“Don’t ever let somebody tell you, you can’t do something, not even me.”

***

***

Truyện : Phía Bắc Vùng Xích Đạo
Tác Giả : Cảnh Qua
Chuyển ngữ : baosam1399
Thể loại chính: Nguyên tác – Ngôn tình – Hiện đại – Tình yêu – Nữ chính.
Điềm văn: Truyện ngọt ngào, nội dung nhẹ nhàng, thoải mái, không quá kịch tính hay đau buồn.
ID truyện trên app Tấn Giang: 5836666
Hình tượng nhân vật: Nữ đạo diễn xinh đẹp quyến rũ x Nhà nhân chủng học cấm dục, lịch lãm.
Giới thiệu tóm tắt một câu: Cuối cùng, anh vẫn cúi đầu trước đóa hồng của riêng mình.
Thông điệp: Con người và thiên nhiên chung sống hài hòa.
Văn án:
Nơi sâu thẳm trong rừng mưa, mùa mưa kéo dài lê thê khiến tiến độ quay phim bị trì trệ.
Tống Úc mang theo vẻ bực dọc tiến về phía bờ sông, chẳng chút kiêng dè mà nhìn chằm chằm vào người đàn ông tuấn tú dưới nước.
Cô nhướng mày, huýt một tiếng sáo lả lơi — đó là giai điệu mô phỏng tín hiệu cầu hôn của bộ lạc địa phương.
Người đàn ông híp mắt, bàn tay lớn siết chặt lấy cổ chân cô, kéo mạnh cô xuống nước.
Ở nơi nền văn minh bị rũ bỏ, chỉ còn lại những ham muốn nguyên thủy nhất.
Sau khi phim đóng máy, Tống Úc quẳng sự phóng túng với người đàn ông địa phương đó ra sau đầu, quay trở lại thành phố văn minh.
Một năm sau, Tống Úc theo đội khảo sát khoa học đến Bắc Cực để khảo sát bối cảnh.
Đội trưởng đội khảo sát — Bùi Chỉ, giáo sư nhân chủng học, chuyên gia nghiên cứu các nền văn hóa sắp biến mất bằng cách hòa nhập vào tộc người đó.
Anh tính tình cao ngạo, lạnh lùng, đặc biệt là nhìn Tống Úc trong đội cực kỳ không vừa mắt.
Khi đổ bộ lên băng hà, Tống Úc mệt đến mức ngồi bệt xuống đất, không đi nổi nữa.
“Bất kỳ rác thải nào phát sinh trong quá trình lên bờ đều không được để lại trên băng hà.” Bùi Chỉ vô cảm nói.
Tống Úc nghe ra lời mỉa mai của anh, khẽ cười: “Vậy em là loại rác thải gì? Giáo sư Bùi giúp em phân loại chút đi.”
Đôi mắt Bùi Chỉ đen thẫm, nhớ lại dáng vẻ đáng bị dạy dỗ của người phụ nữ này nơi rừng mưa sâu thẳm, y hệt như bây giờ. Anh lạnh lùng đáp: “Loại rác thải bạc tình bội nghĩa”
Một trận bão tuyết khiến đội khảo sát không kịp trở tay, Bùi Chỉ mệt mỏi trở về.
Tống Úc nhẹ nhàng chạm vào vết thương nơi lông mày anh: “Có đau không?”
Đầu ngón tay người phụ nữ ấm áp mềm mại, mang theo cảm giác ngứa ngáy tê dại khiến hơi thở Bùi Chỉ nghẹn lại, màu mắt dần sâu hơn.
Khi đêm cực (Polar Night) ập đến, không còn phân biệt được ngày hay đêm.
Trong khoang thuyền chật hẹp, không khí ẩm ướt và nóng bỏng.
Tống Úc cuối cùng đã hiểu thế nào mới là đau, giống hệt cái đêm bập bềnh trong rừng mưa ấy.
Còn Bùi Chỉ lại nghĩ, chỉ cần anh có chút khí phách thì đã không để mình ngã quỵ hai lần trên cùng một người.
Chào mọi người, mình có một chút lưu ý nhỏ : Từ chương 1 – đến ngoại truyện 10 được mình chuyển ngữ năm 2023. Năm đó mình chỉ đăng bản dịch trên web D.truyen. Vậy nên nếu như bây giờ mọi người search trên google thì sẽ ra nhiều trang như truyenfull, hay truyện gì gì đó copy ra. Bản dịch ở đó và bản dịch ở đây sẽ có nhiều điểm khác biệt do khi mình bê lại bản dịch vào WordPress mình đã chỉnh sửa lại để làm sao cho câu văn thuận mắt hơn. Và những web bên ngoài cũng không có ngoại truyện từ 10 về sau nhé. Ngoài ra, do bên google vẫn chưa Index cho mình vậy nên trang truyện này vẫn chưa thể search được trên mạng, mà chỉ có thể tìm ở link hoặc phải gõ ‘Sơn Hà Dĩ Thu’ thì mới ra.
Để ủng hộ bản quyền tác giả, các bạn có thể vào trang 晋江小说阅读 tìm truyện《赤道热吻北极》hoặc nhấn vào đây để donate trực tiếp cho tác giả nhé. Có thể donate tùy theo túi tiền của mình, có lòng là được.
♌︎ Chính văn ♌︎
♌︎ Ngoại truyện ♌︎
| NT.01 | NT.02 | NT.03 | NT.04 |
| NT.05 | NT.06 | NT.07 | NT.08 |
| NT.09 | NT.10 | NT.11 | NT.12 |
| NT.13 | NT.14 | NT.15 | NT.16 |
| NT.17 | NT.18 | NT.19 | NT.20 |
| NT.21 | NT.22 | NT.23 | NT.24 |
| NT.25 | NT.26 | NT.27 | NT.28 |
| NT.29 | NT.30 | NT.31 | NT.32 |
| NT.33 | NT.34 | NT.35 |
Truyện được dịch với mục đích phi lợi nhuận, nếu muốn mang ra ngoài vui lòng hãy báo cho mình trước qua facebook
