Chương 18 : Chúng ta hiện đang đứng chung trên một vạch xuất phát sinh tử.
Mười ngày cuối cùng của tháng 11, thành phố Nam Du đã chuẩn bị sang Thu, hàng cây Ngô đồng trong trường đã dần dần khô héo, những chiếc lá to to rơi rụng xuống mặt đất nhuộm vàng cả một đoạn đường, trông như những tấm thảm chân mang màu vàng óng.
Gió đêm thổi tới mang chút dư vị se sắt, cửa sổ phòng Thường Hạ mở một nửa, lúc có cơn gío lùa vào, cô bị kích thích hắt xì hơi một tiếng.
Để tránh bị nhiễm lạnh cảm cúm, cô lấy từ trong tủ ra một chiếc áo gió màu mơ khoác lên vai, tiếp tục đánh trận với đống bài tập cuối tuần.
Khi gặp phải câu không hiểu, Thường Hạ lục cặp sách để tìm quyển sách tương ứng mà tìm mãi không có, cô liếc nhìn thời khóa biểu ghi chép bài học, lại tiếp tục tìm vở bài tập nhưng phát hiện cũng không tìm thấy.
Đại não Thường Hạ trống hoác, chẳng có nhẽ lại bất cẩn để quên ở trường không mang về ư. Nếu như giờ không làm, đợi tới thứ hai mới vắt chân lên cổ thì chạy cũng không kịp mất.
Những ngày cuối tuần trường trung học số 7 Nam Du không mở cửa cho học sinh vào, Thường Hạ chỉ đành chấp nhận bây giờ sẽ qua đó để lấy sách vở về.
Cô liếc nhìn thời gian, vừa hay chín giờ đúng, còn nửa tiếng nữa là kết thúc thời gian tự học tối, vừa vặn đủ thời gian cô qua trường lấy sách rồi về.
May mắn thay cô chưa đem đồng phục đi giặt hết, Thường Hạ tháo xuống chiếc áo gió màu mơ, khoác vào chiếc áo đồng phục trường rồi đi xuống lầu.
Thường Quang Mân đang ngồi cắn hạt dưa xem đá bóng, nhìn thấy cô mặc áo khoác trường xuống lầu thấy hơi ngạc nhiên.
“Con ra ngoài hả?” Thường Quang Mân hỏi.
Thường Hạ vừa đi giày vừa nói: “Dạ, vở bài tập của con để quên ở trường rồi, con quay lại trường lấy, nếu không thì không kịp hoàn thành để thứ hai nộp ạ.”
Thường Quang Mân đứng dậy nhìn cô: “Hay ba đi cùng con nhé, giờ không sớm nữa rồi.”
“Không sao, con chạy ù cái là về, ngõ Ô Y nhiều người đi lại lắm ba, không cần lo con xảy ra chuyện gì đâu.” Thường Hạ nói xong liền mở cửa chạy ào đi.
Nhìn dáng vẻ hấp tấp vội vàng của cô, Thường Quang Mân lại ngồi về sô pha xem tiếp trận bóng đang chuẩn bị tới hồi cao trào.
Thường Hạ chạy tưởng như tắc thở, khi nhìn thấy cổng trường trung học số 7 Nam Du ngay trước mắt cô mới thở phào ra một hơi, may mắn vẫn sáng đèn, cô nhanh chóng đi vào.
Khi tới chỗ bảo vệ, bác bảo vệ nhìn cô là học sinh trường, cô nói cô chỉ vào lấy quyển vở bài tập để quên rồi sẽ ra ngay.
Bác bảo vệ liền dặn dò: “Bạn học nhỏ, chỉ còn có mười mấy phút nữa thôi là kết thúc giờ tự học buổi tối nhé, cháu phải ra nhanh đấy, nếu không đèn tắt cửa đóng là sẽ bị nhốt hai ngày đó nhé.”
Thường Hạ gật đầu cật lực: “Cháu biết ạ!”
Bác bảo vệ cho cô đi vào.
Thường Hạ lại lần nữa cảm thấy trường trung học số 7 Nam Du rộng tới mức vô lý, cô đi tới mức sắp chuột rút chân rồi mà mới đi tới cầu thang dưới lớp học.
Thường Hạ nghĩ tới chuyện phải leo từng bước từng bước tới tận tầng năm, lớp A khối tự nhiên lại nằm tận ở giữa hành làng dài dằng dặc, cô đã bắt đầu ở ranh giới lưỡng lự chực sụp đổ muốn quay về ngay và luôn.
Lần quên vở này đã dạy cô bài học lần sau không được phép vứt đồ lung tung như vậy nữa.
Thường Hạ leo lên lầu năm mà sống không bằng chết.
Chỉ còn vài lớp học khối 12 còn sáng đèn trong gờ tự học buổi tối, bên ngoài phòng học đèn đóm tối om. Khi Thường Hạ leo tới lầu ba, ánh đèn hành lang chứ chập chờn không ngừng nhấp nháy, sống lưng cô bỗng lạnh toát, hóa ra buổi tối ở trường lại quỷ dị như vậy, cô giống y như mấy người thích khám phá mạo hiểm, phía trước cô chính là những góc khuất đen tối cô chưa biết cần phải đi khai phá.
Càng leo lên cao tầng lầu càng tối om om. Thường Hạ thầm oán thán trong lòng, trường không lắp thêm đèn được hay sao.
Từ nhỏ tới lớn cô đã rất sợ mấy nơi tối om om như thế này, bởi vì môi trường như thế này luôn mang lại cảm giác ngột ngạt, giống như một tảng đá đè nặng lên người khiến cô không thở nổi, bỗng lại càng cảm thấy căng thẳng trong lòng.
Khó khăn lắm mới leo được tới lầu năm, Thường Hạ phóng tầm mắt về phía xa, hành lang sâu hun hút dài không thấy đáy.
Làn gió mùa thu thổi mạnh làm rối tung mái tóc cô, trí tưởng tượng của Thường Hạ luôn phong phú hơn người khác rất nhiều. Cô luôn có cảm giác chỉ một giây nữa thôi là phía tận cùng của hành lang kia sẽ xuất hiện một nữ quỷ toàn thân trắng toát bay về phía cô, rồi thè cái lưỡi ra nuốt cô vào bụng.
Mấy loại tiểu thuyết kinh dị học đường cô đọc không ít, giờ thì cô hối hận thật rồi.
Lớp A khối tự nhiên nằm giữa hành lang, Thường Hạ thu hết 200% can đảm bước nhanh tới đó, tiếng “tạch” vang lên nút bật nguồn phòng điện, chói sáng toàn bộ lớp học.
Có lại ánh sáng, Thường Hạ trút bỏ được cảm giác rờn rợn trong người đi, cô ngồi xuống chỗ của mình nghỉ ngơi một lát rồi mới tìm sách bài tập.
Ngăn bàn của cô rất gọn gàng sạch sẽ, nên việc tìm sách không tốn quá nhiều thời gian.
Vừa lấy xong bài tập và chuẩn bị đứng dậy, đột nhiên đèn tắt phụt. Ngay cả chút ánh sáng yếu ớt ngoài hành lang cũng biến mất, thay vào đó chỉ còn ánh xanh leo lét của tấm bảng biển “EXIT-LỐI THOÁT” của lối thoát hiểm khẩn cấp.
Thường Hạ thầm nghĩ: “Thôi hỏng rồi, chẳng có nhẽ lại đen đủi tới độ gặp phải bàng môn tà đạo gì rồi.”
Lầu năm yên tĩnh vô cùng, cô cứ đứng đực tại chỗ không thể động đậy, đêm tối tới nỗi giơ tay không nhìn thấy năm ngón, cô vừa mới bước lên đã đụng trúng góc tường.
Thế này thì có khác nào người mù?
Trong cơn bất lực, Thường Hạ chợt nhớ ra là mình vẫn còn mang theo điện thoại.
Cô bật chức năng đèn pin, chiếu rọi đoạn đường phía trước.
Bỗng cô nhìn thấy một người cũng mặc đồng phục trường trung học số 7 Nam Du, một con quỷ nam chân dài dáng cao xuất hiện ngay trước mắt cô, Thường Hạ giật mình hét toáng lên, chẳng biết lòng dũng cảm ở đâu tới, cô tung một cước đá thẳng vào đầu gối đối phương, miệng gào lớn : “Yêu ma quỷ quái, mau cút hết đi! Ngươi đừng có qua đây.”
Giang Hòe: “….”
“Là tớ.” Giọng nói đầy vẻ bất lực của cậu truyền tới tai cô.
Vốn Thường Hạ còn định tung thêm một cước nữa, kết quả là động tác khựng lại giữa không trung, đầu óc mụ mị hỏi một câu: “Ma mà cũng biết nói chuyện hả?”
Giang Hòe cúi đầu cười khẽ một tiếng. Thường Hạ đợi vài giây, thấy “con ma” kia chẳng còn phản ứng nào nữa. Cô tiến lên một bước, soi đèn nữa nữa. Lần này, cuối cùng cô cũng nhìn ra “con ma” kia là ai.
Chàng trai khẽ nhếch môi đầy thích thú, cứ như đang nhìn một kẻ ngốc: “Ma thì không biết nói đâu, nhưng người thì có đấy.”
Thường Hạ ngơ ngác, hóa ra cô đã sợ tới mức ăn nói lung tung rồi. Gượm đã, chẳng phải vừa rồi cô như lên cơn mà tung một cước vào người ta đó sao? Thường Hạ lúc này mới ngờ nghệch nhận ra mình vừa thất lễ.
“Cai đó…vừa rồi tớ không biết là cậu.” Ánh mắt Thường Hạ hơi trốn tránh, may mà Giang Hòe không nhìn rõ, “Không có làm cậu bị đau chứ? Nếu mà tớ đá cậu đau thì hay là… cũng cho cậu đá lại tớ một cái đấy.”
Cái mạch nào kì quặc gì không biết, nụ cười trên mặt Giang Hòe càng đậm hơn, cậu đáp : “Không có cảm giác gì.”
Thường Hạ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Bây giờ nghĩ lại, cô vừa mới nhận nhầm Giang Hòe thành ma nam, nghĩ đến lại thấy buồn cười, có điều sao cậu lại xuất hiện ở đây nhỉ?
“Cậu cũng để quên đồ ở lớp à?” Thường Hạ hỏi.
Giang Hòe nói: “Ừ, quên vở ghi chép ở lớp, không quay lại lấy thì cuối tuần không viết nhật kí được.”
Có thể cùng một ngày gặp được người cũng hay quên như bản thân, quả nhiên cậu với cô có duyên quá.
Bởi vì thực sự hiện giờ rất tối, Giang Hòe chỉ có thể nhìn thấy chiếc áo khoác đồng phục đang phản chiếu ánh dạ quang mờ mờ của Thường Hạ. Thế là cậu cũng bật chế độ đèn pin, đi về chỗ ngồi của mình để tìm cuốn sổ. Cậu nói: “Lúc nãy khi vừa lên đây, tớ có nghe người ta nói bị cúp điện. Với chút thời gian chúng ta nán lại đây, ước chừng các học sinh khác đều ra khỏi trường hết rồi.” Cậu khựng lại một chút rồi nói tiếp: “Chắc trường đóng cổng rồi.”
Thường Hạ liếc nhìn thời gian, đã chín giờ bốn mươi phút, cô đã lọ mọ ở đây lâu tới vậy ư! Chẳng có nhẽ thật sự bị nhốt ở đây hai ngày à?
“Ý của cậu là hiện giờ trong trường chỉ còn lại hai đứa mình thôi hả?” Thường Hạ hỏi bằng một ngữ điệu không mấy chắc chắn.
Cô nghe thấy Giang Hòe nói: “Có khả năng là vậy.”
Hai người tình cờ gặp nhau không hẹn trước, ngay cả Giang Hòe cũng không ngờ sẽ chạm mặt cô tại đây.
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Thường Hạ bắt đầu lo lắng. Nếu về muộn hơn nữa, với tính cách của Thường Quang mân, không chừng ông sẽ chạy thẳng tới đồn cảnh sát báo án rằng con gái mình đã mất tích mất thôi.
Giang Hòe nở một nụ cười nhẹ nhõm: “Không sao đâu, chúng ta trèo tường ra ngoài.”
“Trèo tường??!” Thường Hạ thốt một tiếng đầy kinh ngạc rồi lại bật cười: “Sao mà hành vi của cậu chẳng giống học sinh giỏi gì cả, mà giống một câu thiếu niên đầy phản nghịch ấy.”
Chuyện lén lút ăn lẩu vi phạm kỉ luật trong lớp cậu cũng tham gia, giờ lại dịnh dắt cô đi làm thêm một việc xấu khác nữa.
Giang Hòe nói: “Hồi lớp 10 có một lần tớ cũng bị kẹt ở đây không ra được giống như hôm nay. Sau đó tớ tìm thấy một chỗ ở góc sân vận động có thể trèo ra ngoài, ở đó lại không có camera, khá là ổn.” Sau đó cậu lại nhếch môi nói tiếp: “Cậu đừng tưởng vẻ ngoài của tớ giống học sinh ba tốt, thực ra tớ cũng ngông lắm đấy, chỉ cần là việc tớ muốn làm thì người khác không cản được đâu. Suốt ba năm qua, chẳng ai phát hiện hạng nhất khối lại chọn con đường trèo tường để đi ra ngoài cả.”
Thường Hạ mỉm cười rạng rỡ, ai mà ngờ được chứ? Cô cũng không nghĩ tới việc Giang Hòe lại thành thật với mình tới vậy.
“Tớ chỉ nói với mỗi cậu thôi, người khác không có cơ hội đó đâu.” =))
“Cho nên chúng ta hiện giờ đang đứng chung trên một vạch xuất phát sinh tử.”
Giang Hòe nói liền hai câu, khiến Thường Hạ bỗng chốc ngẩn ngơ. Cũng có nghĩa là, chỉ có một mình cô biết được chuyện hạng nhất khối biết trèo tường ư.
Cô không miêu tả được cảm xúc trong lòng mình là gì, thứ mật ngọt chỉ thuộc về dư vị của việc thầm thương trộm nhớ.
Giang Hòe lấy xong vở ghi chép chuẩn bị rời khỏi lớp học. Cậu không quên vẫn còn cô ở đó, khẽ giọng dặn dò: “Nếu sợ thì cứ đi sát bên cạnh tớ.”
Thế là Thường Hạ ngoan ngoãn đi theo sau cạnh cậu. Lời Giang Hòe nói luôn khiến người khác có cảm giác rất an toàn, nỗi sợ hãi của Thường Hạ cũng dần dần tan biến.
Khi đi đến lối lên xuống cầu thang, ánh đèn pin từ bốn phương tám hướng bất ngờ quét tới.
“Ai? Ai ở đó.” Một giọng nói vang vọng từ dưới truyền lên. Cả hai vội vàng tắt chế độ đèn pin trên điện thoại, nín thở, đứng chôn chân tại chỗ không dám cử động.
Tiếng bước chân từ xa lại gần, trái tim Thường Hạ treo ngược lên tận cổ. Giây tiếp theo, Giang Hòe nắm lấy cổ tay cô, kéo cô chạy vụt lên lầu sáu, cũng chính là tầng thượng của trường, nơi mà bình thường không mở cửa cho học sinh đi lên.
Áo đồng phục của cậu tung bay trong đêm lộng gió Thu, cậu nắm tay cô rất chặt, sợ rằng một giây sau cô sẽ không theo kịp bước chân cậu. Hai người giống như đang lọt vào một trò chơi trốn tìm trong mật thất, phía sau là những con quái vật đang cầm đèn pin truy đuổi họ gắt gao.
Nhịp tim của Thường Hạ đập dồn dập. Trước kia cô chưa từng làm chuyện như vậy, bây giờ ngoài sợ hãi ra còn có… hơi ấm từ lòng bàn tay của cậu.
Nhiệt độ cơ thể cậu như kết nối với mạch đập đang rung động của cô, thình thịch, thình thịch.
Thường Hạ nghĩ, cứ như thế này mà cùng nhau hòa vào màn đêm mùa thu, thời gian như ngưng đọng tại giờ khắc này, để chàng trai ấy ở bên cô thêm một chút nữa, có lẽ cũng không phải chuyện gì tồi tệ.
Đến sân thượng, Giang Hòe thuần thục mở cánh cửa sắt. Thường Hạ nhìn dáng vẻ ung dung không chút vội vã của cậu, cứ như thế cậu đã làm việc xấu này tới tám trăm lần rồi vậy.
Không tới vài giây sau, cánh cửa sắt từ từ mở ra. Thường Hạ và Giang Hòe đi ra sân thượng rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại, làm giống như chưa từng có ai qua đây.
“Sao chúng ta phải chạy vậy, nói với bác bảo vệ mở cổng cho chúng ta chẳng phải hơn sao.” Thường Hạ ổn định lại nhịp thở vì chạy.
Giang Hòe buông lỏng cổ tay cô, cười: “Chúng ta cô nam quả nữ ở chung với nhau, cậu để bảo vệ nhìn thấy thì bác ấy sẽ nghĩ thế nào, nói không chừng bác ấy sẽ ‘áp tải’ chúng ta lên văn phòng hiệu trưởng đợi đích thân hiệu trưởng thẩm tra đấy.”
Cậu nói không sai, nhất là hiện tại thân phận của cô và cậu còn là xếp hạng nhất và nhì khối, khoảng thời gian này nếu bị truyền ra tin đồn thất thiệt thì không ai được lợi hết, chỉ có điều nghe Giang Hòe nói vậy cô hơi ngượng ngùng, Thường Hạ xoa xoa cổ tay, thẩm nhủ với bản thân không được căng thẳng, phải bình tĩnh.
Cô nhìn xung quanh, phát hiện hóa ra trên tầng thượng đặt một chiếc kính viễn vọng rất lớn.
Thấy thấy cô dấy lên hứng thú, Giang Hòe nói với cô: “Cậu đi xem xem có nhìn thấy sao trời không?”
Thường Hạ thực sự bị nó thu hút, cô bước nhanh lên trên, đương như đã vứt đi ý nghĩ ‘mình phải về nhà sớm cho ba đỡ lo’ ra sau đầu.
Cậu lặng lẽ nhìn hình bóng cô, mái tóc đuôi ngựa của cô có chút hỗn loạn, có lẽ là bị lỏng ra khi chạy trốn. Giang Hòe khoanh hai tay trước ngực, cười hơi bất lực, bước đi theo cô.
Ánh trăng xé tan màn đêm mờ mịt, những vì sao vụn vặt trên bầu trời cũng không rõ ràng. Thường Hạ trợn tròn mắt nhìn hồi lâu cũng không thấy ngôi sao nào.
Ánh sáng lung linh của ánh trăng nhảy nhót trên mái tóc cô, Giang Hòe nhìn cô mãi hồi lâu, cuối cùng tầm mắt dừng lại trên đôi tai nhỏ nhắn của cô .
“Nhìn thấy được sao trời không?” Giang Hòe hỏi.
Thường Hạ lắc đầu: “Không nhìn thấy gì cả.”
“Vậy cậu nhìn thử trăng xem?” Chàng thiếu niên giơ tay, giúp cô điều chỉnh vị trí của kính viễn vọng.
Khi tầm mắt chạm tới một góc khuyết của vầng trăng, Thường Hạ bỗng sững sờ trong chốc lát.
Hình ảnh vầng trăng trong mắt dần dần tan biến, thay vào đó là hình bóng của chàng thiếu niên ấy càng ngày càng rõ nét.
Cô nghiêng đầu nhìn cậu, nhưng lại không nhìn thấy cậu, trăng là cậu, mà trăng cũng không phải cậu.
Thiếu nữ ngửi thấy hương cam thoang thoảng, có lẽ vầng trăng đêm nay đã vì cô mà đun sôi hương vị ấy.
“Thế nào, đẹp chứ?” Cậu nhìn về phía trước, hỏi cô.
Thường Hạ nói: “Mặt trăng, vẫn luôn rất đẹp.”
Cậu đá đá đống sỏi nhỏ dưới chân, Thường Hạ nói xong thì ngước nhìn cậu, mũi cậu rất cao, đôi môi mỏng khẽ cong, chiếc núm đồng tiền lúc ẩn lúc hiện, khuôn mặt nghiêng của cậu được ánh trăng chiếu rọi trông thật dịu dàng. Cậu đang cười, cười tới mức đôi mắt cũng cong cong.
Tóc của cậu dường như dài hơn một chút, xù xù trông giống như một chú chó Samoyed(*), khiến người ta không kìm được lòng mà muốn xoa thử một cái.
(*) Samoyed là một giống chó chăn gia súc kích thước trung bình có lông dày và lớp bảo vệ màu trắng. Đây là một loài chó thuộc họ spitz, được đặt tên theo những người người Samoyedic

“Cậu đang cười gì vậy?” Cô mím môi hỏi.
Giang Hòe cười một cách nhẹ nhõm: “Không có gì, đi thôi, đi trèo tường nào.”
Câu nói của cậu nhắc nhở Thường Hạ giờ này đã muộn lắm rồi. Cô tạm đem những lời muốn hỏi và cảm xúc phức tạp gác sang một bên, trong đầu hiện lên dáng vẻ lo lắng của Thường Quang Mân. Cô nhìn Giang Hòe, thở dài, “Vậy đi thôi.”
Hai người cẩn thận đi xuống dưới, Thường Hạ sợ hãi Thường Quang Mân sẽ thực sự ra đồn công an trình báo con gái mất tích nên móc điện thoại ra gửi wechat cho ông báo cô đang chuẩn bị về.
Giang Hòe đưa cô tránh khỏi tất cả các camera và bảo vệ tuần đêm, thuận lợi đi đến góc sân vận động. Suốt quãng đường này, thực sự có cảm giác như đang ‘đào thoát khỏi ngày tận thế’. Thường Hạ vừa đi vừa run rẩy sợ hãi, giờ nghĩ lại vẫn thấy vừa đáng sợ lại vừa kích thích.
Giang Hòe bê đến một tảng đá, cậu để Thường Hạ giẫm lên đó trước, sau đó để cô giẫm lên vai mình rồi leo qua tường.
Thường Hạ không hề do dự, vì sợ bị phát hiện nên cô nhanh chóng leo qua. Sau khi sang bên kia, cách một bức tường trắng, cô hạ thấp giọng nói với cậu: “Cảm ơn cậu nhé.”
Dứt lời, chàng trai ngược hướng ánh đèn đường, thân hình nhanh nhẹn nhảy xuống.
Trốn khỏi khuôn viên trường an toàn, “việc xấu” này chỉ có hai người họ biết. Đây sẽ trở thành một đoạn ký ức khó quên của Thường Hạ, dường như mọi chuyện liên quan đến cậu đều rất khó phai mờ.
Cả hai nhìn nhau cười, vẫn là Giang Hòe lên tiếng trước: “Đi thôi, tớ đưa cậu về nhà.”
Thường Hạ khẽ đáp lời.
Màn hình điện thoại chợt sáng lên, là tin nhắn trả lời từ Thường Quang Mân. Ánh mắt cô dời lên phía trên, ngày tháng hiển thị là ngày 23 tháng 11.
Hôm nay là sinh nhật chính thức của Giang Hòe. Vậy mà cô vẫn chưa chuẩn bị quà sinh nhật cho cậu.
Thường Hạ thầm nghĩ, đợi hôm nào có cơ hội sẽ nhét thêm mấy viên kẹo mút Alpenliebe vào ngăn bàn của Giang Hòe xem như quà sinh nhật, cũng là để cảm ơn sự giúp đỡ của cậu đêm nay.
“Sinh nhật vui vẻ, Giang Hòe, chúc cậu mỗi năm, mỗi một tuổi mới đều tràn ngập niềm vui.” lời chúc bất ngờ khiến bước chân Giang Hòe khựng lại. Cậu nghiêng đầu nhìn cô gái đang không ngừng bước đi, chẳng hiểu sao cô ấy càng đi càng nhanh.
Chàng trai bật cười rạng rỡ, chạy lên đuổi theo sau lưng cô. Thường Hạ nghe thấy cậu nói: “Cảm ơn cậu.”
“Cậu cũng vậy, chúc cậu mỗi năm, mỗi một tuổi mới đều tràn ngập niềm vui.” Giang Hòe nói thêm một câu, nhưng câu này cậu nói rất nhỏ, khi cơn gió nhẹ thổi qua, cuốn nó theo cùng không vương lại chút dấu ấn.
Nơi góc tối không ai hay biết, có tình cảm của một người lặng lẽ lớn nhanh như cỏ dại, sớm cuộn trào thành những con sóng giữa lòng đại dương.
Tác giả có lời muốn nói.
Trường học mất điện, có kích thích không?

Leave a comment