“Thích một người chính là không cần duyên cớ cũng chẳng hỏi nhân quả.”

***

***

***
Tên truyện: Độc Thoại
Tác giả: Tưởng Mục Đồng (蒋牧童)
Chuyển ngữ : baosam1399
Nhân vật chính : Phó Hề, Vệ Thuật
Thể loại: Nguyên tác – Ngôn tình – Hiện đại – Tình yêu – Nữ chính
Số chương : 91
Hình tượng nhân vật: Bking lạnh lùng ngông cuồng vì yêu mà cúi đầu X Nữ chính ngoan ngoãn, nội tâm thâm trầm (Phúc hắc).
【Văn án 1】:
Tháng đầu tiên Phó Hề làm việc tại một cửa hàng tiện lợi lớn ở Giang Đại, cái tên cô nghe thấy với tần suất dày đặc nhất chính là Vệ Thuật.
Anh là truyền kỳ của Giang Đại, là đứa con cưng của trời, là chủ nhân của tấm huy chương vàng IMO (Olympic Toán học Quốc tế).
Tất nhiên, điều thu hút sự chú ý nhất vẫn là gương mặt thanh tú, kiêu ngạo và ngông cuồng của anh, đẹp trai đến mức khiến người ta phải thót tim, rung động đầu đời.
Một ngày nọ, Phó Hề vô tình nghe thấy hai cô gái trong nhà vệ sinh trường phàn nàn rằng Vệ Thuật quá lạnh lùng, không thèm kết bạn WeChat với bất kỳ ai đã đành, ngay cả nhóm dự án nghiên cứu nhỏ của anh cũng từ chối thẳng thừng không cho nữ sinh tham gia.
Mỗi lần tan học, mọi người chỉ có thể trương mắt nhìn anh lên chiếc xe thể thao của mình rồi phóng xe đi mất, tuyệt đối không có cơ hội tiếp cận.
Quá lạnh lùng sao?
Phó Hề cúi đầu nhìn tin nhắn WeChat vừa nhận được trên điện thoại.
Vệ Thuật: “Buổi tối đợi anh.”
Không ai biết rằng, một Vệ Thuật kiêu ngạo, ngông cuồng như vậy, đêm nào cũng ở trong căn phòng trọ oi bức, ẩm thấp của cô mà đổ mồ hôi như mưa.
【Văn án 2】:
Sau khi gặp lại, Vệ Thuật tỏ ra hờ hững không hề nhắc một chữ về chuyện quá khứ, dường như đoạn tình cảm thời niên thiếu ngông cuồng ấy đã sớm tan biến như gió thoảng mây bay không để lại dấu vết.
Thế nhưng, khi đối mặt với một Phó Hề còn điềm tĩnh, lạnh nhạt hơn cả mình…
Cuối cùng anh vẫn mất kiểm soát.
Vệ Thuật dồn cô vào góc tường, đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lùng, anh nghiến răng hỏi từng chữ một: “Phó Hề, có phải em nghĩ rằng tôi không thể sống thiếu em đúng không?”
Giọng nói của Phó Hề vẫn lạnh nhạt như trước: “Không có.”
Được, anh quay lưng bỏ đi.
Nhưng sau đó, anh mang theo một thân nóng rực và nồng nặc mùi rượu, siết chặt lấy bờ vai của Phó Hề.
Hai người nhìn nhau đối kháng, người đàn ông bỗng nhiên cúi người tựa đầu vào hõm vai cô, giọng nói trầm thấp khàn khàn mang theo sự thỏa hiệp, tự giải thoát: “Phó Hề, tôi nhận thua rồi, tôi đúng là không thể sống thiếu em.”
☪︎ Thuộc tính: Mối tình đầu của nhau, chiến thần thuần ái.
☪︎ Ý chí lập ý: Yêu là phải được đáp lại.
☪︎ Tag: Đô thị, Trời sinh một cặp, Thiên chi kiêu tử, Truyện ngọt.
Truyện được dịch với mục đích phi lợi nhuận, nếu muốn mang ra ngoài vui lòng hãy báo cho mình trước qua facebook
***
🌙✨ Pháo hoa lưu ly 🌙✨
🌙✨ Bản giao hưởng ánh sao 🌙✨
| 48 | 49 | 50 |
| 51 | 52 | 53 |
| 54 | 55 | 56 |
| 57 | 58 | 59 |
| 60 | 61 | 62 |
| 63 | 64 | 65 |
| 66 | 67 | 68 |
| 69 | 70 | 71 |
| 72 | 73 | 74 |
| 75 | 76 | 77 |
| 78 | 79 | 80 |
| 81 | 82 | 83 |
| 84 | 85 | 86 |
| 87 | 88 | 89 |
| 90 | 91 |
