Chương 22 : Vị khách thứ 520.
Thành phố Nam Du đã bước chân sang tháng mười hai, cơn gió thổi qua chỉ còn lưu lại sương lạnh. Thường Hạ sợ lạnh, cho nên cô đã đổi sang mặc đồng phục mùa đông. Cô thậm chí còn mặc thêm vài chiếc áo mỏng nữa, vậy nhưng cơ thể gầy gò vẫn không thể “phồng” lên là bao. Đoàn Nhu nhìn cô, bĩu môi nói, “Bé ơi, cậu ăn nhiều hơn tí nhé, mặc bao nhiêu là áo vẫn cứ bé tí thế này.”
Thường Hạ nhìn lại bản thân, rồi lại liếc sang cô nàng Đoàn Nhu chỉ khoác mỗi một chiếc áo đồng phục ấy, thầm nghĩ “Ồ, khoảng cách giữa người với người lớn thật đấy.”
“Không phải cậu từng được chiêm ngưỡng sức ăn của tớ rồi hả? Bình thường tớ ăn nhiều lắm.” Thường Hạ là điển hình của kiểu người ăn không béo.
Đoàn Nhu nghe xong câu này mà thấy cõi lòng đắng ngắt, cô nàng hận không thể phân chút thịt của bản thân sang cho cô.
Mùa đông ở phương Nam thường kèm theo mưa rét, mấy hôm trước vừa mới hết mưa phùn, thời tiết ngày hôm nay vẫn âm u, mảng trời đầy màu xám xịt đang hiển hiện phía trước. Bởi vì Thường Hạ từ nhỏ sống ở phương Bắc, cho nên cô chưa từng trải qua mùa đông ở phương Nam.
Mùa đông ở phương Bắc lạnh mà khô hanh, còn ở phương Nam là lạnh nhưng ẩm ướt. Cơn gió lạnh buốt thổi qua người khiến cô rét run.
Sau khi tan học, Thường Hạ đi tới cửa hàng hoa quả ở gần trường học.
Buổi chiều khi cô còn đang trong tiết học, Thường Quang Mân gửi tin nhắn cho cô bảo sau khi tan học mua cho ông ít hoa quả, ông định bụng tối nay sẽ làm sữa chua dầm hoa quả.
Thường Quang Mân cũng là một người sợ lạnh, khi không có ai hẹn ông ra ngoài làm việc thì tới việc bước chân ra cửa ông cũng lười. Vừa hay con gái ông sắp tan học, nên ông đành sai bảo cô luôn.
Tiệm hoa quả không to nhưng người mua lại nhiều. Trong tiệm bán rất nhiều loại, mọi người đều đang chen lấn để mua.
Thường Hạ đứng ở một bên, lười biếng không muốn qua đó tranh giành với họ, đợi sau khi mọi người dần tản đi, cô mới mở điện thoại rồi mua từng loại theo sự dặn dò của Thường Quang Mân.
Sau khi thanh toán xong, cô xách cả 1 túi to đi ra ngoài. Thường Hạ không cẩn thận nên túi đồ lỡ chạm phải chân của ai đó, cô không ngẩng đầu, vô thức nói mấy câu xin lỗi.
Sau khi đi lướt qua nhau, cậu thiếu niên cúi đầu cười khẽ, sau đó quay đầu nhìn bóng hình cô vội vã đi tới bến chờ xe bus.
Thật khéo làm sao, ở đâu cũng có thể trùng hợp gặp được cô.
Giang Hòe thu tầm mắt đi vào tiệm hoa quả, vừa nhìn đã thấy từng thùng đào mật đẹp mắt được xếp chồng lên nhau trên kệ.
Cậu bước lên nhìn ngó một lượt.
Kì lạ thật, đào mật thường chín vào mùa hè, đó là mùa mà chúng thanh mát và mọng nước nhất. Giang Hòe thực sự không ngờ rằng cửa hàng này lại bán đào mật vào mùa đông, quả nào quả nấy vừa to vừa hồng hào, trông cực kì bắt mắt, rất thu hút ánh nhìn của thực khách.
Cô nhân viên nhìn thấy cậu đứng trước thùng đào mật khá lâu thế là bèn chủ động đi lên bắt chuyện. Khi chàng thiếu niên quay lại đối mặt với cô, cô nhân viên liền cảm thấy “trong lòng nở hoa”.
Đôi mắt đẹp như bước ra từ truyện tranh, sống mũi cao vút, đôi môi mỏng, khi cười còn lộ ra núm đồng tiền, toàn thân toát lên khí chất thanh xuân tràn trề đúng với lứa tuổi.
Nam sinh bây giờ ai ai cũng đẹp được như thế này hả?
Đôi mắt của chị thu ngân đang phát sáng lấp lánh, nhìn cậu vẫn đang mặc đồng phục trường, vai đeo cặp sách thì hơi thất vọng thu lại “tâm tư” của mình, mỉm cười hỏi cậu, “Em có muốn mua một thùng đào mật không? Hôm nay mới vận chuyển từ nước ngoài về, rất tươi đó, chị bảo đảm quả nào cũng mọng nước luôn.”
Giang Hòe quả thực là muốn mua: “Một thùng có bao nhiêu quả ạ?”
“Mỗi thùng hai tư quả, kích thước như nhau.”
“Vậy em lấy 1 thùng.”
Chị thu ngân thích nhất là những vị khách “hào phóng” kiểu này. Cô giúp Giang Hòe đóng gói lại, sau đó Giang Hòe còn đi chọn tiếp mấy loại quả rồi mới cùng thanh toán.
Tuy rằng không khí lạnh ẩm, nhưng lúc ban đầu cậu vốn có ý định đi bộ về ngõ Ô Y, nhưng về sau lại vô tình bắt gặp Thường Hạ ở đây.
Vì sự xuất hiện của cô nên cậu cũng đổi ý, cùng cô ngồi xe bus về cũng không phải là không được nhỉ.
Thường Hạ đứng ở điểm đỗ xe bus đợi không lâu thì nhìn thấy một bóng hình quen thuộc đi về phía này, trong lúc cô vẫn còn đang mơ hồ liệu người này có phải là Giang Hòe hay không thì chàng thiếu niên đã mở miệng nói, “Khéo thật, cậu cũng ngồi xe bus về à.” Cậu nở nụ cười có phần xấu xa, ánh mắt dừng trên túi đào mật trên tay.
Thường Hạ ngẩn ngơ một lúc rồi mới cười nói: “Tớ cầm nhiều đồ quá, đi bộ có hơi không tiện.”
Tầm mắt của Thường Hạ cũng dời sang chiếc túi đựng trái cây có bao bì giống hệt của mình. Giang Hòe lắc lắc túi đào trên tay nói: “Vừa nãy tớ đi mua ít trái cây, vừa khéo lại là vị khách thứ 520 trong ngày, quầy thu ngân bảo tớ may mắn nên tặng tớ một thùng đào mật này.” =)) Chàng trai nói dối không chớp mắt, chẳng biết là học được từ ai nữa (Hai anh chị đúng là cùng một giuộc với nhao =)) )
(*) Chắc mọi người đọc truyện nhiều cũng biết rồi nhưng thôi mình vẫn phổ cập lại một lần, 520 trong tiếng trung nghĩa là wo ai ni = Anh iu em ó.
Thường Hạ nhìn hàng mi rủ xuống của cậu, trong lòng bán tín bán nghi. Cô không hay qua đó mua hoa quả, chỉ là thỉnh thoảng mới tới 1 2 lần, nhưng từ trước tới nay đâu có nghe thấy có hoạt động nào như vậy nhỉ.
“Tớ không thích ăn đào mật cho lắm, vừa hay nhìn thấy cậu, cậu từng nói cậu thích nó, nên cho cậu này.” Giang Hòe không cho cô cơ hội từ chối, “Để tớ xách giúp cậu trước, tẹo nữa về nhà tớ đưa cho.”
Tim Thường Hạ hẫng nhịp khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cậu, nhịp tim bỗng nhiên tăng tốc. Ngày xem phim tại lớp hôm đó cô cứ nghĩ Giang Hòe chỉ thuận miệng hỏi cho có thôi, không ngờ cậu còn nhớ rõ trong lòng tới vậy.
Càng không ngờ hơn chính là, dù cậu nói đây là quà nhân viên thu ngân tặng cậu, nhưng cậu vẫn để tâm tới những lời cô từng nói.
Vậy nếu như hôm nay không trùng hợp gặp cô thì sao, vậy thì Giang Hòe sẽ xử lý đống đào mật này thế nào?
Giang Hòe sẽ không thể biết nổi trong lòng Thường Hạ đang dập dềnh nổi lên sóng to gió lớn cỡ nào. Đến cả khi xe đi tới, Thường Hạ vẫn còn đang mải mê suy nghĩ về chuyện này. Kết quả là lúc bước lên bậc thang cô bị hụt chân, đầu đâm sầm vào thắt lưng của Giang Hòe. Cảm giác mềm mại, mùi hương vị quýt thoang thoảng trên vạt áo cậu lại càng thêm nồng đậm.
Giang Hòe tìm được hai chỗ ngồi, cậu để Thường Hạ ngồi bên trong, còn mình ngồi phía ngoài. Thường Hạ ôm đầu ngồi xuống, vẫn giữ một khoảng cách nhất định với cậu một cách có chừng mực.
Sau khi xe buýt khởi hành, Giang Hòe mới hỏi cô: “Vẫn còn đau à? Xem ra eo của tớ làm bằng sắt rồi.” Chàng thiếu niên nở một nụ cười có chút xấu xa
Không nhắc đến thì thôi, vừa nhắc đến chuyện này Thường Hạ lại thấy phiền muộn.
”Tớ không để ý nên đâm vào thôi.” Nụ cười của cô rất gượng gạo, nhịp tim thì đập liên hồi như động cơ chạy hết công suất.
Quả nhiên, cảm giác mà người mình thích mang lại hoàn toàn khác biệt so với những chàng trai khác.
Trong mắt Giang Hòe, Thường Hạ cũng khác biệt so với những cô gái khác. Cậu đã quá quen với những “sóng to gió lớn” rồi. Hồi năm lớp 11, không biết bao nhiêu nữ sinh đeo bám quyết liệt, muốn theo đuổi cậu cho bằng được. Ngăn bàn của Giang Hòe luôn bị nhét đầy thư tình và đồ ăn vặt. Đáng tiếc là, cậu tự thấy mình không phải là người dễ rung động, nên chẳng mảy may có chút hứng thú nào với những người ái mộ đó.
Hồi đó Kì Ôn Ngôn còn trêu chọc cậu: “A Hòe, hoa đào cứ đung đưa trước mắt mày mỗi ngày mà mày chẳng rung động, chẳng có nhẽ mày đã rơi vào sông tình với ai đó rồi hay sao?”
Giang Hòe của năm lớp 11 chẳng hề để tâm, vỗ vào cái đầu đang suy nghĩ vẩn vơ của bạn mình, cười đáp: “Chắc là tao khó mà biết yêu sớm được.”
Nào ngờ, câu nói đó lại trở thành một cú “tự vả” vào mặt mình của cậu một năm sau đó.
Còn Thường Hạ, cô chưa từng làm ra chuyện giống họ, cô luôn tỏa ra lòng nhiệt tình phấn đấu cố gắng nhưng lại không làm mất đi nét sinh lực vốn có. Giang Hòe nghĩ, có lẽ cô không quá thích cậu, có lẽ cô chỉ coi cậu như một người bạn tốt mà thôi. Nhưng bất kể là như thế nào, một khi cậu đã để tâm tới một người nào đó, thì cả đời này cậu sẽ rất khó thích thêm một ai khác.
Nhược bằng hiện tại ai đó hỏi Giang Hòe, cô và tương lai, cậu sẽ chọn bên nào.
Giang Hòe sẽ có thể không chút do dự mà nói “Tương lai của cô.”
Nghĩ tới đây, chàng thiếu niên bỗng bật cười.
Thường Hạ cố trấn tĩnh lại cảm xúc, hiếu kì hỏi một câu: “Hình như cậu luôn thích cười một cách vu vơ.”
Giang Hòe hào phóng thừa nhận, rồi hỏi lại cô, “Thường Hạ, nếu như hiện tại có một thứ đồ được đặt trước mặt cậu, nhưng thứ đồ ấy tạm thời không thuộc về cậu, nhưng cậu lại rất muốn rất muốn có nó, vậy cậu sẽ làm thế nào?”
Xe bus bỗng chốc phanh gấp, may mà Thường Hạ cố gắng ngồi vững, trên xe bỗng rộ lên tiếng mắng mỏ cằn nhằn, nhưng Giang Hòe hình như không nghe được gì, đôi tai cậu chỉ nghe được giọng nói của cô, thuần khiết mà trong trẻo, mỗi một chữ đều gõ vào tim cậu.
“Ông trời thường luôn chiếu cố những người xuất sắc và nỗ lực tiến lên, đem không thể biến thành có thể, đem trống rỗng biến thành đủ đầy, cái tớ cần làm chỉ là nắm chắc hiện tại, rất đơn giản mà, chính là như vậy đó.”
Câu này cô không chỉ nói cho Giang Hòe nghe, mà còn nói cho chính cô nghe.
Khi xe bus đã tới trạm dừng, hai người một trước một sau xuống xe, không qua bao lâu thì đã đi tới ngõ Ô Y.
Giang Hòe nói, “Những lời cậu nói tớ đều nhớ kĩ, tớ rất mong đợi ngày đó sẽ tới.” Cậu đưa túi đào mật trong tay cho Thường Hạ, đứng trên con ngõ phân chia ấy, bỗng cậu quay đầu lại nói: “Nếu như ăn ngon, vậy tớ không phiền lại đi làm vị khách 520 may mắn đó đâu.”
Câu này thành công chọc cười Thường Hạ. Cô đồng ý với cậu, nói cảm ơn rồi quay người đi về nhà, không màng hình tượng mà lao thẳng về phía Thường Quang Mân, bảo ông hãy véo cô một cái.
“Ba, ba! Ba mau dùng lực nhéo con! Nhéo ở đây!” Thường Hạ chỉ vào 1 bên sườn mặt mình, cười vui sướng.
Thường Quang Mân cạn lời. Ông vừa nhéo vừa chất vấn, “Rốt cuộc dạo này con làm sao thế hả, hình như thần trí có chút không bình thường?”
Thường Hạ nhắm mắt, cảm giác được cái đau mới hô dừng.
Cô không so đo lời nói của Thường Quang Mân, mà ngược lại nói lệch chủ đề: “Ba, hóa ra đây không phải là mơ.”
“Cái gì mơ với không mơ?” Thường Quang Mân nhíu mày, một giây sau, Thường Hạ đặt hết đống hoa quả mới mua xuống, không nói gì nữa mà chạy tót lên lầu, đóng sầm cửa lại. Khi tiếng hét kích động của cô truyền xuống tầng 1, Thường Quang Mân chớp mắt liên hồi một cách “nghi ngờ nhân sinh”.
Ông cũng giơ tay nhéo mình 1 cái, đau thật, không phải mơ, con gái ông từ bao giờ trở thành như vậy nhỉ?
Đợi đã. Thường Quang Mân nhìn thấy túi đào mật đang nằm trên bàn.
List danh sách ông đưa cho con gái mua hình như không có đào mật thì phải…. Thường Quang Mân đi tới mở ra, vừa mở ra nhìn đã biết đây có phải loại tốt hay không.
Ổn áp phết đấy, ông âm thầm suy nghĩ.
Thường Quang Mân đoán, túi đào mật này có lẽ là do cô trúng thưởng được ở chỗ bán hoa quả rồi tiện tay mang về đây. Thảo nào lại cười vui tới vậy, đổi lại nếu là ông vớ được sự may mắn này, nói không chừng trên đường về nhà ông cũng cười tới độ mất hết lý trí.
Thường Hạ trốn trong phòng, cô vẫn luôn hoài nghi liệu có phải mình đang nằm mơ hay không. Giang Hòe vậy mà lại nhớ những lời cô nói, rốt cuộc là có lòng hay là vô ý. Trong đầu cô đang hiện lên vô vàn những suy nghĩ dày đặc, lại bỗng nhiên nghĩ tới việc hồi chiều lúc tan học, cô cố ý nhìn vào ngăn bàn của Giang Hòe, kẹo Alpenliebe đã biến mất giống như những lần trước rồi.
Thường Hạ chỉ biết âm thầm cầu khấn trong lòng rằng Giang Hòe đừng vứt nó đi.
Túi đào mật hôm nay cậu tặng cô rất thích, trong nét thích còn vương chút kinh ngạc. Đây có được coi là đã gần với Mặt Trăng thêm một chút nữa rồi không.
Lúc ngồi trên xe bus, cô đem bản thân ngụy trang “không màng thế sự”, bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ, Giang Hòe thỉnh thoảng nói vài câu với cô cô cũng rất điềm tĩnh trả lời cậu..
Mấy tháng qua, mọi người chỉ nghĩ họ là bạn bè, nhưng trong lòng Thường Hạ tỏ tường, trong chuyện tình cảm cô rất tham lam, luôn khát khao người cô thích sẽ chỉ đối tốt với cô, như vậy thì trong lòng cô sẽ có niềm vui thúc đẩy cô tiến bước.
Đương nhiên, tình cảm đơn phương thực sự rất khó khăn, khi vẫn chưa nhận được lời hồi đáp khẳng định của đối phương, thường Hạ vẫn cảm thấy có lẽ tạm thời cậu vẫn chưa thích cô.
Cô ngã xuống giường, nhìn lên trần nhà, trong đầu lại nghĩ sang chuyện khác.
Người xuất sắc hơn cô vẫn nỗ lực hơn cô, vậy nên cô có lý do gì không cố gắng tiến bước. Hơn hết nữa, người và việc cô muốn có được trong tương lai…..
Não bộ Thường Hạ biến chuyển, tinh thần hăng say học tập lại một lần nữa trào lên mạnh mẽ.
Cô chạy tới bàn học trước cửa sổ ngồi xuống, cầm bút lên “mài dùi kinh sử” tới nửa đêm

Leave a comment