Kì Ôn Ngôn phải ở phòng y tế của trường cả nửa buổi sáng, lớp trưởng Dư Hiểu Viễn nghe Trình Gia Nhiên nói xong cũng chạy qua quan tâm hỏi han. Cho tới khi quay lại lớp học, Thường Hạ vẫn nhìn thấy nửa miếng dưa hấu chưa ăn hết trên tay cô bạn.
Thường Hạ trêu cô nàng: “Này, Dư Hiểu Viễn, hành ăn với dưa hấu chắc là ngon lắm, cậu muốn thử không?”
Đột nhiên phun ra một câu nói quái gở, Dư Hiểu Viễn liếc xéo lấy cô, cô nàng chẳng ngờ được Thường Hạ mới chuyển tới chưa được mấy tuần đã biết nói mấy câu bông đùa “xắt xéo” kiểu này.
“Khẩu vị tớ nặng thật đấy, nhưng chưa có tới cái mức tự hạ độc bản thân đâu.” Đoàn Nhu cười hơ hớ rồi lại cắn một miếng dưa hấu.
Kì Ôn Ngôn được Đoàn Nhu và Trình Gia Nhiên dìu về lớp, Đoàn Nhu vừa đi về chỗ vừa ai oán: “Kì Ôn Ngôn, sau này ăn ít thôi, sao mà nặng thế hả.”
Kì Ôn Ngôn nhìn cô bạn với vẻ vô tội: “Thế này mà cậu nói là nặng à? Sao cậu không kêu Trình Gia Nhiên ăn ít thôi? Nó sắp thành lợn kia kìa.”
Trình Gia Nhiên bị liên lụy cười lạnh một tiếng, đột nhiên bỏ tay không dìu nữa. Kì Ôn Ngôn loạng choạng bèn bám víu lấy Đoàn Nhu bên cạnh, không cẩn thận môi sượt qua trán cô nàng, Đoàn Nhu bỗng chốc cứng đờ người như cương thi đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích.
Người vừa mới đi nộp tài liệu về là Giang Hòe nhìn thấy cảnh này khi vừa vào cửa bỗng nhả ra từng chữ: “Hai đứa trông mập mờ thật đấy.”
Thường Hạ bị câu nói của cậu thu hút, liếc mắt nhìn qua, gương mặt Đoàn Nhu phút chốc đỏ ửng như quả cà chua, cô nàng không những không đẩy cậu bạn ra, mà còn giữ chắc lấy Kì Ôn Ngôn để cậu không ngã lăn ra đất.
Khung cảnh đẹp đẽ luôn cần có người đi qua phá vỡ. Kì Ôn Ngôn kêu lên đau đớn: “Tổ tông ơi, cậu túm vào thịt tớ rồi.”
Đoàn Như : “…”
Thường Hạ thích trêu chọc cô nàng cực kì: “Ồ, hóa ra bà cố của chúng mình cũng biết đỏ mặt hả.” Cô cố ý kéo dài giọng nói, làm Giang Hòe phải liếc nhìn một cái.
Đôi mắt cô cong cong, khóe miệng mở rộng, cô cười tới mức cả mái tóc đuôi ngựa cũng rung rinh. Ánh sáng và bóng tối dường như luôn đặc biệt ưu ái những ai tràn đầy sức sống. Cô cười lên trông rạng rỡ và ngọt ngào vô cùng, giống như nàng búp bê được người ta dày công nhào nặn.
Chàng thiếu niên bất giác nhếch môi cười theo mà chính cậu cũng không nhận ra.
“Là nóng, chứ không phải đỏ mặt.” Đoàn Nhu kiên quyết chống chế không nhận.
Thường Hạ gật gật cái đầu, lại lặp lại, “Là nóng, chứ không phải đỏ mặt.” Đoàn Nhu là điển hình của kiểu người ưa ngọt không ưa nặng, tâm tư con gái vốn tinh tế, tự nhiên là đều hiểu ý nhau.
Trong lúc bốn người kia còn chẳng ai biết gì, Trình Gia Nhiên bắt đầu nghi ngờ bản thân có phải đang chiếu sáng quắc căn phòng này không (ý bóng đèn á =)) ), mẹ nó sao tự nhiên lại thành tổ hợp “hai đôi uyên ương thế này?” Trước đây sao cậu ta không phát hiện ra Kì Ôn Ngôn và Đoàn Nhu cũng đẹp đôi tới vậy nhỉ? Cậu ta phì cười một tiếng, ngay lập tức bị Kì Ôn Ngôn lườm nguýt đầy ghét bỏ.
“Tiếng cười của mày chả khác đếch gì tiếng thả rắm của thằng Hòe cả.” Vừa mở mồm Kì Ôn Ngôn đã phun ra một câu nói “giết hai con chim nhạn.”
Giang Hòe: “Thằng điên.”
Trình Gia Nhiên: “Lại quên uống thuốc.”
Niềm vui mỗi ngày của Thường Hạ hầu như đều tới từ bốn người họ, ngày trước cô cứ nghĩ cuộc sống của học sinh THPT rất tẻ nhạt khô khan. Sau này khi đổi hoàn cảnh sống mới biết, trước đó là do vấn đề từ con người mà ra.
Đừng kết bạn với một người chỉ đối tốt với riêng bạn, mà hãy kết bạn với một nhóm người vốn dĩ đã tử tế.
Sau khi tan học, ai về nhà nấy, Thường Hạ đeo cặp sách lên bước ra khỏi cổng trường. Trên đường phố người qua kẻ lại rườm rượp, tiếng còi xe tuýt tuýt không ngừng, hiện đang là giờ cao điểm tắc đường.
Gió đêm lặng lẽ thổi tới, lá xanh đung đưa những tư thế kiều diễm.
“Thường Hạ!”
Thường Hạ vô cùng mẫn cảm với tên của mình nên giật mình thon thót, nghiêng đầu nhìn lại, thì cô nhìn thấy Lục Hy Triệt mặc một bộ quần áo màu đen từ đầu tới chân, tới ngay cả đôi giày của cậu cũng là màu đen nốt, trên tay cầm một xâu kẹo hồ lô tròn trịa.
Nếu không phải gương mặt của cậu rất trắng thì quả thực Thường Hạ không thể nhận ra nổi con người trước mắt đang ăn mặc “như điệp viên 007” thế này.
Lục Hy Triệt và Giang Hòe là hai người có hai kiểu ngoại hình hoàn toàn trái ngược nhau.
Giang Hòe là kiểu người ấm áp như ánh ban mai, khi cười lên trên má sẽ lộ núm đồng tiền nhàn nhạt, tràn đầy khí khái thiếu niên. Còn Lục Hy Triệt trông rất lạnh lùng, trong đó lại pha nét ngông cuồng, mỗi cử chỉ điệu bộ đều khiến cho người khác có cảm giác như cậu là “chàng trai bất hảo.”
Ví dụ như bây giờ, hai tay cậu đút túi quần, đứng vô cùng tùy ý (Chị tác giả ơi chị vừa miêu tả ổng cầm xiên hồ lô mà giờ hai tay đút túi quần =)) )
“Thường Hạ!” Lục Hy Triệt lại gọi tên cô một lần nữa.
Thường Hạ thở dài, đành phải cứng đầu đi tới chỗ cậu: “Có chuyện gì không?”
Nhìn thấy cô đi qua, Lục Hy Triệt lập tức nghiêm đúc đằng hắng: “Cậu còn nhớ tớ là ai không?”
Thường Hạ phối hợp gật đầu.
“Xiên kẹo hồ lô này cho cậu, tớ nghe các bạn trong trường nói cậu từ phương Bắc tới phương Nam đi học, chắc là đã lâu rồi không được ăn kẹo hồ lô nhỉ.” Lục Hy Triệt đưa xiên kẹo cho cô.
Nhìn cô không có ý nhận, Lục Hy Triệt lại nói: “Cậu còn nhớ có một lần thi tháng, cậu đã dán một tờ giấy nhỏ lên cạnh tên của tớ không, cảm ơn cậu, xiên hồ lồ này coi như là quà tạ lễ.”
Thường Hạ vừa nghe cậu ta nói xong, bỗng sững sờ.
Rồi cô cong khóe môi: “Thực ra hôm đó chỉ là tiện tay thôi, tớ muốn cổ vũ cho những bạn xếp hạng cuối một chút, không ngờ cậu vẫn còn nhớ à.”
Hóa ra là vậy, thảo nào hôm ở bến xe bus ấy ngữ khí nói chuyện với cô lại thân thiện như vậy, chắc là muốn tìm cơ hội để trực tiếp cảm ơn. Thường Hạ nhìn cậu, không nỡ từ chối lòng tốt của đối phương, nên đành nhận lấy xâu kẹo hồ lô rồi nói một tiếng cảm ơn.
Lục Hy Triệt vò đầu, ánh mắt có chút vô định: “Cái đó… cậu sắp về nhà hả?”
Thường Hạ gật đầu.
“Chúng ta…. có thể kết…kết bạn được không?” Lục Hy Triệt nói lắp bắp.
Thường Hạ bị giọng điệu này của cậu chọc cười: “Được chứ.” Đối với cô mà nói, việc có thêm một người bạn hay bớt đi một người bạn thực ra có khác biệt rất lớn.
Sau khi có được đáp án khẳng định của cô, con tim đang treo lơ lửng của Lục Hy Triệt cuối cùng cũng hạ xuống được.
“Trời bắt đầu tối rồi, cậu mau về nhà đi, tới còn phải đi bệnh v…. đi ăn tối đây.” Lục Hy Triệt nhanh chóng đổi giọng, không để lộ sơ hở nào.
Cậu đưa mắt nhìn theo bóng lưng Thường Hạ đi xa, cho tới khi không còn nhìn thấy cô đâu nữa mới luyến tiếc rời đi, bước đi trên con đường dẫn thẳng tới bệnh viện.
Thường Hạ ăn xong xâu kẹo hồ lô trên đường về, sau khi về nhà thì tự tay làm một đĩa salad trái cây để lấp đầy bụng. Cô lên lầu vào phòng mình, sau khi tập trung giải xong đề toán, cô bị thu hút bởi tiếng chim hót ngoài cửa.
Ngước mắt nhìn lên, vài chú chim sẻ đang đậu trên cột điện, nhìn cao hơn chút nữa là một vầng trăng trong trẻo không tì vết, treo cao trên bầu trời ban đêm.
Thường Hạ bỗng nhiên rất muốn biết, tại sao nickname trên diễn đàn trường của Giang Hòe lại là “Mặt Trăng”? Hay là lên diễn đàn nhắn tin hỏi cậu nhỉ? Dẫu sao cậu cũng đâu có biết được tài khoản cô mới đăng kí đâu.
Tài khoản trên diễn đàn trường của Thường Hạ trống huơ trống hoác, dường như không để lộ chút xíu tin tức nào về cô.
Lỡ như cậu lạnh lùng không đáp thì sao đây? Kế hoạch này của mình coi như đổ bể rồi.
Thường Hạ nghĩ, Giang Hòe đối mặt với một cái nick trắng, có lẽ cũng chẳng ngẫm ra được là ai đâu. Kịp thời hưởng lạc vốn là phong cách nhất quán của cô.
Thường Hạ không do dự nữa, nhấn mở tài khoản trên diễn đàn của Giang Hòe, rồi vào khung chat.
Cô gửi một icon chào hỏi qua đó, để dò xét xem cậu có bật chế độ chặn người lạ hay không.
Trên màn hình hiển thị gửi thành công, rất tốt, không có chặn.
Trong lúc chờ đợi, Thường Hạ tiện tay lướt xem những bài đăng hàng ngày trước đây của Giang Hòe trên diễn đàn, chỉ có duy nhất một bài. Trong hình ảnh là hai viên kẹo alpenliebe đặt trên một cuốn sổ tay, ngoài ra không có gì khác.
Không biết ai bình luận ở dưới hỏi cậu : [Bạn học Giang thích ăn nhất là kẹo alpenliebe à?]
Giang Hòe cũng chỉ trả lời có mỗi một chữ là : “Phải.”
Thảo nào Thường Hạ rất hay nhìn thấy ngăn bàn học Giang Hòe hay có nhiều vỏ kẹo tới vậy, nói không chừng là có cô nữ sinh nào nhét cho cậu cũng nên.
Trong lòng Thường Hạ cũng nảy ra một ý nghĩ.
Lúc này đây, cô không ngờ Giang Hòe phản hồi tin nhắn của cô nhanh vậy.
Mặt Trăng : [?]
Thường Hạ nhìn màn hình, chìm vào suy nghĩ, cô cần phải lấy thân phận “một người bạn học xa lạ” để nói chuyện với cậu.
Thỏ Ngọc: [Bạn học Giang, chào buổi tối.]
Một phút sau, hai phút sau, ba phút sau trôi qua… Thường Hạ cứ nghĩ cô đã thất bại rồi, may mà ngọn lửa hy vọng lại được thắp lên
Mặt Trăng: [Có chuyện gì không?]
Thỏ Ngọc: [Bạn học Giang, tớ rất tò mò tại sao tên nickname trên diễn đàn của cậu lại là Mặt Trăng?]
Lần này, Giang Hòe trả lời cô rất nhanh.
Mặt Trăng: [Thuần khiết, đẹp đẽ, hướng tới tương lai, vì ánh trăng nói hộ tiếng lòng tớ.]
Thường Hạ không ngờ Giang Hòe nói hết ra với cô, xem ra Giang Hòe là một người rất dễ nói chuyện đây.
Sau cùng, Thường Hạ không đi quấy rầy cậu nữa, cô thấy đã nhận được câu trả lời nên thu quân ngay. Rồi sẽ lại có cơ hội thôi, Mặt Trăng không chạy được mà.
Ý nghĩa của ánh trăng có rất nhiều, điều đơn giản nhất mà Thường Hạ biết đang hiện rõ trên hình bóng cậu.
Đó chính là ánh trăng sẽ phản chiếu ánh sáng mặt trời, và cậu ấy cũng sẽ mang ngọn lửa hy vọng rực cháy của bản thân để truyền đến cho người khác.