Chương 15

Kì thi giữa kì đã kết thúc được gần bốn ngày nhưng Kì Ôn Ngôn vẫn đang lầm bầm suốt về chuyện mấy câu trắc nhiệm tiếng anh bị cậu sửa từ đúng thành sai, vậy nên bài thi hiển nhiên mất đi 10 điểm tròn vo.

Trình Gia Nhiên ngồi tại bàn viết bài tổng kết để gửi cho câu lạc bộ sinh viên vội chen miệng vào: “Mày đừng có than ngắn thở dài nữa, hình như chiều nay sẽ có kết quả thi đấy.”

Kì Ôn Ngôn lại ối dồi ôi càng nhiều.

“Đúng rồi.” Trình Gia Nhiên dường như nhớ ra gì đó, “Buổi sáng lúc họp câu lạc bộ sinh viên có nói, đầu tháng mười hai sẽ có một cuộc thi chạy tiếp sức hỗn hợp nam nữ 4x400m(*) dành cho các khối lớp lớn. Vốn dĩ lớp 12 không có cơ hội tham gia đại hội thể thao trường đâu, giải đấu nhỏ này là do mấy bạn học ‘da mặt dày’ đi xin xỏ mãi mới có được đấy.”

(*) Chạy 4x400m là “tiếp sức hỗn hợp nam nữ”. Điều này có nghĩa là trong đội hình 4 người đó thường sẽ có 2 nam và 2 nữ xen kẽ nhau. Đây là nội dung đòi hỏi sự phối hợp rất cao và chiến thuật sắp xếp thứ tự chạy sao cho hợp lý để bứt phá.

“Sao nào, bốn người có muốn đại diện lớp A khối tự nhiên tham gia hay không?” Trình Gia Nhiên nhìn sang họ.

Đoàn Nhu mở rộng hai tay nhún nhún đôi vai, ý là thế nào cũng được. Giang Hòe gật đầu, ý là không thành vấn đề. Thường Hạ bỏ thêm một phiếu tán thành, có thể cùng thi đấu với Giang Hòe, có nằm mơ cô cũng muốn.

Duy chỉ có Kì Ôn Ngôn một mình độc lập hỏi: “Sao mày không tham gia?”

Trình Gia Nhiên đáp trả bằng một nụ cười: “Câu lạc bộ có nhiều chuyện, tao là hội trưởng, phụ trách theo dõi cuộc thi thôi. Cuộc thi dễ thắng như trở bàn tay thế này, tất nhiên phải dựa vào chúng mày rồi.”

Kì Ôn Ngôn đốp lại một câu: “Mày nói nghe nhẹ nhàng thật.”

Vào khoảng thời gian chuẩn bị tan học, quả nhiên lời Trình Gia Nhiên nói đã ứng nghiệm.

“Kết quả kì thi giữa kì được đề bảng rồi kìa! Các cậu mau qua xemmm.” Dư Hiểu Viễn nắm bắt tin tức cực kì nhanh, quay về lớp gào ầm lên báo cho chúng bạn.

Đoàn Nhu bên cạnh Thường Hạ mất tăm mất tích nhưng cặp sách thì vẫn còn đây. Còn Kì Ôn Ngôn vừa nghe xong, bất chấp tất cả kéo mạnh Giang Hòe và Trình Gia Nhiên ra ngoài.

Trong lớp chẳng còn mấy người, Thường Hạ kéo khóa cặp, chuyện mà cô đã suy nghĩ rất lâu cuối cùng cũng thực hiện được rồi.

Cô xé bao bì, lấy ra 2 viên kẹo mút alpenliebe, đứng dậy rón rén tới chỗ Giang Hòe, nhanh chóng đút hai chiếc kẹo ấy vào ngăn bàn cậu.

“Bé cưng, lén la lén lút làm cái gì vậy?” Đoàn Nhu đứng ở cửa không biết tự lúc nào, nhìn cô không chớp mắt. Thường Hạ giật mình quay đầu, thậm chí ngay cả hàng mi cũng đang run rẩy vì căng thẳng.

Không biết Đoàn Nhu có nhìn thấy cô nhét kẹo vào ngăn bàn Giang Hòe hay không nữa.

Thường Hạ cố trấn tĩnh lại đi qua đó, hỏi ngược lại : “Sao vậy?”

Đoàn Nhu phì cười: “Có sao đâu, vừa nãy một mình cậu đứng ngẩn ra đó làm gì?” Nghe giọng này thì trăm phần trăm cô nàng chưa thấy rồi. Thường Hạ an tâm thở phào một hơi.

“Đang do dự không biết có nên đi xem thành tích hay không ấy mà.” Giờ cô nói dối đúng là thật không chớp mắt.

Đoàn Nhu kinh ngạc: “Thành tích?! Ra kết quả thi rồi ư?!” Cô nàng mới đi vệ sinh về, không thấy thấy tiếng hét của Dư Hiểu Viễn. “Nhanh nhanh nhanh, đi xem với tớ nào.” Đoàn Nhu kéo Thường Hạ chạy đi xem.

Trước bản công cáo chật ních cả người, cả khối tự nhiên lẫn xã hội đều tập trung hết về đây. Cật lực nghểnh cổ để xem xem trên bảng vinh danh(*) và bảng tiến bộ có tên mình hay không.

(*) Bảng vinh danh : Thường vinh danh top 10, top 50 hoặc top 100 học sinh có điểm số cao nhất khối hoặc nhất lớp trong các kỳ thi lớn (như thi giữa kỳ, cuối kỳ, thi thử đại học).

(*) Bảng tiến bộ : Bảng này không nhìn vào điểm số tuyệt đối mà nhìn vào thứ hạng tăng thêm. Ví dụ: Một bạn thi lần trước đứng hạng 500 toàn khối, lần này vọt lên hạng 200, thì sẽ được vinh danh là “Tiến bộ 300 bậc”.

Châu Tồn Thanh kéo góc áo đồng phục của Lục Hy Triệt để lôi cậu lên đầu, chỉ vào “học bá hạng 2” khối tự nhiên rồi hỏi: “Cái đù, cô bạn này lai lịch thế nào, sao cái tên này tao không quen tai tí nào thế nhỉ.”

Lục Hy Triệt nheo lại hai mắt, hai chữ “Thường Hạ” to tướng trên bảng vinh danh đập vào mắt cậu.

“Học sinh mới chuyển tới.” Cậu nói.

Châu Tồn Thanh nhìn cậu bằng ánh mắt đầy ẩn ý : “Sao mày biết?”

“Mày quan tâm tao biết thế nào làm gì.” Tâm tình của Lục Hy Triệt đúng là nắng mưa bất định. Cậu nhìn chằm chằm điểm số của Thường Hạ, 698 điểm, điểm số này quá cao, quá xa vời với cậu, có lẽ dù có cố gắng cả đời cậu cũng không với tới được.

“Mẹ tôi ơi, Thường Hạ giỏi vậy hả, bình thường trong lớp cậu ấy “ngoạ hổ tàng long” giỏi quá, sắp đá đít mày rồi kia kìa!” Kì Ôn Ngôn ôm vai Giang Hòe cưới híp cả mắt, “Trình Gia Nhiên, bảo tọa vị trí thứ hai của mày bị cô ấy cướp mất rồi, Thường Hạ đè mày xuống hạng ba; khó chịu lắm phải không khà khà khà.” Kì Ôn Ngôn lại sáp sạp sang cạnh Trình Gia Nhiên trêu ngươi.

Trình Gia Nhiên: “Kiếp trước mày là con chim hả Kì Ôn Ngôn, hót líu lo suốt ngày không biết mệt à.”

Kì Ôn Ngôn giả vờ ngạc nhiên, làm bộ làm tịch nói: “Bị mày phát hiện rồi, chẳng thú vị gì cả.”

Trình Gia Nhiên: “….” Nói thực thì tâm thái cậu tốt, không có gì là không can tâm. Thường Hạ dùng thực lực vượt qua cậu, cậu can tâm nhường ngôi, còn đang định hôm nào tìm cơ hội đi thỉnh giáo cô cách học.

Luôn có người thích chất vấn rằng tại sao Giang Hòe ngày nào trông cũng thoải mái vô tư, không chút gánh nặng, còn có cả thời gian đi đánh bóng, cuộc sống chẳng hề gò bó gì mà thi vẫn được điểm cao như vậy.

Thường Hạ cũng có khoảng thời gian bị chất vấn như vậy, cho nên cô rất muốn thay Giang Hòe ra mặt. Bởi vì không có ai trời sinh là học thần học bá, ở những nơi bạn không nhìn thấy, có lẽ họ đều đang nỗ lực học hành. Ở thời điểm thích hợp thì làm việc thích hợp, Giang Hòe rất biết cách sắp xếp thời gian cho chính mình.

Sau khi nghe được tin bản thân thi xếp hạng hai, Thường Hạ ngơ ngác hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn, xem ra phương hướng cô cố gắng tiến lên kia đi đúng rồi đây.

Tin tức này thốt ra từ miệng Giang Hòe khiến cô cảm thấy bất ngờ. Cô nói: “Nhưng vẫn chưa thể vượt qua được cậu.”

Giang Hòe cười đầy sảng khoái, giọng điệu nâng cao: “Máu hơn thua của cậu cao thật đấy.”

Tiếng cười của thiếu niên luôn khác biệt so với người thường, loại cảm giác ngông cuồng, đầy nhiệt huyết ấy không ai có thể mô phỏng theo, Giang Hòe không bao giờ cố ý kìm nén giọng nói của mình, bởi vì cậu còn trẻ, một chàng trai trẻ tuổi khác biệt với người thường.

“Yên tâm nhé, sau này vẫn còn cơ hội.” Giang Hòe khoanh tay, cao hơn cô cả một cái đầu. Thường Hạ ngước đầu lên nhìn cũng chỉ nhìn thấy nét cười như có như không ẩn hiện trên đôi môi cậu.

Đại não Thường Hạ bỗng “tắt điện”, hỏi một câu ngu ngơ: “Cậu cười tớ đó à?”

Giang Hòe nhướng mày, phát ra âm thanh từ cuống họng: “Tớ? Cười cậu? Tớ nào dám cười cậu.”

“Lại đang lén lén lút lút thì thầm cái gì với nhau? Có gì mà tao không nghe được à?” Kì Ôn Ngôn là thánh phá hoại bầu không khí, cậu chàng thò đầu vào giữa hai người họ, cắt đứt cuộc trò chuyện ban nãy.

Giang Hòe ghét bỏ đẩy đầu cậu ta nói : “Muốn nghe hả?” Cậu kéo dài giọng : “Đợi thành tích của mày bằng một nửa Thường Hạ rồi tao nói cho nghe.”

Kì Ôn Ngôn kinh ngạc nhìn cậu: “A Hòe, mày có biết tính toán không, điểm tao thi có dưới 349 đâu, đùa gì mà nhạt tếch.”

Giang Hòe thản nhiên ồ một tiếng: “Nhưng cũng không thi qua 600… bao giờ.”

“Mày thích chọc ngoáy nỗi đau của tao lắm.” Kì Ôn Ngôn tức xì khói đầu không chỗ nào phát tiết.

Lục Hy Triệt đã tách khỏi đám đông từ lâu, đứng ở nơi không xa nghe màn đối thoại của họ.

“Này, mày nhìn gì thế, không đi hả, không phải mày phải đi đưa cơm cho Tinh Mạc à?” Châu Tồn Thanh vẫy vẫy tay trước mặt Lục Hy Triệt, thì thầm hỏi: “Nhìn cái gì mà thẫn thờ cả người vậy.”

Lục Hy Triệt thu lại ánh mắt đáp : “Không có gì, đi thôi.”

Châu Tồn Thanh tưởng cậu bạn buồn vì thành tích không tốt. Thân làm bạn bè, cậu nghĩ Lục Hy Triệt đang cần người an ủi.

“Ôi chao, thôi mày đừng buồn nữa. Mày nhìn xem, lần thi này mày có đội sổ nữa đâu, mà chuyển qua xếp thứ ba (từ dưới lên) rồi. Cái này nói lên điều gì, nói lên mấy ngày hôm nay mày có cố gắng rồi! Nâng cao thành tích cần phải có quá trình dài ngày, cứ từ từ thôi, không thể nóng vội nhất thời được, tao tin lần sau là mày có thể thi tốt hơn!” Nói ra đống chữ này khiến Châu Tồn Thanh khô cả miệng, gần như đã dùng hết vốn từ vựng mà đời này cậu ta được học.

Lần này Lục Hy Triệt không ngồi nhóm lửa đội sổ thổi cơm với cậu nữa. Tự nhiên trong lòng cậu lại thấy vui vui.

Đổi lại Lục Hy Triệt chỉ cười không nói.

Châu Tồn Thanh đi bên cạnh cậu, thấy cậu vẫn cứ uể oải tinh thần, nên đành chuyển chủ đề hỏi: “Mày mua gì cho Tinh Mạc ăn vậy?”

Câu này khiến Lục Hy Triệt cuối cùng cũng có phản ứng.

“Cơm thịt sợi hương cá (*), món em gái thích nhất.”

(*) 鱼香肉丝 (phiên âm: Yúxiāng ròusī), dịch hán việt là Ngư Hương Nhục Ty, là một trong những món ăn nổi tiếng nhất của ẩm thực Tứ Xuyên (Trung Quốc).

Dù cái tên có chữ “Ngư” (cá), nhưng điểm thú vị là món này hoàn toàn không có cá hay hải sản. “Ngư hương” thực chất là một phương pháp phối trộn gia vị để tạo ra mùi vị thơm ngon đặc trưng thường dùng khi chế biến cá. Thành phần chính gồm thịt lợn, rau củ đi kèm, gia vị

Châu Tồn Thanh đẩy cậu đi nhanh về phía trước: “Thế mày còn đợi cái gì nữa, đi nhanh lên không người ta bán hết bây giờ.”

Tác giả có lời muốn nói.

Lục Hy Triệt không hề tự tin cởi mở như vẻ ngoài đâu [khóc] (•︵•)

Published by Sơn Hà Dĩ Thu/已秋

春风若有怜花意,可否许我再少年

Leave a comment