Chương 17: Người gần có phần, vì cậu đang ở gần tớ nhất.
Bữa lẩu phải ăn theo kiểu lén la lén lút cuối cùng cũng đến hồi kết, may là họ không quá căng thẳng, Kì Ôn Ngôn cũng không hề đăng bức ảnh vừa xong lên diễn đàn trường.
Cậu ta add thêm wechat của Thường Hạ, tiện thể lập nhóm rồi kéo cô vào trong luôn.
Kì Ôn Ngôn là nhóm trưởng, người đứng ngay sau cậu là một tài khoản có ảnh đại diện là mèo Ragdoll (*), tên tài khoản là biểu tượng hình trăng khuyết màu vàng. Rõ rành rành, đây chắc chắn là Giang Hòe.
(*) Mèo Ragdoll là giống mèo nổi tiếng và quý hiếm trên thế giới, chúng xuất hiện lần đầu vào những năm 60 của thế kỉ XX tại thành phố Ann Baker.

Trước đây cô từng nghe qua Trình Gia Nhiên có nói, trong nhà Giang Hòe có nuôi mèo, vì ba mẹ cậu đều đi công tác nước ngoài, một năm chỉ về nhà có hai ba lần, họ sợ Giang Hòe ở nhà một mình buồn chán, vậy nên mua thêm một con mèo về làm bạn cùng cậu.
Chú mèo Ragdoll này thuộc giống Silver Shaded, lông rất mượt. Việc Giang Hòe dùng nó làm ảnh đại diện có lẽ là do cậu rất thích nó.
Những gì có liên quan tới cậu, Thường Hạ thường có thói quen mở ra xem. Có điều sau khi nhìn thấy thanh xác nhận gửi lời mời kết bạn, tim Thường Hạ lại hẫng một nhịp, bàn tay đang đưa ra lại kịp rụt về.
Vừa mới vào nhóm đã add wechat thì hình như có hơi nhanh nhỉ, thôi đợi thêm vậy, không gấp gáp. Thường Hạ tự nhủ với bản thân.
Lần thi giữa kì này lớp A khối Tự nhiên trở thành con rắn đầu đàn, khiến cho Ngô Hy Đinh vui sướng quên lối về. Đặc biệt là môn tiếng anh của cô, học sinh tiến bộ rõ ràng, cả lớp chỉ có mỗi Kì Ôn Ngôn là đang thụt lại phía sau.
Lúc Kì Ôn Ngôn bị cô Ngô gọi lên văn phòng uống trà đàm đạo, Trình Gia Nhiên kéo theo cả một tá người lén lút đi theo sau cậu ta, đợi để xem kịch hay.
Vừa ngồi xuống Ngô Hy Đinh đã chất vấn Kì Ôn Ngôn: “Lần này em thi cái kiểu gì vậy hả? Dám để tụt hơn 300 bậc?”
Kì Ôn Ngôn lúc này đã thu lại cái vẻ cà lơ phất phơ, dáng đứng thẳng tắp, ngoan ngoãn cúi đầu, tỏ ra điệu bộ “em rất ngoan, cô đừng mắng em.”
Đoàn Nhu đứng nép bên ngoài, cười tới mức suýt thì bị phát hiện.
Ngô Hy Đinh dẫu sao cũng là một giáo viên hơn ba mươi tuổi, cũng đã gặp qua nhiều trường hợp thành tích của học sinh trồi lên thụt xuống, cô cũng không có ý nghĩ sẽ trừng phạt học sinh, cái cô muốn làm là từng bước từng bước “cải tà quy chính” cho những học sinh đó, để chúng đi đúng lại quỹ đạo của mình.
Kì Ôn Ngôn mở miệng năn nỉ: “Cô ơi em thề em hứa em đảm bảo lần sau em không dám sửa đáp án nữa đâu.”
Hóa ra là vì lý do này.
“Có những khi trực giác đầu tiên rất chính xác, lần sau nếu như đã không chắc chắn đáp án cấm có được sửa lung tung nghe không, đánh mất bao nhiêu điểm một cách lãng phí như thế, dù em có không đau lòng thì cô cũng đau xót dùm em đấy.
“Cô ơi em chắc chắn là có xót chứ ạ! Không có lần sau đâu cô, em thề em hứa.” Thái độ nhận sai của Kì Ôn Ngôn thành khẩn hết biết, Ngô Hy Đinh đều thu hết trong tầm mắt.
Ngô Hy Đinh rót tách trà uống một ngụm, bỗng nhiên nhớ ra gì đó, nói nhỏ với Kì Ôn Ngôn: “Không phải em chơi rất thân với Trình Gia Nhiên đó sao? Lần thi này môn tiếng anh em ấy đứng nhất khối, em mau đi thỉnh giáo xem người ta học hành thế nào kìa.”
Trình Gia Nhiên, người đang đóng vai quần chúng hóng hớt bên ngoài, sau khi nghe thấy tên mình bỗng rùng mình lạnh sống lưng.
Kết quả cậu liền nghe thấy Kì Ôn Ngôn nói: “Cô ơi, đề nghị này của cô quả là sáng suốt ạ, em nghĩ rằng giữa bạn bè với nhau cần phải giúp đỡ nhau nhiều hơn, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu. Thế này đi ạ, em sẽ “trói” mình vào cùng với bạn ấy, nếu như lần sau em thi tốt thì cô biểu dương cả hai, còn nếu em tụt hạng tiếp thì cô phạt bạn ấy nhé cô.” =))
Khóe miệng Trình Gia Nhiên co giật, hận không thể chạy vào xé xác cậu ta ra làm tám mảnh ném cho chó ăn.
Ngô Hy Đinh đâu có phải kẻ ngốc, Kì Ôn Ngôn đang gõ phím cạch cạch cạch thế kia, sợ là lúc chết đuối không có ai nhảy xuống cùng mình đây mà.
“Câu này của em mà bị Trình Gia Nhiên nghe được, không chừng nó sẽ đuổi đánh em khắp trường đấy.” Ngô Hy Đinh hiểu quá rõ từng hành động cử chỉ của đám học trò này rồi.
Kì Ôn Ngôn cười không mấy để tâm: “Không có đâu cô, cậu ấy không phải hạng người như vậy.”
“Kì Ôn Ngôn, tốt nhất mày đứng yên đó cho tao, để tao tặng mày một đấm trước đã(*).” Không biết Trình Gia Nhiên vào cửa văn phòng từ lúc nào, Ngô Hy Đinh nghiêng người nhìn ra sau, ồ “quần chúng ăn dưa” cũng không ít nhỉ.
(*) Trong tiếng trung cách xưng hô giữa mọi người đều là 你–我, không có phân định rạch ròi như kiểu tớ-cậu, tao-mày, mình-bạn như tiếng việt. Vậy nên mình vẫn giữ nguyên cách xưng hô mày-tao này mặc dù hai đứa đầu heo kia đang ở trước mặt cô giáo nha.
Giang Hòe thốt lên một cậu: “Đúng là tự chuốc lấy khổ.
Thường Hạ và Đoàn Nhu thì cười từ đầu tới cuối.
Kì Ôn Ngôn đúng là cũng có chút sợ sợ: “Mày đường đường là hội trưởng CLB Học sinh sao mà cũng mắc khuynh hướng bạo lực giống Đoàn Nhu thế hả?”
Trình Gia Nhiên cười gằn một tiếng, lặp lại câu Đoàn Nhu từng nói: “Người- bị-đánh-chỉ-có-thể-là-mày!”
Ngô Hy Đinh bó tay với đám thiếu niên này, nếu để lãnh đạo phát hiện cô để cho học sinh trêu đùa nhau ầm ĩ thế này, khéo cô mất việc cũng nên (*)
(*) Tiếng trung là 炒鱿鱼 (Xào mực): Một cụm từ lóng cực kỳ phổ biến trong tiếng Trung, có nghĩa là bị sa thải hoặc đuổi việc. Hình ảnh miếng mực khi xào sẽ cuộn tròn lại giống như việc người ta cuốn gói đồ đạc để rời đi.
“Muốn đánh ra ngoài đánh, lát nữa tới tiết tiếng anh đừng để tôi thấy hai anh thương tích đầy mình vào học là được.” Ngô Hy Đinh cảm thấy bản thân đã quá nhân từ rồi.
Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên trố mắt nhìn nhau….
Môn tiếng anh ngày hôm nay có tổng cộng ba tiết.
Ngô Hy Đinh dành nửa tiết để chữa bài thi. Sau khi giảng xong, cô đứng trên bục giảng, hạ mành máy chiếu xuống, cười nói: “Lần này lớp ta đều biểu hiện rất xuất sắc, cho các em chút phần thưởng.”
“Phần thưởng này rất đặc biệt, chỉ có thể nói là “ngàn năm có một”, cũng có thể nói là sẽ không xảy ra lần thứ hai.”
Kỳ Ôn Ngôn nhấn mạnh từng chữ: “Nghe cô nói một hồi, cứ như chưa nghe gì(*).”
(*) Câu gốc là : 听君一席话,如听一席话
Ngô Hy Đinh cười gượng hai tiếng, học sinh cô dạy dỗ đúng là rất biết cách “phá đám”. Kì Ôn Ngôn từ lớp 10 đến lớp 12, tiết Tiếng Anh nào cũng phải lanh chanh đối đáp vài câu mới chịu được.
“Kì Ôn Ngôn, em chưa nếm đủ nắm đấm của Trình Gia Nhiên nên giờ muốn nếm thử của cô phải không?”
Kì Ôn Ngôn: “Không phải chứ, sao mọi người ai ai cũng có xu hướng bạo lực với em thế này… Chẳng lẽ nói thật cũng là sai sao…”
“Vậy thưa cô, rốt cuộc phần thưởng là gì ạ?” Dư Hiểu Viễn ngồi hàng ghế đầu, ngẩng đầu lên hỏi.
“Các bạn học ở hàng ghế sau cứ ngồi dồn lên phía trước đi, chúng ta cùng tụ họp để xem một bộ phim điện ảnh khác biệt.”
Lời vừa dứt, cả lớp đều bùng nổ. Theo lẽ thường, là học sinh lớp 12, mỗi một môn học đều cần phải tranh thủ thời gian, không một phút giây nào được phép lơ là.
“Nhìn thấy những nỗ lực của các em trong suốt nửa học kỳ vừa qua, cô rất xúc động, nên đặc biệt dành ra tiết Tiếng Anh này để cho các em xem phim điện ảnh tiếng Anh. Cả lớp ngồi lại cùng nhau xem một bộ phim thế này, đời người chỉ có một lần thôi, sau này mỗi người một ngả, muốn tụ họp lại sẽ rất khó đấy.”
Sau khi Ngô Hy Đinh nói xong, cũng không biết là ai đã chủ động tắt đèn lớp học, rèm cửa hai bên được kéo lại, cả lớp A khối Tự nhiên chìm vào bóng tối.
Vài bạn học bạo gan lấy điện thoại ra, bật chế độ đèn pin, ngay lập tức thắp sáng cả nửa lớp học.
Ngô Hy Đinh cũng bị luồng ánh sáng này làm cho chói mắt: “Lần này cô coi như không nhìn thấy gì, không có lần sau đâu nhé.”
Có được lời cam đoan này, các bạn học bắt đầu “làm càn” theo ý thích.
Ngô Hy Đinh cũng không muốn quản nữa, dù sao cũng chỉ có một lần, họ muốn sao cũng được.
Ngô Hy Đinh chọn một bộ phim điện ảnh tiếng Anh đến từ Mỹ, tên là —— 《Mưu cầu hạnh phúc》 (The Pursuit of Happyness) (*).
(*) The Pursuit of Happyness là một bộ phim chính kịch của Mỹ dựa trên câu chuyện gần một năm ròng rã đấu tranh với tình trạng vô gia cư của Chris Gardner. Được đạo diễn bởi Gabriele Muccino, bộ phim có sự tham gia của Will Smith trong vai Gardner, một nhân viên bán thiết bị y tế nhiều lúc vô gia cư và đang muốn trở thành nhà môi giới chứng khoán.

Bộ phim bắt đầu.
Thường Hạ và Đoàn Nhu ngồi ở hàng ghế sau đã chuyển lên phía trên một hàng. Đúng là có duyên, vừa chuyển đã chuyển đến ngay cạnh Giang Hòe, Thường Hạ theo bản năng đưa mắt nhìn vào ngăn bàn của cậu.
Hai cây kẹo mút Alpenliebe kia đã biến mất rồi, là bị cậu vứt đi hay là bị cậu ăn rồi? Hay là do có quá nhiều người tặng kẹo cho cậu nên cậu đã đem cho người khác dùng rồi?
Thường Hạ nghĩ về những chuyện này không theo hướng tích cực cho lắm.
“Nhìn gì thế?” Thiếu niên bên cạnh nghiêng đầu, trong bóng tối không nhìn rõ gương mặt.
Thường Hạ ngồi rất gần, luôn có cảm giác nếu mình cũng nghiêng đầu một chút, hơi thở ấm áp sẽ quẩn quanh bao lấy, khiến cô chẳng còn tâm trí đâu mà xem phim nữa.
Nhưng mà, khoan đã, trong môi trường tối như thế này, sao Giang Hòe có thể nhìn rõ là cô đang nhìn vào ngăn bàn của cậu chứ? Trừ phi cậu luôn chú ý đến cô, nếu không thì… Thường Hạ lắc đầu, tựa lưng lại vào ghế, nói: “Tớ đang xem sao trên người cậu lại có con sâu thế này.”
Giang Hòe tin vào lời nói dối của cô, theo bản năng cúi đầu xuống, thấy không rõ nên lại dùng tay phủi phủi.
Làm gì có con sâu nào, chỉ có nhịp tim không thể kìm nén được mà thôi.
Thiếu niên ngẩng đầu trong bóng tối, thấp thoáng nhìn thấy Thường Hạ đang làm mặt quỷ với mình.
Giang Hòe khẽ hừ một tiếng cười nhẹ, tâm trạng bỗng nhiên được khơi thông một cách kỳ lạ, thậm chí còn có cảm giác vẫn chưa thỏa mãn, thật lạ lùng, trước đây sao cậu không như thế này nhỉ.
Âm lượng bộ phim không lớn, chỉ cần có bạn học nào nói to một chút là sẽ không nghe rõ phim đang nói gì.
Kì Ôn Ngôn rón rén chạy đến phía sau Giang Hòe, huýt sáo hai tiếng, Đoàn Nhu là người quay đầu lại đầu tiên, bị dọa cho giật bắn mình.
Đoàn Nhu hạ thấp giọng hỏi: “Kì Ôn Ngôn, cậu đi đứng không có tiếng động à, hồn tớ bị cậu dọa bay mất rồi đây này.” Cô vừa quay đầu lại đã thấy cậu ta đang đứng từ trên cao nhìn mình với gương mặt đầy vẻ gian tà.
“Đây chẳng phải là sợ làm ồn đến các cậu xem phim sao.” Kỳ Ôn Ngôn cười cười, “Cậu gọi ba người bọn họ một tiếng đi, bảo bọn họ quay đầu lại, tớ chụp tấm hình.”
“Cậu thích chụp ảnh từ bao giờ thế?”
“Ảnh ọt là thứ quý giá lắm đấy, cậu tin không, đến khi chúng mình trưởng thành rồi lật ra xem lại, chắc chắn sẽ cảm động đến mức nước mắt lưng tròng cho mà xem.”
Đoàn Nhu không nói gì, không nói gì tức là đã thừa nhận. Cô vỗ vỗ vai mấy người bọn họ, ra hiệu cho họ quay đầu lại. Kì Ôn Ngôn cố ý không đợi họ kịp phản ứng, nhanh tay bấm máy một cái rồi kết thúc công việc.
Trình Gia Nhiên còn chưa kịp hiểu cậu ta đang làm gì thì Kì Ôn Ngôn đã quay về chỗ ngồi, vắt chân chữ ngũ, thong dong tự tại mà xem phim.
Bầu không khí mọi người quây quần bên nhau xem phim trong lớp học thực sự rất yên bình và tốt đẹp, không ai nỡ phá vỡ cảm giác này. Kì Ôn Ngôn cầm điện thoại ghi lại sự thay đổi biểu cảm trên khuôn mặt của rất nhiều người, ngay cả Ngô Hy Đinh cũng không thoát được.
Làn gió nhẹ ngoài cửa sổ đã mang theo hơi thở của mùa thu, nó còn mưu đồ xuyên qua khe hở của rèm cửa thổi vào lớp học, giúp cái nóng nực của mọi người tan biến đi vài phần.
“Cậu có ăn dưa lưới không?” Giang Hòe bỗng nhiên thốt ra một câu hỏi Thường Hạ.
Mắt Thường Hạ nhìn về phía trước, nghi hoặc đáp : “Dưa lưới ư? Cậu còn mang dưa dưới tới lớp hả?”
Giang Hòe bị logic suy nghĩ của cô làm cho phì cười: “Không phải, là giáo viên toán cho tớ, có hai miếng, cho cậu ăn một miếng.”
“Giáo viên toán cho cậu? Tốt vậy sao?” Thường Hạ cảm thán.
“Thành tích ưu tú mà, phần thưởng đấy.” Giang Hòe đáp.
“Cậu không cho đám Kì Ôn Ngôn à?” Thường Hạ đáp
Giang Hòe phát hiện, trong đầu cô dường như chứa mười vạn câu hỏi tại sao, rốt cuộc cô có để miếng dưa lưới này “vào mắt” không đây.
“Người gần có phần, vì cậu đang ở gần tớ nhất.”
Thường Hạ giơ tay, đưa về phía cậu: “Vậy cậu đưa tớ đi, tớ giúp cậu ăn một miếng.” Chẳng ai biết sau khuôn mặt bình lặng như mặt hồ của cô là tiếng lòng đang không ngừng “diễn xuất” hàng ngàn cảnh phim.
Giang Hòe đặt miếng dưa lưới lên tay cô, lại nhiều lời hỏi thêm một câu: “Cậu thích ăn loại quả gì?”
“Tớ thích đào mật.” Thường Hạ đáp theo bản năng mà không nghĩ ngợi gì.
Thường Hạ nghĩ cậu chỉ hỏi cho có thôi, không ngờ rằng Giang Hòe đã nhớ rõ trong lòng.
Bộ phim điện ảnh chiếu được già nửa, khi sắp tới đoạn kết, có rất nhiều bạn học đã xúc động tới độ nước mắt đầy mặt.
Thường Hạ vẫn luôn xem rất nghiêm túc, chốc chốc lại lấy giấy lau đi dòng nước mắt sắp chực trào, không muốn để người khác nhìn thấy cô cũng “nước mắt tèm lem.”
Đoàn Nhu thì không giống cô, vì tính cách cô nàng vốn hào sảng, thẳng thắn nên khi khóc cô nàng cũng vậy, gào khóc quá trời.
Bộ phim kết thúc, ánh đèn được bật lên, rèm cửa được mở lại. Có rất nhiều vạt nắng to nhỏ khác nhau chiếu vào lớp học, mọi người đều nhìn thấy Ngô Hy Đinh tuôn trào nước mắt.
Những bộ phim điện ảnh truyền cảm hứng kiểu này, dù có xem bao nhiêu lần cũng vẫn sẽ xúc động không thôi.
Do là sau khi xem hết bộ phim vẫn chưa kết thúc tiết tiếng anh. Sau khi cô Ngô an ủi và ổn định cảm xúc của mọi người xong liền chọn ra vài bạn học sinh lên phát biểu cảm nghĩ.
Trong đó có Giang Hòe và Thường Hạ.
Thường Hạ đứng dậy, não bộ cố gắng “tua lại” một lượt bộ phin, cô nhớ rõ nét nhất một câu nói trong đó. Cho nên, cô dùng một giọng đọc trôi chảy, trong trẻo bằng tiếng anh lặp lại.
“You got a dream, you gotta protect it. People can’t do something themselves, they wanna tell you you can’t do it. If you want something, go get it. Period.” — “Con có một ước mơ, con phải bảo vệ nó. Những người không tự làm được điều gì đó, họ sẽ muốn nói với con rằng con cũng không làm được. Nếu con muốn điều gì, hãy đi mà đạt lấy nó. Chấm hết.”
Giấc mơ là thứ rất xa vời, nhưng nếu chúng ta chỉ giậm chân tại chỗ, thì sẽ chẳng đạt được gì cả
Trong giọng đọc của Thường Hạ như mang sức mạnh, cô là một người rực rỡ như vậy, vậy thì việc thực hiện giấc mơ chắc chắn sẽ không phụ bạc cô.
Giang Hòe cũng đã xem rất chăm chú, rồi cậu cũng học theo Thường Hạ, nói ra một câu tựa như cổ vũ bản thân lại như cổ vũ tất cả.
“Don’t ever let somebody tell you, you can’t do something, not even me.” —- “Đừng bao giờ để bất kỳ ai bảo rằng con không thể làm được điều gì đó, kể cả là bố đi chăng nữa.”
Cuộc đời của tôi, dựa vào cái gì mà để người khác điều khiển nó?
Giang Hòe ngồi xuống, nhìn Thường Hạ một cái, sau khi hai ánh mắt chạm nhau, cả hai đều không hẹn mà nở nụ cười.
Ngô Hy Đinh rất tán thưởng khen ngợi, xem ra bộ phim điện ảnh này các bạn học đều đã xem hiểu rồi.
“Đừng quên nở rộ thành hoa, vì đó là giấc mộng khi bạn vẫn còn là hạt mầm chưa nhú, thời gian cách kì thi đại học diễn ra không còn nhiều nữa, cố lên, đừng ai khiến cô thất vọng đó nhé.” Ngô Hy Đinh nói.
Những ngày tháng về sau của họ đều sẽ là một tương lai rộng mở, đầy hứa hẹn.
Tác giả có lời muốn nói:
Bộ phim điện ảnh này mọi người từng xem qua chưa? Hồi đó lúc tôi xem xong thực sự là nước mắt tèm lem, bầu không khí của bộ phim ấy thực sự là rất hay rất đẹp!!!
Đừng quên nở rộ…. đoạn này tới từ MXH mà tôi đọc được.
(Thích cách hành văn của Dưỡng nhắm nhắm chị ơi)

Leave a comment