Chương 21

Chương 21: Đó là vì tuổi trẻ có dũng cảm, thanh xuân không hối tiếc.

​Thoát khỏi cái nóng nực của mùa hè, mùa thu đã lặng lẽ gõ cửa. Những chiếc lá khô quấn quýt cùng làn gió, cảnh sắc ngập tràn khắp trường Trung học số 7 Nam Du. Trên những cành cây trơ trụi không còn một chiếc lá ngô đồng nào, ngay cả những bông hoa trong bồn cũng theo đó mà héo tàn.

​Ngoài cửa sổ, ánh nắng vẫn tươi đẹp như cũ, nhưng tâm trí của các học sinh lớp A khối Tự nhiên từ lâu đã bay tận đến cuộc thi chạy tiếp sức của khối 12 vào chiều nay.

​Đến lúc đó, toàn thể giáo viên và học sinh trong trường sẽ cùng nhau theo dõi.

​Phải nói rằng, đãi ngộ của khối 12 khóa này thực sự rất tốt. Trước đây, ngoại trừ buổi tiệc tối Tết Dương lịch là học sinh khối 12 được phép tham gia, còn lại mọi hoạt động khác đều bị cấm tuyệt đối. Chẳng biết là vị “thần thánh” nào đã mặt dày năn nỉ mãi mới giành được một cơ hội quý báu như thế này.

​”Kì Ôn Ngôn, cậu còn nhúc nhích thử nữa xem. Tớ nhìn sang trái thì cậu dịch sang trái, tớ nhìn sang phải thì cậu lại dịch sang phải, cậu cố tình đối đầu với tớ đúng không?” Đòan Nhu bực bội nói.

​”Tổ tông của tớ ơi, sau gáy tớ có mọc mắt đâu, làm sao biết được cậu muốn nhìn hướng nào.” Kì Ôn Ngôn đáp lại bằng giọng khô khốc.

​”Cậu bị tăng động à?” Đoàn Nhu chống cằm, gương mặt hiện rõ vẻ ‘vô vọng với cuộc đời’.

​Kỳ Ôn Ngôn tựa lưng vào ghế, khẽ nghiêng đầu nói: “Tớ đây là đang khởi động gân cốt để chuẩn bị cho trận đấu chiều nay đấy.”

​”Thời gian còn dư dả, cậu cứ chuẩn bị cho kỹ vào.” Giang Hòe, người đang cúi đầu viết lách, bỗng thốt ra một câu. Thường Hạ nhìn thấy khóe miệng cậu ấy khẽ nở nụ cười, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào cuốn sổ tay.

​Kỳ Ôn Ngôn “hừ” một tiếng: “Phân tâm vừa thôi, cậu vừa làm bài vừa nghe lén chúng tớ nói chuyện đấy à.”

​Giang Hòe đặt bút xuống, vươn vai một cái về phía Kì Ôn Ngôn, cười đáp: “Ngại quá, vừa viết xong rồi.”

​Kì Ôn Ngôn: “……” Cậu ta lười chẳng buồn chấp hai người này, bèn quay đầu lại hỏi Thường Hạ: “Thế nào rồi Thường Hạ, có tự tin chạy lượt đầu tiên không?”

​Thường Hạ suýt chút nữa thì sặc nước bọt. Cô chỉ tay vào mình, cười gượng: “Tớ chạy lượt đầu á?”

​”Vậy tớ chạy lượt thứ hai.” Đòan Nhu tiếp lời.

​”Vậy lượt thứ tư để dành cho A Hòe, tao chạy lượt thứ ba.” Kỳ Ôn Ngôn nói.

​Khoan đã, sao cứ thế mà quyết định luôn rồi? Không ai nhận ra câu vừa rồi của cô là câu hỏi à? Thường Hạ dở khóc dở cười, hình như cô cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.

​Giang Hòe hững hờ đáp: “Tao thế nào cũng được.”

​Cuộc thi chạy tiếp sức đầy phấn khích sắp sửa bắt đầu.

​Mùa thu, ba giờ chiều, học sinh cả khối Trung học cơ sở và Trung học phổ thông của trường Số 7 Nam Du cùng ngồi lại với nhau để theo dõi những trận đấu nảy lửa.

​Nội dung thi đấu khá đơn điệu, các lượt thi của khối Trung học cơ sở diễn ra rất nhanh. Mọi người đều đang chờ đợi xem khối 12 – khối lớp nhận được sự phá lệ năm nay – sẽ thể hiện trình độ như thế nào.

​Trình Gia Nhiên đang ngồi ở vị trí bàn trọng tài, tay xoay bút, bỗng nhiên cây bút bị ai đó giật mất mà không rõ lý do. Cậu vừa quay đầu lại thì thấy Kì Ôn Ngôn đang khoanh tay đứng đó, nổi bật nhất là trên trán cậu ta có đeo một chiếc băng đô màu đỏ.

​Đòan Nhu với mái tóc dài buông xõa đứng sau lưng Kỳ Ôn Ngôn, cô nàng nhìn cậu ta bằng ánh mắt như đang nhìn một kẻ ngốc, và tất cả những điều này đều lọt vào mắt Trình Gia Nhiên.

​”Tìm tao có việc gì trọng đại thế?”

​”Mày chẳng phải là Chủ tịch CLB học sinh sao? Một lát nữa chắc có mấy bài viết cổ vũ để đọc đúng không?” Kỳ Ôn Ngôn tìm đúng “cửa sau” rồi.

​Trình Gia Nhiên nhướng mày: “Đúng thế, mày quả là biết chọn bạn mà chơi đấy. Bên tao còn phải sàng lọc các bài viết cổ vũ, nhưng mày thì khác, được đặc cách miễn thẩm định luôn, đủ nghĩa khí chưa!” Cậu đứng dậy vỗ vai Kì Ôn Ngôn.

​Đoàn Nhu nói: “Mấy bài viết cổ vũ này đều là do Dư Hiểu Viễn viết đấy, cậu thật sự nghĩ Kì Ôn Ngôn có được tài văn chương tốt như thế sao?”

​Kì Ôn Ngôn: “…… Cậu đừng có mà suốt ngày cà khịa tớ.”

​Giọng Đoàn Nhu cao vút: “Lần này không gọi là ‘tổ tông’ nữa à?”

​Kỳ Ôn Ngôn: “Tổ tông, được rồi chứ? Sến súa chết đi được.”

​”Muốn khoe tình cảm thì cút sang một bên, thấy tao độc thân nên dễ bắt nạt đấy à?”

Trình Gia Nhiên trợn mắt.

Đoàn Nhu và Kì Ôn Ngôn trố mắt nhìn nhau, đồng thời cười gằn, lại đồng thanh mà đáp: “Ai thèm thích cậu ta!”

Trình Gia Nhiên giơ tay xin hàng.

Sau khi Trình Gia Nhiên nhận lấy những bản thảo cổ vũ mà họ mang đến thay cho Dư Hiểu Viễn, cậu vẫn còn thấp thoáng nghe thấy tiếng cãi nhau của hai người họ, mỗi người một câu không chịu nhường ai ở phía cầu thang không xa.

​Kì Ôn Ngôn cười rạng rỡ, đầy mong đợi nhưng cũng có chút không chắc chắn mà nói với Đoàn Nhu: “Tổ tông à, thật sự thích tớ thì cứ nói thẳng ra đi mà.”

​”Tớ thích cậu? Mắt tớ bị mù rồi chắc.” Đoàn Nhu dừng bước, cảm thấy cơn nóng nảy này chẳng biết trút vào đâu, thế là bèn giẫm mạnh lên chân Kì Ôn Ngôn một cái cho bõ tức.

​”Cậu không thích tớ.” Kỳ Ôn Ngôn bị giẫm một cái nhưng vẫn cười híp mắt, “Vậy tại sao tai cậu lại đỏ lên thế?”

​”Dị ứng.”

​”Thế thì đi bệnh viện.”

​”Không có tiền.”

​”Tớ đưa tiền cho cậu.”

​Đoàn Nhu hung dữ lườm cậu một cái: “Tớ lười đi.”

​”Tớ cõng cậu đi.”

​Lúc này, không chỉ tai Đoàn Nhu đỏ, mà ngay cả đôi gò má trắng ngần cũng ửng hồng.

​”Kì Ôn Ngôn, cậu ngứa đòn à? Miệng lưỡi ngứa ngáy quá phải không, có muốn tớ lấy cái tay gãi cho cậu không?”

​”Mặt cậu đỏ rồi kìa.”

​”Đấy là do nóng!”

​Cứ thế, hai người vừa đi vừa cãi nhau suốt dọc đường quay về lớp A khối Tự nhiên.

​Khi Thường Hạ nhìn thấy Đoàn Nhu, cô còn tưởng như gò má của Đoàn Nhu bị ai đó nhét vào hai quả táo. Nhìn sang Kì Ôn Ngôn, đuôi mắt cậu ta lại ửng đỏ, trông cứ như vừa bị ai bắt nạt xong.

​Ôi, chẳng biết là ai bắt nạt ai nữa.

​”Hai người vừa mới đi đánh nhau đấy à?” Giang Hòe nhìn sự mệt mỏi của cả hai.

Kì Ôn Ngôn vẫn còn sức để nói: “Chỉ là chút công phu mồm mép thôi mà, tớ làm sao có thể ra tay đánh con gái được, chỉ có người ta nhảy qua đánh tớ thôi!”

​”Đồ nhát gan.” Đoàn Nhu mỉa mai một câu.

​”Đây gọi là ga lăng.” Kì Ôn Ngôn đáp.

​”Cậu sẽ không đứng ngây ra đó cho người ta đánh đấy chứ?”

​”Cái đó còn phải xem đó là ai đã.” Kì Ôn Ngôn cúi đầu cười cười, chống ngược tay lên ghế băng huýt sáo, dáng vẻ vô cùng phóng khoáng. Chỉ bằng một câu nói đơn giản, cuối cùng Đoàn Nhu cũng nở nụ cười khi cậu không nhìn thấy, đôi mắt lộ vẻ đắc ý.

​Thường Hạ, Giang Hòe, Đoàn Nhu, Kì Ôn Ngôn ngồi cùng nhau, e rằng đây là phong cảnh đẹp nhất trong buổi thi đấu này. Trường Trung học số 7 Nam Du thường không quản lý việc học sinh sử dụng điện thoại trong các hoạt động, vì vậy, những nam sinh nữ sinh đi ngang qua, ai bạo dạn thì đứng gần một chút để chụp, ai không đủ dũng khí thì lén lút chụp từ trong góc.

​Thường Hạ hơi mất tự nhiên dời tầm mắt đi, cô vừa nghiêng đầu, chóp mũi đã lướt qua ống tay áo của Giang Hòe. Cô giống như một chú hươu nhỏ bị hoảng sợ, ngẩn người mất vài giây mới chậm chạp ngả người ra sau, động tác nhẹ đến mức không ai phát hiện ra.

​Giang Hòe đang mải trò chuyện với Kì Ôn Ngôn, không nhận ra hương quýt trên quần áo mình đã bị cuốn đi mất một phần bởi cô.

​Ai cũng biết mùa thu ở Nam Du cứ đến chiều là nóng không chịu nổi, cũng chẳng biết lớp nào vừa bùng nổ tiếng reo hò. Kem vị đậu xanh mà giáo viên chủ nhiệm mang đến ngọt thanh, Coca mỗi người một lon, những thứ này khiến người xem không khỏi ngưỡng mộ.

​”Này này này, Lục Hy Triệt, mày đi chậm lại chút, tao theo không kịp!” Chu Tồn Thanh hét lớn phía sau anh.

​Lục Hy Triệt chậm bước lại, quay đầu, nhíu mày nói: “Tao có bắt mày đến xem tao thi đấu đâu? Mày không lo nằm yên trong bệnh viện đi, còn ra đây thể hiện cái gì?”

​Lục Hy Triệt xưa nay vốn thích nói lời nặng nề, Chu Tồn Thanh từ lâu đã quen rồi. Cái người này ấy mà, nếu không để ý thì cậu ta có cạy miệng cậu cũng chẳng xong. Nhưng một khi đã cực kỳ để ý, thì sẽ giống như hiện tại, thái độ không chút thân thiện nào.

Nói cho cùng, đó là một loại cảm giác không thể đồng cảm cho nhau được.

Châu Tồn Thanh nói “Tao vẫn còn khỏe như vâm, không có việc gì thì cứ nằm ở bệnh viên suốt làm cái quái gì? Tao mà còn không ra tắm nắng, sau này không có cơ hội tắm nữa đâu.”

“Tao đã nói mày đừng có nói mấy lời xui xẻo thế rồi còn gì?” Lục Hy Triệt đã cảnh cáo cậu ta nhiều lần mà cậu ta vẫn ‘điếc không sợ súng’.

Châu Tồn Thanh xoa xoa tay, nhướn mày hỏi “Lục Hy Triệt mày chạy lượt thứ mấy?”

“Đầu tiên.”

“Ổn đấy, vậy rồi mày chạy thi với ai?”

Lục Hy Triệt đang đứng nghiêng người bên cậu ta bỗng dưng ngẩng đầu, hai mắt sáng ngời, “Tao chỉ biết là có lớp A khối Tự nhiên thôi.”

Gương mặt của cô gái thanh thuần xinh đẹp ấy đang hiển hiện trong mắt cậu, giữa hai người họ cách một đoạn đường chạy, Thường Hạ không nhìn qua hướng này mà đang đỡ mặt, lắng nghe bạn bè bên cạnh nói chuyện.

“Châu Tồn Thanh, kĩ thuật chụp ảnh của mày thế nào?”

Châu Tồn Thanh nghi hoặc nhìn cậu, nhưng vẫn đáp “Cũng tàm tạm.”

“Vậy mày giúp tao chụp một bức.” Lục Hy Triệt cười nói.

Châu Tồn Thanh nhận lấy điện thoại từ Lục Hy Triệt trong sự ngơ ngác.

“Mày di máy lên trên, chụp lấy nửa người là được.” Lục Hy Triệt giục giã, “Mày chụp nhanh lên, nhanh lên.”

Châu Tồn Thanh nhìn chằm chằm màn hình, ánh mắt bỗng bắt gặp một bóng hình. Cậu ta lập tức hiểu rõ Lục Hy Triệt đang muốn “lưu giữ” lại cái gì.

“Chụp được chưa?”

“Ok rồi.”

Lục Hy Triệt nhận lại máy, cậu nhìn bản thân trong ảnh mang nụ cười hơi cứng đờ, nhưng nét mặt vẫn lạnh lùng, hai tay đút túi trông có nét vô lại, nhìn lại cả tổng thể bức ảnh, vậy thì nụ cười cứng ngắc kia không xem như là một bức ảnh hỏng, ngược lại lại tô thêm nét lạnh lùng.

“Tao chụp cả cô ấy rồi đấy, mày thử nhìn kĩ xem.” Châu Tồn Thanh có lòng nhắc nhở cậu.

Lục Hy Triệt phóng to bức ảnh, Châu Tồn Thanh nói không sai, cô không những đã lọt vào bức ảnh mà còn ma xui quỷ khiến thế nào nhìn về phía này. Trái tim của Lục Hy Triệt run rẩy, không dám quay đầu nhìn xem hiện tại cô đang nhìn gì. Cậu hoảng loạn kéo lấy cánh tay Châu Tồn Thanh lôi đi “Đi thôi, qua chỗ điểm danh.” Lục Hy Triệt sợ rằng cô sẽ phát hiện ra bí mật của cậu mất.

“Ê ê ê, không nhìn thêm tí nữa hả?” Châu Tồn Thanh cười ngặt nghẽo.

“Không nhìn nữa!” Lục Hy Triệt nói khẽ.

Không qua bao lâu sau, loa phát thanh liền dậy lên thông báo: “Xin mời các bạn học sinh khối dự thi lớp 12 vui lòng tập trung tại khu vực điểm danh.”

Kì Ôn Ngôn bỏ áo cầm trên tay xuống, ôn hòa nhắc nhở mọi người: “Đi thôi!”

Bốn người đứng dậy cùng nhau đi xuống. Trong quá trình chờ đợi, họ không cầm điện thoại để xem bài đăng trên diễn đàn trường nên không biết rằng, trong cuộc thi chạy tiếp sức này, bốn người họ được quan tâm tới mức nào.

[Rốt cuộc thì ông trời cũng đã cho mị theo dõi một cuộc thi mà người dự thi vừa có nhan sắc vừa có tài năng này rùi!!!!!]

[Tui cược lớp A khối tự nhiên thắng chắc!]

[Tui theo lầu trên!]

[Tui cứ nghĩ Thường Hạ thuộc phái người đẹp yên tĩnh, ai dè đâu cổ đẹp theo kiểu đầy sinh lực zậy á.]

[Nói không chừng cổ hai nhân cách thì sao hahahahahaha]

………

Bình luận trên diễn đàn không ngừng được làm mới.

Bốn người đi tới dưới bậc đài chủ tịch, làm tốt công tác làm nóng người.

“Thường Hạ ơi cố lên, người chạy đầu tiên thực sự rất quan trọng, tớ tin tưởng cậu!” Kì Ôn Ngôn làm động tác dãn cơ ép chân, mang dáng vẻ “bắt buộc phải thắng.”

Còn Giang Hòe chỉ nói “An toàn là trên hết, cố hết sức là được.” Cậu vừa nói xong thì bị trọng tài lôi đi qua bên khu vực tập trung của lượt chạy thứ tư.

“Bé cưng đừng căng thẳng, quan trọng là ở tham gia thôi! Nhưng mà tớ cũng tin tưởng cậu!” Đoàn Nhu hào sảng khoác vai cô, giúp cô cổ vũ tinh thần.

Sân chạy tiêu chuẩn là 400m 1 vòng, cho nên phải đợi lượt người đầu tiên chạy xong, lượt người thi thứ hai mới có thể tiến tiến vạch xuất phát để làm công tác chuẩn bị.

Thường Hạ đứng tại làn chạy số 7, Lục Hy Triệt đứng tại làn chạy số 8. Khi nhìn thấy cậu, cô nở nụ cười tươi rói, không ngờ rằng cô và cậu lại được phân vào cùng một nhóm.

Lần thi chạy tiếp sức 4x400m này là nội dung nam nữ phối hợp, vì vậy lượt chạy đầu tiên có cả nam và nữ, mọi người đều không ai nhường ai.

Trước khi bắt đầu chạy, Lục Hy Triệt nhìn về phía đường cong phía trước, mỉm cười hỏi Thường Hạ: “Nếu như cậu thắng trong trận này, cậu sẽ vui chứ?”

Thường Hạ nắm chặt tay đáp “Tớ thắng tớ sẽ không vui đâu, nhưng mà.” Cô nghiêng đầu nhìn ba người còn lại đứng cách đó không xa. Trong đó Giang Hòe đã mặc chiếc áo màu cam dành cho lượt chạy nước rút cuối cùng. Họ mỉm cười vẫy tay với cô, Thường Hạ cũng cong khóe môi, kiên định nói “Nhưng, nếu chúng tớ thắng thì tớ sẽ rất vui.”

Hóa ra, sức mạnh của tình bạn lại có thể lớn tới vậy.

Lục Hy Triệt cúi đầu cười tự trào. Cậu thật sự rất ngưỡng mộ cô có thể thắng thắn nói ra câu này tới vậy.

“Lục Hy Triệt, đừng có thần người ra nữa, sắp thi rồi kia kìa!” Châu Tồn Thanh đứng ở bên góc sân chạy nói với ra với cậu.

“Biết rồi, Châu Tồn Thanh, giữ lại chút sức, đừng có gọi cả tên lẫn họ của tao ra nữa!” Lục Hy Triệt nói rất to, những bạn học bên cạnh đều có thể nghe thấy. Khi ba chữ “Châu Tồn Thanh” lọt vào tai Thường Hạ.

Cô bỗng đột ngột quay đầu nhìn về phía đó.

(Hôm Thanh bảo từng ở Lâm Thành là mình ngờ ngợ khéo Hạ có quen biết rồi, ai dè biết thật =)) )

Châu Tồn Thanh cũng có dáng người cao ráo, diện mạo tuy không quá xuất chúng nhưng được cái sạch sẽ, sáng sủa. Đôi mắt cậu ta sáng ngời, như thể có những vì sao trú ngụ bên trong. Thường Hạ cảm thấy gương mặt này có chút quen thuộc nhưng lại không nhớ nổi đã gặp ở đâu. Tuy nhiên, cái tên này thì hồi còn ở Lâm Thành, cô đã nghe Diệp Tuệ nhắc đến vài lần.

Tiếng còi báo hiệu vang lên, bây giờ tạm thời không phải lúc nhớ lại chuyện ngày trước, Thường Hạ thu hết lại suy nghĩ, cố gắng chạy hết sức mình.

“Ba, hai….”

Lục Hy Triệt liếc nhìn Thường Hạ lần cuối, cô rất chuyên chú không hề bị phân tâm. Thảo nào cậu đã lén nhìn cô rất nhiều lần mà cô không hề nhận ra.

“Một!”

“Đoàng” một tiếng, cuộc thi bắt đầu.

Một cuộc thi nhận được sự quan tâm của tất cả mọi người, hầu như tất cả các bạn học đều nhoài người lên lan can để xem, reo hồ cổ vũ cho những người đang thi.

Thường Hạ là người chạy nhanh nhất trong nhóm nữ sinh tham gia, nhưng cô vẫn bị tụt lại một đoạn khá xa so với Lục Hy Triệt. Lục Hy Triệt đang ở vị trí dẫn đầu, duy trì ưu thế rất tốt. Trong cơn gió thu lùa vào bộ đồng phục trường, Thường Hạ không nghe thấy bất cứ âm thanh nào khác, ngay cả đài phát thanh đang phát nhạc gì cô cũng không hay biết, chỉ mải miết lao về phía trước.

​Khi chạy ngang qua khu vực tập trung của lớp A khối Tự nhiên, Dư Hiểu Viễn ra sức hét lớn: “Hạ Hạ à! Cố lên! Xông lên!” Sự dẫn dắt của lớp trưởng ngay lập tức khơi dậy tinh thần đoàn kết đồng lòng của các bạn học.

​Ngay cả Ngô Hy Đinh cũng lo lắng đến mức dậm chân, dõi mắt nhìn theo bóng lưng gầy gò nhưng tràn đầy hy vọng ấy.

​Giang Hòe nheo mắt, ánh nhìn thủy chung vẫn luôn đuổi theo cô. Thường Hạ rất được hoan nghênh, chạy đến đâu là tiếng hò reo ở đó vang dội nhất. Cô nhanh chóng điều chỉnh nhịp thở, bứt tốc ở đoạn đường cong, cố gắng hết sức để giành giật thời gian cho đồng đội.

Đòan Nhu đã chuẩn bị sẵn sàng, làn gió thu mát rượi thổi tung mái tóc dài như thác đổ của cô. Khi không cười, ánh mắt cô sắc sảo, gương mặt toát lên vẻ anh khí, xinh đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt. Cô đưa tay ra sau, cơ thể đổ về phía trước, sẵn sàng bứt phá.

​Mái tóc đuôi ngựa buộc cao của Thường Hạ đã bị lỏng. Sau khi hoàn thành việc giao gậy tiếp sức với Đòan Nhu, cô mệt đến mức phải đứng sang một bên, chống tay lên đầu gối thở dốc.

​”Lợi hại thật đó Thường Hạ, vậy mà cậu lại vượt qua được cả nam sinh.” Lục Hy Triệt ngửa đầu uống nước, lồng ngực hơi phập phồng theo nhịp thở.

​Lúc nãy Thường Hạ đang ở vị trí thứ hai, Đòan Nhu vẫn duy trì được tốc độ đó và hiện tại vẫn giữ vững vị trí thứ hai. Lục Hy Triệt đưa cho cô một chai nước khoáng vừa mới vặn nắp, Thường Hạ khô cả họng, không nói nên lời, trong lòng chỉ muốn thấm giọng một chút.

​Cô đón lấy chai nước, gật đầu ra hiệu cảm ơn.

“Uống chậm thôi, kẻo sặc đấy.” Lục Hy Triệt vẫn còn đủ sức để mỉm cười.

​Thường Hạ gật gật đầu. Tuy mệt rã rời nhưng cô vẫn ngước mắt dõi theo bóng hình với mái tóc dài bay trong gió đang không ngừng đuổi theo phía trước. Đoàn Nhu đã chạy được hơn nửa vòng, bước chân cô ấy vững chãi, mang theo khả năng có thể đột phá mọi giới hạn, Kì Ôn Ngôn đã sẵn sàng, chiếc băng đô đỏ rực trở thành điểm nhấn sống động trên sân tập ngày thu.

​Chỉ một giây trước khi giao gậy, Đòan Nhu đã thành công san bằng khoảng cách với lớp C khối Xã hội.

​Kì Ôn Ngôn nắm chặt lấy gậy tiếp sức, vừa xoay người đã dùng hết sức bình sinh, giống như một con ngựa hoang đứt dây cương, không gì kiềm nổi.

​Khi Đòan Nhu đi tới tìm Thường Hạ, Lục Hy Triệt vốn đang đứng bên cạnh cô từ sớm đã chẳng thấy bóng dáng đâu.

​”Sướng, quá sướng luôn! Cậu có biết lúc tớ chạy qua bên đó, bọn họ gọi tên tớ cuồng nhiệt đến mức nào không?”

​”Cậu là ‘nữ đại ca’ của Trung học số 7 Nam Du mà, cậu không nổi tiếng thì ai nổi tiếng nữa?” Thường Hạ nói. Nhịp thở của cô dần bình ổn trở lại, hai người họ lui ra vòng ngoài đường chạy, tiếp theo chỉ còn chờ màn thể hiện của hai người kia.

​Kỹ thuật chạy của Kì Ôn Ngôn khiến người ta không thể chê vào đâu được, cậu ấy đã bứt tốc hơn nửa vòng và tạo ra một khoảng cách nhỏ với người thứ hai. Đoàn Nhu nhìn cậu nghiến răng nghiến lợi, rõ ràng là đã mỏi nhừ chân rồi, nhưng cậu vẫn càng chạy càng nhanh. Lúc này, giọng nói của Trình Gia vang vọng trên loa phát thanh trường.

​”Bản tin sau đây đến từ lớp A khối Tự nhiên lớp 12.” Giọng nói trầm thấp vang vọng khắp sân tập rộng lớn, nhịp trống của bài hát vừa vặn khớp với từng bước chân của cậu.

​Chàng trai mặc bộ đồ bứt tốc màu cam khẽ mỉm cười ngược sáng, ánh nắng rực rỡ chiếu rọi vẻ kiêu hãnh và nhiệt huyết của tuổi trẻ. Khoảnh khắc giao gậy tiếp sức, lá khô trên mặt đất bị gió cuốn lên xào xạc, tựa như đang reo hò cho niềm đam mê bất diệt.

​Nụ cười phóng khoáng của thiếu niên trong mùa thu này sáng rực như muôn vàn tinh tú, rơi thẳng vào lòng người đầy nhiệt thành.

​”Mồ hôi thấm đẫm vai áo đồng phục, tôi cầm bút vẩy mực nhuộm cả trang giấy. Bạn đang chạy, tôi đang nhảy vọt, cảnh vật trên đường đua được ống kính thu lại, và nụ cười của các bạn chính là lời hồi đáp tuyệt vời nhất.”

​Giang Hòe chạy ở vị trí dẫn đầu, mồ hôi đầm đìa trên lưng nhưng máu trong người lại đang sục sôi bùng cháy. Cậu sải bước, rực rỡ như vầng thái dương buổi sớm. Một thiếu niên như vậy luôn là tiêu điểm thu hút mọi ánh nhìn, khiến trái tim người ta không khỏi rung động.

​Sân thi đấu lớn là thế, nhưng dường như chẳng chứa nổi giấc mộng của tuổi trẻ. Có người hỏi: “Sao bọn họ lại chạy điên cuồng thế nhỉ?”

Thường Hạ và Giang Hòe bốn mắt nhìn nhau cách một khoảng xa, cô quay đầu lại nói với người bên cạnh Đó là vì tuổi trẻ có dũng cảm, thanh xuân không hối tiếc.”

Cô sẽ mãi mãi không bao giờ quên mình từng có một thời thanh xuân rực rỡ và kiêu hãnh đến thế.

“Tương lai phía trước, phong nhã hào hoa, muôn vàn rực rỡ. Tuổi trẻ ơi, xin bạn hãy dũng cảm tiến bước, không được quay đầu!”

“Chúng tôi đợi bạn ở vạch đích!”

Đây là bản tin của Dư Hiểu Viễn, được Trình Gia Nhiên đọc trên nền nhạc, ngay lập tức nâng tầm cảm xúc lên một đẳng cấp khác.

​Bộ đồ bứt tốc màu cam của Giang Hòe rực rỡ chói mắt, cậu lao lên phía trước nhất, khi sắp chạm vạch đích, chàng trai dang rộng cánh tay như muốn ôm trọn chiến thắng vào lòng. Tiếng reo hò vui sướng tại hiện trường đã lấn át cả tiếng nhạc phát thanh, toàn trường sôi sục vì trận đấu này. Bởi vì thực sự quá ngầu, kể từ lượt chạy đầu tiên của Thường Hạ, lớp A khối Tự nhiên chưa từng bị tụt lại phía sau.

​Thường Hạ, Đòan Nhu, Kì Ôn Ngôn cùng nhau lao đến bên cạnh Giang Hòe. Nếu không phải vì ngại các bạn nữ sức yếu, Kỳ Ôn Ngôn thực sự muốn hai cô gái cùng phối hợp với mình để nhấc bổng Giang Hòe lên rồi tung cao.

Lục Hy Triệt và Châu Tồn Thanh đứng ở nơi góc khuất, Châu Tồn Thanh nhìn thấy khóe mắt Lục Hy Triệt vương ý cười liền khó hiểu hỏi “Này, anh trai, lớp mình thua rồi mà mày còn vui vậy hả?”

Lớp C khối xã hội đã mắc lỗi trong quá trình giao gậy dẫn tới bị chậm mất nửa vòng và đứng cuối cùng trong nhóm đấu. Nói cho cùng thì Châu Tồn Thanh vẫn thấy rất đáng tiếc, lượt đầu Lục Hy Triệt chạy xuất sắc như vậy, không dễ gì kéo dãn khoảng cách thì lại bị mấy đứa trong lớp ngáng chân giữa đường.

Trong lòng Lục Hy Triệt hiểu rõ, cậu không vui vì cuộc thi này, mà là khi nhìn thấy cô vui vẻ, cậu cũng sẽ không tự chủ được mà để lộ ý cười.

Bây giờ họ thắng rồi, cô nhất định rất vui vẻ, vui vẻ là tốt, cậu luôn hy vọng mỗi ngày cô trôi qua đều sẽ vui vẻ được như vậy.

“Tao vui cũng có phải vì cái này đâu.” Lục Hy Triệt nói.

Châu Tồn Thanh bỗng như “giác ngộ”: “Xùy, thôi mày đừng nói, tao hiểu tao hiểu!” Một mùi vị chua loét của tình yêu, hừ.

Đầu bên kia, bốn người họ được các bạn cùng lớp vây quanh, đến ngay cả Trình Gia Nhiên cũng bỏ dở công việc ở hội học sinh mà chạy ào qua đó chúc mừng.

Lớp 12 chia ra làm ba lượt chạy, đây là lượt chạy cuối cùng, lớp A khối tự nhiên dùng thời gian ngắn nhất bứt tốc, xứng đáng trở thành quán quân của khối lớp 12.

“Học giỏi thì cũng thôi đi, đằng này thể lực cũng không chừa cho người khác con đường sống, đám thiên tài lớp A khối tự nhiên kia, cho chúng tui con đường sống đi!”

Đây là bài đăng trên diễn đàn trường đang “bạo đỏ” một phút trước, bên dưới là một loạt những tiếng than trời và ngưỡng mộ.

Lễ trao giải diễn ra ngay lập tức, Giang Hòe không tình nguyện chỉ lên lĩnh giải một mình, ban lãnh đạo nhìn thấy là Giang Hòe – mà Giang Hòe thì có ai là không biết, nên cũng giữ cho cậu thể diện, lần đầu tiên trong hoạt động thể thao có cùng lúc bốn người lên nhận giải trong cùng 1 đội.

“Vinh quang là do bốn người cùng cố gắng có được, tớ không hưởng thụ một mình đâu.” Tóc mai của Giang Hòe ướt đẫm, cổ cậu cũng nhuốm một tầng mồ hôi, cậu cười tươi để lộ ra hàm răng trắng, khi núm đồng tiền ẩn hiện, Thường Hạ thật muốn dùng tay chấm vào nó.

Khi chiếc huy chương vàng được trao lên cổ, Thường Hạ cảm thấy nó thật nặng. Hồi còn nhỏ số cuộc thi cô tham giao nhiều không đếm xuế nhưng giải thưởng nhận về đều chỉ thuộc về một mình cô, chưa có lần nào giống như hôm nay, cô có thể nhận giải thưởng xuất sắc cùng với những người bạn tốt nhất của mình.

“Thế nào hả Thường Hạ, có sảng khoái không?” Kì Ôn Ngôn hất cằm “Chúng ta là bạn bè, tất nhiên phải cùng nhau tỏa sáng rồi.”

“Đúng vậy” Đoàn Nhu tán đồng với lời nói của cậu chàng, “Nhưng mà bây giờ cậu im miệng lại, phía trước đang chụp ảnh kia kìa.”

Kì Ôn Ngôn lập tức thẳng lưng ưỡn người, Thường Hạ cố nhịn cười còn Giang Hòe thì bật cười thành tiếng.

“Sau này sợ rằng chúng ta sẽ không còn có cơ hội thi đấu trên sân ở trường trung học số 7 Nam Dư nữa rồi.” Giang Hòe nhìn bầu trời cao vời vợi, trên bầu trời đang có mấy chú chim bay lượn, phát ra tiếng hót líu lo “May mà lần này, chúng ta không để lại nuối tiếc.”

Thường Hạ nghe những lời bộc bạch của Giang Hòe, cô cũng ngước lên nhìn bầu trời trong vắt ấy.

Bầu trời trong xanh không có đại bàng bay lượn, chỉ có những đám mây đang dập dềnh trôi nổi hòa cùng với ánh nắng mặt trời. Bỗng nhiên cô hiểu rõ lời mà Giang Hòe mới nói, thời gian họ còn được ở Trường trung học số 7 Nam Du không còn nhiều nữa.

Lan can trắng tại thao trường vẫn chưa được dỡ bỏ, những tiếng bàn luận của các bạn học sinh cứ vang vọng không ngừng, loa phát thanh vẫn đang phát bài ca thanh xuân, trận thi chạy tiếp sức chạm vào trái tim họ này, dường như chẳng còn gì nuối tiếc nữa, nhưng dường như cũng đã lưu lại thứ gì đó tại đây.

Tác giả có điều muốn nói:

Có lẽ thời cấp ba, cuộc thi khiến con người sôi sục nhiệt huyết, khắc dấu trong tim đều là những cuộc thi đoàn đội kiểu này phải không! Tuổi trẻ mãi mãi tỏa sáng muôn phương.

(Huai: Chị tác giả ơi chương này 5200 từ ạ ٩(๑❛ᴗ❛๑)۶ tưởng đâu nát tay hớ hớ…)

Leave a comment

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑