Chương 19

Chương 19 : “Cô ấy là học sinh giỏi, còn tao chẳng là gì cả.”

Cái nóng của mùa hè dần tan bớt, khuôn viên trường bắt đầu lác đác lá rụng. Những quán hàng ăn vặt quanh trường dần trở nên đông đúc hơn. Mỗi khi chuông tan học vang lên, các em học sinh khối trung học cơ sở lại tranh nhau ùa ra xếp hàng, chỉ sợ tới chậm một bước là sẽ hết cái để ăn.

Tiết học cuối cùng đã kết thúc, Ngô Hy Đinh thông báo về việc tuần sau sẽ có cuộc thi chạy tiếp sức cho khối lớp 12.

“Các lớp khác đã đăng kí đủ chỉ tiêu rồi, lớp mình thì sao? Không có ai xung phong là cô chỉ điểm đó nhé.”

Trong lớp yên tĩnh vài giây, mọi người đều không hẹn mà gặp nhìn hết về hàng đằng sau. Kì Ôn Ngôn bị ánh mắt “đầy chờ mong” ghim chặt lên người làm cho sợ hãi, cậu ta dáng vẻ đắc ý, nói : “Ui chao, ừ thì mấy chuyện kiểu này để chúng tớ ‘gánh team’ là được!”

Giang Hòe, Đoàn Nhu, Thường Hạ phối hợp cật lực gật đầu với cậu ta.

Dư Hiểu Viễn biết việc Thường Hạ cũng tham gia, kích động nói: “Trận thi tiếp sức này, điểm xem thú vị nhất chắc chắn là ở lớp mình cho mà coi!”

Những người khác cũng phụ họa theo: “Đúng vậy, lúc đó không biết là đi nhìn mặt các cậu ấy hay đi xem các cậu ấy chạy nữa.”

Dư Hiểu Viễn nói: “Phí lời! Đương nhiên phải xem cả hai!”

Ngô Hy Đinh nhìn thấy đã đủ chỉ tiêu báo danh liền an tâm. Không thể không nói, Kì Ôn Ngôn tuy thích “trả treo” với giáo viên nhưng Ngô Hy Đinh vẫn rất tán thưởng cậu, tính cách cậu quả thực khiến cho người khác có cảm tình, thường tích cực tham gia các hoạt động trường lớp.

“Vậy thì bốn người các em đại diện cho lớp mình tham gia nhé.”

Sau khi giải quyết xong chuyện thi chạy, mọi người đều đeo cặp lên chuẩn bị về nhà.

Thường Hạ ngồi tại lớp thêm một chút, cô thấy Giang Hòe lấy tai nghe từ trong túi ra đeo lên, có lẽ là chuẩn bị đi rồi. Lúc cậu đứng dậy, Thường Hạ cố ý cúi người xuống buộc dây giày, rồi cô chợt thoáng thấy một đôi giày thể thao trắng dừng lại ngay trước mặt mình.

“Cậu không về sao?”

Động tác buộc dây giày của cô khựng lại, cô không ngẩng đầu, nói dối không chút cảm xúc: “Một lúc nữa tớ đi tìm cô giáo có chút việc, cậu về trước đi.”

Giang Hoài đáp “Ừ” một tiếng, cậu cũng không hề vạch trần động tác giả vờ buộc dây giày của cô, mà chỉ cười cười rồi đi ra khỏi lớp.

Đợi mấy phút sau, Thường Hạ chắc chắn rằng Giang Hòe đã đi rồi mới lấy từ trong balo ra mấy cây kẹo mút Alpenliebe mà mình vẫn mang theo hàng ngày.

Lần này cô dự định nhét cho cậu bốn cái.

Có cần phải viết thêm tờ giấy chúc mừng sinh nhật không nhỉ? Nhưng như vậy thì hình như lại rõ ràng quá. Người biết sinh nhật Giang Hòe cũng chỉ có từng ấy người, thông tin ngày sinh trên diễn đàn trường của cậu cũng đều không ở chế độ công khai, có lẽ thực sự ít ai biết chuyện này. Nghĩ ngợi một hồi, Thường Hạ vẫn thấy là không nên như vậy.

Thường Hạ nhét 4 cây kẹo vào ngăn bàn cậu, cô đi xa một chút rồi quay lại nhìn, ừm.. khá kĩ càng, sau đó cô khe khẽ ngâm nga một bài hát rồi đi ra khỏi trường.

Hồi còn vào hè, có rất nhiều những gánh rong nhỏ do quá nóng mà không còn bày bán. Nhưng mùa thu thì không như vậy, cơn gió thổi qua khá mát mẻ, khiến con người cảm thấy rất thoải mái.

Mì khô nóng, đậu hũ thối, cá viên chiên, khoai tây xào khô, những món ăn được các học sinh ủng hộ nhiều hầu như đều được bày bán.

Có một chàng trai mặc đồng phục của trường trung học số 7 Nam Du đang ngồi xổm dưới gốc cây, cầm mấy túi đồ ăn vặt nóng hổi nghi ngút.

Lục Hy Triệt vừa lướt điện thoại, chốc chốc lại ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường . Rất nhanh, có cô gái vai đeo cặp sách, đang bước chậm từng bước đi ra, trên mặt là nụ cườ tươi tắn, trông có vẻ khá vui vẻ.

Lục Hy Triệt chớp mắt đứng dậy, đợi cô đi gần tới thì cất tiếng gọi : “Thường Hạ.”

Thường Hạ ngẩng đầu, nhìn thấy Lục Hy Triệt đang vẫy tay với mình.

Thường Hạ đứng tại chỗ hơi chau mày, khó hiểu nhìn cậu. Lục Hy Triệt thấy cô hơi ngỡ ngàng, không biết là do sự xuất hiện của cậu hay do ở đây quá nhiều người, không thích hợp để nói chuyện nữa.

Cánh tay của Lục Hy Triệt đang giơ ra dần thu lại, Thường Hạ vẫn đang nhìn cậu bằng ánh mắt kì quái nên Lục Hy Triệt không làm ra hành động tiếp theo nữa.

Thường Hạ đi tiếp, Lục Hy Triệt đuổi theo sau.

Đến ngã ba đường, Lục Hy Triệt lại gọi tên cô lần nữa.

Thường Hạ dừng bước chân, cách khoảng hai ba mét rồi quay đầu lại hỏi: “Sao vậy?”

Ánh mắt của Lục Hy Triệt hơi trốn tránh, tay chân luống cuống, cậu giơ túi ăn vặt ra nói với cô: “Tớ không cẩn thận mua nhiều quá, vừa hay cậu về, cho cậu ăn này.”

Món ăn vặt rất phong phú, cách lớp túi nilon Thường Hạ vẫn ngửi thấy mùi thơm.

“Cậu…” Thường Hạ muốn nói lại thôi. Cô bỗng nghĩ tới lời Đoàn Nhu nói hôm trước, chuyện Lục Hy triệt đi làm thêm ở quán bar.

“Quán bar” là nơi mà học sinh cấp ba không được phép đặt chân vào, trừ phi đã đủ tuổi trên thẻ CCCD. Nhưng cô không nghĩ rằng Lục Hy Triệt lại dính dáng vào những chỗ như vậy.

Là do cậu yêu thích hay do bị bắt ép đây.

Cô muốn hỏi, nhưng lại nghẹn lại nơi cổ họng. Dẫu sao cô và cậu cũng chưa thân thiết tới mức để có thể hỏi những chuyện riêng tư như vậy.

“Cậu muốn nói gì à?” Lục Hy Triệt nhìn cô.

Thường Hạ chuyển đề tài, đi tới rồi nhận lấy túi ăn vặt: “Tớ muốn nói cảm ơn cậu.” Rồi ngẫm nghĩ: “Thực ra lần sau không cần nghĩ tới việc cho tớ đâu, tớ không quá hứng thú với mấy đồ ăn vặt này.”

Lục Hy Triệt mỉm cười gật đầu, “Thế cậu thích ăn gì?”

Thường Hạ cười khan hai tiếng: “Đồ ngọt, đồ cay tớ đều thích.”

Lục Hy Triệt lại nói: “Vậy có thời gian tớ sẽ mua cho cậu.”

Thường Hạ nhanh chóng từ chối: “Không phải, ý tớ… tớ cũng không hay ăn đâu, cảm ơn ý tốt của cậu.”

Lục Hy Triệt cúi thấp đầu, nhìn xuống mũi giày của mình nói nhỏ: “Chúng mình không phải là bạn à? Giữa bạn bè với nhau thì đây là chuyện bình thường mà.”

Lời nói của cậu khiến cô không phản bác được.

“Vậy được.” Thường Hạ mỉm cười với cậu rồi nói tạm biệt.

Đợi Thường Hạ đi xa rồi, bỗng có giọng nói đầy vẻ “xem kịch” từ sau Lục Hy Triệt truyền tới.

“Chúng mình không phải là bạn à? Giữa bạn bè với nhau thì đây là chuyện bình thường mà, úi chà chà, Lục Hy Triệt, ghê à nha!” Chu Tồn Thanh vừa nói bằng giọng mỉa mai vừa làm mặt quỷ.

Ánh mắt Lục Hy Triệt lạnh hẳn đi: “Châu Tồn Thanh, mày theo dõi tao đấy à.”

Châu Tồn Thanh “chậc chậc”: “Đâu dám đâu, mày đừng có nói khó nghe như thế. Tao chỉ vừa hay đi qua, không cẩn thận nhìn thấy mà thôi.” Cậu ta bá vai Lục Hy Triệt, “Nhưng nói đi cũng nói lại, có phải mày có ý với Thường Hạ không? Nếu đúng thế thật, mày phải nắm lấy cơ hội đi, có nhiều đứa muốn tán cô ấy lắm.”

Lục Hy Triệt nhẹ nhàng đẩy cậu ta ra, bực dọc đáp: “Người ta là học sinh giỏi, còn tao chẳng là gì cả.” Lúc cậu nói câu này, ánh mắt có chút chua xót.

Châu Tồn Thanh vỗ đầu cậu: “Học sinh giỏi thì sao chứ, chẳng nhẽ mày không thành học sinh giỏi được à? Mày cũng có phải dốt đâu, chỉ là mày đang sa sút thôi. Biết đâu những lời mày nói trước đây lại hiển linh, mày thực sự sẽ ‘làm nên chuyện lớn’, khiến cô ấy mở mang tầm mắt thì sao.”

Lục Hy Triệt nói : “Thế ai bảo mày tao muốn theo đuổi cô ấy?”

Châu Tồn Thanh nhướn mày: “Mày có phải loại người nhất kiến chung tình đâu. Chúng mình đều là đàn ông con trai, là con trai thì đương nhiên hiểu nhau rồi. Mày đã từng vì ai mà bỏ tiết, vì ai mà ngồi xổm dưới gốc cây đợi người chưa, làm gì có ai, cô ấy là người đầu tiên.”

Đúng vậy, cô là người đầu tiên.

Tâm tư của chàng thiếu niên mới lớn giống như được ngăn cách bởi nửa trang giấy, giờ đây trang giấy ấy bị chọc thủng, không biết phải làm thế nào mới ổn.

Lục Hy Triệt cứng miệng nói : “Đó chỉ là ngẫu nhiên thôi.”

“À ừ đúng đúng, đều là ngẫu nhiên, mày cứ cứng miệng đi!” Châu Tồn Thanh bất lực.

Lục Hy Triệt đột nhiên nói: “Châu Tồn Thanh, tao nhớ mày từng nói mày cũng có cô gái mình thích.”

Châu Tồn Thanh hào sảng thừa nhận: “Đúng vậy, thanh mai trúc mã của tao, bạn nối khố chơi thân từ nhỏ.”

Châu Tồn Thanh là người miền Bắc Lâm Thành, hồi cấp hai vì muốn tiếp nhận sự trị liệu tốt hơn nên mẹ cậu mới chuyển tới Nam Du, sau đó định cư ở đây luôn.

“Mấy năm rồi bọn tao không có liên lạc, cũng có lẽ cô ấy quên tao luôn rồi.” Nghĩ tới đây, Châu Tồn Thanh cười khổ, “Có điều, quên tao cũng là chuyện tốt, ít nhất sau khi tao chết, cô ấy cũng sẽ không phải buồn.”

“Mày đừng có cả ngày trên mồm chỉ toàn chết chóc nữa được không?” Lục Hy Triệt xin cậu ta.

Châu Tồn Thanh không nhớ lại chuyện cũ nữa. “Đi thôi, đi bệnh viện, vừa hay tao cũng muốn đi kiểm tra.”

Lục Hy Triệt nghĩ tới bệnh tim của cậu ta, khó lòng chịu nổi đả kích, nên cũng không thèm chấp cậu nữa.

“Đi.”

Tác giả có lời muốn nói:

Lục Hy Triệt chỉ biết thích Thường Hạ một cách rất vụng về. (ó﹏ò。)

Leave a comment

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑