[ĐT] 02

Chương 2 : “Ồ, anh tên là Vệ thiếu gia à?”

Không quen.

Đôi mắt đen lạnh lùng của Vệ Thuật khẽ lướt qua một tia sửng sốt thoáng qua, rồi dửng dưng quay mặt đi, không thèm nhìn đối phương thêm cái nào nữa.

Phó Hề hạ điện thoại xuống.

Cô gọi cho ông chủ nhưng không ai bắt máy, vì vậy cô đành phải tự mình nhìn quanh bốn phía, cố gắng tìm xem ai là người đã đặt số đồ uống này mang đến.

Phó Hề đẩy chiếc xe đẩy nhỏ đi về phía bên này.

Thiệu Thanh Minh hạ thấp giọng, không giấu nổi vẻ phấn khích: “Thuật Thần, cô ấy đang đi về phía chúng ta kìa.”

Vệ Thuật đang nhìn chằm chằm vào khoảng sân trống trải, vô biểu cảm lên tiếng: “Mày mà còn chán đời như thế nữa, tao sẽ bắt mày đi phòng thủ số 7 của đội bên kia đấy.”

Trong giọng nói lười nhác của chàng thiếu niên mang theo chút đe dọa.

“Đù mẹ, tao sai rồi!” Thiệu Thanh Minh lập tức xin tha.

Cậu ta nhìn sang bên cạnh, cầu thủ mặc áo đấu số 7 của đội đối diện đang ngồi đó, vóc dáng vẫn cao hơn những người xung quanh một vòng như cũ.

Dù sao thì người ta cũng cao tới hai mét cơ mà.

Mỗi lần phòng thủ số 7 này luôn là một bài toán nan giải, đối phương không chỉ cao mà còn đặc biệt đô con, phòng thủ hắn ta đúng là một việc vừa khổ vừa bẩn.

Mỗi lần thi đấu xong, người phòng thủ hắn ta đều đau nhức khắp mình mẩy.

Khiến các cầu thủ phòng ngự oán hận ngút trời.

Cho đến khi Vệ Thuật chủ động ra phòng thủ số 7 này.

“Bố ơi, xin bố hãy thứ lỗi cho con.”

Thiệu Thanh Minh nghĩ rằng tư thế “quỳ lạy” của mình chưa đủ thành tâm, liền đau khổ van nài tiếp.

Khóe miệng Vệ Thuật khẽ giật giật.

Đúng lúc này, điện thoại của Phó Hề reo lên, là ông chủ gọi lại.

Phó Hề: “Ông chủ, cháu đã giao đồ uống đến nhà thi đấu rồi, nên đưa cho ai đây?”

Cô vốn tưởng rằng mình đẩy xe vào thì sẽ có người đến nhận ngay.

Nhưng cả nhà thi đấu, người nhìn cô thì nhiều, chứ chẳng có lấy một ai đứng ra nhận.

Ông chủ cười trừ một tiếng: “Trách tôi, trách tôi chưa nói trước với cháu. Cháu cứ phát trực tiếp cho họ là được.”

“Phát trực tiếp?” Phó Hề hỏi vặn lại.

Ông chủ như sực nhớ ra điều gì, nhắc nhở: “Đúng đúng, cháu cứ bảo là Vệ thiếu gia bao toàn sân, ai thấy cũng có phần.”

Trẩu tre (*) tới vậy nữa?

(*) Cụm gc 中二 là cách nói tắt của 中二病 (ちゅうにびょう / chuunibyou) trong tiếng Nhật, nghĩa đen là “bệnh lớp 8” (năm thứ hai trung học cơ sở ở Nhật).

Ban đầu từ này dùng để chỉ những thiếu niên khoảng 13–14 tuổi có những suy nghĩ hoặc hành vi hơi “ảo tưởng”, muốn thể hiện mình đặc biệt hơn người khác. Sau này nó trở thành một từ lóng phổ biến trong tiếng Trung, tiếng Nhật và cộng đồng anime.

Dịch Việt hóa thì cứ trẩu tre =))

Đến cả người có cảm xúc ổn định như Phó Hề cũng không nhịn được mà khẽ nhíu mày.

Cô dứt khoát từ chối: “Mấy lời ngốc nghếch thế này, cháu không nói ra miệng được đâu.”

Cô chỉ là một người giao nước thuê thôi. Chứ đâu có nói là phải cung cấp cả giá trị cảm xúc kiểu này đâu.

Ông chủ ở đầu dây bên kia cười gượng hai tiếng: “Câu này thì có làm sao, tầm tuổi như cháu nói câu này là hợp nhất rồi còn gì.”

“Người đặt nước không có ở nhà thi đấu à? Nếu không cháu sẽ chở ngược tất cả về đấy.” Phó Hề tuy tính tình dịu dàng nhưng không phải kiểu người thích để ai muốn nắn bóp thế nào cũng được.

Dù sao thì hàng có bán được hay không là việc ông chủ phải lo lắng.

“Đừng mà!” Ông chủ biết cô làm việc rất rạch ròi và nghiêm túc, vội vàng hét lên: “Một trăm tệ, chuyến chạy vặt này tôi trả riêng cho cháu thêm một trăm tệ nữa!”

Phó Hề khẽ mím môi.

Cô lập tức hiểu ra, một trăm tệ này chắc chắn là tiền phí chạy vặt riêng mà người đặt đồ uống đã đưa cho ông chủ.

Bây giờ cô đình công không làm, ông chủ mới cuống quýt lên.

Hoặc có lẽ, số tiền đó còn không chỉ dừng lại ở một trăm tệ…

“Không được.” Giọng Phó Hề vẫn đều đều, nhưng lời từ chối lại vô cùng tuyệt tình.

Ông chủ nghẹn họng.

Nếu không phải vì hiện tại gã không có ở cửa hàng, thì số tiền này gã đã tự mình đi kiếm luôn rồi.

“Thế cháu muốn thế nào?” Ông chủ không nhịn được hỏi.

Phó Hề im lặng.

“Thêm gấp đôi tiền chạy vặt nhé?”

Lần này ông chủ thực sự sốt ruột rồi: “Tiểu Phó, hai trăm tệ tiền chạy vặt lận đó, shipper chạy cả ngày trời cũng chỉ kiếm được chừng đó thôi.”

Phó Hề: “Được, giờ chuyển khoản luôn đi.”

May mà lần này ông chủ không mặc cả thêm nữa, dứt khoát cúp máy.

Vài giây sau, điện thoại của Phó Hề nhận được hai trăm tệ do ông chủ chuyển sang.

Cô nhận lấy tiền mà không hề có chút gánh nặng tâm lý nào.

Sau đó, cô nhìn quanh toàn sân một lượt, rồi vẫn hít một hơi thật sâu.

Kế tiếp, cô cất cao giọng nói lớn: “Vệ thiếu gia bao toàn sân, mời mọi người uống nước, ai thấy cũng có phần ạ!”

Khán đài vốn dĩ còn đang ồn ào nhốn nháo, nhưng sau tiếng hô này của cô, không ngờ lại trở nên yên tĩnh một cách kỳ lạ.

Ánh mắt của mọi người trong nháy mắt đều đổ dồn vào cô gái nhỏ.

Phó Hề đứng im tại chỗ, đôi mắt nai trong trẻo xinh đẹp thoáng qua một tia căng thẳng. Cô cố nén ham muốn cắn môi, tuy cô đã quen với việc bị người khác nhìn, nhưng lại không quen bị nhiều người chăm chăm nhìn vào mình như thế này.

Dần dần, nơi đuôi mắt cô vẫn nhuốm lên một vệt hồng bối rối.

“Bạn học, gửi bạn này.”

Thấy không có ai chủ động bước lên lấy đồ uống, Phó Hề dứt khoát tự mình cầm lấy một chai rồi nhét vào tay cầu thủ đứng gần cô nhất.

“Vệ thiếu gia mời mọi người uống đồ uống, mọi người ai cũng có thể qua lấy, miễn phí ạ.”

Giọng nói này của Phó Hề rõ ràng đã thả lỏng hơn rất nhiều so với sự căng thẳng lúc nãy.

Vừa rồi ông chủ đã dặn dò kỹ trong điện thoại, bảo cô cố gắng phát cho tất cả mọi người có mặt ở đây.

Hiển nhiên người đặt đồ uống hoàn toàn không thiếu tiền.

Ước chừng là cô có phát đi bao nhiêu chai thì đối phương cũng đều sẽ trả bấy nhiêu tiền.

Ông chủ đương nhiên hy vọng cô phát cho càng nhiều người càng tốt.

“Gửi bạn.” “Gửi bạn này.” Phó Hề phát trước vài chai cho các cầu thủ đang ngồi ở rìa sân.

Cứ như vậy, cô vừa đi vừa phát suốt một dọc đường.

Khi cô đi đến trước mặt một thiếu niên đang cúi gầm đầu, đối phương để lộ cánh tay gầy guộc nhưng săn chắc, trên đó phủ một lớp mồ hôi mỏng, những đường gân xanh nhạt ẩn dưới da khẽ gồ lên.

Phó Hề đang định đưa chai nước trong tay cho đối phương.

Bất thình lình, cái đầu với mái tóc ngắn bù xù vốn luôn cúi gục nãy giờ rốt cuộc cũng ngẩng lên, một gương mặt thanh tú với những đường nét góc cạnh rõ ràng chợt đập vào mắt cô.

Đây là một gương mặt thanh tú hoàn mỹ đến mức bất kỳ ai cũng không thể bới ra được một chút khuyết điểm nào.

Ngay cả khi lúc này trên mặt anh chẳng có lấy một biểu cảm.

“Vui lắm à?”

Một giọng nói lạnh lùng, gần như không chút cảm xúc vang lên.

Đôi mắt đen của Vệ Thuật nhìn thẳng vào cô, nơi đuôi mắt là vẻ bực bội đang được đè nén.

Hàng mi dài mảnh của Phó Hề khẽ run lên, cô nhận ra câu nói này của đối phương là đang nói với mình.

“Cũng bình thường, đây là công việc của tôi thôi.”

Vệ Thuật lười so đo xem cô là đang giả ngốc hay là có ý gì khác, anh lạnh giọng: “Kéo đống đồ uống của cô về đi, không cần.”

Phó Hề lúc này mới lộ ra một chút kinh ngạc: “Đồ uống là anh đặt à?”

“Dĩ nhiên không phải.”

Vệ Thuật cười khẩy.

Nếu là anh đặt, anh lại để cô đi hô mấy lời trẩu tre thần kinh thế kia à?

Anh bị điên chắc?

Phó Hề im lặng một lát: “Vậy tại sao anh lại bảo tôi kéo về?”

“Cô cầm tên của tôi đi rêu rao khắp nơi, tôi bảo cô kéo về không phải là chuyện đương nhiên à?” Giọng điệu của Vệ Thuật tuy lạnh lùng, nhưng lại càng lúc càng mất đi sự kiên nhẫn.

Nếu không phải nể tình cô là con gái…

“Ồ, anh tên là Vệ thiếu gia à?”

Phó Hề nhìn anh, gương mặt tràn đầy vẻ nghiêm túc.

—— Phụt!

Thiệu Thanh Minh ở bên cạnh lập tức bấm mạnh vào mu bàn tay của mình, lúc này mới miễn cưỡng nén được một nửa tiếng cười suýt nữa đã bật ra.

Đây chính là kiểu “ngây ngô đánh bại tất cả” trong truyền thuyết sao?

Đến cả cậu ta khi đến tìm chuyện cũng chẳng dám nói với Vệ Thuật những lời như vậy.

Cùng lúc đó, một tiếng cười khẩy trong trẻo khác cũng vang lên.

Vệ Thuật ngửa đầu nhìn cô, các đường nét ở phần cằm khẽ căng lên, lưu loát và rõ rệt, hơn nữa còn nối liền thành một dải với chiếc cổ thon dài, yết hầu sắc bén khẽ chuyển động nhẹ.

“Có người đã đặt đồ uống chỗ ông chủ của tôi, bảo tôi mang đến nhà thi đấu, nói là Vệ thiếu gia bao toàn sân mời khách. Tiền thì đã đưa cho ông chủ của tôi rồi, cho nên tôi chỉ chịu trách nhiệm phát nước cho mọi người thôi.”

Phó Hề dùng giọng nói ôn hòa lại nghiêm túc giải thích.

Cô gái nhỏ khẽ rủ mắt, không chỉ giọng nói mềm mại dễ nghe mà diện mạo trông lại càng ngoan ngoãn, gương mặt mộc thanh tú, sạch sẽ là kiểu vô cùng hút người khác bởi vẻ đẹp thanh xuân trong trẻo.

Cái dáng vẻ ngoan ngoãn vâng lời như thế này thật sự khiến người ta không nỡ kiếm chuyện với cô chút nào.

Vệ Thuật im lặng một lát rồi hỏi: “Đống đồ uống này bắt buộc phải phát hết à?”

“Ông chủ bắt tôi phát cho toàn sân.”

Phó Hề tuy trông thì ngoan ngoãn nhưng lại rất biết cách đùn đẩy trách nhiệm, cô đẩy sạch sành sanh tội lỗi sang cho ông chủ tiệm tạp hóa không có mặt ở đây.

Vệ Thuật trong lòng cũng đoán ra được là kẻ ngốc nào đã đặt số nước này. Anh không ngờ lại thực sự nhượng bộ: “Thế thì phát đi.”

Đáy mắt Phó Hề lộ ra một tia ngạc nhiên, cô quả thật không ngờ Vệ Thuật lại là người dễ nói chuyện đến thế.

Những đứa con cưng của trời chói lọi và nổi bật như thế này thường sẽ rất tự phụ và kiêu ngạo.

Càng không bao giờ đồng cảm với những người ở tầng lớp dưới.

“Cảm ơn anh.” Giọng Phó Hề nhẹ nhàng, mềm mại.

Ánh mắt Vệ Thuật lướt qua gương mặt mộc sạch sẽ lại có chút ngây ngô của cô gái nhỏ, uể oải buông lại một câu: “Có điều đừng nói mấy lời ngốc xít mà kẻ kia bảo cô nói nữa.”

Thiệu Thanh Minh nãy giờ vẫn đứng bên cạnh nhìn trộm tai vách mạch rừng.

Nghe thấy Vệ Thuật đã chịu nới lỏng miệng, cậu ta vội vàng đưa tay đón lấy chai nước mà Phó Hề đưa qua, cười nói một tiếng cảm ơn.

Sau đó, Phó Hề liền bắt đầu đi phát đồ uống cho đội bóng rổ của học viện đối diện. Bên kia trái lại chẳng hề khách khí chút nào, tất thảy đều nhận lấy.

Có người thậm chí còn không quên trêu chọc từ xa: “Cảm ơn Vệ thiếu gia nhé.”

Vệ Thuật ngồi trên chiếc ghế băng dài bên rìa sân, coi như không nghe thấy gì, đôi chân dài miên man vẫn buông thõng đầy lười nhác như cũ.

Cho đến khi tầm mắt anh vô thức chiếu dọi vào bóng dáng mảnh mai gầy guộc đang bận rộn chạy đôn chạy đáo phát đồ uống cho mọi người ở trên sân kia.

Anh nghiêng đầu nhìn Thiệu Thanh Minh: “Hiệp hai sắp bắt đầu rồi, đừng để cô ấy cứ lượn qua lượn lại ở đây nữa.”

“Gọi vài người giúp cô ấy phát cùng đi.”

Thiệu Thanh Minh với tư cách là “Hộ vệ trưởng đeo đao” bên cạnh Vệ Thuật, làm việc vô cùng nhanh nhẹn, dứt khoát.

Cậu ta đứng bật dậy, hướng về phía khán đài phía sau hét lớn: “Mấy thằng trên khán đài kia xuống đây vài người giúp chia đồ uống đi chứ, bộ tính để một đứa con gái đưa tận tay cho chúng mày thật à?”

Bị cậu ta hò hét như vậy, mấy nam sinh của Viện Thông tin Tín hiệu lập tức đứng dậy liền.

Phó Hề vốn dĩ đã mệt đến mức hơi thở dốc, giờ có vài nam sinh đến giúp đỡ, cô ngược lại chẳng cần phải động tay vào việc gì nữa.

Thiệu Thanh Minh sau khi ngồi xuống liền nhìn Vệ Thuật một cái.

“Thuật Thần, chưa bao giờ thấy mày biết thương hoa tiếc ngọc như vậy đấy.”

Vệ Thuật từ lúc mới nhập học, chỉ dựa vào một gương mặt “dù thẩm mỹ chủ quan thế nào thì khách quan vẫn phải thừa nhận là anh ấy đẹp trai” đã tạo nên một làn sóng chấn động không hề nhỏ.

Dưới khu vực bình luận trên confession trường, những bức ảnh chụp lén anh tấm nào tấm nấy đều có thể lọt vào danh sách “crush khiến con tim rung động”.

Chẳng biết đã có bao nhiêu nữ sinh viện ngoài tìm mọi cách để xin bằng được phương thức liên lạc của anh.

Thậm chí họ còn cố tình đến phòng học môn tự chọn của anh để giả vờ tình cờ gặp gỡ.

Đến mức giảng viên đối mặt với số lượng người đông hơn hẳn so với danh sách đăng ký thực tế, đã phải hạ lệnh đuổi khách, yêu cầu những sinh viên không đăng ký môn học rời khỏi phòng

Đối mặt với những ong bướm vây quanh như vậy, Vệ Thuật lại hoàn toàn không để tâm.

Suốt năm nhất đại học, chưa ai từng thấy anh có bất kỳ mối quan hệ nào vượt quá giới hạn bạn học với bất kỳ cô gái nào.

Theo lý mà nói, sau ba năm kìm nén ở cấp ba thì lên đại học phải bung xõa hết mình mới đúng, chuyện yêu đương chỉ là chuyện nhỏ nhặt.

Nhưng kết quả là Vệ Thuật sở hữu một gương mặt cực phẩm như vậy mà không những không chơi bời phóng túng, anh thậm chí còn không thèm yêu đương, ngay cả những nữ sinh muốn xin phương thức liên lạc cũng đều bị từ chối một cách phũ phàng.

Cứ ngỡ anh như thế sẽ khiến các cô gái nản lòng thoái lui.

Nhưng ngược lại càng kích thích thêm nhiều thiện cảm hơn, rất nhiều người âm thầm cảm thấy, biết đâu nếu mình cố gắng thêm chút nữa, bản thân sẽ là gáo nước duy nhất mà anh múc giữa dòng nước ba ngàn dặm kia thì sao.

Chinh phục thành công đóa hoa cao lãnh xa vời vợi của người khác, cốt truyện này quả thực quá đỗi lãng mạn, khiến người ta không thể nào kháng cự nổi.

Thành ra đến cả Thiệu Thanh Minh cũng phát hiện ra, kể từ học kỳ này trở đi, sự tấn công của các cô gái dành cho Vệ Thuật lại càng ngày càng dữ dội hơn.

Một tiếng còi vang lên.

Hiệp hai rốt cuộc cũng bắt đầu.

Vệ Thuật đứng dậy, nhìn mấy người còn lại: “Hiệp hai, số 7 đội đối diện để Thiệu Thanh Minh lên phòng thủ.”

Thiệu Thanh Minh: “…”

Đáng đời cậu ta!

Ai bảo cái miệng cứ thích ngứa ngáy nói ra câu kia làm gì cơ chứ.

Vốn dĩ sau khi nói xong, thấy Vệ Thuật không hề phản bác gì, cậu ta cứ tưởng anh đã ngầm thừa nhận rồi.

Ai mà ngờ anh lại chờ sẵn ở chỗ này để chỉnh cậu ta cơ chứ!

Trận đấu lại tiếp tục vang lên.

Tất cả số đồ uống mà Phó Hề mang đến đã được chia sạch sành sanh, chiếc giỏ rỗng không được cô xếp gọn gàng trở lại chiếc xe đẩy nhỏ của mình.

Cô hướng mắt nhìn về phía sân bóng rổ, bóng dáng cao lớn, thẳng tắp của các thiếu niên đang bay nhảy trên sân, mang theo nhiệt huyết và sự kiêu hãnh bất tận.

Trên khán đài cũng là những gương mặt trẻ trung, ngây ngô tương tự, họ đang ra sức reo hò, cổ vũ đầy nồng nhiệt.

Phó Hề đột nhiên cảm nhận rõ ràng một loại ranh giới vô hình.

Cô chỉ là một người làm thuê ở cửa hàng tiện lợi, cô không thuộc về nơi này.

Thế là Phó Hề đẩy chiếc xe đẩy nhỏ, lặng lẽ bước về phía cổng lớn của nhà thi đấu.

Cô phải quay về làm việc rồi.

*

“Cậu xem trong nhóm đang truyền tay nhau đến phát điên rồi kìa, ảnh của hai người đó.”

Phó Hề vừa mới về tới cửa hàng tiện lợi, còn chưa kịp cất chiếc giỏ rỗng vào nhà kho phía sau thì đã bị Hứa Tuệ Tuệ kéo tuột lại.

Hứa Tuệ Tuệ ghé sát màn hình điện thoại vào ngay trước mắt cô, Phó Hề liền nhìn thấy một bức ảnh.

Trong ảnh, cô đang đứng ở đó, còn chàng thiếu niên thì ngồi trên ghế, anh ngẩng đầu nhìn cô với thần sắc nhạt nhòa, hờ hững. Chẳng biết thứ ánh sáng và bóng tối từ đâu hắt tới đã bao trùm lấy mái tóc ngắn bù xù của anh, phản chiếu lên một đường nét góc nghiêng lập thể, vô cùng tinh tế.

Đây quả thực là một bức ảnh vô cùng cảnh đẹp ý vui.

“Chẳng trách hai người rõ ràng trước đây chưa từng gặp mặt, vậy mà đã có người ở trên diễn đàn trường lẫn confession của trường gửi bài gán ghép ship couple rồi.” Hứa Tuệ Tuệ trưng ra vẻ mặt kích động kiểu ‘quả nhiên là tớ đã chèo đúng thuyền’.

Phó Hề có chút chậm tiêu, ngơ ngác hỏi lại: “Gán ghép thành một đôi?”

Hứa Tuệ Tuệ giải thích: “Thì kiểu như Lâm Đại Ngọc với Voldemort, Tôn Ngộ Không với Na Tra, hay là tớ với siêu đạo chích Kid ấy.” =))

“Mấy kiểu người hoàn toàn chẳng liên quan gì đến nhau, nhưng vì đứng cạnh nhìn quá là đẹp đôi đi, nên bị người ta cưỡng ép kéo lại thành một cặp.”

Phó Hề chớp chớp mắt, nửa ngày sau mới lên tiếng: “Vậy cậu đừng có mà cài cắm hàng riêng tư của mình vào đấy.”

“Tớ với siêu đạo chích Kid cực kỳ đẹp đôi luôn nhé, được chưa.” Hứa Tuệ Tuệ kiên quyết khẳng định.

Phó Hề tò mò hỏi: “Thế còn bạn trai cậu thì tính sao?”

“Ba người tụi tớ có thể cùng nhau thắp lên ngọn lửa tình.”

Phó Hề: “…”

“Đúng rồi, lúc trước tớ không dám gửi cho cậu, chứ cậu với Vệ Thuật còn có cả fanfiction (Truyện fan viết) nữa kìa. Hiện tại cốt truyện đã viết tới đoạn hai người ở bên nhau rồi. Hơn nữa anh ấy còn gọi cậu là ‘vợ ơi’ siêu ngọt ngào luôn á.”

Hứa Tuệ Tuệ lúc này đã trở nên thân thiết với Phó Hề, liền không nhịn được mà lôi hết đống ‘hàng độc quyền’ tích trữ của mình ra khoe.

Phó Hề đứng đực mặt ra bên cạnh quầy thu ngân.

Bộ dạng trông giống hệt như một chiếc máy bị sập nguồn vì lượng thông tin tiếp nhận quá lớn dẫn đến não bộ bị quá tải.

Cuối cùng, Phó Hề không nhịn được đành hỏi: “Sao cái gì cậu cũng biết hết thế?”

Hứa Tuệ Tuệ liền cằn nhằn than thở: “Chẳng phải là tại ông chủ sao, để tìm hiểu sâu hơn về sở thích của sinh viên trong trường, với lại để kịp thời đăng các hoạt động khuyến mãi của cửa hàng mình, tớ cũng chẳng biết là bản thân đã phải tham gia vào bao nhiêu cái nhóm của trường này rồi nữa.”

“Cái truyện đồng nhân của hai người á, có tận một đống người đang lót dép hóng theo cơ.”

“Thế nào, một kích hạ gục ngay nam thần cỡ như Vệ Thuật nhé?” Hứa Tuệ Tuệ huých huých khủy tay vào người cô.

Phó Hề hỏi: “Cậu thấy tụi tớ đẹp đôi sao?”

“Tất nhiên rồi, ngoại hình hai người xứng đôi vừa lứa như vậy, một bên cao lãnh, một bên ngoan ngoãn, chuẩn bài quá rồi còn gì.” Hứa Tuệ Tuệ bình thường không ít lần lướt mạng, sớm đã trở thành một ‘lão làng’ trong giới đớp cp.

Phó Hề khẽ nói bằng giọng rất nhỏ: “Cậu nghĩ một con đại bàng bay lượn trên trời cao, liệu có nhìn thấy một con kiến nhỏ bé ở dưới mặt đất không?”

Hứa Tuệ Tuệ bỗng chốc ngẩn ra.

Bản thân cô ấy ngay từ khi chưa tốt nghiệp cấp hai đã phải bước ra đời đi làm thuê, cô ấy đoán Phó Hề chắc cũng có trải nghiệm tương tự mình, học vấn chắc chắn không cao.

Bằng không thì ai lại chịu rúc vào cái cửa hàng tiện lợi nhỏ bé này làm gì.

Tuy rằng bọn cô có độ tuổi tương đương với các sinh viên của ngôi trường này.

Thế nhưng, quỹ đạo cuộc đời của hai bên thì từ sớm đã là một trời một vực.

Lời tác giả

Có vợ rồi, là do cư dân mạng gán ghép cho đấy.

Vệ Thuật: Cho nên bao giờ tôi mới có vợ trên thực tế đây?

*

【Bình luận theo đoạn】đã mở, hoan nghênh mọi người để lại thật nhiều bình luận, bình luận đạt mốc năm nghìn sẽ tự động kích hoạt bạo chương (tặng thêm một chương mới)!

Tất cả bình luận ở chương này đều sẽ được tặng hồng bao (lì xì)! ! !

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading