Chương 13

Kì thi giữa kì của trường trung học số 7 Nam Du được định vào đầu tháng 11, nằm trong kì thi liên trường của mười trường trung học trọng điểm toàn quốc, trong đó có cả trường trung học số ba Lâm Thành cô học trước kia.

Mọi người đều nói Bắc có trung học số 3 Lâm Thành, nam có trung học số 7 Nam Du, hai ngôi trường lớn này luôn ngầm so kè với nhau, số lượng học sinh nhận được giấy báo nhập học của các trường Đại học trọng điểm trên cả nước nhiều không đếm xuể. Nhưng ở hoàn cảnh “ngươi đuổi ta chạy” cạnh tranh khốc liệt này, áp lực học tập của học sinh cũng vô cùng lớn, có nhiều khi không dám thở mạnh một hơi, chỉ sợ một giây sau thôi là sẽ có người khác vượt qua mình.

Mấy ngày hôm nay các bạn học của lớp C khối xã hội đều tận mắt nhìn thấy Lục Hy Triệt – cậu bạn ngoài việc đi vệ sinh lấy nước uống ra thì phần lớn thời gian còn lại đều đang “mài dùi kinh sử”.

Có nhiều người có thành tích giống với Lục Hy Triệt nhìn dáng vẻ chau mày nghiêm túc nghiên cứu bài tập toán học rồi thấy thật “ngứa mắt.” 

“Này, Lục Hy Triệt, mày uống nhầm thuốc à? Thế mà lại nghiêm túc làm bài? Thật không đi đánh bóng hả?”

Cậu chàng chống đầu, tay xoay bút, không ngẩng lên mà lạnh giọng nói: “Không đi.”

Cậu bạn kia bỗng dưng nổi lên hứng thú, không đi đánh bóng nữa, sáp lại gần hỏi cậu cho ra nhẽ: “Lục Hy Triệt, mày thay đổi quá làm tao không thích ứng ngay được.”

“Có phải em gái ép mày học hành không? Hay là do bố mẹ m….” Cậu bạn đó ngay lập tức ngậm miệng, tí thì quên mất ba mẹ cậu vì ly hôn mà vứt bỏ hai anh em họ, năm ấy chỉ còn lại một Lục Hy Triệt 12 tuổi và Lục Tinh Mạc 1 tuổi rưỡi nương tựa vào nhau.

“Mày muốn thi Đại học hả? Hay là có cô gái mình thích rồi?” Cậu bạn đó cứ lải nhải hỏi cả 1 đống câu hỏi, Lục Hy Triệt nghe mà tâm phiền ý loạn.

“Châu Tồn Thanh, mày câm mồm được không.” Cuối cùng Lục Hy Triệt cũng ngẩng đầu, “Học hay không là việc của tao, mày lắm mồm quá đấy.”

Châu Tồn Thanh ngẩn người, sau cùng vẫn lựa chọn vỗ nhẹ vai cậu bạn, “Ồ, lần đầu tiên tao thấy mày cáu kỉnh đó, được rồi, mày yên tâm mà học đi, tao không làm phiền nữa, cũng không để đứa khác làm phiền mày đâu, thế ổn rồi chứ. Nể mặt hai đứa mình từng bá vai nhau ngồi hạng bét lớp, tao trượng nghĩa lắm.”

Quả thực Châu Tồn Thanh chơi khá thân với Lục Hy Triệt, ít nhất là trong mắt cậu, Châu Tồn Thanh đùa giỡn rất có chừng mực, không quá đà, cũng không bao giờ tham gia vào việc chế giễu người khác.

Dẫu đôi khi cậu ta ăn nói chẳng hề kiêng dè, làm việc thì lỗ mãng, nhưng tâm địa cậu ta thiện lương, đối với bạn bè khá hào phóng rộng lượng.

Chỉ tiếc là… Lục Hy Triệt nhìn cậu ta, có lẽ không bao lâu nữa sẽ chẳng còn nhìn thấy cậu bạn này nữa.

“Châu Tồn Thanh”. Lục Hy Triệt bực dọc gọi tên cậu ta, “Mày biết bệnh tình của mày mà còn suốt ngày chạy ra sân bóng, mày muốn xuống địa ngục nhanh hơn hay gì?” Cậu cũng là người hay nói thẳng, sự tình chính là vậy.

Châu Tồn Thanh bị sự quan tâm ‘từ trên trời rơi xuống” làm cho sợ hãi, sau đó lại cười to hahaha : “Lục Hy Triệt mày còn biết quan tâm tao hã?” Cậu ta khựng một cái, rồi lại nói tiếp: “Mệnh người ý mà, tao cũng muốn nắm trong tay mình lắm, tiếc là đời không như mơ, chẳng bằng nhân lúc hiện tại còn trẻ, tao phải nắm bắt lấy cơ hội để trân trọng những phút giây còn được bay nhảy trên sân bóng chứ.”

Lục Hy Triệt cụp mi mắt, cậu cảm thấy thực ra bản thân khá đa sầu đa cảm, không thể nghe nổi những câu nói như “vận mệnh không công bằng kiểu này.”

Châu Tồn Thanh có bệnh tim bẩm sinh, bác sĩ nói cậu bạn không được vận động mạnh nhưng cậu ta cứ nhất quyết làm trái, phản ngược ngỗ nghịch. Cũng không thể nói cậu ta tự làm tự chịu, cậu ta chỉ là muốn dùng hết sức mình để cảm nhận được những giọt mồ hôi nóng hổi lăn trên mặt giống như những cậu bạn cùng trang lứa khác mà thôi.

Châu Tồn Thanh từng nói, cậu không muốn đợi tới khi xuống địa ngục rồi bị nhốt vào lồng không thể thoát ra, cậu sẽ vĩnh viễn không còn có thể cảm nhận được tuổi trẻ giống vậy nữa.

Năm ấy Châu Tồn Thanh thi vào trường trung học số 7 Nam Du cũng có may mắn nhất định, đây rốt cuộc là ông trời thương xót cậu hay yêu thương cậu nhỉ. Cậu là người chẳng thể nắm giữ mỗi phút mỗi giây cuộc sống của mình trong lòng bàn tay, nhưng lại bình an vô sự trải qua quãng thời gian gần hai năm rưỡi trung học.

Cậu nghĩ, có lẽ loại vận may này là tính giai đoạn(*), cũng là tính ngắn ngủi.

(*) 阶段性 : Tính giai đoạn, sự việc thường sẽ chuyển sang một trạng thái khác sau khi kết thúc giai đoạn đó.

Lục Hy Triệt vẫn cúi gằm đầu, giọng nói không phân định rõ vui buồn : “Châu Tồn Thanh, tao sẽ thay đổi để đỗ vào trường đại học mơ ước, mày tốt nhất là sống tới ngày đó cho tao.”

Châu Tồn Thanh ôm bóng phì cười: “Nói lời giữ lời, để tao xem thằng đội sổ như mày làm sao mà lội ngược dòng được đây.”

Kì thi giữa kì đã tới trước mắt, Thường Hạ giúp Đoàn Nhu ôn tập môn vật lý suốt hai ngày, giờ đây cô nàng tự tin đầy mình, vỗ ngực nói to: “Lần này đạt là cái chắc!”

Kì Ôn Ngôn phản lại: “Tổ tông ơi, lần nào cậu cũng nói….” 

“Kì Ôn Ngôn, nếu cậu muốn ăn thử nắm đấm của tớ thì cứ nói thẳng.” Đoàn Nhu gần như đã án binh bất động chờ thời cơ (đánh =)) )

“Này có phải cậu có bệnh khuynh hướng bạo lực hay không, tìm mỗi tớ mà đánh vậy?” Kì Ôn Ngôn nổi đầy gai nhọn, chuẩn bị lao vào quyết đấu.

Đoàn Nhu cười gằn: “Người-bị-đánh-chỉ-có-thể-là-cậu!.”

Đây là “cảnh phim” mà gần như giờ tan tầm nào cũng sẽ được quay tại lớp A khối tự nhiên.

Trình Gia Nhiên cười bất lực với Giang Hòe: “Hai đứa nó chắc là học sinh lớp mầm chưa tốt nghiệp nhỉ.”

Giang Hòe biếng nhác dựa lưng vào ghế, nhìn vào hai bóng hình đang giằng co: “Tao nghĩ là chưa lên tới lớp mầm đâu.”

Thường Hạ thì lại không rảnh rang nói chuyện với họ. Cô vừa mới lén chạy lên bục giảng để liếc nhìn bảng sơ đồ chỗ ngồi chia theo phòng thi cho kỳ thi giữa kỳ.

Trường trung học số 7 Nam Du không có truyền thống tách học sinh giỏi – đội sổ thi khác phòng, toàn bộ đều là chọn lọc theo hệ thống, nên ai cũng không biết người ngồi thi cùng mình là học giỏi hay không giỏi.

Đương nhiên, nhân vật làm mưa làm gió có cả nhan sắc lẫn thành tích giống như Giang Hòe và Trình Gia Nhiên, thì có đi tới ngõ ngách nào trong trường cũng có người biết.

Trớ trêu là, cô được phân vào cùng 1 phòng thi với họ.

Giờ đây cô đang ngồi tự nhẩm mình sẽ ngồi hàng nào dãy nào, còn Giang Hòe ngồi hàng nào dãy nào.

Thường Hạ ngẫm nghĩ ba lần rồi có được cùng 1 kết quả.

Giang Hòe ngồi cạnh cô, đúng là vận may lớn rơi xuống đầu mà.

Cô vùi đầu vào áo đồng phục cười thầm, mãn nguyện nhằm nghiền hai mắt nghỉ ngơi một chút

Kì thi giữa kì được tổ chức vào buổi chiều hôm ấy, khi tiếng chuông vang lên, Thường Hạ bỗng cảm thấy nỗi căng thẳng dâng lên thẳng đỉnh đầu.

Đây là lần đầu cô tham gia kì thi quy mô lớn tại trường trung học số 7 Nam Du, cũng coi như là bài trắc nghiệm kiểm tra trong gần suốt 1 tháng qua tới đây. Thường Hạ đi vào phòng thi rồi ngồi xuống, lòng bàn tay không ngừng đổ mồ hôi, giống như bản thân đã đi xuyên qua thời không để tiến thẳng tới kì thi Đại Học năm sau.

Giang Hòe và Trình Gia Nhiên đi tới nhìn thấy cô, lộ ra nét mặt kinh ngạc, Trình Gia Nhiên lon ton chạy tới nói: “Trùng hợp vậy hả, cậu cũng thi ở đây hả.” Sau đó liếc mắt nhìn Giang Hòe, “Lại còn ngồi cạnh A Hòe nữa, ôi duyên phận, duyên phận là đây!~”

Cái kiểu cảm giác vui sướng trong lòng này chỉ có mình Trình Gia Nhiên hiểu.

Trước khi thi, Giang Hòe ghé sát vào cô, khẽ nói nhỏ: “Cố lên, cố hết sức làm bài là được.”

Cậu nam sinh ngồi hàng sau quen biết Giang Hòe há hốc mồm vì kinh ngạc.

Giang Hòe vậy mà lại nói “cố lên” với một bạn học nữ ????? Giọng điệu lại còn dịu dàng tới vậy ???? Chẳng có nhẽ lại rung động rồi ư, dẫu sao bạn học nữ chơi thân với Giang Hòe cũng chỉ có mình Đoàn Nhu, nói chuyện thân thiết cũng chỉ giới hạn ở lớp A khối tự nhiên mà thôi.

Thường Hạ cũng trả lời cậu 1 câu : “Cậu cũng vậy, cố lên.” Nhưng cô không hiểu lắm việc cậu thêm câu “cố hết sức là được” là có ý gì.

Môn thi đầu – Toán học. Sau khi giấy thi được đặt xuống thì cô đã hiểu.

Các câu hỏi vừa mới lạ vừa có độ khó cao, đều là những dạng bài hóc búa mà Thường Hạ chưa từng gặp qua. Cô lướt qua vài lượt, có thể thấy lượng tính toán cực kỳ lớn, tốn nhiều thời gian, và các công thức cũng phải được vận dụng một cách nhuần nhuyễn, làu làu.

Tiếng chuông bắt đầu thi vang lên, Thường Hạ nhanh chóng bước vào trạng thái “biển đề”, đầu óc ong ong tiếng làm bài.

Kỳ thi giữa kì kéo dài hai ngày chớp mắt đã kết thúc.

Thường Hạ cảm thấy suýt chút nữa bản thân đã bị dìm chết trong đống đề thi đó không thoát ra nổi, không thể không nói, loại đề bài lắt léo phải đi qua mấy khúc ngoặt này có thể tạo ra khoảng cách rất lớn đối với các học sinh.

Vừa ra khỏi phòng thi, Giang Hòe đã hỏi cô: “Sau sáu môn thi, cậu cảm thấy thế nào?”

Trên hành lang, những bạn học sinh có cảm giác mình “tạch” đã bắt đầu lớn tiếng khóc lóc, lòng cô bình lặng như nước chẳng chút gợn sóng : “Cũng ổn, ngoại trừ toán không tốt lắm.”

Toán là môn Thường Hạ khá yếu, quay đầu phải ôn tập nhiều hơn thôi.

Cô vốn đã trải qua biết bao kỳ thi lớn nhỏ tại Trường Trung học số 3 Lâm Thành, giờ đây cũng đã quen rồi. Dù sao thì cũng đã thi xong, phiếu trả lời cũng đã nộp, đáp án chẳng thể thay đổi được nữa. Thay vì lo lắng cho hiện tại, chi bằng dành thời gian đó để nỗ lực cho tương lai.

Giang Hòe nhìn dáng vẻ như thể nắm chắc phần thắng của cô, cậu thiếu niên đứng ngược sáng dưới ánh hoàng hôn đang dần tắt, mỉm cười nói với cô: “Trông cậu đúng chuẩn học bá rồi đấy, biết đâu còn thi tốt hơn cả tớ.”

Thường Hạ khoát tay. Ngôi vị thứ nhất của Giang Hòe ngồi chắc như núi thái sơn, cô mới chân ướt chân ráo tới đây, vẫn nên “khiêm tốn” một chút thì tốt hơn.

Được đứng ngang hàng với cậu cũng được, mà xếp phía sau cậu cũng không sao, dẫu sao cậu cũng chính là mục tiêu mà cô theo đuổi trong suốt cuộc đời này.

Giang Hòe bật cười, chiếc núm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện. Ánh dương chiếu lên mái tóc cậu những tia nắm ấm áp khiến chúng trông vô cùng mềm mại, một tay cậu kẹp xấp đề thi, dáng vẻ lười nhác: “Đi thôi, về nhà nào.” Cậu quay người, đi trước một bước, dáng người cao gầy nhưng vững trãi.

Ngày hè, ánh hoàng hôn, những nụ cười rạng rỡ, hơi thở của chàng thiếu niên nhuốm đậm nét trong veo như chồi non mới nhú vào buổi sáng sớm, nơi góc áo vương vất mùi hương quýt thoang thoảng.

Giang Hòe đi được vài bước, bỗng nhiên quay đầu.

Chiều cao của cậu rất nổi trội, dù bị ngăn cách bởi tầm mắt của bốn năm bạn học, cậu vẫn có thể ngay lập tức bắt trọn ánh nhìn đang né tránh của Thường Hạ.

“Thường Hạ, cậu nghiêng đầu nhìn ráng chiều kìa.”​

Vì một câu nói của Giang Hòe, cô vô thức nghiêng đầu sang.

Chiều tà giữa hè, thời tiết vẫn nóng nực như cũ. Trên bầu trời, những dải mây rực đỏ như lửa tầng tầng lớp lớp nối đuôi nhau, bất chợt tràn vào đôi mắt của Thường Hạ.

Ánh hào quang rạng rỡ trải dài khắp hành lang, gió thổi không để lại dấu vết. Cô đang ngắm ráng chiều, còn cậu thì đang ngắm cô.

Khóe miệng chàng thiếu niên mang theo nụ cười hờ hững tùy ý, cậu dường như không còn nghe thấy những tiếng cười đùa ồn ã xung quanh, chỉ có thể nghe thấy nhịp tim dường như đang mất mất kiểm soát của chính mình.

Thường Hạ dùng ánh mắt liếc nhìn cậu, dường như mỗi khi ở bên cậu, dù gió thổi đến đâu cũng đều có bóng hình của người thiếu niên ấy.

Hoàng hôn dần muộn, cây ngô đồng trong trường đổ bóng chập chờn, cành lá đung đưa theo gió đêm. Khoảnh khắc này, chẳng biết nhịp đập trái tim của ai đang ẩn giấu trong gió.

Các bạn học đi qua đi lại dần thưa thớt, đến khi Thường Hạ quay đầu nhìn lại lần nữa, Giang Hòe đã đi xa. Cậu dường như chỉ dịu dàng lên tiếng nhắc nhở cô hãy chú ý ngắm nhìn cảnh đẹp mà thôi.

Thường Hạ nhìn theo bóng lưng sắp sửa biến mất ấy, cậu không ngừng thiêu rọi chút hoàng hôn cuối cùng. Cô nhìn chăm chú hồi lâu, chẳng nỡ rời đi.

Published by Sơn Hà Dĩ Thu/已秋

春风若有怜花意,可否许我再少年

Leave a comment