Chương 47 : 6314 chữ ᕦ( ͡° ͜ʖ ͡°)ᕤ
Mùa đông ở Paris, phải hơn chín giờ trời mới thực sự sáng rõ.
Khi Phó Uyển Thanh thức dậy, người bên cạnh vẫn còn đang ngủ.
Rèm cửa của Hôtel Ritz Paris rất dày, ánh sáng trong phòng tối om, phảng phất một mùi tanh nhẹ, đùng đục của không khí khép kín.
Cô đi đến bên cửa sổ, vén nhẹ một góc rèm. Bên ngoài là một ngày âm u, những tòa nhà cổ kính mang màu xám xịt bụi bặm, chim bồ câu đậu đầy trên quảng trường, thi thoảng có người dắt chó đi qua.
Hệ thống sưởi trong phòng bật rất mạnh. Cô xỏ dép, đi vào phòng tắm mở vòi nước để đánh răng rửa mặt.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Phó Uyển Thanh quay lại tìm quần áo.
Chiếc áo khoác dáng dài màu lạc đà ngày hôm qua đã được anh mang về, đang vắt trên lưng ghế.
Cô mặc áo vào, lúc thắt đai lưng thì nhìn thấy xấp giấy ghi chú trên bàn làm việc, liền bứt một tờ rồi viết: “Em đi ký hợp đồng thuê nhà một lát, buổi trưa sẽ về. Bữa sáng anh tự gọi room service nhé.”
Phó Uyển Thanh đặt tờ giấy ở đầu giường, dùng chiếc đồng hồ Vacheron Constantin (*) của anh đè lên.
(*) Đây là một trong những hãng đồng hồ lâu đời nhất thế giới (thành lập năm 1755). Giá tùy loại > 1 tỷ đồng
Lúc này, Lý Trung Nguyên lật người một cái nhưng vẫn chưa tỉnh.
Cô ngồi thụp xuống bên giường, cúi đầu xuống, khẽ chạm nhẹ vào môi anh.
Phó Uyển Thanh bước ra khỏi phòng. Hành lang rất yên tĩnh, bước chân giẫm lên thảm mềm mại, không hề phát ra tiếng động.
Thang máy đi xuống đại sảnh, có vài người trẻ tuổi mặc vest đi giày da lướt qua bên cạnh cô, nghe nội dung trò chuyện có vẻ như là đang chuẩn bị đi họp.
Cô nhìn quanh một vòng, thấy Tổ Giai và Phan Tuấn đang ngồi uống cà phê.
Phó Uyển Thanh bước về phía họ, ngồi xuống và nói: “Ngại quá, hai người đợi tôi à?”
“Đúng vậy đó, tôi đang tính gọi điện cho cô đây.” Tổ Giai kéo cô lại, ngắm nghía từ đầu đến chân rồi hạ thấp giọng hỏi: “Anh chàng người yêu cũ của cô tối qua đến à? Cô không sao chứ?”
Phó Uyển Thanh không tự nhiên mà đưa tay sờ sờ cổ.
Cô cảm thấy đứng quá gần và né tránh thư ký Phan như vậy không được tốt lắm, bèn mỉm cười: “Không có gì, chỉ là ngủ hơi muộn một chút thôi. Bây giờ chúng ta đi qua đó luôn chứ?”
Phan Tuấn lên tiếng: “Được chứ, bên pháp vụ đã xem xong hợp đồng rồi, tôi lái xe đưa hai người đi.”
“Pháp vụ của ai cơ?” Phó Uyển Thanh hỏi.
Anh ta đáp: “Của tập đoàn chúng tôi.”
Phó Uyển Thanh ngẫm nghĩ kỹ lại, ngay cả việc cô ăn tối ở đâu anh cũng biết, thì chuyện thuê mặt bằng chắc chắn cũng chẳng giấu nổi. Biết đâu chừng, anh đã âm thầm đến tham quan căn nhà ở trang trại rượu vang từ trước khi cô kịp nhận ra rồi cũng nên.
Cô khẽ nhíu mày. Cách yêu của Lý Trung Nguyên chính là đặt cô trong một phạm vi mà anh có thể kiểm soát được bằng mắt, thông qua việc giám sát liên tục để xác định hành tung của cô, đảm bảo cô luôn nằm trong tầm nhìn của mình. Trải nghiệm trong quá khứ khiến anh không tin tưởng vào sự bền vững của bất kỳ mối quan hệ nào, mà chỉ tin vào cảm giác kiểm soát do quyền lực mang lại.
Họ bước ra ngoài. Bên ngoài trời rất lạnh, bầu trời một màu xám trắng, mây chì sà thấp, trông như sắp mưa.
Khi ngồi lên xe, Phó Uyển Thanh siết chặt chiếc điện thoại trong tay.
Cô nghĩ, chuyện này không thể vội vàng được. Cảm giác bất an và ham muốn chiếm hữu ăn sâu vào xương tủy của Lý Trung Nguyên không phải là chuyện ngày một ngày hai mà thành, thế nên cũng chẳng thể nào thay đổi một sớm một chiều được.
Bên pháp vụ đã đàm phán gần xong xuôi. Chờ khi bọn họ đến nơi, chỉ nói qua lại vài câu là đã nhanh chóng ký xong hợp đồng.
Tổ Giai ôm mấy tờ giấy đó, đi vòng quanh trong cửa hàng vài vòng: “Tớ chỉ muốn bắt tay vào thi công ngay bây giờ thôi.”
Phó Uyển Thanh cười nói: “Thế thì vẫn nên quay về dọn dẹp đồ đạc trước đi đã. Nhà cửa của cậu còn chưa tìm được chỗ ưng ý nữa kìa, đừng có vội vàng quá. Đợi đến khi lớp học ngôn ngữ của cậu khai giảng, lại vừa phải lo việc kinh doanh, cậu sẽ bận tối tăm mặt mũi cho xem.”
“Đúng vậy thật.” Tổ Giai lại bắt đầu phiền muộn, “Nhưng chỗ của cậu xa quá, tớ vẫn phải tìm nhà ở Paris thôi.”
Bà chủ nhà là một người rất biết cách làm ăn, sau khi hỏi vài câu và hiểu được nhu cầu thuê nhà của Tổ Giai, liền nói: “Căn hộ ở khu đó tôi cũng có, hai cô có muốn đi xem thử không? Cách đây không xa đâu.”
“Để tôi đi cho!” Tổ Giai tự nguyện xung phong, “Uyển Thanh có chỗ ở là được rồi. Yêu cầu của tôi khá cao, hơn nữa qua một thời gian ngắn nữa là cô ấy đi Anh rồi, không đến đây thường xuyên đâu, tôi mới là người ở lâu dài.”
Phó Uyển Thanh kéo cô ấy lại: “Cậu ôm đồm hết việc vào người làm gì thế, tớ có thể đi cùng cậu để xem mà, cậu có biết tiếng Pháp đâu.”
“Pháp vụ, anh Hà ấy, anh ấy sẽ đi cùng tớ là được rồi.” Tổ Giai chỉ chỉ về phía người đàn ông kia, rồi lại ghé sát tai cô nói nhỏ: “Không phải đâu, cái anh chàng họ Lý kia của cậu lại tới rồi kìa.”
Phó Uyển Thanh còn chưa kịp nhìn thấy, cô ngẩng đầu lên, đảo mắt nhìn qua hai bên đường, quả nhiên thấy có một chiếc Bentley đang đỗ ở đó.
Tổ Giai nói: “Anh ta trông dữ dằn lắm, hoàn toàn không thể giao tiếp nổi. Tối qua cậu uống say khướt, anh ta cứ thế xông thẳng vào phòng, tớ hỏi anh ta là ai.”
“Anh ấy chắc chắn là không trả lời rồi.” Phó Uyển Thanh có thể hình dung ra được, “Chưa biết chừng anh ấy còn nghĩ cậu đương nhiên phải biết ấy chứ.” Cô hỏi vặn lại một câu.
“Đúng thế đấy!” Tổ Giai thốt lên đầy bức xúc, “Tớ mới chỉ nghe cậu kể qua và nhìn qua ảnh một lần thôi, trong tình huống đột ngột như thế làm sao mà nhận ra ngay được, mãi sau tớ mới định thần lại đấy. Thôi được rồi, cậu mau đi đi, tớ chỉ sợ anh ta ghét tớ cản đường cản lối, đắc tội không nổi đâu.”
“Thật ra anh ấy không…”
Phó Uyển Thanh muốn giải thích nhưng lại chẳng biết phải mở lời từ đâu, cô cũng không thể thẳng thắn thừa nhận rằng gia giáo nhà anh không tốt, và khả năng diễn đạt ngôn từ cũng có vấn đề lớn.
Thôi bỏ đi, danh tiếng của ai đó có lẽ cả đời này đành phải chịu như vậy rồi.
Cô gật đầu: “Được rồi, vậy cứ để luật sư Hà đi cùng cậu, cậu thấy hài lòng là được.”
Tổ Giai “ừm” một tiếng: “Đi mau, đi mau đi.”
Sau khi dặn dò luật sư vài câu và nói lời cảm ơn vì sự vất vả của anh ta, Phó Uyển Thanh mới bước ra khỏi cửa hàng, đi về phía chiếc xe màu đen kia.
Phan Tuấn mở cửa xe để cô bước vào.
“Bây giờ đưa anh ra sân bay à?” Câu đầu tiên Phó Uyển Thanh hỏi khi vừa lên xe.
Lý Trung Nguyên ngồi ở phía bên kia, tay đặt trên đùi.
Anh cất tiếng dặn dò tài xế: “Đến trang trại rượu vang.”
Nói xong, anh lại nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái: “Em mong anh đi đến thế cơ à?”
“Không có, anh đến đây cũng được mấy ngày rồi mà.” Phó Uyển Thanh dịch lại gần anh hơn một chút, “Làm gì có nhiều thời gian rảnh rỗi như vậy, em sợ anh làm trễ nải công việc thôi.”
Lý Trung Nguyên kéo tay cô lại, nhìn cô chăm chú: “Sao em biết?”
“Chiếc xe này này.” Phó Uyển Thanh chỉ chỉ, “Nó từng đỗ ở trang trại rượu rồi. Hôm đó em không cảnh giác, giờ nghĩ lại mới nhớ ra.”
“Nếu lúc đó cảnh giác thì sao?” Lý Trung Nguyên hỏi, “Có phải sẽ bỏ trốn ngay trong đêm không?”
“Cũng không đến mức đó.” Phó Uyển Thanh nghiêng người tựa vào anh, nhỏ giọng nói, “Tổng giám đốc Lý đã tự mình tìm đến tận cửa, lại còn dám ngang nhiên bật đèn xe sáng trưng như thế, chứng tỏ em đã không còn đường lui rồi. Huống hồ giao thông ở Pháp… thật sự là không dám khen ngợi nổi.”
Nghe xong, Lý Trung Nguyên khẽ cười một tiếng: “Tập đoàn không có việc gì lớn, trước khi đến đây anh đã tăng ca xử lý ổn thỏa cả rồi.”
Phó Uyển Thanh gật đầu: “Phan Tuấn nói anh mấy năm nay chưa từng được nghỉ phép, anh nên nghỉ ngơi cho tốt vào.”
“Em còn đi thăm dò chuyện này với cậu ta nữa cơ à?” Giọng Lý Trung Nguyên lạnh nhạt, bàn tay khẽ dò dẫm xuống dưới.
Phó Uyển Thanh ghé đầu qua, tựa vào cánh tay anh: “Quan tâm anh, lo lắng cho sức khỏe của anh cũng không được sao?”
Lý Trung Nguyên không nói gì, tay anh đặt trên eo cô, hai ngón tay khẽ kéo nhẹ một cái đã tháo lỏng sợi dây thắt lưng buộc chặt của cô ra. Anh khẽ nhíu mày: “Cởi ra đi, không đến nhanh vậy đâu. Trên xe ấm, em đổ mồ hôi rồi kìa.”
“Ồ.” Phó Uyển Thanh ngoan ngoãn cởi áo khoác xuống, gấp gọn gàng rồi để sang một bên, lại rút thêm hai tờ khăn giấy lau lau cổ.
Hai bên đường cao tốc đều là đồng ruộng, đất đai mang màu nâu sẫm, phía xa xa thấp thoáng đỉnh nhà thờ của một ngôi làng, thi thoảng lại đi qua một vườn nho. Những cành nho mùa đông bò rạp trên mặt đất, xếp thành từng hàng, từng hàng.
Phó Uyển Thanh ngắm nhìn một lúc, cho đến khi bị người ta ôm ngang eo kéo vào lòng, bắt ngồi lên đùi.
“Cởi cái áo thôi mà cũng mất thời gian thế.”
Lý Trung Nguyên nâng cằm cô lên, ngón tay vuốt qua, vén những lọn tóc dày và rậm của cô ra sau.
Đầu ngón tay anh cũng nóng rực, mang theo lớp chai mỏng, quệt qua làm da cô ửng hồng một mảng.
Phó Uyển Thanh ngước mặt lên nhìn anh: “Chẳng phải anh không thích dính nước sao? Em muốn đợi cho da khô một chút đã.”
Lý Trung Nguyên nói: “Em có biết vì sao anh ghét nước không?”
“Biết một chút.” Phó Uyển Thanh đáp, “Em nghe cô út kể lại, người bác gái của Vịnh Sênh đó, hồi nhỏ lúc nào cũng muốn hại anh.”
Khi cô mới đến đây chưa được bao lâu, Phó Tá Văn lúc giới thiệu cho cô về những người trong Lý gia đã đặc biệt nhấn mạnh đến mối quan hệ gia đình vặn vẹo của họ. Cô ấy nói, cháu cứ việc chơi với thằng nhóc ngốc nghếch Văn Khâm kia là được, còn những người khác, gặp mặt thì chào hỏi một tiếng chứ đừng thâm giao. Và điều quan trọng nhất là, đối với Đặng Trường Lệ và con trai bà ta, phải giữ cùng một thái độ giống như Lý Trung Nguyên, để người ngoài nhìn vào thấy được sự thiên vị rõ ràng.
Lúc đó Phó Uyển Thanh không hiểu: “Tại sao lại thế ạ?”
“Lý Trung Nguyên không phải do bà ta sinh ra.” Phó Tá Văn hừ lạnh một tiếng, lại vô cùng thận trọng đi đóng cửa sổ lại, “Cái hồi mới đón nó từ bên ngoài về ấy, nó còn sống cạnh Đặng Trường Lệ, bề ngoài thì rất hòa thuận. Nhưng chẳng biết chuyện thế nào, Lý Trung Nguyên đang yên đang lành lại ngã lọt tỏm xuống môn hải. Cháu biết môn hải là gì rồi đúng không, cái vại lớn bằng gốm tích nước để chữa cháy ấy.”
Phó Uyển Thanh từng nhìn thấy loại vại lớn bằng gốm này ở nhà, cô gật đầu: “Thế chẳng phải là bị sặc nước sao ạ?”
“Đúng thế đấy,” Phó Tá Văn nói, “Nó bị sốt cao suốt ba ngày, biến chứng thành viêm phổi phải nhập viện, suýt chút nữa là không cứu nổi. Về sau, ông cụ mới đón nó đi.”
Lúc đó cô còn chưa gặp anh, chỉ qua lời kể và tiếng thở dài của người cô mà ghi nhớ số phận đáng thương này, ghi nhớ cái tên Lý Trung Nguyên.
Phó Uyển Thanh kéo đầu anh hướng về phía mình: “Không phải tự anh ngã vào đấy chứ?”
“Là bị ném xuống.” Lý Trung Nguyên bình thản nói.
Khoảnh khắc mất đi trọng lượng ấy, tai anh ngập ngụa tiếng nước, tiếng ù ù trầm đục vang lên. Anh cố gắng mở to mắt, nhưng trước mắt chỉ là một vùng đục ngầu, ánh sáng lung linh chao đảo, bầu trời phía trên mặt nước bị vỡ vụn, cách xa vời vợi.
Lý Trung Nguyên muốn há miệng thở, nhưng thứ sặc vào toàn là dòng nước lạnh toát, từng ngụm từng ngụm tràn vào phổi. Anh muốn giãy giụa, nhưng phía trên có một bàn tay lớn cứ thế ấn chặt lấy anh, khiến anh muốn động đậy cũng không xong.
Phó Uyển Thanh thốt lên một câu: “Trời đất, thật là nhẫn tâm, thế mà cũng xuống tay được.”
“Đến giờ vẫn chẳng biết là tay ai.” Lý Trung Nguyên hừ lạnh một tiếng, “Đến nay cũng không có ai nhận tội, người ta cứ khăng khăng kêu oan, bảo là do anh nghịch ngợm tự mình trèo lên đó rồi ngã xuống.”
Phó Uyển Thanh nói: “Vậy sau này anh lại đi học bơi, ngâm mình trong nước suốt thời gian dài như thế, làm sao mà vượt qua nổi ám ảnh?”
“Không vượt qua được thì cũng phải ép mình vượt qua,” Ánh mắt Lý Trung Nguyên nhìn ra nơi xa xăm, “Bọn họ mà biết anh không biết bơi, chẳng phải sẽ càng dồn hết sức lực để tính kế anh sao.”
“Thôi, không nói những chuyện này nữa.” Lý Trung Nguyên bực bội nhíu mày, dường như rất không muốn nhắc đến, anh xoa xoa cánh tay cô, “Hôm qua em không được nghỉ ngơi tốt, ngủ một lát đi.”
Nhưng Phó Uyển Thanh không muốn ngủ, cô nói: “Anh xem, anh lúc nào cũng thế này, mỗi lần cảm xúc sắp sửa được giải tỏa ra ngoài, anh lại đè nén nó xuống.”
“Anh không sao,” Lý Trung Nguyên dùng giọng điệu không cần bàn cãi, ngữ khí nhạt nhẽo, “Ai mà lớn từng này rồi còn cứ ghi hận vết thương từ hồi năm, sáu tuổi chứ, nói ra chỉ thấy mất mặt.”
“Ai bảo thế?” Phó Uyển Thanh ngồi thẳng dậy nhìn anh, “Ai phát biểu cái luận điệu cao cao tại thượng như vậy hả? Con người ta lớn lên rồi, nhưng bóng ma tâm lý không xóa đi được thì vẫn là không xóa đi được, chuyện này chẳng liên quan gì đến việc anh mạnh mẽ hay yếu đuối cả. Mỗi người ít nhiều gì cũng có một cơ chế tâm lý không hoàn thiện, đều có một phần tổn thương độc nhất của riêng mình, có khi cả đời cũng chẳng chữa lành nổi, chuyện này không hề làm mất đi thể diện của anh. Cái kiểu không phân định trắng đen, không màng đến điều kiện tiên quyết mà đòi hỏi ai cũng phải bình thản bao dung, lúc nào cũng phải làm người hoàn hảo, làm thánh nhân, đó mới chính là sự ngạo mạn vô lý.”
“Cứ cho là không nói đến người hoàn hảo đi, anh và hai chữ này vốn dĩ chẳng có chút liên quan nào, anh…”
Lý Trung Nguyên bị cô chỉ trích đến mức nghẹn lời, anh dừng lại một chút, hiếm khi nói ra một câu thật lòng, chỉ là giọng anh rất thấp, giống như rất khó khăn mới nói ra được: “Ý anh là, anh hơn em không ít tuổi, tính cách cũng chẳng thể gọi là dịu dàng hòa nhã, lại thêm chướng ngại tâm lý về mặt tình cảm, nói chung là chẳng có điểm nào tốt đẹp, cho nên mới không muốn nhắc đến chuyện đó.”
Phó Uyển Thanh lặng người đi tại chỗ.
Cái tính cách này của anh, rất nhiều chuyện ngay cả lông mày cũng lười nhíu một cái, luôn giữ cái khung bọc lạnh lùng tự chủ, phảng phất như trời có sập xuống thì chỉ cần giơ tay lên đỡ là xong.
Cô hiểu rõ, điều kiện trưởng thành và môi trường sống xung quanh anh đều tuyệt đối không cho phép anh có sự yếu đuối hay do dự. Thậm chí từ thời bà nội, mẹ anh, phần lớn thời gian đều đòi hỏi anh phải dứt khoát đưa ra phán đoán và quyết định thật nhanh chóng. Ở một mức độ rất lớn, Lý Trung Nguyên hoàn toàn là đại diện cho hình mẫu quyền lực gia trưởng kiểu phương Đông: độc đoán mà kiên cường, tự cho rằng bản thân đang âm thầm cống hiến và hy sinh mà không cần lời nói.
Nói xong, yết hầu của Lý Trung Nguyên khẽ chuyển động, giống như đang cực lực kìm nén điều gì đó.
“Nói bậy.” Vành mắt Phó Uyển Thanh bỗng nóng lên, cô chẳng màng đến hình tượng nữa mà mắng một câu, rồi lập tức ôm chầm lấy anh, vùi mặt vào lồng ngực anh, nghẹn ngào nói: “Anh có tiền có quyền mà, cái này sao anh không nói ra đi.”
“Hừ, hai thứ đó mà có tác dụng thì đã chẳng phải đợi đến bây giờ.” Lý Trung Nguyên luồn tay vào mái tóc dài của cô, khẽ xoa nhẹ.
“Có tác dụng chứ, thật đấy,” Phó Uyển Thanh dùng lực ôm chặt lấy eo anh, “Anh không phải là người hoàn hảo, và em cũng có một mặt khá là nông cạn. Nếu anh không sinh ra ở Lý gia, không có bản lĩnh gánh vác môn đình, không có vầng hào quang tiền hô hậu ủng kia, thì trong mắt em, anh cũng chẳng còn mê người đến thế đâu.”
Chẳng có gì là không dám thừa nhận cả.
Khi còn nhỏ, ai mà chẳng có lòng hư vinh, cô cũng không tránh khỏi điều đó. So với những chàng trai như Văn Khâm hay Tiểu Dự, cô chính là không tự chủ được mà ngước nhìn Lý Trung Nguyên, yêu sự cứng rắn dưới sự thấm đẫm của quyền lực, yêu ngữ khí hờ hững không để tâm, yêu cả sự ngạo nghễ khi anh nhướng mí mắt nhìn người khác và cảm giác áp bức khi đối diện trực diện với người ta.
Ở cái giai đoạn mà nhận thức chưa đủ để định hình nên quan niệm về tình yêu, cô đã dễ dàng bị anh mê hoặc mất rồi. Đến khi lớn hơn một chút, quan niệm và suy nghĩ đều có xu hướng trưởng thành hơn, cô lại bị phần tình cảm nam nữ nồng đậm ấy vây hãm, cuối cùng là đánh đổi cả cuộc đời mình vào đó.
Mê người.
Đã lâu lắm rồi Lý Trung Nguyên chưa được nghe một từ ngữ diệu kỳ đến thế, đến mức xương cốt từ đầu đến chân anh như giãn ra, mềm nhũn.
Cũng may trên eo vẫn còn chút sức lực, nếu không anh đã gục luôn xuống ghế rồi.
Anh hít một hơi thật sâu, nhịp tim cũng vì sự vui sướng này mà đập nhanh hơn.
Lý Trung Nguyên hơi rướn người về phía trước, đỡ cô ngồi thẳng dậy: “Em nói lại lần nữa xem.”
“Tai anh kém thế à?” Ánh mắt Phó Uyển Thanh vẫn còn vương chút hơi nước.
Anh cũng gật đầu: “Đúng thế, có tuổi rồi nên vậy đấy, trí nhớ cũng chẳng tốt nữa.”
“Em không nói đâu,” Tiếng cười của Phó Uyển Thanh bật ra từ trong cổ họng, “Không nghe rõ thì thôi bỏ qua đi.”
Lý Trung Nguyên ôm chầm lấy cô, ôm rất chặt, giống như đang ôm lấy một giấc mơ tưởng chừng đã mất nay lại tìm về được.
Thôi, chẳng buồn hỏi gì nữa, bất kể quá khứ là thật hay giả, có được ba chữ này là đủ rồi.
“Lý Trung Nguyên.”
Rất lâu sau đó, khi anh cứ ngỡ cô đã ngủ thiếp đi thì Phó Uyển Thanh lại khẽ gọi tên anh.
Anh “ừm” một tiếng, vén lọn tóc bên má cô rồi hỏi: “Chuyện gì thế?”
“Hôm nay anh nói hơi bị nhiều đấy.” Phó Uyển Thanh bảo.
“Mà toàn là những lời trước đây anh có chết cũng khó mở miệng.”
Lý Trung Nguyên bất lực day day chân mày: “Tối qua chẳng phải đã nói với em rồi sao, không nghe thấy à?”
Dạo gần đây, hai vị tự phong là người từng trải — lão Phó một người, lão Tạ một người — trong lúc lôi kéo anh đi khuây khỏa cứ liên tục lải nhải bên tai anh làm công tác tư tưởng. Nào là kiệm lời và kiệt sỉ, hai thứ này trong tình yêu đều là tội nặng, đáng bị đưa lên đoạn đầu đài, sẽ bị coi là phần “kém cỏi” trong quy luật đào thải tự nhiên và bị phụ nữ sàng lọc loại bỏ.
“Nói gì cơ?” Phó Uyển Thanh thực sự không nhớ nổi.
Anh thở dài một tiếng: “Chịu rồi, một chút cũng chẳng nhớ gì cả.”
Thở dài xong, như để xác nhận lại một sự thật, anh muốn cúi xuống hôn cô.
Nhưng lại bị Phó Uyển Thanh né tránh: “Đừng, người ta nhìn thấy bây giờ.”
Cuối cùng, nụ hôn đó rơi nhẹ trên những lọn tóc của cô.
Sau khi đến trang trại rượu, Phó Uyển Thanh mặc lại quần áo chỉnh tề rồi bước xuống xe, mở cửa đi vào trong.
Rút chìa khóa ra, cô khẽ cằn nhằn một câu: “Cái ổ khóa này hình như hơi lỏng rồi, phải gọi người đến thay mới được.”
“Nhà cũ rồi mà.” Lý Trung Nguyên rũ mắt nhìn, có tật giật mình mà nói một câu phụ họa.
Phó Uyển Thanh hừ nhẹ một tiếng, cũng lười hỏi xem có phải có ai đó đã giở trò hay không, kẻ chủ mưu chắc chắn là sẽ không đời nào chịu thừa nhận rồi.
Cô cởi áo khoác ngoài, tùy tiện vứt lên ghế sofa: “Lý Trung Nguyên, trong nhà lạnh quá, anh đi đốt lò sưởi đi.”
Đừng nói là Lý Trung Nguyên, ngay cả Phan Tuấn ở phía sau cùng nhóm vệ sĩ đi theo đều thoáng sững sờ một chút.
Thư ký Phan vốn là người có mắt nhìn, liền bước lên một bước: “Để tôi làm cho, Tổng giám đốc.”
Lý Trung Nguyên xua tay, ra hiệu lui xuống: “Các cậu về hết đi, ra khách sạn trên thị trấn mà nghỉ ngơi, không cần ở lại đây đâu.”
“Liệu có ổn không ạ?” Phan Tuấn không an tâm hỏi lại một câu.
Nhìn dáng vẻ này của Phó tiểu thư, ngữ khí ra lệnh cứ như đang sai khiến gia nhân trong nhà vậy.
Lý Trung Nguyên gật đầu: “Đi đi.”
“Vâng, có việc gì ngài cứ gọi tôi.” Phan Tuấn nói.
Ngăn cách bởi hai cánh cửa sổ, Phó Uyển Thanh đang loay hoay bày biện chân nến trên bàn ăn, đem cuộc đối thoại của bọn họ nghe được tới bảy tám phần.
Phan Tuấn khép cửa lại rồi rời đi.
Cô cắm bó hoa tươi mình mang theo vào bình, đặt ở phòng khách rồi hỏi: “Sao thế, thư ký Phan không ở lại à?”
“Đuổi cậu ta đi rồi, chỗ này của em làm gì có chỗ cho người ta ngồi.”
Lý Trung Nguyên cũng cởi áo khoác ngoài ra, xắn tay áo lên, ôm một đống củi gỗ đến trước lò sưởi.
Ánh lửa bùng lên, phản chiếu trên gương mặt anh, khiến những đường nét góc cạnh trở nên mềm mại hơn đôi chút. Lý Trung Nguyên nghiêng đầu nhìn cô, trong ánh mắt mang theo vài phần dò hỏi như muốn nói: “Thế này đã được chưa?”
“Ừm, tiếp tục đi.” Phó Uyển Thanh gật đầu, xoay người đi vào bếp.
Cô mở tủ lạnh, lấy thịt bò bít tết ra để rã đông. Trong lúc cắt các món rau phụ vị, cô liếc mắt nhìn sang thì thấy anh vẫn đang ở đó, vô cùng chăm chú nhưng cũng có chút bực bội mà bỏ thêm củi vào trong. Đợi đến khi lửa cháy rực lên, đôi bàn tay vốn dĩ ngày thường được nuôi chiều, dưỡng tôn xứ ưu ấy đã dính đầy tro bụi.
Lý Trung Nguyên vỗ vỗ tay mấy cái, đứng dậy rồi đi về phía nhà bếp.
“Nhường chút, anh rửa cái tay.” Anh nói với Phó Uyển Thanh.
Cô hơi nghiêng người tránh sang một bên: “Rửa đi, bánh xà phòng treo ở chỗ kia kìa, chính là cái chùm giống như chùm nho ấy.”
Nhìn vẻ ngoài có phần thô ráp của nó, Lý Trung Nguyên hơi lo lắng đây là sản phẩm ba không (*): “Có dùng được không đấy?”
(*) Ba không : không nhãn mác, không hạn dùng, không nguồn gốc
Phó Uyển Thanh bảo: “Xà phòng mỡ cừu em học làm đấy, còn dùng cả nước ép nho để nhuộm màu nữa cơ, không thích thì thôi đừng dùng.”
Anh khẽ nhếch môi, đảo mắt nhìn quanh một vòng bốn phía: “Ai không biết nhìn vào lại tưởng em đang ở đây để lao động cải tạo ấy chứ. Tính ra cái gì cũng phải tự mình động tay động chân, ai lại đem đày một nữ trí thức cao cấp như em xuống nông thôn thế này?”
“Đây là niềm vui thú, con người và thiên nhiên chung sống hài hòa.” Phó Uyển Thanh xếp gọn gàng phần thức ăn lại, rồi cởi tạp dề ra, “Được rồi, nguyên liệu cho bữa tối đã chuẩn bị xong xuôi, em phải đi nghỉ ngơi một lát đây.”
Cô cũng rửa sạch tay, đi đến phòng sách, thành thục rút ra một nén hương vòng rồi châm lửa, đặt lên đĩa đốt hương.
Rất nhanh sau đó, trong phòng đã lan tỏa một mùi hương thanh khiết, mát lành giống như núi rừng sau cơn mưa.
Phó Uyển Thanh ngồi lại bên bàn, dọn dẹp mấy cuốn sách cho gọn rồi mở máy tính lên kiểm tra hộp thư điện tử.
“Bức tranh trên tường này,” Lý Trung Nguyên chắp hai tay sau lưng bước vào, ngẩng cằm lên chỉ chỉ, “Em vẽ à?”
Phó Uyển Thanh ngoảnh đầu nhìn lại: “Đúng thế, Lý tiên sinh thấy thế nào?”
“Lý tiên sinh thấy là,” Lý Trung Nguyên ngồi xuống phía đối diện cô, nói một cách vô cùng nghiêm túc, “Thật là uổng phí giấy mực, tụi nó tội tình gì đâu chứ.”
Biết ngay là anh sẽ chê bai không ra gì mà.
Phó Uyển Thanh vừa lăn con chuột máy tính vừa thản nhiên nói: “Thì cũng chịu thôi, em có phải là dân hoạt động nghệ thuật đâu. Không phải lĩnh vực chuyên môn của mình, thất bại thì thất bại vậy thôi.”
Sau khi xem xong các email chưa đọc, cô gập máy tính lại, người hơi rướn về phía trước một chút: “Lý Trung Nguyên, em bàn với anh hai câu này, anh nhất định phải nghe cho hết đấy.”
“Nói đi.” Anh ngả người ra sau, tay đặt lên đầu gối, dời tầm mắt trở lại.
Phó Uyển Thanh cảm thấy khoảng cách giữa hai người xa quá, bèn dứt khoát đứng dậy, đi vòng qua bàn làm việc rồi bước đến bên anh, vô cùng tự nhiên và thân mật sà vào lòng anh ngồi xuống: “Chính là…”
“Em đây là cái kiểu thành tâm bàn bạc đấy à?”
Lý Trung Nguyên hơi mím chặt cằm, có chút nghi ngờ động cơ của cô. Trước khi nghe thấy mấy cái ý nghĩ quái quỷ của cô, ngay cả bàn tay đang đặt bên hông cô anh cũng phải rất khắc chế, sợ rằng chỉ cần chạm vào một cái, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau thì sẽ chẳng còn đường lui nào nữa, đành phải răm rắp nghe theo lời cô mất thôi.
Phó Uyển Thanh đón nhận ánh mắt lạnh lùng có phần đè nén của anh, nghiêm túc nói: “Là bàn bạc thật mà. Anh cũng thấy rồi đó, cửa hàng còn cần phải sửa sang lại, hai tháng nữa em lại có buổi phỏng vấn, hay là em không cùng anh quay về nữa, được không?”
Bên ngoài cửa sổ trời tối âm u, cơn mưa ấp ủ suốt cả một ngày trời cho đến tận hoàng hôn vẫn chưa rơi xuống.
Lý Trung Nguyên chậm rãi hỏi lại với tốc độ vừa phải: “Ồ, vậy nếu anh không đồng ý thì sao?”
“Không đồng ý thì…” Phó Uyển Thanh khó xử mím mím môi, “…thì thôi vậy.”
Anh giơ tay lên, nâng khuôn mặt cô đối diện với mình: “Thì thôi là thế nào? Coi như chuyến này anh chưa từng đến đây, sau này đường ai nấy đi, hay là đợi trời tối rồi em gom góp hành lý bỏ trốn luôn?”
“Người ta cũng đã đến tận đây rồi, sao coi như chưa đến được? Với lại đây là địa bàn của em, có đi thì anh đi chứ,” Phó Uyển Thanh nói, “Nếu anh thực sự không đồng ý, em cùng lắm thì…”
“Anh đồng ý,” Lý Trung Nguyên nhỏ giọng ngắt lời cô, “Anh đồng ý rồi. Không cần em phải bay qua bay lại nhiều lần đâu, để anh chạy tới chạy lui là được.”
“Thật sao?” Phó Uyển Thanh lập tức phấn chấn hẳn lên, cô ôm lấy cổ anh rồi lắc mạnh hai cái, “Anh bằng lòng để em ở lại đây thật à?”
Lý Trung Nguyên cảm thấy hơi váng đầu, liền giữ chặt cô lại: “Ở lại đi, dù sao thì cũng là trang trại rượu của nhà mình.”
“Ý anh là sao?” Phó Uyển Thanh giới thiệu với anh, “Cái trang trại rượu này là của một người bạn của cô em, họ chung vốn kinh doanh đấy chứ.”
Lý Trung Nguyên thản nhiên nói: “Ờ, trước khi đến đây, ann đã tìm gặp người bạn đó và mua lại rồi.”
“…Cô em có biết chuyện này không?” Phó Uyển Thanh bỗng thấy căng thẳng một cách vô cớ.
Lý Trung Nguyên đáp: “Bây giờ chắc là cũng biết rồi.”
Nhìn thấy cô lại mím chặt đôi môi đỏ mọng mướt mềm, lộ ra vẻ mặt như đang có sự xung đột tư tưởng vô cùng mãnh liệt.
Lý Trung Nguyên tỏ tường nói: “Xem ra, cô của em cho đến bây giờ vẫn có thành kiến rất lớn với tôi, và với cả gia đình tôi nữa.”
“E là đúng như vậy,” Phó Uyển Thanh gật đầu,
“Mà cũng đừng chỉ nói mỗi cô ấy, chẳng lẽ Phú Cường nhà anh (*) thì không thế sao?”
(*) Câu gốc chỉ có là 你家副强, không có kính ngữ như chú hay bác nên dịch cũng để trống không vậy nhé.
Lý Trung Nguyên nghe vậy thì nhíu mày: “Em cũng gọi theo người ta là Phú Cường à? Cái tên đó vốn dĩ mang tính chất hạn chế của thời đại lúc bấy giờ, em không hùa theo phụ họa thì không được sao? Hơn nữa, chú ấy không có định kiến gì với em đâu, em cứ yên tâm.”
“Được rồi, là chú,” Phó Uyển Thanh bỗng nở nụ cười, “Bế em đi tắm đi.”
“Lại tắm à?” Lý Trung Nguyên cúi đầu ngửi ngửi má cô, rồi lại hít hà bên hõm cổ vốn dĩ đang ửng hồng vì ngột ngạt, “Thơm tho thế này rồi còn tắm gì nữa.”
Phó Uyển Thanh mất kiên nhẫn khẽ lắc đầu: “Tắm chứ, từ lúc anh đến, cái nhà này nóng chết đi được, em đổ bao nhiêu là mồ hôi rồi đây này.”
“Thế à?” Lý Trung Nguyên bị dáng vẻ thở dốc khẽ khàng này của cô làm cho không kìm lòng nổi, bàn tay dùng lực bóp nhẹ sau gáy cô, “Rốt cuộc là do gió của lò sưởi thổi nóng, hay là do chỗ khác nóng đây?”
Phó Uyển Thanh nghiêng hẳn người dựa vào lồng ngực anh, hơi thở có chút dồn dập: “Chỗ nào cũng nóng hết, anh bế em lên đi, được không?”
Trong phòng tắm, tiếng nước chảy róc rách xối xả, át đi âm thanh của hai bóng người đang ôm hôn quấn quýt lấy nhau.
Phó Uyển Thanh gần như đứng không vững, hoàn toàn phải dựa vào cánh tay anh để chống đỡ. Nhịp tim cô áp sát vào vòm ngực săn chắc của anh không một chút khoảng cách, bốn cánh môi ẩm ướt và nóng bỏng dính chặt lấy nhau, những ngón tay anh ấn nhẹ lên vành tai cô, khiến cô run rẩy mà mềm nhũn cả người.
Giọng nói của cô càng lúc càng nũng nịu, hoàn toàn chẳng màng đến việc bản thân đang ở trong hoàn cảnh nào, cứ luôn miệng ghé sát tai anh mà bảo nóng.
“Thế còn thế này thì sao?”
Động tác của Lý Trung Nguyên bỗng trở nên mạnh mẽ, anh lật người cô lại, ấn hai tay cô lên mặt gương nhẵn bóng, sạch sẽ. Ngay khoảnh khắc tấm lưng cô dán chặt vào gương, anh liền áp mặt đến bên má cô.
Anh đã toại nguyện nghe thấy những tiếng khóc nấc ngắn ngủi và yếu ớt.
Phó Uyển Thanh để phối hợp với chiều cao của anh liền khẽ kiễng gót chân lên. Toàn thân anh tràn ngập sức lực, cánh tay ôm chặt lấy cô một cách kiên cố, vừa không để cô mềm nhũn ngã quỵ xuống, lại vừa có thể nghiêng đầu hôn lên má cô. Những lúc hôn cô, Phó Uyển Thanh đều biểu hiện ra một sự khát khao khó tả bằng lời, cô khẽ rên rỉ nghẹn ngào, áp sát vào mặt gương mà ra sức tìm kiếm nhiều hơn. Lời nói và hơi thở nóng rực của anh khiến cơ thể cô như căng nở ra, bủn rủn, trong miệng nói năng lộn xộn, lúc thì gọi tiên sinh, lúc lại gọi ông xã, bảo là vẫn có thể hôn tiếp được. Nhưng mới chỉ miễn cưỡng hôn được một lát, gương mặt cô đã bị dục vọng nhuộm thành một màu đỏ bừng đầy quyến rũ.
“Đừng đòi nữa nhé,” Lý Trung Nguyên chậm rãi hôn cô, một tay nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn vào dáng vẻ kiều mị, yếu ớt của chính mình trong gương. Đầu ngón tay thô ráp của anh lại một lần nữa miết mạnh lên đó, “Em nhìn em xem, đáng thương chết đi được.”
Phó Uyển Thanh cúi đầu xuống, ngậm lấy ngón tay anh rồi cắn nhẹ một cái không nặng không nhẹ. Cái cắn này khiến Lý Trung Nguyên suýt chút nữa thì không nhịn nổi, anh gầm nhẹ một tiếng, mạnh mẽ ấn cô xuống.
rận tắm rửa này kéo dài đến mức nước tràn lênh láng như nhấn chìm cả bờ cõi. Đến khi bước ra ngoài sấy tóc, nước vẫn còn tích lại thành một vũng lớn ở miệng cống thoát nước. Phó Uyển Thanh liếc mắt nhìn một cái, thứ nước hòa lẫn bên trong có thể gọi là đùng đục, ngước mắt nhìn lên thì thấy trên mặt gương còn vương vài dấu bàn tay in hằn lộn xộn rõ mồn một.
Cô khép cửa lại, thấy Lý Trung Nguyên đã thay một chiếc áo sơ mi mới và đang cài khuy áo.
Phó Uyển Thanh hỏi anh: “Lý Trung Nguyên, anh mang theo mấy bộ quần áo thế?”
Lý Trung Nguyên đứng trước tấm gương lớn chạm sàn, nói một câu chẳng liên quan gì đến câu hỏi: “Gọi lại xem nào.”
Phó Uyển Thanh: “?”
“Vừa rồi ở trong kia em không gọi anh như thế này đâu.” Lý Trung Nguyên nói.
“…”

Leave a Reply