[ĐT] 34

Chương 34 : Chỉ là nghĩ đến anh, đã đủ để khiến cô vui vẻ rồi.

Sau khi Vệ Thuật gửi xong WeChat, anh vẫn đứng trên ban công khách sạn như cũ. Bờ sông vốn náo nhiệt và đông đúc lúc trước, giờ đây biển người đã dần dần tản đi.

Hạ Mộc Dương: [Bạn gái gì chứ, mày điên rồi hả.]

Hạ Mộc Dương: [Đừng tưởng tao không ở trong nước thì mày có thể dắt mũi tao nhé.]

Hạ Mộc Dương: [@Cận Tư Nam]

Cậu ta thậm chí còn chưa từ bỏ ý định mà gọi cả Cận Tư Nam vào, định bụng sẽ cùng nhau cười nhạo Vệ Thuật một trận.

Dù sao thì Hạ Mộc Dương cũng hiếm khi bắt được cơ hội như thế này.

Ai mà không biết Vệ Thuật giữ mình trong sạch đến mức khiến người ta không thể tin nổi.

Hồi còn học cấp ba, chỉ cần có bất kỳ nữ sinh nào có chút tin đồn gì với anh, anh sẽ lập tức kéo giãn khoảng cách với đối phương, kiên quyết không cho bất kỳ ai có cơ hội tạo ra tin đồn nhảm lần thứ hai.

Nếu là bình thường, Vệ Thuật sẽ chẳng thèm chứng minh điều này, anh nói sao thì là vậy.

Có lẽ là vì cảm giác nghi thức tối nay quá mạnh mẽ, giữa biển người cuồn cuộn như thế, anh và Phó Hề đứng bên nhau, họ nắm lấy tay nhau.

Thế là Vệ Thuật rất thản nhiên gửi một bức ảnh.

Đó là bức ảnh chụp hai người nắm tay nhau do Phó Hề chụp sau khi anh đeo lắc tay cho cô.

Anh đã bảo Phó Hề gửi bức ảnh đó cho mình.

Vốn dĩ anh chỉ muốn giữ lại để tự mình xem, chỉ là không ngờ lại được dùng đến nhanh như vậy.

Quả nhiên, bức ảnh này có sức thuyết phục hơn câu nói phía trên nhiều.

Lần này Hạ Mộc Dương không còn lải nhải gõ chữ nữa, mà gọi thẳng một cuộc điện thoại tới.

Vệ Thuật vốn không muốn nghe, nhưng không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại bấm nhận cuộc gọi.

“Đậu xanh rau má mày có tình huống gì đấy? Cây sắt mà cũng con mẹ nó biết nở hoa rồi á? Mày đang đùa tao đấy hả, chắc chắn là cố ý lừa tao đúng không, trò đùa năm mới à? Cái loại vạn năm ế chổng mông như mày sao có thể có bạn gái được? Mày nói một câu xem nào,” Hạ Mộc Dương cuống cuồng hỏi một tràng.

Vệ Thuật tựa vào lan can ban công, giọng nói lười biếng vang lên: “Tao yêu đương có gì mà khó tin?”

“Tất nhiên là khó tin vl rồi, nói thật nhé, trước đây tao luôn nghi ngờ mày bị bà Lý làm cho thành asexual, kiểu người mà nam không thích, nữ cũng không yêu, mất hết cảm giác với loài người ấy.” Hạ Mộc Dương liến thoắng một tràng dài.

Kết quả nói xong, chính cậu ta mới nhận ra có gì đó sai sai, lại bắt đầu tìm cách chữa cháy: “Ý tao không phải vậy đâu, mày xem tao mới ra nước ngoài có hơn một năm mà tiếng Trung đã thoái hóa nghiêm trọng thế này, từ ngữ dùng chẳng đạt ý gì cả.”

“Mày còn biết dùng cả cụm ‘dùng chẳng đạt ý’ cơ mà, tiếng Trung thoái hóa chỗ nào,” Vệ Thuật lạnh lùng mỉa mai cậu ta.

Hạ Mộc Dương gượng cười khà khà hai tiếng: “Chẳng phải là lỡ lời nói thật lòng mất rồi sao.”

“Tao có cần phải cảm ơn mày vì đã giấu lời thật lòng này suốt bao nhiêu năm qua không?” Giọng Vệ Thuật càng lạnh hơn.

Hạ Mộc Dương bất lực: “Chẳng phải tại bà Lý quá uy quyền sao, lần nào tao gặp bác ấy cũng sợ chết khiếp.”

Vệ Thuật cười khẩy: “Lần nào mày gặp mẹ tao mà chẳng nịnh nọt như chó săn.”

Dục vọng kiểm soát của Lý Mục Vân nổi tiếng là mạnh mẽ. Hồi Vệ Thuật còn học ở trường Giang Trung, bà ấy chính là hội trưởng hội phụ huynh của trường, bỏ tiền bỏ sức ra không chút nề hà.

Tất nhiên, từ hiệu trưởng cho đến bảo vệ cổng trường gần như đều trở thành tai mắt của bà.

Vệ Thuật chỉ cần nói chuyện với cô gái nào nhiều hơn vài câu, cơ bản là ngày hôm sau bà ấy đã biết rồi.

Sau này Vệ Thuật tự động giữ khoảng cách với các cô gái, anh cũng chẳng thích người ta, mắc mớ gì phải kéo đối phương vào chịu sự giám sát của Lý Mục Vân cùng mình.

Sau khi lên đại học, dục vọng kiểm soát của Lý Mục Vân không hề biến mất, bà ấy vẫn hành xử như vậy.

Đặc biệt là bà còn quyên góp cho bên Viện X mấy triệu tệ tiền thiết bị.

Nhưng việc này đã hoàn toàn chọc giận bà nội, bà cụ đã nổi trận lôi đình, trực tiếp bắn tin rằng nếu Lý Mục Vân còn giở trò thời cấp ba ra, tiếp tục giám sát Vệ Thuật, bà cụ cũng sẽ làm một người mẹ chồng ác độc thực sự, bắt Vệ Dần Sơ và Lý Mục Vân ly hôn.

Lý Mục Vân không phải sợ ly hôn thật, chỉ là không muốn làm ầm ĩ lên cho bẽ mặt. Người như bà coi trọng thể diện hơn bất cứ thứ gì.

Hạ Mộc Dương tò mò: “Mày yêu thật rồi à?”

“Ừ,” Vệ Thuật không có ý định giấu giếm, hào phóng thừa nhận.

Hạ Mộc Dương ngẩn người một lúc lâu mới lại hỏi: “Rồi bạn gái mày trông thế nào?”

Cậu ta thực sự có chút không tưởng tượng nổi Vệ Thuật khi thích một người sẽ như thế nào, từ nhỏ đến lớn anh đã luôn mang vẻ hờ hững lạnh lùng này, sau đó lên cấp ba lại càng lạnh lùng hơn.

“Đợi mày nghỉ rồi về nước đã,” Vệ Thuật không trả lời thẳng mà buông một câu như vậy.

Hạ Mộc Dương ngẩn ra: “Cho tao gặp thật à?”

Tính cách của Vệ Thuật không phải kiểu người vồn vã, vòng bạn bè thực sự cũng chỉ có vài người, nhưng giờ anh lại rõ ràng muốn đưa cô gái này vào thế giới của mình, thậm chí còn cho một người bạn nối khố như cậu gặp mặt.

Vệ Thuật lạnh lùng lên tiếng: “Xem biểu hiện của mày đã, bạn gái tao không phải kiểu mèo hoang chó dại nào cũng gặp được đâu.”

Rõ ràng câu hỏi ngược đầy nghi hoặc của Hạ Mộc Dương đã chọc giận anh rồi.

Hạ Mộc Dương lập tức nhảy dựng lên: “Quả nhiên là chỉ nghe người mới cười, đâu nghe người cũ khóc. Thằng bố mày là bạn nối khố lớn lên cùng mày từ nhỏ, ngủ chung một tổ chăn từ bé, chứ không phải dăm ba loại mèo hoang chó dại bên ngoài nhé.”

“Ồ, cúp đây,” Vệ Thuật cười khẩy một tiếng rồi cúp máy luôn.

Vừa vặn Phó Hề tắm xong đi ra, cô mặc bộ đồ ngủ, mái tóc lần này đã được sấy rất khô.

“Muộn thế này rồi anh còn gọi điện thoại à?” Phó Hề thấy anh cầm điện thoại từ ban công đi vào liền hỏi.

Vệ Thuật: “Ừ, bạn nối khố của anh bên Mỹ gọi về, cậu ta chúc chúng ta năm mới vui vẻ.”

Phó Hề mỉm cười: “Bạn nối khố của anh cũng tốt đấy chứ.”

Vệ Thuật bước tới, trực tiếp ôm lấy cô, nhướng mày hỏi: “Ai tốt cơ?”

Phó Hề không ngờ chỉ một câu nói của mình lại khiến anh hỏi vặn lại như vậy, cô chớp chớp mắt: “Chẳng lẽ anh đang ghen à?”

Lần này Vệ Thuật không nói gì nữa, mà nhìn cô chằm chằm, dường như đang chờ câu trả lời của cô.

Trong đôi mắt đen láy xinh đẹp của Phó Hề như chứa đựng những giọt sương mai trong vắt chốn rừng sâu buổi sớm, vừa sáng vừa trong trẻo. Chỉ thấy đuôi mắt cô khẽ cong lên: “Trên đời này, còn có ai tốt hơn Vệ Thuật nữa sao?”

Cô rất giỏi dỗ dành anh, hoặc có thể nói là rất sẵn lòng chiều chuộng anh.

Đến cả Vệ Thuật đôi lúc cũng cảm thấy lạ lùng, sao cô lại có thể dung túng cho anh đến mức này cơ chứ.

“Nếu Vệ Thuật tốt như vậy, em có muốn cùng anh ấy…” Vệ Thuật cố tình ngừng lại một chút.

Quả nhiên khơi dậy sự tò mò của Phó Hề.

Mắt cô dán chặt vào khuôn miệng anh, dường như đang chờ xem anh định nói tiếp chuyện gì.

“… cùng đi tắm không?”

Khi giọng nói trong trẻo, lành lạnh của anh thốt ra mấy chữ này, đôi gò má của Phó Hề lập tức nóng bừng lên.

Phó Hề trợn tròn mắt, dường như không thể ngờ nổi câu nói mà mình trông ngóng nãy giờ lại là lời này.

“Em không chịu đâu, em tắm rồi mà,” cô dứt khoát từ chối.

Dù có chiều chuộng bạn trai đến mấy thì cô cũng có lằn ranh cuối cùng của mình.

Nhưng lần này Vệ Thuật dường như đã hạ quyết tâm, anh một tay kéo tuột Phó Hề vào lòng mình, hai tay siết chặt lấy eo cô, cúi đầu hôn xuống.

Lúc xem màn trình diễn pháo hoa vừa rồi, xung quanh thực ra có rất nhiều cặp đôi tranh thủ hôn nhau.

Nhưng cả hai người họ đều không phải kiểu thích bị đám đông vây quanh dòm ngó.

Khi đó Vệ Thuật mới nhịn xuống, không chạm vào cô.

Giờ thì khác rồi, khi anh cúi đầu nụ hôn trực tiếp ập xuống, đầu lưỡi ngang nhiên xông vào khoang miệng cô, mang theo hương vị đào trắng ngọt ngào dịu nhẹ.

Cô có vẻ rất thích vị đào trắng, bất kể là sữa tắm hay kem đánh răng đều quen dùng duy nhất một mùi hương này.

Lúc này Vệ Thuật giống như đang thưởng thức một quả đào mọng nước ngọt lành, hương vị thanh ngọt khiến anh mê mẩn, nếm được vị ngon là muốn nhiều hơn nữa, nếm thế nào cũng không thấy đủ.

Phó Hề vốn tưởng nụ hôn này kết thúc là xong.

Anh sẽ buông tha cho cô để ngoan ngoãn đi tắm.

Nhưng Vệ Thuật dường như đã hạ quyết tâm muốn mê hoặc cô. Sau khi hôn đến mức hai má cô ửng hồng, đôi chân cũng mềm nhũn ra, anh liền kéo cô đi về phía nhà vệ sinh.

Phòng khách sạn này là một căn suite, nhà vệ sinh lại càng rộng đến mức vô lý. Một mặt gương sạch sẽ và sáng sủa nguyên khối, bên cạnh còn có một bồn tắm lớn nằm ngay sát cửa sổ.

Phó Hề được bế ngồi lên bên cạnh bồn rửa tay, cũng may là cô vừa mới lau qua một lượt.

Cô luôn có chút bệnh sạch sẽ, nhà vệ sinh sau khi tắm xong sẽ vĩnh viễn không bao giờ để bừa bộn.

“Hề Hề, hôm nay là ngày đầu tiên của năm mới,” Vệ Thuật trầm giọng nói.

Mắt Phó Hề hơi đỏ lên, có lẽ là vì lúc hôn có chút ngộp thở, hoặc giả là do cảm xúc dâng trào mang lại.

Cô nhìn vào đôi mắt nghiêm túc của Vệ Thuật, khẽ “vâng” một tiếng.

“Đây là năm mới đầu tiên chúng ta bên nhau.”

Vừa rồi ở bờ sông, Vệ Thuật có rất nhiều lời đều không nói ra, lúc này ở trong phòng vệ sinh ẩm ướt này, anh lại muốn nói từng câu từng chữ cho cô nghe.

“Chúc mừng năm mới, Hề Hề.”

Nói đoạn, anh lại một lần nữa hôn lên.

Tết Dương lịch vừa qua, thời gian dường như đã bước vào một đợt đếm ngược nước rút khác.

Còn chưa đầy nửa tháng nữa là học kỳ này sẽ kết thúc, toàn trường đã bắt đầu bước vào giai đoạn tuần lễ thi cử.

Đại học không giống như cấp ba, vài môn thi trong hai ngày là có thể giải quyết xong.

Mà là thời gian thi cử được sắp xếp vô cùng rải rác. Có khi một môn thi xong, môn tiếp theo đã được xếp vào ba bốn ngày sau, có môn còn vô lý hơn là vào tận bảy tám ngày sau.

“Anh mau đi đọc sách đi,” Phó Hề nằm trong lòng Vệ Thuật, thực sự chịu không nổi nữa liền nói.

Hôm nay anh không có tiết, ở nhà để ôn tập.

Kết quả cô gọt cho anh một đĩa trái cây, vừa bưng qua liền bị anh nắm lấy cổ tay, kéo thẳng vào lòng ôm hôn hồi lâu, khiến cuối cùng cả hai người đều tâm thần xao động.

Phó Hề kiên quyết nói: “Ngày mai em phải về nhà ở.”

Nhưng nghĩ ngợi một lát, cô lại bảo: “Hay là tối nay em về luôn đi.”

Vệ Thuật gật đầu chẳng mấy bận tâm: “Được thôi.”

Phó Hề không ngờ anh lại đồng ý dứt khoát như vậy, ai dè Vệ Thuật lơ đãng nhéo nhéo vành tai cô, cuối cùng còn ghé sát vào cắn một cái:

“Anh về cùng em.”

“Anh là chú chó nhỏ bám người đấy à?” Phó Hề có chút ngơ ngác.

Cô nhịn không được dùng hai tay nâng mặt anh lên, khẽ lắc qua lắc lại: “Vệ Thuật, anh có biết nếu anh cứ tiếp tục như thế này thì hình tượng của anh sẽ sụp đổ không hả?”

Nam thần lạnh lùng trong nháy mắt biến thành chú chó nhỏ bám người.

“Em mà cũng biết đến ‘hình tượng’ cơ à?” Vệ Thuật vừa cười vừa nhìn cô với ánh mắt đầy thâm ý.

Nếu nói đến kiểu người cổ hủ phong kiến, cô tuyệt đối được tính là một người như vậy.

Vệ Thuật càng tiếp xúc nhiều với cô thì càng phát hiện ra cô thực sự không quá giống các cô gái ở độ tuổi này. Người khác nếu không đu idol, chơi anim thì cũng là đi coi esports, hoặc ít nhiều gì cũng có vài sở thích cá nhân thuộc nhóm thiểu số.

Còn cô thì không mặn mà với việc chơi điện thoại lắm, thỉnh thoảng lại ngẩn người, lúc rảnh rỗi thì lại lên mạng đọc sách.

Mà lại không phải là đọc tiểu thuyết.

Là loại sách mà có chút không biết là được lật tìm ra từ xó xỉnh nào.

Đến cả Vệ Thuật cũng chưa từng đọc qua mấy cuốn đó, hỏi cô sao lại hứng thú với loại này, cô chỉ bảo đọc nhiều thấy buồn ngủ, có ích cho giấc ngủ.

Nhưng mỗi lần Vệ Thuật nhìn cô đọc, thực ra cô đều xem đến mức say sưa ngon lành.

Khi hai người đang trò chuyện, điện thoại của Phó Hề đột nhiên vang lên.

Chờ cô cầm lên xem thử, phát hiện là Thôi Tư Ninh gọi tới, thế là cô liền lập tức bắt máy.

Giọng điệu của Thôi Tư Ninh vô cùng vui vẻ: “Hề Hề, ngày mai em có rảnh không?”

“Có ạ,” Phó Hề lập tức đáp lại, cô hiện tại đang là một kẻ vô công rỗi nghề, mỗi ngày có nhiều nhất chính là thời gian.

“Chuyện là thế này, bên này có một studio nhiếp ảnh muốn chụp một bộ ảnh mẫu cho mùa xuân, cần tìm một cô gái trẻ trung thuần khiết, họ đã xem ảnh của em rồi. Sau khi xem hồ sơ thông tin của em, họ cực kỳ thích, muốn ngày mai em qua đó phỏng vấn thử một chút. Em có đồng ý không?”

Thôi Tư Ninh nói một hơi hết luôn.

Phó Hề kinh ngạc: “Thật ạ? Đương nhiên là được rồi.”

Trước đó cô bị Thôi Tư Ninh kéo đi chụp vài tấm ảnh hồ sơ cá nhân, mục đích chủ yếu là để sau này nhận các công việc làm người mẫu ảnh.

Cô đương nhiên cũng có tìm kiếm những công việc bình thường khác, chỉ là hiện tại đang đúng vào dịp cận Tết, các công việc đều không quá phù hợp.

Hơn nữa Phó Hề chủ yếu là không muốn đi quá xa trường Đại học Giang, dù sao thì Vệ Thuật cũng ở đây, căn nhà cô tự thuê cũng ở ngay gần đó.

“Được rồi, chị sẽ gửi thời gian, địa chỉ cùng với phương thức liên lạc của đối phương cho em, đến lúc đó nếu có vấn đề gì thì cứ gọi điện cho chị ngay nhé.”

Thôi Tư Ninh thực sự rất để tâm đến chuyện của cô.

Phó Hề liên tục gật đầu: “Được ạ, cảm ơn chị nhiều lắm Tư Ninh.”

“Không có gì đâu, đợi đến khi em nổi đình nổi đám rồi, chị còn đang trông cậy vào việc được ôm đùi đại gia của em đây này.” Thôi Tư Ninh cười đáp.

Dù sao thì trong ngành này, chuyện một đêm phao tin nổi tiếng cũng không phải là không có. Tuy rằng rất khó, nhưng trong lòng mỗi người đều ôm một tia hy vọng, biết đâu cái miếng bánh từ trên trời rơi xuống này lại rơi trúng đầu mình thì sao.

Hơn nữa Thôi Tư Ninh thực sự cảm thấy điều kiện của Phó Hề quá tốt, xinh đẹp thì không cần bàn cãi, điều quan trọng nhất là khí chất của cô vô cùng thanh thoát, thuần khiết.

Rất nhiều lúc, khí chất lại còn quan trọng hơn cả ngoại hình.

“Em thực sự định đi làm người mẫu ảnh à?” Vệ Thuật đợi cô cúp điện thoại xong ở bên cạnh mới nhàn nhạt lên tiếng.

Phó Hề gật đầu: “Đúng ạ, vốn dĩ chỉ là muốn thử một chút thôi, nhưng không ngờ lại có người chọn em thật.”

Cô chưa bao giờ tiếp xúc với ngành này, ban đầu đúng là chỉ ôm tâm thái thử xem sao.

Lúc này Thôi Tư Ninh đã gửi thông tin qua, trên đó ghi rõ thời gian và địa điểm phỏng vấn ngày mai.

Phó Hề sao chép lại địa chỉ rồi tra cứu trên bản đồ một chút: “Cũng được, chỉ mất khoảng bốn mươi phút đi xe thôi.”

Vệ Thuật thấy dáng vẻ hào hứng bừng bừng của cô thì không nói gì thêm. Anh chỉ đơn giản hỏi: “Ngày mai mấy giờ phỏng vấn? Anh đưa em đi.”

“Anh lo ở trường học hành cho tốt đi, em tự đi là được rồi,” Phó Hề lắc đầu từ chối.

Vệ Thuật nhướng mày, Phó Hề liền cười nói: “Cuối kỳ anh không muốn đạt học bổng à?”

Lời này đã chọc cười Vệ Thuật, anh ôm lấy Phó Hề: “Sao em còn để tâm đến chuyện thi cử của anh hơn cả chính anh thế hả.”

“Đó là đương nhiên rồi, em không muốn đến lúc đó anh thi không tốt, người ta lại bảo em là hồng nhan họa thủy đâu,” Phó Hề vừa nói vừa tinh nghịch vén lọn tóc dài của mình lên.

Hiện tại cô rõ ràng đã cởi mở hơn trước rất nhiều.

Kiểu lời nói đùa thế này cô cũng có thể tùy miệng nói ra với Vệ Thuật rồi.

Vệ Thuật cười trầm thấp: “Em đúng là có chút xu hướng đó thật.”

Nếu không thì tại sao anh cứ hễ nhìn thấy cô là trong đầu chỉ toàn nghĩ đến chuyện đó cơ chứ.

Hôm sau Phó Hề vẫn tự mình đi phỏng vấn, có điều Vệ Thuật bắt cô phải tự lái xe đi. Trình độ lái xe hiện tại của cô đã tiến bộ không ít, một mình lái xe đi một quãng đường dài như vậy cũng không còn là vấn đề nữa.

Khi cô đến nơi thì gặp được người của studio.

Studio nhiếp ảnh này tên là “Hoa Dạng”, khá có tiếng tăm trên mạng, chủ yếu đánh mạnh vào mảng chụp ảnh chân dung cho các cô gái.

Mặc dù đều nói tiền của con gái là dễ kiếm nhất, nhưng thực sự muốn kiếm được thì cũng phải cạnh tranh vô cùng khốc liệt. Đặc biệt là mảng chụp ảnh chân dung hiện tại cực kỳ cạnh tranh, một vài nhiếp ảnh gia tự do chỉ cần mua một chiếc máy ảnh cơ là đã có thể lập tức nhận đơn trên mạng rồi.

Những studio nhiếp ảnh kiểu này, mỗi một quý đều sẽ cho ra mắt các phong cách chụp ảnh theo chủ đề mới nhất, nếu không thì sẽ rất dễ bị lỗi thời và bị các đồng nghiệp khác đánh bại.

Cho nên trong việc lựa chọn người mẫu, yêu cầu của studio là khá cao.

Dù sao thì hiệu quả mà phía studio hy vọng đạt được chính là kiểu: một khi bộ ảnh mẫu được đăng lên mạng, tất cả các cô gái khi lướt trúng bộ ảnh này đều sẽ có phản xạ vô điều kiện nghĩ rằng ‘mình cũng muốn chụp một bộ ảnh giống như thế này’ – chính là hiệu ứng như vậy.

“Tư Ninh, sao chị cũng ở đây thế?” Phó Hề kinh ngạc nhìn Thôi Tư Ninh.

Trên mặt Thôi Tư Ninh vẫn còn đang trang điểm: “Chị vừa vặn cũng có buổi chụp hình ở bên này nên đến để xem em thế nào.”

Nơi này là một khu phố nghệ thuật, rất nhiều studio nhiếp ảnh đều sẽ thuê địa điểm ở đây để chụp hình. Trùng hợp là hôm nay Thôi Tư Ninh cũng chụp ở đây, nên cô ấy liền tiện đường qua xem buổi phỏng vấn của Phó Hề.

Phó Hề nhìn những người mẫu ở bên trong, có chút kinh ngạc: “Hóa ra phỏng vấn lại phức tạp như vậy à.”

“Yên tâm đi, chỉ là chụp thử hai tấm thôi mà,” Thôi Tư Ninh an ủi cô: “Em không biết tạo dáng cũng không sao đâu, nhiếp ảnh gia sẽ hướng dẫn em, đến lúc đó em cứ làm theo là được rồi.”

Thôi Tư Ninh ngó nghiêng nhìn quanh một lượt: “Nói thật lòng nhé, cái loại người mẫu ảnh này thì dăm ba cái gọi là năng lực biểu cảm đều là giả hết, chủ yếu nhất vẫn là cái mặt.”

“Người mẫu ảnh và siêu mẫu không giống nhau. Siêu mẫu là phục vụ cho các thương hiệu xa xỉ và tạp chí thời trang lớn, người ta cần năng lực biểu cảm cao cấp. Nhưng người mẫu ảnh thì đôi khi chỉ cần đủ đẹp là được rồi.”

“Chỉ cần đẹp thôi là được ạ, thế thì tốt rồi,” Phó Hề bình thản gật đầu.

Thôi Tư Ninh đột ngột quay phắt đầu lại nhìn cô.

Không phải chứ, câu này nghe có vẻ có chút quá mức tự tin rồi đấy nhé.

Đến lúc Phó Hề đi vào phỏng vấn, nhiếp ảnh gia vốn dĩ đang cúi đầu kiểm tra khung hình trước đó trong ống kính vừa ngẩng đầu lên, liền lập tức hít sâu một hơi đầy kinh ngạc. Anh ta quay sang hỏi bà chủ bên cạnh: “Không phải chứ, người này mà còn phải sắp xếp chụp thử nữa hả?”

“Chưa có kinh nghiệm,” bà chủ thở dài một tiếng.

Studio này của cô ấy danh tiếng không hề nhỏ, các người mẫu hợp tác trước đây đều là những người tự mang sẵn mười mấy vạn lượt theo dõi trên mạng.

Nếu không phải vì cô ấy nhìn thấy bức ảnh của Phó Hề, thực sự thấy quá mức kinh diễm, thì căn bản sẽ không đời nào trao cơ hội phỏng vấn cho một tân binh hoàn toàn chưa có chút kinh nghiệm nào như thế này.

Đến lúc Phó Hề chụp ảnh, cô quả thực có chút không thích ứng được với việc đối diện trước ống kính như vậy.

Sự đơ cứng của cô khiến nhiếp ảnh gia và bà chủ liên tục lắc đầu.

Khúc gỗ ơi là khúc gỗ.

Uổng phí một gương mặt xinh đẹp đến nhường này.

Đúng làphung phí của trời.

Khi Vệ Thuật bước ra khỏi cổng trường, xe của Phó Hề đã đỗ sẵn ở đó rồi. Chiều nay anh ở suốt trong thư viện để đọc sách, hiệu suất quả thực cao hơn rất nhiều so với lúc có Phó Hề ở nhà.

Thật ra anh cũng chẳng có gì nhiều để ôn tập, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có chừng ấy kiến thức. Cho dù không ôn tập đi chăng nữa, anh cũng chẳng thể nào thi tệ được.

“Anh muốn ăn gì nào?” Vệ Thuật vừa lên xe, Phó Hề liền hỏi.

Vệ Thuật nói thẳng luôn: “Đi ăn nhà hàng món Quảng Đông lần trước đi.”

Hương vị món ăn ở quán đó khá thanh đạm, cả hai người họ đều tương đối thích, dạo gần đây mỗi khi không biết ăn gì thì sẽ đến đây.

Chờ đến khi vào nhà hàng, Vệ Thuật mới nhìn cô hỏi: “Phỏng vấn thế nào rồi?”

Buổi chiều anh đã định nhắn tin cho cô rồi, nhưng lại sợ làm cô thêm căng thẳng.

Phó Hề dùng hai tay chống cằm: “Nhiếp ảnh gia bảo rất hiếm khi gặp được khúc gỗ nào như em.”

Vệ Thuật vốn dĩ định nhịn cười, nhưng thực sự nhịn không nổi, rốt cuộc đành bật cười trầm thấp hai tiếng.

Phó Hề nhíu mày: “Anh thế mà lại không an ủi em.”

“Xin lỗi nhé,” Vệ Thuật nói một câu không mấy chân thành.

Đối với việc Phó Hề muốn đi làm người mẫu ảnh này, anh nói không lên là phản đối, nhưng trong thâm tâm cũng không phải là quá ủng hộ.

Dù sao thì cái vòng tròn đó nói cho cùng vẫn khá là thượng vàng hạ cám, anh không lo lắng Phó Hề sẽ thế nào, chủ yếu là lo sẽ có những kẻ khác dòm ngó cô mà thôi.

Nhưng ai mà ngờ được Phó Hề sau khi nghe lời xin lỗi của anh, ngược lại còn nở một nụ cười ngọt ngào: “Không sao đâu, dù sao thì em cũng đã nhận được offer rồi.”

Vệ Thuật lúc này mới lộ ra chút kinh ngạc, nhưng rồi lại khẽ cười: “Lừa anh đúng không.”

“Không có, em thực sự không biết chụp ảnh mà, nhiếp ảnh gia kia vừa dạy em tạo dáng vừa sụp đổ nói rằng anh ta chưa từng thấy khúc gỗ nào như em cả.”

Phó Hề hồi tưởng lại khung cảnh trong studio chụp hình.

“Vốn dĩ em chỉ đến phỏng vấn thôi, chụp hai tấm lấy lệ là xong rồi.”

“Nhưng bà chủ studio cũng có mặt ở đó, có vẻ như cực kỳ hài lòng với gương mặt của em, cứ nhất quyết bắt nhiếp ảnh gia phải chụp cho em thêm vài tấm nữa.”

Thế là cuối cùng nhiếp ảnh gia sụp đổ nói với cô: “Cô thử nghĩ về chuyện gì khiến cô vui vẻ xem nào, như vậy lúc cười lên chắc là sẽ không đơ như thế đâu.”

Nghe đến đây, Vệ Thuật nhìn cô đầy thâm ý: “Em đã nghĩ đến chuyện gì?”

Là khung cảnh hai người bọn họ ở bên nhau? Lần đầu tiên vào đêm đó? Hay là lễ Giáng sinh, hoặc giả là màn trình diễn pháo hoa đêm giao thừa? Những chuyện giữa họ có thể khiến cô vui vẻ, chắc là có rất nhiều nhỉ.

“Anh.” Phó Hề nhìn anh, chỉ nói duy nhất một chữ.

Vệ Thuật ngẩn người, anh đã nghĩ đến vô số khung cảnh, nhưng lại duy nhất không nghĩ tới câu trả lời này.

Chỉ là nghĩ đến anh, đã đủ để khiến cô vui vẻ rồi.

Lời của Đồng:

Con gái cưng đúng là câu được thiếu gia đến mức sướng tít mắt rồi.

Tiện thể nói một câu, truyện sẽ không biến thành kiểu truyện giới giải trí (showbiz) đâu nè ��.

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading