Trước khi về nhà, Thường Hạ ghé tiệm văn phòng phẩm mua mấy cây bút bi. Sau khi về nhà, cô tháo cặp sách, lấy ra đống giấy nháp vừa đem về.
Cô vừa định vo lại rồi vứt đi nhưng nghĩ thế nào lại đổi chủ ý, thu lại ý nghĩ này.
Thường Hạ cầm lại đống giấy nháp thi để thử bút mới. Vốn còn đang nghĩ nên viết cái gì thì tên của Giang Hòe đã hiện lên trong đầu cô, không thể dứt bỏ.
Cô cười nhẹ nhàng. Đặt bút viết lên hai chữ ấy.
Trước mắt xem ra, tâm tư của cô thiếu nữ vẫn chưa được ai phát hiện, duy chỉ có mỗi trang giấy này rõ tỏ mà thôi.
Những thể loại chuyện mà Thường Hạ thích xem từ hồi còn học cấp hai có rất nhiều, cô thường thông qua những con chữ ấy nhìn được dáng vẻ đạt được thành công – theo đuổi được ước mơ trong đó là thế nào. Giống như bây giờ, cô chưa từng nghĩ rằng, mình cũng trở thành một cô gái yêu thầm người khác.
Liệu có phải là Thường Hạ trong câu chuyện này rất đẹp đẽ, khiến cho người ấy không nhịn được mà tiến tới, nhẹ nhàng vỗ về, khắc sâu trong tim không.
Những con chữ chi chít trên trang giấy nháp không phải là thơ cổ văn, không phải là công thức toán, mà chỉ có một cái tên được viết đi viết lại vô số lần.
Thường Hạ viết đầy cả một trang.
Cô đem tờ giấy đầy ắp giấc mộng thiếu nữ này kẹp vào sách toán, mỗi lần lật sách nhìn thấy nó, nó sẽ là động lực thúc đẩy cô hướng về phía trước.
Yêu thầm vốn dĩ là chuyện khiến chúng ta luôn dè dặt cẩn trọng.
Kể từ cuộc nói chuyện với Giang Hòe trên diễn đàn trường hôm ấy, Thường Hạ vẫn hay thấy hơi chột dạ. Quả thực cô không đào ra được chủ đề nào để nói chung với Giang Hòe, thế là tối nào trước khi đi ngủ Thường Hạ cũng lật trang chủ trên diễn đàn của cậu ra xem, xem xem liệu cậu có đăng gì thường ngày lên đó không.
Cô “mai phục” mấy ngày liền, tài khoản trên diễn đàng trường của Giang Hòe ngoài việc có thêm bình luận và like ra thì tĩnh lặng như một hồ nước chết. Thường Hạ ôm con gấu bông lăn qua lộn lại trên giường, thầm oán thán trong lòng sao tính cách Giang Hòe nhạt nhẽo quá vậy?
Cô mò sang trang cá nhân của Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên, trừng mắt nhìn, quả nhiên không hổ danh là anh em chí cốt, chuyện gì cũng chia sẻ hết lên đây.
Bài viết mới nhất trên diễn đàn được đăng trong khoảng một giờ trước, caption kèm ảnh là : [We live in comics!] (Chúng ta sống trong thế giới truyện tranh.)
Trong hình là ba cậu bạn mặc áo bóng rổ trắng đỏ bắt mắt.
Kì Ôn Ngôn cầm điện thoại lộ ra gương mặt tươi cười, mái tóc trước trán nhuốm đầy mồ hôi, làn da trắng trẻo, gương mặt tuấn tú. Trình Gia Nhiên chỉ lộ ra một góc mặt khi đang uống nước, đường nét khuôn mặt thanh thoát, nhìn vô cùng có cảm tình. Giang Hòe nhìn thấy ống kính thì khóe miệng khẽ cong, giơ tay tạo dáng chữ V, đường nét cánh tay đẹp đẽ, gân xanh hơi gồ lên, Dù ảnh có hơi nhòe do không cầm chắc tay khi chụp nhưng cũng không làm mất đi được vẻ anh tuấn của cả ba người.
Ánh đèn trên sân bóng rổ phản chiếu nét dịu nhẹ, dưới bóng cây, trông họ như những chàng trai bước ra từ thế giới truyện tranh.
Thường Hạ cứ xem đi xem lại bức ảnh đó mấy lần, cuối cùng tiện tay lưu lại tấm hình vào máy.
Dường như Giang Hòe chỉ xuất hiện trong hình ảnh của người khác, sao thế nhỉ, chẳng có nhẽ cậu tự ghét bỏ bản thân vì mình không có tài chụp ảnh hay sao? Thường Hạ cười thích thú. Tấm ảnh Kì Ôn Ngôn chụp bừa mà lượt tương tác thì trên những 1 vạn, cậu ta chẳng thèm trả lời bình luận của ai, duy chỉ có bình luận của một người có ảnh đại diện cầm cây kẹo mút là được ghim lên đầu.
Thường Hạ biết, đó là tài khoản của Đoàn Nhu.
[Ồ, ghê à nha, ba người các cậu cùng chung khung hình, thể nào cũng lại có đám đông phát điên lên mất thôi.]
Quả nhiên chỉ có Đoàn Nhu mới nói ra được mấy câu kiểu này.
Thường Hạ mím môi nhìn thời gian. Bây giờ đã gần mười giờ tối, một giờ trước Giang Hòe còn đang ở sân đánh bóng, có lẽ giờ này cậu cũng đã về tới nhà rồi.
Thường Hạ lại một lần nữa mở trang cá nhân trên diễn đàn của cậu ra, không định sẽ làm phiền cậu thêm. Cô nhìn chằm chằm vào “Mặt Trăng”, lại thở một hơi dài, đúng kiểu “nhìn hình nhớ người” mà nói: “Vậy thì, ngủ ngon nhé!”
Ngày chủ nhật của hai tuần sau đó Thường Quan Mân đi công tác về, còn chưa tới nhà đã gửi một tin nhắn thoại sang cho Thường Hạ.
“Alo, con gái cưng, buổi chiều con có làm gì không?”
Thường Hạ đã ngồi dùi mài kinh sử với đề toán cả một buổi chiều nên cũng không có hứng thú muốn ngồi tiếp nữa liền dứt khoát đáp: “Không có ạ, sao thế ba?”
Thường Quang Mân biết sai bảo con gái nhất: “Vậy con đi ra ngoài siêu thị mua ít thực phẩm về làm một bữa cơm ngon đợi ba nhé.”
Thường Hạ suýt thì nghĩ lỗ tai mình có vấn đề.
“Con nấu cơm? Ba không biết là con nấu cơm đến chó còn không nuốt nổi ư?”
Đối phương trầm mặc vào giây sau mới đáp: “Chó thì không ăn, nhưng người ăn chứ, con cứ làm đi, ba đói lắm, hy vọng lúc ba về là có thể nhìn thấy trên bàn là những đĩa thức ăn thơm thơm nhé.” Thường Quan Mân nói xong thì không còn gửi thêm tin nhắn thoại nào nữa.
Khóe miệng Thường Hạ co giật liên hồi. Cô lớn bằng từng này quả thực còn chưa nấu một bữa cơm lên hồn nào cho Thường Quang Mân ăn. Không phải cô không muốn, mà là cô không dám.
Cô từng nghĩ lên mạng học vài cách làm món đơn giản, nhưng không được ba ngày thì chỉ đành buông bỏ.
Bây giờ lại ép buộc cô tiếp tục “hành nghề”, quả thực là làm khó cô mà, cô còn từng nhầm lẫn cả giữa muối và đường không phân biệt nổi, nói không chừng bữa này cô nấu khéo lại thành mấy thể loại “thảm họa bóng đêm” ấy chứ. Tâm hồn của Thường Quang Mân cũng rộng lớn thật đấy.
Thường Hạ ngoài miệng nói không tình nguyện nhưng hành động thì lại đang thỏa hiệp.
Bên ngoài siêu thị trong khung giờ ba giờ chiều thưa thớt bóng người. Các dì bán hàng nhìn thấy cô gái xinh đẹp đang đứng trước cửa hàng mình do dự không thôi liền ào ào giới thiệu cho cô đồ ở chỗ họ ngon làm sao, tươi thế nào.
Sự nhiệt tình của họ dạt dào như sóng đánh, các dì bán hàng nhìn thấy cô vừa xinh đẹp lại ngoan ngoãn, thế là lại nhét thêm cho cô ít hành, ít ớt, Thường Hạ phải luôn miệng nói cảm ơn.
Sau khi mua xong thực phẩm để nấu cơm, cô quay trở lại đường về nhà. Lúc đi ngang qua 7-eleven, cô bước nhanh vào không chút do dự.
Cô bước thẳng tới chỗ kệ bán đồ, ném hai gói kẹo alpenliebe nguyên vị vào giỏ hàng.
Không phải cô muốn ăn, mà là cô muốn để cậu ăn.
Lúc trời chạng vạng tối, chuyến bay của Thường Quang Mân cuối cùng cũng đã hạ cánh tới Nam Du, ông vội vội vàng vàng bắt một chiếc xe rồi nói với tài xế: “Làm phiền bác tài chạy tới số nhà 34 ngõ Ô Y, cảm ơn.”
Ngay khi Thường Hạ vớt được miếng thịt kho tàu cuối cùng thì nghe thấy tiếng Thường Quang Mân mở cửa vào nhà và kéo theo một bọc đồ rất to.
Thường Hạ đem thức ăn bày lên bàn, nhìn ba đầy kinh ngạc: “Ba, ba đi Lâm Thành công tác hay đi du lịch vậy?” Trên sô pha đang bày rất nhiều hộp quà lớn nhỏ khác nhau.
Thường Quang Mân cười tươi: “Trong này có một nửa là quần áo mới mua cho con, một nửa là khách hàng tặng, khá thích hợp với độ tuổi của ba con hiện giờ.”
“Quần áo mới?” Thường Hạ ra ngoài mở hộp, nhìn đống quần áo mới đầy đủ chất liệu xuân hạ thu đông, trắng, xanh, đen, xanh lá, nhìn tới nỗi mắt Thường Hạ hoa hết cả lên. “Ba lại tiêu tiền linh tinh mua đồ cho con.”
Thường Quang Mân càng cười tươi hơn: “Con là con gái ba, lại còn xinh xắn thế này, là móc treo quần áo biết đi chính hiệu, ba mua cho con ba còn thấy vui vẻ đó chứ!” Ông nhìn đôi mắt dần đỏ hoe của Thường Hạ, ai ôi mấy tiếng, “Ôi sao lại khóc rồi, con không thích hả?”
Thường Hạ lắc đầu.
“Ba ơi, ba có biết là tình yêu thường được cảm nhận như một món nợ không. Ba không cần vì mẹ mất sớm mà không màng sự mệt mỏi của bản thân mua cho con nhiều đồ vậy đâu, cũng không cần cảm thấy tủi hổ vì ba ít khi ở nhà quan tâm tới con, vì ba luôn yêu con mà, dù con chẳng làm gì hết ba vẫn yêu con mà.”
Câu này nói chẳng sai chút nào, làm cho cảm xúc của Thường Quang Mân cũng dập dềnh lên xuống.
“Không sao đâu con gái, ba mệt chút cũng không sao cả, chỉ cần con vui vẻ mạnh khỏe là ba thấy mọi thứ đều ổn. Con là con gái ba, là món quà cuối cùng mà mẹ con để lại, ba đối xử tốt với con là lẽ dĩ nhiên rồi.”
Hình như từ nhỏ tới lớn cô chưa từng khóc mấy lần, cho nên Thường Quang Mân chỉ biết vụng về dỗ dành cô.
Thường Hạ nghĩ tới chuyện Thường Quang Mân hay phải bôn ba bên ngoài, vừa mệt lại vất vả, cô thương ba chết mất. Cô lấy giấy lau sạch nước mắt, nói giọng khô khốc: “Lần sau ba cũng mua ít đồ cho mình đi.”
Nhìn thấy cô đã bình ổn cảm xúc, Thường Quang Mân yêu chiều nói: “Được, ba nghe con.”
“Vậy thì nhanh vào ăn cơm thôi.”
Thường Hạ ngồi xuống bàn ăn, mớ cảm xúc sụt sùi vừa nãy bị cô vứt ra sau đầu, chỉ còn lại nỗi khủng hoảng khó đoán, cô chưa có thử xem món ăn thế nào, trong lòng có chút lo lắng.
Thường Quang Mân động đuã, trước tiên gắp một miếng thịt kho tàu vào bát, nhìn thấy cô không động đậy liền hỏi: “Sao thần người ra thế, không định ăn cơm hả?”
“Đồ ngon phải để dành ba ăn trước ạ.” Thường Hạ chột dạ đáp.
Thường Quang Mân chưa thử qua món ăn Thường Hạ nấu, nhưng ông có đầy ắp tự tin. Bởi vì có lần ông âm thầm quan sát Thường Hạ nghiên cứu sách dạy nấu ăn trong bếp, từ tận đáy lòng ông nhận định Thường Hạ sẽ nấu cơm ngon.
Ông không nghĩ ngợi gì liền đút miếng thịt vào miệng.
Mới nhai một miếng ông đã cứng đờ người, Thường Hạ mong đợi hỏi: “Mùi vị thế nào ạ?”
Đây là thành quả 2 tiếng mà cô đã bỏ ra, chắc là không tệ tới mức nào đâu nhỉ.
Thường Quang Mân vừa nói vừa nhả miếng thịt trong miệng ra: “Con muốn ba ngọt chết hả.”
Thường Hạ thầm nghĩ: “Con đã sớm nói là đồ con nấu tới chó còn không ăn được rồi mà, vậy mà ba cứ không chịu nghe…”
Lực bất tòng tâm, nửa tiếng sau, anh shipper đã đứng trước cửa, Thường Hạ và Thường Quang Mân phì cười nhìn nhau.
Tác giả có lời muốn nói :
We live in comics có nghĩa là Chúng ta đang sống trong thế giới truyện tranh
Hạ Hạ không biết nấu cơm, không thành vấn đề, sau này có A Hòe lo hahahahahahaha