[PND] 04

Chương 4: 4649 chữ

“Không cần” Lý Trung Nguyên cởi áo khoác vest đưa cho Kiều Nham, ngồi lại gần chỗ giữa Hàn Sương và Phương tiểu thư, “Mọi người đánh tiếp đi.”

Kiều Nham giải thích: “Bên ngoài trời mưa rồi, anh và tổng giám đốc Lý mới giải quyết xong việc, vừa hay về tới nhà nên mới ghé vào đây. Em đánh đi, để anh đi rót trà”.

Hàn Sương lúc này mới ngồi xuống: “Trong nhà có hơi nhỏ, ngài đừng chê ạ.”

Những người đã quen được tâng bốc, thường sẽ không đáp lời những khiêm tốn như thế này, Lý Trung Nguyên ngồi vững vàng, thần thái lãnh đạm.

Bởi vì có sự chen chân ngoài ý muốn này, mà sắc mặt của những người trong căn phòng này đều thiên biến vạn hóa.

Phương Dư Hinh hơi căng thẳng, tuy rằng hai nhà đang bàn chuyện hôn nhân, nhưng quả thật cô chưa từng được ở gần với Lý Trung Nguyên như ngày hôm nay, bình thường gặp mặt đều là khách sáo ngồi đối diện nhau, rồi rập khuôn theo kiểu một người hỏi một ngưòi trả lời.

Thân hình anh rất cao lớn, khí thế bức người, cùng với mùi hương sạchb sẽ thoang thoảng nơi cằm anh khiến tim Phương Dư Hinh đập nhanh hơn, đến cả động tác đánh bài cũng không còn được tự nhiên nữa. Từ Nam chí Bắc, cô cũng đã từng được tiếp xúc với rất nhiều người đàn ông, bất kể là mang anh ra so sánh với ai, Lý Trung Nguyên đều là người xuất chúng nhất, một người đàn ông chín chắn lão luyện được mài dũa ra từ những cuộc đấu tranh phức tạp.

Hôm đó khi ba cô ta trở về, ông đã cho những người xung quanh lui ra, vừa cởi bộ đồng phục trên người, vừa bí mật và vui mừng nói với cô ta rằng: Lão tử gia có ý chấm cho ta làm con dâu. Phương Dư Hinh đã vui sướng suốt cả buổi chiều. Cô ta tựa cằm ngồi bên cửa sổ phòng đọc sách, bắt đầu hồi tưởng lại những cuộc gặp gỡ sau khi vào Kinh, cô ta thầm tự hào về gia giáo tốt mà mình đã thể hiện trong các bữa tiệc lớn nhỏ, và cũng thầm tán thưởng mắt nhìn người của nhà họ Lý thêm vài lần.

Thế là cô ta đánh bạo, cầm một con bài lên hỏi: “Anh Trung Nguyên, em đánh con này được không?”

“Đánh con bên tay trái của cô ấy.” Lý Trung Nguyên kiên nhẫn hơi nghiêng người, nhìn lướt qua bài của cô ta rồi nói.

Phương Dư Hinh rất nghe lời, khẽ “vâng” một tiếng dịu dàng.

Du Nghi Đức nhìn qua Phó Uyển Thanh, rồi lại quay đầu sang Lý Trung Nguyên: “Anh hai, em nhớ anh không bao giờ chỉ người khác đánh bài mà, anh còn nói xem người ta chơi thì không được lên tiếng nữa.”

Hàn Sương nháy mắt ra hiệu: “Kìa, Phương tiểu thư đâu phải người ngoài.”

Hai má Phương Dư Hinh càng thêm đỏ bừng, làm tôn thêm vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm nghị như núi của Lý Trung Nguyên đang ngồi ngay ngắn bên cạnh.

Chỉ có người ngồi đối diện cô ta là Phó Uyển Thanh là như không nghe thấy, không nhìn thấy, khóe miệng khẽ nở nụ cười nhạt.

Nhưng sống lưng cô căng cứng như dây cung, chạm phải con bài nào thì đánh con bài đó, đến cả thời gian suy nghĩ cô cũng không chưa cho bản thân. Đường nét bờ vai cứng ngắc đến cực điểm, không dám lung lay dù chỉ một chút.

Cô sợ bản thân chỉ cần khẽ ngẩng đầu lên, những cảm xúc hoàn toàn không nên có như sợ hãi, nhung nhớ và ghen tị sẽ tuôn trào ra từ ánh mắt.

Phó Uyển Thanh có thể chịu đựng được, chịu đựng đến ngày hôm nay, cô đã chẳng còn gì để sợ, cũng chẳng còn gì là không thể nhẫn nhịn.

Nhưng trong lúc suy nghĩ hỗn loạn, trong đầu cô bỗng lóe lên một ý nghĩ kì quái: Liệu Phương tiểu thư đó có giống như cô trước đây, thích áp môi vào cổ anh để ngửi mùi hương trên người anh không?

Sự tình đã đi tới bước này mà cô vẫn còn bận tâm đến chuyện đó, nói là nực cười thì còn nhẹ, đáng ra phải là đồ không có não, không biết nghĩ mới đúng.

Lý Trung Nguyên cũng không phản ứng gì, ánh mắt anh nhìn từ trên xuống dưới, lướt qua người đối diện rồi nhanh chóng rời đi.

“Trà đến rồi đây” Kiều Nham pha trà xong bèn bưng lên, rót cho mỗi người một chén.

Phó Uyển Thanh nhân cơ hội đứng dậy: “Lòng bàn tay tôi đẫm mồ hôi rồi, tôi xin phép vào nhà vệ sinh một lát, thật ngại quá.”

Hàn Sương cuống quýt, liền gọi với theo cô: “Ơ Dương phu nhân, em đi ra khỏi cửa rồi rẽ trái nhé.”

“Tôi biết rồi.”

Hàn Sương ngồi ngay ngắn trở lại, vừa quay đầu thì đột nhiên chạm phải sắc mặt sa sầm xuống của Lý Trung Nguyên.

Ấy… cô ta đã nói sai câu nào hay sao?

Du Nghi Đức cười nói: “Chắc là Dương phu nhân thua nhiều quá nên cố tình câu giờ đó mà.”

“Nào có, nhà họ Dương đâu có thiếu chút tiền này.” Hàn Sương nói.

Khoảng hai, ba phút sau, Lý Trung Nguyên mới thong thả hỏi một câu: “Lão Kiều, cậu nói bức tranh đó đang ở đâu?”

Kiều Nham nói: “Ở trong phòng sách đối diện chỗ này, để tôi bảo người lấy cho ngài nhé?”

Lý Trung Nguyên đã đứng dậy từ lúc nào: “Không cần, cậu tiếp khách đi, tôi tự đi lấy.”

“…Vậy cũng được.”

Sau khi anh đi khỏi, Hàn Sương mới nhỏ giọng oán trách chồng, “Sao anh lại để tổng giám đốc Lý tự đi một mình?”

“Em thì biết cái quái gì, anh mà đi theo có khi ngài ấy nổi giận đấy.” Kiều Nham nói xong, liền nói lớn với hai người còn lại trong phòng, “Mọi người uống trà đi, nhà cửa đơn sơ quá, tiếp đón không được chu đáo.”

Du Nghi Đức cười đáp: “Khách sáo quá rồi Lão Kiều, toàn người nhà cả mà.”

Phó Uyển Thanh rửa tay xong bước ra, lau khô tay, lòng nặng trĩu tâm sự bước trở lại.

Trong sân chỉ có một ngọn đèn duy nhất, bóng cây ngô đồng loang lổ khắp mặt đất, in hằn lên những viên gạch lát nền tối màu.

Phó Uyển Thanh đi thẳng ra thì chạm mặt Lý Trung Nguyên, cô bỗng khựng bước chân lại. Cô đứng trên bậc thềm, hai tay bất an đan chặt vào nhau ở sau lưng, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, sống lưng vô thức co rụt lại, hận không thể giấu nhẹm bản thân ra sau cây cột hành lang.

Ánh trăng chiếu từ phía sau lưng anh tới, đổ bóng cả thân hình cao lớn, thâm trầm của anh thành một vệt dài, ngũ quan nhìn không rõ ràng, chỉ có đôi mắt ấy là sáng tới phát sợ, giống như những đốm lửa nhỏ âm ỉ sắp tắt trong một chậu than bị dội nước.

“Trốn cái gì?” Lý Trung Nguyên lên tiếng, giọng rất trầm.

Phó Uyển Thanh mím chặt đôi môi đang căng thẳng: “Tôi không trốn, chỉ là sợ chắn đường của ngài, muốn nhường ngài đi trước.”

Một tiếng bật cười khẽ vang lên, có lẽ là Lý Trung Nguyên đang cười giễu cợt: “Về từ bao giờ?”

Phó Uyển Thanh thành thật trả lời.

Anh gật đầu, không rõ là đang mang sắc mặt gì.

Sự đối diện lạnh lùng thế này ngược lại càng khiến trái tim của Phó Uyển Thanh treo ngược lên. Quá bình lặng, bình lặng tới mức ngoài dự liệu của cô, bình lặng một cách bất thường. Với cái kết thúc tồi tệ, thảm hại năm xưa của hai người, đáng lẽ ra không nên như thế.

“Vừa về cái là nhắm ngay vào Kiều Nham à?” Lý Trung Nguyên lại hỏi.

Cô không muốn chọc giận anh vào lúc này, ở địa điểm này, nên không dám hé răng nửa lời nhắc tới Dương Hội Thường.

Im lặng một lát, Phó Uyển Thanh mới lý nhí nói: “Không có, chỉ là chơi bài thôi.”

“Thế à.” Anh rõ ràng không hài lòng với câu trả lời này, buông lời châm chọc mỉa mai: “Thế thì cứ chơi tiếp đi, đợi đến khi thua sạch sành sanh rồi thì xem giao phó thế nào.”

Anh rõ ràng cái gì cũng biết, chỉ là cố tình làm khó cô.

Phó Uyển Thanh do dự vài giây: “Không hẳn là chơi, tổng giám đốc Lý, tôi….”

Tổng giám đốc Lý”, Lý Trung Nguyên đầy vị châm biếm lặp lại hai chữ này, oán giận vô hạn dường như đều cô đọng lại trên hai chữ đó, “Thật là không quen tai chút nào.”

Nếu không thì cô nên gọi anh là gì đây? Chẳng nhẽ lại giống như trước kia, ôm chầm lấy cổ anh, rúc vào người anh làm nũng, không ngừng gọi “Trung Nguyên, Trung Nguyên”, khiến yết hầu anh khẽ chuyển động, rồi anh sẽ dùng tay đỡ sau lưng cô mà hôn xuống, quấn quýt khăng khít không rời, tông vào chiếc bàn sách tới mức lắc lư ngả nghiêng. Hồi đó, cô chỉ cần làm nũng một chút, lăn lộn vài vòng là sẽ đạt được tất cả những gì cô muốn.

Nhưng Phó Uyển Thanh cũng chẳng hề có ý định cầu xin anh giúp đỡ lão Dương. Bây giờ lời nói của cô chẳng có chút trọng lượng nào, không khéo lại khiến anh thêm ngứa mắt, lúc đó càng khó giải quyết hơn.

Cô chỉ hy vọng Lý Trung Nguyên người lớn đại nhân đại lượng, đừng tính toán thù cũ với cô.

Cô sẽ không ở lại Kinh thành lâu, tâm nguyện duy nhất là hoàn thành tốt hợp đồng, đợi Dương Hội Thường đứng vững chân trong hội đồng quản trị, vây cánh đầy đủ, đủ sức chống chọi lại với ông già nhà họ Dương. Đến lúc đó anh muốn lấy ai thì lấy, cho dù là cô gái yếu ớt, người mà Dương lão thái thái coi là tướng đoản mệnh, kiên quyết không vừa mắt bệnh tây thi (*) kia cũng được.

(*) Trong văn hóa Trung Quốc, “bệnh Tây Thi” bắt nguồn từ điển tích về Tây Thi. Tương truyền nàng mắc chứng đau tim hoặc đau ngực, mỗi khi phát bệnh thường nhíu mày ôm ngực, trông lại càng khiến người khác thấy xinh đẹp, đáng thương hơn.

Nhưng ấn tượng của Lý Trung Nguyên về cô vẫn dừng lại ở bốn năm trước.

Anh vẫn nghĩ cô là một kẻ đầy dã tâm, hành sự có mục đích cực kì rõ ràng, sẽ không bao giờ đánh một ván bài vô ích, cũng không làm một việc gì không mang lại lợi ích. Giống như năm xưa cô đã vắt óc tìm cách quyến rũ anh, từng bước đi đều nằm trong toan tính.

Lời đã nói đến mức này, Phó Uyển Thanh nhân cơ hội hạ mình cầu toàn: “Tổng giám đốc Lý, quá khứ đều là lỗi của tôi, tôi xin ngài… giơ cao đánh khẽ.”

Lý Trung Nguyên nhướn mắt nhìn lên: “Ồ, Dương phu nhân quá khứ thì có lỗi gì chứ?”

Một chiếc lá úa vàng rụng xuống, rơi ngay trên mũi giày còn vương chút nước mưa của anh.

Phó Uyển Thanh rất hiếm khi cầu xin người khác. Lần gần đây nhất cô mở lời cầu xin anh là khi cô còn nép chặt trong lòng anh làm nũng, xin anh mãi mãi đừng rời xa cô, nhưng lời cầu xin đó cũng chỉ là một trò lừa dối để che mắt anh mà thôi.

Điều độc ác nhất của số phận không phải là bắt người ta phải chịu khổ từ đầu đến cuối. Mà là trước tiên sẽ cho bạn nếm chút vị ngọt, đợi đến khi bạn xác nhận vô số lần rằng đó là thứ mình muốn, nó mới tàn nhẫn tước đoạt đi tất cả cùng một lúc.

Cô gọi anh là tổng giám đốc Lý, anh cũng chẳng ngại ngần gọi cô là Dương phu nhân.

Phó Uyển Thanh mỉm cười nhạt nhòa: “Hồi đó tôi còn nhỏ tuổi, không hiểu chuyện, lại bị người khác mê hoặc, cứ ngỡ có thể tìm được đường tắt từ ngài. Sau này, mọi chuyện chỉ trách tôi tỉnh ngộ quá muộn, cũng may là chưa gây tổn thất gì cho ngài. Ngài có thể nào…”

Như thể không nhớ rõ nữa, Lý Trung Nguyên đột ngột ngắt lời: “Năm cô bỏ đi, cô bao nhiêu tuổi?”

Phó Uyển Thanh khựng lại một chút: “Hai mươi hai.”

“Hơn hai mươi tuổi rồi mà còn gọi là không hiểu chuyện sao?” Lý Trung Nguyên vặn hỏi lại đầy vẻ châm biếm.

Phó Uyển Thanh thầm cười khổ trong lòng: “Phải, cái lý do này quả đúng là quá gượng ép.”

Rõ ràng, người đàn ông trước mắt này ngay cả việc nói chuyện rõ ràng sòng phẳng về chuyện cũ cũng không muốn.

Một cuộc trò chuyện không thể nào tiếp tục tiến triển nếu đôi bên không có tiếng nói chung. Bốn năm trôi qua, cụm từ “bình tĩnh nói chuyện” từ lâu đã bị gạch bỏ khỏi mối quan hệ giữa hai người họ.

“Xin lỗi tổng giám đốc Lý, tôi ra ngoài lâu quá rồi, xin phép vào trước.”

Cô lùi lại hai bước, nhanh chóng quay người bước đi.

Cô biết ngay mà, vài ba câu nói làm sao xoa dịu được cơn thịnh nộ của người họ Lý kia, anh đâu có dễ dỗ dành tới thế.

Nếu còn đứng đó nữa, cô sẽ chỉ tự biến mình thành một trò hề giả vờ ngây ngô mà thôi.

Dù cho bây giờ cô có lập tức quỳ lạy dập đầu trước mặt Lý Trung Nguyên, thì cũng chẳng thể che giấu được hành vi cô từng phạm phải, càng không thể có được sự vị tha của anh, có khi anh còn chê cô cúi đầu chưa đủ thấp, tư thế quỳ gối chưa đủ thuận mắt.

Trước đây, chỉ cần cô đứng hơi gần Lý Văn Khâm một chút thôi là Lý Trung Nguyên đã có thể ghen tuông lồng lộn lên. Anh sẽ nhốt cô ở trong nhà, đè cô dưới thân mà hôn ngấu nghiến mãnh liệt. Vết hằn đỏ này chưa tan trên vai đã chồng thêm vết hằn đỏ khác, phòng ngủ chính bừa bãi hỗn độn tới mức không có chỗ mà nằm, lại phải bế cô sang phòng khách tiếp tục. Đến khi mệt rã rời, Phó Uyển Thanh chỉ biết rúc vào vòm ngực vững chãi của anh, một câu cũng không thốt lên lời.

Còn bây giờ thì sao?

Anh đã chẳng còn chút hứng thú nào với cô nữa. Không những không có hứng thú, mà khi nói chuyện với cô, tầm mắt anh cứ dán chặt vào ngọn cây, nhìn cô thêm một cái cũng thấy phiền lòng.

Trên dưới khắp ngườicô đã chẳng còn điểm gì có thể làm vừa mắt anh nữa, chỉ còn lại sự chán ghét vô tận.

Phó Uyển Thanh rẽ trở lại phòng khách phụ. Trong chiếc giỏ mây ở lối đi, có một chú chó Golden đang ngủ gật; trên tường có treo bức tranh của họa sĩ Lư Thoa, còn cây nến trên chân nến hình cành cây đã cháy cạn tự bao giờ.

“Dương phu nhân đi lâu quá nhé.” Phương Dư Hinh chống cằm nói với cô, “Mọi người đều đang đợi cô đây này.”

Cô gái nhỏ này vừa mới tốt nghiệp đại học, chính là khoảng thời gian mà từ ánh mắt đến hàng chân mày đều đong đầy tình ý lãng mạn. Chẳng trách Lý Trung Nguyên phải đi đường vòng để đến thăm cô ta. Người trước đây sống chết không chịu liên hôn, không muốn bản thân trở thành một quân  bài chính trị bị đem ra trao đổi, nay cũng đã chịu mở lời chấp nhận vì Phương tiểu thư.

Phó Uyển Thanh ngồi xuống: “Xin lỗi mọi người, chúng ta tiếp tục đánh bài thôi!”

Chơi thêm được vài vòng bài, Du Nghi Đức bỗng nhiên liếc mắt nhìn cô một cái: “Vừa nãy anh hai cũng đi ra ngoài, hai người không chạm mặt nhau à?”

Trực giác của phụ nữ về phương diện này lúc nào cũng nhạy bén lạ kì.

Nghe thấy cô ta nói vậy, Phương Dư Hinh giật mình theo bản năng: “Dương phu nhân và anh Trung Nguyên không quen biết nhau đúng không?”

“Không quen.” Sắc mặt Phó Uyển Thanh vẫn tự nhiên như thường, cô nhìn chăm chăm vào những con bài trên tay, “Tổng giám đốc Lý là nhân vật tầm cỡ thế nào chứ, đâu phải ai cũng quen biết được.”

Du Nghi Đức mím môi, không nói gì thêm nữa. Nếu còn tiếp tục châm dầu vào lửa mà rước rắc rối thì cô ta cũng thấy sợ.

Cái gã có tính khí ngang bướng như trâu mộng Lý Văn Khâm vốn dĩ đã không muốn đính hôn rồi. Ngay đêm tổ chức tiệc, lại có người cố tình khích tướng lôi gã ra ngoài, ngay đúng thời điểm nhạy cảm này mà đem tin tức Phó Uyển Thanh về nước cho gã biết, rõ ràng là muốn tát thẳng vào mặt gã.

Nhưng hôm đó người đến quá đông và tạp nham, Du Nghi Đức vẫn chưa điều tra ra kẻ đó là ai. Nếu biết được, cô ta nhất định sẽ không để yên cho kẻ đó.

Hàn Sương một mực nịnh nọt Phương tiểu thư: “Đúng thế đấy, tôi thấy hai người sắp có hỷ sự tới nơi rồi. Tổng giám đốc Lý bận trăm công nghìn việc xong là cố công ghé qua đây để nhìn cô một cái đấy thôi.”

“Ơ, sao chị biết anh ấy tới để nhìn cô ấy?” Du Nghi Đức bẻ lại.

Hàn Sương cười nói: “Cái đó còn phải hỏi sao, trong bốn người chúng ta ngồi đây, mắt Lý tổng có thể chứa được ai chứ? Em hay chị đây? Chẳng phải là có mỗi Phương tiểu thư thôi sao! Chị thấy lát nữa thể nào ngài ấy cũng quay lại đưa cô về cho xem.”

“Thôi được rồi, đánh bài đi.” Phương Dư Hinh đỏ mặt giục cô ta.

Không lâu sau, Kiều Nham đi vào và thông báo rằng Lý Trung Nguyên  đã lấy tranh và đi trước.

Lời nịnh nọt vừa thốt ra chưa kịp đứng vững thì đã ngã nhào, Hàn Sương ngượng ngập liếc chồng một cái: “Có phải ngài ấy có việc gì gấp không anh?”

“…Đúng vậy, tập đoàn có chút chuyện đột xuất, cần Tổng giám đốc Lý đích thân tới xử lý.” Kiều Nham phản ứng cũng nhanh.

“Chẳng trách.”

Kể từ lúc đó, Phương Dư Hinh không còn tâm trí đâu mà chơi bài nữa, bài ù cũng bỏ qua.

Hàn Sương thấy vậy thì kịp thời hô dừng, bảo hôm nay chơi đến đây thôi, mọi người giải tán.

“Được, tôi cũng hơi mệt.” Phó Uyển Thanh cầm lấy chiếc túi xách nhỏ.

Du Nghi Đức cũng nói: “Không đánh nữa, tôi thắng nhiều quá rồi. Dương phu nhân, đa tạ nhé.”

Không biết là cố tình nhường bài hay do tay nghề chưa tới, nhưng Phó Uyển Thanh là người thua nhiều nhất trong hôm nay.

Cô mỉm cười, “Đừng khách sáo, lần sau muốn thắng tiền cứ tìm tôi.”

Hàn Lâm nhiệt tình ra tiễn họ.

Phó Uyển Thanh là người đi sau cùng, cô bước chậm lại vài bước, đến gần Kiều Nham đang lau chiếc bình gốm để bắt chuyện: “Hôm nay tôi vẫn chưa chào hỏi một tiếng với anh Kiều. Hôm trước anh tới nhà tôi cũng vội vội vàng vàng, thật là thất lễ quá.”

Bị tiếng gọi cung kính này làm cho giật mình, Kiều Nham thật sự không dám nhận. Khi cô còn ở bên Lý Trung Nguyên, ai mà dám nhận một tiếng ‘anh Kiều’ này cơ chứ. Kiều Nham vội vàng quay đầu lại, đặt chiếc khăn lau trong tay xuống: “Không cần nhiều lễ nghĩa thế đâu. Uyển Thanh, những năm qua cô sống tốt chứ?”

“Vẫn cứ vậy thôi.” Phó Uyển Thanh hơi cúi đầu rồi nhanh chóng ngẩng đầu lên, “Thật không giấu gì anh, hôm nay tôi chịu sự ủy thác của vị hôn phu đến để hỏi xem dự án mà anh ấy muốn hợp tác với Đông Kiến liệu có hy vọng gì không? Anh là người đi theo bên cạnh Tổng giám đốc Lý lâu nhất, ý của ngài ấy, chắc anh cũng có thể đoán ra được vài phần chứ?”

Trước khi Đông Kiến được thành lập, có một nhóm lão thần trung thành cựu phách đã cùng Lý Kế Khai gầy dựng giang sơn, bố của Kiều Nham chính là người đứng đầu trong số các nguyên lão đó. Giờ đây tập đoàn đã truyền lại vào tay Lý Trung Nguyên, nhà họ Kiều vẫn là cấp dưới đắc lực nhất và cũng được trọng dụng nhất.

“Nếu nói về việc đóan ý tứ của ngài ấy, không ai có thể giỏi hơn cô cả.” Kiều Nham cũng không khách sáo quanh co với cô, “Vừa nãy lúc ngài ấy đi ra ngoài, sao cô không trực tiếp hỏi ngài ấy?”

“Chuyện này mà anh còn không biết sao?” Phó Uyển Thanh cười khổ một tiếng, lòng nguội lạnh nói: “Ngài ấy không lột da tôi là đã được xem như khai ân rồi.”

“Không đến mức đó đâu, Tổng giám đốc Lý bây giờ quyền cao chức trọng, tuổi tác cũng đã lớn hơn, người cũng điềm đạm hơn nhiều rồi.” Kiều Nham nói.

Phó Uyển Thanh không tin, tính cách ấy của anh thì có thể điềm đạm tới đâu? Chẳng qua là chuyển từ ngoài sáng vào trong tối, từ bề nổi xuống bề sâu mà thôi. Cho dù ngày tháng có đổi thay thế nào, cái bản chất chinh phạt và tàn nhẫn trong xương tủy của anh là không thể thay đổi.

Quyền lực càng lớn thì càng không có ai kiềm tỏa hay chế ngự, ngược lại càng trở nên đáng sợ hơn. Lý Trung Nguyên u ám như vậy, lại lớn lên bên cạnh người cha như thế, vốn dĩ từ trước đến nay đều nhìn lòng người theo hướng đen tối nhất. Lúc chưa nắm được thực quyền, sự tàn nhẫn đó chẳng qua là kìm nén trong lòng, cùng lắm chỉ khiến những người xung quanh lo sợ bất an, giờ đây lời nói đã là khuôn vàng thước ngọc, đắc tội với anh thì kết cục sẽ ra sao phải tự mình hiểu lấy.

Con người ai cũng vậy, sau khi đã hoàn toàn kiểm soát được vận mệnh của chính mình, họ sẽ bắt đầu muốn kiểm soát vận mệnh của người khác.

Xem ra Kiều Nham và ông chủ của anh đồng lòng một dạ, cũng không chịu tiết lộ điều gì. Phó Uyển Thanh thấy hỏi không được kết quả gì bèn không làm khó nữa, lên tiếng cáo từ để ra về.

Khi chưa kịp bước chân ra khỏi cửa, cô đã bị Kiều Nham gọi giật lại: “Uyển Thanh, khu đất đó của Bách Long không tệ, Tổng giám đốc Lý cũng có ý định giữ lại, cô bảo vị hôn phu của mình đừng quá nóng vội.”

“Vâng” Trên mặt Phó Uyển Thanh hiện rõ vẻ xúc động, “Cảm ơn anh.”

Nữ chủ nhà quay trở lại, vừa vặn chạm lúc cuộc trò chuyện của họ kết thúc.

Phó Uyển Thanh mỉm cười với Hàn Lâm: “Em xin phép đi trước, chị dâu.”

Sao mới chớp mắt một cái mà đã lại gắn thêm cho cô ta một cái mác nữa rồi?

Hàn Sương không hiểu nổi, lại quay sang nhìn chồng, mãi mới thốt ra được một câu: “Đi thong thả.”

Kiều Nham định đích thân ra tiễn cô, nhưng vừa bước lên bậc thêm thì bị vợ giữ lại: “Thế này là có  ý gì? Anh quen cô ta từ trước rồi à? rốt cuộc cô ta có lai lịch thế nào mà đến cả Du Nghi Đức cũng nhận ra, bình thường làm bộ hiền thục đoan trang là thế mà giờ đến cái dáng vẻ đó cũng chẳng buồn giữ, nói năng thì không biết chừng mực, trên dưới gì cả.”

“Lát nữa vào nhà anh nói với em sau.” Kiều Nham gạt tay cô ta ra.

Lại cứ thích tỏ ra thần bí, ai mà biết được bọn họ đang giở trò ma mãnh gì, Hàn Sương nhìn theo bóng lưng anh rồi ‘hừ’ một tiếng, hậm hực vung tay đi vào trong nhà.

Kiều Nham tiễn Phó Uyển Thanh ra đến tận cửa xe, “Đi đường cẩn thận nhé.”

“Cảm ơn anh.” cô đứng lại, hỏi thêm một câu cho chắc chắn, “Chị dâu không nghĩ ngợi gì nhiều chứ ạ?”

“Không đâu, chẳng giấu gì cô, cuộc hôn nhân của chúng tôi đều là vì lợi ích mà đến với nhau, cô ấy cũng chẳng bận tâm tới tôi lắm đâu.” Kiều Nham cười nói.

Nghe chính anh nói ra điều đó, Phó Uyển Thanh mới dám bộc bạch: “Em vẫn còn nhớ, năm đó đi nghỉ dưỡng, chỉ vì anh nói chuyện với người khác nhiều hơn vài câu mà Tiểu Doãn đã cãi nhau một trận lôi đình với anh, tức đến mức muốn nhảy từ trên mạn tàu xuống. Làm em sợ quá phải vội vàng lao ra ôm chặt lấy cô ấy, ngặt nối sức em yếu quái, suýt chút nữa thì bị cô ấy lôi tuột cả người xuống biển.”

Cô còn nhớ khi trở về phòng tổng thống trên du thuyền, Lý Trung Nguyên đã sa sầm mặt mũi mắng cô một trận, bảo là xung quanh thiếu gì vệ sĩ mà cô lại cứ thích ra vẻ anh hùng, sục sạo lên thể hiện.

Đột nhiên nghe nhắc lại chuyện cũ năm xưa, trên mặt Kiều Nham thoáng hiện lên vẻ ngỡ ngàng trong chốc lát: “Đó là chuyện của ngày xưa cả rồi, để cô phải chê cười.”

“Em không chê cười đâu, chân tình mới là đáng quý.” Phó Uyển Thanh nói.

Cô đã trưởng thành rồi, cái tính khí kiêu kì, đanh đã của ngày xưa cũng đã vứt bỏ, cả con người như được lột da thay máu. Không biết những năm tháng ở nước ngoài cô đã phải trải qua bao nhiêu gian khổ, mà giờ đây lại có thể thốt ra những lời thấu hiểu hồng trần, đầy cảm thông như vậy.

Kiều Nham trầm ngâm một lát rồi thở dài một tiếng: “Cô không hỏi chút gì về chuyện của ngài Lý và Phương tiểu thư sao?”

Im lặng hồi lâu, đến mức Kiều Nham cứ ngỡ cô sẽ không trả lời nữa, Phó Uyển Thanh mới khẽ cúi đầu, lý nhí nói: “Anh ấy cũng đến lúc phải kết hôn rồi.”         

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading