[ĐT] 04

Chương 4 : Đối với anh mà nói, cô vẫn chỉ là một người chẳng có chút gì quan trọng.

Giọng nói không trầm không bổng của chàng trai vang lên, rõ ràng nghe qua cứ như một lời nói mơ hồ, xa xôi.

Nhưng trong một tia lửa điện ngắn ngủi, Phó Hề lại hiểu được hoàn toàn.

—— “Sự xinh đẹp của cháu là điều hiển nhiên mà.”

—— “Tôi nhìn cái gì, đây cũng chẳng phải là điều hiển nhiên sao.”

Một câu nói tự luyến đến mức này nếu bị người khác nghe thấy, theo lý mà nói, Phó Hề đáng lẽ phải vô cùng ngượng ngùng lúng túng, hận không thể tìm cái lỗ nào mà chui xuống.

Nhưng Phó Hề chỉ khẽ chớp mắt, nhìn chằm chằm vào gương mặt của Vệ Thuật rồi bất chợt khẽ gật đầu.

“Chào mừng quý khách ghé thăm cửa hàng tiện lợi của chúng tôi.”

Ý tại ngôn ngoại chính là: Đã thích nhìn như vậy thì cứ việc đến cửa hàng tiện lợi mà nhìn nhiều vào.

Lời này đáp trả quả thực vô cùng cao tay.

Mà không ngờ, Vệ Thuật cũng lập tức hiểu ra ngay trong nháy mắt.

Chỉ có thể nói ở điểm “nói chuyện không giống người bình thường” này, hai người họ đã đạt được một sự cân bằng vi diệu.

Và trong khoảnh khắc hiểu ngay ẩn ý trong lời nói của đối phương, hai con người vốn dĩ thuộc về thế giới của những người xa lạ, vậy mà lại kết nối được với mạch não của nhau một cách thần kỳ.

Vẻ lười nhác, hờ hững vốn có trên gương mặt Vệ Thuật lập tức tan biến như thủy triều. Trong đôi mắt hẹp dài kia, lần đầu tiên xuất hiện cái nhìn đánh giá đầy thâm thúy, anh nghiêm túc quan sát cô gái trước mặt.

Làn da cô thuộc kiểu trắng ngần, mịn màng và sạch sẽ, đường nét khuôn mặt dịu dàng, ngũ quan nhỏ nhắn, tinh tế.

Ấn tượng đầu tiên luôn mang lại cho người ta cảm giác rất ngoan ngoãn.

Hôm đó sau khi cô rời khỏi nhà thi đấu, hiệp ba của trận đấu cũng kết thúc. Vệ Thuật ngồi lại vị trí cũ thì nghe thấy mấy người phía sau đang bàn tán.

Cô bạn học lúc nãy là ai thế? Xinh đẹp tinh khôi vậy, sao trước đây chưa từng thấy bao giờ nhỉ?”

Mày thế mà cũng không biết à? Nhân viên mới đến của cửa hàng tiện lợi Bắc Uyển đấy. Trước đó trong ký túc xá của tụi mình có người vì muốn ngắm cô ấy mà đặc biệt chạy đến tận cửa hàng đó mua đồ, tao còn đang nghĩ liệu có đến mức phóng đại như vậy không nữa.”

“Cô ấy mới đến vài ngày đã có người chụp ảnh đăng lên confession trường thảo luận rồi, gương mặt tình đầu thế này nhìn qua là thấy rất ngoan.”

“Đúng là vừa thuần khiết vừa ngoan, mày không nghe thấy lúc nãy cô ấy đưa nước cho tao, giọng nói mềm mại thế nào đâu, nhìn một cái là muốn che chở liền. Tiêu rồi, tao rơi vào lưới tình mất rồi.”

“Chậc chậc, nhìn thế này thì sau này mọi thứ của tao ở khu Tây Bắc đều bao trọn cho cửa hàng tiện lợi Bắc Uyển luôn.”

Thế nhưng, lớp vỏ bọc tinh khôi, ngoan ngoãn ngày hôm nay của cô đã hoàn toàn bị đập vỡ.

Đây là… không thèm diễn nữa sao?

Im lặng trong chốc lát.

Phó Hề dường như sực nhớ ra mình còn phải làm việc, cô thu hồi tầm mắt, lịch sự gật đầu một cái.

Sau đó liền dứt khoát quay người, không thèm ngoảnh đầu lại mà rời đi.

Vệ Thuật nhìn theo bóng lưng cô, tấm lưng lại từ từ tựa vào bức tường. Khóe môi anh khẽ nhếch lên, bật ra một tiếng cười khẽ đầy ẩn ý.

*

Ngày hôm sau.

Hứa Tuệ Tuệ vừa đến cửa hàng để giao ca thì đã bị ông chủ gọi ra ngoài.

Cô ấy nhìn Phó Hề với vẻ mặt đầy lo lắng, bồn chồn, rồi mới cam chịu đi theo.

May mà không bao lâu sau, khi Hứa Tuệ Tuệ trở lại cửa hàng, sắc mặt cô ấy rạng rỡ hẳn lên, vui mừng ra mặt.

“Hề Hề, cậu thực sự tốt quá đi mất!” Hứa Tuệ Tuệ giang tay định ôm chầm lấy Phó Hề.

Phó Hề lùi lại hai bước, né tránh cái ôm của cô ấy. Cô không thích những sự tiếp xúc thân thể như vậy.

Hứa Tuệ Tuệ cũng có phần hiểu tính cách của cô, liền lập tức tự kiểm điểm: “Quên mất quên mất, cậu không thích người khác chạm vào mình.”

“Ông chủ nói gì với cậu thế?” Phó Hề nói lảng sang chuyện khác.

“Ông ấy lại bảo với tớ là chuyện nói giảm lương lần trước chỉ là lời nói lúc nóng giận thôi, bảo tớ đừng để tâm. Sẽ không giảm lương của tớ đâu.”

Hứa Tuệ Tuệ dĩ nhiên biết rõ, ngày hôm qua Phó Hề gọi ông chủ ra ngoài nói chuyện chính là để nói đỡ cho mình.

Cô ấy không ngờ hiệu quả lại tốt đến thế, hôm nay ông chủ đã chủ động nói với cô ấy rồi.

Vì vậy Hứa Tuệ Tuệ vô cùng tò mò: “Cậu nói thế nào với ông chủ vậy? Sao ông ấy lại đồng ý nhanh như thế?”

Phó Hề ngẫm nghĩ một lát, thành thật trả lời: “Tối qua tớ có gửi tin nhắn cho ông chủ, nói là sẽ giúp quảng bá nhóm phúc lợi của cửa hàng tiện lợi chúng ta.”

Đại học Giang vốn là một ngôi trường danh tiếng có lịch sử lâu đời, khu học xá cũ nằm ở thành phố phồn hoa sầm uất nhất trung tâm.

Không chỉ có diện tích rộng lớn, mà xung quanh trường việc kinh doanh cũng vô cùng thuận tiện. Chẳng cần bàn tới sự cạnh tranh giữa mấy cửa hàng tiện lợi và siêu thị ngay trong khuôn viên trường, số lượng các chuỗi siêu thị lẫn cửa hàng tiện lợi ở ngoài trường thôi cũng đã nhiều như lông lươn.

Để giành giật khách hàng và duy trì nhóm người tiêu dùng cố định, các cửa hàng đều sẽ lập nhóm chat rồi kéo người vào.

Thế nhưng, rất nhiều khách hàng cảm thấy phiền phức trước quá nhiều yêu cầu tham gia nhóm. Do đó, nhóm phúc lợi của cửa hàng tiện lợi từ trước đến nay vẫn luôn không được quảng bá tốt cho lắm.

Ông chủ vừa nghe Phó Hề nói như vậy, lập tức quyết định hủy bỏ hình phạt đối với Hứa Tuệ Tuệ.

Hoặc có lẽ, ngay từ đầu ông ấy cũng chỉ đang cân nhắc hình phạt này mà thôi.

“Hu hu hu, Hề Hề à, cậu vì tớ mà hy sinh nhiều quá, tớ cảm động chết mất.” Hứa Tuệ Tuệ không ngờ Phó Hề thực sự lại đi xin tình giúp mình.

Hứa Tuệ Tuệ ra ngoài làm thêm cũng đã nhiều năm, tuy không đến mức nhìn thấu hết thảy sự ấm lạnh của nhân gian, nhưng cô ấy biết rõ, rất ít người sẵn lòng quản đến chuyện sống chết của đồng nghiệp.

Chuyện này rõ ràng hoàn toàn không liên quan gì đến Phó Hề, nhưng cuối cùng lại là cô giúp đỡ thuyết phục ông chủ.

Phó Hề nhắc nhở: “Có điều sau này cậu tốt nhất là đừng đi muộn nữa.”

“Tuyệt đối không có chuyện đó đâu, cậu cứ yên tâm, tớ chắc chắn sẽ không bao giờ đi muộn nữa.” Hứa Tuệ Tuệ bảo đảm.

Cô ấy chỉ suýt chút nữa là giơ ngón tay lên thề thốt.

Sau đó, Hứa Tuệ Tuệ lại cười hì hì: “Cứ yên tâm đi, tớ nhất định sẽ trở thành một phần không thể thiếu trong vòng tròn trật tự của cậu.”

Phó Hề không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

*

Buổi tối.

Vệ Thuật rời khỏi phòng thí nghiệm của trường liền trực tiếp đi thẳng về nhà. Đây là một khu căn hộ cao cấp nằm rất gần trường học, thời điểm vừa mới mở bán, nơi này từng một thời rơi vào cảnh “một nhà khó cầu”.

Kể từ khi lên đại học, anh đã bắt đầu sống một mình.

Đợi đến khi anh từ trong phòng tắm bước ra, trên đầu vẫn còn vương mái tóc ướt sũng, ngang hông chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm.

Chiếc điện thoại đang cắm sạc đặt bên cạnh tủ đầu giường trong phòng ngủ bỗng reo vang, màn hình rung lên “bần bật” không ngừng.

Vệ Thuật tiến lại gần cầm điện thoại lên, là Thiệu Thanh Minh gửi tin nhắn tới.

Anh ấn vào WeChat, rồi mở ảnh đại diện của Thiệu Thanh Minh ra, tiến vào khung chat.

Những giọt nước từ mái tóc ướt trên đỉnh đầu khẽ rơi xuống, đáp thẳng lên màn hình điện thoại trong tay anh.

Anh vừa định đưa tay lên lau đi, thì ngược lại, ngón tay vô tình lại ấn mở vào cái đường link trên đó.

Đó chính là đường link truyện fanfic mà Thiệu Thanh Minh đã gửi cho anh lần trước.

Mặc dù lúc đó Vệ Thuật nói là sẽ kiện, nhưng Thiệu Thanh Minh thật sự đã chuyển tiếp nó qua, mà anh thì ngược lại, chưa từng ấn vào xem thử bao giờ.

Lúc này, đường link đã tự động chuyển hướng sang một giao diện mới.

Những dòng chữ trên màn hình lập tức lọt vào tầm mắt của Vệ Thuật.

……

Một người đàn ông với bộ vest phẳng phiu, thân hình cao lớn, cao ráo thon dài không một điềm báo trước bỗng cúi người bao trùm lấy cô.

Cô gái trước mắt càng bị dồn ép vào tận góc tường.

Ngay khi nụ hôn của anh chuẩn bị rơi xuống, cô thư ký nhỏ Phó Hề bỗng đột ngột quay mặt đi.

Giọng nói cô run rẩy: “Tổng giảm đốc Vệ…”

Nghe thấy tiếng gọi dịu dàng mang theo vẻ nũng nịu của cô thư ký nhỏ, một tiếng cười trầm thấp đến cực điểm khẽ vang lên.

Vệ Thuật vươn tay bóp lấy cằm của cô thư ký nhỏ Phó Hề, ép cô phải ngẩng đầu lên nhìn mình, giọng nói đầy mê hoặc: “Ở công ty gọi tôi là Tổng giảm đốc Vệ thì được.”

“Nhưng ở nhà thì nên gọi là gì nhỉ? Bà xã.”

Không đợi cô thư ký nhỏ Phó Hề kịp trả lời, người đàn ông đã cúi đầu thẳng tiến không lùi, môi lưỡi hai người quấn quýt lấy nhau.

Khắp căn phòng vang lên tiếng nước mập mờ đầy kích thích, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau.

Đến cả không khí dường như cũng đang sôi sục thiêu đốt. 」

……

Thẳng tiến không lùi?

Môi lưỡi quấn quýt?

Tiếng nước mập mờ đầy kích thích?

Ánh mắt Vệ Thuật chậm rãi lướt qua những chữ này.

Đôi mắt đen lạnh lùng như đang nhìn quét để săm soi.

Mấy cái này…… Đúng là ngôn từ hổ báo.

Cái mẹ gì thế này?

Vệ Thuật ngẩng đầu nhìn lên tên tài khoản đăng bài viết, bên trên viết: “Trạm Vạn Năng Đại Học Giang”.

Mặc dù Vệ Thuật chưa từng quan tâm đến mấy thứ này, nhưng cũng biết đây chính là trang confession của Đại học Giang.

Chỉ là bình thường họ đăng ảnh của anh lên đó thì cũng thôi đi, giờ lại còn tiến hóa đến mức viết cả loại truyện đồi trụy người lớn này nữa à?

Khi khóe mắt anh lướt thấy số lượt thích 3882 ở góc dưới bên phải.

Khóe miệng Vệ Thuật khẽ giật giật.

Đúng là mấy kẻ rảnh rỗi nhiều thật đấy!

Sau đó, anh dứt khoát đưa tay tắt màn hình điện thoại.

Đêm muộn, bầu trời vốn tràn ngập ngàn sao không biết đã bị mây đen che lấp từ lúc nào. Khi giọt mưa đầu tiên đập vào cửa sổ, người đang ngủ trên giường vẫn chưa tỉnh giấc.

Cho đến khi cơn mưa dần nặng hạt, hơi nước ẩm ướt như len lỏi qua ô cửa kính sát đất tràn vào phòng.

Vệ Thuật vẫn chưa tỉnh lại, anh nằm trên giường, chân mày khẽ nhíu, cho đến khi hơi thở dần trở nên dồn dập, trên má thậm chí còn ửng lên một vệt đỏ hồng bất thường.

Khi tiếng rên rỉ khe khẽ, mơ hồ trong giấc mơ hòa quyện cùng tiếng mưa rơi bên ngoài.

Ngay sau đó, gương mặt thanh tú, trắng ngần đầy nét ngây ngô trong giấc mơ ngày một trở nên rõ ràng hơn……

Giây tiếp theo, Vệ Thuật đột ngột ngồi bật dậy từ trên giường, trên trán rơm rớm một lớp mồ hôi mỏng.

Hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Sau khi ý thức dần tỉnh táo trở lại, trong đầu anh vẫn còn sót lại những mảnh vụn của giấc mơ đó.

Nhưng có một chuyện, ký ức lại vô cùng rõ ràng.

Vệ Thuật không cảm xúc nhìn chằm chằm vào bức tường đối diện.

Anh đã mơ thấy Phó Hề.

Chính vào giây phút này, anh mới giật mình nhận ra bản thân thế mà đã nhớ kỹ tên của cô rồi.

Nhưng so với cái tên, điều quan trọng hơn chính là…… Vệ Thuật nhìn xuống tấm chăn mỏng đang đắp trên người mình, mà ở phía dưới lớp chăn kia.

Anh đã cương rồi.

*

Sau một đêm mưa xối xả, toàn bộ khuôn viên trường như được gột rửa qua một lượt, từng chiếc lá trên cây ngô đồng hai bên đường đều khoác lên mình một màu xanh mướt tràn đầy sức sống.

Cho dù cơn mưa đã tạnh từ lâu.

Nhưng trong không khí vẫn còn vương lại hơi ẩm nồng đậm.

Tuần này Phó Hề đều làm ca trưa tối, từ mười hai giờ trưa cho đến tận mười giờ đêm.

Qua giữa tháng chín, thời tiết đã không còn oi bức như trước nữa.

Sau khi một trận mưa dứt, trời đất lại thêm phần mát mẻ, dễ chịu.

Qua khoảng thời gian bận rộn nhất vào buổi trưa, Phó Hề lại bắt đầu tất bật sắp xếp lại các kệ hàng, lần này Hứa Tuệ Tuệ cũng làm cùng cô.

Cho đến khi cửa kính của cửa hàng tiện lợi bị đẩy ra.

Chiếc chuông gió treo trên cửa kính phát ra những tiếng leng keng trong trẻo, êm tai.

Phó Hề vô thức ngẩng đầu nhìn về phía cửa.

Vệ Thuật cứ thế bước vào.

Anh mặc một chiếc áo thun đen kết hợp với quần jeans, dáng người cao ráo, thẳng tắp. Rõ ràng chỉ là những trang phục với kiểu dáng cơ bản nhất, nhưng vì có bờ vai rộng và phẳng nên anh đã mặc ra được hiệu ứng đẹp như người mẫu treo đồ.

Anh đứng tùy ý bên cạnh quầy thu ngân, tỏa ra một loại hơi thở thiếu niên tràn đầy sức sống và bất kham.

“Á,” Hứa Tuệ Tuệ cũng nhìn thấy anh, cô ấy đưa tay huých nhẹ vào người Phó Hề.

“Mua bao thuốc,” Vệ Thuật hơi nghiêng đầu nhìn sang, đường xương hàm rõ ràng, lập thể của anh vẫn mang nét lạnh lùng như trước.

Hứa Tuệ Tuệ nói nhỏ: “Hề Hề, cậu ra đi.”

Mặc dù ngày thường cô ấy hay nhắc đến Vệ Thuật, còn luôn cảm thán sao anh chẳng mấy khi đến cửa hàng tiện lợi mua đồ.

Nhưng lúc này nhìn thấy người thật, cô ấy ngược lại liền bị nhút nhát.

Khí chất của kiểu siêu cấp đẹp trai này quá sức mạnh mẽ, khiến người ta có cảm giác không dám ngẩng đầu lên nhìn thẳng.

Phó Hề bước tới, đi vào bên trong quầy thu ngân, thành thục mở lời: “Anh muốn loại thuốc nào?”

Đôi mắt hẹp dài đen nháy của Vệ Thuật khẽ rũ xuống, rơi trên gương mặt của Phó Hề, giống như một đầm nước sâu hoắm không thấy đáy, trầm mặc nhưng lại có sức hút người đến lạ kỳ.

“Gói màu đen ở hàng trên cùng ấy.”

Giọng nói của Vệ Thuật vang lên, vẫn là vẻ lười nhác không chút cảm xúc như cũ.

Nhưng nghe qua thì lại có phần hơi khàn nhẹ.

Phó Hề xoay người, nhón gót chân và giơ tay lên để với lấy hàng thuốc ở trên cùng.

Đây là loại thuốc đắt tiền nhất trong cửa hàng.

Bình thường chẳng mấy ai mua, nên nó luôn được xếp ở vị trí cao nhất.

Sau khi lấy được thuốc, cô quay người đặt lên quầy thu ngân rồi đẩy nhẹ về phía trước: “Xin hỏi anh thanh toán thế nào ạ?”

“Cho thêm một cái bật lửa nữa.”

Vệ Thuật lại nói.

Bật lửa được bày ngay trong chiếc tủ phía sau quầy thu ngân, Phó Hề tiện tay lấy một cái qua.

Cô một lần nữa đẩy chiếc bật lửa sang, rồi chỉ chỉ vào máy quét thanh toán bên cạnh: “Lúc thanh toán bằng điện thoại chạm nhẹ một cái sẽ nhận được hồng bao ưu đãi đấy.”

“Ồ, vậy lấy thêm một chai nước khoáng nữa.”

Khi giọng nói của chàng trai vang lên lần thứ ba, hàng lông mi đang rủ xuống của Phó Hề khẽ khàng nâng lên.

Cô nhìn thẳng vào đối phương, giọng điệu vô cùng bình thản:

“Nước khoáng ở trong tủ lạnh bên cạnh ấy, nếu muốn thì anh tự đi lấy đi. Nếu không muốn uống lạnh thì trên kệ hàng có loại để ở nhiệt độ thường.”

Giọng nói của Phó Hề thuộc kiểu trong trẻo, lành lạnh và vô cùng sạch sẽ, chứ không có mấy phần mềm mại.

Khi nói chuyện, âm thanh lanh lảnh, rõ ràng dứt khoát.

Vệ Thuật đứng ở đó, yên lặng lắng nghe những lời Phó Hề nói. Anh không mở miệng cũng không cười, toàn thân toát ra một vẻ sắc sảo, bén nhọn.

Trông vừa lạnh lùng lại vừa có vẻ không dễ chọc vào.

Ở cách đó không xa, Hứa Tuệ Tuệ dù đang giả vờ bận rộn xếp hàng lên kệ, nhưng ánh mắt lại luôn dán chặt vào phía bên này.

Nghe thấy Phó Hề nói lời đó, cô ấy hận không thể tự mình cầm một chai nước khoáng mang tặng qua cho rồi.

Hai người này không phải mới chỉ gặp nhau có một lần thôi sao.

Thế nào mà trông cứ như hoàn toàn không vừa mắt nhau thế này?

Sự đối đầu ngầm vẫn tiếp tục diễn ra, bầu không khí trong cửa hàng tiện lợi mát mẻ dường như cũng đang chậm rãi ngưng đọng lại.

Bất chợt, Vệ Thuật xoay người đi về phía tủ lạnh ở bên cạnh.

Anh trực tiếp kéo tay nắm, mở cửa tủ ra, cánh tay dài khẽ nâng lên một cách dễ dàng gạt lấy một chai nước khoáng từ tầng trên cùng xuống.

Sau đó, anh đi tới đặt lên quầy thu ngân.

Phó Hề quét mã.

Cho đến khi anh trả tiền xong, cầm lấy đồ đạc rời đi, hai người họ không nói thêm với nhau bất kỳ một câu nào nữa.

Qua lớp cửa kính, nhìn bóng dáng cao ráo thon dài kia đã đi xa.

Hứa Tuệ Tuệ mới dám lao vội tới.

Cô ấy kinh ngạc hỏi: “Hai người rốt cuộc là có chuyện gì thế? Cảm giác giữa hai cậu cứ có dòng nước ngầm cuồn cuộn ấy, vừa rồi tớ đứng bên cạnh mà thở mạnh cũng không dám luôn.”

“Phù.”

Phó Hề ở bên cạnh bỗng nhiên thở dài một tiếng thườn thượt: “Quên mất rồi.”

“Quên cái gì cơ?” Hứa Tuệ Tuệ kích động: “Quên xin WeChat của anh ấy à? Anh ấy chắc là chưa đi xa đâu, để tớ trông tiệm cho, cậu mau đuổi theo đi!”

Phó Hề với vẻ mặt vô cùng bình tĩnh nhìn cô ấy: “Tớ quên hỏi anh ấy xem có cần lấy túi nilon hay không.”

Cô làm việc vốn dĩ luôn chu toàn tỉ mỉ, vậy mà hôm nay lại quên mất cả điều cơ bản này.

Hứa Tuệ Tuệ: “…”

Có lẽ là bởi vì thời tiết hôm nay âm u nên trên đường chẳng có mấy bóng người.

Vệ Thuật đi đến bên cạnh một thùng rác, rồi thẳng tay ném chai nước khoáng chưa uống một ngụm nào trong tay vào trong đó.

Sau đó anh xé bao thuốc, rút ra một điếu, dùng bật lửa châm lên, rồi đưa lên bên môi rít một hơi.

Anh bỗng nhiên khẽ bật cười thành tiếng, lần này là tự cười chính mình.

Đúng là rảnh rỗi thật mà.

Thế mà lại chỉ vì một giấc mơ mà đặc biệt chạy qua đây để xác nhận.

Cũng may.

Đối với anh mà nói, cô vẫn chỉ là một người chẳng có chút gì quan trọng.

Lời tác giả:

Nhiệt liệt chào mừng Tổng giám đốc Vệ  VS cô thư ký nhỏ của anh lên sàn!

Tiến độ của cặp đôi này đúng là đỉnh chóp luôn rồi.

Vệ Thuật: Cậu nói lại lần nữa xem?

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading