Chương 32: Yêu rồi (2150 Từ)
Sau nhiều đêm sơ tán liên tục, Xue Long cuối cùng đã rời khỏi vùng băng dày và tiến về phía Ny-Ålesund.
Ny-Ålesund là nơi tập trung các trạm nghiên cứu khoa học Bắc Cực của nhiều quốc gia, đồng thời cũng là nơi đặt trạm nghiên cứu Bắc Cực duy nhất của Trung Quốc — Trạm Hoàng Hà.
Xue Long sẽ dừng chân tại Ny-Ålesund trong ba ngày để hoàn tất việc tiếp tế nhu yếu phẩm cần thiết cho chuyến hành trình trở về.
Rời khỏi vùng trung tâm của cơn bão tuyết, sức gió và tuyết dần dần yếu đi.
Kể từ ngày họ rời khỏi trạm băng dài hạn, vòng Bắc Cực đã chính thức bước vào đêm cực. Ánh sáng mặt trời sẽ không xuất hiện trong khoảng thời gian dài từ hai đến ba tháng.
Trong căn phòng tối mờ, không khí ẩm ướt và oi bức. Trong không gian chừng bảy, tám mét vuông kê hai chiếc giường rộng chưa đầy một mét, một chiếc nằm ngang, một chiếc nằm dọc sát tường.
Sát mép giường phía ngoài có thắp một ngọn đèn ngủ. Trên giường không trải bất cứ thứ gì, để lộ ra ván giường gỗ. Ở đầu giường đặt hai chồng sách được xếp ngay ngắn, đều là những cuốn sách dày với bìa tinh xảo, thuộc nhiều ngôn ngữ khác nhau.
Trái ngược với sự ngăn nắp ở đầu giường, phần diện tích còn lại trên giường lại chất đầy quần áo bị vứt lung tung.
Bộ đồng phục đội khảo sát màu đỏ thậm chí còn kéo lê dưới sàn. Đè lên trên bộ đồng phục là một chiếc áo len gilet nữ màu tím nhạt; dưới lớp áo khoác đồng phục rộng thùng thình, nó trông nhỏ xíu và vô cùng lạc lõng.
Trên chiếc giường nằm phía trong, ánh sáng mờ ảo hơn, có hai người đang nằm đó, đường nét mơ hồ không nhìn rõ thực hư.
Vì không gian giường có hạn, quá chật chội không đủ chỗ nằm, Tống Úc nằm đè lên người người đàn ông, nghiêng mặt dán vào lồng ngực anh, trông cả người cô đặc biệt nhỏ nhắn và tinh tế. Đôi mắt cô nhắm nghiền, trên hàng lông mi dài và dày vẫn còn đọng lại những giọt nước ẩm ướt.
Bên trái chiếc giường đơn là một chiếc bàn làm việc đơn giản, lúc này đang đặt hai chiếc đồng hồ, một nam, một nữ. Tiếng kim đồng hồ của hai chiếc chạy rất khẽ, chồng lấp lên nhau. Thời gian đã gần mười hai giờ trưa.
Bầu trời ngoài cửa sổ vẫn là một màu đen kịt, khiến người ta chẳng phân biệt nổi ngày đêm. Đột nhiên, một tiếng gõ cửa phá tan sự yên tĩnh trong phòng.
“Cộc, cộc, cộc——”
“Đội trưởng Bùi, anh dậy chưa? Thuyền trưởng gọi anh đến buồng lái.”
Tống Úc nghe thấy tiếng động, đôi mày khẽ nhíu lại, đôi má cọ cọ trên lồng ngực người đàn ông.
Bùi Chỉ cũng đang trong trạng thái mơ màng hỗn loạn, không hề mở mắt, chỉ theo động tác bản năng mà nhấc hai cánh tay lên, khóa chặt người đang không mấy yên phận trên cơ thể mình vào lòng. Thắt lưng anh phát lực, đưa người trong lòng từ tư thế nằm ngửa chuyển sang nằm nghiêng, trên chiếc giường chỉ rộng hơn nửa mét, hai người dán chặt vào nhau mới không bị rơi xuống dưới.
Dù vậy, cả tấm lưng của Bùi Chỉ vẫn lơ lửng bên ngoài, làn da trắng lạnh, đốt xương sống hơi nhô ra, phủ đầy những vết cào mới còn vương hơi ấm, dài ngắn đan xen.
Hồi sáng, hệ thống sưởi ấm được khôi phục, nhiệt độ trong phòng trở nên rất cao.
Tống Úc bị anh ôm chặt cứng, nương tựa vào nhau, cảm giác càng thêm nóng nực. Trong cơn mê muội, cô không đắp nổi chăn, vùng vẫy khỏi sự ràng buộc, thò chân ra ngoài, để lộ bắp chân trắng ngần như ngó sen.
Đôi mày của Bùi Chỉ vô thức nhíu lại, anh nhấc chân đè lên bắp chân mà Tống Úc vừa thò ra, kéo người trở lại.
“Cộc, cộc, cộc——” Người gõ cửa vẫn kiên trì không bỏ cuộc, quấy rầy giấc mộng đẹp.
Tống Úc bị ồn đến mức không kiên nhẫn, cánh tay đẩy đẩy vào ngực người đàn ông.
Bàn tay lớn của Bùi Chỉ áp lấy tai cô, ấn người sâu hơn vào lồng ngực mình, lầm bầm: “Đừng quản.” Giọng anh khàn đặc và dính dấp, như thể trong cổ họng có chứa những hạt vụn nhỏ li ti.
Bên ngoài cửa truyền đến giọng nói của một người khác.
“Đừng gõ nữa.” Tiểu Trì thấp giọng nhắc nhở, “Hôm qua Đội trưởng Bùi làm việc đến tận khuya mới nghỉ ngơi, cậu để anh ấy ngủ thêm một lát đi.”
Phòng của cậu ta ở ngay sát vách phòng Bùi Chỉ. Đêm qua lúc đi bar về, đang ngủ say thì mơ màng nghe thấy bên cạnh vang lên tiếng “rầm” một cái như tiếng ép ván giường, âm thanh lớn đến mức làm cậu ta giật mình, Cậu nghĩ chắc là do đội trưởng nhất định quá mệt mỏi, mới ngã vật ra giường rồi tạo ra tiếng động to như vây. :V
Cậu đội viên gõ cửa cũng nhỏ tiếng nói theo : “Buổi tối hôm qua, vất vả cho đội trưởng thật.”
“Hôm qua khi tháp khí tượng sập, thật là làm em sợ chết khiếp, may mà đội trưởng kêu bọn em sơ tán kịp thời.”
“Vậy em về nói với hạm trưởng một tiếng, nếu như anh gặp đội trưởng thì nhớ gọi anh ấy ra buồng lái nhé.”
Tiểu Trì xua xua tay, “OK.”
Sau cuộc đối thoại của họ, hành lang rất nhanh đã không còn tiếng trò chuyện nữa.
Giấc ngủ của Tống Úc vốn không sâu, bị làm ồn như vậy, đại não dần tỉnh táo lại, trán bắt đầu ong ong đau nhức. Do uống quá nhiều rượu, ít nhiều có chút đau đầu, cô không nhớ rõ sao mà hôm qua anh nói với cô giúp anh sưởi ấm, sưởi ấm, cuối cùng lại thành sưởi ấm tới tận phòng của anh thế này.
Cô mở mắt, ánh sáng trong phòng rất tối, không nhìn rõ được cái gì, chỉ có thể cảm nhận được cơ thể của cô và anh dính sát vào nhau, nhiệt độ nóng bỏng. Vành tai cô lại bắt đầu đỏ rần lên. Cằm anh cọ vào tóc cô, trong tầm nhìn của cô, chỉ có thể nhìn thấy cái cổ cao của anh, cùng yết hầu nhô ra.
Trong không gian yên tĩnh, nhịp thở của Bùi Chỉ nhẹ nhàng êm dịu, giống y như một con sư tử đã ăn no căng bụng.
Tống Úc hơi động đậy, muốn thoát khỏi vòng tay anh, chăn trượt xuống, để lộ ra bờ vai thon thả trắng ngần, và dấu hôn trên xương quai xanh trông rất nổi bật.
“Em khát.” Cô nhỏ giọng nói, giọng cô khàn tới mức đến chính cô không nhận ra.
Nghe thấy cô nói chuyện, hàng mi dài của Bùi Chỉ khẽ run lên, cuối cùng cũng mở mắt ra. Anh lật chăn đứng dậy, đi chân trần trên sàn, đôi chân dài thẳng tắp, cơ bắp chân săn chắc mà khỏe khoắn, đường nét chạm khắc tinh xảo, tấc nào cũng hoàn mĩ.
Tống Úc âm thầm liếc nhìn một cái¸ cảm thấy nóng tai nóng mắt lại nóng cả mặt, cô thu lại tầm mắt, quấn mình trong chăn.
Tiếng vải chăn cọ vào nhau phát ra tiếng ma sát nhè nhẹ trong không gian im ắng, tạo nên chút ám muội. Trong phích nước trên bàn chỉ còn đủ nửa ly nước.
Bùi Chỉ lấy quần từ giường bên cạnh, tùy ý mặc vào, quần kẹt ở vị trí thắt lưng, sau đó bưng cốc nước quay lại.
“Chỉ còn lại từng này thôi, chừa cho anh một ít.” Giọng anh cũng khàn, không kém gì cô.
Tống Úc một tay chặn trước ngực, bàn tay còn lại thò từ dưới chăn ra lấy cốc nước. Anh hơi buồn cười, lúc này lại còn biết xấu hổ với anh cơ đấy. Nước trong phích sớm đã không còn nóng nữa, hơi lành lạnh, vừa hay dùng để giải khát. Cô dùng hai tay ôm cốc nước, nước lạnh trôi qua cổ họng, mát rượi.
Thực ra uống được một ít cô đã không muốn uống nữa, nhưng ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Bùi Chỉ đang đứng nhìn cô chằm chằm.
Tống Úc nhớ tới hôm qua cô bị dày vò vừa khóc lóc vừa cầu xin nhưng không có tác dụng gì hết, cảm giác thể lực của anh tốt tới mức khiến người khác tức giận.
Cô ngẩng đầu, ừng ực uống hết nước trong cốc, không để lại cho Bùi Chỉ giọt nào.
Tống Úc cầm cái cốc không trong tay, làm động tác đổ úp xuống, giọng điệu cố tỏ ra vô tội : “Em uống xong rồi.”
Bùi Chỉ nhướn mày, cụp mi mắt nhìn Tống Úc đang ngồi dưới giường, cô bị chăn quấn thành một vòng, mái tóc dài đang xõa toán loạn trên giường, che đi bộ ngực căng tràn, như ẩn như hiện.
Trên môi cô vẫn còn đọng lại vệt nước, hai mắt trong vắt, ẩn rõ sự xảo quyệt, cứ như sợ anh không nhìn ra cô cố tình không giữ lại cho anh giọt nước nào vậy. Đôi mắt anh đen kịt lại, thậm chí còn đen hơn cả bầu trời ngoài kia.
Tống Úc còn chưa kịp khiêu khích anh được giây nào, trước mặt đã xuất hiện một cái bóng.
Bùi Chỉ cúi người xuống, khóa chặt môi cô lại, anh mút mạnh những giọt nước còn lại trong miệng cô.
Cốc nước kim loại bằng đồng rơi xuống đất, phát ra âm thanh lanh lảnh, nó xoay mấy vòng dưới đất, lâu sau mới chầm chậm dừng lại.
Không khí trong phòng lại nóng bừng lên, dưới màn đêm của vùng địa cực dài dằng dặc, thì dù là ban ngày, cũng có thể làm bất kì chuyện gì không hợp thời gian. Tống Úc giơ tay xuống, những ngón tay luồn vào mái tóc đen của người đàn ông, phát ra những tiếng kêu yếu ớt từ miệng.
Cô chỉ uống nhiều hơn một ngụm nước mà thôi, nhưng lại phải dùng những-bộ-phận-khác trên cơ thể để trả lại.
Xue Long đang tiến vào hành trình phá băng trở về điểm xuất phát.
Khi Tống Úc quay về phòng của mình thì đã là buổi chiều, gần như là về cùng lúc với Ngô Nguyệt, cô chỉ tắm rửa qua loa, dựa vào giường xếp sắp lại video mà cô đã quay lần cuối cùng ở trạm băng.
Chiếc bàn sách duy sách trong phòng bị hai người họ dùng để đựng toàn đồ mĩ phẩm và đồ tạp dụng linh tinh, còn căn phòng chỉ bày biện đơn giản.
Hôm nay Tống Úc cũng mới biết, hóa ra những người như Bùi Chỉ và người dẫn đầu gồm hạm trưởng và các giáo sư sẽ được ở một mình, tuy là cách bố trí của phòng giống như của cô, nhưng vì chỉ có một người ở, nên nó trở nên rộng rãi hơn nhiều. Cửa phòng bị mở từ ngoài vào, Ngô Nguyệt đang ôm laptop.
Chạy ầm ầm vào phòng, thở hổn hà hổn hển, ai không biết còn tưởng có người đuổi theo nó từ sao.
Tống Úc nâng mắt lên nhìn con bé, cô đã sớm quen với thái độ hùng hùng hổ hổ này.
“Sao phải gấp gáp thế?” Tống Úc thờ ơ hỏi.
Ngô Nguyệt vứt laptop lên giường, đặt mông ngồi xuống giường Tống Úc.
Con bé giơ một ngón trỏ đưa lên miệng, biểu cảm trên khuôn mặt cực kì hưng phấn, “Em nói chị nghe, em vừa phát hiện một “quả dưa” rất lớn!”
Xue Long có tổng cộng khoảng gần 100 người, khoảng thời gian này Ngô Nguyệt không có việc gì làm nên ngày nào cũng chạy đi khắp các bộ phận khác nghiên cứu cấu trúc xã hội ở trên tàu.
Tuổi của mỗi một người, tình trạng hôn nhân, thân phận xã hội đều được nó tìm hiểu cho ra ngô ra khoai, khoa trương hơn nữa là còn lập cả một bảng biểu Exel không ngừng điền thêm thông tin mới vào đó.
Cứ cách dăm ba ngày là Tống Úc lại nghe nó nói về kết quả nghiên cứu được, tuy là trong mắt cô, nó chỉ được xem như là những hóng hớt của người rảnh rỗi. Có điều ngày hôm nay là ngày đầu tiên cô nhìn thấy Ngô Nguyệt có phản ứng dữ dội như vậy. Nếu nói tới hóng hớt, trong vòng showbiz của Tống Úc cô nghe gần như đã thành quen tai, dù nó có thái quá đến đâu cũng chỉ giống như gió thoảng.
Có điều cô cũng tôn trọng nguyên tắc nói chuyện với người khác, cô gập laptop lại, hỏi : “Quả dưa gì đây?”
Biểu cảm trên khuôn mặt Ngô Nguyệt phức tạp, nó sáp lại gần cô hơn, lộ ra dáng vẻ thần thần bí bí, sau đó đè thấp giọng nói, nhưng tâm trạng thì vô cùng hồ hởi.
Nó nhấn mạnh từng chữ, nói : “EM PHÁT HIỆN, THẦY-BÙI-YÊU-RỒI!”.

Leave a Reply