[PND] 74

Ngoại truyện 14

Kỳ thi giữa kỳ ở trường vừa qua, Phó Uyển Thanh đã nhận được điện thoại của giáo viên. Chiều hôm đó, cô vừa bận rộn xong việc, vừa ngồi xuống, thậm chí một ngụm trà còn chưa kịp uống thì điện thoại đã reo.

Đầu dây bên kia nói: “Xin chào, mẹ của Chính Tắc phải không ạ? Tôi là cô giáo Vưu.”

“Ồ, chào cô giáo ạ.” Phó Uyển Thanh ngoài miệng khách sáo, nhưng trong lòng lại thấp thỏm đánh trống, “Có chuyện gì không cô?”

Dĩ nhiên là có chuyện.

Cô giáo Vưu lần lượt phản ánh suốt 15 phút, nói Lý Chính Tắc trong giờ học rất thích nói chuyện, ngắt lời giáo viên, ngồi không yên, còn quấy rối bạn cùng bàn…

“Quấy rối?”

Phó Uyển Thanh giật mình, tim đập thon thót: “Bạn cùng bàn của cháu là nữ sinh ạ?”

“Không phải,” cô giáo Vưu nói, “Cũng là một cậu nhóc. Cháu thỉnh thoảng lại đứng phắt dậy, giật phăng bút chì của người ta, không cho người ta viết chữ, bắt người ta phải chơi với mình.”

“…Đứa trẻ này đúng là nghịch ngợm quá. Sau khi về nhà tôi sẽ dạy dỗ cháu nghiêm khắc. Đã làm phiền cô rồi, thật ngại quá.” Phó Uyển Thanh chỉ biết đỡ trán, thành khẩn xin lỗi.

Cô giáo Vưu nói: “Vâng, nhưng thành tích của cháu lại đặc biệt tốt, cả Ngữ văn và Toán đều được một trăm điểm, cho nên chúng tôi cũng…”

“Tôi hiểu, nhưng nhà trường là nơi dạy chữ cũng là nơi trồng người,” Phó Uyển Thanh nói, “Phẩm chất đạo đức cũng quan trọng như nhau, không thể chỉ luận theo điểm số. Biểu hiện của cháu tôi đã biết rồi, cảm ơn cô.”

Cô giáo Vưu cũng nhẹ lòng trước sự hiểu biết của cô: “Vâng, chị có thể thấu hiểu như vậy thì tốt quá, chào chị nhé.”

Hôm đó sau khi bận xong việc, cô về nhà sớm hơn thường lệ.

Dì giúp việc đã nấu xong bữa tối, nói với cô: “Cô Phó, canh đang ở trên bếp nhé. Hôm qua tiểu Tắc bảo muốn uống canh chim bồ câu ra ràng, tôi sợ hàm răng nhỏ của thằng bé nhai không nổi nên đã hầm thật là mềm rồi.”

Phó Uyển Thanh gật đầu: “Vất vả cho dì rồi, dì về sớm nghỉ ngơi đi.”

Sau khi tan học, chính Phương Hoa là người đưa thằng bé về nhà.

Họ đã kết hôn, cậu ấy cũng không tiện ở mãi bên cạnh Lý Trung Nguyên nữa. Trong nhà chỉ còn lại vài dì giúp việc lo liệu việc nhà, cậu ấy vẫn trở lại phòng thư ký của Đông Kiến.

“Có ai ở nhà không?” Lý Chính Tắc vừa đến cửa đã hét lớn, “Con về rồi đây!”

Phó Uyển Thanh bước ra, chặn vai thằng bé ở giữa đường đi.

Cô ngẩng đầu hỏi: “Hôm nay anh đi đón thằng bé à?”

“Vâng,” Phương Hoa nói, “Chủ tịch vẫn đang bận, sẽ về nhà muộn một chút, bảo tôi nhắn với cô một tiếng. Vậy tôi xin phép đi trước.”

Phó Uyển Thanh lên tiếng: “Chào chú Phương đi con.”

“Chào chú Phương ạ, lần sau lại đến so tài với cháu nhé.” Lý Chính Tắc vẫy vẫy tay.

Sau khi cửa đóng lại, Phó Uyển Thanh nhất thời vẫn chưa nổi giận.

Cô nói: “Cất cặp sách xuống, tự đi rửa tay đi.”

Lý Chính Tắc rửa tay xong trở lại, rất biết cách quan sát sắc mặt: “Hôm nay mẹ có vẻ lạnh lùng thế, ở cơ quan bị người ta ghét bỏ à?”

“Không có,” Phó Uyển Thanh bảo thằng bé ngồi xuống, múc cho cậu một bát canh, “Ngồi xuống trước đã, yên lặng ăn cơm.”

“Không đợi Chủ tịch nữa ạ?” Lý Chính Tắc hỏi.

Phó Uyển Thanh đẩy bát nhỏ qua cho cậu: “Ba con ở ngoài có tiệc xã giao, chúng ta ăn trước. Lúc uống canh cẩn thận xương nhỏ đấy.”

Lý Chính Tắc nếm thử một ngụm, khen ngợi hết lời vì vị canh tươi ngon.

Cậu lại nhìn mẹ mình: “Mẹ ăn ít cơm thế, hèn chi trên người chẳng có tí thịt nào.”

Phó Uyển Thanh “ừm” một tiếng: “Sức ăn của mẹ nhỏ, con đang tuổi lớn, ăn nhiều một chút.”

Ăn cơm xong, vẫn chưa bắt đầu làm bài tập.

Phó Uyển Thanh gọi cậu vào phòng sách, đứng cách một chiếc bàn, nhìn cậu lục lọi lung tung trong cặp sách.

Cô chậm rãi nói: “Hôm nay mẹ đã hỏi thăm một chút về tình hình của con ở trường.”

“Thế thì chắc chắn là tốt rồi, cho mẹ này,” Lý Chính Tắc tự tin nói, “Bài thi của con đấy, nhìn xem, toàn điểm tối đa.”

“Đúng là không tệ,” Phó Uyển Thanh liếc nhìn một cái rồi đặt sang một bên, “Mẹ không phủ nhận con thông minh, tốn rất ít thời gian là có thể hoàn thành nhiệm vụ học tập, theo kịp tiến độ. Nhưng về khoản tu dưỡng cá nhân, có phải con vẫn cần phải cải thiện không?”

“Tu dưỡng gì cơ?” Lý Chính Tắc chưa từng nghe qua từ này.

Phó Uyển Thanh lúc này mới rốt cuộc nhịn không được: “Nói đơn giản một chút, chính là giữ yên lặng ở trong lớp, tuân thủ trật tự, chứ không phải quấy rầy bạn cùng bàn học tập, ngắt lời giáo viên giảng bài.”

Lý Chính Tắc phản ứng lại: “Hô, có người chơi xấu sau lưng con rồi.”

“Bớt nói mấy lời kiểu đó đi, lời nói văn minh con không học được à?” Phó Uyển Thanh nói.

“Sao thế? Ở dưới lầu đã nghe thấy tiếng cãi nhau rồi.”

Lý Trung Nguyên bận rộn xong việc về nhà, trong phòng khách chỉ có dì lao công đang dọn dẹp bàn ăn.

Anh vừa đi lên, cửa phòng sách của Uyển Thanh cũng không đóng chặt, thì ra là hai mẹ con đang tranh cãi với nhau.

“Cái đó thì ba phải hỏi mẹ con kìa,” Lý Chính Tắc không ngừng dẩu môi, ra hiệu cho anh nhìn bài thi trên bàn, “Vừa ăn cơm xong là bắt đầu nhìn con không thuận mắt, mặt nặng mày nhẹ với con rồi.”

“Tại sao?” Lý Trung Nguyên lật xem hai trang bài thi, tâm trạng vui vẻ hỏi, “Bởi vì con thi được điểm tối đa à?”

“Anh đừng có phá bĩnh nữa Lý Trung Nguyên,” Phó Uyển Thanh nói, “Anh chưa nghe người khác nói con trai anh thế nào đâu.”

“Nói thế nào?”

Lý Trung Nguyên nhìn thấy bà xã, hơi men bốc lên, tay chân cũng chẳng biết kiêng dè nặng nhẹ, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh cô, suýt chút nữa là ôm cô vào lòng, lại chỉ vào con trai: “Nói, tự mình thừa nhận đi, đừng lãng phí tinh thần của mẹ con, nhanh lên chút.”

Phó Uyển Thanh liếc xéo anh một cái, né người sang một bên.

Cô hừ lạnh một tiếng: “Trông mong nó tự thừa nhận? Nó có chịu nói bản thân không cho bạn cùng bàn học bài, ép buộc người ta chơi với mình không? Có chịu nói bản thân vô số lần ngắt lời giáo viên, khiến giáo viên không giảng bài nổi không?”

Lý Trung Nguyên nghe xong liền nổi trận lôi đình: “Thằng ranh con, mày làm cường hào ác bá ở trong lớp đấy à! Ai dung túng cho mày cái thói xấu này hả.” =))

“Con biết rồi.”

Lý Chính Tắc thấy không có ai đứng về phía mình nữa. Ba cậu cũng chỉ có bấy nhiêu tiền đồ, mỗi lần từ bên ngoài về, cứ uống vài chén rượu vào là lại mơ màng lú lẫn, một lòng một dạ muốn thân mật với mẹ cậu. Cậu nhỏ giọng nói: “Sau này con không thế nữa.”

Phó Uyển Thanh nói: “Viết bản kiểm điểm, không dưới năm trăm chữ, chữ nào không biết viết thì dùng phiên âm thay thế, thứ Bảy nộp cho mẹ xem, mẹ thấy được rồi mới thay con chuyển cho giáo viên.”

“Hả?” Lý Chính Tắc kinh ngạc há hốc mồm, “Còn phải viết cái thứ này nữa ạ.”

“Mày viết cho ba!” Lý Trung Nguyên nói, “Mẹ là vì tốt cho mày đấy, mau ra ngoài đi.”

“Nó còn phải làm bài tập, anh bắt nó ra ngoài làm gì?” Phó Uyển Thanh lườm anh.

Lý Chính Tắc ủy khuất nói: “Con đang muốn ra ngoài đây, con về phòng mình viết. Cái nơi không ai yêu thương con thế này, ở lại thêm một giây cũng khó chịu.” =))

“…”

Cậu nhóc ôm cặp sách rời đi.

Cửa còn chưa đóng chặt, tay của Lý Trung Nguyên đã ôm tới: “Em xem, lại còn sưng mặt lên nữa, vậy coi như anh sai rồi, được chưa?”

Phó Uyển Thanh đẩy nửa ngày nhưng đẩy không ra: “Vốn dĩ là anh sai, đều do anh nuông chiều nó, anh cũng viết bản kiểm điểm đi.”

“Anh viết,” Lý Trung Nguyên đỡ mặt cô xoay lại, “Anh sẽ viết thật hẳn hoi, anh viết ở trên người em.”

“Ưm… đừng mà…” Phó Uyển Thanh bị hôn một lúc, sau đó gục trên vai anh, “Em chóng mặt quá, không biết tại sao nữa, chiều nay lúc từ nhà vệ sinh đi ra cũng bị trời đất quay cuồng một hồi.”

“Có phải bị cao huyết áp không?” Lý Trung Nguyên vừa vuốt ve lưng cô vừa hỏi.

Phó Uyển Thanh lắc đầu: “Không thể nào, đợt trước vừa mới khám sức khỏe xong, không cao.”

Lý Trung Nguyên nói: “Ngày mai đến bệnh viện kiểm tra một chút đi, xin nghỉ một hôm, anh đi cùng em.”

“Ngày kia đi,” Phó Uyển Thanh ngày mai còn có một cuộc họp, “Ngày kia em mới đi.”

“Được.”

Thế nhưng không đợi đến ngày kia, ngay chiều hôm sau ở văn phòng, lúc cô đứng lên rót nước thì đầu gối bỗng mềm nhũn, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất, lão Tần đã đưa cô đến bệnh viện.

Trên đường đi Phó Uyển Thanh vẫn còn tỉnh táo, phải đến sau khi tới bệnh viện, trong lúc chờ làm kiểm tra thì cô mới hôn mê thiếp đi.

Chủ nhiệm Tần có lúc nghi ngờ cô quá mệt mỏi, nghỉ ngơi không tốt.

Vì vậy, sau khi Lý Trung Nguyên vội vã chạy tới, ông còn trịnh trọng nói lời xin lỗi: “Tiểu Phó này thật sự làm việc quá vất vả rồi, tôi với tư cách là lãnh đạo của cô ấy đã không quan tâm tốt cho cô ấy.”

Lý Trung Nguyên xua tay: “Không trách bác được đâu ạ, cô ấy vốn có tính trách nhiệm cao trong công việc, bác có cho cô ấy nhàn rỗi thì cô ấy cũng chẳng chịu thả lỏng nửa giây nào đâu.”

Khi chủ nhiệm Vương đi tới, anh vội vã hỏi một câu: “Vợ tôi sao rồi bác sĩ?”

“Ồ, cô ấy mang thai rồi,” chủ nhiệm Vương đưa phiếu kiểm tra cho anh xem, “Đường huyết hơi thấp, những vấn đề khác tạm thời không có gì đáng ngại, ở lại viện theo dõi một đêm nhé.”

Lý Trung Nguyên vẫn chưa kịp phản ứng.

Lão Tần đã tiến lên chúc mừng trước: “Chuyện vui nhé! Nhà cậu lại sắp thêm thành viên, chuẩn bị đón em bé rồi.”

“Vâng,” Lý Trung Nguyên cười một cách muộn màng, “Cô ấy đã mong ngóng suốt nửa năm nay rồi.”

Phó Uyển Thanh tỉnh dậy vào buổi tối.

Cô cảm thấy cơ thể rất nặng nề, ngay cả tay cũng không nhấc lên nổi.

Y tá đang rút kim tiêm, liền nói: “Truyền dịch xong rồi, cô thấy đỡ hơn chút nào chưa?”

Cô gật đầu: “Tôi bị làm sao thế này?”

“Sắp được làm mẹ rồi nhé.” Cô y tá mỉm cười nói.

Phó Uyển Thanh khẽ nhếch môi, theo bản năng đưa tay sờ lên bụng dưới.

“Đói không em?” Lý Trung Nguyên thấy cô tỉnh, liền đi tới ngồi xuống bên giường hỏi.

Cô gật đầu: “Đói lắm.”

“Đến đây nào,” Lý Trung Nguyên đặt hộp cơm lên đầu giường, đẩy chiếc bàn nhỏ lại gần, “Ăn chút gì đi, cháo và món phụ vừa mới mang tới, vẫn còn nóng hổi này.”

Phó Uyển Thanh được anh đỡ dậy, tựa lưng vào đầu giường.

Cô không dám dùng quá nhiều lực, dịch chuyển từng chút một một cách cẩn thận về phía sau.

Lý Trung Nguyên nói: “Có cần phải chậm như rùa bò thế không?”

“Sao lại không cần chứ?” Phó Uyển Thanh lườm anh, “Khó khăn lắm mới có được đấy, vả lại bây giờ tuổi tác của em cũng chẳng còn nhỏ nữa, anh tưởng như hồi mang thai Chính Tắc à, khi ấy nhảy nhót tung tăng cũng chẳng sao, anh xem giờ em còn bị ngất xỉu đây này.”

“Được được được, là anh không chu đáo.”

Lý Trung Nguyên lần lượt lấy các món ăn ra bày trước mặt cô, lại dùng thìa múc cháo lên thổi thổi vài cái rồi mới đưa tới bên miệng cô: “Uống từ từ thôi, đừng để bị bỏng.”

Đây là món cháo cá sở trường của dì giúp việc, múc ra trắng ngần và sánh mịn, bên trên phủ vài lát thịt cá thái mỏng, hành hoa rắc đều tăm tắp, mùi hương thơm phức lan tỏa khắp phòng bệnh.

“Ừm, ngon lắm,” Phó Uyển Thanh khen ngợi anh, “Cháo do ông xã đút có khác, ăn vị đậm đà hẳn.”

Lý Trung Nguyên rất hưởng thụ, khẽ hừ cười một tiếng: “Thế thì ăn thêm vài miếng nữa đi, nào, há miệng ra.”

“Con đã bảo mà, bà cô nhìn xem!”

Ngoài cửa không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm hai người, chính là Lý Chính Tắc và Phó Tá Văn.

Lý Chính Tắc nói với cô: “Ba con không thèm quản con đâu, nhất định là đang túc trực bên mẹ để làm nô tài rồi.”

“Nói chuyện khó nghe thế hả,” Phó Tá Văn xoa xoa đầu cậu nhóc, “Thời đại mới rồi, nô tài với chả nô dịch cái gì, con còn là người có học cơ mà.”

“Dì út, dì đến rồi ạ.” Phó Uyển Thanh ngẩng đầu lên gọi bà.

Phó Tá Văn nói: “Dì vẫn luôn ở trong Kinh thành mà, không liên lạc với cháu chút thôi, ai ngờ đâu, vừa nghe tin cháu mang thai đứa thứ hai đã vật vã đến mức ngất xỉu thế này.”

“Cũng không phải vậy đâu ạ,” Phó Uyển Thanh liếc nhìn Lý Trung Nguyên một cái, “Dạo gần đây cháu cứ bị chóng mặt suốt, hôm qua anh ấy còn bảo cháu đi kiểm tra, tại cháu bận công việc nên không chịu đi.”

Phó Tá Văn đặt túi xách xuống: “Được rồi được rồi, dì đâu có trách móc gì nó, cháu đã vội che chở cho nó rồi.”

“Có thể trách mà, vốn dĩ là do cháu thất trách.” Lý Trung Nguyên nói.

Phó Tá Văn vỗ vỗ vai anh: “Không trách cháu đâu, hai đứa kết hôn bao nhiêu năm rồi, đến cả ông già đã mất của cháu tụi cô còn chẳng trách, thì sao lại đi trách cháu chứ.”

Bà lại nhìn vào gương mặt của Uyển Thanh: “Trông sắc mặt chẳng có chút máu nào cả, còn phải chú ý nghỉ ngơi đấy nhé, có thể xin nghỉ phép nửa tháng để ở nhà tĩnh dưỡng được không?”

“Cháu cũng có dự định đó,” Lý Trung Nguyên nói, “Cô ấy cứ như thế này, cháu cũng không yên tâm để cô ấy đi làm.”

“Tạm thời chưa cần đâu ạ,” Phó Uyển Thanh không dứt ra được, cô nói, “Em nghỉ ngơi ba ngày là được rồi nhé.”

Phó Tá Văn định mở lời tiếp liền bị cô gạt đi: “Cơ thể của cháu cháu tự biết rõ mà, dì yên tâm đi.”

Phó Tá Văn cười cười: “Giờ giọng điệu khác hẳn rồi nhỉ, nói một là một, hai là hai.”

Lý Chính Tắc ở bên cạnh chen vào: “Ở nhà con là thế đấy ạ, ai cũng phải nghe theo lời của chủ nhiệm Phó hết.”

“Con bớt mồm bớt miệng đi,” Phó Uyển Thanh hỏi, “Bài tập viết xong chưa?”

“Viết xong rồi ạ,” Lý Chính Tắc không còn vẻ nhởn nhơ cợt nhả nữa, “Mẹ ơi, mẹ đừng lo lắng cho con nhiều quá, mẹ đang đổ bệnh rồi đấy.”

“Mẹ con không phải đổ bệnh, mà là con sắp được làm anh trai rồi.” Phó Tá Văn nói.

Lý Chính Tắc reo hò vui sướng: “Tuyệt quá, tốt quá rồi! Cuối cùng con cũng không phải là đứa nhỏ nhất nhà nữa rồi!”

Không lâu sau, Lý Phú Cường cũng thuận đường ghé qua xem tình hình.

Ông đến một cách lặng lẽ, thậm chí còn để thư ký đợi ở ngoài cửa.

Phải đến khi Chính Tắc cất tiếng gọi “Ông nội”, bọn họ mới nhìn thấy ông.

“Chú ạ, lại làm kinh động đến chú rồi.” Cô nói.

Lý Phú Cường tặc lưỡi một cái: “Kinh động cái gì mà kinh động, cháu đang mang thai mà chẳng hề oán thán nửa lời, ta chỉ ghé qua đi dạo một chút thôi.”

Lý Trung Nguyên liền nói: “Vừa vặn quá, chú dẫn Chính Tắc về hộ con với, tối nay con không có thời gian để mắt đến nó.”

“Cháu cứ bận việc của cháu đi,” Lý Phú Cường dắt lấy bàn tay nhỏ của đứa cháu nội, “Lát nữa đi với ông nội, để ông xem dạo này cháu học được những gì nào.”

Phó Tá Văn hừ lạnh một tiếng: “Học được cái gì chứ, học được cách nói từ ‘nô tài’ ấy.”

“Tá Văn cũng đến rồi à,” Lý Phú Cường nhìn về phía bà, “Trẻ con ấy mà, lời trẻ con không có kỵ húy gì đâu.”

Phó Tá Văn không ở lại lâu, liền cáo từ: “Dì đi trước đây, tối nay vẫn còn một buổi tiệc xã giao, hôm khác sẽ đến nhà thăm cháu.”

“Vâng, dì đi thong thả ạ.” Uyển Thanh mỉm cười nói.

Khi trời tối hẳn, Lý Phú Cường cũng đưa Chính Tắc về nhà, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai vợ chồng bọn họ.

Cửa phòng hé mở, không đóng chặt, ánh đèn hành lang phản chiếu trên tấm kính cửa sổ.

Lý Trung Nguyên đứng ở bên ngoài nghe điện thoại, suốt nửa tiếng đồng hồ liên tục, anh đều phải ứng phó với những vấn đề ở đầu dây bên kia.

Nói chuyện điện thoại xong, anh bước vào phòng, thấy Phó Uyển Thanh đang sưng mặt, nằm im không nhúc nhích.

Lý Trung Nguyên tém lại góc chăn cho cô, cúi đầu hỏi: “Có phải lại khó chịu ở đâu không em?”

“Vâng, khó chịu.” Cô nói.

Lý Trung Nguyên nhíu mày: “Chỗ nào, chỗ nào khó chịu chứ?”

Phó Uyển Thanh nói: “Anh không nói chuyện với em, em không nhìn thấy anh, nên em khó chịu.”

Anh ngẩn ra một giây, rồi cúi người xuống, dùng chóp mũi cọ cọ vào mặt cô: “Được rồi, hôm nay không ngủ nữa, anh ở bên cạnh nói chuyện với em cả đêm, kể từ chuyện hồi nhỏ của em luôn nhé.”

Giai đoạn cuối thai kỳ, xem xét đến thể trạng của Phó Uyển Thanh, lão Tần đã sắp xếp lại việc phân công, giảm bớt phần lớn khối lượng công việc, nhờ vậy cô cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Vác chiếc bụng bầu bảy tháng đứng trước chiếc gương soi toàn thân, nghiêng người nhìn bên trái rồi lại ngó bên phải, Phó Uyển Thanh cảm thấy cái bụng của mình trông giống hệt như một viên bánh trôi nước.

Lý Trung Nguyên tắm rửa xong từ trong phòng tắm đi ra, vừa lau tóc vừa bước đến bên cạnh cô: “Sao thế em?”

“Cái bụng này, hình như so với hồi mang thai Chính Tắc thì tròn trịa hơn nhiều. Dì của em bảo bụng tròn thì xác suất sinh con gái là rất lớn.” Phó Uyển Thanh nói một cách nghiêm túc.

/É, đoạn này sao tác giả lại viết vậy nhỉ, bình thường 7 tháng là siêu âm ra phải biết trai hay gái rồi chớ. Thôi được rồi, là truyện nên tôi không dám ho he nhiều/

Lý Trung Nguyên liền bảo: “Nhìn bụng làm gì, anh lại cứ tưởng em bắt anh nhìn mặt em, để khen là em vẫn xinh đẹp như thế chứ.”

“Hừ, học đâu ra cái thói dẻo miệng khéo nịnh thế không biết, anh không hợp đi theo con đường này đâu.” Phó Uyển Thanh lùi lại hai bước, tựa lưng vào ghế sofa.

Lý Trung Nguyên vứt chiếc khăn tắm xuống, nói: “Anh đọc trong sách thấy viết thế mà, bảo là phải khen sản phụ nhiều vào để em giữ được tâm trạng vui vẻ, tốt nhất là mỗi ngày đều hát một bài tán ca ca ngợi em.”

“Tâm trạng của em lúc nào chẳng tốt.” Phó Uyển Thanh lật mở cuốn sách ra, xem qua hai trang.

Lý Trung Nguyên ngồi xuống bên cạnh bầu bạn với cô, trong phòng ngủ vô cùng yên tĩnh.

Khi chỉ có hai người, họ thỉnh thoảng lại trò chuyện vài câu, thỉnh thoảng lại cùng nhau bật cười một trận nắc nẻ một cách đầy vô tri.

Người ta ở bên nhau lâu rồi, chỉ cần tùy tiện lôi ra một chuyện vặt vãnh thôi cũng có thể nói dông dài suốt nửa ngày trời.

Đang nói giữa chừng, Phó Uyển Thanh bỗng nhiên ôm lấy bụng, đau đớn kêu khẽ một tiếng.

“Sao thế em?” Tiếng kêu làm Lý Trung Nguyên giật mình, vội rướn người qua.

Chân mày cô khẽ nhíu lại, tay ấn vào vị trí bên phía sườn phải: “Em không biết nữa, hơi đau đau.”

“Đến bệnh viện thôi,” Lý Trung Nguyên đã đứng phắt dậy, “Để anh đi lấy áo khoác cho em…”

Phó Uyển Thanh đưa tay ra giữ anh lại.

Lý Trung Nguyên không biết cô muốn làm gì, căng thẳng đến mức nín thở.

Cô kéo bàn tay của anh qua, đặt lên trên bụng mình: “Anh đợi vài giây xem, đừng cử động nhé.”

Lý Trung Nguyên nào dám cử động.

Đến cả thở mạnh anh cũng sợ sẽ thổi trúng cô.

“Cảm nhận được chưa anh?” Phó Uyển Thanh dịu dàng mỉm cười hỏi.

Có một lực đẩy nhè nhẹ, một cái chạm rất khẽ từ bên trong thúc ra, giống như một chú mèo nhỏ đang thò đầu trong chiếc túi vải, thử một cái rồi lại vội vàng rụt về.

Lý Trung Nguyên hơi đờ người ra: “Nó đang đạp em phải không?”

Anh chợt nhớ ra, hồi mang thai Chính Tắc cũng từng có trải nghiệm tương tự.

“Đúng vậy,” Phó Uyển Thanh cong cong khóe mắt, “Em chỉ muốn cho anh biết, cảm giác được làm ba một lần nữa sau bảy năm là như tế nào.”

“Được rồi.” Lý Trung Nguyên ngồi tựa trở lại, không có chuyện gì là tốt rồi.

Phó Uyển Thanh chỉ vào anh cười: “Lúc nãy mặt anh sợ đến trắng bệch ra kìa.”

Lý Trung Nguyên không cần nghĩ ngợi liền phủ nhận: “Không có, anh sinh ra đã trắng sẵn rồi.”

“Thế chắc anh sinh ra đã mang tên ‘Bé cưng’.” Phó Uyển Thanh bỗng nhiên nhìn anh nói.

Lý Trung Nguyên “tặc” một tiếng: “Ai nói cho em biết thế?”

Cô lắc lắc cánh tay anh: “Dĩ nhiên là mẹ anh rồi, nếu không sao em biết được? Rốt cuộc có phải không hả, Bé cưng nhỏ ơi?”

“……Phải, nhưng bỏ chữ ‘nhỏ’ đi, nghe kỳ cục lắm.”

Phó Uyển Thanh bị vẻ ngượng ngùng của anh làm cho bật cười không dứt.

“Được rồi, nín đi nào,” Lý Trung Nguyên áp hai tay lên má cô giữ chặt, “Thôi nào, đừng cười nữa kẻo động thai.”

“Ồ.”

Y Hòa sinh ra vào một ngày mưa phùn lất phất.

Trước đó, trong Kinh thành đã oi bức suốt nửa tháng trời.

Vào lúc rạng đông ngày hôm ấy, một cơn đau nặng nề trì trệ từ thắt lưng truyền xuống, lặp đi lặp lại vài lần làm Phó Uyển Thanh tỉnh giấc.

Cô lây lây Lý Trung Nguyên bên cạnh: “Ơi, ông xã, hình như em sắp sinh rồi.”

Sắp đến ngày dự sinh nên những ngày qua Lý Trung Nguyên luôn rất cảnh giác.

Vừa nghe thấy lời này, anh gần như bật dậy khỏi giường.

“Em đừng động đậy, để anh đi thay quần áo,” Anh vừa bước xuống đất, chân phải vừa xỏ vào dép lê đi được một bước thì bị chân trái vướng lại, suýt chút nữa ngã nhào, vậy mà vẫn ngoái đầu dặn: “Đừng động đậy nhé.”

Phó Uyển Thanh buồn cười, nhưng lúc đó cơn đau lại ập đến, khóe môi cô lại trĩu xuống.

Đến bệnh viện, Lý Trung Nguyên cùng cô vào phòng sinh.

Anh đã thay quần áo phẫu thuật, lúc ghé sát lại bên cô, trán Phó Uyển Thanh đã đẫm mồ hôi, tóc bết chặt vào mặt.

“Thở ra, hít vào từ từ,” Lý Trung Nguyên đưa tay qua cho cô nắm chặt, “Đúng rồi, cứ như vậy, tốt lắm.”

Cơn chuyển dạ kéo dài suốt một buổi sáng, mãi đến giữa trưa mới vang lên một tiếng khóc chào đời lảnh lót.

Phó Uyển Thanh vừa dốc hết chút sức lực cuối cùng, còn chưa kịp hoàn hồn thì y tá đã đặt một em bé nhỏ xíu, đỏ hỏn lên ngực cô, mỉm cười chúc mừng: “Là một bé gái, người mẹ vất vả rồi.”

“Phải, thật sự vất vả cho em rồi,” Lý Trung Nguyên nắm lấy tay cô, mắt anh đỏ hoe trước cả cô, yết hầu khẽ chuyển động phát ra âm thanh nghẹn ngào, “Chúng ta không sinh thêm đứa nữa đâu, một trai một gái là đủ rồi.”

Phó Uyển Thanh cúi đầu, chóp mũi chạm vào cái đầu nhỏ nhắn nhăn nheo của con, nói: “Con gái ngoan quá, ông xã, anh bế con đi.”

“Để anh xem nào.” Lý Trung Nguyên nói.

Anh ghé lại gần, sinh linh nhỏ bé ấy như cảm nhận được, những ngón tay nhỏ xíu khẽ động đậy như muốn nắm lấy thứ gì đó.

Anh lấy điện thoại ra, chụp lại bức ảnh chụp chung đầu tiên của hai mẹ con.

Về sau, bức ảnh này được đặt trang trọng trên bàn làm việc của anh ở cơ quan.

Đợi đến khi Lý Y Hòa lớn lên, có thể tự do ra vào văn phòng của ba, cô bé cũng bắt đầu tỏ ra bất mãn với hành động này của anh.

Cô bé ngồi trên đùi Lý Trung Nguyên, chỉ tay vào khung ảnh nói: “Ba ơi, hồi đó con xấu xí thế, mắt còn chẳng mở ra nổi, ba đổi bức khác được không?”

“Ba thấy đẹp mà,” Lý Trung Nguyên ôm cô con gái bốn tuổi vào lòng, “Có điều bây giờ con còn đẹp hơn.”

“Hừ, hôm qua anh hai chê con xấu đấy,” Lý Y Hòa mách lẻo với ba, “Anh bảo không dám dẫn con ra ngoài chơi vì sợ làm người khác khiếp vía.”

Lý Trung Nguyên nghe vậy liền tức giận mắng: “Ba thấy nó thèm đòn rồi đấy, con chấp nó làm gì. Chính nó mới làm người ta khiếp vía ấy, tuần trước đứa nào đá hỏng cửa lớp học, còn phải bắt ba gọi người đến sửa, cái thằng nghịch như quỷ sứ, sớm muộn gì ba cũng đuổi nó ra khỏi nhà.”

“Vâng ạ, ba tốt thứ nhì.” Lý Y Hòa ngẩng đầu lên, thơm một cái vào má anh.

Lý Trung Nguyên liền hỏi: “Thế ai tốt thứ nhất nào?”

“Dĩ nhiên là mẹ của con rồi ạ.”

Lý Trung Nguyên mỉm cười gật đầu: “Được rồi, con tự chơi một lát nhé, đợi ba bận xong việc sẽ dẫn con đi tìm mẹ, chúng ta cùng đi ăn tối.”

“Vâng ạ, để con xem chú Phương lấy món gì ngon cho con nào.” Lý Y Hòa ngoan ngoãn trèo từ trên đùi anh xuống.

Tay của Lý Y Hòa vẫn chưa đủ dài, cô bé chỉ có thể đứng bên cạnh bàn trà, đi vòng quanh chiếc bàn đá cẩm thạch dài này, nếm thử từng miếng bánh ngọt một. Mỗi lần ăn một miếng, hai má lại nhai nhai hai cái rồi gật đầu, sau đó ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, hướng về phía chú Phương đang đứng ngoài cửa kính mà giơ ngón tay cái, nở một nụ cười ngọt ngào, mềm mại.

“Thư ký Phương,” một nhân viên lễ tân mới đến hỏi, “Kia là con gái của Chủ tịch Lý ạ, sao nhỏ thế?”

“Phải, con gái út.” Phương Hoa nói.

“…Hôm nay Chủ nhật mà anh ấy vẫn dẫn con bé đến tăng ca à.” Nhân viên lễ tân lại hỏi.

Phương Hoa gật đầu: “Chiều nay có một tập tài liệu cần ký, phu nhân hôm nay lại có việc bận, Chủ tịch không yên tâm để con bé ở nhà một mình.”

“Ồ, đúng là báu vật thật đấy.”

Đến khi Lý Trung Nguyên bận xong việc, anh lại bế con gái xuống lầu, đưa lên xe.

Phó Uyển Thanh sau khi tham dự xong buổi lễ đã đến một trang trại rượu vang của Vịnh Sênh ngồi chơi một lát, cô bảo anh cứ đưa con gái đến đó, Chính Tắc đã đi qua từ trước rồi nên anh không cần phải lo cho thằng bé.

Cô nhóc tỳ tràn đầy năng lượng, suốt dọc đường đi cứ liên tục trò chuyện, thảo luận với ba. Cô bé kể về những chuyện ở trường mẫu giáo, hỏi tại sao những chú chim nhỏ lại có thể đứng trên cột điện, rồi lại thấy những thảm cỏ xanh bên đường thật đáng yêu. Lý Trung Nguyên dù đã rất mệt mỏinhưng vẫn nhiệt tình phụ họa đáp lời cô bé, cho đến khi cô bé tự nói đến mệt nhoài không thốt lên lời nữa, liền gục trên người anh ngủ thiếp đi.

Lúc tới trang trại rượu vang, Lý Y Hòa đã ngủ rất say rồi.

Tài xế dừng xe lại, nói với anh: “Chủ tịch Lý, đến nơi rồi ạ.”

“Được rồi, cậu cứ đi ăn cơm trước đi.” Lý Trung Nguyên nói nhỏ.

Phó Uyển Thanh đứng ở tầng hai, nhìn thấy xe của ông xã nhà mình đã tới, nhưng mãi mà không thấy có người bước xuống.

Vịnh Sênh cũng ghé đầu qua: “Phải đấy, sao anh hai không xuống xe nhỉ? Không lẽ biết Phương Dư Hinh với chồng cô ấy vừa mới mua rượu xong lái xe đi rồi đấy chứ.”

“Đừng nói bậy bạ,” Phó Uyển Thanh xoa xoa đầu con trai, “Anh ấy còn chẳng nhớ nổi tên của tiểu Phương nữa là, cũng không biết người ta đã kết hôn rồi đâu, cậu tin không.”

“Tin chứ, nhìn cậu kích động chưa kìa.”

Chính Tắc tặc lưỡi một cái: “Mẹ, mẹ không tin thì thôi, mắc gì tự dưng vò đầu con làm gì?”

“…Mẹ vò đầu con hồi nào.”

Cô dắt con trai đi xuống lầu, đi tới bãi đỗ xe bên cạnh thảm cỏ, gõ gõ vào cửa kính xe.

Ánh hoàng hôn buông xuống mang sắc cam ấm áp, kính xe hạ xuống, một thiên thần nhỏ bốn tuổi đang nằm nghiêng trong lòng bố, một bàn tay áp dưới má, khuôn miệng khẽ mở ra một chút, cô bé đổ chút mồ hôi làm phần tóc mái bết dính lại trên trán.

Hơi thở của Lý Trung Nguyên rất bình ổn, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở, con gái cũng khẽ chuyển động theo từng nhịp đập con tim của anh.

Phó Uyển Thanh nhỏ giọng hỏi: “Sao không xuống xe?”

“Con bé ngủ rồi, anh sợ làm con bé thức giấc.” Lý Trung Nguyên còn cẩn thận hơn cả hồi chăm con trai lúc nhỏ.

Chính Tắc “hứ” một tiếng rõ to: “Vẽ chuyện, đưa cho con, con bảo đảm không làm em thức giấc đâu.”

“……Con tránh ra đi.”

Phó Uyển Thanh kéo con trai ra, cười nói: “Đâu phải đâu, là ba con không nỡ làm em gái tỉnh giấc đấy chứ.”

“Con nhìn ra rồi, ba già rồi mới có mụn con gái nên thế, con hiểu mà.” =))

Chính Tắc vừa nói xong, liền trở mặt một cách chớp nhoáng, cố tình dõng dạc hét thật to bằng giọng điệu vô cùng chuẩn chỉnh: “Hết giờ ngủ trưa rồi, các bạn nhỏ mau thức dậy thôi! Để thầy xem đứa nào còn lười biếng nằm lì trên giường nào!”

Lý Y Hòa ở trường mẫu giáo đã quá quen thuộc với âm thanh này rồi.

Theo phản xạ có điều kiện, cô bé đưa tay dụi dụi mắt, bám lấy người ba lồm cồm bò dậy: “Không phải con đâu, cô giáo ơi, con dậy rồi ạ.”

Lý Trung Nguyên: “…”

Lời tác giả:

Ngày mai bắt đầu cập nhật tuyến truyện if (*). Đây là câu chuyện giả định như thể nhà họ Phó chưa từng sụp đổ, bà nội vẫn còn sống, ba cũng vẫn tại vị. Uyển Thanh và Văn Khâm là thanh mai trúc mã (chưa đính hôn, chưa yêu đương), nhưng vẫn bị Lý Trung Nguyên xen ngang vào giữa. Truyện chỉ dài khoảng ba, bốn chương thôi, ai có hứng thú thì đón xem nhé

(*) Tuyến if (if线): Một thuật ngữ rất phổ biến trong giới convert/truyện chữ, chỉ phần ngoại truyện giả định “nếu như…” (thường là thay đổi một bước ngoặt bi kịch nào đó ở chính truyện để viết nên một kết cục khác).

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading