[ĐT] 06

Chương 6 : “Người khác cho đấy.”

“Tôi không có.”

Trong cửa hàng nhỏ hẹp, giọng nói dịu dàng nhẹ nhàng của cô gái vang lên.

Khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo sạch sẽ của cô hơi căng ra, hàng lông mi khẽ run rẩy để lộ tâm trạng của cô lúc này, dường như đang ảo não vì bản thân vừa nói sai lời.

Thế là một lát sau, Phó Hề nghiêm túc giải thích: “Xin lỗi, tôi không biết khen người khác lắm.”

Vệ Thuật nhìn cô, không nói gì.

Phó Hề ngẩng đầu nhìn anh, thần sắc chân thành: “Trong tình huống đó, chỉ có anh giúp tôi.”

Đôi mắt thẳng thắn mà trong trẻo của cô gái cứ thế đâm sầm vào đáy mắt anh, mang theo vẻ chân thành và nghiêm túc, khiến câu nói này trở nên vô cùng trang trọng.

Cũng khiến hai câu nói vừa rồi của Vệ Thuật trông có vẻ hơi khắc nghiệt.

Vệ Thuật không lên tiếng, chỉ cụp mắt xuống tiếp tục bôi thuốc cho cô.

Chỉ là cho dù động tác lần này của anh đã nhẹ nhàng hơn lúc nãy, nhưng diện tích vết thương trên cánh tay cô rất lớn, đặc biệt là có vài chỗ còn lẫn cả một ít hạt cát nhỏ.

Phó Hề tuy đã cố nhịn, nhưng cánh tay vẫn theo bản năng rụt về phía sau.

Vệ Thuật nhanh tay lẹ mắt nắm lấy cổ tay cô.

Vừa rồi anh chỉ dùng tăm bông tẩm cồn đỏ bôi lên vết thương của cô, chứ chưa hề chạm vào cánh tay cô.

Nhưng lúc này anh đang nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, trầm giọng nói: “Tôi sẽ nhẹ tay chút, em nhịn một lát.”

Phó Hề lại ngoan ngoãn gật đầu.

Chỉ là tuy cô đã nhịn được, nhưng rất nhanh liền phát hiện, chỗ da trên cổ tay bị anh nắm đang từ từ rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, kéo theo khoảng cách giữa các ngón tay anh cũng bắt đầu dần trở nên ẩm ướt và dính dính.

May mà tay Vệ Thuật rất vững, nhanh chóng xử lý xong vết thương.

Còn dán thêm một miếng băng gạc vô trùng.

“Vết thương trên chân, tôi có thể tự xử lý được, cảm ơn anh.” Phó Hề khẽ nói.

“Ừ.”

Vệ Thuật bỏ chiếc kẹp trong tay trở lại vào lọ.

Đúng lúc này, ông chủ từ bên trong bưng một chiếc khay đi ra, trên đó đặt hai bát mì.

Ông chủ thấy Vệ Thuật đang đứng bên bàn của Phó Hề, liền lập tức cười hỏi: “Hai đứa ăn chung một bàn đúng không?”

Phó Hề nhìn sang, không nói gì.

Vệ Thuật thong thả đi về phía bàn của mình: “Không phải.”

“Bát này là của cháu,” Ông chủ không nói gì nhiều, chỉ đặt bát mì của anh xuống.

Đợi khi ông chủ đặt bát mì rau xanh của Phó Hề lên bàn, mắt khẽ liếc nhìn túi thuốc đang đặt trên bàn hai cái.

Phó Hề: “Ông chủ, ông yên tâm, lát nữa cháu sẽ mang rác đi.”

Dù sao đây cũng là quán mì của người ta, bông tẩm cồn đỏ cô đã dùng qua mà để lại đây thì không tốt.

Ông chủ vội vàng cười nói: “Cô bé này thật chu đáo, nhưng không cần phiền phức thế đâu, rác cứ để tôi xử lý cho.”

“Xem cháu ngã kìa, đau lắm đúng không?”

Tính tình Phó Hề vốn trầm lặng, chỉ gật đầu một cái đáp lại.

Sau đó, cô và Vệ Thuật mỗi người ngồi ở vị trí của mình, yên lặng ăn mì.

Nhưng ông chủ không lập tức đi vào ngay, mà nói với Vệ Thuật: “Cháu cứ ăn trước đi, phần mì của bà nội lát nữa khi nào cháu về tôi mới trụng.”

“Vâng.”

“Bà nội lần này nhập viện không có vấn đề gì lớn chứ?” Ông chủ quan tâm hỏi.

Vệ Thuật vốn đã gắp một đũa mì chuẩn bị ăn, nhưng vẫn trả lời trước: “Không có gì, chỉ là kiểm tra định kỳ thôi, hai ngày nữa là xuất viện rồi.”

“Hai ngày nay chỗ tôi vừa vặn có người tặng một đợt trứng gà thả vườn, lát nữa cháu về thì mang một ít về nhé.”

“Không cần đâu ạ.” Giọng điệu của Vệ Thuật vẫn là vẻ hờ hững, lười biếng như trước.

Ông chủ lại chẳng thèm để ý: “Cũng có phải cho cháu đâu, là cho bà nội đấy, người già biết rõ loại trứng gà ta này tốt thế nào mà. Bà chắc chắn sẽ thích ăn.”

Phó Hề ngồi bên cạnh yên lặng ăn mì, nghe hai người họ trò chuyện.

Đến lúc sắp xong, ông chủ còn không quên nói với cô: “Cô bé ơi, nếu ăn không đủ thì ở đây chúng tôi có thể thêm mì miễn phí đấy.”

Phó Hề nhìn bát mì đầy ắp của mình.

“Dạ được, nếu cần thêm mì cháu sẽ gọi chú.”

Lời này không biết đã chọc trúng chỗ nào của Vệ Thuật, chỉ nghe thấy anh khẽ cười một tiếng.

Phó Hề nghi hoặc nhìn sang.

Vệ Thuật cười có chút lơ đãng: “Em cố lên.”

Phó Hề lúc này mới hiểu ra, anh đang cười nhạo câu nói đòi thêm mì của mình.

Cô lại nhìn vào bát mì của mình, vốn dĩ bát của quán mì này đã là loại bát tô lớn, lại còn được múc khá đầy.

Phó Hề không nói gì, chỉ cúi đầu ăn mì.

Ở một thành phố đầy những cây ngô đồng như thế này, tiếng ve kêu trên cây râm ran suốt cả mùa hè.

Trong quán mì nhỏ, chỉ có hai người yên lặng ngồi ăn, ông chủ thì bận rộn trong bếp sau.

Khi Phó Hề cất tiếng gọi: “Ông chủ, tính tiền ạ.”

Ông chủ lúc này mới từ bếp sau đi ra, nói một câu: “Mì rau xanh chín đồng.”

Trên quầy thu ngân của quán có đặt mã QR nhận tiền.

Phó Hề trực tiếp quét mã trả tiền.

Ai ngờ giây tiếp theo, liền nghe thấy rõ ràng khắp cả quán vang lên tiếng thông báo: “WeChat đã nhận 34 tệ.”

Âm thanh quá lớn, mang lại cảm giác như có tiếng vang lập thể.

Đừng nói là Phó Hề, hai người còn lại trong quán cũng đều sững sờ.

Ông chủ ngượng ngùng giải thích: “Chắc chắn lại là thằng con trai tôi lúc đến đây đã chỉnh âm lượng này rồi, thật là tình nữa chứ. Lần trước đã bảo nó đừng có bấm lung tung rồi. Nó cứ khăng khăng bảo tôi lớn tuổi rồi, tai nghễnh ngãng không nghe thấy tiếng nhận tiền.”

“Nhưng mà mì rau xanh có chín đồng thôi, sao cháu lại đưa nhiều thế?”

Lúc này ông chủ mới nhớ ra chuyện quan trọng hơn.

Lúc này Vệ Thuật cũng ngẩng đầu lên.

Dưới ánh nhìn của hai người, Phó Hề chỉ có thể cứng đầu nói: “Tiền mì của anh ấy, cháu trả cùng luôn rồi ạ.”

Mặc dù Vệ Thuật không đòi tiền mua thuốc, nhưng Phó Hề không muốn nợ anh như vậy.

Cô vội vàng nói với Vệ Thuật: “Tôi biết số tiền này vẫn không đủ tiền mua thuốc, thực sự cảm ơn anh. Tôi đi trước đây.”

Nói xong, cô xách chiếc túi trên bàn, quay người rời đi.

Cho dù một bên chân vì đầu gối bị sưng do ngã mà dáng đi có chút tập tễnh, nhưng cô vẫn bước đi rất nhanh.

Dường như sợ người phía sau sẽ đuổi theo.

Vệ Thuật cứ thế nhìn theo cô, một bóng lưng vừa đáng thương vừa nhanh nhẹn dứt khoát với dáng đi khập khiễng ấy.

“Còn nói là không có quan hệ gì à?”

Ông chủ quay đầu nhìn Vệ Thuật, cười trêu chọc.

Vệ Thuật vẫn không có biểu cảm gì: “Thật sự không có quan hệ gì ạ.”

“Thế thì lại càng không giống cháu, vừa mua thuốc cho người ta, lại còn giúp người ta bôi thuốc nữa,” Ông chủ rõ ràng là rất thân quen với Vệ Thuật, biết anh là kiểu người cứng nhắc, lạnh lùng.

Trước đây cũng có những cô gái không biết nghe ngóng từ đâu mà biết anh sẽ đến đây.

Còn đặc biệt đến đây để canh chừng anh.

Vậy mà anh từ đầu đến cuối, chưa từng cho người ta một cái nhìn thẳng.

Chẳng thèm đoái hoài tới.

Vệ Thuật rõ ràng là không muốn nói nhiều, trực tiếp đứng dậy: “Cháu ra ngoài hút điếu thuốc, chú giúp cháu làm phần mì của bà nội nhé.”

“Thằng nhóc nhà cháu hút ít thuốc thôi, cẩn thận tôi mách với bà nội cháu đấy.” Ông chủ hướng về phía bóng lưng anh gọi một tiếng.

Ai ngờ Vệ Thuật đã lấy hộp thuốc từ trong túi ra, trực tiếp rút một điếu ngậm trong miệng, còn giơ tay vẫy vẫy với ông chủ, hoàn toàn là một dáng vẻ bất cần đời.

Lớp học tiết đầu tiên lúc tám giờ sáng, ngay cả trong không khí cũng tràn ngập sự mệt mỏi.

Đặc biệt là sau khi lên năm hai đại học, trải qua một năm thả lỏng, hoàn toàn thoát khỏi dư uy của kỳ thi đại học, coi như đã triệt để quên mất ba năm cấp ba bản thân đã chịu khổ chịu cực như thế nào.

Tiếng chuông tan học tiết đầu tiên vừa vang lên, đã có người cái rầm nằm bò ra bàn.

Tiết sau vẫn học tiếp ở phòng này nên không mấy ai ra ngoài, cùng lắm là đi vệ sinh một chút.

“Đệch mọe!” Một tiếng hô vang lên từ phía cuối lớp.

Mọi người theo bản năng quay đầu lại nhìn.

Thiu Thanh Minh ngượng ngùng xua tay: “Xin lỗi, xin lỗi, tớ kích động quá.”

Hàng ghế phía sau đều là người cùng phòng ký túc xá. Sau khi lên đại học, hầu hết các hoạt động đều lấy đơn vị là phòng ký túc xá.

Hứa Nham hỏi: “Làm gì mà mày cứ sồn sồn hết cả lên thế?”

Thiu Thanh Minh lộ ra vẻ mặt xót xa: “Nhìn thấy nữ thần nhỏ của tao bị thương kìa, xót chết đi được.”

“Nữ thần của mày á?” Hứa Nham ghé sát vào điện thoại của cậu ta.

“Đây chẳng phải là cô bạn ở cửa hàng tiện lợi đó sao?” Hứa Nham lập tức nhận ra ngay. Cậu nhìn vào bức ảnh, hỏi: “Bị sao thế này?”

Sắc mặt Thiu Thanh Minh lập tức thay đổi: “Mày có lòng đồng cảm không thế hả, người ta bị thương thành ra nông nỗi này rồi mà mày còn hỏi bị sao?”

“Hả? Bị thương á?” Hứa Nham lại nhìn chằm chằm một lát. Lúc này mới chú ý thấy dưới cằm cô gái rõ ràng có dán một miếng băng cá nhân.

Hứa Nham: “Cằm bị thương à?”

“Đâu chỉ có cằm, mày nhìn này, trên cánh tay với đầu gối đều có hết.” Vừa nói, Thiu Thanh Minh vừa lướt xem tiếp hai bức ảnh phía sau.

Đều là ảnh của Phó Hề, chỉ có điều hai bức này là chụp lén toàn thân, cho nên cả cánh tay và đầu gối đều bị chụp lại, vết thương đóng vảy trên diện tích lớn trông có vẻ khá đáng sợ.

“Uầy, nghiêm trọng thế,” Hứa Nham lúc này mới phát hiện Thiu Thanh Minh thực sự không hề phóng đại.

Đúng lúc này, Chu Thuấn Vũ đi vệ sinh mới về, trực tiếp ghé vào người Hứa Nham hỏi: “Chúng mày đang xem cái gì đấy?”

Khi nhìn thấy điện thoại của Thiu Thanh Minh, cậu ta liền thuận miệng nói theo bản năng: “Đây không phải là người của Thuật thần…”

Hai người còn lại liền lườm cậu ta cháy mặt.

Chu Thuấn Vũ theo bản năng nhìn sang Vệ Thuật đang ngồi ở phía bên kia của Thiu Thanh Minh.

Lúc này Vệ Thuật đang đeo một chiếc tai nghe chụp tai, trước mặt đặt một chiếc máy tính xách tay, hai tay liên tục gõ phím.

Rõ ràng là hoàn toàn không nghe thấy họ đang buôn chuyện gì.

Chu Thuấn Vũ hỏi: “Thế này là bị làm sao?”

Hứa Nham: “Chắc là cô ấy bị thương, rồi bị ai đó đăng lên confession trường.”

“Sao ngày nào cũng có người chụp lén người ta thế nhỉ, đúng là biến thái thật sự,” Chu Thuấn Vũ cạn lời.

Thiu Thanh Minh: “Có người đang nhân cơ hội này để tỏ tình đấy, bảo là nhìn thấy cô ấy bị thương mà xót xa vô cùng, chúc cô ấy nhanh chóng bình phục.”

“Muốn tỏ tình thì đường đường chính chính mua ít thuốc mang đến cho người ta, chẳng phải tốt hơn là chụp lén rồi đăng lên confession trường sao. Nếu tao là cô gái này, tao chỉ thấy loại người này não toàn nước thôi.” Chu Thuấn Vũ khinh bỉ nói.

Sau đó cậu ta khẳng định chắc nịch một câu: “Nếu tao là cô gái này, ai là người đầu tiên mang thuốc đến tay tao tao sẽ cho người đó một cơ hội.”

Hứa Nham suýt chút nữa thì vỗ tay tán thưởng: “Lão Chu này, không nhận ra đấy nhé, mày cũng là chuyên gia tình trường cơ à.”

“Chuyên gia lý thuyết thôi, không đáng nhắc tới.” Chu Thuấn Vũ đắc ý xua xua tay.

Mấy người họ trò chuyện vô cùng hăng hái, hoàn toàn không chú ý đến Vệ Thuật – người vốn dĩ vẫn luôn gõ bàn phím ở bên cạnh.

Không biết từ lúc nào, những ngón tay của anh đã dừng lại.

Cơ hội sao?

Trong đầu Vệ Thuật vang lên hai chữ này.

Hàng mi dài của anh cụp xuống, che giấu đi cảm xúc nơi đáy mắt: Anh chẳng cần cái thứ gọi là cơ hội này.

*

Hơn ba giờ chiều.

Đúng vào giờ học của trường, cũng là lúc cửa hàng tiện lợi vắng khách nhất.

Phó Hề yên lặng ngồi phía trong quầy thu ngân, cúi đầu nhìn điện thoại, thỉnh thoảng lại ghi chép gì đó vào máy.

Cho đến khi tiếng chuông cửa vang lên.

Cô ngẩng đầu.

Liền nhìn thấy Vệ Thuật trong một bộ đồ màu đen bước vào.

Thật ra mùa hè mặc màu đen rất hút nhiệt, theo lý mà nói thì không nên mặc màu đen mới phải.

Nhưng với vóc dáng cao ráo, mảnh khảnh cùng bờ vai rộng vững chãi như Thái Bình Dương của anh, khi khoác lên mình chiếc áo thun đen lại mang đến một cảm giác tràn đầy sức sống và sắc sảo của một thiếu niên.

“Chào mừng quý khách.” Phó Hề lên tiếng.

Vệ Thuật liếc nhìn cô một cái, rồi đi thẳng về phía tủ lạnh.

Sau khi mở cửa tủ, anh liền lấy ra vài chai nước.

Phó Hề thấy anh đặt những chai nước lên quầy thu ngân, liền hỏi theo công thức: “Anh có cần túi không ạ?”

“Có.”

Phó Hề lấy ra một chiếc túi nilon, sau khi quét mã xong vài chai nước liền nhanh nhẹn bỏ chúng vào trong túi.

Ngay lúc đưa tay định đưa túi nước cho Vệ Thuật, Phó Hề ngẩng đầu lên nhìn thấy khuôn mặt của anh.

Làn da của Vệ Thuật thuộc kiểu tông màu trắng lạnh hiếm thấy ở con trai, vì vậy vết máu bầm bên phải dưới cằm anh trông có vẻ quá rõ ràng.

Phó Hề theo bản năng hỏi: “Dưới cằm anh bị sao thế?”

Xét theo mối quan hệ không mấy thân thiết của hai người, câu hỏi này của cô có chút đột ngột.

Nhưng Vệ Thuật lại đáp lời một cách khó hiểu: “Không có gì, lúc chơi bóng bị quẹt trúng một chút.”

“Anh đợi một lát.”

Phó Hề đặt chiếc túi nilon trong tay xuống, vội vàng quay người lấy chiếc túi xách của mình ở phía sau quầy thu ngân, rồi thấy cô lôi ra một vật có hình dáng thon dài.

Sau khi quay người lại, cô giơ tay đưa cho Vệ Thuật: “Anh vẫn nên dán vào đi, để tránh bị nhiễm trùng.”

Vệ Thuật không nói gì, cũng không đưa tay ra nhận.

Anh chỉ cụp mắt nhìn chằm chằm vào miếng băng cá nhân đó vài giây, lúc này mới dời ánh mắt nhìn về phía Phó Hề.

Phó Hề: “Nếu anh không nhìn thấy vết thương nên khó dán, anh có thể dùng camera điện thoại hướng vào mình để làm gương soi.”

Thấy anh cứ mãi không nhận, Phó Hề cắn cắn môi dưới, cố nén sự ngượng ngùng: “Tôi bỏ vào túi cho anh nhé.”

Cô không phải cố ý muốn bắt chuyện làm quen, chỉ là nghĩ đến việc hôm qua anh đã giúp mình.

Có qua có lại mà thôi.

Vừa nói, cô vừa chuẩn bị bỏ miếng băng cá nhân vào chiếc túi đựng nước anh vừa mua.

Nhưng Vệ Thuật – người nãy giờ vẫn im lặng – lại đột nhiên giơ tay ra, đón lấy miếng băng cá nhân từ tay cô.

Anh xé miếng băng cá nhân ra, thuận tay định dán lên cằm.

“Phải sang bên phải một chút,” Phó Hề nhắc nhở.

Vệ Thuật dịch miếng băng cá nhân sang bên phải, Phó Hề lại vội vàng nói: “Quá sang phải rồi.”

Lần này, Vệ Thuật cụp mắt xuống, cúi người ghé khuôn mặt sát lại gần một chút.

Phó Hề hiểu ý anh, giơ tay lên chỉ hờ vào dưới cằm anh: “Chính là chỗ này.”

Dưới cằm là góc khuất của tầm nhìn, cho dù cô chỉ như vậy, Vệ Thuật vẫn không dán đúng vị trí.

Anh trầm giọng hỏi: “Vẫn chưa đúng vị trí sao?”

Phó Hề không còn cách nào khác đành phải rướn ngón tay về phía trước, ai ngờ khuôn mặt của Vệ Thuật cũng đồng thời tiến lại gần.

Cứ như vậy, đầu ngón tay cô vô tình chạm vào cằm anh. Khác với cảm giác mềm mại trên làn da của con gái, chỗ đó có chút thô ráp, là phần râu lún phún sau khi cạo sạch để lại.

Phó Hề hoảng loạn rụt ngón tay về.

Vệ Thuật lại hỏi: “Là ở đây sao?”

“Vâng.”

Lần này anh đã dễ dàng dán xong miếng băng cá nhân.

Phó Hề cụp mắt xuống, không nhìn anh nữa.

Cô chỉ đẩy chiếc túi trên quầy thu ngân về phía trước mặt anh một cái.

Vệ Thuật khẽ cười một tiếng, thong thả xách chiếc túi lên, bỏ lại hai chữ: “Đi đây.”

*

Buổi tối Vệ Thuật có một tiết học chính trị, học ở giảng đường bậc thang.

Đến phòng học, đám người Thiu Thanh Minh đã chiếm sẵn chỗ ngồi tốt từ trước.

Vệ Thuật bước tới chỗ ngồi xuống.

Chẳng mấy chốc, hàng ghế trống phía trước có vài cô gái đi tới, người còn chưa kịp ngồi xuống đã quay ra cười nói với những người ở hàng ghế phía sau.

“Hứa Nham, cảm ơn cậu đã giúp bọn tớ giữ chỗ nhé.” Giọng nói của Trần Nguyệt Đồng vô cùng ngọt ngào.

Cảm nhận được ánh mắt của hai ông bạn cùng phòng còn lại, Hứa Nham gượng cười một tiếng: “Không có gì, tiện tay thôi mà.”

Sau khi Trần Nguyệt Đồng cùng mấy cô gái cùng phòng ngồi xuống, cô ta như vô tình quay đầu lại nhìn người phía sau: “Vệ Thuật, không ngờ cậu lại thích chú chó Pochacco (*) đấy?”

(*) 帕恰狗 – Pochacco là một nhân vật hoạt hình chú chó nổi tiếng của Sanrio

Vệ Thuật lạnh lùng nhìn cô ta: “Gì?”

Đối với sự lạnh nhạt của Vệ Thuật, Trần Nguyệt Đồng chẳng mảy may để tâm, trái lại cô ta đã sớm quen với dáng vẻ xa cách này của anh đối với tất cả con gái rồi.

Nào biết đâu dáng vẻ này của anh thực ra lại càng thu hút con gái hơn.

Hơn nữa, anh chịu đáp lời cô ta cũng là vì Trần Nguyệt Đồng là bạn học cấp ba của anh.

Thế là Trần Nguyệt Đồng mang theo vẻ thẹn thùng, chỉ chỉ vào cằm anh: “Chính là chú chó nhỏ trên miếng băng cá nhân cậu đang dán kìa.”

Lần này Vệ Thuật dường như lười nói thêm dù chỉ một chữ.

Trần Vũ Đồng biết ý nên dừng đúng lúc, vừa định quay người đi…

Thì nghe thấy Vệ Thuật rõ ràng lên tiếng: “Người khác cho đấy.”

Lời tác giả:

Vệ thiếu gia: Vợ cho đấy.

Không phải chứ, đã là vợ anh đâu? Anh khoe khoang cái gì không biết ��

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading