Chương 23

Chương 23 : Đêm Bình An vui vẻ.

Chỉ còn một tuần nữa là tới Đêm Bình An, Thường Hạ vẫn hay lướt xem trang cá nhân trên tài khoản diễn đàn trường của Giang Hòe. Cuối cùng, cũng không biết có phải ông trời nhìn cô quá mức kiên trì rồi rủ lòng thương xót cô hay không mà đã dùng chút pháp lực khiến Giang Hòe thông suốt.

Trước đêm Bình An một ngày, Giang Hòe chia sẻ hình ảnh của Mặt Trăng và Thỏ Ngọc lên diễn đàn, mới gần 5 phút mà lưu lượng truy cập đã quá 1 vạn.

Mí mắt Thường Hạ giần giật. Cô nghĩ, với “lưu lượng” mà Giang Hòe đang có, nếu tiến vào giới showbiz, có lẽ chỉ cần nhan sắc và tài hoa của cậu thôi, cậu có lẽ cũng có thể một tay chống đỡ một vùng trời trong giới đó. Tới lúc đó những fans ái mộ cậi đều sẽ hô vang…. Thường Hạ vỗ vỗ mặt mình, thấp giọng khẽ mắng một câu, sao cô lại nghĩ mấy cái vớ va vớ vẩn này chứ.

Chế độ cài đặt trên diễn đàn trường không khác weibo là bao, mọi người đều coi nó giống như vòng xã hội thu nhỏ của mình, có thể chia sẻ những điều thường nhật của bản thân.

Bài đăng mới nhất trên diễn đàn trường của Giang Hòe vừa mới xuất hiện, phần bình luận bên dưới đã thất thủ. Thường Hạ trợn tròn mắt nhìn, Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên quả nhiên là vua hỗ trợ cậu, chỉ mới 1 phút mà đã đánh ra tới hơn 20 cái bình luận, toàn bộ đều icon kinh ngạc khủng hoảng.

Thường Hạ không lật xem bình luận nữa, mà ấn vào video xem.

Thỏ Ngọc trong video dưới sự nuôi nấng của Giang Hòe, mới vài tuần thôi mà đã béo lên trông thấy. Nó và Mặt Trăng đang chơi quả cầu vải dưới đất, hai thân hình một đen một trắng quấn quýt lấy nhau, đánh nhau theo kiểu “mài sống tau chết”. Thường Hạ mở âm thanh lên mức to nhất, cô còn nghe thấy tiếng cười nhẹ bên cạnh chúng, tiếng cười trong trẻo mà thoải mái.

Thỏ Ngọc còn muốn nhảy bổ vào đùi Giang Hòe, nhưng bị cậu né tránh, chàng trai thuận thế ngả người ra ghế sofa. Màn hình điện thoại rung lắc dữ dội rồi rơi xuống người, sau vài giây đen màn hình thì được Giang Hòe tiện tay cầm lên.

​Một khuôn mặt mang đậm cảm giác thiếu niên xuất hiện trong ống kính, Thường Hạ nín thở, nhịp tim cũng theo đó mà tăng nhanh. Hèn chi bài đăng này lại lập tức bùng nổ trên diễn đàn, vì nếu không xem đến cuối thì sẽ không biết được, nó mang lại cảm giác giống như đang gọi video với bạn trai vậy.

Video tới đoạn này là hết, Thường Hạ nằm trên giường xem đi xem lại rất nhiều lần.  Không cần biết là lần thứ bao nhiêu, cô vẫn sẽ nở nụ cười ngây ngốc đầy mãn nguyện.

Thường Hạ không còn nhớ rõ cô ngủ như thế nào nhưng buổi sớm ngày thứ hai tỉnh lại cô thấy mình lưng đau eo mỏi.

Hôm nay là đêm Bình An, vừa hay là cuối tuần. Dẫu cho là ngày nghỉ, Thường Hạ cũng không để cho bản thân nghỉ ngơi. Đợi tới buổi trưa khi Thường Quang Mân lên lầu định kêu cô dậy rửa mặt mũi chân tay chuẩn bị ăn cơm, vừa mở cửa đã nhìn thấy Thường Hạ đeo tai nghe, lẩm bẩm đọc từ vựng tiếng anh

Thường Quang Mân đi vào, kinh ngạc bật thốt, “Con gái cưng, con dậy từ mấy giờ vậy.”

Thường Hạ bỏ tai nghe xuống, nói nhẹ nhàng “Mấy tiếng trước ạ.”

“Con không cần phải cố gắng thế đâu, cẩn thận không khiến bản thân mệt quá độ đấy nhé.”

“Nếu con không ép bản thân thì sợ rằng sẽ trở nên lười biếng mất, dẫu sao cũng sắp tới kì thi đại học rồi, chỉ cần cố gắng thêm vài tháng nữa là con có thể thả lỏng bản thân rồi. Ba đừng lo lắng, con có phương pháp học riêng của bản thân ạ.”

Thường Quang Mân nghe vậy liền yên tâm trong lòng. Trong kí ức của ông, từ nhỏ tới lớn, Thường Hạ chưa từng khiến ông phải bận lòng.

​”Vậy con rửa tay rồi mau xuống ăn cơm đi.” Rút kinh nghiệm từ lần trước Thường Hạ nấu cơm cho mình, ông quyết định tự tay vào bếp để đảm bảo có một bữa ăn ngon lành.

​Trên bàn ăn bày ba món mặn và một món canh, bên cạnh còn có món salad táo. Thường Quang Mân ngồi xuống và nói với cô: “Hôm nay là Đêm Giáng sinh, ăn cơm xong hãy ăn một quả táo để được bình an, khỏe mạnh và vui vẻ.”

​Thường Hạ đáp lời vâng dạ, rồi bận rộn gắp thức ăn cho Thường Quang Mân. Ông vừa ăn vừa hỏi cô: “Kỳ nghỉ đông của các con được mấy ngày? Con có dự định đưa những người bạn miền Nam mới quen đi xem tuyết ở miền Bắc không?”

​”Chương trình lớp 12 rất nặng, nhiều nhất cũng chỉ được nghỉ hai mươi ngày. Con vẫn chưa hỏi họ xem kỳ nghỉ đông có dự định gì không, khi nào có thời gian con sẽ hỏi.” Thường Hạ nói.

​”Vậy thì cứ quyết định trước như vậy nhé, ba sẽ mua vé máy bay cho các con quay về.” Thường Quang Mân khựng lại một chút, như nhớ ra điều gì đó, ông nói tiếp: “Chẳng phải trước đây con đã từng sống ở nhà dì Diệp và chú Diệp tại Lâm Thành một thời gian sao? Con còn học cùng lớp với Diệp Tuệ nữa, con có nhớ không?”

​Thường Hạ tất nhiên là nhớ rõ.

Diệp Tuệ là một cô gái cực kỳ tốt, trầm lặng và nội tâm. Vẻ ngoan ngoãn đáng yêu chỉ là giả tạo, cô ấy đích thị là một đại tiểu thư bướng bỉnh, khi chơi với bạn bè thì rất cởi mở:

​Vì Thường Quang Mân và Diệp Phàn là anh em cùng nhau lớn lên từ nhỏ, sau này lại là bạn thân trong công việc, tình cảm rất sâu đậm. Trong nửa năm đi công tác, Thường Quang Mân đã gửi gắm Thường Hạ cho Diệp Phàn giúp đỡ chăm sóc, Diệp Phàn cũng sảng khoái đồng ý. Cũng vừa hay con gái ở nhà đang buồn chán, thế là có thêm một người bạn đồng hành.

​Diệp Tuệ cảm thấy rất phấn khích trước sự xuất hiện của cô. Cô biết con gái của bạn bố mình rất xinh đẹp. Cô đã gặp Thường Hạ nhiều lần ở Trường Trung học số 3 Lâm Thành, nhưng chưa bao giờ dám tiến lại bắt chuyện.

​Chủ đề đầu tiên của họ là do Thường Hạ chủ động khơi gợi. Sau đó, càng trò chuyện họ càng trở nên thân thiết, bắt đầu trở thành đôi bạn không có chuyện gì là không thể nói với nhau.

​Những người có thể vào được Trường Trung học số 3 Lâm Thành, nếu không phải là người có thành tích tốt thì cũng là người giàu có. Những người hội tụ cả hai yếu tố này cũng không phải là ít, ví dụ như Thường Hạ và Diệp Tuệ.

​Nhưng nếu nói về việc vừa xinh đẹp, thành tích vừa xuất sắc, lại sinh ra trong gia đình giàu có, thì nhìn khắp Trường Trung học số 3 Lâm Thành cũng chỉ có hai người là Thường Hạ và Diệp Tuệ.

​Vì vậy, một số bạn học ghen ăn tức ở thỉnh thoảng lại tung ra tin đồn, thắc mắc Thường Hạ rốt cuộc là người như thế nào, và mắt nhìn người của Diệp Tuệ ra sao.

Đáng giận hơn nữa là có người đã đào bới chuyện mẹ của Thường Hạ đã qua đời vì tai nạn giao thông từ khi cô còn nhỏ, mỉa mai cô là một đứa trẻ không có mẹ. Trong khoảng thời gian đó, Thường Hạ đã phải chịu đựng rất nhiều sự công kích từ những lời đồn thổi ở trường. Thế nhưng bản thân cô vẫn cứ làm theo ý mình, không hề có chút dao động về mặt cảm xúc.

​Diệp Tuệ vốn luôn đối xử rất tốt với bạn bè, tự nhiên là nhìn không lọt mắt những chuyện này. Cô chạy đi tìm Thường Hạ, vừa lo lắng vừa bất lực hỏi: “Thường Hạ, cậu không có phản ứng gì sao?”

​Thường Hạ ngước mắt lên, đôi mắt trong veo, biểu cảm thản nhiên. “Tớ có thể có phản ứng gì đây, tớ chỉ thấy họ thật đáng thương thôi.” Cô gái trẻ cúi đầu, tiếp tục viết bài.

​Đầu óc Diệp Tuệ không kịp xoay chuyển, bèn nghi hoặc hỏi: “Đáng thương ư?”

​Thường Hạ nói: “Cả ngày không có việc gì làm, chỉ biết nghe gió nổi đã tưởng mưa rơi, những người như vậy, không đáng thương thì là gì?” Ngữ khí cô kiên định, khi nói ra không mang theo sự run rẩy nào.

Cô chưa từng quan tâm những tin đồn thất thiệt ở bên ngoài, mà chỉ quan tâm tới bản thân, vững tin tiến bước.

Phải nhỉ, Diệp Tuệ cười rộ lên. Cô bạn mà cô muốn kết giao, chính là cô gái Thường Hạ xinh đẹp mà thẳng thắn này.

Diệp Tuệ chịu sự ảnh hưởng của Thường Hạ nên cũng không còn quan tâm các bạn học khác đánh giá cô ấy thế nào nữa. Một người có thành tâm thành ý với bạn hay không, sẽ không bao giờ cố ý thể hiện ra ngoài để cho bạn xem, dẫu sao cô ấy đối tốt với bạn, đều đã được ẩn giấu qua rất nhiều những chi tiết vụn vặt.

Thường Hạ nhìn bát cơm ngẩn ngơ, suy nghĩ đã trôi về thời điểm hai năm trước khi còn ở cùng với Diệp Tuệ. Thường Quang Mân huơ huơ tay trước mặt cô hỏi, “Đang ăn cơm mà ngẩn ngơ gì thế con?”

Thường Hạ cười cười, “Con vẫn nhớ Diệp Tuệ ạ, sao vậy ba?”.

“Miền Bắc năm nay có bão tuyết, vì muốn bảo đảm an toàn cho học sinh, nên các trường học đều chuyển thành học online, bao gồm cả trường trung học số 3 Lâm Thành, thậm chí còn cho học sinh nghỉ đông ngy từ bây giờ.”

“Chú Diệp con nói với ba, Diệp Tuệ rất nhớ con nên muốn bay qua đây.”

Thường Hạ chớp chớp mắt hỏi “Bao giờ ạ?”

“Chắc là trong khoảng thời gian này thôi, các con không liên hệ với nhau qua điện thoại à?”

Cô lắc đầu.

Thường Hạ có wechat của Diệp Tuệ, nhưng do bình thường bài vở rất bận, ai cũng đang nỗ lực học tập, cho nên lâu rồi hai đứa không liên lạc với nhau.

Khi cô vẫn đang nghĩ làm sao để mở lời nói chuyện Diệp Tuệ thì tin nhắn WeChat của Giang Hòe lại hiện ra một cách không đúng lúc chút nào. Thường Hạ run tay, nhanh chóng mở điện thoại ra xem, sau đó hai mắt cô trợn trừng, vẻ mặt đầy sự khó hiểu.

Mặt Trăng: [Đêm Bình An vui vẻ, tối nay ngoài bờ biển có bắn pháo hoa, có muốn đi xem không?]

“Con lại lộ ra vẻ mặt khó hiểu gì vậy?” Thường Quang Mân vừa ăn táo vừa nhìn cô chằm chằm như muốn nhìn thấu Thường Hạ.

Thường Hạ sờ sờ mặt mình. Khả năng quản lý biểu cảm của cô kém vậy hả? Sao lần nào cô cũng bị bắt thóp thế nhỉ.

“Vì táo rất ngọt ạ, ngọt đến tận tim con luôn.” Đôi mắt cô cong cong, sự vui vẻ hiện hết lên khuôn mặt. “Ba, hôm nay có đi đâu không ạ?”

“Hôm nay ba sẽ xem đá bóng, con muốn đi đâu à?” Những hành động và phản ứng kì quái của Thường Hạ trong khoảng thời gian gần đây đã khiến ông “sinh nghi”.

“Con gái cưng, có phải con yêu rồi không?” Không biết Thường Quang Mân đã chống cằm từ lúc nào, nhìn cô nở nụ cười đầy ẩn ý.

Thường Hạ chột dạ lảng tránh ánh mắt ông, bình tĩnh đáp: “Ba, ba đừng có nói lung tung nữa, con chỉ là thường xuyên giữ tâm trạng vui vẻ để không bị những phiền muộn làm phiền thôi.”

Lại nữa rồi, lại bắt đầu nói quanh co.

Thường Quang Mân hỏi lại lần nữa: “Hôm nay con muốn làm gì?”

“Ngoài bãi biển có bắn pháo hoa, con muốn đi xem ạ.”

​Ngõ Ô Y nằm gần biển, căn biệt thự tự xây của Thường Quang Mân có cửa sổ sát đất ở tầng hai, nhìn ra có thể thấy cả một vùng biển rộng lớn. Nhưng dẫu sao, nhìn từ xa cũng không thể sánh được với vẻ hùng vĩ và diễm lệ khi xem trực tiếp tại đó.

“Đi với ai?”

“Bạn ạ.” Thường Hạ đáp.

“Vậy con đi đi, đừng về muộn quá đấy.” Thường Quang Mân dặn dò.

Có được sự đồng ý, Thường Hạ lại không nhịn nổi trái tim đang kích động, hồi đáp Giang Hòe.

Có tin nhắn mới, Giang Hòe mở ra xem.

Romance (Lãng Mạn) : [Được thôi, gặp ở bãi biển nhé.]

Chàng thiếu niên ngồi trong căn nhà rộng rãi nhìn chằm chằm vào cái tên gợi nhớ mà cậu đặt cho hồi lâu rồi bật cười.

Cái tên gợi nhớ này, quả thực rất lãng mạn.

Tác giả có điều muốn nói:

Bất luận là ở đâu, mọi người đều phải bình an vui vẻ!

Leave a comment

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑