[PND] 37

Chương 37 : 5214 chữ

​Mây mùa hạ tụ lại thưa thớt, cách một lớp rèm voan, lơ lửng trên ngọn cây hòe trong viện.

​Sau bữa trưa, Phó Uyển Thanh nằm nghỉ ngơi trên chiếc ghế mây kia. Cô nằm nghiêng, một tay gối sau đầu, tay kia đặt trên bụng. Mái tóc vốn dĩ được bới tùy ý, chỉ cần cọ vài cái vào gối là xõa tung ra, đen nhánh rủ xuống, áp vào bên cổ rồi trải dài trên mặt lụa.

​Cô nhắm mắt, nghe thấy tiếng đồng hồ quả lắc dưới lầu điểm giờ vang lên hai tiếng trầm ấm. Âm thanh lan tỏa trong khoảng sân yên tĩnh, chạm vào những chiếc lá non của cây thằn lằn, chạm vào thân cây hòe uốn cong, rồi tan biến vào màn hơi nước bập bềnh trên mặt hồ.

​Gió thổi qua mặt, hàng mi của Phó Uyển Thanh khẽ động đậy. Cô không biết mình đã trải qua bao nhiêu buổi chiều nửa tỉnh nửa mơ ở nơi này.

​Đôi khi Lý Trung Nguyên sợ cô bị đầy bụng khó tiêu, sẽ nằm xuống cùng cô nói chuyện một lát.

Phần lớn thời gian, nói được vài câu, ánh mắt anh nhìn cô lại ngày một nóng bỏng, chẳng mấy chốc sẽ cúi xuống hôn cô, khiến chiếc ghế mây khẽ đung đưa. Trong tiếng cọt kẹt ấy, anh rút cạn chút sức lực dư thừa cuối cùng của cô, khiến cô cuối cùng phải nằm bò trên người anh mà ngủ thiếp đi.

​Cô còn nhớ, Lý Trung Nguyên từng kể cho cô nghe một câu chuyện về ông nội của cô. Nói rằng sau khi thành lập đất nước, ông nội luôn đến chỗ thợ cắt tóc họ Đào ở trước đại viện Tổng cục Chính trị để hớt tóc.

​Phó Uyển Thanh lúc ấy lười biếng nằm trong lòng anh, sắp ngủ đến nơi rồi.

​Cô nghĩ ngợi một lát, khẽ nói: “Ông ấy muốn tiện đường thôi, tan làm là có thể ghé qua luôn.”

​”Đúng vậy,” Lý Trung Nguyên nói, “Có một lần cạo râu, ông nội em bỗng nhiên ho một tiếng, tay thợ nhỏ họ Đào run lên, lưỡi dao rạch một đường vào nhân trung của ông.”

​”Hả?” Phó Uyển Thanh mở mắt ra, “Có nghiêm trọng không anh?”

​”Nghiêm trọng chứ, phải bôi thuốc mất mấy ngày, dọa thợ Đào sợ muốn chết.” Lý Trung Nguyên cúi đầu nhìn cô.

​Phó Uyển Thanh bảo: “Sao tôi không biết nhỉ, tay của bác Đào chẳng phải rất vững sao, tôi toàn nghe mọi người khen bác ấy thôi.”

​Lý Trung Nguyên nựng mặt cô: “Khi đó vẫn là tiểu Đào, giờ đã là lão Đào rồi.”

​”Mà ông nội cũng sẽ không trách bác ấy đâu. Có một năm ở Vạn Hòa, nhân viên phục vụ không cẩn thận làm đổ nước ướt đẫm một bên vai ông, ông đều cười xòa, bảo đồng chí nhỏ lần sau chú ý là được.” Phó Uyển Thanh rướn người lên một chút, nép sát vào anh, “Mà mấy chuyện này anh nghe từ đâu thế?”

​Lý Trung Nguyên vỗ về cô: “Hôm qua anh đi cắt tóc, lão Đào kể cho anh nghe đấy. Được rồi, từ lúc em ăn trưa xong cũng lâu lắm rồi, ngủ được rồi đấy.”

​Phó Uyển Thanh bật cười: “Hóa ra là anh dỗ em nói chuyện.”

​”Em mà không muốn nói thì chúng ta làm chuyện khác.”

​”Không được, em buồn ngủ rồi.”

​Khi đó Phó Uyển Thanh gối đầu lên vai anh, trong lúc mơ màng sắp ngủ, bỗng nhiên nghĩ đến đoạn Bảo Ngọc vì không muốn Đại Ngọc đau lòng nên quấn lấy nàng bịa chuyện hương ngọc trong Hồng Lâu Mộng.

​Chương đó gọi là gì nhỉ, đúng rồi, Ý miên miên tĩnh nhật ngọc sinh hương (Tình nồng đượm, ngày dài yên ả, ngọc tỏa hương).

​Vào cái năm tình cảm của họ nồng đượm sâu sắc ấy, Phó Uyển Thanh đôi khi sẽ mở mắt ra trong tiếng thở dốc của anh, ánh mắt mơ màng nhìn lên những bóng hình quấn quýt, chồng chéo lên nhau trên tường. Lý Trung Nguyên trước nay luôn mạnh mẽ, mãnh liệt, động tác lớn đến mức như muốn làm bụi trên màn la rơi xuống.

​Cô đã không chỉ một lần thành kính lẫn hèn mọn cầu nguyện trong lòng với ông trời, cầu cho Lý Trung Nguyên có thể phát hiện ra bí mật của cô muộn hơn một chút.

​Cô còn quá trẻ, căn bản vẫn chưa biết phải làm sao để nói lời từ biệt với người mình yêu, phải làm sao để đối mặt với ánh mắt của anh sau khi anh đã biết hết thảy mọi chuyện.

​… Cho đến khi cô út xuất hiện.

​Hôm đó sau giờ học, Phó Uyển Thanh từ trường bước ra, tài xế không đến đón vì buổi tối cô muốn đọc sách, định bụng ra ngoài giải quyết nhanh bữa tối rồi quay lại thư viện.

​Cô ngồi bên cửa sổ, gọi món xong xuôi và đang đợi lên đồ, trong lúc lau đũa thì có một người phụ nữ ngồi xuống đối diện cô.

​Phó Tá Văn đặt chiếc túi sang một bên, gọi cô: “Uyển Thanh.”

“Cô út,” Phó Uyển Thanh vô thức nhìn quanh một lượt, “Sao cô lại đến đây?”

​Phó Tá Văn nói: “Cô cũng rời đi lâu rồi, về thăm xem sao.”

​Bất kể sau này có sa sút thế nào, xuất thân cao quý đã ngấm vào xương tủy, không cách nào gột rửa được.

​Bà ngồi trước mặt Phó Uyển Thanh, rực rỡ hút mắt, đẹp tựa một khối ngọc càng mài giũa càng trong suốt, khiến người ta không đoán nổi tuổi tác.

​Phó Tá Văn thời trẻ là mỹ nhân danh tiếng lẫy lừng khắp kinh thành, lại thêm gia thế hiển hách nên mắt nhìn rất cao, đối với đám công tử ca bên cạnh, xưa nay chẳng có một ai lọt được vào mắt bà.

​Nhưng bây giờ đã khác xưa. Vẻ đẹp ngày ấy mang tính công kích, ẩn chứa một sự sắc sảo đầy tự nhiên; còn giờ đây, sau khi trầm tích những chuyện đã qua của vài thập kỷ vào trong đôi mắt, ngược lại lại lắng đọng ra một phong thái rất riêng biệt.

​”Dạ,” Phó Uyển Thanh hỏi, “Cô ăn cơm chưa ạ?”

​Phó Tá Văn đáp: “Cô không ăn tối nhiều năm rồi. Cháu còn phải đọc sách, không ăn sẽ không tập trung được đâu, ăn đi.”

​”Vậy cháu đi lấy cho cô chai nước.”

​Có lẽ vì tật giật mình, Phó Uyển Thanh hơi sợ phải đối diện với ánh mắt của cô cô, cứ nhất quyết phải tìm việc gì đó cho tay chân bận rộn.

​Phó Tá Văn giữ cô lại: “Không cần bận rộn đâu, cháu cứ ăn phần của mình đi, cô chỉ đến nhìn cháu thôi.”

​”Cháu… ” Phó Uyển Thanh cúi đầu, “Cháu rất tốt.”

​”Nhìn ra được mà,” Phó Tá Văn mỉm cười nhìn cô, “So với hai năm trước, thần thái dáng vẻ quả thực khác một trời một vực. Thế nào, Lý Trung Nguyên rất chiều chuộng cháu đúng không?”

​Phó Uyển Thanh hoảng hốt vội vàng ngước mắt: “Không có ạ, cũng bình thường thôi cô. Tính tình anh ấy không tốt, chẳng ai khuyên nổi, lại ít khi về nhà, cháu cũng không mấy khi gặp được…”

​”Nhưng sao cô lại nghe nói, giờ trong mắt nó chỉ có một mình cháu? Cháu nói một câu còn có tác dụng hơn người khác nói cả trăm câu,” Phó Tá Văn ngắt lời cô, “Uyển Thanh, đến cả cô cô mà cháu cũng gạt à.”

​Đôi lông mày của Phó Uyển Thanh khẽ nhíu lại, bờ môi mấp máy như muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng chỉ mím chặt thành một đường chỉ mỏng.

​Phó Tá Văn đặt tay lên tay cô, siết chặt lại trong tích tắc, ánh mắt dần trở nên u ám: “Cháu điên rồi sao? Chẳng phải cô đã bảo cháu không được yêu nó rồi à? Cháu quên mất ông nội bà nội cháu chết như thế nào rồi sao?”

​”Cháu không yêu anh ấy, cháu không yêu.

Nhưng đó là chuyện của ba anh ấy, đâu phải do Lý Trung Nguyên làm,” Phó Uyển Thanh cố giãy giụa, “Cô út, cô nắm đau cháu quá.”

​Phó Tá Văn nghe thấy giọng điệu này liền bật cười thành tiếng: “Cháu xem đi, cô cứ nghĩ cháu ở Lâm Thành mấy năm trời, ngày nào cũng lam lũ nhem nhuốc thì đã quên mất cách làm nũng rồi, thế mà ai lại nuôi chiều cái tính tiểu thư này của cháu trở lại thế? Là Lý Trung Nguyên sao?”

​”Cô út, cháu không làm được,” Phó Uyển Thanh rụt vai lại, hơi nghiêng người đi, “Những việc cô bảo cháu làm, một việc cháu cũng không làm nổi nữa rồi. Cháu không thể… không thể hại một người vô tội.”

​”Là không thể hại người cháu yêu thì có?” Phó Tá Văn lạnh lùng thốt lên, “Hèn gì nhà họ Lý đang lúc như mặt trời ban trưa, người ta vốn chẳng màng tới nhiều quy củ khuôn phép, lằn ranh đỏ hay nguyên tắc như vậy, trong mắt họ thì mấy thứ đó đáng giá mấy đồng! Chẳng giống người do nhà chúng ta nuôi dạy chút nào, chưa làm được gì đã tự mình sám hối, tự mình suy ngẫm trước, mở miệng ra là nhân nghĩa đạo đức.”

​Phó Tá Văn mắng xong, dừng lại một chút: “Được, vậy cô hỏi cháu, ông nội bà nội cháu đã làm sai điều gì mà phải nhận kết cục không được chết tử tế?”

​”Nhưng những chuyện này đều không liên quan đến Lý Trung Nguyên.” Phó Uyển Thanh nhíu mày, “Anh ấy là người thâm trầm lại đa nghi, cô có biết tại sao cháu tiếp cận anh ấy lại dễ dàng hơn những người khác không?”

​Phó Tá Văn không hài lòng nhìn cô: “Còn vì lý do gì nữa, vì cháu là cháu gái của cô, là do một tay cô nuôi dưỡng, cháu đẹp hơn người khác, cao sang thanh nhã hơn người khác, lại khéo ăn khéo nói, chuyện này còn phải hỏi sao!”

​”Đều không phải ạ. Lý Trung Nguyên hiện giờ ở vị trí nào chứ, những cô gái xinh đẹp anh ấy từng thấy còn ít sao?”

​Phó Uyển Thanh cố công phân trần với cô mình: “Là vì anh ấy không giống với ba mình. Anh ấy luôn ôm lòng tự hổ thẹn sâu sắc đối với những việc làm của nhà họ Lý, cho nên mới chịu nhìn cháu thêm vài phần. Thật ra, nếu nói về tầm ảnh hưởng, anh ấy chịu ảnh hưởng từ người chú của mình nhiều hơn. Tuy tính cách có phần cứng nhắc, lạnh lùng, nhưng tâm địa anh ấy không xấu, thậm chí còn chân thành, nhiệt huyết hơn cả người bình thường, thực sự là như vậy đấy cô.”

​Phó Tá Văn mỉa mai hỏi vặn lại: “Lý Phú Cường mà lại là loại người tốt lành gì sao? Năm đó ông ta…”

​Thôi bỏ đi, bà nhìn ra được rồi, con bé Uyển Thanh này đã chẳng thể trông cậy vào được nữa.

​Phụ nữ một khi đã động lòng thì sự khôn ngoan và lý trí giống như sợi tóc rơi vào đống lửa, chỉ một cuốn là tan thành mây khói.

​Bản thân bà cũng từng trải qua giai đoạn này, những cô gái khi yêu đều có một hệ thống logic của riêng mình: vạn sự lấy tình yêu làm trọng, vạn sự lấy lợi ích của người yêu làm tiên quyết.

​Phó Uyển Thanh vẫn đang đợi bà nói tiếp: “Năm đó làm sao ạ, cô út?”

​”Không có gì.” Ánh mắt của Phó Tá Văn sắc như dao cạo, từng câu từng chữ như muốn đâm thấu xương tủy, như thể đang cảnh cáo cô: “Uyển Thanh, cô thấy cháu quá tham lam rồi. Cháu đã quên những lời cô từng nói với cháu rồi sao? Người tham lam sẽ phải ngã đau, cháu tham lam bao nhiêu thì sẽ phải ngã một cú đau đớn bấy nhiêu.”

​Phải, cô quá tham lam rồi.

​Tham lam đến mức đã mơ hồ quên mất mình là ai, cũng quên mất năm đó mình đã đến bên cạnh Lý Trung Nguyên bằng cách nào. Cô chỉ một mực chìm đắm trong những tháng ngày quấn quýt nồng nàn bên anh, ngỡ rằng chỉ cần cô không nhắc, anh không khơi, thì họ có thể cứ thế mà đi tiếp bên nhau mãi mãi.

​Nhưng họ vốn chẳng thể bước tiếp cùng nhau, họ đâu phải người chung một đường.

​Thế nhưng cô thì có tội tình gì chứ? Cô chỉ là đã quá mệt mỏi với chuỗi ngày phiêu bạt không chút điểm dừng.

​Ở bên Lý Trung Nguyên, cô không cần phải gồng mình sống trong bất kỳ chiếc mặt nạ hay vai diễn nào do người khác áp đặt. Đối với những nét tính cách chân thật thỉnh thoảng lộ ra của cô, như sự nhút nhát, nghĩ ngợi xa xôi, hay cả những lúc tự hoài nghi chính mình, anh chưa từng biểu lộ lấy một mảy may chán ghét.

​Phó Uyển Thanh cảm thấy may mắn vì sau tất cả những màn kịch giả dối ấy, cô rốt cuộc đã tìm thấy một kẽ hở để được sống là chính mình. Dẫu cho sâu trong lòng cô hiểu rất rõ, kẽ hở này rất có thể chính là con đường dẫn cô đến bờ vực hủy diệt.

​Nhìn thấy Phó Uyển Thanh cúi gằm mặt, chán nản đến mức không nói nên lời, Phó Tá Văn cũng thay đổi sắc mặt, dịu giọng lại: “Thôi được rồi, cô không nên vừa đến đã nói những lời này.”

​”Không đâu cô,” Phó Uyển Thanh có chút nghi hoặc nhìn bà, lồng ngực vẫn chẳng thể nhẹ nhõm nổi, “Cô út, cháu biết mình sai rồi, cháu đã không nghe lời cô, cô đừng buồn nhé.”

​Phó Tá Văn hừ lạnh một tiếng: “Cháu chẳng có lỗi gì cả. Lý Trung Nguyên bày ra cái thế trận lớn lao như vậy để yêu cháu, trên đời này có cô gái nhỏ nào mà kháng cự cho được? Cháu chỉ là trải qua nhiều chuyện từ nhỏ hơn người khác một chút thôi, chứ đâu phải đã thanh tâm quả dục đến mức đắc đạo thành tiên.”

​”Cô đừng nói thế, cô càng nói lòng cháu lại càng thêm khó chịu.” Phó Uyển Thanh khẽ cắn môi dưới.

​Phó Tá Văn thở dài: “Được rồi, cô cũng không thể ép cháu đi hại người ta. Đến cả nữ chính cũng phản bội, đình công rồi, thì kế hoạch của cô cũng xem như đổ sông đổ bể hết, còn gì để nói nữa đâu.”

​Phó Uyển Thanh không nhìn ra được chút biểu cảm bất thường nào trên gương mặt bà.

​Lúc này cô mới hơi yên lòng một chút, liền nói với bà: “Cô út đang ở đâu ạ? Ngày mai cháu qua thăm cô được không?”

​”Khỏi cần đi, cô còn phải gặp vài người bạn cũ nữa,” Phó Tá Văn nhìn cô, “Cháu… tự mình cẩn thận một chút. Đợi trước khi cô đi, cháu lái xe đưa cô lên Hương Sơn một chuyến nhé, chỉ hai cô cháu mình thôi, cô muốn nói vài lời với bà nội cháu.”

​”Dạ được.” Phó Uyển Thanh gật đầu.

​Sau khi cô út rời đi, Phó Uyển Thanh đọc sách mà tâm trí cứ để tận đâu đâu.

​Cô lật từng trang sách một cách vô hồn, quét mắt qua hai dòng liền cảm thấy câu trước chẳng ăn nhập gì với câu sau, hoài nghi không biết trang trước mình đã đọc chưa, thế là lại lật ngược trở về.

​Hành động ấy cứ lặp đi lặp lại nhiều lần, cho đến khi cô ngẩng đầu lên, vô tình nhìn thấy bên ngoài cửa sổ có một chiếc lá rụng xuống từ cây tần bì trắng.

​Phó Uyển Thanh cứ thế dõi mắt tiễn đưa nó, từ trên cành cây rơi rụng xuống mặt đất.

​Tối hôm đó sau khi về nhà, cô tắm rửa xong, mặc một chiếc váy ngủ, mái tóc xõa tung ra. Cô cũng chẳng biết mình muốn làm gì, cứ bật đèn ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, mở cuốn sách ra đặt trên đầu gối.

​Điện thoại của cô đặt trên bàn trà chợt lóe sáng, cô liếc mắt nhìn một cái, không buồn mở ra, để mặc nó tự tối dần đi.

​Vẻ mặt thất vọng của cô út, cùng sự lạnh lòng ẩn hiện trong những lời nói nghẹn ngào của bà, cứ liên tục hiện ra mồn một trong tâm trí cô, giống như một nhúm bông thấm đẫm nước nghẹn ứ nơi cổ họng, đè nặng khiến hơi thở của cô ngày một dồn dập, nặng nề.

​”Cứ ngồi đọc sách như vậy à,” Lý Trung Nguyên không biết đã về từ lúc nào, anh đứng ở cửa, “Em không sợ hỏng mất đôi mắt kia của mình sao?”

​Tay anh chạm vào công tắc bên tường, tiếng “tạch” vang lên, toàn bộ đèn trong phòng được bật sáng trưng.

​Phó Uyển Thanh ngẩng đầu lên: “Lý Trung Nguyên, anh về rồi à.”

​Giọng nói của cô phẳng lặng không một chút trầm bổng, tựa như một mặt hồ lặng ngắt.

​Lý Trung Nguyên nghe vậy, đôi lông mày khẽ nhíu lại một chút.

​Anh cởi áo khoác ngoài, tùy ý vắt lên tủ, rồi bước tới, ngồi xuống chiếc bàn trà đối diện cô, cúi đầu nhìn cô chăm chú.

​”Sao thế này?” Anh đưa tay ra, vén một lọn tóc rủ bên má cô ra sau vành tai, mu bàn tay khẽ lướt nhẹ qua gương mặt cô.

​”Hơi lạnh đấy, giống như vừa hứng gió lâu lắm rồi. Thế này là đã ngồi thẫn thờ không chỉ một chốc một lát đâu nhỉ, tâm sự nặng nề đến thế sao.”

​Phó Uyển Thanh lắc đầu: “Không có gì ạ, tại sách đọc không hiểu nên thấy khó chịu, tự dưng thấy đầu óc mình ngốc nghếch quá.”

​”Em thôi ngay đi,” Lý Trung Nguyên dùng chất giọng Bắc Kinh ráo hoảnh để trêu cô, “Đừng để ngày mai lại đột nhiên xuất khẩu thành thơ, rồi tự khen mình là thiên hạ đệ nhất tài nữ đấy nhé.”

​”Là thật mà, đọc cả buổi tối chẳng hiểu gì hết.” Phó Uyển Thanh suýt chút nữa thì bật cười.

​Lý Trung Nguyên giật lấy cuốn sách trên tay cô, ném sang một bên: “Đã đọc không hiểu thì đừng đọc nữa.”

​Phó Uyển Thanh nhìn anh, giống như đang nhìn vào tình yêu ngắn ngủi và sắp sửa lụi tàn của chính mình.

​Một cơn đau nhói thốt nhiên dâng lên trong lòng, bờ môi cô mấp máy, cũng không biết bản thân muốn nói điều gì, chỉ cảm thấy nhúm bông ướt át kia càng lúc càng trĩu nặng, nặng đến mức khiến khóe mắt cô nóng hổi, cay xè.

​Cô bỗng nhiên dạng hai chân, bước từ trên sofa xuống, hai tay ôm lấy cổ anh. Vào khoảnh khắc lao vào lòng anh, cô siết chặt lấy anh. Giọng nói kìm nén đã lâu có chút khàn đặc: “Ôm em, Lý Trung Nguyên, hôm qua tại sao anh không về?”

​Lý Trung Nguyên chưa kịp phản ứng, nhưng giây tiếp theo, một tay anh đã vòng qua lưng cô, tay kia nâng chân cô lên, đỡ lấy sau gáy cô, kéo trọn cả người cô vào lòng mình.

​Hóa ra là đang giận dỗi chuyện này.

Lý Trung Nguyên cúi xuống cười khẽ bên tai cô:

“Bây giờ ngay cả chiêu trò chất vấn anh cũng ngày càng nhiều lên rồi, lại còn phải giả vờ ấm ức trước một lúc nữa chứ.”

​”Uhm,” trán của Phó Uyển Thanh tựa vào bên cổ anh, hơi thở đau đớn như bị gián đoạn một nhịp, rồi mới chầm chậm thở ra, “Thế anh có khai không?”

Cô ngửi mùi hương trên người anh, cái mùi quen thuộc, ấm áp, đã ngửi bao nhiêu lần rồi mà đây là lần đầu tiên thấy sống mũi cay cay.

​Cằm của Lý Trung Nguyên cọ cọ trên đỉnh đầu cô: “Hôm qua anh về rồi, trên người sặc mùi rượu, tắm mấy bận cũng không hết mùi, nên mới ngủ ở bên ngoài, sợ làm phiền đến em.”

​”Ồ.” Phó Uyển Thanh túm chặt lấy chéo áo của anh, túm rất chặt.

Như thể sợ anh đột nhiên biến mất, như thể sợ khoảnh khắc này giây tiếp theo sẽ hóa thành hư vô, cô bắt buộc phải nắm giữ lấy một cái gì đó.

​Cô ngẩng đầu nhìn anh, ngón tay quệt qua cằm anh. Da của Lý Trung Nguyên rất sạch sẽ, nhưng vì nội tiết tố nam bài tiết mạnh mẽ, râu cạo sạch hồi sáng sớm, đến tối đã lại lún phún mọc ra những chân râu nhỏ dày đặc.

​Bị cô nhìn chằm chằm bằng ánh mắt mềm yếu lại đầy ỷ lại như thế, Lý Trung Nguyên dẫu có kiềm chế đến mấy cũng không thể làm ra mấy động tác hời hợt được nữa, trong người anh trỗi dậy một khát vọng gần như bạo liệt, muốn hôn xuống.

​Anh ra sức nuốt nước bọt một cái: “Xuống trước đã, vừa nãy lão Tạ đứng bên cạnh anh hút điếu thuốc, vẫn còn chút mùi.”

“Không có,” Phó Uyển Thanh nghiêng người hôn lên môi anh, “Em thấy rất thơm, thoang thoảng thôi.”

​Cả người cô mềm nhũn đến mức không tưởng nổi, Lý Trung Nguyên bế cô, giống như ôm một khối thạch màu hồng phấn mềm mại, nhũn nhặn trong lòng, mềm đến mức không biết đặt tay vào đâu. Anh bế cô trở lại phòng ngủ, hôn cô một cách mất kiềm chế, cơ thể hai người chồng lên nhau, và trái tim cũng hòa làm một.

​Đêm đó cô chủ động và ngoan ngoãn lạ thường. Trong phòng ngủ không bật đèn, giữa màn đêm, Lý Trung Nguyên chỉ chạm thấy mái tóc dài mềm mại, bờ vai mịn màng, đôi môi êm ái của cô. Tất cả các giác quan đối với anh mà nói, chỉ còn lại hai chữ: ngập tràn sự mềm mại, ngập tràn sự mịn màng, giống như một chiếc màng nhện siết chặt lấy anh, trói buộc lấy anh.

​Phó Uyển Thanh quấn quýt lấy anh kín kẽ không một kẽ hở. Anh ôm cô, bờ môi dán lên bên má nóng bừng của cô, trầm giọng hỏi cô có chỗ nào không thoải mái không, rồi sau đó xoa lưng cô, không ngừng hôn lên cô, nhịp thở dồn dập, đại não hưng phấn đến mức ngay cả tên cô cũng không nhớ nổi, chỉ biết gọi “bảo bối”, “cục cưng” liên tục.

​Cho đến cuối cùng, Phó Uyển Thanh dần nín khóc, quay đầu lại, tìm kiếm bờ môi của Lý Trung Nguyên trong mớ tóc rối của mình. Cô mềm mại ngậm lấy, nói: “Sau này anh có thể đừng ghét bỏ em được không?”

​Lý Trung Nguyên chỉ thở dốc, ôm chặt lấy cô.

Không biết anh có nghe thấy hay không, có lẽ tiếng nức nở của cô đã át đi giọng nói ban đầu, cũng có lẽ vì khóc quá lâu nên âm điệu của cô đã trở nên mơ hồ.

​Điều cô muốn nói vẫn còn rất nhiều.

Phó Uyển Thanh không biết đây có tính là yêu hay không, nhưng những lúc rảnh rỗi, cô thực sự từng tưởng tượng về cuộc sống sau khi kết hôn của họ, ngay cả màu sắc rèm cửa của ngôi nhà mới, trên ban công nên trồng chậu cây gì, đều đã diễn tập qua một lượt trong đầu.

​Vô ích thôi.

Dẫu cho có nghe thấy đi chăng nữa, thì sẽ có một ngày, anh cũng sẽ phủ nhận sạch trơn về cô. Ấn tượng của anh về cô, tình yêu nồng nhiệt trong quá khứ, đều sẽ sụp đổ vào khoảnh khắc đó.

​Cô sẽ bị dán cái nhãn kẻ lừa đảo, anh sẽ bài xích cô, chán ghét cô, giải mã mọi ngôn hành cử chỉ của cô theo hướng tiêu cực, cho dù cô có nói một vạn câu nói thật lòng đi chăng nữa, thì cũng sẽ bị cho là: xem kìa, lần này ngụy trang tốt thật đấy.

​Căn phòng tối đen hoàn toàn.

Xung quanh thật ồn ã, tiếng ve trên cây bắt đầu kêu vang, ngôi nhà này, cây hòe lay động trước mắt, đều đi cùng cô, từ một giấc mơ ôm đầy tiếc nuối nhưng dây dưa nồng đượm, chầm chậm tỉnh giấc.

​Phó Uyển Thanh ngồi dậy, mới phát hiện ra sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi, lành lạnh.

​Cô còn chưa hoàn hồn, chiếc điện thoại trên bàn trà bên cạnh đã vang lên.

Phó Uyển Thanh thở dốc, cầm lên xem, là số máy bàn từ New York, số ở phòng khách nhà họ Đường.

​Cô bắt máy: “Alo?”

“Mợ.” Bội Đế vừa mở miệng đã khóc nấc lên, “Mợ ơi, tại sao mợ không về nhà nữa?”

​”Mợ…” Phó Uyển Thanh cũng không biết phải giải thích thế nào, “Mợ và cậu của con đã chia tay rồi, Bội Đế. Mợ xin lỗi vì đã không báo trước với con.”

​”Tại sao hai người lại chia tay ạ?” Bội Đế vừa hỏi vừa nấc nghẹn, “Cậu mợ chia tay rồi thì mợ không đến thăm con nữa sao? Còn có bà ngoại nữa, ngày nào bà cũng tức giận, mắng mỏ cậu, mắng dữ lắm, nghe khó chịu lắm ạ.”

​”Thật sao? Vậy cậu con vẫn ổn chứ?” Phó Uyển Thanh hỏi.

​Bội Ti bảo: “Cậu không ổn chút nào, ngày nào cậu cũng ở nhà. Ông ngoại không cho cậu đến công ty nữa, cũng không cho cậu đi gặp… dì gì đó, con không biết tên.”

​Phó Uyển Thanh khẽ thở dài một tiếng: “Con đừng lo lắng chuyện của người lớn, cứ chăm chỉ đi học, ăn uống đầy đủ. Người lớn có nhiều cách hơn con, họ sẽ tự giải quyết được vấn đề thôi, được không?”

​”Dạ được, vậy khi nào mợ mới quay lại?” Bội Ti vẫn gặng hỏi không buông.

​Phó Uyển Thanh vừa định nói “Mợ không biết”, thì điện thoại đã bị ai đó giật mất. Là tiếng của Dương Hội Thường: “Uyển Thanh, anh không cố ý làm phiền em đâu, tại Bội Đế nhớ em quá. Anh đã cố không cho nó gọi cho em rồi, nhưng sáng sớm ra nó đã lén chạy xuống đây.”

​”Không sao đâu, anh Dương,” Phó Uyển Thanh cũng thay đổi cách xưng hô, “Hợp tác kết thúc rồi, anh cũng đang tự lo liệu không xong còn gì.”

​Dương Hội Thường tự giễu bật cười một tiếng: “Không sao, trong mắt ba mẹ anh, anh chỉ là một thứ bù nhìn phải bảo sao nghe nấy, không được có chút quyết đoán nào, cũng không được trái ý họ. Trừ khi anh thực sự buông bỏ tất cả, sạch sành sanh bước ra khỏi cánh cửa nhà họ Dương.”

​”Thực ra, bước ra ngoài cũng không đáng sợ đến thế đâu, anh đừng tự hù dọa mình trước,” Phó Uyển Thanh khuyên anh ta, “Mạng lưới quan hệ của anh rộng như vậy, học vấn lại cao, nếu anh sẵn lòng vì cô Đới mà thử một phen…”

​”Thôi bỏ đi, anh thử rồi, tự khiến mình rơi vào một mớ hỗn độn, chẳng có ích gì cả.” Dương Hội Thường ngắt lời cô, khẽ cười khổ, “Uyển Thanh, xin lỗi em. Anh biết rõ mối quan hệ giữa Lý Trung Nguyên và em từ sớm, vậy mà vẫn lợi dụng em. Bây giờ dự án đã giành được rồi, nhưng em biết không? Ban quản trị vẫn không có chỗ cho anh đứng, phía Đông Kiến còn lấy lý do năng lực của anh quá kém để trực tiếp yêu cầu thay đổi người phụ trách.”

​Anh ta dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Anh đáng lẽ phải nghĩ ra từ sớm mới phải, Lý Trung Nguyên sẽ không đời nào chịu bỏ qua, anh ta là kẻ có thù tất báo, cứ nhắm vào việc anh dám tính kế anh ta mà làm. Ba anh chỉ thẳng vào mũi anh mà chửi, mắng anh không bằng một góc của anh họ, căn bản không thích hợp để kế thừa gia nghiệp. Bận rộn một hồi, cuối cùng lại làm váy cưới cho người khác.”

​Vậy là anh ta bây giờ trắng tay, tiền tài lẫn người đều mất sạch.

Phó Uyển Thanh “ồ” lên một tiếng, thực sự không biết phải nói gì.

Bảo anh ta đáng đời thì cô không đành lòng nói ra, dù sao Dương Hội Thường cũng từng giúp đỡ cô, nhưng lời an ủi thì cô lại chẳng thể thốt thành lời.

​”Em chưa về New York đúng không?” Dương Hội Thường lại hỏi, “Anh có đến cửa hàng thời trang tuyển chọn của em rồi, chỉ có cô Tổ ở đó bận rộn thôi.”

Phó Uyển Thanh đáp: “Chưa, em vẫn ở trong nước, có chút việc…”

​Cô vừa nói vừa quay đầu lại, liền bị người đàn ông đang đứng bên cửa làm cho giật bắn mình.

Phó Uyển Thanh thậm chí còn không kịp đợi đầu dây bên kia phản ứng, trực tiếp dập máy: “Em cúp máy đây, tạm biệt.”

​Lý Trung Nguyên đứng sừng sững trong ánh hoàng hôn đang dần buông xuống.

Bộ vest trên người anh vẫn là bộ từ lúc bước ra khỏi cửa sáng nay, không một nếp nhăn, phẳng phiu đến hoàn hảo.

Anh nhìn cô, thản nhiên mở lời: “Điện thoại cho ai thế?”

​Phó Uyển Thanh siết chặt chiếc điện thoại trong tay, nhìn nếp ly trên quần tây của anh lúc tỏ lúc mờ trong thứ ánh sáng sắp sửa tắt lịm.

Trái tim cô thắt lại một nhịp: “Bội Đế, lúc tôi đi con bé vẫn đang đi học, trẻ con hay lo nghĩ mà.”

​”Ồ, trẻ con cơ à.” Anh sải bước đi vào, khẽ rũ tầm mắt xuống, “Em sợ anh nghe thấy em nói chuyện với trẻ con, nên vừa thấy anh một cái là vội vàng cúp máy ngay?”

​”Vì anh làm tôi giật mình mà.” Phó Uyển Thanh phân trần.

Lý Trung Nguyên bước đến trước mặt cô, giọng điệu vô cùng phẳng lặng: “Anh hỏi lại một lần nữa, vừa rồi em nói chuyện với ai?”

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading