[PND] 22

Chương 22 : 5224 chữ

Động tĩnh trong phòng cứ thế duy trì cho tới tận rạng sáng.

Rất lâu sau, Phó Uyển Thanh vẫn rúc vào lòng anh, hai chân khép chặt vào nhau, không ngừng run rẩy, hơi thở cũng rối loạn.

Run rẩy tới mức Lý Trung Nguyên đang nằm trên sofa ôm cô cũng cũng cảm thấy không bình thường. Anh cụp mắt hỏi: “Sao vậy?”

“Thở…thở không ra hơi, em nghỉ ngơi…nghỉ một lát là ổn.” Phó Uyển Thanh thều thào, khó khăn nắm mới nặn ra một câu.

Giọng Lý Trung Nguyên khàn đặc đến đáng sợ: “Tôi bế em lên giường nằm nhé?”

Cô ngước mặt lên: “Em muốn đi tắm trước.”

Quá dính dớp, quá nhiều thứ mập mờ, đục ngầu đang vây hãm quanh cơ thể cô.

“Cứ như em bây giờ ấy à.” Lý Trung Nguyên bóp nhẹ vào bắp đùi đang run rẩy của cô, “Nước còn chưa xả, người đã ngã gục xuống trước rồi.”

Phó Uyển Thanh mím môi: “Vậy..vậy anh giúp em.”

Anh khẽ cười một tiếng, không nói gì.

Sau khi tắm rửa xong, Phó Uyển Thanh nằm trên tấm ga giừơng do chính tay mình trải.

Khi những lọn tóc chạm vào gối, cô vội vàng kéo chăn đắp kín người. Đầu óc cô mơ màng, nhất thời khó mà truy cứu được mọi chuyện tại sao lại đi đến nước này. Cô chỉ nhớ cảm xúc đó đến rất mãnh liệt, mãnh liệt tới mức cô chỉ biết bám lấy anh một cách vụng về. Cô được anh ôm, bị ấn mạnh vào tường một cách dứt khoát, bị kéo đến bên mép giường quỳ, rồi trên chiếc bàn trà nhỏ hẹp, trên sofa, trên thảm…tất cả đã dấy lên từng trận cuồng phong sóng dữ kịch liệt.

Sự thật là vậy, bất kể đã trải qua bao nhiêu khổ đau, thiết lập nên niềm tin chính trực và kiên định đến chừng nào, khi bị đặt vào giữa dục vọng và mâu thuẫn tuyệt đối, vẫn luôn có những khát vọng tăm tối nhưng chân thực mà lời tự sự trong nội tâm không cách nào dung hòa được.

Phó Uyển Thanh nhắm mắt lại, cơ thể vẫn không ngừng run rẩy dư vị mãnh liệt vừa qua. Cô nghĩ, bản thân mình, trái tim này của mình, đôi khi sẽ vì một chút dao động trong thoáng chốc mà đưa ra lựa chọn phản bội lại hiện thực.

Và thật mỉa mai thay, cái sự thật khó mở lời nhưng lại không thể ngó lơ này lại được người ta gọi bằng một cái tên : Tình yêu.

Lý Trung Nguyên ngồi ở đầu giường, tay vén những lọn tóc của cô ra.

Trông anh có vẻ bình tĩnh hơn nhiều: “Phó Uyển Thanh, em như thế này làm tôi nghi ngờ đấy….”

Nghi ngờ Dương Hội Thường là một kẻ vô dụng, vô dụng về-mọi-mặt.

Nhưng lời của anh bị tiếng điện thoại rung cắt ngang.

Lý Trung Nguyên cầm máy lên nhìn một cái, rồi đi vào phòng tắm mới bắt máy: “Nói đi.”

“Tôi vừa đi ngang qua chỗ cậu, nưả đêm nửa hôm rồi không về nhà, cậu đang ở đâu?” Tạ Hàn Thanh hỏi.

Hơi nước vẫn chưa tan hết, Lý Trung Nguyên nén giọng: “Khách sạn, đang họp.”

Tạ Hàn Thanh nói: “Giọng cậu nhỏ như vậy, trong khách sạn đang giấu người à?”

“Rốt cuộc có chuyện gì không?” Lý Trung Nguyên nhíu mày.

Tạ Hàn Thanh nói: “Tôi là muốn nhắc nhở cậu thôi. Hôm nay tôi gặp bác trai rồi, Tiểu Phương đang đỡ bác đi dạo, hai người nói nói cười cười, trông thân thiết như cha con ruột.”

Lý Trung Nguyên giả vờ không hiểu: “Tiểu Phương là ai, hộ lý mới của ông ta à?”

“…Còn giả vờ giả vịt cái gì.” Tạ Hàn Thanh bật cười vì tức, “Ba cậu có ý gì, cậu thật sự không biết sao?”

Lý Trung Nguyên nói: “Ông ta có ý đó thì cứ để ông ta làm theo ý mình, bớt sai bảo tôi lại. Cũng chẳng ai cấm ông ta đi thêm bước nữa cả.”

Tạ Hàn Thanh hỏi: “Thế cậu giao cái đại hội này cho Phó Uyển Thanh, chỉ đích danh bắt cô ấy đến chỗ Tiểu Dự gặp cậu, là đang an bài tâm tư gì đây?”

“Không phải tôi.” Lý Trung Nguyên nói: “Tự cô ấy giành lấy được, cô ấy có năng lực này.”

“Đúng vậy, tôi tin.” Tạ Hàn Thanh vừa lái xe vừa nói: “Cô ấy cũng có năng lực khuất phục cậu thêm lần nữa.”

Anh khựng lại, bất ngờ không phản bác được câu nào.

Ngược lại còn vạch trần vết sẹo của cậu bạn nối khố: “Cậu chẳng hơn tôi được bao nhiêu đâu.”

Tạ Hàn Thanh thừa nhận: “Phải, tôi chẳng mạnh hơn cậu là bao. Nhưng nghe cậu nhắc đến cô ấy, giọng điều này so với trước đây mềm mỏng không biết hơn bao nhiêu đâu nhé, không còn nghiến răng nghiến lợi nữa rồi.”

Lý Trung Nguyên cúp máy, ném điện thoại sang một bên.

Anh lại mở vòi hoa sen, dội nước thật mạnh lên người một lượt.

Anh đứng dưới làn nước, cố tìm lại nhịp thở của mình.

Lúc mới bế cô xuống, tay anh đặt trên tấm lưng đẫm mồ hôi của cô, chất vải lụa tơ tằm chạm nước liền trở nên trong suốt, gần như có thể chạm tới xương cốt của cô. Rất gầy, cấn vào lòng bàn tay anh, nhưng cơ thể cô lại tỏa hương thơm mát và mềm mại. Trong vài giây đầu tiên, anh không nhịn được mà thúc mạnh thêm hai ba cái, chân cô liền bủn rủn, vô lực kẹp lấy hông anh. Nơi đó ẩm ướt, trơn trượt và khít khao đến mức như thể đã rất lâu rồi cô chưa từng làm chuyện này vậy.

Khi tắm rửa xong bước ra. Lý Trung Nguyên đi đến bên giường thì Phó Uyển Thanh đã nhắm mắt ngut say.

Nói là ngủ, chi bằng là mệt đến lịm đi.

Gương mặt cô vùi trong gối, chỉ nhìn thấy chưa đầy một nửa đường nét. Chiếc cằm thon gọn, ánh đèn hắt lên làm làn nước da trông như trong suốt, tựa như đang đọng lại một vũng ánh trăng, có thể tan chảy bất cứ lúc nào.

Anh giơ tay lên tắt hết tất cả các nguồn sáng, những chiếc đèn sàn bên cạnh sofa là loại cắm điện riêng, vẫn cố công tụ lại một quầng sáng màu vàng mờ ảo.

Lý Trung Nguyên cứ đứng như vậy, nơi khóe môi hiện lên một độ cong rất khẽ khàng khó mà nhận ra.

Anh cúi đầu xuống, trên thảm vẫn còn vứt chiếc áo khoác vest của cô, bị vò thành một cục. Chiếc váy chữ A bị đẩy lên rất cao, lúc kéo xuống đã biến thành một dải vải sẫm màu, quấn lấy chiếc khăn lụa trên cổ cô, gỡ thế nào cũng không ra.

Lý Trung Nguyên cúi người xuống nhặt, đầu ngón tay chạm vào chúng, vẫn còn ẩm ướt, mang theo chút hơi ấm còn sót lại trên cơ thể cô và một thứ hương vị thanh ngọt mà đến giờ anh vẫn không giải thích rõ được.

Anh đặt quần áo lên chiéc ghế dài cuối giường, tiện tay tắt luôn chiếc đèn sàn.

Đợi đến khi anh nằm lên giường, tiếng thở của Phó Uyển Thanh lại càng rõ ràng hơn một chút, khe khẽ ngắt quãng.

Lý Trung Nguyên nghiêng người sang, trong bóng tối không căn chỉnh tốt khoảng cách, chóp mũi suýt chạm vào mặt cô.

Bàn tay cô đang co lại bên gối, các ngón tay khẽ cong lên như những cánh hoa cuộn lại, không còn một chút sức lực nào, như thể có thể buông thõng xuống bất cứ lúc nào. Lý Trung Nguyên đặt bàn tay mình lên bao bọc lấy tay cô, cô cũng không tỉnh, nhưng đầu ngón tay lại vô thức cử động, chẳng rõ là muốn nắm lấy anh hay muốn đẩy ra.

Khi trời gần sáng, Phó Uyển Thanh khát đến tỉnh giấc.

Rèm cửa không kéo, thế giới thoát ra khỏi màn đêm, thức giấc trong một màu xám trắng.

Cô hơi ngẩng mặt lên, Lý Trung Nguyên đang nhắm mắt ngủ rất say.

Đầu Phó Uyển Thanh gối lên cánh tay anh, cánh tay còn lại của anh đang đặt trên eo cô, ôm chặt cô vào lòng.

Cô đưa tay ra, rồi lại ngập ngừng dừng lại ở giữa không trung.

Sau đó, đầu ngón tay khẽ khàng, thật khẽ khàng hạ xuống, chạm vào giữa hàng lông mày của Lý Trung Nguyên.

Đường nét gương mặt anh góc cạnh phân minh, vốn không phải là tướng mạo ôn hòa mà mang lại cảm giác lạnh lùng, khó gần, lúc này khi đã thả lỏng mới hiện ra một chút khí chất thiếu niên.

Phó Uyển Thanh khẽ cười, ngón tay cái không tự chủ được mà di chuyển trên môi anh, nương theo hình dáng ấy mà chậm rãi phác họa lại một lượt.

Chẳng biết có phải vì dùng lực hơi quá hay không, Lý Trung Nguyên bỗng lẩm bẩm một tiếng.

Đợi một lát, tay cô mới rời khỏi môi anh, sau khi chạm vào phàn xương cổ tay nhô lên của anh một lúc, cô mới dùng lực đẩy anh sang một bên.

Cô vén chăn thức dậy, đối với việc bản thân không một mảnh vải che thân, cô chẳng lấy làm ngạc nhiên. Cứ nhìn vào cái thế trận liều mạng ngày hôm qua thì làm sao có thứ gì có thể vẹn toàn không sứt mẻ cho được. Lý Trung Nguyên nào có giống đang hôn cô, hoàn toàn là cắn xé, gặm nhấm, giống như con thú dữ bị bỏ đói quá lâu, cuối cùng cũng tìm được món thức ăn có thể lấp đầy bụng, anh hận không thể thúc mạnh mẽ nghiền nát cô từng chút một rồi nuốt chửng vào trong.

Phó Uyển Thanh kiễng chân bước đi, bình tĩnh nhặt quần áo lên rồi đi vào phòng tắm mặc.

Mặc xong, cô kiểm tra lại phòng một lượt, xác định mình không bỏ quên thứ gì, liền kéo rèm cửa lại thay Lý Trung Nguyên, đóng cửa rời đi.

Ánh sáng bên ngoài đã sáng hơn.

Phó Uyển Thanh đến văn phòng lấy một chiếc áo khoác gió, miễn cưỡng che đi cơ thể mình.

Cô đội mũ lên, bước ra khỏi cửa khách sạn rồi lái xe về nhà.

Thời gian dành cho cô không còn nhiều.

Chín giờ đại hội khai mạc, cô bắt buộc phải thay quần áo xong xuôi trước lúc đó để trở lại, còn phải xuất hiện với một tinh thần tràn đầy năng lượng.

May mắn là khi về đến nhà họ Dương, người làm đều đang bận rộn trong bếp, không ai chú ý đến cô.

Phó Uyển Thanh đi lên đầu, cởi bộ vest dính đầy những dấu vết không thể để ai thấy trên người ra rồi vứt vào giỏ đồ bẩn.

Cô tắm rửa sửa soạn lại một lần nữa, thời gian xuống lầu ăn sáng còn sớm hơn ngày thường mười phút.

Tôn Phàm Chân hỏi cô: “Đêm qua cả hai đứa đều không về nhà à?”

Phó Uyển Thanh cúi đầu khuấy cà phê: “Anh Hội Thường ở lại khách sạn rồi ạ, con đến muộn mới về, nghỉ ngơi một lát.”

“Ồ.” Tôn Phàm Chân chỉ nghĩ là tình cảm của đôi vợ chồng trẻ đang mặn nồng nên không hỏi han gì thêm nữa.

“Chú ý giữ ghìn sức khỏe.”

“Con cảm ơn mẹ.” Phó Uyển Thanh nói.

Tôn Phàm Chân lại nói: “Mẹ phải về New York trước, con ở lại đây thì lo liệu cho tốt khách sạn và hội nghị. Đợi việc của nó giải quyết xong xuôi thì sớm trở về.”

Có thể trở về sớm thì tốt rồi.

Nhưng chuyện tối hôm qua… Lý Trung Nguyên xưa nay chưa từng nuốt lời, chắc là sắp xong rồi.

Phó Uyển Thanh gật đầu: “Con biết rồi, mẹ uống chút súp yến này đi.”

“Được.”

Cô đến khách sạn từ rất sớm.

Nén lại những cơn đau nhức trên cơ thể, Phó Uyển Thanh lại đi kiểm tra một lượt cách bố trí của hội trường. Khi tiến về phía trước và nhìn vào hàng ghế đầu tiên, cơ đùi dưới lớp tất bỗng giật mạnh một cái, có điềm báo của một cơn chuột rút. Hôm qua bị giày vò quá mức, Lý Trung Nguyên cứ thế ép lên, xông thẳng vào trong không hề có một chút cản trở nào. Cảm giác va chạm chân thực đến nghẹt thở, lúc đó cô vẫn còn tỉnh táo, chỉ là bị anh thúc tới mức đồng tử có chút rệu rã, không thể tụ lại tiêu điểm được.

Cô không thể đếm nổi, cái lần nhanh nhất đó chưa tới hai mươi cái, cả hai đã cùng nhau run rẩy. Mà cô, người đã quá lâu không trải qua chuyện giường chiếu, lại vô dụng tới mức bật khóc thành tiếng vì biên độ quá lớn. Vì sợ bị phòng bên cạnh nghe thấy, lúc đó cô liền quay mặt đi, cắn chặt lấy cổ tay của Lý Trung Nguyên.

Cao Cảnh nhận ra rạng thái của cô không ổn: “Ngồi một lát đi, mặt cô tái nhợt rồi.”

“Đôi giày này không tốt lắm.” Phó Uyển Thanh vịn vào bàn ngồi xuống, cười nói, “Đi đường hơi đau chân, ngày mai tôi sẽ đổi đôi khác.”

Cao Cảnh chỉ cười chứ không nói gì.

Sắc mặt này, trông chẳng giống chuyện giày bị cọ vào chân chút nào.

Chẳng phải tối qua Tổng giám đốc Dương ở lại đây đó sao, Phó Uyển Thanh cũng rất muộn mới đi, chông vợ hài này ở nhà không thi triển được chân tay nên chạy tới đây tìm niềm vui hả.

Cô khõe xoay xoay cổ chân, lại hỏi: “Những việc tôi dặn ngày hôm qua, nhớ gọi điện đánh thức mấy vị chủ tịch hội nghị thượng đỉnh, đều đã gọi rồi chứ?”

Cao Cảnh nói: “Lúc tôi đi qua đã dặn dò lại một lượt rồi, cô yên tâm đi.”

Phó Uyển Thanh chỉnh lại bảng tên bên tay cho ngay ngắn.

Cô đứng dậy: “Được rồi, ở đây cũng hòm hòm rồi, chúng ta đi ra ngoài thôi.

Lý Trung Nguyên bị tiếng điện thoại của quầy lễ tân làm thức giấc lúc tám giờ.

Nhắc nhở anh nhớ tham gia cuộc họp, anh nghe xong liền cúp máy vứt đó.

Rèm cửa bị kéo chặt, không một tia sáng nào lọt được vào trong.

Lý Trung Nguyên đưa tay ra sờ soạng, trống không, lạnh ngắt, hơi ấm không còn, cô đã đi từ lâu rồi.

Anh nằm im không động đậy, mùi hương của cô trên gối cũng đã phai nhạt sạch sẽ.

Cũng phải thôi.

Tối qua khi cô bước vào, khi anh thấp hèn lại đáng thương lợi dụng tình cảm của cô dành cho vị hôn phu để lừa lấy nụ hôn từ cô, thì anh nên nghĩ đến việc bản thân định sẵn là không cách nào giữ cô lại cho đến khi trời sáng.

Người có thể ở bên cạnh cô cả đêm, an tâm chìm vào giấc ngủ là Dương Hội Thường, một kẻ về mọi mặt đều không bằng anh nhưng cô lại cố chấp thích loại người vô tích sự đó.

Họ là hoa hảo nguyệt viên, thiên trường địa cửu.

Còn thứ thuộc về anh, chỉ có một đêm ngắn ngủi này mà thôi.

Dùng hai chữ ‘ghen tuông’ thì nhẹ nhàng quá, nghệ thuật quá rồi.

Lồng ngực Lý Trung Nguyên lại bắt đầu nghẹn ứ, siết chặt, cái khối u uất không tan kia giống như một miếng bọt biển hút đầy nước, từ từ phình to, trướng rộng trong phổi, bức bách đến mức khiến anh không thở nổi.

Lý Trung Nguyên đành phải ngồi dậy, thở dốc nặng nề.

Ngồi cũng thấy đau nhức xương cốt, đau đén mức tay anh ấn lên mép giường, bấu chặt lấy, chặt đến mức các đầu ngón tay đều trắng bệch ra.

Thư kí Phan cầm một bộ comple, quẹt thẻ bước vào cửa, mượn chút ánh sáng từ ngọn đèn hành lang, nhìn thấy ông chủ của mình đang ngồi trên giường, anh ta không tự chủ được mà nhẹ bước chân lại.

Bước tới vài bước, mới thấy mí mắt của Lý Trung Nguyên khẽ nheo lại, giống như ống kính máy ảnh đang lấy nét, thu tất cả những oán hận, độc địa vào, gom lại thành một điểm nhỏ nhoi.

Sao thế nhỉ.

Chẳng phải chính anh đòi ở lại đây, bảo là buổi sáng dậy họp cho tiện hay sao.

Cho dù ở không vừa ý thì cũng đau cần phải bày ra điệu bộ này chứ.

Nhưng giây tiếp theo, khóe miệng của Lý Trung Nguyên lại khẽ nhếch lên.

Anh giơ tay lên, nhìn vết hằn đỏ trên cổ tay mình mà cười, nụ cười khẽ khàng, như lưỡi dao sắc bén sượt qua đá mài, một tiết xoẹt, vừa nhanh vừa sắc lạnh.

Tim thư kí Phan run lên một cái, con dao này lại chuẩn bị chĩa vào ai đây?

Anh ta đặt quần áo xuống, bỗng nhiên nghĩ tới một khả năng khác.

Phan Tuấn lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Phương Hoa, bảo cậu ta chiều nay mời bác sĩ Griffith qua đây một chuyến.

Griffith là bác sĩ tâm lý của Lý Trung Nguyên, mấy năm nay vẫn luôn điều trị chứng rối loạn lưỡng cực cho anh.

Trước đó, thư ký Phan còn chưa từng nghe qua loại bệnh tâm lý này, người bệnh khi ở giai đoạn hưng cảm, đặc biệt là khi nguyện vọng bị cản trở, cực kì dễ bùng phát phẫn nộ, lại kèm theo chứng hoang tưởng tự đại, lúc phát bệnh hỗn hợp, tư duy cố chấp lại càng biểu hiện nổi trội.

Nhưng nghe xong các triệu chứng, anh ta lại cảm thấy, Tổng giám đốc… chẳng phải trước giờ vẫn vậy hay sao?

Nhưng Lý Trung Nguyên chưa bao giờ cho rằng tâm lý mình có bệnh.

Tính khí của anh cũng chẳng phải ngày một ngày hai mới lúc nóng lúc lạnh, khi thì cáu bẳn, lúc lại trầm uất, cái luồng oán khí không cách nào tiêu hóa nổi cứ trồi sụt thất thường kia, đã cùng tồn tại với căn bệnh bắt rễ sâu trong lòng anh suốt bao nhiêu năm qua.

Anh vốn dĩ đã là cái bộ dạng này từ lâu.

Khi anh mới đến nhà họ Lý, Lý Kê Khai liền không màng hỏi han gì đến chuyện của anh nữa, ông ta bận rộn với tập đoàn, ngày đêm không chịu ở nhà, Đặng Trường Lệ lúc đầu còn làm chút công phu ngoài mặt, sau đó đến cả lời hay ho cũng lười chẳng buồn nói nữa. Mỗi ngày sau khi tan học, anh và anh cả ngồi ăn cơm cùng nhau, luôn là cảnh hai mẹ con họ thân thiết nồng ấm, còn anh giống như một khán giả bắt buộc phải có mặt để vỗ tay hoan hô, mỗi ngày đều phải chứng kiến tình mẫu tử thâm sâu của người khác.

Về sau anh không ăn cơm tối nữa, cứ nhìn thấy chiếc bàn dài kia là lại buồn nôn, dạ dày cồn cào tiết axit theo bản năng sinh lý, Lý Trung Nguyên thà nhịn đói đến tận sáng hôm sau, mang theo bánh mì và sữa đến trường học.

Bởi vì mỗi lần nhìn thấy, anh lại bị ép buộc phải ôn lại một lần xem bản thân đã phải chia lìa với mẹ như thế nào và lưu lạc đến nơi này ra sao.

Năm tuổi, năm anh lên năm tuổi, trơ mắt nhìn mẹ bị những người do Lý Kê Khai phái đến dồn ép tới mức phải nhảy từ trên lầu xuống.

Lấy cái chết ra để đe dọa, vậy mà vẫn không giữ được đứa con trai ruột thịt của mình, anh bị ba mang đi, mẹ anh đã phát lời thề không bao giờ bước chân vào nhà họ Lý nữa, nếu không cũng đã chẳng mang theo anh trốn đến miền Nam, suốt hai mươi bảy năm sau đó, bà quả nhiên chưa từng một lần quay lại tìm anh.

Ông nội thường đón anh lên Tây Sơn, thân thiết trò chuyện với anh rất nhiều điều, dạy bảo anh, an ủi anh, nói với anh rằng mẹ con không sao đâu, đợi Trung Nguyên của chúng ta lớn lên rồi, mẹ sẽ quay về thăm con.

Lý Trung Nguyên nghe không hiểu nhiều đến thế, bàn tay nhỏ không ngừng quẹt nước mắt: “Ba là ai, con không có ba.”

Trước năm năm tuổi, anh chưa từng nghe qua cái tên Lý Kê Khai này, mẹ nói, ba đã chết từ trước khi anh qua đời rồi.

Cái người ba từ đâu chui ra này, sao lại có thể vô lý đến thế.

Ông nội thở dài: “Ba của con là chủ tịch của Đông Kiến.”

“Có phải cứ làm chủ tịch thì muốn làm gì thì làm đúng không ạ?” Lý Trung Nguyên nghiến chặt hai hàm răng, hằn học hỏi.

Cho đến tận lúc lâm chung, Lý lão tử gia vẫn luôn nhớ rõ ngày hôm đó.

Ánh hoàng hôn trên Tây Sơn rọi xuống những thềm đá mọc đầy rêu xanh, Lý Trung Nguyên cứ ngơ ngác ngồi đó, ai đến kéo cũng không chịu đứng lên, nắm đấm nhỏ siết lại.

Có lẽ mầm mốm của việc tranh quyền đoạt lợi đã được gieo rắc vào trong thế giới nội tâm non nớt của anh ngay thời điểm đó.

Lão gia tử không thể nhìn thấy nữa, lúc bệnh nặng biết mình không còn sống được bao lâu, ông liên tục dặn dò đứa con trai út: “Phú Cường, con làm chú thì hãy để mắt trông nom Trung Nguyên nhiều hơn giúp ba, phải thương xót nó như con đẻ của mình.

Lý Phú Cường đã đồng ý, nắm lấy tay ba mình và bảo ông yên tâm, Trung Nguyên cũng như đứa con do chính con sinh ra vậy.

Cho đến tận bây giờ, ông đối ngoại vẫn luôn tuyên bố mình có hai đứa con trai, một lớn một nhỏ.

Khi ông nội xuôi tay, Lý Trung Nguyên lại càng trở nên lầm lì, ít nói. Anh căm ghét tất cả mọi người trong cái khoảng sân này, bọn họ sau lưng mắng anh là đồ điên, Lý Trung Nguyên liền điên cho bọn họ xem.

Đặng Trường Lệ có nuôi một con chó Bắc Kinh nhỏ, nghe nói là của một vị phu nhân nào đó tặng cho bà ta. Vị phu nhân ấy đi theo chồng đến Tây Bắc nhận chức nên gửi gắm bà ta chăm sóc, nuôi suốt sáu năm, từ lúc Lý Trung Nguyên mười tuổi đến mười sáu tuổi, phu nhân kia cũng đã trở về kinh thành, chức vụ của chồng bà ta lại thăng thêm một bậc.

Con chó cũng cậy thế chủ, luôn sủa ăng ẳng vào Lý Trung Nguyên, có mấy lần xông lên định cắn vào ống quần anh đều bị anh một chân gạt ra. Có một lần trời mưa to, tài xế không biết nghe theo lời dặn của ai mà không đi đón anh, Lý Trung Nguyên phải đội mưa chạy bộ về.

Anh vừa bước vào hiên nhà, con chó kia liền đuổi theo, Lý Trung Nguyên nhắm thẳng vào bụng nó đá một cú trời giáng: “Cút.”

Khi đó anh đã dậy thì, vóc dáng nhổ giò cao lớn, sức lực cũng mạnh, cú đá vừa hiểm vừa nặng, con chó Bắc Kinh đập mạnh vào cột nhà, rên lên một tiếng, phần da bụng co giật hai cái thoi thóp, đến mức không bò dậy nổi. Đặng Trường Lệ mang con chó đi cứu chữa, nói là bị gãy xương sườn.

Sau đó, bà ta gọi Lý Trung Nguyên ra phòng khách phía trước, bắt anh phải đưa ra một lời giải thích.  

Cậu thiếu niên u ám đứng trước mặt Đặng Trường Lệ, gương mặt còn nét non nớt, thanh tú: “Giải thích cái gì?”

Đặng Trường Lệ tức đến phát nghẹn: “Con chó của tôi, cũng là con chó của Trịnh Phu nhân, cậu nói đá là đá, lại còn đá ác độc đến thế, tính ra cậu cũng ở bên cạnh ông nội vài năm rồi, sao vẫn cứ giống cái loại vô giáo dục tới vậy?”

Bà ta là tiểu thư đài các, khi chất đoan trang đĩnh đạc không thể để mất đi được, dù có tức giận, bà ta nói năng vẫn có chút kiêng dè.

Nhưng người hầu bên cạnh bà ta thì lại khác. Kẻ đó đảo mắt, ghé tai nói nhỏ: “Đúng là cái thứ hoang dã, có dạy dỗ thế nào cũng vô dụng, thật chẳng hiểu nổi ngày trước Lão gia tử sao lại thiên vị nó như thế, đúng là loại nuôi mãi không quen…”

Lý Trung Nguyên lạnh lùng ngước mắt, nhìn thẳng về phía ả.

Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, ả người hầu cũng phải giật mình. Đây đâu phải là ánh mắt của môt đứa trẻ mười sáu tuổi, nó còn lạnh lẽo và u ám hơn bất cứ thứ gì mà ả có thể tưởng tượng được.

Đặng Trường Lệ cũng khẽ vuốt ngực dịu giọng: “Trung Nguyên, xin lỗi thì nhất định phải xin lỗi. Ba cậu đã giao cậu cho tôi dạy bảo, thì tôi không thể dung túng, nuông chiều cậu được.”

“Nuông chiều?” Lý Trung Nguyên nghe xong liền bật cười, “Hóa ra việc bỏ mặc tôi tự sinh tự diệt thì được gọi là nuông chiều.”

“Cậu…” Đặng Trường Lệ liếc nhìn anh một cái đầy chán ghét, rồi lại quay sang than vãn với những người trong nhà, “Cậu thật đúng là loại không biết tốt xấu. Ai nấy đều nhìn thấy cả đấy, một ngày ba bữa, từ cái ăn cái mặc, anh cả cậu có cái gì là tôi để cậu thiếu thốn cái đó đâu? Trung Nguyên, dù sao tôi cũng là bề trên của cậu, cậu không thể ăn nói với tôi bằng cái thái độ như thế được.”

“Phu nhân, xin bà bớt giận.” Đám người hầu lại bắt đầu xúm vào khuyên can, giả vờ giả vịt diễn kịch cùng bà ta.

Lý Trung Nguyên khẽ nhếch môi, không thể nhẫn nhịn nhìn thêm một giây nào nữa, anh quay người bỏ đi thẳng.

Ngày hôm sau khi ăn tối, anh hiếm hoi lắm mới xuất hiện bên bàn ăn.

Đặng Trường Lệ kinh ngạc nhìn anh: “Hôm nay sao lại nghĩ đến chuyện xuống ăn cơm rồi?”

Lý Trung Nguyên không nói gì, cúi đầu lẳng lặng cắt miếng thịt trong đĩa của mình.

Đặng Trường Lệ cũng lười khách sáo với anh.

Hôm nay cơ thể bà ta không được khỏe, nằm ngủ cả buổi chiều mà vẫn không đỡ hơn là bao, bèn bảo người hầu múc cho mình một bát canh nóng.          

Sau khi ăn hai miếng xương thịt trong canh, Đặng Trường Lệ bỗng cảm thấy trong miệng có một mùi vị vô cùng kỳ quái.

Bà ta đặt thìa xuống, vừa lấy tay che ngực vừa hỏi người hầu đứng phía sau: “Hôm nay hầm canh gì thế?”

“Canh chó Bắc Kinh.”

Lý Trung Nguyên lúc này mới ngẩng đầu lên. Tay anh vẫn đang cắt thịt, lưỡi dao sượt qua đĩa sứ phát ra những tiếng “xoẹt xoẹt” chói tai.

Anh u ám dán chặt tầm mắt vào Đặng Trường Lệ: “Thế nào, món đồ chơi do chính tay bà nuôi lớn… có ngon không?”

“Mày… ọe… ọe…”

Đặng Trường Lệ còn chưa nghe hết câu, thịt lẫn nước canh trong dạ dày đã cuộn trào lên thực quản, nôn thốc nôn tháo ra đầy đất.

Bà ta ra sức xua tay: “Mau lên! Lấy nước cho tôi súc miệng, mau lên!”

Lý Trung Nguyên hừ lạnh một tiếng, rút khăn ăn ra, chậm rãi lau từng ngón tay một cách đầy ghê tởm: “Tôi đã cất công đến bệnh viện đón nó về, đun nước sôi, lột da, róc xương, rồi lại ninh ở bếp sau suốt mấy tiếng đồng hồ. Chắc là thịt đã nhừ lắm rồi nhỉ.”

Cũng không biết kiểu xin lỗi này có làm vị mẹ kế cao quý của anh vừa lòng hay không, nhìn qua thì thấy bà ta có vẻ buồn nôn đến chết đi sống lại rồi.

Anh đứng dậy, ném con dao lên mặt bàn rồi bỏ đi.

Hai ngày sau, ả người hầu từng mắng anh là “đồ hoang dã” kia, sau khi ra ngoài mua đồ về, đã bị một chiếc xe máy đi ngược chiều đâm bay ngay tại góc phố, phải nằm trong phòng ICU hơn một tháng mới giữ được mạng sống. Đặng Trường Lệ đã gặng hỏi anh vài lần xem có phải do anh làm hay không, anh đều thản nhiên đáp: “Mưu sát là phải chịu trách nhiệm trước pháp luật đấy, lúc đó tôi đang ở trường học.”

Kể từ đó về sau, người trong nhà từ trên xuống dưới càng thêm phần sợ hãi anh, ai nấy nói năng đều vô cùng cẩn trọng.

Thư ký Phan thầm nghi ngờ trong lòng. Từ giữa năm ngoái, sau khi đợt thanh lọc nội bộ của tập đoàn kết thúc, có lẽ do áp lực đã giảm bớt nên Lý Trung Nguyên chưa từng phát bệnh lại một lần nào. Hôm nay không biết là bị cái gì kích động, mới sáng sớm ra mà đã chẳng giống ai rồi.

Anh ta nắm chặt điện thoại: “Tổng giám đốc, quần áo tôi mang tới rồi, anh thay ra đi, tôi ra ngoài cửa đợi.”

“Dự án cải tạo khu phố cổ phía Tây,” Lý Trung Nguyên day day lông mày, bộ dạng trông như thể đau đầu đến mức nứt ra, mắt cũng không mở nổi, “Ngày mai tìm một khoảng thời gian đưa ra thảo luận trong cuộc họp.”

Việc này rất đơn giản, tài liệu Phan Tuấn đều đã sắp xếp qua một lượt rồi.

Anh ta hỏi: “Có phải là muốn hợp tác với Bách Long không ạ?”

“Phải.” Lý Trung Nguyên nói, “Cậu thông báo cho người phụ trách của bên họ đi.”

Phan Tuấn thầm nghĩ, người phụ trách chẳng phải chính là Dương Hội Thường sao, sếp lại quên tên người ta rồi.

Anh ta gật đầu: “Vâng, tôi sẽ chuyển lời tới nơi.”

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading