Chương 24

Chương 24 : “Mùa đông là sự lãng mạn không bao giờ lụi tàn.”

Màn đêm đặc quánh như nghiên mực dày, thâm trầm không thể tan ra. Những tia sáng vụn vỡ điểm xuyết trên mặt biển như ngàn sao lấp lánh, soi bóng một vầng trăng sáng dưới làn nước.

Bên bờ biển có rất nhiều người tập trung tới vì nghe danh đã lâu. Thường Hạ vừa mới tới đã nhìn thấy trên bức tường trắng dán một tấm áp phích khổng lồ, bên trên viết: “Đại tiệc pháo hoa đêm Giáng sinh”.

Chỉ giới hạn đêm nay.

Tin tức của Giang Hòe đúng là rất nhạy bén, tới việc này mà cậu cũng đào ra được.

Thường Hạ đội một chiếc mũ nồi màu đen, mặc áo phao trắng phối với quần đen giữ ấm, chân đi ủng ngắn màu nâu. Làn da trắng hơn tuyết, ửng hồng trong trẻo, đôi mày thanh tú khiến cô trông giống như một tiên nữ hạ phàm giữa bờ biển tối om này.

Mặt Trăng: [Tớ đến rồi, cậu đang ở đâu?]

Thường Hạ gửi vị trí cho cậu.

Mặt Trăng: [Gần vậy hả, ha ha ha, đứng yên đó tớ qua tìm cậu.]

Thường Hạ đứng đợi mấy phút, vừa ngẩn ngơ ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Giang Hòe lẫn trong đám đông, chạy về phía cô.

Cậu vận nguyên cây đen, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác gió, kéo khóa lên tận cùng che khuất cằm. Những sợi tóc mái bị gió bấc thổi tung, đôi mắt cong như vầng trăng khuyết, cậu vẫn luôn hay cười như thế.

Trăng đã lên cao, nhìn từ góc độ này của Thường Hạ, dường như đầu cậu đang nâng lấy ánh trăng, cũng có thể nói, là mặt trăng đang đi về phía cô.

“Đến rồi đây, tớ cứ ngỡ cậu đi về phía bên kia nên cứ ở bên kia đợi cậu, không nghĩ rằng cậu lại ở đầu này, để cậu hứng gió lạnh lâu như vậy quả thực là tớ không đúng.”

Cách xin lỗi vừa chân thành vừa hài hước khiến Thường Hạ cười phì, chàng thiếu niên ra điều khó hiểu nhìn cô, cô nói: “Sao phải xin lỗi chứ, tớ cũng mới tới đây chưa lâu.”

Dẫu sao cuộc hẹn này cũng là do cậu chủ động, trong quan niệm giáo dục của Giang Hòe, không có lý lẽ nào lại để con gái phải đợi con trai. Thấy cô không có ý định trách móc, Giang Hòe liền giơ tay, đưa cho cô một cây pháo hoa cầm tay có hình thù kỳ quái.

Thường Hạ chưa bao giờ thấy kiểu này, nó xoắn lại trông như hình cái quẩy, nhưng được cái là nó đủ dài, hơn nữa những vòng xoắn ấy kết thành từng chùm, có tổng cộng mười cái. Cô định nói lại thôi, thật sự không thể tìm được từ ngữ thích hợp nào trong vốn kiến thức của mình để mô tả nó. (Đoạn này tui cũng chả hiểu gì @.@~)

“Cậu có muốn thử đốt nó không?” Giang Hòe hỏi cô với vẻ đầy chờ mong.

Thường Hạ cũng rất muốn biết khi đốt nó lên, cây tiên nữ này sẽ trở thành hình dạng như thế nào.

“Đặc biệt thật đấy, ngày trước tớ chưa bao giờ thấy kiểu dáng thế này.” Thường Hạ cúi đầu, lầm bầm nhỏ nhẹ.

“Hàng đặt riêng đấy, trên thế giới này độc nhất vô nhị.” Giang Hòe nói.

Thường Hạ ngước mắt lên, nhìn chàng thiếu niên cao hơn cô cả một cái đầu, kinh ngạc hỏi cậu: “Vậy mà cậu cũng nghe thấy tớ nói hả?”

Giang Hòe lấy ngón tay quẹt nhẹ lên sống mũi cao thẳng của mình, buồn cười đáp: “Tớ đâu có nghễnh ngãng, ở đây cũng không đông người lắm, tớ vẫn có thể nghe thấy được mà.”

Thường Hạ vẫn bày ra dáng vẻ “khó lòng tin nổi” với cậu: “Cậu vừa nói cái này là hàng đặt riêng? Thế có phải rất đắt không?”

Giang Hòe trêu cô nói: “Đúng vậy, đắt cực kì, tớ mua nó mà sắp táng gia bại sản rồi đây. Cho nên Thường Hạ, cậu lấy rồi thì không được hối hận đâu nhé, nhớ về trả tiền cho tớ.”

Thường Hạ nhìn cậu nói nhăng nói cuội nhưng cậu vẫn chưa chịu thôi: “Thôi vậy, không cần tiền của cậu nữa, nhưng cái này thực sự rất khó mua, tớ dùng nó để đổi lấy một lời hứa của cậu.”

​Chủ đề vòng vo một hồi cuối cùng vẫn quay trở lại kế hoạch ban đầu của cậu.

​Thường Hạ bị cậu dắt mũi: “Cậu muốn lời hứa gì?” Cô vô cùng xúc động, cũng không dám tưởng tượng rằng mình có thể để lại dấu chân trong thế giới của Giang Hòe.

​Giang Hòe hỏi cô trước: “Cậu đã nghỉ sẽ thi vào trường gì chưa?”

​Thường Hạ đáp không chút do dự: “Đại học Nam Hoa.”

​Đại học Nam Hoa xếp thứ hai trong số các trường đại học trên cả nước, nhân tài bên trong trường nhiều không đếm xuể, áp lực cạnh tranh cực lớn, số lượng tuyển sinh hàng năm cũng không nhiều. Muốn thi đỗ là một việc rất khó khăn, ngay cả một người có phong độ ổn định như Giang Hòe cũng không có tự tin mình chắc chắn sẽ thi đỗ.

Mà Thường Hạ dùng một gương mặt “vô cùng vô cảm” để nói ra câu ấy, nhưng trong mắt lại sáng long lanh như chứa cả vàn vì tinh tú, luồng sức mạnh phát ra từ nội tâm của cô, từ trong ra ngoài khiếng Giang Hòe càng nhận định rõ ràng rằng tiềm lực của cô tốt tới nhường nào.

Mục tiêu theo đuổi có độ khó càng cao vẫn luôn là việc mà những kẻ mạnh hướng tới, Giang Hòe lấy ra bật lửa từ túi áo, vừa giúp Thường Hạ đốt gậy tiên nữ vừa cười nói: “Lời hứa của cậu tạm thời giữ lại trước, tớ sẽ thi vào Đại học Nam Hoa cùng cậu.” Đại học Nam Hoa – ước mơ mà cậu vẫn luôn theo đuổi kể từ những năm cấp ba bắt đầu.

Dứt lời, những tia lửa đột ngột xuất hiện, tỏa sáng rực rỡ trong bóng đêm, khiến không ít người phải ngoái nhìn. Thường Hạ đắm chìm trong câu nói của Giang Hòe, hồi lâu vẫn chưa thể định thần lại được.

Cậu có ý gì nhỉ? Muốn thi vào cùng một trường Đại Học với cô ư? Những bất ngờ của buổi tối ngày hôm nay dường như quá nhiều, trong nhất thời cô không biết phải hình dung cảm giác của mình lúc này là gì.

Cô chỉ cảm thấy rằng, lời hứa của tuổi trẻ là thứ luôn luôn chân thành, từ trước tới nay Giang Hòe luôn là người “nói được làm được.”

“Mẹ ơi! Mẹ ơi! Mẹ nhìn gậy tiên nữ trong tay chị kìa, đẹp quá! Con cũng muốn!” Bỗng có tiếng trẻ con truyền rới, Thường Hạ lúc này mới nhận ra những tia sáng bện xoắn trên cây pháo hoa cầm tay đều đang dồn về

phía trước, tụ lại một chỗ rồi xoay tròn, từ từ bình ổn lại, hiện rõ hình hài.

Đó là một đóa hồng với những cánh hoa đang bùng cháy.

Những cánh hoa rực rỡ như lửa chen chúc vào nhau, từng tầng từng tầng xếp chồng lên nhau như lớp đá mã não đỏ rực. Tia lửa bắn ra khắp bốn phương tám hướng, lúc nó bắn xuống đất rồi lại nảy lên như đang múa một làn vũ đạo. Trong thoáng chốc, nó tựa như được khoác lên mình chiếc váy biến hóa vạn năng, dài ngắn thay đổi theo từng vòng xoay.

​Giang Hòe nhìn dáng vẻ kinh ngạc đến ngẩn ngơ của cô, cậu đứng bên cạnh dịu dàng nói: “Nó có một cái tên riêng, cậu có muốn biết không?”

Thường Hạ gật đầu thật mạnh.

Chàng thiếu niên nhìn cô, cất giọng trong trẻo nói : “Tên của nó là “Mùa đông là sự lãng mạn không bao giờ lụi tàn.”

Cũng có thể nói rằng, trên mảnh đất hoang vu không một bóng người của tớ, cậu là đóa hồng cuối cùng nở rộ.

Thường Hạ ngẩn người. Cô từng nhìn thấy câu nói lãng mạn này trên mạng —- Lãng mạn không vượt qua được hiện thực, nhưng lãng mạn sẽ không bao giờ lụi tàn.

Câu nói này thực sự rất đẹp đẽ, hồi còn học cấp hai cô còn từng viết nó lên sách ngữ văn. Hồi đó tình cảm không hề phong phú như bây giờ, cho nên cô chỉ viết ra vì nó rất hay chứ chưa hề suy nghĩ sâu hơn về câu nói ấy.

Mà giờ đây, cô nhìn đóa hoa hồm dần cháy hết trước mặt, bỗng ngộ ra hàm ý của câu nói ấy.

Buổi trình diễn pháo hoa chính thức còn chưa bắt đầu, mọi người xung quanh đã bị cảnh tượng này thu hút sâu sắc. Có vài người chạy đến hỏi chàng trai đang đứng cạnh cô gái rằng, cái này mua ở đâu vậy?

​Giang Hòe đứng nghiêng người, lắc đầu, khẽ nói với họ: “Bí mật, nói ra rồi thì thứ cô ấy sở hữu sẽ không còn là duy nhất nữa.”

Mọi người vừa cảm thấy hụt hẫng, lại vừa thấy như thể mình vừa bị nhét một quả chanh chua loét vào miệng.

​Đóa hoa hồng cháy rực đến hồi kết thúc, buổi trình diễn pháo hoa cũng chính thức bắt đầu.

Những đóa pháo hoa đủ màu sắc nở rộ trên bầu trời, phô diễn sự rực rỡ giữa tiếng reo hò của đám đông. Màn đêm đen kịt được thắp sáng bởi những hình thù kỳ thú của pháo hoa, khi rơi xuống tựa như tiên nữ dâng hoa.

​Sau khi đã tận mắt thấy cây pháo hoa mà Giang Hòe mang đến, Thường Hạ cảm thấy bất cứ loại pháo hoa nào cũng chẳng thể sánh bằng đóa hoa hồng có vẻ ngoài lạ lẫm nhưng thực chất lại độc đáo và xinh đẹp ấy.

Tuy rằng nó đã cháy hết, nhưng mọi thứ vẫn lưu lại trong tim cô, nó giống như tên gọi, không bao giờ lụi tàn.

Thường Hạ vốn dĩ đang đứng bên phải cậu, cô nhân lúc Giang Hòe không để ý, chậm rãi đi sang phía bên trái. Chỉ cần ngước mắt lên, cô liền có thể nhìn thấy ánh sao lấp lánh trong đôi mắt thiếu niên và nụ cười rạng rỡ trên gương mặt cậu.

​Thường Hạ thu lại những tâm tư nhỏ bé của mình, cùng cậu hướng mắt về phía pháo hoa trên mặt biển.

​Thực ra pháo hoa có đẹp hay không chẳng quan trọng, điều quan trọng là, tớ đứng ở phía bên trái của cậu, như vậy sẽ gần với trái tim của cậu thêm một chút.

Tác giả có lời muốn nói:

Giang Hòe quả là lãng mạn boy! Ngọt ngào thật đấy, nước mắt hạnh phúc cứ tuôn rơi thôi.

“Trên mảnh đất hoang vu không một bóng người của tớ, cậu là đóa hồng cuối cùng nở rộ.” – Câu này tôi đọc được trên mạng

(Huai: Hôm nay 4 chương nha. Chương 25 theo bản trung là 6540 chữ =)) nói chung độ dài bằng tổng 3 chương khác cộng lại thôi =)) tớ phải giữ sức chứ không gục ngã. Ngày mai xin phép chỉ update 1 chương! Nếu không là gãy tay!)

Leave a comment

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑