Chương 37: Trong tâm trí anh lúc này đều là dáng vẻ cô đã nỗ lực làm việc để nuôi anh như thế nào.
Chớp mắt một cái đã còn chưa đầy một tuần nữa là đến Tết. Công việc quay chụp dạo gần đây của Phó Hề tính ra lại kiếm được nhiều hơn cả bốn, năm tháng cô đi làm thêm ở cửa hàng tiện lợi cộng lại.
Vệ Thuật liếc nhìn cô vài cái, vẫn là cái bộ dạng ôm khư khư chiếc điện thoại, nhìn chằm chằm vào khoản thu nhập vừa đổ về tài khoản với vẻ mặt đầy phấn khích.
“Được rồi, đừng nhìn nữa, nhìn nữa là điện thoại nở ra hoa thật đấy.”
Vệ Thuật kéo cô vào lòng mình.
Phó Hề nằm bò trong lồng ngực anh, ngoan ngoãn hỏi: “Vệ Thuật, anh có muốn cái gì không?”
“Muốn tặng quà cho anh à?” Vệ Thuật khẽ cười.
Phó Hề chớp chớp mắt: “Anh đã vất vả làm trợ lý cho em hai ngày liền rồi, chẳng lẽ anh thật sự coi em là Chu Bạt Bì (*) bóc lột sức lao động sao.”
(*) Chu Bạt Bì là một nhân vật địa chủ độc ác, bóc lột trong văn học Trung Quốc.
Yết hầu của Vệ Thuật khẽ chuyển động, giọng nói trầm khàn: “Việc gì phải lãng phí tiền.”
“Em biết làm thế nào để khiến anh vui mà.”
Giọng anh trầm thấp, như tiếng trống gõ vang bên tai Phó Hề.
Phó Hề đột ngột ngồi bật dậy từ trong lòng anh, cô nghiêng đầu nhìn anh: “Vệ Thuật, anh… anh quá đáng lắm rồi đấy…”
Làm gì có kiểu trêu chọc người ta như thế chứ!
Vệ Thuật nằm trên sofa, một tay đỡ lấy một bên trán, khóe môi khẽ nhếch, giọng nói thong thả, lười biếng: “Liệu có khả năng là em đã nghĩ lệch đi đâu rồi không?”
“Ý của anh là, em chỉ cần chơi game cùng anh là được rồi.”
Hay hay hay!
Vừa ăn cướp vừa la làng đúng không.
Phó Hề lập tức lấy tay cầm chơi game từ trong chiếc bàn trà phía trước ra. Cô bật tivi lên, bày ra tư thế sẵn sàng chiến đấu: “Đến đây, em chơi game với anh.”
Vệ Thuật thì khá điềm tĩnh, anh ngồi hẳn hoi lại.
Trong nhà đang bật sưởi sàn, anh không đi dép đi trong nhà mà đặt đôi chân trần lên tấm thảm.
Sau khi cầm lấy tay cầm chơi game, anh khẽ xoay cổ một chút, xem như là khởi động, cũng bày ra dáng vẻ muốn nghiêm túc chơi một ván trận này.
“Nói trước nhé, thua là có hình phạt đấy.”
Đuôi mắt Vệ Thuật khẽ nhướng lên nhìn Phó Hề, mang theo một vẻ “không sợ thì cứ nhào vô”.
Anh rất hiếm khi bày ra bộ dạng vừa kiêu ngạo lại vừa có chút khiêu khích này trước mặt Phó Hề. Ngoại trừ lần thứ hai hai người gặp nhau ở cửa sau cửa hàng tiện lợi, lúc đó anh cũng có dáng vẻ như thế này.
Phó Hề nhìn anh từ trên xuống dưới hai lượt: “Được thôi, anh cứ rửa sạch sẽ rồi đợi đấy.”
Anh kiêu, cô còn kiêu hơn anh.
Cho đến khi ván game đầu tiên bắt đầu, Vệ Thuật nhìn dáng vẻ thong dong, ngay ngắn của cô, lúc này mới phát hiện ra lần này cô thực sự đã khác trước. Rõ ràng là trong khoảng thời gian anh không có ở nhà dạo gần đây, một mình cô đã lén luyện tập không ít.
Thực ra tận sâu trong xương tủy, Phó Hề là người có máu ăn thua hơn bất cứ ai.
Cô hoàn toàn không phải kiểu người chỉ vì thua một lúc mà sẽ lập tức bỏ cuộc.
Quả nhiên, ván đầu tiên không hề xuất hiện chiến thắng dễ dàng như Vệ Thuật tưởng tượng. Ngược lại, đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, ánh mắt cũng trở nên nghiêm túc hơn.
Chỉ có thể nói, việc thao tác mấy thứ này sai một ly đi một dặm.
Cuối cùng, ván đầu tiên, Vệ Thuật vẫn thua dưới một chút khoảng cách suýt soát từ Phó Hề.
“Anh muốn hình phạt gì nào?” Phó Hề quay đầu lại, trên gương mặt nhỏ nhắn, ngoan ngoãn và xinh đẹp lại là một vẻ bướng bỉnh chấp nhận cá cược thì phải chấp nhận chịu thua.
Thấy Vệ Thuật không nói lời nào, Phó Hề nhướng mày: “Nếu anh định bỏ qua thì em sẽ giận đấy nhé.”
Vệ Thuật vì ở nhà nên chỉ mặc một chiếc áo len cổ tròn màu xanh lam. Khi khuôn mặt có làn da trắng lạnh của anh không có biểu cảm gì, trông toàn bộ con người anh sẽ đặc biệt lạnh lùng và sắc sảo.
Lúc này, anh cũng nhướng mày, giọng điệu hơi kéo dài: “Lại đây hôn anh một cái, chủ động vào.”
Phó Hề chẳng chút do dự ghé sát qua, ngẩng đầu hôn một cái lên môi anh. Vốn dĩ cô định chuồn chuồn đạp nước, hôn một cái rồi liền muốn lùi lại ngay.
Ai ngờ Vệ Thuật đột nhiên ôm lấy vai cô, cúi đầu hôn ngược trở lại, còn chủ động làm nụ hôn này thêm sâu đậm.
Vốn dĩ giữa hai người đã có chút bầu không khí giương cung bạt kiếm của trận đấu.
Cái ôm hôn này lại càng giống như đống củi khô khốc đã được đẩy đến giới hạn, bị một mồi lửa châm bùng lên.
Màn hình tivi đối diện vẫn đang dừng lại ở giao diện kết toán cuối cùng, thứ ánh sáng rực rỡ sắc màu từ màn hình hắt lên gương mặt của hai người, nhưng cả hai đều đang đắm chìm vào nụ hôn này.
Mãi cho đến khi Phó Hề như bừng tỉnh, cô cố gắng thoát khỏi cái ôm của anh.
“Đã nói trước là chỉ hôn một cái thôi mà.”
Vệ Thuật khẽ cười: “Đây chẳng phải là một cái sao.”
Hôn thế này mà gọi là chỉ một cái à.
Vệ Thuật thấy cô xịu mặt xuống, thản nhiên hỏi: “Còn chơi nữa không?”
“Chơi!” Phó Hề không chút do dự.
Kết quả là ván tiếp theo Phó Hề lại thua. May mà Vệ Thuật chỉ bảo cô vào bếp lấy cho anh một chai nước, rồi đích thân đưa cho anh uống.
Đến ván thứ ba, Phó Hề cuối cùng cũng thắng được một trận.
Vệ Thuật nhướng mày nhìn cô: “Nói đi, em muốn cái gì?”
Phó Hề liếc nhìn chiếc áo len màu xanh lam trên người anh: “Cứ cởi áo ra trước đi.”
Vệ Thuật cũng không ngờ cô vừa lên đã chơi bạo như vậy. Thế nhưng anh vẫn rất điềm nhiên giơ tay cởi chiếc áo len trên người ra, kết quả bên trong lại lộ ra một chiếc áo thun ngắn tay màu trắng.
“Xin lỗi, làm em thất vọng rồi.” Vệ Thuật bật ra một tiếng cười hừ nhẹ từ trong cổ họng.
Rõ ràng điều này nằm ngoài dự tính của Phó Hề.
Vốn dĩ cô còn muốn để anh cởi trần ngồi đây chơi game cơ.
Cái viễn cảnh đó ấy mà…
Chắc là bổ mắt lắm đây.
Đến ván tiếp theo Phó Hề lại thắng. Vệ Thuật cũng không ngờ mình có thể thua liền hai ván, xem ra cô nhóc này để thắng được anh đã không ít lần lén lút tự tập luyện ở nhà.
Khi thấy ánh mắt của Phó Hề lướt qua chân mình, nhìn chằm chằm vào chiếc quần dài màu trắng anh đang mặc.
Anh bật cười thật sự: “Lần này là muốn anh cởi bên dưới à?”
Nói đoạn anh liền làm bộ muốn đứng dậy, bày ra cái dáng vẻ “chỉ cần em lên tiếng, ông đây cam đoan chấp nhận thua cuộc”.
Phó Hề vội vàng dời mắt đi chỗ khác: “Em thèm vào thưởng cho anh ấy.”
Cởi quần bên dưới, chẳng phải là đúng ý anh quá rồi sao.
“Nói cho rõ xem, rốt cuộc vừa rồi là ai bắt anh cởi áo hửm?” Giọng nói lười biếng của Vệ Thuật vang lên bên cạnh.
Phó Hề đột nhiên quăng tay cầm chơi game đi, cô cuối cùng cũng nhận ra rồi.
Cái trò chơi này, chơi chính là đọ xem đứa nào mặt dày hơn thôi.
Khoản này cô đúng là không bằng anh thật.
“Em không chơi nữa, đi ngủ đây.” Phó Hề vừa nói vừa định đi về phía phòng ngủ, nhưng không ngờ lại bị Vệ Thuật ôm chầm lấy từ phía sau.
Anh tì cằm lên đỉnh đầu cô: “Anh sai rồi.”
“Anh sai ở đâu?”
“Không nên hơn thua nhất thời với bạn gái.” Vệ Thuật thong thả dỗ dành cô.
Nghe đến đây, Phó Hề khẽ bật cười: “Em đột nhiên nhớ ra rồi, hình phạt của ván thắng vừa rồi là gì, phạt anh đêm nay ngủ phòng bên cạnh.”
Khóe môi Vệ Thuật nhếch lên một nụ cười: “Hay là vẫn dùng hình phạt lúc nãy đi.”
Lúc nãy?
—- Lần này là muốn anh cởi bên dưới à?
Phó Hề nghiến răng: “Thật sự nên để cho các bạn học ở Đại học Giang nhìn thấy bộ mặt thật này của anh.”
“Không sao, các bạn học ở Đại học Giang đều sẽ thấu hiểu thôi, dù sao thì có ai trước mặt bạn gái mà không chịu lép vế chứ.” Vệ Thuật thong thả nói, chất giọng lười biếng, kiêu ngạo kia chẳng có lấy một chút gì gọi là ngại ngùng hay xấu hổ.
Hai người cười đùa một hồi, cuối cùng Vệ Thuật vẫn thuận lợi vào được phòng ngủ.
Đến lúc gần như sắp ngủ thiếp đi, anh bỗng nhiên lên tiếng hỏi: “Em định mùng mấy thì về nhà ăn Tết?”
Trước đây anh chưa từng thấy Phó Hề về nhà, có lẽ đúng như chính cô từng nói, mối quan hệ giữa cô và bố mẹ không lạnh không nhạt.
Nhưng ngày Tết thì dù sao cũng nên về chứ nhỉ.
Phó Hề không nói gì, dường như đã ngủ thiếp đi.
Nhưng một lúc sau, cô khẽ lên tiếng: “Tầm khoảng hai mươi tám đi.” Ý cô nói chắc là ngày hai mươi tám tháng Chạp, cũng chẳng còn mấy ngày nữa.
“Được, đến lúc đó anh lái xe đưa em về.”
Vệ Thuật ôm cô vào lòng, nhắm mắt lại.
Lần này Phó Hề không đáp lại nữa.
*
Khi Phó Hề thức dậy vào buổi sáng và đi ra phòng khách, cô liền nghe thấy Vệ Thuật đang gọi điện thoại.
Có vẻ người ở đầu dây bên kia có mối quan hệ rất tốt với anh, đối phương không biết đã nói gì, chỉ thấy anh nằm trên sofa, thong thả nói: “Cút đi, còn muốn tao ra sân bay đón mày à, làm màu vừa thôi.”
“Gọi cái gì cũng vô dụng.”
Đầu dây bên kia lại nói gì đó, anh khẽ cười một tiếng, cuối cùng nói: “Mấy giờ đến, gửi đây.”
Anh cúp điện thoại, nhìn thấy Phó Hề đang đứng cách đó không xa.
“Hôm nay bạn nối khố của anh về nước, hay là em đi đón nó cùng anh nhé?”
Dù Vệ Thuật nói lời hỏi ý kiến, nhưng rõ ràng thần sắc trong mắt anh là rất muốn Phó Hề đi cùng.
Phó Hề lộ ra chút vẻ ngạc nhiên: “Nhưng hôm nay em có hẹn đi dạo phố với Thôi Tư Ninh rồi ạ. Trước đây chị ấy giới thiệu cho em mấy công việc liền, em cứ nghĩ mãi việc phải tặng quà Tết cho chị ấy.”
“Không sao, là cái thằng khốn đó đột xuất thông báo, em đã hẹn với bạn rồi thì cứ đi đi.”
Phó Hề gật đầu: “Anh cũng lâu rồi không gặp bạn mình, hai người cứ thoải mái trò chuyện nhé.”
Hôm nay là ngày Hạ Mộc Dương về nước, cậu ta gọi điện bắt Vệ Thuật ra sân bay đón.
Ban đầu Vệ Thuật không muốn chiều chuộng cậu ta, nhà có tài xế không dùng, cứ thích kiếm việc cho anh.
Nhưng anh bỗng nhiên lại muốn dẫn Phó Hề theo để gặp gỡ người bạn thân nhất của mình.
Ai ngờ đâu, mọi chuyện lại không đúng lúc như thế.
Phó Hề về nhà một chuyến trước, mãi đến chiều mới nhắn tin cho Thôi Tư Ninh ở phòng bên cạnh.
Khi Thôi Tư Ninh vừa ngáp ngắn ngáp dài sang gõ cửa phòng cô, còn hỏi: “Đi dạo phố hả? Chị vừa mới ngủ dậy, hay là em đợi một chút nha.”
Phó Hề áy náy cười nói: “Chắc là em phải xin lỗi mới đúng, đột xuất lại rủ chị đi dạo phố.”
Thôi Tư Ninh vừa mới đánh răng xong, cơn ngái ngủ vẫn chưa tan hết hoàn toàn.
“Chị còn tưởng em về nhà ăn Tết sớm rồi chứ,” Thôi Tư Ninh nói, “Không ngờ em cũng giống chị, lầy lội đến tận bây giờ vẫn chưa chịu về.”
Phó Hề: “Về nhà cũng chẳng có việc gì làm.”
“Chị cũng vậy, về nhà không những phải giúp mẹ làm việc nhà, mà chỗ nào cũng cần đến tiền,” Thôi Tư Ninh nghĩ đến gia đình của chính mình, hoàn toàn không có lấy một chút cảm giác nhớ quê hương của một người cả năm không về nhà.
Buổi chiều hai người ra ngoài, Phó Hề đặc biệt ghé vào một trung tâm thương mại.
Vệ Thuật lúc này cũng vừa vặn lái xe ra sân bay.
Chuyến bay của Hạ Mộc Dương là hơn ba giờ chiều, anh đi sớm một chút.
Cho nên trước khi ra khỏi cửa, anh còn gửi cho Phó Hề một tin nhắn WeChat.
Phó Hề chụp một bức ảnh bên trong trung tâm thương mại gửi qua.
Phía bên trong sân bay.
Khi Hạ Mộc Dương đẩy xe hành lý đi ra, trên mặt còn đeo một chiếc kính râm to bản, mặc một bộ đồ cực kỳ thời thượng, toàn thân toát ra vẻ “lòe loẹt” khiến không ít người phải ngoảnh lại nhìn.
Vệ Thuật đứng ở phía sau đám đông, hoàn toàn chẳng buồn đi tìm cậu ta.
Anh chỉ cúi đầu nhìn điện thoại, ai nhìn vào cũng chẳng giống một người đang đi đón người thân chút nào.
Cuối cùng vẫn là Hạ Mộc Dương tự mình tháo kính râm ra, ở phía sau biển người mênh mông, rốt cuộc cũng nhìn thấy dáng người cao ráo nổi bật kia, liền vội vàng đẩy xe lao tới.
“Thuật ới!” Hạ Mộc Dương kích động muốn nhào tới ôm chầm lấy.
Vệ Thuật bình thản giơ tay lên cản lại: “Đừng gọi chú trước (*), mày mà dám nhào đến đây, lát nữa tao sẽ để mày tự đẩy hành lý rồi chạy bộ theo sau xe đấy.”
(*) Pinyin của Thuật là (Shu), câu “đừng gọi chú trước 先别叫叔” mà Thuật nói giống kiểu trêu đùa, nói kháy vì chú trong tiếng trung pinyin cũng là (Shu), đồng âm khác nghĩa.
“Sao mày vẫn lạnh lùng như thế chứ.” Hạ Mộc Dương nhún nhún vai. Cậu ta nhìn quanh hai bên một lượt: “Bạn gái mày sao không đến cùng?”
Vệ Thuật lạnh lùng hừ một tiếng: “Mày làm màu vừa thôi, còn muốn bạn gái tao đến tận nơi đón mày nữa à?”
“Đây là lần đầu tiên trong đời anh em của tao biết yêu đương mà, tao đương nhiên là muốn gặp mặt rồi.” Hạ Mộc Dương bày ra vẻ mặt vô cùng an lòng và mãn nguyện như một người cha già.
Vệ Thuật lười chẳng buồn tiếp lời cậu ta, quay người bỏ đi thẳng.
Hạ Mộc Dương đẩy xe đẩy vội vàng đuổi theo: “Này, mày đến đón tao thật đấy à, không giúp tao đẩy một tay với.”
“Tự mình có tay thì tự đi mà đẩy.” Vệ Thuật chẳng thèm khách sáo với cậu ta kiểu đó.
Hạ Mộc Dương: “Hơn nửa năm không gặp, tao cứ nghĩ mình dù sao cũng là một cục cưng quý giá được chào đón chứ.”
Lần cuối cùng hai người gặp nhau là vào hồi nghỉ hè, khi đó bọn họ cùng với Cận Tư Nam, cả ba người đã bay sang New Zealand để thám hiểm sông băng.
Mấy người bọn họ lúc ấy đều chưa có bạn gái. Hạ Mộc Dương là kiểu người không có tính kiên định, yêu đương nhiều nhưng chẳng mối tình nào lâu dài.
Cận Tư Nam thì khỏi phải nói, trông lạnh lùng, tẻ nhạt đến phát chán, nhưng thực chất lại là một gã lãng tử vạn hoa bụi giữa không dính một chiếc lá nào.
Còn về phần Vệ Thuật, lúc đó Hạ Mộc Dương còn gọi anh là kẻ thuần tình nhất thế gian, cười nhạo anh lớn đầu ngần này rồi mà đến tay một cô gái nhỏ còn chưa từng được nắm. Nghỉ hè chỉ biết cùng anh em chí cốt chạy đến vùng sông băng chơi đùa.
Vệ Thuật lúc đó đang đeo một chiếc kính râm cỡ lớn, người mặc đồ chống lạnh, tuy bọc kín mít từ đầu đến chân nhưng vẫn nghe rõ tiếng anh cười lạnh.
Anh quay đầu nhìn Cận Tư Nam ở bên cạnh: “Mày nói xem nếu tao đạp thằng này xuống đây, mày có làm chứng giả cho tao không?”
“Ai sống sót thì tao làm chứng giả cho người đó.” Cận Tư Nam cũng đang đeo kính bảo hộ dày cộp, mặt không cảm xúc đáp lại.
Lúc ấy Hạ Mộc Dương sợ hú vía, vội vàng tránh xa hai người này ra một chút.
Nếu cậu ta mà rơi xuống đây thật, hai tên này chắc chắn sẽ cấu kết với nhau làm việc xấu ngay.
“Thế thì mày tự cao quá rồi đấy.” Vệ Thuật rốt cuộc cũng chịu ngẩng mắt lên khỏi màn hình điện thoại, đánh giá Hạ Mộc Dương từ trên xuống dưới: “Có chuyện gì thế, đồ ăn bên Mỹ tốt đến vậy sao?”
Hạ Mộc Dương đưa tay lên sờ sờ mặt mình, kinh hãi: “Không thể nào, tao đâu có béo lên đâu.”
“Ăn cho cái mặt to ra thế kia kìa.” Vệ Thuật hờ hững bỏ lại một câu rồi bước vào thang máy trước.
Hạ Mộc Dương vội vàng nhấc đống vali xuống, khệ nệ bê vào trong: “Cái đồ khốn nạn này, đối với tao mày chẳng nói được lời nào tử tế cả. Làm tao sợ chết khiếp, cứ tưởng mình béo lên thật chứ.”
Cậu ta lại bắt đầu lải nhải cằn nhằn, than vãn đồ ăn ở Mỹ khó nuốt đến mức nào. Đó là lý do vì sao hồi cấp ba cậu ta kiên quyết không thèm ra nước ngoài, chính vì không chịu nổi chuyện ăn uống.
Lúc này, Vệ Thuật vừa vặn trả lời tin nhắn WeChat của Phó Hề.
Bởi vì một phút trước, Phó Hề đã nhắn tin qua hỏi trước: 【Anh đón được bạn nối khố của anh chưa?】
Shu: 【Đón được rồi, khá là hối hận.】
Phó Hề nhanh chóng trả lời lại: 【Tại sao thế?】
Shu: 【Nói nhiều quá.】
Khi Phó Hề nhìn thấy dòng tin nhắn này trong trung tâm thương mại, cô đã không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Thôi Tư Ninh ở bên cạnh hừ một tiếng: “Chị ghét nhất là mấy đôi tình nhân đang trong thời kỳ cuồng nhiệt như các em đấy, cái mùi vị chua nồng của tình yêu cách xa mười dặm vẫn còn ngửi thấy.”
Phó Hề vội vàng lên tiếng xin lỗi.
Sau đó cô tắt màn hình điện thoại đi: “Em không xem điện thoại nữa đâu, giờ em sẽ toàn tâm toàn ý đi dạo phố với chị.”
Thôi Tư Ninh: “Xem đi xem đi, không thì bạn trai em lại tưởng chị bắt cóc em đi mất đấy.”
Phó Hề không phản bác lại, cô chỉ chỉ vào cửa
hàng bên cạnh: “Hay là chúng mình vào cửa hàng này dạo một lát đi.”
Đây là một cửa hàng quần áo thời trang thời thượng, toàn là những mẫu mã mà người trẻ yêu thích. Với vóc dáng người mẫu như Thôi Tư Ninh mà khoác lên người thì không thể nào hợp hơn được nữa.
Đến lúc trả tiền, Phó Hề kiên quyết đòi thanh toán hóa đơn.
Thôi Tư Ninh hai tay khoanh trước ngực: “Em mà làm thế này là chị đây thực sự sẽ giận đấy nhé.”
“Bộ quần áo này coi như là em tặng chị mà,” Phó Hề nghiêm túc nói.
Thôi Tư Ninh hừ một tiếng: “Đừng tưởng chị không biết nhé, em đây là đang chia hoa hồng cho chị đấy à?”
Đúng là như vậy thật.
Phó Hề cảm thấy nếu trực tiếp đưa tiền cho Thôi Tư Ninh thì chắc chắn cô ấy sẽ không nhận, thế nên cô mới muốn tặng chút đồ gì đó.
Nhưng Thôi Tư Ninh lại kiên quyết từ chối.
Phó Hề nghĩ ngợi một lát: “Hay là lát nữa em mời chị ăn một bữa thật ngon nhé?”
“Thế thì còn nghe được,” Thôi Tư Ninh lúc này mới thôi căng thẳng khuôn mặt, nở nụ cười.
Hai người tìm một quán đồ Nhật trong trung tâm thương mại. Lúc bước vào phòng bao, Thôi Tư Ninh vẫn còn cằn nhằn than vãn: “Lần trước chị đi ăn ở một quán đồ Nhật, ngồi ngay trước bàn quầy, cái lão đầu bếp từ đầu đến cuối cái miệng cứ liến thoắng không ngừng.”
“Cứ mở miệng ra là: ‘Món này của chúng tôi được vận chuyển bằng đường hàng không từ Hokkaido về đấy ạ’. Xoẹt một cái, làm như ai chưa từng đi Hokkaido không bằng.”
Phó Hề ngẩn ra một lúc, rồi ngoan ngoãn giơ tay lên: “Em chưa đi bao giờ.”
Thôi Tư Ninh vốn đang đà cằn nhằn hăng say, vừa thấy cô lại ngoan ngoãn giơ tay như thế, liền bật cười ngặt nghẽo, người ngả hẳn ra tấm vách gỗ phía sau.
“Chẳng trách bạn trai em lại thích em đến thế, đáng yêu quá đi mất, ai mà không thích cho được chứ.”
Nếu không phải lúc này Phó Hề đang ngồi đối diện với Thôi Tư Ninh, cô ấy thật sự đã đưa tay ra nhéo cái má nhỏ của cô rồi.
Phó Hề nghe thấy câu nói này, đột nhiên hỏi ngược lại: “Anh ấy rất thích em sao?”
Thôi Tư Ninh ngẩn người, câu này mà cũng hỏi được sao?
“Đương nhiên rồi, cái ngày cậh ấy đi cùng em đến chỗ quay chụp, vừa đợi liền một mạch mấy tiếng đồng hồ liền. Thật đấy, cậu ấy cứ nhìn chằm chằm vào em từ đầu đến cuối thôi, ngay cả khi có người lén nhét số điện thoại cho cậu ấy, cũng bị cậu ấy trực tiếp từ chối thẳng thừng luôn.”
Thôi Tư Ninh liến thoắng nói một tràng dài.
Phó Hề: “Chị chắc cũng nhìn ra nhà anh ấy rất có điều kiện rồi đúng không.”
Thôi Tư Ninh bỗng chốc im lặng.
Cô ấy đại khái đã hiểu ý của Phó Hề rồi.
Những chàng trai sinh ra trong gia đình kiểu này, lúc yêu đương thì có thể tự do tự tại, nhưng một khi thực sự bước đến bước kết hôn, căn bản không khả năng chọn một cô gái bình thường, đa phần đều phải chọn người môn đăng hộ đối.
Thôi Tư Ninh lăn lộn trong giới người mẫu cũng vài năm rồi, cô ấy biết rất nhiều cô gái trẻ trung xinh đẹp thực chất đều muốn tìm một phú nhị đại để đổi đời hoàn toàn.
Nếu không thì cứ lăn lộn trong cái giới này mãi cũng chẳng có ngày ngẩng đầu lên được.
Thế nhưng bố mẹ của các phú nhị đại đâu có ngốc, người ta vất vả lắm mới gầy dựng được một cơ nghiệp lớn như thế, chắc chắn không thể để con trai mình tùy tiện cưới một người phụ nữ không môn đăng không hộ đối về nhà.
Kết cục cuối cùng, cơ bản đều là phú nhị đại chia tay để quay về với gia đình.
Thôi Tư Ninh: “Dù sao thì hai người vẫn còn trẻ mà, biết đâu chân ái lại vô địch thì sao.”
Phó Hề gật đầu: “Chúng em đúng là vẫn còn trẻ.”
“Nếu thực sự không được, quay đầu lại em cứ ‘bác sĩ bảo cưới’ thôi,” Thôi Tư Ninh lỡ miệng nói đùa một câu thiếu suy nghĩ.
Thế nhưng chính câu nói vô tình này lại khiến sắc mặt của Phó Hề ở đối diện lập tức trắng bệch đi.
Thôi Tư Ninh chưa từng thấy sắc mặt của ai có thể trong nháy mắt mà trắng bệch ra như một tờ giấy nến như vậy.
Phó Hề siết chặt hai bàn tay thành nắm đấm, đầu óc ong ong một hồi. Thôi Tư Ninh ở đối diện cuống cuồng không ngừng xin lỗi, nói mình không nên ăn nói hàm hồ, nhưng cô lại chỉ biết ngơ ngác nhìn về phía đối diện.
Không biết đã qua bao lâu, tiếng ong ong dữ dội trong đầu cô mới dần biến mất.
“Em không sao đâu, chắc là do đói bụng lâu quá nên bị hạ đường huyết đột ngột thôi,” Phó Hề thuận miệng tìm một lý do.
Thôi Tư Ninh thở phào nhẹ nhõm: “Chẳng trách, làm chị hú hồn, sắc mặt em tự dưng trắng bệch ra. Trước đây ở trường quay chị cũng từng gặp người bị hạ đường huyết rồi, đúng là đùng một cái liền ngã lăn ra luôn.”
Cô ấy vội vàng đưa tay nhấn chuông gọi món trên bàn, giục phục vụ lên đồ ăn thật nhanh.
*
Đến khi Phó Hề ăn cơm xong xuôi rồi về đến nhà thì Vệ Thuật vẫn chưa về.
Anh có gửi tin nhắn WeChat cho cô, nói rằng vẫn đang đi ăn tối cùng cậu bạn nối khố của mình.
Rõ ràng là hai người họ đang ở trong một quán lẩu tư gia.
Trên bàn bày biện đầy ắp các món ăn, chỉ có hai người họ ngồi đó. Đây cũng là lần đầu tiên Phó Hề nhìn thấy mặt của Hạ Mộc Dương. Phải nói rằng câu “vật họp theo loài, người phân theo nhóm” hình như cũng có cái lý của nó.
Rõ ràng là lúc chụp mấy món ăn, anh tiện thể chụp dính luôn góc nghiêng khuôn mặt của Hạ Mộc Dương.
Nhưng trông vẫn rất đẹp trai.
Chỉ là khí chất của cậu ta rõ ràng không giống Vệ Thuật cho lắm, chắc là không lạnh lùng đến mức ấy.
Thế nhưng Phó Hề cũng chỉ tùy ý lướt nhìn một cái, liền đem món đồ trong tay ra, bắt đầu suy nghĩ nên đặt nó ở chỗ nào thì tốt.
Kết quả cô vừa mới vào đến phòng ngủ, còn chưa nghĩ ra nên đặt ở đầu giường hay đặt trong ngăn kéo thì điện thoại đã vang lên.
Phó Hề cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, hai chữ “Chị hai” đặc biệt đập vào mắt.
Cô dường như đã quên mất, lần trước chị hai gọi điện cho mình là từ bao giờ rồi.
Phó Hề bắt máy, đầu dây bên kia vang lên một giọng nói dịu dàng: “Phó Tiểu Hề, nếu chị không gọi điện cho em, có phải em tính cả đời này cũng không thèm gọi cho chị luôn đúng không?”
Phó Hề ngẩn ra một lúc: “Lần trước em có gửi tin nhắn cho chị mà.”
“Ồ, lần trước à, để chị xem nào, hình như là chuyện của một tháng trước rồi thì phải,” giọng của chị gái Phó Dung Nguyệt mang theo vài phần trêu chọc.
Phó Hề hỏi một cách khô khốc: “Dạo này chị thế nào rồi ạ?”
“Rất tốt, thời tiết ở Paris vẫn tệ hại như vậy, bọn trộm cắp cướp giật trên phố vẫn ngang ngược như cũ, chuột chạy đầy đường, trong tàu điện ngầm lúc nào cũng nồng nặc mùi nước tiểu, sông Seine tính ra cũng chẳng đẹp đẽ hơn cái rãnh nước ở gần nhà chúng ta là bao.”
Đợi sau khi nói xong một tràng dài này, Phó Dung Nguyệt lại dịu dàng lên tiếng: “Em còn điều gì muốn biết nữa không?”
Im lặng một hồi lâu, Phó Hề khẽ hỏi: “Chị ơi, hiện tại sức khỏe của chị thế nào rồi? Vẫn ổn chứ ạ?”
“Bánh sừng bò ở đây khá ngon, một bữa chị có thể ăn hai cái, có điều lần nào ăn xong cũng phải nhảy múa điên cuồng suốt hai tiếng đồng hồ. May mà nhờ sự nỗ lực duy trì của chị, công lực của chị vẫn như ngày nào.”
Giọng nói của chị gái vẫn dịu dàng như trước, nhưng những lời nói ra lại chẳng hề ăn nhập gì với ngữ điệu ấy.
“Bố mẹ còn giận chị không?” Đầu dây bên kia, Phó Dung Nguyệt đột nhiên hỏi.
Phó Hề khựng lại một chút, lúc này mới lên tiếng: “Họ không phải là giận chị, chỉ là không thể hiểu nổi quyết định đi Paris này của chị thôi.”
“Con người mà, lúc nào cũng phải đi đến những nơi mình chưa từng tới, như vậy sau khi đến đây rồi mới hiểu được rằng thế giới tươi đẹp trong tưởng tượng của bản thân căn bản là không hề tồn tại,” Phó Dung Nguyệt vẫn giữ chất giọng dịu dàng kia.
Phó Hề từ nhỏ đã nghe quen cái kiểu này của chị mình, trông thì dịu dàng, thục nữ, thực chất những lời nói ra toàn là những chuyện kinh thiên động địa.
“Đúng rồi, chị định đi thăm em đấy, dù sao chỗ chị ở cũng khá gần chỗ em.”
Phó Dung Nguyệt lại thản nhiên ném ra một quả bom.
Khoảnh khắc này, Phó Hề thừa nhận bản thân có chút hoảng loạn.
Cô lập tức lên tiếng: “Không cần đâu ạ, em bận lắm, e là không có thời gian đâu.”
“Tết Nguyên Đán mà các em cũng không được nghỉ sao?” Chị gái rõ ràng là không tin lắm.
“Thật sự không cần đâu ạ,” Phó Hề vẫn từ chối.
Đầu dây bên kia dường như cảm nhận được sự đẩy đưa khước từ của cô, im lặng một lát rồi bảo: “Vậy em phải tự chăm sóc tốt cho bản thân nhé, đừng bận rộn quá.”
“Vâng, chị cũng vậy nhé,” Phó Hề nói.
Trước khi điện thoại sắp ngắt kết nối, Phó Hề đột nhiên lên tiếng: “Chị ơi, chúc chị năm mới vui vẻ trước nhé, em mong chị năm năm tháng tháng đều bình an.”
Phó Dung Nguyệt không biết là đang thở dài hay đang cảm khái.
Chị khẽ cười bảo: “Phó Tiểu Hề, em vậy mà cũng biết quan tâm đến nhân loại rồi cơ à, thật tốt quá.”
Sau khi cúp điện thoại, Phó Hề cúi đầu, lặng yên nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại của mình.
Một cuộc sống được dệt nên bởi những lời nói dối, chính là dùng một lời nói dối này để lấp liếm cho một lời nói dối khác.
*
Khi Vệ Thuật trở về đến nhà, vốn dĩ anh tưởng rằng Phó Hề đã ở nhà đợi sẵn rồi.
Ai ngờ đâu, đèn trong nhà lại chẳng bật lấy một ngọn.
Đợi đến lúc anh bật đèn lên, phát hiện trong nhà căn bản không có người, anh liền lập tức gọi điện thoại cho Phó Hề.
Điện thoại vừa thông, Phó Hề khẽ nói: “Vệ Thuật, em về nhà rồi.”
Vệ Thuật có chút không hiểu: “Về nhà? Chỗ em thuê ấy hả?”
“Không phải, là quê nhà của em cơ. Tiện có xe đi về hướng bên này nên em tranh thủ về trước luôn. Em thấy anh đang tụ tập với bạn bè nên không nói với anh,” giọng của Phó Hề vô cùng bình thản.
Vệ Thuật nhíu mày: “Sao lại đột ngột thế?”
“Vâng, em ở nhà mấy ngày rồi lại lên ngay ấy mà. Nếu anh nhớ em thì có thể gọi điện cho em, chúng mình cũng có thể nhắn tin cho nhau mỗi ngày,” Phó Hề dường như đang nghiêm túc dỗ dành anh.
Vệ Thuật không biết làm sao cô lại có thể bình thản đến thế.
Bình thản rời đi.
Bình thản gọi một cuộc điện thoại để thông báo cho anh chuyện này.
Anh đưa tay lên day day giữa hai lông mày: “Phó Hề, chẳng phải chúng ta đã nói trước là để anh lái xe đưa em về rồi sao.”
Đầu dây bên kia của Phó Hề dường như có tiếng gió thổi qua.
Cô bảo: “Như vậy phiền phức lắm, khoảng cách cũng gần mà, tự em có thể về được rồi.”
Vệ Thuật bỗng cảm thấy mệt mỏi, lên tiếng: “Phó Hề, nói thật đi, em chỉ là không muốn để anh đưa em về mà thôi.”
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi khẽ đáp: “Thực sự chỉ là sợ phiền phức thôi, anh đừng nghĩ nhiều quá.”
“Được rồi, em đến nhà thì gửi cho anh cái tin nhắn báo bình an nhé, cúp đây.”
Đây là lần đầu tiên Vệ Thuật tỏ thái độ giận dỗi với cô.
Thế nhưng ngay cả khi như vậy, anh vẫn dặn cô đến nhà phải báo bình an cho mình.
Phó Hề một lần nữa nhìn vào lịch sử cuộc gọi trên điện thoại.
Có một cảm giác không thể gọi tên dâng lên, khiến lồng ngực cô dấy lên vị chua xót âm ỉ.
Rõ ràng đây không phải lỗi của anh, đều là vấn đề ở phía cô cả.
Cô có quá nhiều chuyện không thể mở lời nói ra với anh.
Đến khi Vệ Thuật tắm rửa xong xuôi, phát hiện Phó Hề vẫn chưa gửi tin nhắn WeChat qua, anh liền ném điện thoại sang một bên giường, trực tiếp nằm tựa lên gối.
Kết quả vừa mới nằm xuống, sau gáy đột nhiên truyền đến cảm giác bị cộm một cái.
Mẹ nó.
Lại cái gì nữa.
Anh bực bội ngồi dậy, thực sự không ngờ đến cái gối ngày hôm nay cũng muốn đối đầu với mình, hay là mẹ anh nhét một viên đá xuống dưới để ám hại anh đấy?
Đến khi Vệ Thuật lật chiếc gối ra, liền nhìn thấy một chiếc hộp.
Đến khi anh cầm chiếc hộp lên và mở ra, phát hiện bên trong lại là một cặp khuy măng sét.
Mà lại còn là thương hiệu mà anh hay dùng.
Chỉ là anh không thường xuyên mặc lễ phục trang trọng, khuy măng sét cơ bản đều xếp xó ở bên phía phòng để đồ.
Anh nhìn thấy bên trong hộp còn có một tấm thiệp, liền cầm lên xem thử, bên trên là nét chữ vô cùng đẹp đẽ nhưng cũng đầy cứng cỏi viết một dòng chữ: Vệ Thuật, chúc anh năm mới vui vẻ, vạn sự hanh thông.
Dưới cùng dòng ký tên chỉ có vỏn vẹn hai chữ: Hề Hề.
Anh nhìn chằm chằm vào hai chữ Hề Hề đó hồi lâu, khóe môi đột nhiên nhếch lên một nụ cười.
Anh cầm cặp khuy măng sét lên, nghiêm túc ngắm nghía, lúc này mới phát hiện trên chiếc khuy bên trái có khắc hai chữ cái WS ( 卫述 – Vệ Thuật), anh lập tức cầm chiếc bên phải lên xem, quả nhiên ở vị trí tương tự cũng tìm thấy hai chữ cái khác.
— FX (傅兮 – Phó Hề).
Đây là chữ cái đại diện cho tên của Phó Hề.
Vệ Thuật xem xong, lúc này mới sực nhớ ra, giá của thương hiệu khuy măng sét này không hề rẻ chút nào, một cặp như thế này cũng phải tầm hai mươi, ba mươi vạn tệ.
Số tiền Phó Hề kiếm được từ việc làm người mẫu dạo gần đây, ước chừng còn ít hơn con số này một chút.
Vừa nghĩ đến việc cô suốt bao nhiêu ngày qua, đã nghiêm túc, nỗ lực làm việc chụp hình như thế nào, kết quả tiền kiếm được đều đem đi mua cặp khuy măng sét này rồi.
Hơn nữa kiểu khắc chữ này, chắc là cô đã phải đặt trước từ rất lâu rồi.
Trong nháy mắt, chút bực bội nho nhỏ trong lòng Vệ Thuật đột nhiên hoàn toàn sụp đổ.
Trong tâm trí anh lúc này đều là dáng vẻ cô đã nỗ lực làm việc để nuôi anh như thế nào.
Lúc này, Phó Hề đang do dự không biết có nên gửi tin nhắn cho Vệ Thuật hay không. Đột nhiên điện thoại giống như có thần giao cách cảm với cô vậy, trên màn hình bất ngờ nhảy ra tên của Vệ Thuật.
Cô ấn nút nghe.
Liền nghe thấy giọng nói trầm thấp của đối phương vang lên: “Quà cáp ấy mà, cứ phải tặng trực tiếp tận tay thì mới có thành ý chứ.”
Lời tác giả:
Hề Hề vừa mới khẽ ra tay một chút, thiếu gia liền chỉ có nước bị dỗ cho vểnh cả đuôi lên thôi.

Leave a Reply