[ĐT] 09

Chương 9 : Chút dáng vẻ chật vật, xấu hổ trên người tất thảy đều được bảo vệ nghiêm ngặt.

Lục Tín Quang quả thực đúng như lời anh ta nói, ngày nào cũng đến cửa hàng tiện lợi điểm danh. Ban đầu anh ta còn chưa nắm rõ thời gian ca làm của Phó Hề, lúc đến mua đồ thì gặp Hứa Tuệ Tuệ. Anh ta không hề dè dặt như những chàng trai khác, mà trực tiếp hỏi thăm về Phó Hề.

Hứa Tuệ Tuệ nói đến đây thì phấn khích bảo: “Tớ thấy anh ấy chẳng giống những người con trai khác chút nào.”

Phó Hề ban đầu chỉ im lặng lắng nghe cô bạn thao thao bất tuyệt kể về Lục Tín Quang.

Nghe đến đây, cô bình thản nói: “Có gì không giống chứ? Chẳng phải cũng chỉ vì hỏi cậu xem khi nào tớ đi làm sao?”

“Đúng vậy, đấy chính là điểm khác biệt lớn nhất rồi.” Hứa Tuệ Tuệ hừ một tiếng: “Cậu xem mấy tên con trai khác đi, có kẻ lén lút nhét giấy cho cậu lúc người ta không chú ý, cũng có kẻ tìm đủ mọi cách để kết bạn WeChat với cậu.”

“Kết quả thì sao, đứa nào đứa nấy đều chỉ dám nhìn lén nhìn trộm. Nói cho cùng, đám người đó cậy mình là sinh viên ưu tú của Đại học Giang , cảm thấy những người làm thuê ở cửa hàng tiện lợi như chúng ta không cùng một thế giới.”

Phó Hề giữ im lặng.

Cô đang đứng bên kệ hàng xếp đồ, dường như vẫn yên lặng lắng nghe Hứa Tuệ Tuệ nói như mọi khi.

“Thế sao cậu cứ nhắc đến Vệ Thuật mãi vậy?” Giọng của Phó Hề khẽ vang lên.

Hứa Tuệ Tuệ vốn đang định thao thao bất tuyệt bỗng nghẹn họng.

Sau đó, cô nàng đi đến bên cạnh Phó Hề, tựa lưng vào kệ hàng: “Thế mà giống nhau được à? Đó là Vệ Thuật cơ mà.”

“Ăn được là lời rồi.” Cô nàng huých nhẹ vào tay Phó Hề, trêu chọc nói.

Phó Hề khẽ lẩm bẩm: “Ăn được? Ăn thế nào?”

“Á á á á.”

Hứa Tuệ Tuệ làm điệu bộ la hét không ra tiếng.

Cô nàng ôm lấy mặt mình, kinh ngạc nhìn Phó Hề: “Trời ơi, nhà cậu vẫn dùng chim bồ câu truyền tin tức ư???”

Phó Hề quả thực không phải kiểu người nghiện lướt mạng cường độ cao. Rất nhiều thuật ngữ mạng, cô hoàn toàn không hiểu.

Hứa Tuệ Tuệ hít sâu một hơi, liền ghé sát lại, “phổ cập kiến thức” cho cô một trận ra trò về việc từ “ăn” này rốt cuộc là kiểu ăn như thế nào.

Sau khi Phó Hề nghe xong những lời cô nàng nói, hàng mi khẽ run rẩy, dái tai dần ửng lên một vệt đỏ hồng.

Đến lúc này cô mới hiểu ra, lời mình vừa nói vô tri đến mức nào.

Hứa Tuệ Tuệ lúc này chẳng thèm kiêng nể gì nữa, cười lớn: “Cậu thế mà còn hỏi tớ ăn thế nào?”

Cô nàng cố ý hạ thấp giọng nói: “Anh ấy là đội trưởng đội bóng rổ của Học viện X đấy, dáng người chắc chắn cực kỳ mlem mlem, hay là cậu bắt đầu ăn từ cơ bụng trước đi.”

Phó Hề vẫn chưa hoàn hồn sau sự ngượng ngùng vì lỡ lời.

Dù cô có thể thản nhiên thốt ra những lời khiến người ta phải ngã ngửa, nhưng cũng chính vì một câu nói vô tâm lỡ lời này mà hai má không ngừng nóng bừng lên.

“Im miệng ngay.” Đây là lần đầu tiên Phó Hề gắt gỏng với Hứa Tuệ Tuệ như vậy.

Nhưng dáng vẻ giận dữ này của cô lại càng khiến Hứa Tuệ Tuệ cảm thấy buồn cười và khoái chí hơn.

*

Vốn dĩ sắp đến kỳ nghỉ, tâm trạng của ông chủ cũng khá tốt.

Cho đến khi ông chủ phát hiện ra một lô thực phẩm sắp hết hạn, do phía đối tác lật lọng không chịu nhận trả hàng, ông ta liền nổi trận lôi đình, liên tục trút giận mấy bận trong cửa hàng.

Nhưng mặc kệ ông ta nổi giận thế nào, phía đối tác vẫn nhất quyết không chịu nhượng bộ.

Ông chủ chỉ còn cách nghĩ mẹo để nhanh chóng xử lý số thực phẩm sắp hết hạn này.

Hứa Tuệ Tuệ đề xuất: “Giảm giá bán đi ạ, chứ còn cách nào khác đâu.”

Thông thường thực phẩm sắp hết hạn đều được xử lý theo cách này.

“Cháu tưởng tôi không biết giảm giá chắc, tôi là đang nghĩ xem làm thế nào để tận dụng nó tốt hơn.” Ông chủ không vui nói.

Hứa Tuệ Tuệ có lòng tốt đưa ra ý kiến, ngược lại còn bị mắng cho một trận.

Cô nàng liền dứt khoát ngậm miệng.

Phó Hề thì không tham gia vào chủ đề này.

Ai ngờ đến buổi tối, ông chủ lại hớn hở trở về với khuôn mặt đầy rạng rỡ.

“Tôi đã nói chuyện ổn thỏa với bên quản lý ký túc xá rồi, mấy ngày này cứ vào khoảng sáu đến tám giờ tối, cháu qua bên khu ký túc xá bày một cái bàn nhỏ để tuyên truyền cho cửa hàng chúng ta nhé. Lúc đó ai quét mã vào nhóm thì cháu tặng một phần túi quà ăn vặt.”

Túi quà ăn vặt, đương nhiên chính là những thực phẩm sắp hết hạn kia.

Phó Hề hỏi: “Nhưng còn việc ở cửa hàng thì sao ạ?”

“Mấy ngày này tôi sẽ bảo nhân viên làm thêm đến, tôi cũng sẽ tự mình trông coi cửa hàng, chắc chắn không có vấn đề gì.”

Phó Hề không nói thêm gì nữa, gật đầu đáp: “Vâng ạ.”

Trước đó cô đã từng hứa với ông chủ sẽ giúp ông ta quảng bá nhóm phúc lợi của cửa hàng tiện lợi.

Trước đây ông chủ vẫn luôn không giao việc cho cô làm, nên lúc này khi ông ta đưa ra yêu cầu, Phó Hề đã không từ chối.

Buổi tối.

Quầy hàng của cô được bày ngay tại khu vực ký túc xá. Ông chủ còn đặc biệt chuẩn bị cho cô một chiếc đèn rất sáng đặt phía trên quầy, khiến cho mọi người qua lại đều có thể nhìn thấy rõ ràng.

Phó Hề yên lặng ngồi đó, không hề lớn tiếng rao bán, nhưng vẫn có người chủ động tiến đến hỏi thăm.

“Bạn quét mã QR tham gia vào nhóm này nhé, sẽ được tặng một phần quà ăn vặt của cửa hàng. Sau này bạn có thể theo dõi các hoạt động của cửa hàng chúng mình ở trong nhóm, và sắp tới tụi mình cũng sẽ triển khai dịch vụ giao hàng đến tận ký túc xá nữa.”

Giọng nói trong trẻo của cô gái vang lên trong gió đêm, nghe có vẻ đặc biệt thuần khiết, sạch sẽ.

Có lẽ nhờ những người đi trước thực sự đã nhận được quà ăn vặt miễn phí.

Sau đó người đến mỗi lúc một đông hơn, có lẽ là do có người đã về ký túc xá truyền tai nhau.

Phó Hề bận rộn một hồi thì cũng dần trở nên quen tay hơn, không còn gượng gạo và chẳng dám cất lời chào hỏi như lúc mới bắt đầu nữa.

Đợi đến khi một đợt người nữa vào nhóm rồi nhận quà rời đi, chẳng hiểu sao, bỗng nhiên lại không có ai đến nữa.

Phó Hề nhìn xuống bên chân mình, chỉ còn lại duy nhất một túi ăn vặt cuối cùng.

Đang lúc nghĩ ngợi xem khi nào mới lại có người đến, cô liền thấy một người đang đạp xe đi ngang qua trước mặt mình. Phó Hề theo bản năng gọi một tiếng: “Bạn học…”

Người đạp xe phanh lại, quay đầu nhìn sang.

Phó Hề liền nhìn thấy, dưới mái tóc đen là một gương mặt có những đường nét góc cạnh rõ ràng và vô cùng bảnh bao. Lúc này một trận gió đêm thổi qua, càng làm cho mái tóc ngắn vốn đã hơi rối của anh trở nên bay bồng bềnh hơn.

Sự hăm hở, tràn đầy sức sống của tuổi trẻ dường như đã được cụ thể hóa ngay vào khoảnh khắc này.

“Gọi tôi à?” Vệ Thuật nhìn vào khuôn mặt cô, giọng nói lộ ra vẻ lười nhác và tùy ý chẳng mấy bận tâm.

Phó Hề không ngờ rằng, người mình thuận miệng gọi lại một câu dứt khoát lại chính là Vệ Thuật.

Cô theo bản năng nói: “Không có gì ạ.”

Nhưng câu nói có chút giấu đầu hở đuôi này lại khiến Vệ Thuật bật cười khẽ một tiếng.

Anh trực tiếp chống xe ở bên lề đường rồi sải bước đi tới.

Phó Hề cũng không ngờ rằng, những lần gặp trước anh đều lái xe ô tô, nhưng anh cũng sẽ giống như rất nhiều nam sinh bình thường khác, đạp xe đạp len lỏi trong khuôn viên trường học.

Vệ Thuật đi đến trước quầy hàng của cô, chăm chú nhìn vào khẩu hiệu biểu ngữ trên đó.

Anh đọc lên từng chữ một: “Vào nhóm liền tặng, gói quà ăn vặt siêu sang chảnh.”

Rõ ràng là một câu nói rất đỗi bình thường, nhưng khi được anh đọc lên như vậy, Phó Hề lại có một cảm giác khó tả thành lời.

“Muốn xin phương thức liên lạc của tôi à?”

Vệ Thuật khẽ nheo mắt nhìn cô với vẻ trêu chọc, mí mắt mỏng và hẹp của anh giống như những lưỡi dao sắc bén, mỗi lần khẽ liếc qua là có thể dễ dàng đốn gục trái tim của bao cô gái.

Nhưng thật tiếc, cô gái trước mặt này lại như bị liệt dây cảm xúc nào đó.

Cô dường như có chút do dự, một lúc sau mới nói: “Nếu anh muốn thì cứ việc cầm lấy đi, không cần vào nhóm đâu.”

Một câu trả lời hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Vệ Thuật.

Bàn tay đang đút trong túi quần của anh thực chất đã nắm lấy chiếc điện thoại, chuẩn bị sẵn sàng để rút ra rồi.

Phó Hề hoàn toàn không nhận ra điều đó, cô bước lên hai bước chủ động lại gần Vệ Thuật, lại nhìn ngó xung quanh, thấy bốn bề không có ai mới nhỏ giọng nói: “Mấy món ăn vặt này đều sắp hết hạn rồi, ông chủ muốn xử lý bớt nên mới mang ra làm hoạt động đấy.”

Dù là sắp hết hạn chứ chưa phải quá hạn, nhưng Phó Hề cảm thấy Vệ Thuật đại khái sẽ không ăn những thứ đồ như thế này.

Cô đứng hơi gần Vệ Thuật, khi gió đêm thổi lên, trong không khí mang theo một làn hương thơm thoang thoảng dịu nhẹ, chẳng rõ là mùi hoa ven đường hay là hương thơm trên cơ thể ngọt ngào của cô nữa.

Trong mắt Vệ Thuật cuộn lên những cảm xúc phức tạp, nơi cổ họng bỗng nhiên ngứa ngáy một cách vô cớ.

Phó Hề thấy mình nói xong mà Vệ Thuật vẫn im lặng.

Cô dứt khoát cúi người cầm lấy túi đồ ăn vặt cuối cùng đưa cho anh: “Hay là anh cứ cầm đi.”

“Không cần.” Vệ Thuật cuối cùng cũng lạnh lùng lên tiếng.

Tay Phó Hề đã đưa ra rồi, nghe thấy vậy định bụng nhanh chóng rụt lại.

Cũng đúng thôi, người như Vệ Thuật làm sao có thể cần loại đồ ăn vặt sắp hết hạn này chứ.

“Còn thiếu bao nhiêu người nữa?” Vệ Thuật hỏi một câu chẳng mấy liên quan.

Phó Hề thoáng chút ngơ ngác, sau đó cô nhìn sang mã QR bên cạnh: “Ý anh là cái nhóm này đúng không, nhóm năm trăm người mà còn thiếu hơn tám mươi người nữa mới đầy nhóm cơ.”

“Thế nên túi ăn vặt này anh cứ cầm đi, dù sao ngày mai tôi lại đến bày quầy tiếp mà.”

Thiếu một túi này cũng chẳng sao cả.

Vệ Thuật cúi đầu, nhìn vào cánh tay đang chìa ra trước mặt mình. Trên cánh tay trắng ngần như củ chẻ của cô có hai vết sưng đỏ lớn vô cùng nổi bật, rõ ràng là bị muỗi đốt cắn thành.

Lần này Vệ Thuật chủ động giơ tay, đón lấy túi đồ ăn vặt.

Anh lại rút điện thoại ra, chụp lại mã QR nhóm của cửa hàng kia.

Phó Hề vừa định nói không cần, nhưng anh chụp xong liền cất điện thoại đi, bỏ lại một câu: “Đi trước đây.”

Anh đi về phía chiếc xe đạp của mình, sau khi leo lên xe liền thẳng tiến về phía tòa nhà ký túc xá mà không hề ngoảnh đầu lại.

Cơn gió thổi làm chiếc áo thun của anh phồng lên.

Phó Hề nhìn theo bóng dáng xa dần của anh, rồi cúi đầu bắt đầu thu dọn đồ đạc trên bàn.

Đến khi cô trở lại cửa hàng, liền nghe ông chủ hồ hởi nói: “Phó Hề, hiệu quả quảng bá hôm nay của cháu tốt quá, tôi cứ nghĩ phải đến ngày mai mới đầy nhóm cơ đấy.”

Phó Hề ngước mắt: “Chẳng phải vẫn còn thiếu hơn tám mươi người sao ạ?”

“Đâu có, nhóm đã đầy người rồi.” Ông chủ cười hớn hở nói.

Phó Hề lấy điện thoại ra, mở nhóm phúc lợi của cửa hàng tiện lợi lên.

Hóa ra từ mười phút trước, trong nhóm đã liên tục có người quét mã tham gia.

Lúc đó cô đang mải thu dọn đồ đạc ở quầy hàng nên không để ý đến tin nhắn trong nhóm.

Hàng loạt thông báo vào nhóm hiện ra dày đặc liên tục.

Phó Hề lướt xem từng cái tên WeChat một, cuối cùng xác định được trong số này không có Vệ Thuật.

Hứa Tuệ Tuệ: 【 Tình hình gì thế này? Tại sao Thiệu Thanh Minh lại giúp quảng cáo nhóm phúc lợi của cửa hàng chúng ta vậy? 】

Cô nàng còn gửi kèm một bức ảnh chụp màn hình đoạn chat, bên trong là một người có hình đại diện hoạt hình đang kêu gọi mọi người vào nhóm giúp.

Tiếp theo đó là một chuỗi bao lì xì được tung ra liên tục.

Phó Hề chăm chú nhìn vào dòng tin nhắn này.

Một lát sau, cô mới trả lời: 【 Thiệu Thanh Minh là ai thế? 】

Hứa Tuệ Tuệ: 【 Bạn chí cốt của Vệ Thuật đấy, hai người họ ngày nào cũng dính với nhau như hình với bóng. 】

Trong đầu Phó Hề lập tức hiện lên ấn tượng về người này. Đó chính là nam sinh ngồi bên cạnh Vệ Thuật ở nhà thi đấu ngày hôm đó. Sau đó cũng chính là anh chàng ấy đã lớn tiếng nhờ đám nam sinh trên khán đài phát nước giúp cô.

Hứa Tuệ Tuệ: 【 Sao cậu ta lại tốt bụng như thế được nhỉ? 】

Hứa Tuệ Tuệ: 【 Mau khai mau, có phải đã xảy ra chuyện gì mà tớ không biết không đấy? 】

Phó Hề ôm lấy điện thoại, trong lòng lại nghĩ về bóng lưng cao lớn nhưng lạnh lùng của chàng thiếu niên đạp xe rời đi trong màn đêm.

Lúc này, cô không muốn chia sẻ bí mật này với bất kỳ ai.

*

Thấm thoắt chỉ còn một ngày nữa là đến kỳ nghỉ Quốc khánh.

Lượng khách trong cửa hàng bỗng nhiên giảm hẳn, rõ ràng là rất nhiều sinh viên đã rời trường sớm.

Tuần này Phó Hề trực ca tối, đến đêm thì nhận được đơn đặt hàng của một sinh viên.

Vì cửa hàng tiện lợi nằm trong khuôn viên trường học nên các shipper bên ngoài không vào được, việc giao hàng của tiệm đều do ông chủ tự mình đi giao.

Hơn nữa mức giá tối thiểu để giao hàng là từ sáu mươi tệ trở lên.

Khi người trong ký túc xá lười xuống lầu mua đồ, họ sẽ gom đơn lại để đặt chung một lần cho đủ hạn mức.

Vì vậy, kể từ khi nhóm phúc lợi này được lập ra, mảng kinh doanh này ngược lại thực sự đã được ông chủ từ từ phát triển lên.

“Đơn hàng của tòa nhà số 24.” Ông chủ nhìn vào đơn hàng rồi nói.

Phó Hề nghe thấy số tòa nhà này, bỗng nhiên lên tiếng: “Đơn này để cháu đi giao cho, dù sao lúc này trong tiệm cũng không có khách.”

“Được thôi.” Ông chủ nghe cô nói vậy thì cũng không có ý kiến gì.

Phó Hề quét mã xuất kho tất cả các món đồ trong đơn hàng, bỏ vào túi nilon, rồi dắt chiếc xe máy điện của ông chủ hướng về phía tòa nhà số 24.

Tòa nhà số 24 chính là nơi ký túc xá của Vệ Thuật.

Mặc dù anh không thường xuyên ở trường, nhưng rất nhiều người đều biết ký túc xá của anh nằm ở tòa nào, tầng mấy.

Trước đây thậm chí có kẻ rảnh rỗi còn chia sẻ cả thời khóa biểu của Vệ Thuật lên trang confession, để những cô gái thầm thương trộm nhớ anh có cơ hội đi lướt qua để tình cờ gặp mặt.

Phó Hề hiện tại cũng đang làm một việc tương tự như thế.

Có điều lý do của cô thì chính đại quang minh hơn một chút. Những bao lì xì mà Thiệu Thanh Minh gửi vào nhóm lần trước, chắc chắn là do anh ngầm ý bảo làm.

Bất kể là để nói một lời cảm ơn, hay là muốn trả lại số tiền đó cho anh, cô đều muốn gặp mặt trực tiếp để nói cho rõ ràng.

Đến dưới lầu ký túc xá, Phó Hề gọi điện thoại cho người đặt hàng.

Rồi cô yên lặng đứng đợi đối phương xuống lầu lấy hàng.

Chỉ là còn chưa đợi được người xuống, trên lầu bỗng vang lên một tiếng “Này!”, Phó Hề theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên.

Chưa kịp nhìn rõ ràng, một chậu nước lạnh từ tầng nào đó không rõ đã hắt xéo xuống.

Phó Hề hoàn toàn không kịp phản ứng, chậu nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống làm cô ướt sũng toàn thân, từ mái tóc cho đến quần áo đều bị ướt đẫm lạnh ngắt.

“Mẹ kiếp, trên lầu bị điên à?”

“Hắt trúng người ta rồi, đúng là não tàn.”

“Cả chậu nước dội xuống thế này, quần áo ướt sũng hết cả rồi.”

Mấy nam sinh đi ngang qua chú ý tới cảnh này liền dừng bước nhìn cô, bắt đầu bàn tán xôn xao.

Phó Hề theo bản năng cúi đầu, lúc này mới phát hiện chiếc áo thun ngắn tay màu trắng mình đang mặc đã bị ướt sũng, dính chặt vào người.

Dấu vết của chiếc áo lót bên trong cứ thế bị lớp quần áo sũng nước phơi bày rõ mồn một.

Trong nháy mắt, Phó Hề vội vàng khoanh hai tay trước ngực để ôm lấy chính mình.

Rất nhiều nam sinh trong ký túc xá dường như nghe thấy động tĩnh bên ngoài, kéo nhau ra ban công nhìn xuống dưới.

Từng ánh mắt đổ dồn về phía cô, đan xen với những tiếng bàn tán xôn xao từ khắp bốn phương tám hướng truyền đến.

Phó Hề không kịp đợi người khách kia xuống lấy hàng nữa, cô lập tức quay người muốn rời đi.

Cô vừa mới quay người, cúi đầu bước về phía trước thì bị một bóng người chắn mất lối đi.

Phó Hề lập tức nghiêng người, muốn lách qua đối phương để nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Nhưng cô còn chưa kịp nhấc chân, bất chợt một chiếc áo khoác rộng và mỏng kèm theo tiếng sột soạt chụp xuống, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể cô.

Phó Hề ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Vệ Thuật đang rủ mắt đứng trước mặt mình, toàn thân anh toát ra một vẻ u ám lạnh lùng.

Anh không nói một lời, kéo khóa chiếc áo khoác trên người cô lên, kéo thẳng một mạch lên đến tận cùng.

Sau đó, anh lại giơ tay trùm chiếc mũ của áo khoác lên đầu cô.

Phó Hề lúc này đã được che chắn kín kẽ, chút dáng vẻ chật vật, xấu hổ trên người tất thảy đều được bảo vệ nghiêm ngặt.

Đến lúc này, anh mới nhìn thẳng vào mắt cô.

“Đừng sợ.”

Lời của Đồng:

Khì khì, thiếu gia tốt thật đấy, còn người tạt nước xấu xa quá!

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading