[PND] 64

Ngoại truyện 4 :

Vào ngày cuối cùng của kỳ thực tập học kỳ này, nhà xuất bản đã tổ chức một buổi ra mắt sách mới, bận rộn đến tận đêm muộn.

Địa điểm tổ chức sự kiện nằm ở tầng hai của hiệu sách, với phông nền hình vòm cong, trên tường có gắn những chiếc đèn tuýp kiểu cũ, ánh sáng hắt ra mang tông màu vàng cam ấm áp.

Trong ký ức của Phó Uyển Thanh, cửa hàng này đã tồn tại rất nhiều năm rồi. Khi còn nhỏ cô thường xuyên đến đây, mua một bộ danh tác mà dạo gần đây mình muốn đọc, thư ký sẽ trả tiền, rồi lại dắt tay cô đi bộ trở lại xe.

Bàn tay của dì thư ký rất mềm mại, trên người thoang thoảng mùi bột xà phòng rất dễ chịu, đến nỗi vào buổi chiều năm đó, cô cứ như chìm đắm trong một vùng hương thơm ấm áp mãi không thoát ra được.

Giữa hội trường bày khoảng ba, bốn mươi chiếc ghế xếp. Bàn của người dẫn chương trình đặt ở phía trước, trên bàn đã có người đặt sẵn hai cốc nước, nhưng vị trí của hai cốc nước lại không đối xứng nhau. Phó Uyển Thanh bước tới, dịch chiếc cốc bên phải vào giữa một chút.

Tác giả của cuốn sách này đi tới, hỏi cô: “Tiểu Phó, hàng lối xếp hàng xin chữ ký của độc giả nên bố trí thế nào đây? Cháu xem, ngày mai tôi vẫn còn tiết dạy, hôm nay đừng để muộn quá nhé, được không?”

Vị tiền bối lớn tuổi này hiện vẫn đang đảm nhiệm chức vụ giáo sư tại trường đại học.

Cô gật đầu: “Để cháu đi xác nhận lại với cấp trên một chút ạ.”

Người đàn chị phụ trách nói với cô: “Em cứ đi bận việc của mình đi, để chị trao đổi với Giáo sư Ngô cho.”

Phó Uyển Thanh vốn định đáp lời, nhưng lời chưa kịp thốt ra đã biến thành một cái hắt hơi.

Chị ấy vỗ vỗ vai cô: “Dạo này đang giao mùa, chênh lệch nhiệt độ ngày đêm rất lớn, dịch cúm lại đang nghiêm trọng, phải cẩn thận đấy.”

Cô khẽ gật đầu.

Mười phút trước khi bắt đầu, hệ thống âm thanh bỗng nhiên mất tiếng.

Cậu bạn phụ trách quỳ rạp xuống đất để kiểm tra dây truyền tín hiệu, Phó Uyển Thanh cũng giúp cậu ấy một tay, giữ chặt đầu rắc cắm sắp bị tuột ra kia. Cậu ấy lay thử hai cái, âm thanh đã có lại, liền gật đầu cảm ơn cô.

Lúc về đến nhà đã gần mười giờ đêm.

Phó Uyển Thanh chọn nơi gần nhất, đi thẳng về căn nhà của Lý Trung Nguyên ở đường Tiêu Vân để nghỉ ngơi.

Vừa bước lên xe cô đã cảm thấy hơi lạnh, đầu nặng trĩu, mũi thì nghẹt cứng, cô hỏi tài xế xem có thể tắt điều hòa đi được không.

Tài xế tắt điều hòa đi, rồi qua gương chiếu hậu nhìn cô một cái: “Phó tiểu thư, có phải cô bị cảm rồi không?”

“Có lẽ là do chiều nay ở hiệu sách, điều hòa bật thấp quá.” Cô sụt sịt mũi, “Hôm nay Lý Trung Nguyên có về không ạ?”

Tài xế bảo không biết, hiện tại vẫn chưa nhận được thông báo phải ra sân bay đón anh.

Phó Uyển Thanh tự mình lên lầu.

Cô đá đôi giày ra, một chiếc bay đến cạnh tủ giày, chiếc còn lại nằm chỏng chơ ngay lối ra vào. Cô cũng chẳng buồn quản, đèn cũng không bật, cứ thế mò mẫm thay dép đi trong nhà rồi bước vào.

Phòng khách tối om, chỉ có ánh đèn từ ngoài cửa sổ hắt vào, chiếu lên sàn nhà vài vệt sáng nhạt.

Trong bếp có hầm canh gà, là do dì giúp việc để lại trước khi tan ca, vẫn còn ấm nóng.

Đứng cả một ngày trời, Phó Uyển Thanh sắp đói lả rồi, cô tự múc cho mình một bát. Thực ra cô không thấy thèm ăn lắm, vị giác cũng chẳng cảm nhận được gì, nhưng vẫn gượng uống cho hết.

Tắm rửa xong, cô nhìn mình trong gương.

Sắc mặt rất tệ, trong mắt hiện rõ những tia máu. Lúc thoa tinh chất dưỡng da lên mặt, cô mơ màng nghĩ, cũng may là qua nốt ngày hôm nay mới đổ bệnh, ít nhất cô đã hoàn thành trọn vẹn ca làm việc cuối cùng của mình.

Cô bóc vài viên thuốc, uống một ly nước ấm lớn, rồi trở về phòng ngủ nằm xuống. Trước khi ngủ cô có lướt qua điện thoại một chút, chỉ có tin nhắn của Vịnh Sênh gửi đến hỏi cô chủ nhật này có muốn ra ngoài chơi không. Cô nhắn lại bảo được, dù sao kỳ thực tập cũng đã kết thúc, vẫn còn mấy ngày nữa mới khai giảng, vừa vặn có thời gian rảnh.

Khi thuốc bắt đầu phát huy tác dụng, tứ chi cùng với ý thức của cô như cùng chìm vào một khối chì nặng trĩu.

Không biết đã ngủ bao lâu, cô chỉ cảm thấy người rất nóng, tiếng trò chuyện từ thế giới bên ngoài như đang kéo cô ra khỏi một giấc mơ hỗn độn nào đó.

Phó Uyển Thanh khẽ cựa quậy, cảm giác chiếc giường dưới thân dường như trở nên cứng hơn, khiến cô vô cùng khó chịu.

Cô khẽ nhíu mày, bất an cựa quậy một chút, nhưng liền bị ai đó dùng lực giữ chặt lại, cô bèn phát ra một tiếng rên rỉ đầy ủy khuất.

Bên tai thoáng nghe thấy một giọng nam trầm thấp: “Có cần tiêm không?”

Một người khác lên tiếng: “Không cần đâu, uống chút thuốc đặc trị cúm là được, để tôi đi kê đơn.”

“Được.”

Phó Uyển Thanh là bị gọi tỉnh.

Cô mở mắt ra, thấy mình đang tựa vào lòng Lý Trung Nguyên, gương mặt của anh đột ngột phóng đại ngay trước mắt.

Uyển Thanh mỉm cười với anh: “Anh về rồi à.”

“Bị bệnh mà cũng đi làm, không biết xin nghỉ sao?”

Lý Trung Nguyên đổi tư thế ôm cô, mu bàn tay áp lên trán cô thăm dò, khẽ giọng hỏi.

Cô mềm rũ nâng tay lên, gạt tay anh xuống: “Hôm nay là ngày cuối cùng rồi, phải có bắt đầu có kết thúc chứ, để lại ấn tượng tốt cho người ta. Em có sốt không?”

“Không sốt, nhưng tinh thần rất tệ, bị cảm nặng rồi.” Lý Trung Nguyên lại đỡ cô ngồi cao lên một chút, lòng bàn tay chậm rãi vuốt ve trên lưng cô, “Sau khi anh về, gọi thế nào em cũng không tỉnh, liền mời bác sĩ đến.”

Phó Uyển Thanh rúc mặt sâu vào ngực anh thêm chút nữa, giọng nói đã khản đặc: “Ồ, chuyến công tác của anh thuận lợi chứ? Mấy giờ anh về đến nơi thế?”

“Thuận lợi,” Lý Trung Nguyên nói, “Vừa mới về đến là thấy em hôn mê bất tỉnh nhân sự rồi.”

Cô bĩu môi một cái: “Uống thuốc rồi ngủ say chút thôi mà, anh cứ chuyện bé xé ra to.”

“Thuốc đó thì có tác dụng gì, lại còn không đúng bệnh,” Lý Trung Nguyên vẫn lên tiếng trách móc cô, “Anh mới về muộn có một ngày, để trống lịch cho em đúng một ngày, mà em đã tặng cho anh một phen hú vía rồi.”

Nếu không phải vì đang mất hết sức lực, Phó Uyển Thanh thực sự muốn bịt tai lại.

Cái con người này, một khi đã nghiêm túc lên thì trông lúc nào cũng lạnh lùng, nghiêm nghị, nói năng chỉ có một tông giọng, ngay cả quan tâm mà nghe cũng giống như đang giáo huấn người khác vậy.

Cô gật đầu hùa theo: “Phải phải phải, anh mà về muộn thêm một tháng nữa, có khi em đổi luôn bạn trai rồi cũng nên, tìm ai đó không cằn nhằn em ấy.”

Nói lý không lại anh, thà chọc tức anh một cái để anh im lặng, hoặc là chuyển sang chủ đề khác.

“Em dám!” Lý Trung Nguyên nâng mặt cô lên, bắt cô phải nhìn mình, “Chân thằng nào anh bẻ gãy chân thằng đó.”

“Anh bẻ gãy chân người ta thì có ích gì chứ?” Phó Uyển Thanh vừa buồn cười vừa nói một cách ngây thơ, “Yêu đương chứ có phải cần đến chân đâu, ngồi xe lăn cũng được vậy, chẳng ảnh hưởng gì cả.”

Lý Trung Nguyên vừa định nổi cáu, thì vừa vặn bác sĩ bước vào, tay cầm thuốc, tay kia bê một cốc nước ấm.

Bác sĩ nói: “Tổng giám đốc, thuốc này mỗi ngày hai lần, mỗi lần một viên.”

“Được, cứ để đó đi, cảm ơn ông.”

Lý Trung Nguyên đang ôm người trong lòng nên không tiện đứng dậy, anh nói: “Tài xế đang ở dưới lầu, để cậu ấy tiễn ông về.”

“Không sao, tôi xin phép đi trước.”

Cánh cửa phòng ngủ khép lại, cơn giận của Lý Trung Nguyên vẫn chưa tan.

Một tay anh ôm lấy Phó Uyển Thanh, tay còn lại bóc viên thuốc được đóng gói riêng ra, định nhét vào miệng cô.

Phó Uyển Thanh nghi ngờ anh đang mượn công trả thù riêng, cô né đầu qua một bên: “To quá hà, nghẹn họng chết mất, em nhất định sẽ nôn ra cho xem.”

“Không nghẹn được đâu,” Lý Trung Nguyên hừ lạnh một tiếng, “Yêu đương thì em bảo không cần chân, chứ cái họng của em anh vẫn hiểu rõ đôi chút, chẳng ảnh hưởng gì cả.” =)))

“…Không được, anh bẻ đôi ra đi, hoặc là hòa vào nước cho tan ra.” Phó Uyển Thanh nói.

Lý Trung Nguyên bất lực bảo: “Thế thì phải đi lấy cái thìa, em xuống trước đi.”

“Không thèm, anh bao nhiêu ngày rồi không về nhà, với lại bây giờ em đang bệnh mà.” Phó Uyển Thanh ngược lại còn ôm anh chặt hơn.

Lý Trung Nguyên từ trên cao nhìn xuống cô: “Thế này sao mà được, phải để thời gian cho em yêu đương chứ, anh đâu dám ôm nhiều.”

Cái người này, cứ bám riết lấy mấy chữ đó không buông rồi.

Phó Uyển Thanh cười một cách yếu ớt: “Bây giờ vẫn thuộc về anh ôm, còn sau này thì…”

“Sau này thuộc về ai?” Cổ tay cô đột ngột bị Lý Trung Nguyên dùng lực bẻ ngược lại.

Phó Uyển Thanh “á” lên một tiếng: “Cũng thuộc về anh, đều thuộc về anh hết!”

Lý Trung Nguyên một tay ôm lấy cô, một tay cầm thuốc, dứt khoát đứng dậy đi ra ngoài.

“Bác tài ơi, khởi động xe chậm chút không được à.” Phó Uyển Thanh ngồi trên cánh tay anh, vội vàng ôm chặt lấy cổ anh để giữ thăng bằng.

Anh đặt cô ngồi lên bục đảo bếp, tự mình đi lấy nước sôi để hòa tan viên thuốc. Một mùi đắng ngắt nồng nặc mùi hóa chất bốc lên, sau khi lớp vỏ bọc đường tan đi, vị đắng ấy mang theo một sự mãnh liệt, trực diện xộc vào mũi.

Lý Trung Nguyên dùng thìa múc lên: “Uống nổi không?”

“Chắc là được,” Phó Uyển Thanh há miệng, “Cái này không tính là đắng đâu.”

Anh đút một thìa vào, rồi nhanh chóng đưa ly nước cho cô: “Súc miệng đi.”

“Vâng.” Phó Uyển Thanh nói.

Sau khi chăm sóc cho cô xong, Lý Trung Nguyên từ lúc vào cửa đến giờ vẫn chưa hề được nghỉ ngơi, lưng đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.

Anh đứng trước mặt Phó Uyển Thanh, nhìn thấy ánh mắt cô đang dán chặt vào mặt mình liền hỏi: “Em nhìn gì thế?”

Phó Uyển Thanh lắc lắc đầu, đột nhiên hỏi: “Lý Trung Nguyên, anh không sợ bị lây bệnh sao?”

“Sợ cái gì?”

Lý Trung Nguyên còn chưa kịp hiểu ra, thì bờ môi vẫn còn ướt át của cô đã áp lên. Nụ hôn rất nhẹ nhàng, nhưng cô cũng không có ý định chỉ khẽ lướt qua như vậy. Anh bị hôn đến mức hơi ngả người về sau một chút, nhưng ngay lập tức liền áp sát trở lại. Bàn tay đang chống bên sườn cô dời lên trên, ôm ghì lấy cô vào lòng. Bàn tay anh áp lên eo cô, vòng eo nhỏ gần như chỉ cần một bàn tay là có thể ôm trọn. Cô bị lực đạo này kéo lên cao, không ngừng dán chặt vào người anh.

Nụ hôn dành cho Uyển Thanh dần sâu hơn, mang theo dư vị của sự kìm nén và nôn nóng sau một khoảng thời gian dài chờ đợi. Trong lúc thở dốc, anh mới đáp lời cô: “Không sao, ở nhà còn rất nhiều thuốc, lây cho anh cũng chẳng sao cả.”

Uyển Thanh rúc sâu vào lòng anh thêm chút nữa. Khi ánh sáng hắt từ bên sườn qua, từ góc độ này mở mắt ra, cô có thể nhìn thấy yết hầu của Lý Trung Nguyên đang khẽ chuyển động.

Trong lúc cô đang nhiệt tình quấn quýt lấy anh, bàn tay lặng lẽ chạm vào thắt lưng da của anh, Lý Trung Nguyên đã bế xốc cô đặt lên sofa. Anh cúi người ép xuống, rút khỏi bờ môi cô, vừa ân cần vừa nghi hoặc hỏi: “Em bị bệnh thật đấy à?”

“Nhìn thấy anh là khỏe liền.” Gương mặt Phó Uyển Thanh càng lúc càng đỏ, nhưng cô vẫn rướn người lên, quấn lấy anh đòi hôn tiếp.

Lý Trung Nguyên lại bị cô hôn một hồi lâu mới gắng gượng đẩy ra: “Không được, em vừa mới uống thuốc xong, đừng quậy nữa.”

Anh nằm xuống bên cạnh cô, dùng chăn quấn chặt lấy cô: “Chẳng phải người già có câu, uống mười thang thuốc không bằng ngủ một mình một đêm sao. Em cứ ngủ một giấc thật ngon lành đi, ngày mai là khỏe thôi.”

Phó Uyển Thanh giơ chân đá nhẹ anh một cái: “Nhưng anh đều đã…”

“Không cần quản, nó tự khắc sẽ ổn, lo ngủ việc của em đi.” Lý Trung Nguyên khép hai đầu gối cô lại với nhau.

Anh giơ tay lên, tắt đi ngọn đèn cuối cùng trong phòng khách: “Ngủ đi, anh ôm em.”

“Sẽ ra mồ hôi mất, anh quấn em kỹ quá rồi.” Phó Uyển Thanh lý nhí nói.

Lý Trung Nguyên bảo: “Bây giờ em chính là cần phải ra mồ hôi.”

“Dạ được rồi.”

Vừa rồi đã ngủ một giấc rất dài, lúc này cô nhất thời chưa ngủ lại được, liền nhắm mắt nói hết câu này đến câu khác: “Lý Trung Nguyên, kỳ thực tập của em kết thúc rồi.”

Lý Trung Nguyên nói: “Chúc mừng nhé, để ngày mai anh trao giải thưởng cho em.”

Cô lại nói: “Em cảm thấy mình chẳng học được cái gì cả, ngày nào cũng chỉ toàn làm mấy việc vặt vãnh.”

Lý Trung Nguyên xoa xoa đầu cô: “Chẳng lẽ em còn hy vọng chỉ trong một kỳ nghỉ hè là có thể vượt mặt tổng biên tập sao?”

“Thì cũng không có.”

“Không có thì hãy giữ tâm lý thoải mái đi.”

Phó Uyển Thanh lại sực nhớ ra liền hỏi: “Chiếc máy ảnh mới trên bàn của em là anh mua cho em à?”

“Đúng vậy!” Lý Trung Nguyên chợt mở choàng mắt, “Cho nên, sau này đừng có đi mượn của Văn Khâm nữa.”

“…Chẳng phải người ta mới chỉ mượn có một lần thôi sao? Dữ dằn quá hà.”

Phó Uyển Thanh chun chun mũi, ngửi mùi hương trên chiếc áo sơ mi của anh, trong đó vẫn còn vương lại chút mùi hương đặc trưng của khoang máy bay.

Cô ngẩng đầu lên: “Anh về nhà từ lúc nãy đến giờ mà vẫn chưa thay quần áo à.”

“Chẳng phải phải hầu hạ em trước tiên sao.”

Vốn định nói cô không biết trân trọng sức khỏe của mình, nhưng Lý Trung Nguyên chợt nhớ ra vừa rồi mình vừa mới bị cô chê phiền phức, anh nén giận, cuối cùng vẫn nhịn lại không nói: “Đợi em ngủ rồi anh đi thay.”

Một lúc lâu sau, Lý Trung Nguyên cứ ngỡ cô đã ngủ rồi.\

Uyển Thanh lại khẽ cằn nhằn một câu: “Lần sau anh đi công tác có thể bớt đi vài ngày được không?”

“Tại sao?” Động tác vuốt tóc cô của anh khựng lại một nhịp.

Cô rướn người về phía trước, khẽ sụt sịt mũi: “Em nhớ anh lắm.”

Trong bóng tối, thần sắc của Lý Trung Nguyên không thể nhìn rõ: “Ừm, anh biết rồi.”

Anh vỗ về cô, trong lòng không ngừng lặp đi lặp lại câu nói này: Cô cần anh, rất cần anh.

Chỉ một câu nói này thôi, đã đủ để đánh bại hàng vạn hàng nghìn lời dối trá ngoài kia.

Phó Uyển Thanh phục hồi sức khỏe rất nhanh. Đến khi Vịnh Sênh đến đón cô đi chơi cho khuây khỏa, cô đã hết đau đầu và không còn nghẹt mũi nữa.

Họ cùng nhau đến một homestay mới mở ở Hoài Nhu để chơi.

Tối hôm trước bận rộn chưa kịp nói, vừa bước lên xe, Phó Uyển Thanh đã gọi điện thoại để báo cáo lịch trình cho anh.

Cô nói: “Chỉ đi hai ngày thôi, ngày kia tụi em sẽ về rồi.”

Lý Trung Nguyên lúc này đang ký giấy tờ, anh nói: “Cái nơi đó chơi nửa tiếng là chán ngấy rồi, mà cũng đáng để ở lại một đêm sao?”

Phó Uyển Thanh sốt ruột vuốt ngược tóc ra sau.

Cô đang ngồi ở ghế phó lái, liếc nhìn Vịnh Sênh một cái rồi nói vào điện thoại: “Chủ yếu là mọi người đi cùng nhau mà, ở đó có bể bơi, có suối nước nóng, trong sân còn có thể nướng thịt nữa…”

Lý Trung Nguyên ngắt lời: “Đừng quên là em vừa mới hết cảm đấy nhé.”

“Em biết rồi,” Phó Uyển Thanh nói, “Em sẽ không ăn uống lung tung đâu, em lên xe rồi, không nói nữa nhé…”

“Sao lại không nói?” Lý Trung Nguyên cao giọng hỏi, “Mọi người là những ai?”

Phó Uyển Thanh đành phải đọc từng cái tên cho anh nghe, đọc xong liền bảo: “Được rồi chứ gì?”

“Trước mắt thế đã.”

Cũng may là mỗi ngày anh đều phải bận rộn rất nhiều việc.

Phó Uyển Thanh thở phào nhẹ nhõm, nói nhỏ: “Phiền chết đi được.”

“Tớ cũng không ngờ đấy,” Vịnh Sênh đã nghe thấy toàn bộ câu chuyện, cô ấy bật cười trêu: “Anh hai mà cũng có ngày như thế này cơ đấy, quản Đông quản Tây.”

Phó Uyển Thanh vẫn muốn giữ thể diện cho anh.

Cô liền giải thích một câu: “Không phải đâu, tình huống đặc biệt thôi, tớ vừa mới khỏi bệnh mà.”

“Cậu không có bệnh thì anh ấy vẫn thế thôi.”

Vịnh Sênh chẳng hiểu cô đang cố gắng chống chế cái gì nữa.

“À, đúng đúng đúng.” Phó Uyển Thanh dứt khoát ngồi sụp xuống ghế.

Khi lên đến núi, cái nóng ban ngày vẫn còn tích tụ lại trong thung lũng, không thoát ra được.

Đợi đến khi mặt trời dần lặn về phía Tây, gió mới từ bên kia ngọn núi thổi tới, mơn trớn trên khuôn mặt mang theo cảm giác mát mẻ, râm ran.

Homestay nằm ở lưng chừng núi, có một tấm biển hiệu bạc màu không nhìn rõ chữ, được đặt tên một cách ngẫu hứng bằng hai chữ ghép lại.

Trước đây, Phó Uyển Thanh chưa từng nghe nói qua nơi này.

Vịnh Sênh bảo chuyện đó bình thường thôi, người ta cũng đâu có ý định mở cửa kinh doanh rộng rãi, chỉ là để cho người quen đến chơi thôi mà.

Khuôn viên ở đây rất rộng, phòng ốc cũng nhiều. Bể bơi nằm ở phía Tây, ánh hoàng hôn buổi chiều tà buông xuống làm những viên gạch dưới đáy bể phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Cạnh bể bơi đặt mấy chiếc ghế nằm có trải những tấm khăn cotton dày dặn, bên cạnh đặt xô đá, một góc chai sâm banh nhô ra ngoài, đọng lại những giọt nước li ti.

Sau khi về phòng cất đồ đạc, họ thay quần áo khác rồi đi ra ngoài.

Uyển Thanh không đi chào hỏi từng người một, vốn dĩ cô đến đây là để thư giãn, sau khi đã bận rộn suốt cả một mùa hè.

Cô ngồi bên bờ bể bơi, vén váy lên cao một chút, mũi chân khẽ đung đưa trong nước. Trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh đặt một ly cocktail không rõ tên, bên trên có thả một bông hoa cơm cháy bồng bềnh.

Phía cuối thảm cỏ, trên một tấm màn chiếu khổng lồ đang phát bộ phim 《Flipped》, chẳng có ai xem, chỉ có một mình Phó Uyển Thanh là đang chậm rãi thưởng thức từng thước phim.

Vịnh Sênh bơi một vòng rồi lên bờ, khoác chiếc khăn tắm ngồi xuống cạnh cô, tóc vẫn còn ướt.

Cô ấy cùng cô xem bộ phim này, hai người thỉnh thoảng lại ngước đầu lên bình luận một câu.

Văn Khâm ở phía bên kia thảm cỏ, đứng xem nhóm của Tiểu Dự nướng thịt một lúc, cũng tự tay vào lật thịt hai lần. Mỡ lợn nhỏ xuống làm đốm lửa bùng lên, bắn vào tay cậu ấy khiến cậu ấy giật mình lùi lại một bước.

“Anh hai của tôi ơi, cậu đi ra xa một chút đi,” La Tiểu Dự đảo mắt bĩu môi, giành lấy vỉ nướng trong tay cậu ấy, “Cậu ấm da trắng thịt mềm, nhỡ bị bỏng thì tôi biết ăn nói thế nào với cô hai đây. Tính ra là đi chơi với tôi, cuối cùng anh trai của cậu lại thành cái gã đáng chết là tôi. Cậu không đi chơi với Vịnh Sênh đi, chị họ của cậu cần cậu đấy.”

Văn Khâm nói: “Thì em cũng không thể đi tay không được.”

Người bên cạnh liền múc cho cậu ấy một đĩa lớn: “Cầm lấy đi, vừa mới nướng chín xong đấy, mau mang đi hiếu kính Phó tiểu thư đi.”

“Ồ, cảm ơn nhé.”

Bóng tối bao phủ, nhuộm những ngọn núi đối diện thành một màu xanh thẫm, đã có vài ngôi sao lấp ló xuất hiện, không rõ ràng lắm, phải nheo mắt lại mới có thể nhìn thấy.

“Nhìn cái gì đấy?” Nghi Đức bước về phía cậu ấy, “Cậu làm phục vụ viên từ bao giờ thế?”

Văn Khâm nói: “Không có, tôi ra phía bể bơi, cậu đi cùng không?”

Nghi Đức liếc nhìn về phía đó một cái.

Gió núi thổi qua, làm tung bay một lọn tóc của Phó Uyển Thanh, cô đưa tay lên khẽ vuốt lại cho gọn.

Cô ấy lại quay sang lườm Văn Khâm một cái: “Cậu muốn tôi đi qua đó à?”

“…Tôi muốn cậu bớt nóng tính lại chút đi, đều là bạn học cả mà.” Văn Khâm nói.

“Các người là người thân, tôi là bạn học, tôi không qua đó đâu.”

Văn Khâm nhìn cô ấy rời đi, rồi lại quay đầu bước về phía bể bơi.

“Ăn chút gì đi, mọi người cứ uống rượu suốt thôi.” Cậu ấy nói.

Vịnh Sênh cầm một xiên lên: “Phải đấy, chị đói bụng rồi.”

“Cậu cũng ăn đi,” Văn Khâm lại nhìn sang người kia, “Cậu không đói à?”

Uyển Thanh lắc đầu: “Tớ ăn một miếng bánh kem rồi, thực sự không đói, hơn nữa amidan của tớ chưa khỏi, không ăn được những thứ này.”

“Đúng vậy, cậu ấy không ăn được đâu,” Vịnh Sênh lau lau miệng, nói đỡ cho cô, “Trước khi ra cửa đã hứa với anh hai rồi, nếu không thì sao mà ra ngoài được.”

“Ồ, anh hai ngay cả chuyện này cũng quản à.” Văn Khâm rụt tay lại, đặt xiên xuống.

Vịnh Sênh hất hất cằm: “Vừa nãy Nghi Đức nói chuyện với em nửa ngày trời, sao cô ấy không tới?”

“Cô ấy đi tìm người khác chơi rồi, họ muốn vào trong rừng đi dạo.” Văn Khâm nói.

Vịnh Sênh “ồ” một tiếng: “Mẹ em có phải hay mời cô ấy đến nhà chơi không?”

“Sao chị biết?”

“Sao chị lại không biết chứ, bắt gặp mấy lần rồi.”

Nghe vậy, Uyển Thanh và Vịnh Sênh nhìn nhau một cái.

Chỉ nghe Văn Khâm nói: “Mẹ em thích cô ấy ở bên cạnh bầu bạn, hai mẹ con hợp tính nhau.”

Không ai nói thêm lời nào nữa, Văn Khâm cũng ngồi trên tấm đệm mềm ở giữa hai người bọn họ, một chai sâm panh đã bị cậu ta uống hết hơn một nửa.

Uyển Thanh ghé đầu qua, liếc nhìn cậu ta một cái: “Cậu uống ít thôi.”

“Có bao nhiêu đâu.”

Cậu ta xua xua tay, ngửa đầu uống cạn chỗ còn lại trong ly, rồi đặt chiếc ly rỗng sang một bên.

“Tớ chính là nghĩ không thông, đến tận bây giờ vẫn nghĩ không thông.”

Không ai tiếp lời này của cậu ta.

Vịnh Sênh trong lòng hiểu rõ, âm thầm nhìn sang Uyển Thanh, cô cũng không nói lời nào.

Bộ phim đã chiếu đến đoạn cuối.

Juli đứng bên cạnh cây ngô đồng mới được trồng lại, Bryce bước tới, hai người nhìn nhau trong ánh hoàng hôn, khung hình yên bình, nhạc nền nhẹ nhàng nâng đỡ bầu không khí này.

Văn Khâm lại lên tiếng vào lúc này: “Cậu xem, người ta cùng nhau lớn lên thì có thể ở bên nhau.”

“Phải đấy,” Vịnh Sênh mỉm cười một cái, “Em xem mẹ của Bryce kìa, cái nhìn đầu tiên đã biết Juli tốt rồi, vì anh ấy từ nhỏ đã luôn nhắc về cô ấy.”

“Mẹ tớ là mẹ tớ, có phải vì mẹ tớ nên cậu mới không thích tớ không?” Văn Khâm kỳ lạ hỏi cô.

Uyển Thanh không cử động, mắt chăm chú nhìn vào màn chiếu: “Không liên quan đến dì, nhưng Lý Văn Khâm này, một người đàn ông có quyết đoán và bản lĩnh hay không, có thể nhìn ra được rõ nhất từ những chuyện này. Nhà chúng tớ hiện tại đang ở tình cảnh thế này, tìm lành tránh dữ, giảm thiểu chi phí thử sai trong cuộc đời, đó là lựa chọn sinh tồn của tớ, cậu hiểu không?”

Văn Khâm không nghe hiểu, tự ngẫm tự nói, giọng nói mang theo sự hưng phấn sau khi uống rượu, vang dội hơn ngày thường: “Cậu còn chưa ở bên tớ, đã biết tớ sẽ hại cậu rồi sao? Từ nhỏ đến lớn, có chuyện nào của cậu mà tớ không đặt lên hàng đầu? Cậu đều không nhớ rõ nữa rồi, phải không?”

“Ai bảo tớ không nhớ?” Uyển Thanh đứng bật dậy, ngay cả bắp chân cũng không thèm lau, quay người lại phản bác, “Nhưng điều đó thì có liên quan gì đến việc yêu đương chứ? Chẳng lẽ vì cậu tính tình tốt, luôn nhường nhịn tớ, là tớ có thể ép bản thân mình thích cậu sao?”

Đôi khi cô cảm thấy, nơi tình yêu không nói lý lẽ nhất chính là ở chỗ nó hoàn toàn không tìm thấy phương hướng để nỗ lực, ngoại trừ việc một bên tình nguyện tự làm bản thân cảm động.

Nhưng sự cảm động lại không có bất kỳ tính lâu dài nào, hôm nay cảm động xong rồi, ngày mai nhìn không vừa mắt thì vẫn là không vừa mắt.

Khí chất, giọng nói, mùi hương, những thứ mang tính sinh lý này một khi phát tác thì hoàn toàn không cách nào chống đỡ được.

Văn Khâm cũng chống tay từ dưới đất đứng dậy: “Anh hai tớ thì không ép buộc cậu sao?”

“Anh ấy…”

“Nói đủ chưa?”

Không ai chú ý cửa viện mở ra từ lúc nào, đợi đến khi họ ngẩng đầu lên, Lý Trung Nguyên đã đứng ở trước mặt. Cổ áo sơ mi đen mở rộng, xem bộ dạng có vẻ là trực tiếp vội vã chạy tới từ bữa tiệc xã giao, trên tay đang cầm chìa khóa xe.

Ánh sáng từ máy chiếu hắt nghiêng qua, chiếu rõ nửa khuôn mặt anh.

Anh đã bước tới, bước chân không nhanh, cũng không đi đường vòng, mà trực tiếp nắm lấy tay Phó Uyển Thanh: “Đi thôi.”

Vịnh Sênh sợ tới mức nhắm chặt mắt lại.

Cũng chỉ có Văn Khâm thôi, mới khiến Lý Trung Nguyên kìm nén lại được mà không nổi trận lôi đình ngay tại chỗ.

“Túi, túi của em,” Phó Uyển Thanh bị kéo đi hai bước, lại giãy khỏi tay anh, quay đầu lại xỏ giày, “Đồ đạc của em cũng chưa cầm.”

Vịnh Sênh vẫn còn nhanh trí: “Tớ… ngày mai tớ mang sang cho cậu.”

Lý Trung Nguyên liếc nhìn cô một cái, rồi nắm lấy cổ tay Phó Uyển Thanh, năm ngón tay siết chặt, không cho phép thương lượng mà cầm lấy túi xách của cô, lôi xềnh xệch cô đi ra ngoài.

Con đường rải đá dăm dẫm lên rất đau chân, đế giày của Phó Uyển Thanh lại rất mỏng, cô nói nhỏ bảo anh đi chậm một chút.

Nhưng Lý Trung Nguyên hoàn toàn không giảm tốc độ, ngay cả khi La Tiểu Dự tiến lên gọi anh, cũng bị anh lạnh mặt giơ tay gạt ra.

“Lên xe.” Lý Trung Nguyên mở cửa ghế phó lái.

Phó Uyển Thanh ngẩng đầu lên: “Em nói này…”

“Lên xe.” Anh lại đanh mặt lặp lại một lần nữa.

Cô lườm anh một cái sắc lẹm rồi ngồi vào.

Lý Trung Nguyên vòng qua phía bên kia, khởi động xe, ánh đèn xe quét qua hàng cây hai bên, ánh sáng trắng loé lên trong sân.

“Có ý gì đây?” Ở cửa có không ít người vây quanh lại.

“Chẳng có ý gì cả, Lý Trung Nguyên đến đón bạn gái anh ấy đi rồi.”

“Chà, đêm hôm khuya khoắt chạy lên núi, đến mức phải quản chặt như thế sao.”

Chiếc xe lao xuống núi, các khúc cua nối tiếp nhau, nhưng Lý Trung Nguyên lái rất nhanh. Những cây thông trong đêm tối đen kịt vút một cái đã lướt qua trước mắt, thỉnh thoảng có vài tiếng côn trùng kêu cũng bị bỏ lại phía sau.

Phó Uyển Thanh bắt đầu thấy sợ, cô nói: “Anh lái chậm lại một chút đi, Lý Trung Nguyên.”

Lý Trung Nguyên không trả lời, vô lăng xoay chuyển qua các khúc cua, con đường bắt đầu trở nên rộng rãi và thoáng đãng hơn, tốc độ xe của anh không giảm mà lại tăng lên, kim đồng hồ trên bảng điều khiển đã áp sát mức một trăm. Ngay cả những chiếc xe đang di chuyển bình thường phía trước, nghe thấy động tĩnh như vũ bão lao đến này cũng đều tự giác né đường.

“Em xin anh đấy, anh đi chậm lại có được không!” Phó Uyển Thanh cuống lên đến mức bật khóc.

Lý Trung Nguyên lúc này mới nới lỏng chân ga, giọng điệu của anh bình thản: “Em đừng cầu xin anh, là anh xin em đấy.”

“Anh cầu xin em cái gì chứ? Em có làm điều gì có lỗi với anh đâu.” Phó Uyển Thanh nói.

Lý Trung Nguyên kìm nén suốt cả dọc đường, lúc này liền cao giọng gầm lên: “Em không gặp mặt nó thì không chịu được à? Cứ phải tranh thủ từng giây từng phút để nói chuyện với nhau như thế sao, đùi chạm đùi, tay đụng tay kìa!”

“Làm gì có chuyện đụng tay đụng chân!” Cô nói, “Với lại em đâu có biết Văn Khâm cũng ở đây.”

Lý Trung Nguyên cười lạnh một tiếng: “Không cần ‘với lại’, cũng không cần giải thích nhiều với anh như thế. Có lần nào em ra ngoài mà nó không có mặt không!”

Phó Uyển Thanh nghẹn lời một lúc, cô tức giận nói: “Thế thì anh nhốt em lại luôn đi, hoặc là nhốt cậu ấy lại đi.”

Lý Trung Nguyên hừ lạnh: “Em đừng có ép anh thật đấy, Phó Uyển Thanh.”

“Phải rồi, cái gì anh mà chẳng làm ra được, em chỉ có nước để mặc anh định đoạt thôi chứ gì.” Phó Uyển Thanh đập mạnh hai cái vào cửa kính xe, “Tấp xe vào lề, em muốn xuống xe.”

Lý Trung Nguyên sợ cô thật sự sẽ bất chấp tất cả mà mở cửa lao ra.

Anh liền tấp xe vào một khu vực dừng nghỉ nhô ra bên lề đường núi, rồi cởi dây an toàn.

Phó Uyển Thanh cũng làm động tác tương tự, cô đẩy cửa xe bước xuống.

Dưới chân là nền xi măng thô ráp, gió đêm mang theo cái lạnh từ sâu trong núi rừng thổi đến, khiến cô rùng mình một cái.

Đi ngược chiều gió được vài bước, cô đã nhanh chóng bị Lý Trung Nguyên kéo giật trở lại, đẩy mạnh vào bên cửa xe: “Một mình em mò mẫm đi xuống dưới đó, không cần mạng nữa rồi hả!”

“Anh mới là người phát điên đấy, Lý Trung Nguyên.”

Cổ tay của Phó Uyển Thanh nằm gọn trong lòng bàn tay anh, cơ thể cũng bị anh khống chế, cô chỉ còn biết dùng lời nói để công kích: “Em thật sự chịu đựng anh đủ lắm rồi.”

Ánh đèn đường đơn độc hắt ra không được bao xa liền bị bóng tối nuốt chửng.

Lồng ngực Lý Trung Nguyên phập phồng dữ dội, hơi thở dồn dập nặng nề: “Nhìn anh này, nói lại một lần nữa xem.”

Cô không thèm nhìn, ra sức nghiêng đầu sang hướng khác.

“Con đường này anh đã đi qua rất nhiều lần rồi, cho nên mới dám lái nhanh như vậy.” Hơi thở của anh áp sát lại gần, giọng nói trầm xuống, “Có bao giờ anh đem em ra để mạo hiểm chưa?”

Phó Uyển Thanh vẫn không thèm nhìn anh, nhỏ giọng mắng: “Đồ thần kinh.”

Lý Trung Nguyên giữ lấy đầu cô xoay lại: “Phải, anh là đồ thần kinh nên nửa đêm nửa hôm mới chạy lên đây, chỉ để nghe em mắng đấy.”

“Anh đáng đời lắm.”

Nếu không phải vì được giáo dục tốt, Phó Uyển Thanh đã muốn nhổ nước bọt vào mặt anh rồi, “Em mắng thế còn nhẹ đấy.”

“Thế thì đã sao nào? Còn muốn đánh nữa không?” Lý Trung Nguyên kéo tay cô áp lên mặt mình, “Nào, em đánh đi.”

“Em không thèm, anh buông em ra, Lý Trung Nguyên, anh buông ra.”

Trong lúc giằng co qua lại, dưới ánh đèn mờ ảo tù mù, một tiếng “bốp” giòn giã vang lên. Lòng bàn tay Phó Uyển Thanh nóng rát.

Chính cô cũng sững sờ: “Em không…”

Lý Trung Nguyên ngược lại nở một nụ cười kỳ dị: “Đánh hay lắm, đánh tiếp đi.”

Phó Uyển Thanh ra sức lắc đầu.

Tiếng gió như lặng đi, Lý Trung Nguyên ngăn lại động tác của cô. Anh cúi người xuống, mang theo sự tàn nhẫn trong im lặng, dồn dập và vồ vập hôn lên môi cô. Bờ môi của cả hai người đều lạnh ngắt như nhau, nhưng rất nhanh đã quấn quýt lấy nhau đến nóng bừng. Hơi thở bỏng rát như chất xúc tác thiêu đốt mọi thứ, lực kháng cự của Phó Uyển Thanh hoàn toàn tan biến sạch sành sanh.

Đến khi bị bế lên băng ghế sau của xe, cô vẫn chưa kịp phản ứng lại thì không gian đã thay đổi.

Lý Trung Nguyên vẫn đang say sưa hôn cô đầy phóng túng, dã man và chiếm đoạt. Anh ra sức mút mát lấy những giọt mật ngọt trong khoang miệng cô, muốn mượn điều này để lấp đầy khoảng trống đang rò rỉ gió trong lòng, cũng như nỗi hoảng hốt khôn nguôi đang không ngừng trào ra từ nơi đó.

Phó Uyển Thanh ngồi trên đùi anh, vạt váy bị ướt sũng bên bờ bể bơi lúc nãy giờ cũng rũ trên ghế xe. Không còn sự truy đuổi của những ngọn gió lạnh, cô lại một lần nữa rơi vào vùng đầm lầy ấm áp. Khắp cơ thể anh, từ bờ vai thô cứng chạm vào cho đến yết hầu đang chuyển động đều như vậy. Trong thùng xe tối tăm, cô không nhìn rõ mặt anh, chỉ cảm nhận được cảm xúc mãnh liệt của Lý Trung Nguyên khi anh bế cô lên và nụ hôn đầy dùng lực.

Lúc nói chuyện, giọng anh đã không che giấu nổi sự khàn đặc: “Định đoạt cái gì chứ, anh định đoạt em sao? Đúng là đồ vô lương tâm, Phó Uyển Thanh, rõ ràng là anh đang bị em dắt mũi đi thì có.”

Lý Trung Nguyên dùng lực cắn nhẹ lên môi cô: “Cả tối nay anh cảm xúc của anh gần như quá tải, xong việc một cái là tức tốc lao ngay đến đây, thế mà còn bảo cái gì mà định đoạt.”

Phó Uyển Thanh chỉ biết tim mình đang đập loạn xạ liên hồi.

Trong không gian kín mít và chật hẹp, hai người không thể không dán chặt vào nhau hơn. Lý Trung Nguyên ngậm lấy bờ môi mềm mại của cô, nghiền ngẫm đem hơi thở của mình truyền sang cho cô.

Lý Trung Nguyên nén lại cảm giác tê dại trên da đầu, ôm lấy cô khẽ lời an ủi, trầm giọng dỗ dành cô, bảo trong xe chỉ có thể như thế này thôi, rồi hỏi cô có chịu được nữa không. Gương mặt cô ửng hồng đầy tình ý, lắc lắc đầu rồi lại vội vã chủ động hôn anh, cất tiếng gọi tên anh đầy mềm mại, trầm thấp. Yết hầu của Lý Trung Nguyên lăn cuộn, khi mở lời đã biến thành tiếng thở dốc trầm đục theo bản năng: “Anh biết, anh biết hết rồi, nhưng anh nhớ em lắm, để anh ôm thêm một lát nữa, ngoan nào.”

Họ đã quấn lấy nhau trong xe không biết bao lâu.

Lúc trở về, trên con đường núi đã hoàn toàn vắng bóng người.

Khi xe dừng lại ở nhà, Lý Trung Nguyên quay đầu lại thì Phó Uyển Thanh đã ngủ thiếp đi rồi. Trên người cô vẫn còn đắp chiếc áo vest của anh, bốn bề nhăn nhúm cả lại.

Anh bế cô lên lầu, sau khi tắm rửa sạch sẽ cho cô xong liền đặt cô vào trong chăn.

Làm xong những việc này, Lý Trung Nguyên cũng cảm thấy đầu óc một phen choáng váng, anh liền nằm xuống một lát, có lẽ là do lúc nãy cúi người bên cạnh bồn tắm quá lâu.

Anh đến đồ ngủ cũng chưa kịp mặc, cứ thế nằm xuống.

Đến khi một đêm trôi qua, lúc tỉnh dậy lần nữa, trong phòng ngủ chỉ còn lại một mình anh, Phó Uyển Thanh đã đi rồi.

Cô để lại cho anh một mẩu giấy nhắn: “Em về trường ở đây, đừng có hỏi em bao giờ mới quay lại.”

Lý Trung Nguyên ở trần nửa thân trên ngồi trên giường, càng nhìn dòng chữ đó càng thấy tức anh ách. Cuối cùng, anh dùng lực vò nát mẩu giấy thành một cục, ném thẳng vào góc khuất tầm mắt.

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading