Chưa đầy nửa ngày sau khi bảng công cáo thành tích thi giữa kì được công bố, “Thường Hạ” đã nổi tiếng khắp mọi ngóc ngách trường trung học số 7 Nam Du, họ ầm ĩ thảo luận cô học sinh mới chuyển tới này rốt cuộc lợi hại cỡ nào.
“Chúng mày không biết đâu, bạn học mới không chỉ học tốt mà còn xinh vồn, y như tiên nữ hạ phàm ấy!”
“Nào có khoa trương như mày nói…”
“Mày không tin thì đi qua lớp A khối tự nhiên mà nhìn, dù gì hôm nay tao cũng bị mấy đứa lôi sang đó xem. Chỉ một ánh mắt thôi, nữ thần đang ngồi cúi đầu cụp mi suy nghĩ làm đề, trông “ngoan” cực kì luôn! Trường mình có mấy ai đẹp lắm đâu, Đoàn Nhu lớp A đó cũng xinh lắm, có điều, tính cách như con trai, lại còn hay nổi cáu, lại còn không thích nói chuyện với người khác….” Cậu bạn đó nói mãi nói mãi lại thở dài một hơi.
“Mày nói vậy, làm tao cũng muốn đi xem.”
“Đi đi đi đi, tao bảo đảm mày không hối hận đâu. Hôm nay tao đã nhìn thấy mấy thằng con trai đứng sau cửa lớp A nhìn nữ thần như hổ rình mồi rồi.”
Lục Hy Triệt dùng thái độ thờ ơ nghe họ nói, chiếc bút cậu đang xoay trên tay rơi xuống đất trong một khoảnh khắc cậu thẫn thờ, cậu không nhặt nó lên ngay lập tức, phải đợi tới khi Châu Tồn Thanh đi tới giúp cậu nhặt lên. Chưa đợi cậu ta hỏi, Lục Hy Triệt đã đột ngột bật dậy, không thèm quan tâm chuông báo vào tiết chuẩn bị vang lên, vòng ra sau cửa lớp hướng đi sang khối tự nhiên.
Lớp A khối tự nhiên lúc này đông đúc náo nhiệt bất ngờ. Kì Ôn Ngôn giống người kể chuyện tại quán trà đứng trên bục giảng đầy cảm xúc thuật lại những người bên ngoài thảo luận bàn tán về cô thế nào.
Thường Hạ ngồi tại chỗ, nhìn Kì Ôn Ngôn đang hăng say nói cười, cô không quá quan tâm những lời cậu nói là tốt hay xấu, chỉ tự mình cảm thấy vui vẻ.
Trình Gia Nhiên ngạc nhiên hỏi cô: “Cậu không để ý người khác bàn tán về cậu như thế nào sao?”
Thường Hạ cười đáp: “Tại sao phải để ý chứ? Tớ không thích lo chuyện bao đồng, làm tốt việc của bản thân mình quan trọng hơn bất cứ điều gì khác.”
Trong mắt cô, cuộc đời mình không có nhiều khán giả đến thế, mọi người bàn tán thế nào là việc của họ. Cô không để tâm nhưng không có nghĩa là cô sẽ không tiếp thu những ý kiến hay.
Trình Gia Nhiên cũng cười nói: “Điểm này của cậu đúng là rất giống với A Hòe, cậu ấy cũng là người như vậy.”
Có điều Giang Hòe vừa tan học đã bị Ngô Hy Đinh gọi lên văn phòng, đến giờ vẫn chưa quay lại. Thường Hạ thầm nghĩ, xem ra đều là con ngoan trò giỏi, xét về tính cách, ở khía cạnh nào đó thì vẫn có điểm tương đồng nhỉ?
Đoàn Nhu ở bên cạnh không nhìn nổi kĩ năng diễn xuất vụng về này của Kì Ôn Ngôn được nữa. Cô lên tiếng năn nỉ: “Kì Ôn Ngôn, cậu xuống ngay, đừng có làm xấu mặt thêm nữa.”
Vừa hay chuông vào lớp reo vang, Giang Hòe đã quay lại lớp, Kì Ôn Ngôn cũng đi xuống quay về chỗ ngồi. Vừa ngồi xuống, Kì Ôn Ngôn lại thao thao bất tuyệt trình bày hết lại một lượt những điều vừa nói xong.
Đoàn Nhu ở phía sau chống tay lên đầu, cười một cách vô tình: “Giang Hòe, cậu cũng không thoát khỏi cậu ta.”
Lúc này đã vào tiết được gần hai phút, có một số bạn học không chú ý nghe giảng chợt thấy có người đang đi tới đi lui trước cửa sổ lớp A khối tự nhiên.
“Đó chẳng phải là Lục Hy Triệt à?”
“Cậu ấy không phải học sinh khối xã hội à? Sao lại qua bên khối tự nhiên này nhỉ?”
“Trông đẹp trai nhỉ? Tới tìm người à?”
Tiếng xì xào bàn tán to nhỏ của các bạn học thích hóng hớt vang lên liên tục.
Trên diễn đàn của trường số 7 Nam Du từng có một bảng xếp hạng.
Trên đó ví Giang Hòe là “con cưng của trời” khó lòng chạm tới. Kì Ôn Ngôn tính cách hoạt bát hòa đồng với mọi người. Trình Gia Nhiên thì hào sảng, phóng khoáng với bạn bè, hết mình vì anh em. Còn Lục Hy Triệt vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng nội tâm mềm mỏng, thuộc hàng “hiếm có khó tìm.”
Bộ F4 có nhan sắc khuynh đảo số đông học sinh trường trung học số 7 Nam Du, mỗi người đều có một nét tính cách riêng biệt, bất kì cô nữ sinh nào cũng muốn “thu phục” một chàng hoàng tử về bên bản thân.
Tiếc là ba chàng trai lớp A khối tự nhiên chơi rất thân với nhau và vô cùng chung thủy với nhóm, cơ bản không thèm đoái hoài gì tới những cô gái lớp khác, lâu dần, một nửa những người ấy đều chuyển mục tiêu sang Lục Hy Triệt.
Cũng chỉ vài ngày sau kì thi giữa kì kết thúc, có một nữ sinh khối 11 đã chặn đường để tỏ tình với cậu. Chu Tồn Thanh đứng bên cạnh quan sát. Lục Hy Triệt chẳng thèm nhìn người ta cái nào, cất giọng nhàn nhạt nói: “Tôi ấy à, không tính là người tốt nhưng cũng chẳng phải kẻ xấu. Nhưng yêu cầu của tôi cao, trước khi tốt nghiệp cấp ba sẽ không tính chuyện yêu đương.” Sau đó cậu chỉ nói thêm câu xin lỗi rồi kéo tuột Châu Tồn Thanh đi luôn.
Có người trốn ở một góc âm thầm đăng clip quay lén ấy lên diễn đàn trường, không ngoài một tiếng sau, những cô gái muốn đưa thư tình cho Lục Hy Triệt “lòng lạnh như tro tàn”, lại bắt đầu đi tìm mối quan tâm mới.
Bây giờ Lục Hy Triệt đột nhiên xuất hiện tại đây, khiến cho nhiều bạn học lớp A khối tự nhiên vô cùng sửng sốt.
Tiết này hiện đang là tiết tự học, không có giáo viên qua kiểm tra, chỉ có lớp trưởng Dư Hiểu Viễn ngồi trên bục giảng quan sát cả lớp. Có điều chính cô nàng cũng rất tò mò mà nhìn cậu thêm mấy lượt.
Đoàn Nhu xé vỏ cây kẹo mút, lưng tựa vào ghế, đột nhiên bật thốt câu hỏi: “Tên nhóc Lục Hy Kiệt kia, qua đây làm gì hả?”
Giọng của cô truyền khắp bốn phương tám hướng, khiến cho Thường Hạ không tập trung nổi bèn ngẩng đầu lên nhìn, vô tình đụng phải ánh mắt của cậu. Vài giây ngắn ngủi, Lục Hy Triệt giống như cơn gió, đột ngột bay biến khỏi mắt mọi người.
“Cậu quen cậu ấy hả?” Thường Hạ nghiêng đầu hỏi Đoàn Nhu.
Đoàn Nhu nói: “Có quen nhưng không thân, chỉ là từng có lần trong khoảng thời gian đi học tớ đi qua một quán bar nhìn thấy cậu ấy làm ở trong đó, giúp người khác bê trà rót nước.”
“Đi làm ở quán bar?” Thường Hạ nhìn Lục Hy Kiệt không giống người phải làm vậy cho lắm.
Liệu có khả năng là cậu ấy đang giả vờ không?
Đoàn Nhu khoát tay, “Cụ thể thế nào thì tớ cũng không rõ. Có điều những nơi như quầy bar rất nguy hiểm, cũng không hiểu nổi tại sao cậu ta phải tự đưa mình tới miệng cọp nữa.” Thường Hạ không hỏi tiếp, Đoàn Nhu cũng không còn nhắc tới.
Lục Hy Triệt lấy lý do là đau bụng đi vệ sinh nên thoát khỏi “nanh vuốt sắc nhọn” của giáo viên bộ môn, Châu Tồn Thanh nhận ra ngay trò bịp bợm của cậu.
“Mày đau bụng đi vệ sinh thiệt đó hả? Tao cóc tin.”
Lục Hy Triệt đáp bình thản: “Tao đau bụng thật.”
“Có phải mày chạy qua khối tự nhiên không?” Chầu Tồn Thanh truy hỏi.
Lục Hy Triệt liếc nhìn cậu bạn: “Không phải, đừng hỏi nữa, có hỏi tao cũng không nói.”
Tiết học cuối cùng trong ngày diễn ra được một nửa, Kì Ôn Ngôn liền quay đầu nói với họ: “Tiết tự học tối nay đều ở hết lại đây cho ông đây, có chuyện lớn phải âm thầm làm.”
“Có chuyện gì?” Đoàn Nhu ghét nhất là kiểu lấp lửng nửa vời.
Kì Ôn Ngôn nở nụ cười gian xảo: “Ái chà, cậu ở lại thì biết ngay thôi. Đến cả A Hòe còn ở lại, các cậu chẳng có lý do gì để không ở lại cả.”
“Lấy Giang Hòe ra uy hiếp bọn này à?” Đoàn Nhu hừ lạnh, nhưng cuối cùng vẫn thỏa hiệp.
Kì Ôn Ngôn nhìn sang Thường Hạ : “Còn cậu thì sao? Có ở lại không?”
Thường Hạ mỉm cười, cô chưa từng ở lại giờ tự học tối tại trường trung học số 7 Nam Du. Bởi vì trường không có học sinh học nội trú, mà giờ kết thúc buổi tự học là chín giờ rưỡi. Nếu đến tầm đó mới từ trường về nhà, một số bạn học cảm thấy quá muộn nên chọn cách không ở lại còn hơn. Thường Hạ cũng nghĩ như vậy. Tuy ngõ Ô Y cách trường không xa, nhưng vì Thường Quang Mân ở nhà nên Thường Hạ cũng muốn dành thêm thời gian bên ông.
Nhưng Kì Ôn Ngôn đã lên tiếng mời mọc như vậy, cô cũng thấy ngại nếu như từ chối. Thường Hạ đành gửi một tin nhắn cho Thường Quang Mân, báo với ông tối nay mình sẽ ở lại tự học và về nhà muộn hơn một chút.
Thường Quang mân không có ý kiến gì, chỉ dặn dò cô đi đường về nhớ chú ý cẩn thận.
Kì Ôn Ngôn lại liếc nhìn sang Trình Gia Nhiên. Vẻ mặt Trình Gia Nhiên hiện dòng “mày xem tao còn lý do gì để không ở lại?”, Kì Ôn Ngôn cười lớn, may mà họ đều bằng lòng ở lại, nếu không nhiều đồ ăn thế này mình cậu không ăn hết được.
Giờ tự học tối bắt đầu, đèn trong lớp A Khối tự nhiên sáng rực rỡ một cách lạ thường, nhưng chỉ có năm người đang vây quanh dãy bàn cuối, không biết là đang bày trò gì.
“Ăn lẩu trong lớp học á?! KÌ ÔN NGÔN – cậu to gan thật đấy. Lát nữa mà bị thầy cô bắt được là tớ sẽ khai tên cậu ra đầu tiên.” Đoàn Nhu vừa nói vừa gắp một miếng thịt bò nóng hổi vào bát mình. Cô thổi phù phù rồi chấm vào bát nước sốt sa tế, nhét tọt vào miệng.
Kì Ôn Ngôn cười rộ lên: “Tổ tông của tớ, mồm cậu làm bằng sắt phải không, cứng thế cơ chứ.”
Chiếc bếp từ mini mà Kì Ôn Ngôn mang từ nhà đi vẫn đang hoạt động liên tục. Năm người vốn là “con ngoan trò giỏi” trong mắt thầy cô bạn bè, giờ đây lại đang lén lút làm chuyện vi phạm nội quy trường học.
Hồi trước Thường Hạ ở trường trung học số 3 Lâm Thành, chưa bao giờ cô có lá gan làm những chuyện kiểu này. Kể từ sau khi kết bạn với họ, cô dường như trở nên ngày càng “không sợ trời chẳng sợ đất” rồi thì phải.
Không thể không nói tới, cái cảm giác ra ngoài hàng ăn lẩu và lén lén lút lút ăn lẩu trong lớp này không thể mang ra bàn cân so sánh. Bởi vì hiện tại trên người họ vẫn đang mặc đồng phục, nếu vẫn chưa bước chân ra khỏi trường thì vẫn phải tuân thủ quy định trường.
“Kì Ôn Ngôn, tự nhiên mày lôi bếp vào trường để mà ngồi ăn lẩu làm gì?” Trình Gia Nhiên hỏi.
Kì Ôn Ngôn vỗ ngực dõng dạc nói: “Để ăn mừng tất cả chúng ta đều có tiến bộ trong kì thi giữa kì!” Ngồi bên cạnh cậu toàn là những gương mặt nằm trong top 3 khối tự nhiên, lại còn có người đứng đầu bảng xếp hạng tiến bộ nữa chứ. Điều này khiến cho một kẻ xếp hạng 100 của khối như cậu trông có vẻ rất “gà”.
Lần này công sức quả không phụ lòng người, thành tích môn Vật lý của Đoàn Nhu tăng vọt thêm 20 điểm, Thường Hạ đã giúp cô bổ sung rất nhiều kiến thức bị hổng, Đoàn Nhu nhìn thấy điểm số xong súyt chút nữa đã quỳ gối dập đầu vái tạ Thường Hạ.
Giang Hòe ngồi ăn bên cạnh, chẳng hề cảm thấy việc mình là người đứng đầu khối mà lại ngồi xổm dưới đất ăn lẩu lén lút là làm mất hình tượng. Thường Hạ nhìn tư thế của cậu, cảm giác như dù giám thị có ập đến thì cậu cũng có thể vác cả nồi lẩu mà chạy thoát thân được.
“A Hòe, mày ngồi xổm trông chẳng có chút hình tượng nào cả.” Trình Gia Nhiên cười trêu vẻ lóng ngóng của cậu.
Giang Hòe vốn người cao chân dài, vị trí ở dãy cuối lại hạn hẹp, lại phải nhường chỗ cho nồi lẩu, cả đám vây quanh nên cậu cũng lười chẳng buồn ngồi xuống ghế.
Mùi lẩu thơm lừng lan tỏa khắp cả phòng học, cũng may Kỳ Ôn Ngôn đã nhanh trí mở sẵn tất cả cửa sổ, mùi hương một lát sau là tản bớt đi ngay.
Giang Hòe phục vụ rất tận tình, cậu giúp mọi người trụng sẵn cả bò viên và túi tiền may mắn. Chàng trai nói đùa: “Người ta đi học tự học tối để ôn bài, còn chúng mình mở tiệc lẩu tự học tối, đúng là một trời một vực.”
Kỳ Ôn Ngôn vừa ăn vừa nói không rõ chữ: “Thanh xuân chỉ có một cơ hội để nổi loạn thôi, tối nay hãy tận hưởng cho thật tốt đi.”
Kỳ Ôn Ngôn vốn thích chụp ảnh kỷ niệm, đi đâu cậu cũng có thói quen giơ điện thoại lên. Cậu lén chụp một tấm lúc mọi người không để ý và lưu lại, sau đó mới chính thức lên tiếng: “Này này này! Mọi người nhìn vào ống kính đi nào!”
Nghe vậy, Đoàn Nhu vừa vặn mở xong một chai nước ngọt Ramune, cô giơ nó lên trước mặt, tạo dáng sẵn sàng. Chẳng biết có phải do hơi khói bốc lên làm mờ đi vẻ đẹp anh khí của cô hay không, mà lúc này trông cô lại có nét e thẹn nhưng vẫn rất phóng khoáng. Trình Gia Nhiên tay vẫn còn cầm đũa, còn Giang Hòe đang cúi đầu ăn thịt dở dang thì bị cậu ta kéo vai lôi tới gần, vậy nên gương mặt cậu trong ảnh trông đầy sững sờ, còn một chàng trai khác thì lộ vẻ đắc ý. Thường Hạ nép vào sau lưng Đoàn Nhu, đôi mắt cô sáng người, cười rạng rỡ và giơ tay tạo dáng chữ V tiêu chuẩn.
Một tiếng “tách” vang lên, khung hình đóng băng lại trong khoảnh khắc này.
Tim Thường Hạ đập thình thịch như có mấy con hươu nhỏ chạy loạn xạ. Đây có được tính là cô có ảnh chụp chung với Giang Hòe rồi không nhỉ, dù chẳng phải là ảnh chụp riêng của hai người.
Kì Ôn Ngôn chuyên chú nhìn bức ảnh mới chụp xong nói : “Trong hình người cười tự nhiên và vui vẻ nhất là Thường Hạ đó.” Cậu đưa điện thoại cho cả nhóm cùng xem.
Cô thiếu nữ cột tóc đuôi ngựa cao trông cực kì ăn ảnh. Làn da trắng ngần, đôi mắt cô vừa to vừa tròn. Trên gương mặt nhỏ nhắn ấy, các đường nét tinh tế đến mức không tưởng. Điều này vô tình lại làm nền khiến Đoàn Nhu trông có vẻ hung dữ. Nhưng dù có dữ dằn thế nào, cô ấy vẫn là người xinh đẹp và rất có sức hút riêng.
“Hahaha A Hòe ơi, giờ tới mày mắc lỗi biểu cảm rồi nhé.” Kì Ôn Ngôn cười trêu cậu.
Giang Hòe nở nụ cười sảng khoái, dùng khuỷu tay huých vào Trình Gia Nhiên, người cũng đang bị lỗi biểu cảm rồi nói: “Vẻ đẹp trai vẫn còn đó là được, hiểu không?”
Kì Ôn Ngôn xì một tiếng: “Mày học trò tự luyến của tao từ bao giờ?”
Giang Hòe hiếm khi mặt dày đáp lại một câu: “Mọi lúc mọi nơi.”
Thường Hạ cười phì cười, suýt thì bị nghẹn. Một tâm hồn tràn đầy sự thú vị được áp lên người cậu đúng là một điểm cộng cực lớn. Thường Hạ không phải là kiểu chỉ thích nhìn mặt không nhìn người, nếu cô cảm thấy tâm hồn đối phương hòa hợp với mình, vậy thì cô sẽ rung động một lần, một lần duy nhất trong đời.
Bữa lẩu ăn được một nửa, Kì Ôn Ngôn bỗng ra đề xuất: “Thường Hạ, có phải cậu vẫn chưa được nghe A Hòe đàn guitar điện bao giờ đúng không?”
Ồ, Giang Hòe còn biết đàn guitar điện ư? Không nhìn ra đó. Thường Hạ có chút mong chờ.
“Hồi nhỏ các lớp năng khiếu mà nó học đều về nhạc cụ hết thôi, nào guitar, trống, piano nó đều biết cả. Chỉ là điều kiện trong lớp học giờ có hạn, e là không biểu diễn guitar điện cho cậu xem được, nhưng guitar thùng thì có thể đấy.” Kì Ôn Ngôn càng nói càng hăng, sự nhiệt tình không vơi bớt chút nào.
Giang Hòe hiếu kì hỏi: “Kì Ôn Ngôn, trong lớp lấy đâu ra guitar cho tao dùng?”
Câu hỏi này đánh trúng tiếng lòng của Kì Ôn Ngôn rồi đây! Cậu ta vỗ tay bôm bốp để tạo bầu không khí, rồi chạy ra ngoài bê vào một vật phẩm có kích cỡ khá lớn.
“Nè, chẳng phải sắp tới sinh nhật mày rồi sao? Quà sinh nhật dành cho mày đấy, một chiếc guitar, anh em sống trọn tình với mày chưa!?” Kì Ôn Ngôn đã đặc biệt chuẩn bị cho Giang Hòe một bất ngờ lớn.
Đối với Giang Hòe mà nói, cậu vốn không quá để tâm đến những ngày lễ như sinh nhậtm cứ thế để nó trôi qua một cách bình lặng. Kì Ôn Ngôn dĩ nhiên biết rõ điều đó, vậy nên cậu không tổ chức tiệc tùng linh đình thì thôi, nhưng “cảm giác nghi thức” thì bắt buộc phải có.
Ba người còn lại trừ Giang Hòe ra thì không có phản ứng gì quá lớn, chỉ mỉm cười híp mắt nhìn cậu, cứ như thể đã biết trước tất cả mọi chuyện.
“Các cậu biết từ sớm rồi à?” Giang Hòe hỏi.
Trình Gia Nhiên cười tới mức ngả nghiêng: “Bọn tao cũng chỉ mới biết trước mày vài phút thôi.”
Vài phút trước khi Giang Hòe vừa hay đi vệ sinh, Kì Ôn Ngôn đã nói hết những chuyện cần chuẩn bị cho mọi người nghe, cậu ấn chiếc ghitar mới vào tay Giang Hòe sau đó hạ thấp giọng nói một câu : “Sinh nhật vui vẻ.”
“Sinh nhật vui vẻ.”
Giang Hòe thậm chí không biết nên bộc lộ cảm xúc như thế nào vào lúc này: “Ngày 23 tháng 11 mới là sinh nhật tao.”
“Ôi lệch vài ngày có chết người đâu, dù gì thì tối nay vẫn là tổ chức sinh nhật cho mày.”
“Thế chẳng phải tao già đi trước vài ngày à?”
Thường Hạ cười run người. Giang Hòe từng nói cô luôn thốt ra những câu khiến cậu bất ngờ, mà giờ xem ra mọi người đều như nhau cả, kẻ tám lạng người nửa cân.
“Tuổi trẻ mà, không sợ bị thời gian mài mòn đâu. Bất kể bao nhiêu tuổi, vui vẻ là trên hết.” Nếu trong lớp học mà có đặt một chiếc bạt nhún lò xo, thì chắc chắn Kì Ôn Ngôn sẽ là người đầu tiên nhảy lên chơi. Thường Hạ cảm thấy cậu ấy dường như không biết mệt moỉ là gì. Lúc nào cũng giữ vẻ mặt cợt nhả, vui tươi.
Thật tốt, cô nghĩ. Họ đều là những người thật đặc biệt, đặc biệt tốt.
Giang Hòe thành thạo chỉnh xong dây đàn, rồi cũng ngồi bệt xuống đất. Cậu ôm lấy cây guitar, bỗng nhiên ngẩng đầu hỏi Kỳ Ôn Ngôn: “Cây guitar này bao nhiêu tiền vậy?”
Kỳ Ôn Ngôn tỏ vẻ không quan tâm: “Tiền túi tao tự để dành mua, mày đừng bận tâm đến giá cả nữa.”
Nghe vậy, xem ra món quà này đắt lắm đây.
Giang Hòe gảy thử vài nốt rồi nói: “Tớ sẽ đàn nghiêm túc đấy, các cậu đừng nói chuyện.”
Cả bốn người còn lại nín thở, không dám gây ra tiếng động nào.
Con trai biết chơi nhạc cụ luôn có một sức hút khó cưỡng, bất kể là lúc nào. Thường Hạ nhìn những ngón tay thon dài của cậu khẽ lướt trên dây đàn, tấu lên từng chương nhạc du dương.
Well friends are made along the way
(Kết giao thêm đôi ba người bạn tốt)
A journey you can’t recreate
(Trong chuyến hành trình chẳng thể nào lặp lại)
In these moments
(Vào những khoảnh khắc thanh xuân ấy)
I lose focus
(Làm mê loạn đôi mắt tôi)
I never overcomplicate
(Nhìn thấu mọi sự đời)
I know the way I operate
(Chỉ bởi lòng tôi đã có lối đi riêng)
In these moments
(Vào những khoảnh khắc thanh xuân ấy)
Trình Gia Nhiên không ngờ Giang Hòe lại chọn đàn hát bài “Moments” này. Thật trùng hợp, tất cả bọn họ đều biết hát bài này, thế là bữa tiệc lẩu bỗng chốc mang lại cảm giác như một buổi concert thu nhỏ.
Oh I feel as though I’m moving this time
(Tôi cảm thấy mình cuối cùng đã tiếp tục bước tiếp)
So don’t try to stop me now
(Nên giờ đây chẳng ai có thể cản ngăn)
No don’t try to stop me now
(Giờ đây tôi đã không gì ngăn nổi)
Oh I feel as though I’m moving this time
(Tôi cảm nhận được chuyến hành trình vẫn đang tiếp diễn)
So don’t try to stop me now
(Tôi đã chẳng thể nào dừng bước)
No don’t try to stop me now
(Giờ đây tôi đã trở nên bất bại)
I have to move to feel like me
(Chỉ khi tiến bước, tôi mới là chính mình)
Giang Hòe phát âm tiếng Anh rất chuẩn. Thường Hạ chìm đắm trong chất giọng sạch sẽ của chàng thiếu niên, nó trong trẻo như một dòng suối mát, vô cùng êm tai.
Giang Hòe ngẩng đầu nhìn về phía trước, đôi mắt cậu rất đẹp, đẹp đến mức dường như có thể nhìn thấy cả nhật nguyệt tinh tú, cả sông núi đại ngàn trong đó. Dần dần, trong con ngươi của cậu phản chiếu hình bóng của một cái đầu nhỏ nhắn.
Họ đều đang say sưa trong thế giới của riêng mình, chỉ có người đang hát là tỉnh táo.
Chàng thiếu niên nhìn chằm chằm vào cô gái đang tận hưởng niềm vui trước mắt một cách đầy bộc trực. Chẳng biết tại sao, chỉ cần cô ở đâu, thì vạn vật nơi đó đều trở nên tươi đẹp lạ kỳ.
Đây là lần đầu tiên cậu ngắm nhìn cô lâu đến thế.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung, những vì sao lấp lánh.
Bên trong lớp học, nồi lẩu vẫn đang sôi sùng sục, tiếng hát vang lên không dứt… Năm người họ ở đây, trải qua một đêm “tự học” vừa khó quên lại vừa táo bạo.
Tác giả có điều muốn nói:
Một bài hát tiếng anh hay cực kì lun, mọi người đi nghe thử xem nhé! Ngoài ra, bên ngoài đời thật cấm được vác nồi vào lớp học ăn lẩu đâu ngheng ( =•ω•= )
(Huai: Chương cuối cùng trong ngày, hỡi ôi tay tôi (ง ಠ_ಠ)ง)