[ĐT] 23

Chương 23 : Quản anh nghiêm vậy cơ à.”

Cuộc trò chuyện trong phòng bao vẫn tiếp tục, chủ đề của Thiệu Thanh Minh và mọi người vẫn xoay quanh thị trấn Nam Khê, dù tai Phó Hề vẫn nghe, nhưng một chữ cũng không lọt vào đầu.

Ngón tay cô vẫn bị Vệ Thuật nhẹ nhàng nắm trong lòng bàn tay.

Không biết là do quá căng thẳng hay vì lý do gì, chẳng mấy chốc lòng bàn tay cô đã râm râm một lớp mồ hôi mỏng.

“Phó Hề,” Thiệu Thanh Minh đột ngột gọi một tiếng.

Phó Hề vô thức ngẩng đầu: “Dạ?”

Giọng cô đáp lại hơi to, khiến ba người còn lại giật mình một cái.

Thiệu Thanh Minh vội vàng xin lỗi: “Ngại quá, anh làm em giật mình hả. Không có ý gì đâu, anh chỉ muốn hỏi thị trấn Nam Khê có gì vui không? Anh nhớ trấn cổ bên đó đặc sắc lắm, mang lại cảm giác đồng cảm, hòa mình rất tốt.”

“Dạ, mấy năm nay quy hoạch rất tốt, nếu anh có hứng thú thì có thể đến đó chơi.”

Thật ra Phó Hề cũng không rành lắm, mấy năm nay cô hầu như không ở nhà, chỉ là mỗi năm khi trở về, cô đều phát hiện quê hương trong ký ức càng ngày càng trở nên khác biệt.

Thiệu Thanh Minh gật đầu.

May mà chủ đề của họ khá tạp, rất nhanh đã chuyển sang chuyện khác.

Phó Hề im lặng lắng nghe, chỉ là cô khẽ nghiêng đầu, thấy Vệ Thuật đang dùng tay trái cầm điện thoại, ngón tay cái thong thả gõ trên màn hình, rõ ràng anh cầm như vậy cũng không tiện.

Thế là Phó Hề cầm điện thoại lên, nhân cơ hội nhắn tin: 【 Anh trả lời tin nhắn thế này không tiện đâu nhỉ. 】

Ting.

Điện thoại Vệ Thuật rung lên một cái.

Anh liền nhìn thấy tin nhắn này ngay, ngón cái tay trái tiếp tục thong thả gõ chữ.

Phó Hề vội vàng đặt điện thoại lên đùi trước để tránh bị người khác nhận ra họ đang nhắn tin qua lại với nhau.

Đợi đến khi cảm nhận được độ rung, cô mới cúi đầu nhìn xuống.

Shu: 【 Tiện mà. 】

Phó Hề nhìn chằm chằm hai chữ này hồi lâu, như muốn nhìn thấu qua màn hình vậy.

Ai ngờ lúc này ngón tay Vệ Thuật lại nắn bóp phần thịt đầu ngón tay mềm mại thon thả của cô, rõ ràng những chuyện quá đáng hơn thế này anh đều đã làm rồi, nhưng tim Phó Hề lại đập ngày một dữ dội, không cách nào bình tĩnh lại được.

Có lẽ là vì hai người như thế này, trông càng giống như đang… vụng trộm.

Từ này vừa xuất hiện trong đầu đã khiến Phó Hề giật nảy mình.

Nhưng chắc là không ai ngờ tới mối quan hệ của họ đâu nhỉ.

Rõ ràng trước mặt người khác thì tỏ ra không quen thân đến thế, nhưng sau lưng thì đã sớm vượt qua ranh giới thân mật từ lâu.

“Thuật thần, đều đã đến ăn cơm rồi, chuyện lớn của mày cứ gác lại đi thôi.”

Hứa Nham thấy Vệ Thuật cứ cầm điện thoại suốt, rõ ràng là đang gửi tin nhắn.

Vệ Thuật như thể vừa mới phản ứng lại.

Anh tắt màn hình điện thoại, úp ngược lên bàn, hỏi: “Nói đến đâu rồi?”

Không đợi người khác lên tiếng, anh ngược lại hơi nghiêng đầu nhìn về phía Phó Hề, khóe miệng nhếch lên, nở một nụ cười lười nhác: “Ồ phải rồi, nói đến chuyện thị trấn Nam Khê sinh ra nhiều mỹ nhân đúng không.”

Giọng điệu của anh rõ ràng rất bình thản, không phải kiểu bất cần đời, nhưng khi nói chuyện, mắt anh lại nhìn chằm chằm vào Phó Hề.

Giống như câu nói này là dành riêng cho Phó Hề vậy.

Quả nhiên, những người khác vốn đang tán chuyện việc khác, bỗng sững sờ một chút.

Vẫn là Thiệu Thanh Minh cười lớn một tiếng: “Hóa ra mày cũng có lúc thẫn thờ cơ à, chủ đề đó qua lâu rồi, bọn tao đang nói đến chuyện bài tập nhóm của giáo sư Tần kìa.”

“Vậy à,” trên mặt Vệ Thuật chẳng có chút vẻ xin lỗi nào.

Ai ngờ Thiệu Thanh Minh đột nhiên nhìn về phía Phó Hề, còn đặc biệt giải thích: “Phó Hề, em đừng hiểu lầm nhé, Thuật thần của bọn anh là người đứng đắn thật sự đấy, nó nói câu này không có ý gì khác đâu, tuyệt đối không phải là trêu ghẹo em đâu.”

Đúng vậy, anh không trêu ghẹo cô.

Anh chỉ ở dưới gầm bàn, lén lút nắm tay cô mà thôi.

Vệ Thuật mướn mí mắt liếc nhìn Thiệu Thanh Minh, đối phương lập tức nở một nụ cười ngượng ngùng, hạ giọng nói: “Là tao nhiều lời rồi.”

May mà cửa phòng bao kịp thời được đẩy ra, nhân viên phục vụ đi vào lên món.

Đợi sau khi mấy món ăn được dọn lên đủ, mọi người chuẩn bị dùng bữa.

Có lẽ là vì có sự hiện diện của Phó Hề, mọi người lại không quá thân quen, nên mấy cậu nam sinh đều không còn vẻ ăn uống ngấu nghiến như thường ngày, trông lịch sự hơn hẳn.

Phía bên này, Phó Hề lại càng gắp ít hơn.

Trên bàn phòng bao là mâm xoay, những người khác tuy ăn uống lịch sự, nhưng lượng thức ăn cần ăn cũng chẳng bớt đi chút nào.

“Không hợp khẩu vị à?” Giọng nói trầm thấp của Vệ Thuật đột nhiên vang lên.

Phó Hề đang cúi đầu nhìn đĩa ăn của mình, từ nãy đến giờ cô mới chỉ gắp đúng một con tôm say lạnh, ngoài ra chưa hề động đũa vào món nào khác.

Vệ Thuật bày ra một vòng lớn như vậy, mục đích chính chính là để cô được ăn uống hẳn hoi.

Đúng thật là “vì một chén giấm mà bao cả mâm sủi cảo” (*)

(*) 为了一碟醋, 包了一桌饺子 – ý nói làm một việc lớn chỉ vì một mục đích nhỏ.

Kết quả là cô lại ăn ít nhất.

Phó Hề ngẩng đầu lên, vô thức nói: “Không có, ngon lắm ạ.”

Vệ Thuật thong thả nói: “Trông không giống vậy chút nào, em có ăn mấy đâu.”

Phó Hề nhìn thấy ba đôi mắt ở phía đối diện đang nhìn chằm chằm vào hai người bọn họ, cô liền cố giữ bình tĩnh, gượng cười một tiếng: “Không sao đâu, mọi người ăn ngon miệng là được rồi.”

Nói xong, cô thò tay xuống dưới gầm bàn, giật giật gấu áo của Vệ Thuật.

Ý bảo anh đừng nói nữa, cẩn thận kẻo bị người khác nhận ra.

Ai ngờ Vệ Thuật lại chẳng thèm để ý, anh trực tiếp giơ tay lên, tay áo hoodie kéo lên đến tận cẳng tay, để lộ những đường nét cơ bắp mượt mà và đẹp mắt, lòng bàn tay nhẹ nhàng đè mâm xoay lại, lúc này mới nghiêng đầu nhìn Phó Hề.

“Thế thì ăn nhiều một chút đi, dù sao hôm nay cũng là em mời khách mà.”

Phó Hề: “…”

Trong lòng cô sớm đã như trống đánh liên hồi, chẳng dám nhìn thẳng vào mắt anh nữa, vội vàng gắp lấy con tôm đang dừng ngay trước mặt.

Sau đó, khi phục vụ lên thêm món mới, Phó Hề không cần Vệ Thuật nhắc nhở nữa mà tự giác bắt đầu gắp thức ăn.

Quyết không cho anh có cơ hội nói thêm một lời nào nữa.

Cũng may khoảng thời gian sau đó trôi qua khá là sóng yên biển lặng.

Sau khi ăn xong, mọi người đi xuống lầu, Phó Hề đi đến quầy lễ tân chuẩn bị thanh toán.

Nào ngờ nhân viên lễ tân sau khi nghe cô đọc số phòng bao xong liền mỉm cười nói: “Thưa cô, phòng này của cô đã có người thanh toán rồi ạ.”

“Đã thanh toán rồi sao?” Phó Hề ngạc nhiên, nhưng trong lòng liền biết là ai.

Cô vội vàng đi ra cửa, thấy bọn họ đều đang đứng ở đó.

Phó Hề bấm bụng bước tới: “Chẳng phải đã nói trước là tối nay để em mời khách sao.”

“Phó Hề, vừa rồi Thuật thần chỉ trêu em thôi, tụi anh đi ăn với nó có bao giờ đến lượt thanh toán đâu, chứ đừng nói là em,” Thiệu Thanh Minh cười giải thích.

Ngày thường Vệ Thuật đi cùng bọn họ, việc đó chẳng khác nào là “vị cơm manh áo” của cả hội.

Phó Hề khẽ mím môi, còn đang định nói gì đó thì nghe thấy Vệ Thuật đột ngột lên tiếng: “Chúng mày tự bắt xe về trước đi.”

“Còn mày thì sao?” Thiệu Thanh Minh vô thức hỏi một câu.

Hứa Nham và Chu Thuấn Vũ hai người cực kỳ ăn ý, đột nhiên cùng lúc giơ tay giữ chặt lấy cậu ta, kéo người đi.

“Bọn tao đi trước đây,” Hứa Nham vẫy vẫy tay.

Phó Hề đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng bọn họ rời đi, lúc này mới lên tiếng hỏi: “Anh không về cùng họ sao?”

Vệ Thuật rủ mắt nhìn cô: “Anh đi rồi, ai tiễn em?”

Không đợi Phó Hề kịp nói gì, anh đã đưa tay ra, nắm lấy lòng bàn tay đang buông thõng của cô một cách vô cùng tự nhiên.

Nơi đây là con phố người qua kẻ lại tấp nập, xung quanh rất có thể sẽ có sinh viên của Đại học Giang, thậm chí là có người quen biết Vệ Thuật, thế nhưng anh lại chẳng mảy may bận tâm, cứ thế nắm chặt lấy bàn tay Phó Hề một cách tự nhiên như vậy.

Trong suy nghĩ của cô, mối quan hệ này của hai người đáng lẽ ra phải là một thứ gì đó bí mật và riêng tư. Chỉ tồn tại duy nhất trong căn phòng trọ nhỏ bé kia của cô mà thôi.

Mặc dù hai người họ chưa từng nói chuyện rõ ràng về điều này, nhưng họ đều là những người thông minh, có những lời không cần phải vạch trần, giữa đôi bên đều có một sự ngầm hiểu không cần nói ra.

Phó Hề cũng không hề cảm thấy Vệ Thuật làm như vậy là vô trách nhiệm, bởi vì ngay từ lúc bắt đầu, cô mới là người chủ động khơi mào.

Nếu nói đến người vô trách nhiệm, thì người đó có lẽ là cô mới đúng.

Trong khi những suy nghĩ trong đầu cô vẫn còn đang xáo trộn, Vệ Thuật đã dắt tay cô bước về phía trước.

Hai người cứ thế thong thả đi về phía xe của anh, dáng vẻ thân mật mà tự nhiên, chẳng khác gì mọi cặp tình nhân bình thường khác đang nắm tay nhau đi dạo trên phố.

Cũng may là họ nhanh chóng đi tới cạnh xe, hai người liền lên xe.

Phó Hề kìm nén suốt cả dọc đường, cuối cùng cũng không nhịn được mà thốt ra thành lời: “Hay là để em chuyển lại tiền bữa tối nay cho anh nhé.”

Vệ Thuật thu hồi bàn tay đang đặt trên vô lăng, quay đầu chăm chú nhìn cô. Trong xe là một khoảng tối mịt mờ, chỉ có vài vệt ánh sáng dịu nhẹ từ đèn đường từ xa xuyên qua kính chắn gió phía trước lọt vào trong.

Anh cứ im lặng không nói gì, khiến Phó Hề bắt đầu không tự chủ được mà tự kiểm điểm lại bản thân.

Có phải cô đang quá tính toán rạch ròi rồi không?

“Em chưa từng nói với anh, em là người Nam Khê,” Vệ Thuật đột nhiên lên tiếng bằng giọng bình thản.

Phó Hề ngẩn ngơ quay đầu nhìn sang, vừa vặn chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm như vực sâu của anh, thâm trầm như muốn hút hết thảy mọi ánh sáng xung quanh vào trong, khiến tim cô thót lên một cái.

Lúc này cô mới lý nhí đáp: “Anh có hỏi đâu.”

Vệ Thuật khẽ hừ một tiếng, không rõ là vì không hài lòng với câu trả lời của cô, hay là vì lý do gì khác.

Cuối cùng, giọng nói trầm thấp của anh vang lên trong không gian mờ ảo của chiếc xe: “Anh dù sao cũng nên biết nhiều hơn họ chứ.”

Phó Hề không biết phải nói gì, đành do dự hỏi: “Anh muốn biết điều gì?”

“Những gì em sẵn lòng kể cho anh nghe, đều có thể nói.”

Lời Vệ Thuật nghe như là đang cho cô quyền tự do, để cô tùy ý nói, nhưng lại cũng ẩn chứa một sự bá đạo ngầm hiểu.

Những gì anh biết, bắt buộc phải nhiều hơn họ.

Phó Hề không ngờ rằng anh lại có thể đem đi so bì với cả Thiệu Thanh Minh.

“Giống như những gì em vừa nói lúc nãy vậy, em là người Nam Khê, rồi nhà em có bố mẹ, và một người chị gái nữa.”

Nói đến đây, cô dừng lại.

Rõ ràng là đã kể xong rồi.

Vệ Thuật nhướng mày, đột nhiên nói: “Thật khéo.”

“Cái gì cơ?” Phó Hề không hiểu lắm.

Giọng điệu Vệ Thuật vẫn thong thả, ung dung như cũ: “Nhà anh cũng có bố mẹ, và một người anh trai nữa.”

Phó Hề bật cười: “Thế thì có gì mà khéo chứ.”

Vệ Thuật lại trầm giọng hỏi thêm một câu: “Hết rồi sao?”

Phó Hề: “Anh còn muốn biết thêm điều gì nữa?”

“Còn em? Tại sao lại không đi học nữa?”

Vệ Thuật rốt cuộc vẫn hỏi ra miệng. Người con gái trước mặt này không đơn thuần chỉ là thu hút anh theo cách thông thường, cô khiến anh nảy sinh một khao khát mãnh liệt muốn được thấu hiểu cô sâu sắc hơn.

Rõ ràng tuổi của cô, đáng lẽ ra phải là lứa tuổi đang ngồi trên ghế đại học.

Phó Hề vẫn tiếp tục im lặng, ngay khi Vệ Thuật đang nghĩ xem mình có nên rút lại câu hỏi này hay không.

Thì Phó Hề lại đột ngột lên tiếng: “Trên thế giới này, dường như ai ai cũng đều rất nỗ lực muốn có được thành công, thế nhưng có một số người sinh ra đã định sẵn là tầm thường, hoặc giả là trước sau gì cũng chẳng có cách nào đạt được kỳ vọng của người khác.”

“Chẳng lẽ lại không cho phép một người tầm thường tồn tại hay sao?”

Vệ Thuật nhạy bén nhận ra, câu hỏi này rõ ràng đã chạm vào cơ chế tự phòng vệ của cô.

Cô không thích chủ đề này.

Cũng không muốn tiếp tục trò chuyện sâu hơn nữa.

Phó Hề cắn chặt môi, cô có chút hối hận rồi, cảm thấy bản thân không nên nói ra những điều này.

Một người như Vệ Thuật, có lẽ không cách nào thấu hiểu được tại sao có những người lại yếu đuối đến thế, anh chắc cũng không thể hiểu được tại sao lại có người khát khao và cam tâm tình nguyện trở thành một kẻ tầm thường nhất.

Thế nhưng ngay chính vào lúc này, một bàn tay đột nhiên nắm chặt lấy lòng bàn tay đang khẽ run rẩy của cô.

“Đợi đến khi nào em muốn kể cho anh nghe, thì hãy thong thả nói cho anh biết sau.”

Giọng nói của Vệ Thuật vừa bình yên lại vừa trầm thấp, giống như một mặt hồ phẳng lặng bao la không một gợn sóng, nhẹ nhàng nâng đỡ và xoa dịu mọi cảm xúc phức tạp đang ùa ra của cô.

Trong xe rơi vào không gian yên ắng, chỉ có tiếng thở khẽ khàng của hai người hòa quyện vào nhau.

Bàn tay anh nắm lấy tay cô, từ đầu đến cuối vẫn chưa từng buông ra.

Cuối cùng, những cảm xúc ngổn ngang trong lòng Phó Hề cũng dần được xoa dịu.

Cho đến khi tiếng chuông điện thoại của Vệ Thuật phá vỡ bầu không khí yên lặng. Điện thoại đặt ngay trên bảng điều khiển trung tâm, Phó Hề liếc mắt một cái là nhìn thấy ngay.

Trên màn hình hiển thị ba chữ ‘Giáo sư Lý’.

Chắc là giảng viên ở trường.

Vệ Thuật bắt máy, anh không nói gì nhiều, hầu như đều là đầu dây bên kia nói.

“Vâng, lát nữa em sẽ qua văn phòng tìm thầy ạ.”

Để lại một câu này, Vệ Thuật liền cúp máy.

Phó Hề siết chặt chiếc túi xách trong tay: “Vậy anh mau quay lại trường đi.”

Ngay khi định đẩy cửa bước xuống xe, cô chợt nhớ ra điều gì đó: “Đúng rồi, anh có thể đợi em ở đây một lát không?”

Nói xong, cô lập tức đặt túi xách lên ghế phụ, đẩy cửa bước xuống, đi thẳng về phía trước.

Vệ Thuật hạ kính cửa sổ xe phía sau xuống, nhìn thấy Phó Hề chạy bước nhỏ suốt quãng đường vào một cửa hàng tiện lợi cách đó không xa bên lề đường. Đợi vài phút, cuối cùng cô cũng đi ra.

Trên tay cô đã xách theo một chiếc túi.

Khi Phó Hề quay lại, cô đứng ở bên phía ghế phụ, đưa chiếc túi cho anh.

Bên trong phát ra những tiếng lách cách giòn giã.

Vệ Thuật đã đoán ra được bên trong là thứ gì, Phó Hề liền dặn dò vô cùng nghiêm túc:

“Mặc dù đều là mua cho anh, nhưng không được ăn nhiều kẹo đâu đấy. Tốt nhất là mỗi ngày anh không nên ăn quá…”

Phó Hề khựng lại một chút, rõ ràng là đang nghiêm túc cân nhắc vấn đề này.

“Ba viên,” lúc cô nói lời này, cô còn giơ ba ngón tay lên để tỏ vẻ trang trọng.

Vệ Thuật cúi đầu nhìn vào trong túi, cả một túi đầy ắp các hộp kẹo bạc hà.

Cô nàng này chạy đi nhập sỉ kẹo đấy à.

Xem xong, anh mới nghiêng đầu nhìn Phó Hề, khẽ mỉm cười một tiếng.

“Quản anh nghiêm thế cơ à.”

*

Ngày hôm sau Phó Hề lại làm ca sáng, cô dậy thật sớm để đến trường.

Bận rộn túi bụi suốt cả một buổi sáng, mãi đến hơn mười giờ mới có thời gian thở phào nhẹ nhõm để ăn chút gì đó, sau đó đến mười một giờ rưỡi lại bắt đầu bận rộn tiếp. May mà Hứa Tuệ Tuệ cuối cùng cũng đến.

Hai người bận rộn xong buổi trưa, Phó Hề lại mua cơm nắm của cửa hàng.

Ăn qua loa cho xong một bữa.

Hứa Tuệ Tuệ thấy cô ăn cơm nắm thì không nhịn được mà kêu trời: “Sao cậu vẫn chưa ăn chán cơm nắm thế hả?”

Phó Hề cúi đầu nhìn miếng cơm nắm trong tay, chợt nhớ ra điều gì liền bảo: “Hay là ngày mai đổi sang ăn bánh mì sandwich vậy.”

“Ăn ở nhà ăn ngay vách bên cạnh tiện mà,” Hứa Tuệ Tuệ nói, “Cậu đừng có nghĩ thay cho ông chủ, đến giờ ăn thì cứ đi ăn thôi, dù sao một tiếng nghỉ ngơi vốn dĩ là quyền lợi của cậu mà.”

“Tớ không phải nghĩ cho ông chủ, chỉ là không muốn phiền phức thôi.”

Sau đó, cô ăn xong đồ ăn thì ngồi ở phía sau nghỉ ngơi.

Thế nhưng Hứa Tuệ Tuệ đột nhiên bị thứ gì đó cứa phải, cô ấy hét lên một tiếng thất thanh, Phó Hề vội vàng chạy qua xem.

Lúc cô qua tới nơi thì thấy ngón tay Hứa Tuệ Tuệ vẫn đang chảy máu, Phó Hề liền nhanh chóng lấy khăn giấy ấn chặt vào vết thương cho cô ấy, vất vả lắm mới cầm được máu.

“Xả dưới vòi nước trước đã, để tránh có vụn khăn giấy dính lại trên đó.”

Phó Hề đi lấy một chai nước khoáng sạch, bảo cô ấy để ngón tay lên trên thùng rác, rồi dội nước rửa vết thương vài cái.

“Tớ đi lấy băng cá nhân cho cậu.”

Phó Hề đi về phía quầy thu ngân, lấy túi xách của mình ra.

Chỉ là khi cô lục tìm được băng cá nhân, lúc đặt túi xách trở lại thì sơ ý làm rơi túi xuống đất, đồ đạc bên trong vương vãi khắp nơi.

Phó Hề cũng chưa buồn dọn dẹp, trước tiên dán băng cá nhân cho Hứa Tuệ Tuệ đã.

Lúc này cô mới quay người lại để nhặt đồ dưới đất lên.

Hứa Tuệ Tuệ cũng giúp cô nhặt cùng, chỉ là khi cô ấy nhặt một tấm thẻ từ dưới đất lên, đột nhiên kinh ngạc thốt lên: “Phó Hề, tại sao thẻ sinh viên của Vệ Thuật lại ở trong túi của cậu thế này?”

Tim Phó Hề như lỡ mất một nhịp.

Cô cũng đầy vẻ không thể tin nổi, vô thức thốt lên: “Không thể nào chứ.”

Dưới đây là bản dịch tiếng Việt mượt mà cho 3 trang truyện tiếp theo của bạn:

“Sao lại không phải chứ, cậu nhìn xem trên này còn có ảnh của anh ấy nè.” Hứa Tuệ Tuệ xoay chiếc thẻ sinh viên lại một hướng, lúc này Phó Hề mới thực sự nhìn rõ nội dung bên trên.

Không chỉ đơn thuần là mã số sinh viên và tên họ, mà rõ ràng nhất chính là bức ảnh thẻ kia của anh.

Chắc là ảnh chụp hồi mới nhập học năm nhất, tóc rõ ràng là ngắn hơn, cắt sát da đầu, nhưng lại khéo léo làm lộ ra đường nét hộp sọ hoàn hảo. Bất kể là ngũ quan hay đường nét khuôn mặt đều mang theo một sự sắc sảo, lạnh lùng, đặc biệt là đôi mắt hẹp dài đen thẫm đang nhìn thẳng vào ống kính, mang đậm nét ngông nghênh, bướng bỉnh không chịu khuất phục của một thiếu niên.

Phó Hề ngẩn người, thẻ sinh viên của anh sao lại có thể ở trong túi của cô chứ?

“Hai người… hai người là thế nào vậy hả?” Hứa Tuệ Tuệ không dám tin hỏi.

Phó Hề lúc này mới kịp nghĩ ngợi một chút, cô do dự hồi lâu rồi quyết định nói dối: “Nếu không rơi ra ngoài thì tớ cũng suýt quên mất, chính là lần trước Vệ Thuật đến mua đồ làm rơi ở trong tiệm, tớ nhặt được xong cứ quên khuấy việc trả lại cho anh ấy.”

Nói rồi, cô đưa tay định lấy lại chiếc thẻ sinh viên trong tay Hứa Tuệ Tuệ.

Hứa Tuệ Tuệ: “Không ngờ lại khéo thế mà cũng bị cậu nhặt được?”

Phó Hề tuy trong lòng chột dạ nhưng vẫn kiên định nói: “Đúng vậy, chính là khéo như thế đó.”

Cô đang định cất chiếc thẻ sinh viên đi thì lại bị Hứa Tuệ Tuệ ngăn lại.

“Khó khăn lắm mới cầm được thẻ sinh viên của đại soái ca, cùng nhau ngắm nghía một chút đi mà.”

Phó Hề lại chẳng thèm để ý đến cô ấy: “Cậu chẳng phải vừa mới xem rồi sao.”

“Tớ mới chỉ nhìn lướt qua một cái thôi, đã xem đã mắt đâu,” Hứa Tuệ Tuệ ai oán nói.

Phó Hề giật mình, cô nhìn Hứa Tuệ Tuệ: “Cậu không được nhìn anh ấy.”

“Hả?”

Hứa Tuệ Tuệ bị câu nói của cô làm cho sửng sốt, nửa ngày mới hỏi lại: “Sao tớ lại không được nhìn anh ấy?”

Phó Hề lúc này mới vội vàng tìm cách chữa cháy: “Ý tớ là, cậu đều đã có bạn trai rồi, thì đừng có ngắm nghía những nam sinh khác nữa, nếu không bạn trai cậu biết sẽ ghen đó.”

“Ai mà chẳng thích ngắm trai đẹp chứ, bạn trai tớ cũng thích ngắm gái xinh vậy thôi.”

Dù nói thế nhưng Phó Hề vẫn nhất quyết không đưa thẻ sinh viên cho Hứa Tuệ Tuệ xem nữa.

Sau đó cô âm thầm lấy điện thoại ra, vội vàng gửi cho Vệ Thuật một tin nhắn.

Phó Hề: 【 Thẻ sinh viên của anh không cẩn thận rơi vào túi của em rồi, để em mang qua trả cho anh? Hay là anh tự qua lấy? 】

Mấy phút sau, Vệ Thuật trả lời lại.

Shu: 【 Không phải không cẩn thận đâu. 】

Phó Hề nhìn dòng chữ này, rơi vào trầm tư, câu này rốt cuộc có ý gì chứ??

Nhưng rất nhanh sau đó, tin nhắn thứ hai lại tới.

Shu: 【 Anh đang trên lớp, lát nữa tan học sẽ qua tìm em. 】

Thấy anh đang bận học, Phó Hề liền không gửi thêm tin nhắn nào nữa.

Nửa tiếng sau, điện thoại của cô đột nhiên lại vang lên.

Shu: 【 Ra ngoài đi. 】

Ra ngoài?

Phó Hề vội vàng nắm chặt điện thoại, cô hướng mắt nhìn ra phía cửa tiệm nhưng lại không phát hiện thấy bóng dáng của anh đâu.

“Tớ đi nhà vệ sinh một lát nhé,” Phó Hề nói với Hứa Tuệ Tuệ một tiếng.

Cô vội vã bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, thế nhưng bên ngoài quả nhiên vẫn không thấy Vệ Thuật đâu cả.

Bất chợt, Phó Hề nghĩ ra điều gì đó, thế là cô liền bước chân đi về phía chỗ cô và ông chủ nói chuyện hôm trước, cũng chính là nơi cô đã tình cờ chạm mặt Vệ Thuật.

Đến khi cô đi tới nơi, quả nhiên ở ngay góc cua, cô nhìn thấy anh đang thong dong, nhàn nhã tựa lưng vào bức tường.

Trên tay đang lơ đãng xoay xoay một hộp kẹo bạc hà.

“Thẻ sinh viên của anh này,” Phó Hề vẫn mang chiếc thẻ tới, trong lòng cô vẫn còn đầy thắc mắc: “Sao nó lại ở trong túi của em được chứ?”

Cô chắc chắn là bản thân chưa từng tự tay lấy nó.

Vệ Thuật nhìn thấy biểu cảm khẽ nhíu mày của cô thì khẽ cười một tiếng, lúc này mới dùng giọng điệu uể oải, lười nhác nói: “Chẳng phải đã bảo rồi sao, không phải vô tình đâu, là anh cố tình đưa cho em đấy.”

“Cố tình đưa cho em?” Phó Hề không hiểu nổi tại sao anh lại đưa thẻ sinh viên của mình cho cô.

Vệ Thuật nhìn cô, khẽ nhướng cằm: “Sau này sáng, trưa, tối, hễ lúc nào muốn ăn cơm thì cứ quẹt chiếc thẻ này.”

Phó Hề hoàn toàn ngẩn người.

“Mỗi lần quẹt thẻ, điện thoại của anh đều sẽ nhận được thông báo, cho nên nếu em lại nhịn ăn trưa hoặc chỉ ăn cơm nắm của cửa hàng, anh sẽ biết ngay lập tức.”

Rõ ràng trưa hôm nay, Phó Hề chắc chắn lại ăn cơm nắm ở tiệm rồi.

Phó Hề đứng im lặng tại chỗ, cô cảm thấy Vệ Thuật thực sự không cần thiết phải làm đến bước này.

Anh đối với cô thực sự quá tốt, tốt đến mức khiến cô cảm thấy điều này giống như một giấc mơ vừa lộng lẫy vừa huyền ảo.

Cô rất muốn hỏi anh, tại sao lại đối xử tốt với cô như vậy?

Thế nhưng có những lời khi đến bên miệng lại khó mở lời đến thế, chỉ có trái tim cô là bị lấp đầy bởi những cảm xúc đang cuộn trào mãnh liệt, dâng trào như sóng vỗ, không cách nào dừng lại.

“Anh làm vậy chẳng phải sẽ rất bất tiện sao,” Phó Hề nhỏ giọng nói.

Thẻ sinh viên của trường không đơn thuần chỉ là thẻ ăn cơm, mà còn là thẻ ra vào cổng này nọ nữa, tóm lại nếu không có nó thì sẽ đặc biệt bất tiện.

“Không sao, bình thường anh không ở trong trường, lúc lên lớp đều đi cùng bọn Thiệu Thanh Minh nên cũng không phiền phức lắm.”

Vệ Thuật giải thích vài câu, dường như là để cô có thể yên tâm mà giữ lấy chiếc thẻ.

Thế nhưng Phó Hề cầm chiếc thẻ sinh viên trong tay, cảm giác như nó đang nóng hổi.

Cô hình như… không muốn trả lại cho anh nữa rồi.

“Hơn nữa nếu anh thực sự cần dùng đến, thì cứ qua đây tìm em lấy thôi, dù sao cũng rất tiện mà.”

Thấy Phó Hề vẫn im lặng không nói gì, Vệ Thuật cuối cùng cũng đứng thẳng người dậy, cúi đầu ghé sát lại gần: “Sao thế, chỉ cho phép em quản anh, chứ không cho phép anh quản em à?”

Phó Hề biết anh đang nói về chuyện mấy viên kẹo bạc hà tối hôm qua.

Cô vội vàng giải thích: “Em không phải muốn quản anh, đó là góp ý thôi.”

“Nhưng mà,” Vệ Thuật khẽ nghiêng đầu, ghé sát mặt cô hơn, đôi mắt đen thẳm sâu hoắm kia nhìn chằm chằm vào cô: “Anh không phiền.”

“Anh không phiền em quản anh.”

Lời nói của anh thẳng thắn như vậy, ý tứ cũng rõ ràng như thế, từng chữ từng chữ giống như đang sôi sục, rơi vào tai Phó Hề khiến cả vành tai lẫn hai má cô đều đỏ ửng lên.

Cuối cùng, Phó Hề siết chặt chiếc thẻ sinh viên trong tay, tấm thẻ mỏng mà cứng cáp như đang cứa nhẹ vào tay cô.

Cô giống như đã hạ quyết tâm hoàn toàn, khẽ mở miệng: “Vâng.”

Vệ Thuật nghe ra được, cô đã chịu nhận nó rồi.

Thực ra tối hôm qua anh cũng chỉ là nảy ra ý định nhất thời, khi nhìn thấy cô xuống xe bước vào cửa hàng tiện lợi, anh dường như đã nhận ra điều gì đó, đoán được cô là đi mua đồ cho mình.

Mặc dù cô lúc nào cũng tỏ ra bình thản, nhàn nhạt, nhưng cô vẫn luôn để tâm đến từng câu nói của anh.

Ngoan ngoãn như vậy, thật khiến người ta không khỏi đau lòng.

Cho nên khi nhìn thấy dáng người mảnh mai, gầy gò của cô từ trong cửa hàng tiện lợi bước ra, anh đã lấy chiếc thẻ sinh viên trong túi quần ra và nhét vào trong túi xách của cô.

Chính vào khoảnh khắc đó, anh chợt cảm thấy, bản thân phải nuôi cho cô béo lên chút mới được.

Phó Hề khẽ ngẩng đầu lên nhìn anh: “Cảm ơn anh.”

Vệ Thuật rủ mắt xuống, vừa vặn chạm phải đôi mắt đẹp đẽ, trong trẻo của cô, anh vẫn không kìm được lòng mà đưa tay lên xoa xoa đỉnh đầu cô. Hôm nay mái tóc dài đen nhánh của cô xõa trên vai, trông vừa ngoan ngoãn lại vừa biết nghe lời.

Cho đến khi giọng nói thanh thoát của anh mang theo một nụ cười nhàn nhạt.

“Vậy từ nay về sau, phải ngoan ngoãn ăn cơm đấy nhé.”

Lời của Đồng: 

Các em ơi, vợ anh để tự anh nuôi!

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading