Chương 10 : 4522 chữ
Dương Hội Thường về nhà trước Phó Uyển Thanh.
Sau khi cô vào tới cửa, việc đầu tiên là đá bay đôi giày khiến chân cô phồng rộp suốt cả ngày nay.
Phó Uyển Thanh lười tới độ không muốn tìm dép lê, bèn để chân trần đi trên đất, cảm giác lạnh lẽo thấm sâu vào lòng bàn chân, đầu óc cô còn tỉnh táo hơn cả lúc lái xe.
Căn phòng ở tầng hai hé ra một cánh cửa, lộ ra chút ánh sáng vàng ấm.
Phó Uyển Thanh mở cửa, nhìn thấy Dương Hội Thường đang ngồi trên chiếc ghế dài cạnh cửa sổ, ở bên cạnh bật một ngọn đèn sát đất, khiến bóng hình anh hiện lên trên chiếc tường trắng ở bên cạnh.
Phía bên ngoài cửa sổ là hồ nhân tạo của khu biệt thự, bị bao phủ bởi màn đêm đen kịt này.
“Em cũng về muộn vậy sao.” Dương Hội Thường nói.
Phó Uyển Thanh đi tới chiếc ghế đặt cuối giường, buông túi xuống.
Cô thực sự đã quá mệt mỏi, đôi bàn tay chìm trong lớp lông cừu mềm mại liền chẳng muốn rời ra, cô dò dẫm ngồi xuống, lớp vải quần áo ma sát trên vùng đùi vang lên tiếng sột soạt khe khẽ.
Cô “ừm” một tiếng: “Em vốn về nhà rồi nhưng thấy anh mãi không xuống núi, em liền đi tìm vợ của anh Kiều Nham, cô ấy nói anh không có chuyện gì cả, em cũng không tiện đi ngay, bèn ngồi xuống nói chuyện một chút.”
“Hôm nay Tổng giám đốc Lý không có thời gian gặp anh.” Giọng Dương Hội Thường khàn đặc, nhưng tâm trạng không tới nỗi quá tệ, “Nhưng tới buổi tối, Thư ký Phan nói với anh rất nhiều chuyện, cũng lấy đi bản kế hoạch của anh, nói sẽ xem lại kĩ càng, xem xong sẽ trả lời anh.”
Lại là đợi câu trả lời.
Phó Uyển Thanh sắp không giả vờ nổi nữa: “Thế thì vẫn được xem là tốt nhỉ, có lẽ vẫn tốt hơn việc đá chúng ta ra khỏi cửa.”
Thôi thì đã diễn kịch cả một ngày, hãy cứ không biết xấu hổ mà diễn tiếp đi.
Có những chuyện một khi đã lựa chọn không vạch trần ngay từ đầu, thì về sau vĩnh viễn không thể vạch trần được nữa.
Cô cũng không dám nói cho Dương Hội Thường, là Lý Trung Nguyên sẽ không hợp tác với anh. Sở dĩ anh bày ra đủ loại thái độ như vậy là vì muốn thả dây câu dài bắt con cá lớn, kéo dài cho tới khi Dương Hội Thường tưởng như đã nắm chắc việc này trong tay, cắn câu một cái thật sâu, rồi anh mới đột ngột giật mạnh lưỡi câu ra, để mặc cho anh quẫy đạp trên thớt, phơi ra lớp vảy bạc lấp lánh đầy mình.
Bất luận là xét về điều kiện bản thân, sự trưởng thành tích lũy về sau này, trải nghiệm thực tế, hay là về tâm cơ chiều sâu, anh đều thua Lý Trung Nguyên quá xa. Không phải nói anh có điểm nào kém cỏi, ngược lại, số mệnh của Dương Hội Thường quá tốt. Anh lớn lên bên cạnh ba mẹ, tuy nghiêm khắc nhưng tình yêu thương và sự chở che chưa từng đứt đoạn, anh cũng không có anh em trai nào tranh giành quyền lực với mình, cả gia tộc trên dưới đều xem trọng anh, xem anh là người thừa kế danh chính ngôn thuận.
Còn Lý Trung Nguyên sống trong môi trường thế nào? Một người mẹ kế đã cướp anh từ tay mẹ ruột, một người ba thờ ơ thiếu quan tâm, một người mẹ trên danh nghĩa căm hận anh ta thấu xương tủy, hận không thể treo cổ anh lên cây, nhưng ngoài mặt lại luôn ân cần hỏi han, chăm sóc trong ngoài.
Từ năm 5 tuổi đã phải rời xa mẹ, anh không còn ai để nương tựa, cũng không còn ai để tin tưởng. Lý Trung Nguyên không giống Dương Hội Thường, và cũng không giống với hầu hết mọi người. Thứ anh học được từ hai chữ ‘gia đình’ không phải là sựyêuthương, đùm bọc nhau, mà là những nghi kị, đề phòng không bao giờ chấm dứt.
Dương Hội Thường lên tiếng: “Uyển Thanh, sao giọng điệu của em lại vậy, hình như chẳng có chút lòng tin nào cả.”
Phó Uyển Thanh cúi đầu, nhìn vệt kim loại phản quang trên khóa túi xách, vừa vặn soi rõ nửa khuôn mặt tái nhợt của cô.
Cô hạ giọng, dứt khoát nói ra vài câu thăm dò: “Vâng, em cảm thấy Đông Kiến không có nhiều thành ý, có chút hời hợt, hay là chúng ta…”
“Đừng, lời không thể nói như vậy được.” Dương Hội Thường cắt lời, “Thư kí Phan đã giải thích với anh rồi, Tổng giám đốc Lý vốn định gặp anh, thậm chí đã đi gần tới phòng khách rồi thì lại bị chú cuả ông ấy gọi lại. Em có biết chú của anh ấy ngồi ở vị trí nào không?”
“Biết một chút.”
Đầu của Phó Uyển Thanh càng cúi xuống thấp hơn.
Dương Hội Thường nhấp một ngum nước, lại nói: “Trong lòng em chắc chắn là nghi ngờ, trên đời làm gì có chuyện trùng hợp thế, không muốn gặp anh tự nhiên sẽ có hàng trăm lý do. Đến cả cái cớ thoái thác quen thuộc này mà anh cũng tin, đúng là quá ngốc rồi.”
“Anh đều biết cả sao?”
“Từng ấy năm lăn lộn đâu phải là vô ích.” Dương Hội Thường trầm giọng đáp lại cô, giống như cũng đang tự an ủi chính mình, “Nhưng cũng có những chuyện, dù biết rõ thì cũng phải giả vờ như không biết. So với Bách Long, Đông Kiến là một con quái vật khổng lồ. Tổng giám đốc Lý chỉ cần để lọt qua kẽ tay một hai dự án, làm thành công là đủ để anh lập uy trong hội đồng quản trị rồi. Chỉ cần anh ấy chưa trở mặt vớianh, chưa nắm thẳng bản thảo vào mặt anh rồi bảo cút đi, thì anh buộc phải tin vào mỗi câu chữ anh ấy nói. Lần sau gặp lại Kiều Nham, gặp lại anh ấy, anh vẫn phải vui vẻ hớn hở như cũ. Anh đứng ở tầng lớp thấp hơn anh ấy, thì phải nhìn sắc mặt anh ấy mà sống, em hiểu không?”
Anh không giống với nhiều thế hệ F2 (*) gốc Hoa mà cô từng gặp qua.
(*) Phú nhị đại.
Họ sống trong những khu dân cư cao cấp, học tại một vài ngôi trường quý tộc danh giá, tiếp xúc với những người bạn chơi cùng bối cảnh gia thế, bởi vì cả đời này họ không cần phải tham gia vào những cuộc đấu đá sinh tử ngoài xã hội, nên được nuôi dưỡng một cách nhàn nhã và có phần phóng túng.
Nhưng trên người Dương Hội Thường lại không hề có cái khí chất đặc trưng của những kẻ được bao bọc quá mức, cũng không có sự kiêu ngạo hống hách do được nuông chiều mà ra. Anh nho nhã, lịch thiệp, lại tinh anh, thể hiện một năng lực thấu trị và mức độ xã hội hõa cực kì cao trên thương trường. Cử chỉ của anh lúc nào cũng khiến người ta thoải mái, anh biết rõ hoàn cảnh nào nên nói lời gì, và làm sao để chu toàn với những người thuộc các tầng lớp khác nhau.
Thực ra anh cũng rất đáng thương, vì bị các trưởng bối trong nhà kì thác quá nhiều kì vọng, nên đã sớm mất đi cái đặc quyền được tùy hứng làm càn.
Phó Uyển Thanh từ từ buông lỏng các ngón tay đang nắm chặt quai túi xách.
Cô gật đầu: “Em hiểu rồi, chỉ là em thấy, chỉ gừi một bản kế hoạch thôi mà, để trợ lý đi là được rồi, vậy mà anh lại phải đợi cả một buổi tối.
“Có lẽ Tổng giám đốc lý muốn thử thách thành ý của anh.” Dương Hội Thường nói, “Nếu ngay cả chút ấm ức này mà cũng không chịu nổi thì còn làm nên trò trống gì nữa. Tuy đối với anh ấy việc này không đáng nhắc tới, nhưng cũng chẳng phải là chuyện nhỏ.”
Phó Uyển Thanh chớp mắt, thầm nghĩ, anh căn bản không biết rõ tình hình bên trong, nếu chỉ là một chút khó khăn bẽ bàng mà đổi lại dược dự ánn thì đã đành, chỉ sợ những trò dày vò hành hạ thực sự vẫn còn ở phía sau kia kìa.
Mưa bên ngoài càng lúc càng dày hạt, ngoài cửa sổ nổi lên lớp sương mù mỏng, vài ánh đèn lay động chập chờn trong màn sương.
Cô ngước mắt lên, gượng cười một tiếng: “Cũng đúng, vậy em đi tắm rửa trước đây.”
“Đợi một chút.” Dương Hội Thường đi tới phòng thay đồ, cầm ra một đôi dép bông mới tinh rồi quay trở lại.
Anh xé bỏ lớp bao bì vứt sang một bên, cúi người xuống, đặt đôi dép ngay bên cạnh chân Phó Uyển Thanh.
Phó Uyển Thanh lúc này mới sực tỉnh chân mình chưa mang dép.
Cô ngượng ngùng cô rụt những ngón chân hơi ửng hồng lại, theo bản năng lùi về phía sau một chút.
“Không phải bảo đi tắm sao?” Dương Hội Thường ngẩng đầu nhìn cô, “Em định cứ thế này mà đi qua đó à?”
Cô có thể tự đi qua đó, nhưng không thể chấp nhận việc được anh hầu hạ như thế này. Phó Uyển Thanh lúng túng vén ngọn tóc: “Xin lỗi Tổng giám đốc Dương, đáng lẽ ra em lên mang dép tới đây.”
“Không có gì phải xin lỗi cả, cũng không có Tổng giám đốc Dương nào ở đây đâu.” Dương Hội Thường vẫn quỳ một gối trước mặt cô, giọng điệu dịu dàng, “Anh chưa bao giờ xem em là nhân viên của mình. Mặc dù bấy lâu nay luôn là anh lợi dụng em. Nếu có nói lời xin lỗi thì phải là anh nói mới đúng.“
Phó Uyển Thanh lập tức lắc đầu: “Không có đâu, lúc em mở cửa hàng ở New York, tiền vốn khởi nghiệp là do anh cho em mượn. Những lúc em sống dở chết dở, cũng là do anh đã cho em cồn việc…”
Dương Hội Thường mỉm cười ngắt lời cô: “Được rồi, đã muộn lắm rồi, giữa hai chúng ta đừng khách sáo như vậy nữa. Cứ đứng đây cảm ơn qua lại biết tới bao giờ? Mau đi tắm đi.”
“Vâng.”
Dương Hội Thường đứng dậy nhường đường, nhìn cô xỏ chân vào đôi dép rồi mỉm cười bước đi.
Ngay từ lúc cô vừa bước vào cửa, anh đã chú ý đến đôi chân của cô rồi. Trắng ngần, sạch sẽ, không biết cô cứ thế dẫm lên nền nhà có lạnh không. Nhưng việc anh lo cô lạnh đến mức tay phải khẽ run lên thì thật kì lạ. Rồi cô nhắc đến những ngày tháng túng quẫn ở New York, anh cũng không giải thích rõ nguyên do, không nhận cơ hội đó mà nói ra sự thật, chỉ bảo cô đừng nhắc lại chuyện đó nữa, điều này càng kì lạ hơn.
Phó Uyển Thanh cầm váy ngủ đi vào trong, khóa chặt cửa. Cô trút bỏ quần áo, vặn vòi hoa sen đến mức lớn nhất. Làn nước ấm dội thẳng từ trên đầu xuống, vừa dồn dập vừa dày đặc. Cảm giác đó giống như đang chìm sâu dưới lòng đầm, những cái bóng vụn vỡ trong nước biến thành những dải cỏ thấp, tự tiện quấn chặt lấy da thịt cô, khiến cô có cảm giác như mình vẫn đang đứng trong căn phòng khách ngập tràn hoa kia, vẫn bị ánh mắt u ám của Lý Trung Nguyên dõi theo.
Ánh mắt của anh ngày càng lạnh lẽo, ngày càng hiểm độc.
Khi những ngón tay chạm vào ngọn tóc, một luồng khí lạnh từ mắt cá chân bò ngược lên, giống như một con rắn quấn lấy bắp chân cô rồi trườn lên trên. Rõ ràng chỉ chạm vào cô rất nhẹ, nhưng Phó Uyển Thanh lại cảm thấy như mình bị cắn một cái thật đau tới mức máu thịt be bét.
Lúc rời khỏi cổng phía Bắc, cô mơ hồ nghe thấy ai đó hô lớn. Đội cảnh vê cuống cuồng vội vã lái xe đi, giống như là đi đón người.
Cô không biết họ đi đón ai, nhưng động tĩnh không nhỏ chút nào.
Trong làn hơi nước mịt mù, cô nhắm mắt lại, cổ họng nghẹn đắng, nhưng tiếng khóc nức nở bị đè nén ấy cuối cùng vẫn không bật ra thành tiếng.
Tắm xong bước ra, mặt gương đã phủ một lớp sương trắng xóa, cô đưa tay lau đi một mảng nhỏ, nhìn thấy mái tóc ướt sũng của mình đang dính bết vào trán, hàng mi rủ thấp xuống, trông cô hệt như một nhánh hoa dành dành vừa bị một trận mưa bãi vùi dập tơi tả.
Đêm muộn nằm trên giường, Phó Uyển Thanh chằn chọc lật người liên tiếp hai bận, cô không sao ngủ được.
“Uyển Thanh.” Dương Hội Thường đưa tay xuống gọi gối, gọi cô.
Phó Uyển Thanh khẽ “ừm” một tiếng.
Cách một lúc lâu sau, anh mới nói: “Từ sau khi về nước, giấc ngủ của em không được tốt lắm.”
“Vâng, chắc do thay đổi môi trường nên chưa thích nghi được.” Phó Uyển Thanh thuận miệng đáp.
Dương Hội Thường lại hỏi: “Có phải là đã gặp ai đó, rồi tức cảnh sinh tình không?”
Giọng điệu của anh không phải đang nghi ngờ mà mang theo vài phần đinh ninh chắc chắn.
Phó Uyển Thanh không biết anh đã nghe được những gì, cô làm ra vẻ nhẹ nhõm cười nói: “Không có đâu, em sẽ không vì những chuyện đã xảy ra và không thể thay đổi được mà mâty ngủ đâu.”
“Em có đấy.” Dương Hội Thường nói: “Mặc dù em chẳng bao giờ nói với anh điều gì.”
Nhưng anh có thể nhìn ra được. Uyển Thanh có tính cách tinh tế, nhạy cảm lại hay suy nghĩ nhiều. Có lẽ vì trải qua quá nhiều sóng gió lớn nên cô có chủ kiến hơn người bình thường, đến mức ngay cả khi lâm vào cảnh khốn cùng cô vẫn bình thản dịu dàng, lúc phiền muộn nhất cũng chỉ âm thầm tính toán, suy xét đối sách trong lòng chứ bề ngoài sẽ không để lộ ra gì.
Phó Uyển Thanh lại im lặng.
“Tổng giám đốc Lý rất thích hoa lan.” Dương Hội Thường chủ động chuyển sang đề tài khác, “Lúc ở trên núi anh đã nhìn thấy rất nhiều danh mục chủng loại quý, chậu nào chậu nấy giá trị không hề nhỏ.”
“Em không biết.” Phó Uyển Thanh run rẩy nhắm chặt mắt, “Ngủ đi anh.”
“Được, em nhắm mắt lại chút đi, trút bỏ hết mấy suy nghĩ không liên quan ra ngoài.” Dương Hội Thường vô cùng dịu dàng hướng dẫn cô, “Hãy dựng lên trong tâm trí một nơi có thể khiến em thấy bình yên, chẳng hạn như một thảo nguyên bao la, gió nhẹ hiuhiu…”
“Cảm ơn anh, chúc ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Dương Hội Thường vẫn mở mắt.
Từ trước tới nay, cô vẫn luôn khóa chặt mọi tâm tư của mình, không chịu để lộ ra dù chỉ là chút ít tâm sự.
Bất kì ai muốn thấu hiểu cô, muốn bước đến gần cô, đều chẳng tìm thấy lối vào nằm ở đâu.
–
Sáng sớm ngày thứ tư, Phó Uyển Thanh đến phòng họp từ sớm.
Thông báo là chín giờ hợp, người chịu trách nhiệm của bộ phận khác vẫn chưa đến đông đủ. Cô đặt một xấp tài liệu dày cộp xuống, lật ra, tùy tay viết vài điểm mấu chốt lên tờ giấy ghi chú.
Bên ngoài của sổ sát đất là sân trong của khách sạn, những hàng cây xanh được cắt tỉa gọn gàng trông thật tươi tắn, mướt mắt dưới anh bình minh.
Mọi người lần lượt tiến vào, ngồi xuống quanh chiếc bàn dài hình vòng cung.
Phó Uyển Thanh liếc nhìn thời gian: “Không còn sớm nữa, bắt đầu thôi.”
Trước đây khi bà cụ còn quản lý, việc báo cáo không có quy định cứng nhắc nào, ai nghĩ tới việc gì thì nói trước. Nhưng sau khi cô tiếp quản, ngay trong buổi họp lệ thường đầu tiên cô đã lập ra chương nghị sự rõ ràng và đưa ra quy định: lần lượt báo cáo theo thứ tự từ bộ phận ẩm thực, bộ phận tiền sảnh, rồi đến bộ phận buồng phòng, cứ thế mà làm, ai cũng không được lộn xộn.
Quản lý Lê là người có thâm niên cao, được đào tạo và lôi kéo từ một khách sạn năm sao khác về, đã làm trong ngành này gần ba mươi năm. Mói thật lòng, lúc mới nhìn thấy Phó Uyển Thanh, anh ta không khó để thấu hiểu tâm lý của toàn bộ ban quản lý lúc bấy giờ – họ đều đang chống mắt lên chờ cô phạm sai lầm. Cô quá xinh đẹp, lại quá trẻ tuổi, trông chẳng có nét nào giống một người có thể gánh vác vị trí tổng quản lý cả.
Thế nhưng đã điều hành lâu như vậy, những lỗi làm vốn dĩ khó tránh khỏi do thiếu kinh nghiệm thì cô gái nhỏ này lại chưa từng phạm sai lầm dù chỉ một lần.
Sau khi báo cáo xong phần của mình, anh ta nới với Phó Uyển Thanh: “Báo cáo của tôi chỉ có vậy thôi. À đúng rồi, còn về kế hoạch cải tạo dịch vụ trà chiều dưới tiền sảnh, việc thử nghiệm các mẫu bánh gần như đã hoàn tất. Tôi đã bảo thực tập sinh bày ở khu triển lãm quầy bar phiá Tây tầng một, khi nào rảnh cô có thể qua xem thử.”
Phó Uyển Thanh dừng cây bút trong tay lại nói: “Tôi xem rồi, cũng đã nếm thử một miếng, hương vị khá tốt. Chỉ là tôi có một góp ý nhỏ, nên thay một bộ dụng cụ ăn uống bằng gốm sứ có chủ đề khác, đổi sang loại phiên bản giới hạn mùa xuân thì sẽ hợp cảnh hơn.”
“Được.”
Đến lượt bộ phận kĩ thuật phát biểu, họ nêu ra vấn đề thời tiết sắp sửa nóng lên, việc bào trì hệ thống điều hòa trung tâm cần phải trưng dụng hai phòng khách để làm kho chứa tạm thời, dự kiến ba ngày là có thể hoàn thành.
Phó Uyển Thanh không trả lời ngay. Cô dùng bứt khoanh mọt cái lên cuốn lịch để bàn, quay đầu hỏi bộ phận đặt phòng: “Tỷ lệ lấp đầy phòng trong ba ngày đó là bao nhiêu?”
Bộ phận đặt phòng lật xem một chút rồi báo cáo một con số cho cô.
“Nén lại thành hai ngày.” Phó Uyển Thanh nói, “Hia ngày nào thì các anh tự thương lượng với bộ phận đặt phòng, trong hôm nay chốt lại rồi báo cáo cho tôi.”
Giọng điệu của cô không có chỗ để thương lượng, nhưng cùng làm việc với nhau bấy lâu nay, mọi người đều biết Phó Uyển Thanh không hề có ý làm khó dễ ai, thuần túy là công tư phân minh.
Khi buổi họp gần đến phần kết thúc, Tiểu Uông của bộ phận chăm sóc khách hàng lấy hết can đảm, hỏi một câu về chuyện tổ chức teambuilding. Giọng cô nàng nhỏ nhẹ, nói được một nửa thì chính mình lại bật cười trước, như thể cảm thấy thời điểm không thích hợp lắm. Cô nàng giải thích thêm: “Phó tổng, em thấy qua năm mới rồi, mọi người đều đã bận rộn đến rã rời, hiện tại công việc cũng không quá nhiều, liệu có thể…..”
Phó Uyển Thanh không ngẩng đầu lên nhìn cô nàng, tay vẫn hí hoáy viết không ngừng: “Được, các cô cậu cứ bàn bạc đưa ra một phương án, rồi gửi vào mail của tôi.”
Nói xong, cô khựng bút lại, ngẩng đầu bổ sung thêm một câu: “Đừng bắt mỗi bộ phận phải chuẩn bị tiết mục ca hát nhảy múa làm gì, người ta còn phải tốn công tốn sức tập luyện. Hãy cố gắng tăng thêm nhiều phần bốc thăm trúng thưởng, bớt mấy cái tiết mục lãnh đạo lên vẽ bánh vẽ tương lai đi, tôi không biết vẽ trò đó đâu. /Em tuyên bố, chị đúng là người sếp của năm!!!!!!/
“Dạ vâng, được ạ.” Mấy người liền bật cười thành tiếng, bầu không khí ngay lập tức trở nên thoải mái vô cùng.
Sau khi tan làm, Phó Uyển Thanh lái xe đến bệnh viện Hiệp Hòa.
Cô xuốngxe, ban đầu đứng cạnh cửa xe, về sau đứng mỏi chân quá bèn tựa người vào xe.
Trần Hựu Niên đã cởi áo blouse trắng ra, chiếc sơ mi bên trong thì chẳng chịu mặc cho chỉnh tề nghiêm túc, hai tay áo cứ tùy ý xắn cao. Rõ ràng đã là người trưởng thành rồi mà trên người cậu ta vẫn mang theo một chút khí chất trẻ trung, có phần ngây ngô.
Cậu ta bước về phía bãi đỗ xe, nhìn thấy một người đang đứng dưới bóng cây liền khẽ mỉm cười: “Cơn gió nào lại có thể thổi được Phó tiểu thư sang tới đây thế này?”
“Chúng ta phải mở đầu bằng kiểu chào hỏi mỉa mai, đầy châm chọc thế này à?” Phó Uyển Thanh gạt lọn tóc bị gió thổi bay lên mặt, nghiêm túc hỏi lại.
Trần Hựu Niên lại nói: “Vậy chị thử đổi sang một kiểu khác cho tôi xem nào.”
Phó Uyển Thanh liền nghe theo ý của cậu ta: “Được, thật ra hôm gặp cậu tôi đã muốn hỏi rồi, học y bấy lâu nay như vậy, mở miệng ra vẫn cứ một điều thầy hay điều thầy, cậu không thể rời khỏi Viện trưởng Lưu để tự mình độc lập bước đi à? học Y đối với cậu mà nói khó khăn tới vậy sao? Nhìn cậu trông cũng sáng sủa ưa nhìn đấy, có cân nhắc đến khách sạn của tôi đứng làm lễ tân ở tiền sảnh không?”
“…Không phải bọn họ nói chị thay đổi rồi ư?” Trần Hựu Niên đầy vẻ hoang mang, thế này thì thay đổi chỗ quái nào, độc mồm độc miệng lên vẫn cứ sắc sảo như xưa đó chứ. Cậu ta nhíu mày đánh giá: “Ở Dương gia chị cũng ăn nói thế này à?”
“Là cậu bảo tôi đổi kiểu trò chuyện mà.” Phó Uyển Thanh thản nhiên đáp.
Trần Hựu Niên bị dồn vào thế bí: “Thôi được rồi, lạy bà nội, tôi không nên dây vào chị. Nói đi, tìm tôi có chuyện gì?”
Phó Uyển Thanh vừa mới để lại ra chút ý cười lên thu vào ngay lập tức: “Tôi chỉ muốn hỏi, rốt cuộc Lý Trung Nguyên bị bệnh gì?”
“Tôi là người thân cận nhất của anh ấy chắc, mà chị lại đi hỏi tôi? Anh ấy chỉ biết giáo huấn tôi thôi, làm như chị chưa từng nghe thấy không bằng. Trước đây lúc anh ấy mắng tôi, không phải chị toàn trốn đằng sau lưng cười thầm đó sao? Trần Hựu Niên nói.
Phó Uyển Thanh nói thành thật: “Nhưng trong số những người ở bên cạnh anh ấy, cậu là người nhỏ tuổi nhất, có khả năng dễ bị dụ nói ra sự thật nhất.”
“…Chị chửi khéo tôi đấy à? Ai bảo anh ấy bị bệnh chứ. Anh ấy khỏe re, chả bệnh tật gì sất.” Trần Hựu Niên điều chỉnh lại nét mặt, cảnh giác nhìn cô.
“Không bệnh sao lại đến bệnh viện?”
“Kiểm tra sức khỏe định kì được chưa, chú Phú Cường không yên tâm nên cứ bắt tôi phải đi cùng. Chị còn câu hỏi nào không?”
Phó Uyển Thanh nhìn chằm chằm vào mắt cậu: “Có, cậu đang rất lo lắng, toàn thân cậu đã dựng lên trạng thái phòng bị, sẵn sàng nghênh chiến rồi.”
Người phụ nữ này quá mức tinh anh, Trần Hựu Niên không dám nhìn cô nữa, cậu ta dời tầm mắt hướng về phía bụi cỏ.
Cậu ta lên tiếng: “Bớt dùng mấy thành ngữ này đi đại tài nữ, cũng đừng có dò hỏi tôi về chuyện anh tôi nữa. Ai mà biết chị định làm gì, anh ấy khó lắm mới sống qua được, tôi không để chị hại anh ấy thêm lần nào nữa đâu.”
Trong ánh hoàng hôn mập mờ, sắc mặt Phó Uyển Thanh đã cắt không còn giọt máu.
Cô há hốc miệng, trong một khoảnh khắc không biết nên nói gì, nói không phải như vậy nhưng lại không biết làm sao chứng minh không phải như vậy, nói cậu ta hiểu lầm rồi nhưng hiểu lầm ở chỗ nào đây? Chẳng lẽ cô đến gần Lý Trung Nguyên không phải vì có mục đích riêng hay sao? Đến chính cô cũng không thể phủ nhận được điều đó.
Ngập ngừng nửa ngày, cô cũng chỉ thốt ra được một câu nghẹn ngào: “Tôi chưa từng hại anh ấy.”
Trần Hựu Niên bấm chìa khóa xe, cậu ta cũng lười tranh biện thêm: “Chị nói chưa từng thì là chưa từng, anh ấy tin là được rồi chứ tôi được xem là cái thá gì.”
Cậu ta lái xe rời đi.
Để lại một mình Phó Uyển Thanh đứng trơ trọi trong bóng cây đang lay động, gương mặt cô tái nhợt, im lặng không nói một lời.
Cây cối vẫn không ngừng đung đưa, vầng trăng đã nhô lên cao, hắt xuống một vệt sáng dài mảnh, mở ra trước mặt cô một con đường không biết bắt nguồn từ đâu và cũng chẳng biết sẽ dẫn về đâu.
“Khó khăn lắm mới sống sót qua được.”
Đã bảo rồi mà, Trần Hựu Niên là người thiếu kiên nhẫn nhất, cậu ta kiểu gì cũng sẽ lỡ lời để lộ ra vài câu.
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra sau khi cô rời đi?
Tại sao ngay cả việc anh còn sống cũng trở thành một điều không dễ dàng?
Phó Uyển Thanh nghĩ mãi không thông, đôi bàn chân cô như đông cứng trên nền xi măng, giống như bị sáp nến phong kín hoàn toàn.

Leave a Reply