Ngoại truyện 28: Mẹ không nghe lời (6,796 từ)
Thứ hai đầu tuần là ngày thứ hai phát sóng show《Mẹ Là Siêu Nhân》.
Bùi Chỉ có tiết học sớm, sau khi anh đưa bạn nhỏ Tận Niên tới lớp mầm thì qua trường dạy học luôn.
Tống Úc dạo gần đây đang chuẩn bị quay phim mới, đang ở giai đoạn hiệu đính bản thảo, hôm qua cô phải ngồi bàn bạc lại với biên kịch tới tận tối mới về, nửa đêm lại bị ai đó ‘ép buộc làm việc’ tiếp.
Khi Bùi Chỉ ra ngoài không làm phiền cô, anh chỉ để lại cho cô tờ giấy ghi chú.
Khi tới trường học, anh giống như thường ngày, trước tiên xử lý một chút công việc rồi buổi chiều lên lớp.
Chỉ là kỉ luật của tiết học ngày hôm nay kém hơn mọi ngày rất nhiều.
Bùi Chỉ nhướn mi mắt, anh liếc mắt từ hàng ghế đầu ở giảng đường bậc thang lướt xuống, liền nhìn thấy những học sinh đang vùi đầu xuống thấp không biết đang giở trò gì, còn xa giảng đường hơn một chút thì có những người đang châu đầu ghé tai, thì thầm nói chuyện riêng.
Thực ra từ trước tới nay, anh luôn không quá qua tâm tới việc kỉ luật trong lớp, chỉ cần không ảnh hưởng tới những bạn học đang nghiêm túc nghe giảng khác thì anh vẫn luôn nhắm một mắt mở một mắt cho qua.
Ngón trỏ của Bùi Chỉ gõ nhè nhẹ lên mặt bàn, tiếp tục giảng bài.
Có cô nữ sinh tóc ngắn ngồi hàng phía cuối cùng của giảng đường đang nằm bò lên bàn, nhìn chằm chằm vào cái điện thoại, tập trung tinh thần mà xem, cứ chốc chốc lại che miệng cười khúc khích.
Cô nữ sinh tóc dài ngồi bên cạnh đang ghi ghi chép chép bị cô nàng ảnh hưởng, không nhịn được hỏi : “Bà đang xem cái gì vậy?”
Cô tóc dài liếc mắt nhìn điện thoại, liền hiểu ra, “Òi ôi, cái video mở màn này xem đi xem lại rồi mà bà không ngán hả.”
Cô tóc ngắn ngẩng đầu, trên gương mặt phớt phớt hồng, bị giọng nói của Giáo sư Bùi nói chuyện với Tống Úc truyền từ tai nghe tới làm cho đầu óc mụ mị, offline vì thầy.
Cô nàng lại ngước nhìn người đàn ông đang giảng bài, cơ thể anh cao lớn rắn rỏi, bộ âu phục mặc trên người sạch sẽ gọn gàng, khi giảng bài ngôn ngữ của anh luôn tròn vành rõ chữ, ngữ điệu êm dịu tinh khiết, có điều biểu cảm trên khuôn mặt luôn lạnh nhạt, toàn thân tỏa ra sự xa cách thanh lạnh. Rõ ràng là khác một trời một vực với người nói chuyện với Tống Úc ở trong show giải trí này.
Ôi, chẳng nghĩ được Giáo sư Bùi ngoài mặt thì cứ nghiêm túc chững chạc, mà sau lưng thì cứ gọi Tống Úc cục cưng ơi, cục cưng à. Mọe, sự đối lập này, quả thực quá ngon để ship mà.
“Thế bà xem tập mới nhất tối qua chưa, Hay lắm luôn ý”. Cô tóc dài nói.
Đặc biệt là tạo hình mỹ nhân ngư của Tống Úc, cô cứ xem xong lại tua lại mấy lần để xem lại.
“Đù má, đúng nhể, hôm qua là cuối tuần, tôi mải viết luận văn quên bố mất luôn.” Cô tóc ngắn mở điện thoại, nhấp vào app xem video, lại đột nhiên nghĩ tới cái gì, “Ài, tiếc là tháng này lưu lượng điện thoại của tôi không đủ dùng, cái này không xem được rồi.”
“Bà kết nối wifi của giảng đường ấy.”
“Ôi ai ai cũng đang dùng wifi chùa kia kìa, đơ muốn chết luôn, chả load nổi đâu.”
“Tôi nhớ hôm qua tôi tải ep.1 về, thôi bà lấy của tôi mà xem này.”
Cô tóc ngắn bật chế độ tăng động, lấy từ trong cặp ra máy tính bảng, “Thế bà chuyển video sang Ipad cho tôi đi, xem trên Ipad mới sung chứ.”
“…” Cô tóc dài liếc nhìn Bùi Chỉ vẫn đang giảng bài trên giảng đường, do dự nói: “Ê bà gan vậy hả.”
Tuy nói vậy nhưng cô tóc dài vẫn mở điện thoại, liên kết wifi của giảng đường, rồi lần tìm Dex không dây (*) của cô tóc ngắn.
(*) Hiểu đơn giản là lấy nội dung trên điện thoại, máy tính ném lên màn hình lớn hơn (TV, máy chiếu, màn hình khác).
“Ipad bà tên gì?”
“Đừng kết nối”
“Hả?”
“Nó tên là ‘đừng kết nối’.”
“…” Cô tóc dài không phản ứng kịp, lầm bầm: “Tên quằn què gì không biết.”
Sinh viên trong giảng đường nhiều vô cùng, cho nên tên hiện ra trên điện thoại của cô nàng cũng nhiều vô số kể, cô lướt một lúc, liền tìm thấy chữ “bielian” được ghép bằng pinyin. /Đừng kết nối tiếng trung là 别连, pinyin là bielian/
Cô nàng nhấp vào cái tên đó rồi hỏi: “Cái Ipad của bà là để tên là pinyin đó hả?”
“Hở?” Cô tóc ngắn nghệch mặt, “Có đâu.”
Thế nhưng, còn chưa đợi cô nói xong, màn hình máy chiếu trên giảng đường bỗng tối đen, rồi hiện ra dòng chữ: “Đang kết nối thiết bị, xin vui lòng chờ….” /đệch, má kết nối lên máy chiếu Bùi Chỉ luôn mà =))))))))))))))/
Bùi Chỉ dừng bài giảng, nhíu mày.
Ngay sau đó, tốc độ phản chiếu màn hình rất nhanh, nhanh tới độ không kịp để cho người ta phản ứng, máy chiếu đã chuyển từ slide bài giảng PPT sang một show truyền hình thực tế.
Toàn bộ giảng đường bậc thang vang lên âm thanh vòm từ hệ thống loa âm thanh nổi, là tiếng nước chảy trong vắt.
Trên màn chiếu, giữa lòng đại dương xanh thẳm huyền ảo, một bóng hình mỹ nhân ngư xuất hiện.
Mái tóc đen dài như thác đổ, làn da trắng ngần trong suốt như có thể búng ra nước, vòng eo thon thả không đầy một nắm tay, chiếc đuôi cá dài chuyển động dập dềnh như dải lụa.
“…”
Bùi Chỉ rõ ràng cứng đờ người, chăm chú nhìn vào hình ảnh mỹ nhân ngư kia tới thất thần, trong đôi mắt đen tuyền hiện rõ sự kinh ngạc và thâm trầm.
Bên dưới giảng đường bậc thang truyền tới tiếng xôn xao —
“Cái đậu xanh rau má, đứa nào vô tình bật phản chiếu màn hình lên đấy hả?”
“Phim gì thế các ông ơi? Sao mỹ nhân ngư kia đẹp quá vậy, nhìn mê thực sự á.” Một nam sinh cảm thán, “Quả dáng này cực phẩm quá, ngực nở eo thon.”
“Mẹ nó, nói nhỏ tiếng thôi. Ông không nhận ra à? Tống Úc, vợ Giáo sư Bùi đấy.”
“What???? Thật hay đùa?? Giáo sư Bùi có vợ rồi á?”
Nam sinh nhắc nhở cậu ta cạn lời : “Làng các ông tới bây giờ vẫn đang dùng chim bồ câu truyền tin à ? ?? Con trai thầy ấy năm tuổi rồi.”
“Vợ thầy ấy là đạo diễn phim điện ảnh nổi tiếng lắm, gần đây có dẫn theo con tham gia một show nuôi dạy trẻ đó, thứ đang chiếu trên kia chính là show đó đấy.”
“Hả??? Tống Úc mà ông nói không phải Tống Úc mà tôi biết đấy chứ?”
Kỷ luật dưới lớp học ngày càng tệ hại, tiếng thì thào thì ngày một to hơn.
Đôi mắt đen kịt như mực của Bùi Chỉ trầm xuống, cuối cùng cũng hoàn hồn lại, anh cụp mi mắt, che giấu đi những cảm xúc cuồn cuộn trong con ngươi.
Anh ngước nhìn về phía giảng đường, nói giọng lạnh nhạt: “Ai vừa phản chiếu màn hình? Tắt đi.”
Ở hàng ghế cuối lớp học, cô tóc dài không ngờ rằng thiết bị mình vô tình kết nói trúng lại là máy chiếu của giảng đường, sợ tới run cả tay, điện thoại chui tọt xuống chân bàn.
Cô thấp giọng chửi bậy một tiếng, vội vàng cúi xuống, chật vật hồi lâu mới nhặt được điện thoại lên, luống cuống bấm dừng phản chiếu màn hình.
“…”
Ngón trỏ Bùi Chỉ đặt trên bục giảng, gõ nhẹ hai cái, mặt không đổi sắc tiếp tục giảng bài vào đúng chỗ bị ngắt.
Có điều, đám sinh viên bên dưới lại không được bình tĩnh như anh, thì thầm ghé tai nhau to nhỏ.
Âm thanh tuy không lớn nhưng đủ để Bùi Chỉ nghe thấy.
“Cười chếch, hóa ra cũng có người giống mình, trong giờ học xem lén show này.”
“Show giải trí gì vậy? Còn có cả mỹ nhân ngư biểu diễn hả?”
“《Mẹ Là Siêu Nhân》đó, bà chưa xem hả? Là một thành viên của Viện Khoa Học Xã Hội, sao có thể không đi ủng hộ Đạo diễn Tống được chứ, dù sao cô ấy cũng là sư mẫu của tụi mình đó.”
“Đỉnh thực sự luôn tôi nói cho mà nghe, mau đi xem đi, tôi xem mà quắn quéo hết cả người, tôi có thể chia tay với bạn trai, nhưng Giáo sư Bùi và Sư Mẫu nhỏ chắc chắn phải ở bên nhau suốt đời cho tôi…”
“…” Những lời bàn tán không đâu vào đâu này hết lần này tới lần khác cắt đứt dòng suy nghĩ của Bùi Chỉ.
Anh thở dài thấm kín, cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, hiêm khi nghiêm giọng chấn chỉnh kỷ luật.
“Không nói chuyện nữa.”
Lời anh vừa dứt, các sinh viên bên dưới giống như chột dạ, lập tức im phăng phắc, Không khí bỗng trang nghiêm lạ thường, từng đôi mắt to tròn đều đang viết lên bốn chữ: Mời thầy giảng tiếp.
Bùi Chỉ im lặng chốc lát rồi tiếp tục giảng bài.
Các sinh viên cũng cúi thấp đầu, âm thầm lấy điện thoại ra chuyển chiến trường thảo luận chính sang wechat.
Không biết là người bạn nào ngồi ở hàng ghế đầu, giữa sự hỗn loạn của màn phản chiếu vừa rồi, đã nhanh tay chụp lại một bức ảnh.
Trong ảnh, Bùi Chỉ hơi ngước đầu, nhìn chăm chú vào Mỹ nhân ngư đẹp như ảo mộng trên màn chiếu, sự dịu dàng và yêu thương trong đôi mắt không tài nào che giấu nổi.
Tống Úc ở đại dương bao la, còn anh đứng trên bục giảng, dường như bị ngăn cách giữa ảo mộng và thực tại.
Những ai đã xem show giải trí này liền nhớ tới câu nói trước đó của bạn nhỏ Tận Niên, hỏi rằng liệu sau khi mẹ trở thành Mỹ nhân ngư thì có bỏ lại bé và ba hay không. Bức ảnh lúc này, dường như biến nỗi lo lắng kia thành hiện thực, khiến người ta nhìn vào vô cớ cảm thấy vừa đau lòng vừa ngọt ngào.
Trong các nhóm chat nhỏ của sinh viên Viện Khoa học xã hội, bức ảnh bị lan truyền một cách chóng mặt.
Cuối cùng cũng đợi được tới khi tiếng chuông vang lên, hôm nay hiếm khi không có sinh viên nào tới tìm Bùi Chỉ để hỏi bài. Từng đứa đều đang bận rộn hóng dưa, hoặc lén lút xem show giải trí, âm thầm chèo thuyền CP. Đối mặt với chính chủ, họ ngược lại thấy rụt rè không dám tiến tới.
Bùi Chỉ gập giáo án lại, sải bước dài ra khỏi giảng đường bậc thang, đi về phía tòa nhà hành chính.
Tầm này các giảng viên khác cũng lục tục tan làm trở về
Bùi Chỉ không biết có phải là do ảo giác của anh hay không, mà luôn cảm thấy ánh mắt và biểu cảm của các đồng nghiệp cứ như thể chứa đầy thâm ý.
Phó viện trưởng Lý Chấn, từ trong văn phòng đi ra vừa nhìn thấy anh liền cười hì hì hỏi: “Kìa, hôm qua cậu ‘trị’ đạo diễn Tống thế nào thế?”
“…” Bùi Chỉ ngẩn ra, không hiểu chuyện gì, “Trị gì cơ?”.
Lý Chấn nhìn phản ứng này của anh, biết ngay anh vẫn chưa xem show giải trí tập mới nhất kia.
“Giáo sư Bùi này, cậu đúng là sống giữa chốn phồn hoa mà tâm hồn thì cứ như bế quan tu luyện nhể.” Lý Chấn trêu trọc, nói xong liền chắp tay ra sau lưng, thong dong bỏ đi.
/* Hic, xin lỗi mọi người, hình như Lý Chấn cũng chỉ tầm tuổi Bùi Chỉ hoặc hơn vài tuổi thôi. Chương 20 mình lại để xưng hô bác-cháu. Mình sẽ sửa lại T.T, lỗi mình lỗi mình /
Dù sao nếu Bùi Chỉ đã không biết thì ông cũng không cố ý méch lẻo nữa vậy. Cứ để từ khóa #Tống Úc ăn vụng# trên hot search Weibo tự biến thành một sự giúp đỡ nho nhỏ cho đạo diễn Tống vậy.
Bùi Chỉ cảm thấy mơ hồ chả hiểu đầu cua tai nheo ra sao, nhìn theo bóng lưng anh ta một lúc rồi quay người đi vào văn phòng của mình, đóng cửa lại.
Anh ném bừa tập giáo án trên tay lên bàn làm việc, cả người tựa hẳn vào ghế.
Trong văn phòng yên lặng không một tiếng động, tâm trí anh lại không tự chủ được mà nhớ lại những hình ảnh được phản chiếu trên màn máy chiếu vừa rồi.
Bùi Chỉ rủ mắt, bất lực lắc đầu, tự mình lẩm bẩm: “Mặc ít như vậy.” /Quả này em thề có Chúa chị chếch với thầy em =))/
Một lát sau, anh ngồi thẳng dậy, mở máy tính trên bàn lên, gõ tìm kiếm show giải trí vào trình duyệt.
Trình duyệt tự động hiển thị các từ khóa mở rộng theo nội dung tìm kiếm.
Phía sau cụm 《Mẹ Là Siêu Nhân》kéo theo một loạt nội dung tìm kiếm liên quan.
Trong đó, từ khóa xếp ở phía đầu tiên chính là : 【《Mẹ Là Siêu Nhân》Tống Úc ăn vụng】
Bùi Chỉ nhìn thấy dòng chữ đó thì nhíu mày rồi trực tiếp bấm vào.
Liên kết đầu tiên được tìm kiếm ra là một nền tảng video phát sóng chương trình. Như thể để bắt kịp độ hot, phía chương trình thậm chí đã đổi luôn từ khóa tiêu đề của video xem trước tập 1 thành “Tống Úc ăn vụng”.
Màn hình máy tính bắt đầu phát nội dung của video xem trước.
Bùi Chỉ tay chống cằm, khẽ nhướn mày, anh cũng đang muốn xem Tống Úc ăn vụng gì sau lưng anh đây.
Trong đoạn trailer, mở đầu là toàn cảnh sảnh lớn của khách sạn với dòng người qua lại vô cùng tấp nập.
Bùi Chỉ không tốn chút sức lực nào nhìn thấy người phụ nữ trong góc bên phải. Chỉ cần nhìn bóng lưng thôi anh đã nhận ra ngay đó là ai.
Cô ăn mặc tùy ý, áo thun đen và đội mũ lưỡi trai, tấm lưng gầy hơi khom lại, đang cắm cúi không biết loay hoay cái gì, trông y hệt con thú nhỏ đang lén lén lút lút.
Theo ống kính máy quay tiến lại gần, đạo diễn hiện trường lên tiếng hỏi vặn, Tống Úc lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn, biểu cảm trong ống kính tràn ngập sự hoảng hốt và luống cuống.
Trêm chiếc bàn trước mặt cô đặt hai hộp đồ ăn Tứ Xuyên, nhìn qua vừa đẫm dầu vừa cay.
Đôi môi cô dính đầy vết dầu mỡ, cay tới mức đỏ bừng bừng. Khi phát hiện ra đang có camera ghi hình, cô vội vàng giơ tay lên muốn che mặt lại. Chỉ ăn một bữa cơm mà nhìn cô như thể đi ăn trộm, chẳng biết là đang trốn tránh ai nữa.
Xem tới đây, Bùi Chỉ không nhịn được bật cười thành tiếng. Anh thừa biết vẻ ngoài hoảng hốt, luống cuống tràn ngập trên mặt cô phần nhiều là do sợ khi phát sóng bị anh nhìn thấy phân đoạn này.
Bùi Chỉ nhớ cách đây không lâu, anh và Tống Úc đã cùng nhau xem nửa tập đầu của Ep.1 show giải trí này ở nhà, lúc đó anh còn hỏi Tống Úc về sau có ngoan ngoãn ăn cơm hay không.
Tống Úc đã trả lời anh thế nào nhỉ? Cô cam đoan về sau đã ăn uống lành mạnh.
Bùi Chỉ nhấn pause, ánh mắt dừng lại ở hai hộp nhựa lớn đựng gà cay và cá nhúng dầu, trên hộp cơ man là ớt, bên cạnh còn kèm 1 ly trà chanh đầy đá.
— Ồ, đây là cái gọi là ăn uống lành mạnh cô bảo anh đây.
Chẳng trách dạo ấy Tống Úc dẫn Niên Niên đi du lịch một chuyến về, cơn ho vất vả lắm mới đỡ hơn một chút lại tái phát.
Lúc đó anh đã nghi ngờ cô ở bên ngoài không biết ăn uống kiêng khem, ăn vô tội vạ hại thân nhưng Tống Úc sống chết không chịu nhận, cứ chối là do ra ngoài không hợp nước lên mới vậy.
Bùi Chỉ nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ trắng bệch vì cay mà đỏ bừng lên của cô, không nhịn được bật cười thành tiếng.
Anh rút điện thoại từ trong túi quần tây, gọi một cuộc điện thoại, tiếng ‘tút, tút’ vừa vang lên liền bị ngắt máy.
“…” Chân mày Bùi Chỉ hơi nhíu lại, anh bấm gọi thêm một lần nữa, tín hiệu lại bị ngắt.
Liên tiếp hai lần, anh đã đoán được đối phương đang cố tình trốn tránh.
Bùi Chỉ khẽ nhếch môi, mở Wechat lên, bấm vào khung trò chuyện được anh ghim trên đầu.
Bùi Chỉ: Không nghe điện thoại là có thể trốn được à?
“…”
–
Đầu bên kia, Tống Úc nhìn chằm chằm vào tin nhắn wechat, bực bội vò mái tóc tới rối bù, không nhịn được chửi thề một câu.
Nửa tiếng trước, cô mới tỉnh giấc đang ôm điện thoại ngồi trên giường chơi thì vô tình lướt vào weibo, không ngờ lại một lần nữa nhìn thấy tên hình hiển thị rõ mồn một trên hot search.
Nhìn thấy mấy chữ #Tống Úc ăn vụng#, lúc đầu cô còn chưa kịp phản ứng, cứ nghĩ là do bên truyền thông giải trí vô lương tâm nào đó thêu dệt nên tin đồn cô ngoại tình hay gì đó tương tự.
Mấy năm nay cô đi quay phim ở ngoài, đôi khi ra vào những nơi công cộng như nhà hàng với các nam diễn viên, chẳng may bị chụp lại là sẽ bị đồn thổi kiểu ‘quy tắc ngầm’ này kia, họ hận không thể bới lông tìm vết ra lỗi lầm bất trung với hôn nhân của cô.
Dĩ nhiên, cũng có một số diễn viên tâm tính không mấy đứng đắn muốn đi đường tắt, cố tình ké fame của cô.
Mà điều vô lý hơn là, chuyện này không chỉ xảy ra với các nam diễn viên mà ngay cả nữ diễn viên cũng có.
Bởi vì Tống Úc mang lại cho người ngoài ấn tượng về một cảm giác rất kiêu kì, lạnh lùng, diện mạo thì đậm chất ‘ngự tỷ’. Trước khi cô kết hôn, trong giới bách hợp luôn có truyền thuyết về cô, ngay cả sau khi cô kết hôn rồi, vẫn có không ít người cắt ghép các video hướng CP giữa cô và các nữ diễn viên từng hợp tác quay phim.
Nhưng đối với chuyện kiểu này, cô luôn ‘cây ngay không sợ chết đứng’, bên phía ê-kíp đứng ra làm rõ một tiếng là xong việc.
Tống Úc vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, đầu óc còn mơ mơ màng màng, cô vừa dụi dụi mắt, vừa bấm vào hot search, thầm nghĩ lần này mình lại bị đồn thổi tin đồn nhảm với ai nữa đây.
Kết quả cô không ngờ tới, chữ ‘ăn vụng’ lần này thật sự mang đúng nghĩa đen của nó: Lén ăn đồ ăn.
Cả người Tống Úc gần như kiểu ‘đang mơ mà bật dậy’, cô giật bắn mình nảy người lên, phản ứng còn lớn hơn cả đợt bị mấy scandal vớ vẩn kia bủa vây.
Chân mày cô nhíu chặt, lại chửi thề một tiếng.
Chuyện quái gì thế này????
Rõ ràng cô đã bàn bạc trước với đạo diễn hiện trường rồi mà, đã giao hẹn đoạn này sẽ không bị cắt ghép vào show giải trí rồi cơ mà.
Dù sao thì đây cũng là chuyện cô lén lút ăn vụng sau lưng Bùi Chỉ, việc dọn dẹp hậu quả thế này cô vẫn biết cách làm chứ.
Phản ứng đầu tiên của Tống Úc là mở wechat ra để lên chất vấn đạo diễn hiện trường, nhưng chưa cần cô phải tìm, đạo diễn hiện trường đã ‘tự dâng mình tới cửa rồi’.
Hơn nữa tối hôm qua người ta đã gửi tin nhắn cho cô rồi. Chỉ có điều vào thời gian buổi tối, Bùi Chỉ thường sẽ không cho cô có cơ hội để xem điện thoại.
Đạo diễn hiện trường gửi đến một đoạn văn dài như sớ:
Ôi Đạo diễn Tống ơi, xin lỗi xin lỗi xin lỗi ạ!!!!! Lúc tôi đưa bản gốc cho bên dựng phim, đã dặn dò họ kĩ càng là trong bản phát sóng chính thức không được bỏ đọan này vào, nhưng không ngờ họ lại hiểu sai ý tôi, cứ tưởng là chỉ không bỏ vào bản chính thức của tập đầu tiên thôi.
Sau đó bên dựng phim thấy đoạn này khá là thú vị, lại vừa vặn kẹt ngay tầm đoạn kết thúc của tập một, thế là họ liền bỏ luôn vào trong đoạn trailer của tập hai.
Để xảy ra sự sai sót như vậy là do tôi đã không truyền đạt rõ ràng, thật sự vô cùng xin lỗi cô!!
“…”
Ôi, đây là cái chuyện gì chứ.
Tống Úc tuy rất bất lực, nhưng đạo diễn hiện trường đã xin lỗi tới mức này rồi, cô cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ đành khách sáo nhắn lại một câu ‘Đừng bận tâm’.
Tắt wechat đi, cô quay lại weibo lậy xem những bình luận phía dưới bài hotsearch.
@Hữu nhĩ: Hahaha hề hước, Đạo diễn Tống ơi là đạo diễn Tống, cô cũng có ngày hôm nay đó, vì miếng cá nhúng dầu mà như dân ăn trộm.
@Hồ trắng đen: Tò mò không biết ngày thường Giáo sư Bùi đối xử với Tống Úc thế nào mà bả hoảng sợ tột cùng vậy lun á.
@Sở ái cách sơn hải: Hắc hắc hắc, ê Giáo sư Bùi nói ‘không nương tay’ là không nương tay tới mức nào nhỉ? Kiểu roi da hay gì đó… ê tôi có link để chia sẻ nè.
@Hổ não nhỏ: Cái đậu má, khứa lầu trên mặc quần vào ngay, trên weibo không có người quen của mẻ nữa hả?
Tống Úc: “…”
Cô vô cảm lướt tiếp.
@Hồ ly hồng ăn cơm trứng: Thế rốt cuộc Giáo sư Bùi đã biết chưa ạ? @Pika Pika ê chẳng phải trước đây bồ là sinh viên của thầy ấy hả, mau mau đi báo với thầy một tiếng nhanh lên.
“…” Tống Úc không nhịn được chửi thề câu thứ ba, đúng là sợ cái gì thì cái đó đến, cái đám hóng hớt này đúng là chỉ muốn chuyện càng lớn thì càng tốt mà.
@Pika Pika: … Cảm ơn vì đã tag, nhưng tôi xin khiếu vì tôi xót Sư mẫu nhỏ nhà tôi lắm.
Ngô Nguyệt hiện đã học xong thạc sĩ và thuận lợi tốt nghiệp, cô ở lại trường làm cố vấn học tập. Cả ngày hôm nay cô chẳng làm việc gì khác ngoài việc ngồi nghe các cố vấn trẻ tuổi trong văn phòng cùng nhau chèo thuyền của hai người.
Nói một cách công bằng, dù cô đã tốt nghiệp được vài năm, từ lâu đã không còn phải ‘sinh tồn’ dưới trướng Bùi Chỉ nữa nhưng đối với Bùi Chỉ, lá gan của Ngô Nguyệt dù có lớn tới mấy cũng chẳng bao giờ dám đùa giỡn thiếu nghiêm túc với thầy hướng dẫn của mình. Hơn nữa, trong những chuyện mà Bùi Chỉ đã nghiêm túc, cô tuyệt đối không dám làm càn. Cứ nhìn vào việc dạo trước cô viết luận văn không tốt rồi còn suýt nữa không được tốt nghiệp là đủ hiểu.
Còn về những việc liên quan tới Sư mẫu nhỏ, Ngô Nguyệt cảm thấy Bùi Chỉ chưa từng có gì là không đối xử nghiêm túc cả. Cho nên thầy ấy nói là sẽ không nương tay, thì có lẽ là kiểu thật sự sẽ không nương tay.
Dĩ nhiên, chuyện đánh mắng là không thể nào xảy ra đâu nhưng có thể là gì nhỉ? Ngô Nguyệt nghĩ ngợi, mặt đỏ tía tai, ngồi ở vị trí làm việc mà không nhịn được khẽ kêu một tiếng ‘A~’ để giải tỏa những suy nghĩ đen tối, rối rắm trong đầu mình.
Dạo này cô thật sự bị ám ảnh bởi việc cắt ghép các video ngắn trên B trạm mất thôi.
Tống Úc lướt xem bình luận, nhìn thấy bình luận của Ngô Nguyệt thì không biết rằng thực ra cô học trò này lại có nhiều hoạt động tâm lý thầm kín đến vậy, chỉ cảm thấy đáy lòng ấm áp, xem như cô nhóc này còn biết điều.
Cô bấm vào phần đối thoại trong dòng bình luận này, phát hiện phía dưới Ngô Nguyệt đã bồi thêm một câu nữa:
@Pika Pika: Có điều hiện tại cả trườngchúng tôi đều đang bàn tán về chuyện này, chắc không cần tôi nói thì thầy cũng tự biết rồi.
Tống Úc: “…”
Ngay vào lúc này, màn hình điện thoại chợt tối đi, cuộc gọi đến hiện thị hai chữ “Cục cưng.”
Mặt Tống Úc nhăn nhó lại như tờ giấy bị vò nát, giờ thì thành ‘Cục cưng đòi mạng’ rồi đây.
Chẳng biết tại sao, Tống Úc bỗng nhiên nhớ lại những dòng bình luận vừa đọc được lúc nãy, sắc mặt cô sững lại, không nhịn được chửi thề lần bốn.
Mấy năm nay, Bùi Chỉ trị cô bằng đủ các phương pháp, hết bài này tới bài khác.
Cô thực sự không muốn dối mặt chút nào, liền thẳng tay ngắt cuộc gọi.
Cúp điện thoại xong, Tống Úc nghĩ thầm không thể ngồi im chờ chết được, cô liền tung chăn nhảy xuống giường.
Ngoài phòng khách truyền đến những tiếng sột soạt, hình như là dì giúp việc trong nhà đang chuẩn bị ra ngoài.
Tống Úc liếc nhìn thời gian, đã sắp tới giờ bạn nhỏ Tận Niên tan học.
Buổi sáng cô thường không dậy nổi nên thường là Bùi Chỉ đưa con đi học, còn buổi chiều nếu không có việc gì cô sẽ tới đón cậu nhóc, còn nếu bận thì sẽ nhờ dì giúp việc đi thay.
Đoán chừng là Bùi Chỉ biết hôm nay cô tỉnh dậy muộn lại không có sức lực nên đã dặn dì giúp việc đi đón rồi.
Tống Úc đi ra phòng khách, chào hỏi dì giúp việc một tiếng, quyết định tự mình đi đón bạn học Tận Niên.
Ngay sau đó, cô bước vào phòng thay đồ, chọn vài bộ quần áo để thay giặt, lại qua phòng của bạn nhỏ Tận Niên lấy mấy bộ đồ của cậu bé xếp vào trong vali rồi đi ra ngoài. /Em đã bảo mà, thầy Bùi em hành chị ít phải 3 tiếng mới vừa =))) chứ không chị không thể sợ tới độ đi trốn thế này được =)))/
Sau khi đón được bạn nhỏ Niên, Tống Úc dẫn thẳng cậu bé tới chỗ của Trầm Thư Chi (*) dự định lánh mặt ở đó hai ngày trước đã
(*) Uhuhu thực sự tới giờ mới để ý tên của mẹ Trầm mình dịch sai, họ của mẹ là Thẩm /沈舒芝/ chứ không phải Trầm, có nghĩa tên đúng của mẹ là Thẩm Thư Chi :(((( má mà đó giờ mình cứ Trầm miết không biết mắt toét hay gì, giờ mà sửa chắc lòi cái họng mất T.T mình xin phép vẫn để Trầm nha. Xin lỗi mọi người nhiều vì sai sót này.
Trầm Thư Chi đứng ở cửa, nhướn mày hỏi: “Sao tự dưng lại tới đây?”
Tống Úc khẽ nhếch khóe miệng: “Chẳng phải Niên Niên được nghỉ hè rồi ạ, con đưa đến chỗ mẹ chơi hai ngày.”
Nói ra cũng thật khéo làm sao, hôm nay lại là ngày đi học cuối cùng trong học kỳ này của Niên Niên, sau ngày này trường mẫu giáo sẽ chính thức cho nghỉ hè.
Cháu ngoại tới chơi, Trầm Thư Chi dĩ nhiên rất vui mừng. Có điều đối với cái cớ này của con gái, bà nhìn cái là ra. Bà nghiêng đầu lườm Tống Úc một cái bảo: “Con là vì chuyện trên mạng kia nên mới sang chỗ mẹ lánh nạn phải không?”
“…” Đúng là không ai hiểu con bằng mẹ, Tống Úc chỉ biết cười trừ cho qua chuyện.
Trầm Thư Chi mở rộng cửa cho cô vào nhà, nhưng ngoài miệng vẫn phải giáo huấn vài câu: “Con còn dám trốn, Bùi Chỉ bảo con không được ăn cay là vì muốn tốt cho con, thế mà con chẳng chịu nghe lời cứ chứng nào tật nấy vậy.”
Bạn nhỏ Tận Niên túm lấy vạt áo bà ngoại, dùng chất giọng non nớt nói leo theo: “Đúng bà ạ — mẹ không nghe lời –”
Tống Úc : “…”
Cái nhà này không có một ai đứng về phía cô nữa rồi đúng không!!!!
Bùi Chỉ gọi điện thoại cho Tống Úc nhưng không có người bắt máy, lúc tan làm về tới nhà thì phát hiện trong nhà không một bóng người.
Dì giúp việc chuyển lời lại cho anh: “Cô nhà nói là dẫn Niên Niên sang nhà bà ngoại ở hai ngày, bảo ngài hai ngày này cứ mặc kệ cô ấy.” /Dì giúp việc xưng là 您 nên dịch là ngài nhé/
Bùi Chỉ nghe xong, tức tới bật cười.
Vốn dĩ chuyện quay show giải trí đã là chuyện của gần một tháng trước rồi, anh cũng lười lật lại nợ cũ với Tống Úc, cùng lắm thì lúc cô về anh chỉ định cằn nhằn vài câu thôi. Kết quả không ngờ cô lại có tật giật mình, thế mà còn dám dẫn theo Niên Niên chơi trò bỏ nhà với anh nữa.
Bùi Chỉ về tới nhà chưa được vài phút liền cầm chìa khóa xe, đi tóm người.
Trầm Thư Chi có thói quen ăn cơm sớm, mới sáu giờ tối là đã dùng xong bữa tối rồi, Tống Úc ăn uống no say đang lười biếng dựa vào ghế sô pha.
Còn bạn nhỏ Niên đang bò ra bàn trà, nắn nót viết bài tập một cách vô cùng nghiêm túc.
Rõ ràng vừa mới được nghỉ hè , những bạn khác chơi còn chẳng kịp thế mà cậu nhóc lại chỉ biết mỗi việc bài vở.
Lúc sáu giờ rưỡi tối, bên ngoài có người bấm chuông cửa hiện thị màn hình đối thoại.
Tiếng chuông cửa vang lên với sức xuyên thấu cực mạnh làm Tống Úc giật nảy mình, lập tức bật dậy như con rô-bốt.
Trầm Thư Chi vừa vặn bưng đĩa hoa quả từ trong bếp ra, nhìn thấy dáng vẻ này của cô trông chẳng khác nào một đứa trẻ làm sai chuyện đang lo lắng sợ hãi bị phụ huynh răn đe, trách phạt.
Bà vừa bất lực vừa buồn cười, cảm thấy cô con gái này của mình sau khi kết hôn xong ngược lại càng sống càng trẻ con ra, cũnb không biết có phải là do bị Bùi Chỉ chiều hư hay không.
Trầm Thư Chi nhìn lướt qua màn hình hiển thị của máy đối thoại, chỉ thấy có nửa cái đầu đen xì xì. Bà đoán được là ai liền nói với bạn nhỏ Niên đang ở trong phòng khách: “Niên Niên, Lạc Lạc đến tìm cháu chơi này.”
Nghe vậy, bạn nhỏ Niên ngẩng đầu lên, đặt bút chì xuống rồi lon ton chạy ra huyền quan.
Cậu nhóc có vóc người nhỏ nhăn, phải được Trầm Thư Chi bế bổng lên thì mới thấy được màn hình hiển thị.
“Lạc Lạc, cậu đứng gần quá tớ không nhìn thấy cậu đâu.” Bạn nhỏ Niên lên tiếng nhắc nhở cậu bạn nhỏ đang đứng dưới camera giám sát.
Lạc Lạc nghe xong liền nhún nhảy lùi về phía sau vài bước, lúc này toàn bộ dáng người mới lọt vào khung hình.
“Tớ nhìn thấy xe của mẹ cậu đỗ ngoài cửa rồi, quả nhiên là cậu đến thật mà.” Lạc Lạc nói.
“Ra ngoài chơi không?” Cậu bé hỏi.
Trầm Thư Chi và Bùi Chẩm Sơn đều sống một mình, cho nên cứ mỗi cuối tuần, bạn nhỏ Niên sẽ thay phiên được đưa tới nhà của hai ông bà nội ngoại để bầu bạn với hai vị trưởng bối.
Lúc cậu bé còn nhỏ thì thông thường Tống Úc và Bùi Chỉ sẽ đi cùng, nhưng khi cậu bé lớn hơn thì họ không đi theo nữa.
Bùi Chì còn mong có thêm càng nhiều thời gian cho thế giới hai người với Tống Úc hơn thì có.
Bởi vì bạn nhỏ Niên cuối tuần nào cũng đều tới đây nên đã quen biết được không ít bạn nhỏ, Lạc Lạc chính là một trong số những người ấy.
Bạn nhỏ Tận Niên nhìn người bạn nhỏ hiện thị trong khung hình, khẽ nhíu đôi lông mày nhỏ lại, dáng vẻ có chút đắn đo, cuối cùng cậu bé lắc đầu nói: “Muộn một chút nhé, tớ phải viết cho xong bài tập đã.”
Kế hoạch hôm nay của cậu bé là pahir viết xong từ trang 25 tới 40 của bài tập Olympic toán, để lần tới tới cung thiếu nhi còn phải đưa cho thầy giáo xem.
Bạn nhỏ Tận Niên có một sự cố chấp đến mức gần như bướng bỉnh đối với việc giải bài tập toán, vì ngày nào cậu bé cũng phải viết sách bài tập.
Tống Úc dựa vào sôpha nghe vậy, bất lực lắc đầu liên tục, đúng là ‘ông cụ non’ chả sai tí nào.
Tắt màn hình, Trầm Thư Chỉ thả bạn nhỏ Niên xuống, cảm thấy ánh sáng dưới phòng khách không tốt bà liền dẫn cậu bé lên lầu để làm bài tập trong phòng sách.
Lúc Trầm Thư Chi đi xuống, Tống Úc nhịn không được mà cả, thán với bà: “Cảm giác Niên Niên thật sự không giống do con sinh ra chút nào.”
Trầm Thư Chi lườm cô: “May mà không giống con.”
Trước đây bà không có thời gian quản Tống Úc, nhưng cũng chẳng ít lần nhận được điện thoại mách tội từ giáo viên.
Không trốn học thì cũng là đi theo Từ Chu Húc ra quán nét bị bắt quả tang, mấy trò nghịch ngợm phá phách chẳng thiếu việc gì, chỉ có mỗi là không chịu học hành.
Nếu không phải cô có chút năng khiếu làm đạo diễn thì thật không biết sau này sẽ trở thành loại người vô tích sự thế nào nữa.
Đúng lúc này, tiếng chuông bộ đàm lại vang lên lần nữa.
Trầm Thư Chi ngồi xuống phía bên kia sôpha, bưng trà lên không có ý định nhúc nhíc.
Bà sai bảo Tống Úc: “Đoán chừng lại có ai qua tìm Niên Niên chơi rồi, con ra nghe máy đi.”
Tống Úc nấn ná nằm ườn trên sôpha một lát rồi mới lững thững đi ra phía cửa.
Ánh mắt cô vô tình lướt qua màn hình hiển thị, nhìn thấy người đàn ông.
Bùi Chỉ mặc một bộ đồ tây sạch sẽ, gọn gàng, mái tóc đen rủ trước trán, góc nghiêng khuôn mặt tinh tế và góc cạnh, đẹp trai tới mức không thốt lên lời. Đôi môi mỏng mím nhẹ, hàng mi hơi rủ xuống, không nhìn rõ cảm xúc trong đôi đồng tử kia.
“…” Ngón tay vừa định ấn vào nút đàm thoại của Tống Úc khực lại.
Trầm Thư Chi thấy cô cứ đứng đực ở lối ra vào không có phản ứng bèn hỏi: “Sao vậy?”
Bà đặt tách trà xuống rồi bước tới, nhướn mày, đã nhìn thấy người đến là ai.
Khuôn mặt Tống Úc nhăn nhúm, không ngờ Bùi Chỉ tới nhanh như vậy. Cô có thể không mở cửa có được không đây.
Trầm Thư Chi liếc xéo cô một cái rồi bảo: “Mẹ lên lầu với Niên Niên đây.”
Chuyện của hai vợ chồng bà chẳng thèm can thiệp vào, Bùi Chỉ có thu xếp, dạy dỗ Tống Úc một trận cũng tốt, đỡ cho cô không chịu nhớ lâu.
Tống Úc: “…”
Bùi Chỉ đứng ngoài cửa, thấy bên trong không có phản ứng, anh nhìn chằm chằm vào màn hình hiện thị đen kịt. Hai tay khoanh trước ngực, ngón trỏ khẽ gõ nhẹ lên đồng hồ đeo tay, không sốt rột, không thúc giục, dường như có sự kiên nhẫn vô hạn.
Tống Úc cứ đứng đó giằng co với anh, cuối cùng bất lực thở dài một tiếng, không tình nguyện một xíu nào ấn nút thông thoại.
Màn hình hiển thị bên ngoài sáng lên, chiếu ra bóng hình bên trong.
Ngón trỏ đang gõ nhẹ trên mặt đồng hồ của Bùi Chỉ dừng lại, anh nhướn mi, nhìn về phía cô.
“Mở cửa.” Giọng nói của anh lạnh nhạt nhưng trong hai âm tiết ấy lại tháu ra một áp lực vô hình.
“…” Sống lưng Tống Úc lạnh buốt, bị ép buộc bởi tình thếm cô chỉ đành mở cửa.
Cánh cửa lớn từ từ mở ra, lộ ra một khe hở, người phụ nữ bên trong đang rụt cổ lại, ánh mắt tràn đầy vẻ đề phòng.
Bùi Chỉ buồn cười hỏi cô: “Anh đáng sợ tới vậy sao?”
Tống Úc chột dạ, không dám chọc giận anh thêm nữa, vội vàng lắc đầu.
“Thế sao em còn trốn về nhà mẹ đẻ?” Ngón tay anh khẽ nhéo mặt cô “Người không biết lại còn tưởng bình thường anh hay bắt nạt em lắm.”
Đầu ngón tay anh mát lạnh, mang lại cảm giác thanh mát như bạc hà, chỉ là động tác mơn trơn của anh rất nhẹ nhàng, ngứa ngứa tê tê, nhiều thêm phần lưu luyến.
Tống Úc rùng mình một cái, đỏ mặt, không kìm được thầm nói: Anh bắt nạt em còn ít à.
Mặc dù trong lòng nghĩ vậy nhưng lời cô nói ra hoàn toàn trái ngược, “Vậy nếu anh không bắt nạt em, thì có thể đừng so đo với em chuyện ăn vụng có được không?”
Bùi Chỉ rủ mắt, anh nhìn lưu lại trên gương mặt cô hai giây. Đôi mày ngài của cô khẽ nhướn lên, trong vẻ quyến rũ lại thấu chút nũng nịu đáng yêu, cô đúng là biết cách tranh thủ mọi thời cơ để thương lượng điều kiện với anh.
Anh khẽ cười, thong thả nói: “Không được.”
“Chính em đã nói trong chương trình rồi mà, nếu không nghiêm túc kiêng miệng, anh muốn thế nào… thì là như thế.” giọng điệu Bùi Chỉ trầm bổng rõ ràng, cố tình nhấn mạnh mấy chữ ‘muốn thế nào thì là như thế.’
“…” Tống Úc tự biết mình đuối lý, trốn không thoát được nữa, chỉ đành bất lực nhận lệnh: “Được thôi, vậy anh muốn thế nào?”
Bùi Chỉ nhìn chăm chăm vào cô theo kiểu dứt khoát buông xuôi, trong đôi mắt trong vắt kia của cô dường như còn mang theo chút hờn dỗi.
Khóe môi anh khẽ cong: “Cũng không muốn thế nào cả.”
Anh gạt đi những lọn tóc lòa xòa trên mặt cô, vén ra sau tai, bàn tay lớn lưu luyến dừng lại ở nơi hõm cổ ấm áp của cô.
“Anh muốn em hóa thân thành mỹ nhân ngư một lần nữa.”
Tống Úc ngẩn người, khó hiểu nhìn anh.
Giọng nói của Bùi Chỉ trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự nam tính quyến rũ đầy mê hoặc, “Chỉ cho một mình anh xem.”