nào lúc đầu giới thiệu bản thân Kì Ôn Ngôn lại nói mình có rất nhiều tiền. Hôm nay Thường Hạ cuối cùng cũng hiểu câu nói ấy.

Thường Hạ cứ nghĩ hôm nay họ mời cô ra KTV chỉ là vì thuần túy muốn hát hò thư giãn mà thôi, ai ngờ đến nơi chẳng có cái micro nào, sáu người cứ thể ngồi tụ tập buôn chuyện với nhau.

“Thường Hạ, chắc cậu vẫn chưa biết nhỉ.” Kì Ôn Ngôn nâng cao giọng nói, cố ý tung hỏa mù để làm phân tán sự chú ý của Thường Hạ. Quả nhiên, Thường Hạ quay đầu nhìn cậu ta, Kì Ôn Ngôn lại thuận thế nói tiếp: “A Hòe được Ngô Hy Đinh đề cử đi biểu diễn trong lễ hội tết Dương Lịch, các cậu lại sắp được làm ‘vua cổ vũ’ tiếp đấy.”

Tin tức này nếu không phải Kì Ôn Ngôn vô tình hỏi Giang Hòe, thì e rằng tới đúng tết Dương Lịch, cậu mới tạo cho mọi người sự bất ngờ lớn..

Biểu diễn tiết mục trong tết dương lịch? Thường Hạ biết trường trung học số 7 Nam Du có truyền thống tổ chức đêm hội năm mới rất lớn cho học sinh, thế là bèn hỏi: “Biểu diễn gì vậy?” 

“Nó chơi guitar điện, món sở trường của nó, còn tớ chơi trống.” Kì Ôn Ngôn tự tin đáp.

Tiếp đó Giang Hòe bổ sung: “Không thể chỉ để mình tớ tỏa sáng được, nên tớ kéo cả Kì Ôn Ngôn vào. Vốn dĩ cũng muốn lôi thêm cả Trình Gia Nhiên, nhưng nó là chủ tịch hội học sinh, công việc thường ngày quá bận rộn.”

Trình Gia Nhiên nghe ra giọng trách móc.

“Vậy mọi người biểu diễn cái gì vậy?” Thường Hạ lại hỏi.

“Bây giờ đương nhiên là phải bảo mật rồi, tới lúc đó cậu sẽ biết thôi.” Kì Ôn Ngôn nói.

Kì Ôn Ngôn cũng biết biểu diễn trống, đây là điều nằm ngoài dự liệu của Thường Hạ.

“Đừng có nói phí lời nữa, mau chơi trò chơi đi.” Đoàn Nhu sắp buồn chết vì chán, cô nàng hận không thể nhanh chóng ‘tổ chức luôn niềm vui bất ngờ kia cho xong’.

Due Hiểu Viễn không có ý kiến gì, cũng phối hợp đáp : “Nào nào nào chơi!”

Trước đó Dư Hiểu Viễn không mở miệng nói chuyện, nên Thường Hạ còn không biết có cô ấy ở đây. Cô cười hỏi : “Cậu cũng ở đây à?”

Dư Hiểu Viễn cười tít mắt nhìn cô: “Đúng vậy, Hạ Hạ, lần sau ta sẽ tết một bó hoa bằng hành đem qua tặng nàng, như vậy thì nàng sẽ để ý tớ hơn chút xíu rồi.”

Thường Hạ: “….” Cái vụ lấy “hành” để làm trò đùa xem ra không bao giờ kết thúc được rồi.

Đoàn Nhu ném ra một câu hỏi : “Chơi gì?”

Kì Ôn Ngôn phối hợp: “Bịt mắt bắt dê nhé.”

Không gian ở đây rộng rãi, người cũng không nhiều, quả thực thích hợp để chơi.

Trình Gia Nhiên nói: “Vậy thì chơi đen trắng phối (*) đi, sáu người, ai thua trước thì bịt mắt đi bắt.” 

(*) Đây là một trò chơi tương tự oẳn tù tì để phân nhóm hoặc chọn người thua, mọi người cùng lúc chìa tay ra (lòng bàn tay là trắng, mu bàn tay là đen), ai có mặt khác với số đông sẽ là người được chọn.

Năm người còn lại nhìn Thường Hạ, Thường Hạ lắc đầu bày tỏ mình không có ý kiến gì.

Giang Hòe cười khẽ: “Thế thì bắt đầu đi.”

Lượt đầu tiên, cả sáu người ra đen, chỉ có mình Thường Hạ cảm thấy bất ngờ.

Lượt thứ hai, cả sáu người vẫn ra đen, lần này Thường Hạ phì cười: “Sao trùng hợp thế nhỉ?”

Cả năm người còn lại liếc nhìn nhau, giống như đã đượt một thỏa thuận ngầm nào đó.

Lượt thứ ba, năm người ra đen, chỉ có mình Thường Hạ ra trắng. Rõ ràng, cô đã thua cuộc, phải là người bịt mắt đi bắt người.

Thường Hạ vẫn ngơ ngơ như con nai tơ nghĩ rằng mọi thứ chỉ là trùng hợp, nào biết đâu trong lúc Đoàn Nhu giúp cô buộc dải băng đen trên mắt, những người khác đều đã đứng vào vị trí được chỉ định.

Kì Ôn Ngôn nháy mắt với Đoàn Nhu, Đoàn Nhu nhận được tín hiệu bèn nói với Thường Hạ: “Bắt đầu nhé! Cậu cứ đứng tại chỗ quay 10 vòng đi, sau 10 vòng thì đi bắt bọn tớ, tớ đi trốn trước đây!” 

Đoàn Nhu nói xong liền buông tay, nhẹ nhàng chạy về vị trí của mình.

​Thường Hạ ngoan ngoãn quay xong mười vòng, đầu óc quay cuồng, mất hết phương hướng. Cô vốn sợ hãi những điều chưa biết, nhưng cô đều cố gắng hết sức để khắc phục và chiến thắng nỗi sợ đó.

Từ đầu đến cuối, Giang Hòe luôn chú ý đến từng cử động của cô. Lúc cô đang quay vòng, cậu đã kịp thời dời chiếc bàn kính trước mặt cô ra chỗ khác, vì sợ cô sẽ va phải cạnh bàn sắc nhọn. Cậu biết rõ Thường Hạ sợ bóng tối, nên đã nhắc Đoàn Nhu buộc dải băng hơi lệch lên trên một chút để lộ ra chút ánh sáng, giúp cô bớt sợ hơn. Cậu còn cố ý gây ra tiếng động để chứng minh mọi người đều đang ở trong phòng này, không hề rời xa cô.

​Giang Hòe thấy Thường Hạ nghe tiếng động mà tiến về phía mình.

​Trình Gia Nhiên dùng khẩu hình miệng hỏi mọi người: “Có thể bắt đầu chưa?”

​Thường Hạ nhanh chóng đi đến giữa phòng.

​Đoàn Nhu và Dư Hiểu Viễn đi theo sau lưng cô.

​Kì Ôn Ngôn ra hiệu tay với Trình Gia Nhiên.

​Giây tiếp theo, dải băng đen trên mắt Thường Hạ đột nhiên bị Đoàn Nhu giật xuống. Ngay sau đó, Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên đứng trên ghế cao, hướng lên trần nhà vặn tung mấy ống pháo giấy. Tiếng “pằng pằng” vang lên, những dải ruy băng đủ màu sắc xoay vòng trong không trung với đủ hình dạng, rồi từ từ rơi xuống. Có dải rơi trên đỉnh đầu, trên vai, vương trên người cô như gửi gắm những lời chúc chân thành nhất.

​Lúc này đây, Thường Hạ sững sờ đứng tại chỗ. Trên khuôn mặt trắng ngần của cô bị Đoạn Nhu và Dư Hiểu Viễn bôi đầy kem, trên mặt hai cô bạn cũng dính đầy. Giang Hòe cầm lấy micro, màn hình chiếu trong nháy mắt hiện lên những hình ảnh về sinh nhật. Chàng trai nhìn dáng vẻ ngơ ngác của cô, cùng với tiếng nhạc đệm, khẽ cất giọng dịu dàng:

“Chúc mừng sinh nhật cậu, chúc mừng sinh nhật cậu…”

Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên nhảy xuống, rồi cũng phết kem lên mặt tùm lum. Kì Ôn Ngôn vớ cả 1 nắm kem rõ lớn, đi qua Giang Hòe bôi trét hết lên mặt cậu. Giang Hòe cũng không né tránh, để mặc cho họ “vui vẻ là được”.

Bọn họ vây quanh Thường Hạ, hát chúc mừng sinh nhật cho cô, bôi kem lên mặt cô, ai ai cũng nở nụ cười tươi rói, tư thế hài hước. Rõ ràng chỉ có năm người thôi mà “sức công phá” của họ bằng cả một lớp gộp lại.

Thường Hạ đứng ở giữa phòng, lúng ta lúng túng, mắt cô lấp lánh ánh nước nhìn trò họ bày ra, nhất thời không biết phải mở miệng để nói cảm ơn thế nào.

Lúc đầu cô đã thực sự nghĩ rằng họ hẹn cô tới đây chỉ là muốn hát hò nói chuyện vui vẻ mà thôi, thực sự không ngờ bản thân sẽ trở thành nhân vật chính.

Trên mặt cô dính đầy kem bơ, có giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, được giấu trong lớp kem bơ ấy, không ai nhìn ra.

“Tớ ấy à, tớ không giỏi nói mấy lời hoa mĩ, nhưng kể từ khi gặp cậu sau buổi tối hôm ấy, tớ nhận ra, cậu là một cô gái rất tốt. Hồi mới đầu tớ còn sợ cậu rất khó hòa nhập với nhóm mình, không ngờ cậu thích ứng rất nhanh, còn rất biết cách ‘hòa mình’ vào cuộc nói chuyện, nhưng chủ yếu là cậu rất xinh đẹp lại luôn không ngừng cố gắng, dẫu cho dù có ở đâu cậu cũng vẫn luôn là người thu hút sự chú ý của mọi người nhất. Bạn trai cậu chọn sau này, chắc chắn cũng sẽ là người đối xử rất tốt với cậu. Bởi vì cậu xứng đáng, Thường Hạ ạ.”

Đoàn Nhu rất ít khi biểu lộ tình cảm với ai thế này, cô ấy vốn hào sảng, quen thói vô tự lự nên rất ít khi có được tông giọng nhẹ nhàng êm ái như tối nay.

Kì Ôn Ngôn nói: “Hôm ở quán đồ nướng đó, Đoàn Nhu nói muốn dẫn một người bạn tới. Tớ còn thắc mắc không biết người như thế nào cô ấy mới chịu kết bạn, cứ tưởng cô ấy chỉ là hứng chí nhất thời, cho tới bây giờ tớ mới nhận thấy, ý nghĩa của việc kết bạn là gì.”

Chân thành đối đãi thì xứng đáng có được sự tin tưởng. Một người bản chất vốn đã tốt đẹp thì sẽ chỉ thu hút những người khác cũng sẽ tốt đẹp như vậy.

“Mấy lời sến súa thì thôi tớ cũng không nói nữa nhé, sự ưu tú, cố gắng, cầu tiến của cậu mọi người ai ai cũng đều công nhận. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, xuất phát từ trực giác, tớ đã biết cậu là một cô gái rất tốt. Quả nhiên, con mắt nhìn người của lớp trưởng tớ không chê vào đâu được. Dư Hiểu Viễn cười mãn nguyện gật gật đầu.

“Chứ còn gì nữa, Thường Hạ, tớ bắt đầu thấy mong chờ không biết bạn trai cậu tìm sau này sẽ là người thế nào rồi đấy.” Vừa tới lượt Trình Gia Nhiên là phong cách nói chuyện biến chuyển đột ngột.

Giang Hòe mỉm cười, bàn tay cầm micro vẫn không buông. Giọng nói của cậu trong trẻo, trầm thấp, ánh mắt cậu như chứa đựng muôn ngàn vì sao, cậu chậm rãi lặp lại nguyên văn của ngày hôm đó thêm một lần nữa.

“Sinh nhật vui vẻ, Thường Hạ, chúc cậu mỗi năm, mỗi tuổi mới đều tràn ngập niềm vui.”

Lại một lần nữa, và thêm một lần nữa. Dường như những lời cô từng nói ra cậu đều khắc ghi trong lòng, sau đó dùng cách riêng của  mình để tặng lại nó cho cô.

“Cảm ơn mọi người.” Thường Hạ giống như một đứa trẻ mít ướt, tựa vào vai Đoàn Nhu và Du Hiểu Viễn rồi khóc nức nở.

Nếu đổi lại là người khác, trong tình cảnh không hề hay biết gì mà nhìn thấy tất cả những gì mọi người đã vì mình mà dày công chuẩn bị, có lẽ chắc chắn cũng sẽ giống như cô, cảm động tới mức khóc mãi không thôi như cô.

Kì Ôn Ngôn lại bắn thêm một ống pháo giấy.

“Kế hoạch kem tươi đã thắng lợi xuất sắc! Tớ nói cho cậu biết, có phải cậu không ngờ được tại sao bọn tớ biết sinh nhật cậu phải không.” Kì Ôn Ngôn cười toe toét hỏi cô.

Câu hỏi này đúng là Thường Hạ rất muốn hỏi.  

Dư Hiểu Viễn đã đi sang bên cạnh cắt chiếc bánh kem được giấu kĩ ra, mấy người mặt mũi dính đầy kem ngồi quây lại với nhau, ai nấy đều cười nhạp dáng vẻ buồn cười của đối phương.

“Có một hôm hồi tháng mười một, cô Ngô gọi cả bốn đứa này lên văn phòng nói chuyện. Có lẽ do cô thấy bọn này chơi thân với cậu, nên định hỏi thăm về tình hình học tập gần đây của cậu, chị gái Hy Đinh thích trò tìm người này để hỏi thăm về người kia lắm nên cậu cũng đừng bận tâm, dù sao thì bọn tớ ngoài nói ‘tốt hết nước chấm’ ra thì không còn tìm được từ khác để hình dung nữa. Thế rồi Đoàn Nhu vô tình nhìn được thông tin cá nhâncủa cậu trên tập tài liệu chuyển trường, thông tin ngày tháng năm sinh rất rõ ràng. Sau đó khi rời khỏi văn phòng, bọn tớ liền nghĩ đến việc tạo cho cậu sự bất ngờ, cũng coi như chúc mừng vì bọn tớ đã tìm được một người bạn tri kỉ. Ai ngờ kế hoạch của bọn tớ bị Dư Hiểu Viễn ‘nắm thóp’, vậy nên Trình Gia Nhiên liền kéo cậu ấy vào luôn, vừa hay cậu ấy cũng rất sẵn lòng giúp sức.”

Kì Ôn Ngôn chỉ vào chiếc bánh kem lớn rồi nói: “Đây nè, cái này do chính tay mẹ cậu ấy làm đấy.”

Chuyện đã lên kế hoạch hơn một tháng trời cuối cùng cũng hoàn thành viên mãn vào ngày hôm nay, khỏi phải nói họ đã vui mừng đến nhường nào. Khi cảm giác thành tựu đang dâng trào trong lòng thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

Kì Ôn Ngôn nghi hoặc ra mở cửa, còn tưởng là ba mình cũng muốn qua góp vui, kết quả vừa mở cửa ra thì thấy một anh nhân viên phục vụ mặc đồng phục đưa cho cậu một hộp bánh kem socola, tuy nhỏ nhưng lại rất tinh tế.

Kì Ôn Ngôn hỏi: “Có phải anh giao nhầm phòng không?”

Anh nhân viên lắc đầu: “Có một vị khách nam giấu thông tin muốn tôi chuyển tới đây, nói với tôi rằng đưa cho cô gái họ Thường. Tôi lật xem danh sách đăng kí, thấy thiếu gia cậu có đăng kí tên một cô gái là Thường Hạ.”

“Anh có nhìn rõ diện mạo của cậu nam sinh đó không?”

“Cậu ấy đội mũi lại đeo khẩu trang nên tôi không nhìn rõ mặt, nhưng dáng người rất cao, phải xếp xỉ như thiếu gia cậu đấy.”

Kì Ôn Ngôn nhận lấy chiếc bánh kem socola, nói: “Em biết rồi, anh đi đi.”

Anh nhân viên khép lại cửa cho họ.

“Ai thế?” Trình Gia Nhiên ở bên trong nghe rõ mồn một, chiếc bánh này dành cho Thường Hạ. Cậu ta nghi hoặc quay đầu lại, chưa kịp mở miệng đã bị Kì Ôn Ngôn nhanh nhảu hỏi trước một câu ‘vô tri’: “Thường Hạ, cậu có bạn trai rồi hả?”

Thường Hạ nghe xong sững sờ đến mức rơi cả bánh kem trên tay.

“Kì Ôn Ngôn, nói hươu nói vượn cái gì thế hả? Thường Hạ mà có bạn trai lẽ nào lại không nói với chúng ta? Với lại, người ta bây giờđang dốc sức học hành để thi vào một trường đại học hàng đầu, cậu đừng có ăn nói lung tung  nữa.” Đoàn Nhu lườm cậu ta cháy cả mắt.

Kì Ôn Ngôn “ồ” một tiếng ra vẻ không quan tâm, rồi hỏi: “Vậy các cậu nói xem chiếc bánh kem socola này là do ai tặng?”

“Có phải bạn bè nào đó biết hôm nay là sinh nhật cậu nên cũng chuẩn bị cho cậu một sự bất ngờ không?” Dư Hiểu Viễn hỏi Thường Hạ.

Nhưng ngoại trừ Thường Quang Mân, Diệp Tuệ, còn có họ thì đâu ai biết sinh nhật của cô. Thường Quang Mân thì trưa nay đã tổ chức cho cô rồi, Diệp Tuệ lại không phải là người thích chơi trò bí mật như vậy, hơn nữa, cô ấy là con gái, như vậy thì lại không phù hợp với sự miêu tả nói là của nam sinh tặng như anh phục vụ nói.

Còn có ai?

Lục Hy Triệt?

Nhưng không thể nào. Thường Hạ phủ nhận suy nghĩ này ngay. Giữa cô và cậu chỉ giao thiệp trên đầu ngón tay, cô cũng chưa từng tiết lộ cho cậu bất cứ thông tin cá nhân nào. Trừ phi cậu ấy tò mò tự tìm hiểu, nếu không thì tuyệt đối không có khả năng đó.

Trong khi Thường Hạ còn đang mải suy nghĩ, Giang Hòe nhìn chiếc bánh kem socola mà khẽ nhíu mày, nhưng rất nhanh sau đó, cậu đã gạt bỏ sự nghi hoặc này đi.

Cuối cùng, Thường Hạ chỉ có thể nói: “Tớ cũng không biết.”

“Không biết thì cứ để sang một bên đừng ăn nữa. Những thứ không rõ nguồn gốc thế này, chỉ sợ có người xấu bỏ thứ gì vào thì đúng là mất mạng như chơi. Xã hội bây giờ chuyện mượn danh nghĩa hại người nhiều không đếm xuể, quả thực nên có chút ý thức phòng bị.

Lời này của Trình Gia Nhiên nói cũng có lý, Kì Ôn Ngôn thấy Thường Hạ không có ý kiến gì, bèn đem chiếc bánh kem socola đặt sang một bên, không buồn để tâm nữa.

Sau khúc nhạc đệm ngắn ngủi đó, họ lại tiếp tục chơi “kế hoạch kem tươi.”

Họ nói rằng, tối nay ai bị trét kem nhiều nhất thì người đó là người may mắn nhất.

Cuối cùng, Thường Hạ trở thành maknae được cả nhóm cưng chiều, chỉ để lộ ra đôi mắt hạnh trong veo và đôi môi hồng nhuận. Giang Hòe và cô nhìn nhau một cái, ai nấy đều đang cười nhạo đối phương giống như một chú người tuyết Olaf.

Đến ngay cả tóc Giang Hòe cũng dính những vệt màu, chàng thiếu niên chẳng mảy may hình tượng, vẫn tiếp tục trét kem tươi lên mặt mình.

“Buồn cười không?” Giang Hòe cố ý vòng ra sau lưng Thường Hạ để hù dọa cô.

Thường Hạ cứ ngỡ Giang Hòe định trét kem lên tóc cô nên dứt khoát cúi người xuống luồn qua cánh tay cậu chạy mất, giống một con thỏ bị trúng đạn vậy.

Bốn người họ đều đang đùa giỡn với nhau, không ai nhìn thấy Giang Hòe đã kịp thời níu lấy tay áo của Thường Hạ cười rồi hỏi dồn: “Tớ thế này trông có buồn cười không?”

Thường Hạ nhìn khuôn mặt cậu giống hệt mình, chỉ lộ ra đôi mắt và cái miệng, không nhịn được cười nói: “Buồn cười, buồn cười lắm luôn.”

Chàng thiếu niên nở nụ cười, nhưng núm đồng tiền lại bị kem tươi che lấp, “Vậy tớ vẫn còn một lời chúc nữa.”

“Cái gì cơ?” Âm nhạc trong phòng bao vừa vặn tới đoạn cao trào , Thường Hạ nghe không rõ câu cậu vừa nói.

Giang Hòe đưa bàn tay sạch sẽ ra, giả vờ như đang dính đầy kem, chẳng nói chẳng rằng mà xoa đầu Thường Hạ.

Đoạn nhạc cao trào kết thúc, cậu mỉm cười nói với cô: “Mong cậu mỗi ngày đều phải vui vẻ.”

Tác giả có lời muốn nói:

Tôi rất hài lòng với số lượng chữ này! Trước đây tôi cũng từng trải qua một trận đại chiến kem tươi, từ trên xuống dưới từ trái qua phải đều lấm lem luôn. Hahahaha!

(Huai: Huhuhu chị tác giả cho Lục Hy Triệt ít cảnh được hông TToTT em thương ảnh quá xá hichic.)

(Chương này 5690 chữ trời đất ơi…)

Leave a comment

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑