Chương 13 : 5702 chữ
”Tôi còn chưa hỏi cậu, tìm tôi có việc gì?” Nhìn thấy vùng tinh thần cô ấy đang chấn động, Đặng Vịnh Sênh cũng không dám tiếp tục ôn chuyện cũ nữa.
Phó Uyển Thanh lau lau tay: “Chao ôi, vị hôn phu của tôi ấy mà, không biết anh ấy nghe ngóng tin tức từ đâu nói cậu sắp tổ chức một bữa tiệc rượu, bèn muốn xin cậu một tấm thiệp mời. Anh ấy có một dự án cải tạo khu đô thị cũ, cứ nhất quyết phải được anh họ của cậu gật đầu mới chịu. Ngày nào anh ấy cũng trăn trở làm sao để được gặp anh họ cậu, để lộ mặt một chút, nói với nhau một câu.”
Đặng Vịnh Sênh hiểu ra. Đông Kiến hiện đã là cánh chim đầu đàn trong ngành, biết bao nhiêu người muốn bám víu vào mối quan hệ với nhà họ Lý mà không tìm được lối đi, đành phải tìm cơ hội tìm đến chỗ cô. Gia đình vì chuyện này cũng đã dặn dò cô rồi, phải nhớ kỹ thân phận của mình là gì, đừng ra ngoài nói năng lung tung, việc không làm được thì đừng tùy tiện mở miệng.
Cô hỏi: “Vị hôn phu của cậu không biết mối quan hệ giữa cậu và anh hai sao? Cũng không biết cậu và nhà chúng tôi từng…”
Phó Uyển Thanh lắc đầu: “Tôi chẳng nói gì cả. Nói ra lại dắt dây, kéo theo một đống chuyện phức tạp, chỉ riêng tên người thôi đã một chuỗi dài, mối quan hệ nhân vật lại chồng chéo phức tạp, nói nhiều quá anh ấy lại hoảng sợ. Hơn nữa, chuyện như thế này có gì hay ho đâu mà phải rêu rao cho thiên hạ biết.”
Đặng Vịnh Sênh nói: “Cũng đúng, anh ta làm kinh doanh, biết quá nhiều, thấy cậh nói chuyện được với bên nào cũng có trọng lượng, khó tránh khỏi sẽ nảy sinh ý đồ xấu. Nếu như gặp phải khó khăn ở đâu lại trông cậy vào cậu đi lo liệu đường đi nước bước, cậh cũng sẽ mệt mỏi.”
”Ừm, hôm nay cũng là anh ấy hỏi tôi có quen cậu không đấy.”
”Vậy thì cậu cứ bảo với anh ta là, chúng ta đâu chỉ có quen biết nhau, hồi nhỏ có ngày nào là không đánh nhau vài trận, cậu còn đánh không lại tôi, chỉ biết khóc nhè thôi.”
Phó Uyển Thanh bất đắc dĩ cười: “Chắc là anh ấy cũng đã nghe ngóng qua một lượt rồi, anh ấy không phải là người đơn giản, muốn giấu nhẹm hoàn toàn là điều không thể, trên đời này làm gì có bức tường nào không lọt gió chứ.”
Đặng Vịnh Sênh vẫy vẫy tay, bảo dì giúp việc trong nhà đi lấy một thứ. Cô đẩy đến trước mặt Uyển Thanh: “Cầm lấy đi, nếu nó có thể giúp được cậu.”
”Cảm ơn.” Khóe miệng Phó Uyển Thanh khẽ nhếch lên, “Cảm ơn cậu, Vịnh Sênh.”
Đặng Vịnh Sênh cười nói: “Đừng nói mấy lời này nữa, mấy năm nay tôi cũng khá lo lắng cho cậu, may mà mọi chuyện đều bình an vô sự. Khoảng thời gian cậu bặt vô âm tín ấy, Văn Khâm suốt ngày thắp hương niệm Phật, suýt chút nữa thì làm cháy cả rèm cửa. Lý Phú Cường sợ muốn chết, túm lấy cổ áo cậu ta bảo: ‘Thằng nhóc này, mày có biết bố mày làm cái nghề gì không hả? Ở nhà làm trò mê tín dị đoan thế này, định đưa tao đi đâu đấy!’.”
Phó Uyển Thanh bật cười thành tiếng.
Cô lại hỏi: “Vậy thứ Bảy này, anh hai câ…”
”Anh ấy không đi được đâu, bệnh thành ra nông nỗi đó rồi, đồ ăn thức uống đều nuốt không trôi, yên tâm đi, hai người không chạm mặt nhau đâu.” Đặng Vịnh Sênh quả quyết nói.
Phó Uyển Thanh cụp mi mắt xuống, móng tay dài bấm sâu vào lòng bàn tay. Trái tim trống rỗng đã lâu lại một lần nữa bị nỗi đau đớn giày vò kia lấp đầy. Cô nói: “Vịnh Sênh, tôi có thể mượn nhà bếp của cậu một chút để nấu ít cháo được không?”
Đặng Vịnh Sênh hỏi: “Được chứ, nhưng tôi ăn rồi, cậu nấu cho ai vậy?”
”Lý Trung Nguyên.” Phó Uyển Thanh tự bấm vào người mình, da thịt đều đã đỏ ửng lên, “Còn phải làm phiền cô bảo tài xế mang đến cho anh ấy.”
”Được, cậu đi theo tôi.”
Phó Uyển Thanh bận rộn trong bếp suốt ba tiếng đồng hồ.
Trong lúc đó, giáo viên dạy yoga của Đặng Vịnh Sênh đến. Cô ấy tập xong, tắm rửa sạch sẽ rồi đi ra, đứng sau lưng Phó Uyển Thanh nhìn một cái. Gạo trong nồi đất đã ninh gần hai tiếng, cuối cùng cũng nở bung ra, cô cứ thế từng chút, từng chút một bỏ thêm các nguyên liệu vào bên trong.
Đặng Vịnh Sênh nói: “Thơm quá, lát nữa nhớ để lại cho tôi một bát, tôi cũng muốn nếm thử.”
”Tôi nấu nhiều lắm, phần để lại cho anh hai cậu đều cho cậu hết đấy.” Phó Uyển Thanh vừa nói vừa cho những lát măng đã chần qua nước sôi vào nồi.
Đặng Vịnh Sênh tặc lưỡi một tiếng: “Công đoạn nhiều thật đấy, phiền phức chết đi được, cậu cũng thật là kiên nhẫn mới làm được cho anh ấy.”
Thế này đã chẳng tính là phiền phức nữa rồi.
Nếu tính theo tiêu chuẩn của Lý Trung Nguyên, gạo phải là loại trồng ở vùng thung lũng núi Đông Bắc, mỗi năm chỉ trồng một vụ. Khi thu hoạch vẫn còn nguyên vỏ, vỏ màu vàng, xay ra hạt gạo trắng ngần, nhưng trong sắc trắng lại thấu ra chút ánh xanh, giống như màu xanh lộ ra sau khi tuyết tan vào đầu xuân. Người cung cấp nói, loại gạo này một năm cũng chỉ cho sản lượng vài cân, chính họ còn không được ăn.
Phó Uyển Thanh lúc đó đứng sau lưng Lý Trung Nguyên nghe thấy, không biết là thật hay giả. Anh quanh năm bận rộn công việc, ba bữa ăn đều không đúng giờ, lại còn thường xuyên phải tiếp khách, lần nào trở về cũng say khướt, dạ dày theo anh chịu khổ đủ đường. Dần dà hễ anh đau bụng, một chút cơm khô cứng cũng nuốt không trôi, Phó Uyển Thanh liền nấu cháo cho anh uống, một lần nấu…Ban đầu nấu không tốt, làm đi làm lại vài lần thì cũng tự rút ra được kinh nghiệm.
Phó Uyển Thanh đậy nắp nồi đất lên rồi tắt bếp: “Tranh thủ lúc tôi còn ở đây, bù đắp cho anh ấy được chút nào hay chút nấy, để trong lòng bớt đi vài phần áy náy.”
Cháo nấu xong xuôi, Phó Uyển Thanh múc vào hộp giữ nhiệt. Ở giữa lấp ló những sợi thịt gà xé và cồi sò điệp khô, bên trên thả trôi hai lát măng bán trong suốt như những miếng ngọc bích mỏng manh, ai nhìn thấy cũng phải thèm.
”Được rồi đấy.” Phó Uyển Thanh đậy nắp hộp, cho vào túi giấy, “Cứ để tài xế mang đi đi, đi mất khoảng hai mươi, ba mươi phút thì cháo cũng nguội bớt xuống âm ấm là vừa.”
”Được.” Đặng Vịnh Sênh ngẫm nghĩ một lát, “Hay là thế này, nếu anh hai ăn ngon miệng, tôi sẽ bảo người ta nói là do cậu nấu nhé?”
“Tuyệt đối đừng.” Phó Uyển Thanh đưa chiếc túi cho cô ấy, “Dù thế nào đi nữa cũng không được nói.”
Đặng Vịnh Sênh quay người đi ra ngoài dặn dò tài xế.
Khi trở vào, cô thấy Phó Uyển Thanh đã thu dọn túi xách chuẩn bị ra về.
Cô ấy nói: “Nếu không còn cách nào khác thì cậu đi cầu xin anh ấy đi, bảo anh ấy giao dự án cho vị hôn phu của cậu. Chuyện này giải quyết xong sớm, cuộc sống của cậu ở nhà họ Dương không phải cũng dễ chịu hơn sao? Lại còn có thể quay về New York nữa.”
”Cầu xin thế nào được chứ.” Phó Uyển Thanh hoàn toàn chẳng nghĩ ra được cách nào.
Đặng Vịnh Sênh đi tới cạnh bàn bếp, múc một thìa cháo lên thổi thổi: “Thì cứ vừa khóc lóc thảm thiết vừa cầu xin, nói rằng không phải cậu không yêu anh ấy, chỉ là không dám nói ra thôi. Rồi bảo dù sao đi nữa năm hai mươi tuổi cậu đã ở bên cạnh anh ấy rồi, anh ấy không thể đối xử với cậu như vậy được. Nếu vẫn không được thì cầm con dao kề vào cổ, rạch một đường cho chảy tí máu ra mà cầu xin.”
Phó Uyển Thanh đáp: “Một chút máu chẳng có tác dụng gì đâu, trừ khi tôi trút hơi thở cuối cùng trước mặt anh ấy, thì anh ấy mới có thể tha thứ cho tôi.”
”Thôi bỏ đi.” Đặng Vịnh Sênh cũng cảm thấy việc này quá nan giải, “Cậu về bằng cách nào?”
Phó Uyển Thanh lắc lắc chìa khóa xe: “Tôi tự lái xe về.”
”Đi đường cẩn thận nhé, thứ Bảy gặp lại.”
”Được.”
Phó Uyển Thanh đi ra đến phòng khách rồi lại quay đầu lại: “Vịnh Sênh, cậu… đối xử với tôi lạnh nhạt một chút, đừng để Dương Hội Thường nhìn ra, anh ấy là một người cực kỳ tinh ý đấy.”
”Tôi phát bực vì cậu rồi đấy, mau biến đi.”
“Cứ giữ thái độ này nhé.” Phó Uyển Thanh mỉm cười.
Về đến nhà, cô đỗ xe hẳn hoi rồi thong thả đi bộ vào. Đến gần cửa, cô lại ngồi trên chiếc ghế băng dài một lúc.
Chiếc đèn trên đầu là loại cảm ứng âm thanh, chỉ cần tiếng bước chân cực kỳ khẽ khàng là có thể thắp sáng. Nhưng sau khi Phó Uyển Thanh ngồi xuống, chúng lần lượt tắt phụt, ánh sáng từ dãy nhà phía sau cũng không lọt qua được, bị những tán cây đông thanh che khuất.
Dương Hội Thường thường về sớm hơn cô một chút. Anh ta đứng bên cửa sổ phòng ngủ, nhìn dáng vẻ mệt mỏi của cô khi đi tới, rồi lại lầm lũi ngồi ở đó, bóng của những cành cây đổ dài lên người cô, như một tấm lưới bủa vây lấy cô.
Phó Uyển Thanh tựa lưng vào ghế, đầu hơi ngửa lên nhìn trời, nhìn sắc xanh thẫm rớt xuống từ những kẽ hở của vòm lá. Chẳng biết cô đang nghĩ gì, nhưng giữa đôi lông mày phảng phất một nỗi sầu muộn khôn nguôi, mà anh ta thì ngay cả rìa ngoài của nỗi sầu ấy cũng không cách nào chạm tới được.
Một lúc sau, cô mới chịu lên lầu, đưa tấm thiệp mời cho anh ta: “Em đã đợi cô Đặng rất lâu, lấy được rồi đây.”
”Em ra mặt thì có việc gì mà không thành cơ chứ.” Dương Hội Thường nói lời cảm ơn cô, “Tối thứ Bảy chúng ta cùng đi nhé.”
Phó Uyển Thanh gật đầu: “Anh quá khen rồi, hôm nay em nói hơi nhiều nên có chút mệt, đi thay quần áo trước đây.”
Dương Hội Thường nói: “Uyển Thanh, anh có mua cho em một món quà, để trên bàn trang điểm rồi đấy.”
Cô khách sáo đáp: “Không cần phải tốn kém thế đâu.”
“Cứ nhận đi, nếu không anh cũng thấy áy náy.”
Phó Uyển Thanh tắm rửa xong xuôi mới ra xem.
Cô ngồi trên chiếc ghế trang điểm, khuôn mặt trong gương bị hơi nước nóng làm cho ửng hồng, mái tóc xõa trên chiếc áo choàng tắm bằng lụa tơ tằm, vừa mới sấy khô nên có chút rối.
Cô cầm chiếc hộp nhung màu xanh lam đậm lên và mở ra.
Bên trong là một sợi dây chuyền nằm trên lớp lụa đen, sợi xích thanh mảnh, mặt dây chuyền là một viên kim cương hình giọt nước có kích cỡ không hề nhỏ, dưới ánh đèn tỏa ra thứ ánh sáng lấp lánh đến mức hơi chói mắt.
Phó Uyển Thanh nhìn rất lâu, không hề cử động, cũng chẳng có ý muốn đeo thử.
Nhận thì vẫn phải nhận thôi, tuy cô không thích đeo những thứ này, nhưng cũng sẽ không giả vờ giả vịt từ chối món đồ của kẻ có tiền. Cứ giữ lại làm đồ sưu tầm chờ tăng giá cũng tốt, dù sao cô cũng đâu phải là không bán mạng cho anh ta.
Người trong gương cúi đầu, không nhìn rõ mặt, chỉ có mái tóc dài xõa xuống, che đi phần cổ.
Dương Hội Thường bước đi trên thảm, gần như không tiếng động, cho đến khi bàn tay anh ta đưa tới, chầm chậm, như sợ làm Phó Uyển Thanh giật mình.
Bờ vai cô vẫn khẽ căng thẳng một chút, vừa ngẩng đầu lên liền thấy Dương Hội Thường đã đứng sau lưng mình.
Phó Uyển Thanh nhìn vào trong gương hỏi: “Tổng giám đốc Dương?”
”Không làm em giật mình chứ.” Dương Hội Thường cầm sợi dây chuyền kia lên, mở chốt khóa.
Trước khi Phó Uyển Thanh kịp phản ứng, anh ta đã đeo nó lên cho cô, chỉ là động tác không được thuần thục cho lắm, cái vòng khóa rất nhỏ, loay hoay mãi một lúc mới cài được vào.
Cô khẽ nhíu mày, nói không có gì.
Mặt dây chuyền nằm ngay dưới xương quai xanh một chút, lành lạnh, áp sát vào da thịt cô.
Phó Uyển Thanh không nhúc nhích, thuận miệng khen một câu: “Mắt nhìn của anh tốt thật đấy.”
Đeo xong, Dương Hội Thường mới thở phào một hơi, cười nói: “Anh nhìn em rất lâu, thấy em mở ra rồi cứ để đấy không làm gì tiếp, còn tưởng em không thích, liền muốn qua đây đeo lên cho em thử xem sao, nếu thực sự không hợp thì đổi cái khác.”
”Hợp lắm, không cần đổi đâu.” Phó Uyển Thanh nói.
Dương Hội Thường gạt mái tóc cô sang một bên, ngón tay hơi lưỡng lự một chút, nhưng vẫn kiềm chế không đặt lên vai cô. Anh ta nói: “Vậy cứ đeo đi, rất hợp với em.”
”Cảm ơn anh.”
Ngón tay Phó Uyển Thanh khẽ cuộn lại, lặng lẽ siết chặt lấy dải đai của chiếc áo choàng tắm.
Anh vẫn chưa đi, cô có thể cảm nhận được ánh mắt anh đang dừng lại trên cổ, sau lưng và bờ vai mình.
”Được rồi, đi ngủ thôi.” Dương Hội Thường cuối cùng cũng quay người đi.
Ngón tay Phó Uyển Thanh lặng lẽ thả lỏng: “Ừm, anh cũng nghỉ ngơi sớm đi.”
Cô nghi hoặc ngoảnh đầu lại nhìn, chỉ thấy bóng lưng của anh, không biết đã thay đổi ở điểm nào, mà lại có vài phần tiêu điều, hiu quạnh.
–
Nhà máy rượu của Vịnh Sênh nằm ở vùng ngoại ô, để chào mừng ngày khai trương, cây cối ở hai bên đường xe chạy đều được cắt tỉa gọn gàng, treo những dải lụa màu sặc sỡ.
Chiếc xe của nhà họ Dương đi tới cổng lớn, sau khi dừng lại, tài xế đưa tấm thiệp mời ra ngoài cửa sổ xe cho nhân viên kiểm tra, xác nhận không có sai sót gì mới tiếp tục lái thẳng vào khu vực đỗ xe.
Sau khi xuống xe, Phó Uyển Thanh một tay nhấc tà váy, tay kia khoác vào tay Dương Hội Thường.
Anh quay sang nhìn cô, mỉm cười: “Dù là mặc lễ phục trắng tinh khôi, Uyển Thanh, em vẫn có cách thể hiện nét độc đáo riêng biệt của mình.”
Phó Uyển Thanh vừa bước đi vừa nói: “Người độc đáo không phải là em, mà là bộ váy này, kỹ nghệ may rất tốt, mặt vải lụa satin mềm mại cao cấp, đây là kiểu dáng rất ăn khách ở cửa hàng của em, đã có người đặt trước mười mấy chiếc rồi đấy.”
”Ồ, Uyển Thanh là muốn nhân cơ hội này để thúc đẩy doanh số bán hàng lên một tầng cao mới đây mà.” Dương Hội Thường nói.
Cô gật đầu: “Vì vậy, lát nữa có thể phiền anh chụp giúp em vài tấm ảnh không? Em sẽ gửi cho Tổ Giai làm truyền thông, trang chủ của cửa hàng cũng cần cập nhật rồi.”
Dương Hội Thường cười rạng rỡ, tiếng cười làm lay động cả những chú chim đang đậu trên ngọn cây khiến chúng vỗ cánh bay đi.
Anh nói: “Không vấn đề gì, em vừa làm bà chủ lại vừa làm người mẫu, đúng là kiêm nhiệm nhiều chức vụ một lúc.”
Phó Uyển Thanh nói: “Giai đoạn khởi nghiệp, tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy, mời người mẫu cũng là một khoản chi phí lớn.”
Cô vô tình ngẩng đầu lên, trong ánh đèn hoa lệ, ánh mắt cô bỗng giao nhau trong chốc lát với người đàn ông đang đứng trên ban công tầng hai, nhất thời quấn quýt dây dưa, không thể tách rời.
Lý Trung Nguyên mặc một bộ âu phục sẫm màu, vóc dáng cao lớn, thẳng tắp đứng đó, xung quanh không có một ai, ánh sáng lờ mờ nên cũng không nhìn rõ sắc mặt anh thế nào.
Phó Uyển Thanh lúc này mới thu lại nụ cười trên mặt, vội vàng cúi đầu xuống.
Chẳng phải nói sức khỏe anh ấy vẫn chưa tốt, sẽ không tới sao?
”Sao thế?” Dương Hội Thường nhận ra bước chân cô bỗng nhiên khựng lại.
Phó Uyển Thanh lắc đầu: “Không có gì, chúng ta vào đi thôi, vào chào hỏi cô Đặng một tiếng trước đã.”
”Được.”
Trong sảnh lớn đèn điện sáng trưng, ánh đèn màu hổ phách rọi xuống những chiếc ly thủy tinh, trong mỗi chiếc ly như đang giấu một đốm tinh tú nhỏ. Trên chiếc bàn dài trải khăn trải bàn bằng vải lanh là mấy chục chiếc bình gạn rượu, bên trong đựng những loại rượu vang đỏ với đủ phẩm cấp và hương vị khác nhau.
Những nhân viên phục vụ rượu mặc lễ phục đuôi tôm màu đen, tay bưng khay, len lỏi qua lại giữa đám đông. Những chiếc ly được đưa đi đón lại, tiếng cụng ly vang lên lách cách giòn giã.
Phó Uyển Thanh quan sát một hồi mới phát hiện Đặng Vịnh Sênh đang đứng bên cửa sổ ở tầng một.
Cô ấy mặc một bộ âu phục có phom dáng cứng cáp, bên trong phối với chiếc áo sơ mi lụa, một cô gái vốn luôn phóng khoáng không câu nệ tiểu tiết nay cũng đã có thêm vài phần đảm đang, tháo vát. Vịnh Sênh đang trò chuyện cùng một người dì, Uyển Thanh chăm chú nhìn kỹ vài lần, lờ mờ nhận ra đó là mẹ của Trần Hựu Niên. Vịnh Sênh muốn làm kinh doanh rượu vang thì không thể không qua lại với Trần phu nhân, bởi vài nhà máy rượu lớn ở Bordeaux đều đứng tên bà ấy.
Dương Hội Thường định tiến lên phía trước, nhưng liền bị Phó Uyển Thanh cản lại một chút: “Đợi họ trò chuyện xong đã, người dì đó sẽ không ở lại lâu đâu, nhanh thôi sẽ đi ấy mà.”
”Sao em biết được?” Dương Hội Thường hỏi.
Phó Uyển Thanh khựng lại một chút: “Bà ấy… trông bà ấy có vẻ rất bận, đến ghế cũng không thèm ngồi, chắc hẳn là đến chúc mừng một tiếng, đi qua đi lại chút thôi, hoặc giả là mối quan hệ đã quá thân thiết rồi, không cần thiết phải làm mấy trò khách sáo bề nổi nữa.”
Dương Hội Thường tán thưởng gật đầu: “Uyển Thanh, nếu không phải vì biết em thông minh, anh còn tưởng em quen biết hết thảy mọi người ở đây đấy.”
”Không có đâu, em cũng chỉ đoán mò thôi.”
Tiếng trò chuyện xung quanh đều rất khẽ.
Trong những dịp như thế này, cũng không có ai cao đàm khoác lác luận bàn chuyện thiên hạ, lời nói ra đều được giữ kẽ thu vén lại.
Sau khi Trần phu nhân rời đi, Phó Uyển Thanh mới khoác tay Dương Hội Thường bước lên trước, nhiệt tình nói: “Cô Đặng, xin chào, đây là vị hôn phu của tôi, Dương Hội Thường.”
”Hân hạnh được gặp.” Dương Hội Thường chủ động đưa tay ra trước.
Vịnh Sênh liếc nhìn một cái, thong thả bắt tay một chút: “Chào hai người.”
”Hôm nay khách khứa đông đúc, có điều gì tiếp đón không chu toàn, xin được lượng thứ.” Cô ấy nói với Phó Uyển Thanh.
Phó Uyển Thanh nhìn một lượt xung quanh, hương hoa ngào ngạt, váy áo thướt tha, những bộ lễ phục sắc xanh sắc đỏ dập dềnh trong sảnh lớn, trang sức đá quý trên cổ các quý bà quý cô cũng lấp lánh khiến người ta hoa cả mắt. Cô nói: “Sao lại thế được, kinh doanh một nhà máy rượu quy mô lớn thế này, cô Đặng thật là tuổi trẻ tài cao.”
”Dương phu nhân quá khen rồi.” Đặng Vịnh Sênh bắt đầu diễn một cách vô cùng nghiêm túc.
Dương Hội Thường nhân cơ hội này bắt chuyện: “Chuyện kinh doanh rượu vang tôi không am hiểu lắm, chỉ nghe nói nước sâu trong thị trường phân khúc cao cấp rất khó lường. Với quy mô như thế này, lại thêm khí hậu ở kinh thành hanh khô, chênh lệch nhiệt độ giữa mùa đông và mùa hè lớn, chi phí xây dựng hầm rượu và vận hành hàng ngày chắc chắn là không hề nhỏ, bất kể xét về phương diện nào, cũng đủ thấy được năng lực và đầu óc của cô Đặng.”
Đặng Vịnh Sênh bị chọc cười: “Hai vợ chồng hai người ai nấy đều khéo ăn khéo nói thế này, là do ảnh hưởng lẫn nhau đúng không?”
Dương Hội Thường nói: “Uyển Thanh là một người thầy tốt, tiếng Trung trước đây của tôi vốn không được lưu loát cho lắm…”
Anh ta còn chưa khen xong thì đã thấy một bóng người từ xa tiến lại gần, từ trên cầu thang đi xuống, bước về phía ba người bọn họ.
“Anh hai.” Đặng Vịnh Sênh gọi anh.
Lý Trung Nguyên giống như chỉ vô tình đi ngang qua, không có ý định dừng chân, nhưng bị cô gọi một tiếng như vậy, ngược lại không thể không dừng bước, anh hỏi: “Có chuyện gì thế?”
”Không… không có chuyện gì ạ.” Đặng Vịnh Sênh bị hỏi thì hơi ngớ ra một chút, chẳng phải là chính anh tự đi về phía này sao? Cô và Phó Uyển Thanh nhìn nhau một cái, liền cười trừ nói: “Em giới thiệu cho anh một người, vị này là Dương tổng của tập đoàn Bách Long.”
Đây chính là nhân vật mà anh ta có cầu xin khắp nơi cũng muốn được diện kiến. Dương Hội Thường không tự chủ được mà nuốt nước bọt một cái.
Người đàn ông trước mặt diện bộ âu phục vô cùng chỉnh tề, khí chất nam tính quá đỗi đậm nét, khi nói chuyện giọng điệu trầm thấp, tràn đầy sức mạnh và sự uy nghiêm, đứng bên cạnh anh, quả thực khiến người ta không khỏi cảm thấy căng thẳng, lòng bàn tay rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.
Dương Hội Thường thấy anh không có ý định bắt tay xã giao, liền biết ý lên tiếng trước: “Chào Tổng giám đốc Lý, tôi là Dương Hội Thường.”
”Nghe qua rồi.” Lý Trung Nguyên liếc nhìn anh ta một cái, cực kỳ nhạt nhẽo gật đầu.
Dương Hội Thường thầm may mắn vì bản thân không bị nói lắp, anh ta tiếp lời: “Tôi rất vinh hạnh, dự án cải tạo khu đô thị cũ ở phía Tây thành phố, tôi có gửi qua một bản kế hoạch cho ngài, không biết ngài xem xét thấy thế nào rồi.”
”Đang xem.” Lý Trung Nguyên nhấp một ngụm rượu trong tay, hờ hững quay sang hỏi em họ mình, “Chai này là của năm nào thế?”
Đặng Vịnh Sênh sợ bị mắng, vội vàng mở miệng nói: “Là anh lấy ở trên lầu xuống à? Thế thì chắc là của những năm bảy mươi rồi, hương thơm khá là nồng đượm đúng không anh.”
Lý Trung Nguyên lườm cô một cái, tiện tay đặt chiếc ly sang một bên: “Em nếu không thiếu chút tiền đó, thì tốt nhất vẫn nên tìm một người thực sự biết về rượu đến quản lý. Đừng chỉ tìm người biết học thuộc lòng các vùng sản xuất. Phải là người có thể trò chuyện với khách, có khả năng thẩm định chất lượng rượu. Chỉ dựa vào bao bì và cái gọi là bầu không khí tạo ra thì không cầm cự được lâu đâu.”
”Ồ.” Biết mình lại bị giáo huấn, Đặng Vịnh Sênh dùng ánh mắt ấm ức than vãn với Phó Uyển Thanh.
Phó Uyển Thanh đâu dám ngẩng đầu lên.
Từ lúc Lý Trung Nguyên xuất hiện, cô chỉ chăm chăm nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài là một vườn nho tối đen như mực, chẳng nhìn rõ thứ gì, chỉ có ngọn núi xa xa là còn lưu lại chút ánh sáng của bầu trời, một màu xanh thẫm đến mức chuyển sang sắc tím.
Nhưng Lý Trung Nguyên đột nhiên quay sang hỏi Dương Hội Thường: “Vẫn chưa giới thiệu, vị này là…”
”Ồ, vị hôn thê của tôi.”
Một người vốn luôn tài giỏi trong việc giao tế như anh ta, lúc này cũng bỗng nhiên trở nên lơ đãng một cách kỳ lạ.
Dương Hội Thường khẽ kéo tay Phó Uyển Thanh: “Uyển Thanh, chào Tổng giám đốc Lý một tiếng đi em.”
Không biết là do nghe phải từ ngữ nào, nụ cười nơi khóe môi Lý Trung Nguyên bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một vẻ âm trầm, lạnh lẽo. Khi Phó Uyển Thanh ngước mặt lên, cô như bị một gáo nước đá dội vào, cô nghe thấy cả tiếng răng mình đang va vào nhau lập cập: “Tổng giám đốc Lý , xin chào.”
”Khéo ăn nói thật đấy.” Lý Trung Nguyên buông một câu đùa không mấy vui vẻ.
Chỉ có Dương Hội Thường là cười hưởng ứng: “Đúng vậy, vừa rồi… chắc là cô ấy sợ làm gián đoạn câu chuyện của chúng ta. Vị hôn thê của tôi rất biết chừng mực, đối với nhiều chuyện cũng có những góc nhìn rất sâu sắc.”
Lý Trung Nguyên nhìn anh ta bằng ánh mắt sâu hoắm: “Vậy sao? Dương tiên sinh thật có phúc khí.”
Bầu không khí và tông giọng đáng sợ đến quái dị.
Đến mức này thì ngay cả Đặng Vịnh Sênh cũng bắt đầu thấy sợ rồi.
Và một cảnh tượng còn kỳ quái hơn xuất hiện, Phương Dư Hinh đang đi về phía bên này, và đã nhanh chóng bước đến trước mặt cô.
”Vịnh Sênh.” Cô ta đứng chen vào giữa họ một cách vô cùng thân thiết, “Hóa ra hai anh em em đều ở đây à, làm chị tìm mãi.”
Phương Dư Hinh lại ngẩng đầu lên, đôi hoa tai khẽ đung đưa theo nhịp điệu lời nói: “Anh Trung Nguyên, hôm nay sắc mặt anh tốt hơn nhiều rồi đấy. Hôm qua em định đến thăm anh, sao thư ký Phương lại bảo anh đã ngủ rồi?”
Lý Trung Nguyên vẫn cụp mi mắt, không hé răng nửa lời.
Phương Dư Hinh thuận theo tầm mắt của anh nhìn xuống dưới, tiêu điểm của ánh nhìn hóa ra lại rơi trên bàn tay đang đeo nhẫn đính hôn của Dương phu nhân, mà bàn tay ấy, lại đang nằm trọn trong lòng bàn tay của vị hôn phu cô.
Cô ta ngơ ngác ngẩng cao cổ lên nhìn Lý Trung Nguyên.
Không thể nào, sao anh có thể nhìn chằm chằm bằng ánh mắt thâm độc và căm hận đến thế được? Chắc cô ta nghĩ nhiều quá rồi, anh chỉ đang nhìn xuống đất thôi. Hơn nữa nơi này người xe ồn ào náo nhiệt, khiến tâm trạng anh không được yên định nên sắc mặt mới kém đi như vậy, bác Lý từng nói rồi, anh ghét nhất là những nơi ồn ào.
Nhưng Lý Trung Nguyên lại hoàn toàn không hay biết điều đó, anh cứ nhìn chằm chằm xuống dưới rồi nói tiếp: “Dương tiên sinh trước khi gặp được vị hôn thê vừa ý thế này, chắc hẳn cũng đã từng đi đường vòng không ít lần nhỉ?”
”Đúng là có quen một người.”
Dương Hội Thường thẳng thắn thừa nhận, anh ta cứ nghĩ chuyện vui của Lý Trung Nguyên sắp cận kề nên mới có hứng thú với chuyện hôn nhân tình cảm của người khác. Anh ta cười nói: “Đó là bạn đại học của tôi, cô ấy cũng rất tốt, không tính là đi đường vòng đâu.”
Đặng Vịnh Sênh cũng tò mò không biết hai người họ đã ở bên nhau thế nào.
Cô không kìm được liền xen vào một câu: “Nói như vậy thì tình cảm giữa hai người cũng tốt đấy chứ, anh lại đi lấy người khác thế này, cô gái đó không khóc lóc om sòm sao? Không đến đập phá buổi lễ đính hôn của anh à?”
Đôi mắt Phó Uyển Thanh mở to hết cỡ, quay sang nhìn cô ấy.
Thêm dầu vào lửa làm gì vậy hả đại tiểu thư ơi?
Đặng Vịnh Sênh cười hối lỗi.
Thật xin lỗi, tính hiếu kỳ của cô lại trỗi dậy mạnh mẽ quá rồi.
Dương Hội Thường không biết phải trả lời thế nào cho đúng, khẽ lưỡng lự một lát.
Ngược lại là Phương Dư Hinh, cô ta nhân cơ hội này hỏi một câu mà bấy lâu nay luôn không dám hỏi, nhưng trong lòng lại không thôi lo lắng: “Anh Trung Nguyên, vậy còn cô bạn gái trước đây của anh thì sao, cô ấy đi đâu rồi? Có quay lại nữa không anh?”
”Đúng vậy, cô ta đi đâu rồi nhỉ?” Khóe môi Lý Trung Nguyên hiện lên một nụ cười mỉa mai đậm đặc.
Phó Uyển Thanh hoảng hốt đến mức tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng ngoài mặt vẫn phải cắn răng chịu đựng, vờ như đang nghe một câu chuyện phiếm chẳng liên quan gì đến mình. Dưới lớp vải lụa satin mềm mại, khuôn ngực trắng ngần của cô khẽ phập phồng lên xuống.
”Nghĩ ra rồi.”
Giọng điệu của Lý Trung Nguyên vang lên, không nặng không nhẹ.
Phó Uyển Thanh hoảng hốt vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy anh lấy điện thoại ra, ngón tay cái thong thả lướt màn hình hai lượt: “Hai hôm trước, có người gửi số điện thoại mới của cô ta cho tôi, để tôi gọi thử xem sao.”
Nghe vậy, Phó Uyển Thanh siết chặt lấy chiếc túi xách của mình.
Cô quên mất mình đã để điện thoại ở chế độ im lặng hay chưa, thế nên cô vô cùng sợ hãi chiếc điện thoại sẽ rung lên hay phát ra tiếng độngtrước mắt bao nhiêu con người ở đây, sợ rằng kết quả mà mình đã dày công che giấu bấy lâu nay sẽ tiêu tan trong chớp mắt.
Môi Phó Uyển Thanh mấp máy, nhưng không thể phát ra được một chút âm thanh nào, cô chỉ biết ngước cằm lên, nhìn anh bằng ánh mắt cầu xin.
Cô cứ nhìn thẳng như vậy, toàn bộ máu trên người như dồn hết lên quanh hốc mắt, hiện lên một tầng đỏ hồng mỏng manh, hàng mi khẽ run rẩy.
Đối mắt với cô một lát, Lý Trung Nguyên bỗng chốc bật cười một tiếng, như đang giễu cợt cô tự lượng sức mình.
Phó Uyển Thanh cũng tự cười giễu, cô lạnh lùng nhếch môi, cô nghĩ mình là ai chứ, chỉ bằng một ánh mắt cầu xin tùy tiện mà có thể ngăn cản được hành động của anh sao?
Giây tiếp theo, Lý Trung Nguyên dứt khoát bấm nút gọi, rồi áp điện thoại lên bên tai.
Phó Uyển Thanh giống như một phạm nhân bị tuyên án tử hình, cơ thể đông cứng tại chỗ, chờ đợi tiếng súng định đoạt số phận vang lên. Khoảnh khắc ấy, cô thậm chí đã nghĩ lướt qua một lượt trong đầu xem phải giải thích với Dương Hội Thường thế nào, và làm sao để chịu đựng sự ác ý của Phương Dư Hinh.
Cô thậm chí còn nhắm mắt lại đầy tuyệt vọng trong chốc lát.
Vài giây trôi qua, trong túi xách không hề có một chút động tĩnh nào.
Phó Uyển Thanh giật mình một cái, không thể tin nổi xen lẫn hoang mang, bất an nhìn anh.
Lý Trung Nguyên cất điện thoại đi, giống như tạm thời không còn tâm trạng để trừng phạt cô nữa.
Phương Dư Hinh gặng hỏi theo: “Sao anh không gọi nữa thế ạ?”
Lý Trung Nguyên nhìn Phó Uyển Thanh bằng ánh mắt vô cùng nghiêm nghị và lạnh lùng.
Xem cô đã dùng hết toàn lực để xóa sạch quá khứ như thế nào, giống hệt như năm đó cô không từ thủ đoạn để tiếp cận anh vậy.
Anh nói từng chữ một, như thể được gạt ra từ sâu trong lồng ngực: “Tôi không muốn nghe thấy giọng nói của cô ta.”

Leave a Reply