[ĐT] 07

Chương 7 : “Bé cưng, anh xót lắm.”

Người khác cho ư?

Ai cho?

Trần Nguyệt Đồng kích động đến mức suýt chút nữa đã thốt ra thành tiếng, nhưng lý trí cuối cùng vẫn giúp cô ta nuốt ngược câu hỏi này vào trong.

Cô ta chỉ cậy vào việc mình và Vệ Thuật là bạn học cấp ba thì mới có thể nói chuyện với anh nhiều hơn vài câu.

Năm đó cô ta chọn Viện Thông tin Tín hiệu Liên ngành chính là vì chịu ảnh hưởng từ Vệ Thuật. Nhưng Trần Nguyệt Đồng không có nền tảng thi đấu giải nên không vào được Lớp Trí Tuệ nơi Vệ Thuật đang theo học.

May mà hai người ở cùng một khoa, có rất nhiều môn đại cương có thể đăng ký học chung.

Trước kia Trần Nguyệt Đồng luôn cố gắng tạo mối quan hệ tốt với các nam sinh khác trong ký túc xá của anh, mục đích chính là muốn từng bước tiếp cận Vệ Thuật.

Thế nhưng hiện tại, một miếng băng gạc cá nhân hình chú chó Pochacco lại khiến tâm trí cô ta rối bời.

Loại băng gạc cá nhân Pochacco này, con trai tuyệt đối không bao giờ tự mua.

Sau khi tan học, Trần Nguyệt Đồng vừa định quay đầu lại muốn nói chuyện với người ngồi hàng ghế sau. Nhưng Vệ Thuật – người đang ngồi ở rìa hàng ghế sau – đã trực tiếp đứng dậy.

Thiệu Thanh Minh thấy vậy cũng liền đứng lên theo: “Mày đi nhà vệ sinh à? Đi chung đi.”

“Tao cũng đi.” Hứa Nham cũng đứng dậy theo.

Vệ Thuật nhìn hai người họ đang đi tới, liếc mắt một cái nói: “Tao xuống lầu mua nước.”

Dưới tầng có một máy bán hàng tự động.

“Trùng hợp quá, tao cũng muốn uống nước.” Thiệu Thanh Minh cười nịnh nọt.

Hứa Nham đi bên cạnh, có vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Xuống đến nơi, Vệ Thuật lười hỏi hai người họ, trực tiếp mua ba chai nước từ máy bán hàng tự động. Anh vốn dĩ là người luôn ra tay hào phóng, chuyện ký túc xá hay đội bóng tụ tập ăn uống từ trước đến nay đều do anh trả tiền.

Nên chuyện nhỏ nhặt như mua một chai nước lại càng không có ai khách sáo với anh.

Hứa Nham nhận lấy chai nước mới mở lời: “Thuật Thần, tao thực sự không cố ý giấu mày đâu. Lúc sắp vào lớp, Trần Nguyệt Đồng có gửi WeChat cho tao, nói là hôm nay bọn họ đến muộn một chút, nhờ tao giữ giúp ba chỗ ngồi.”

“Tao cũng không nghĩ ngợi nhiều nên đã giữ chỗ hộ cô ấy.”

Họ chơi với Vệ Thuật lâu như vậy, đương nhiên biết số con gái thích anh nhiều vô số kể.

Không ít nữ sinh chủ động xin WeChat của anh không thành, từng cố gắng tiếp cận các nam sinh trong ký túc xá của anh với hy vọng có thể lấy được phương thức liên lạc từ họ.

Nhưng trường hợp của Trần Nguyệt Đồng lại khác, cô ta vốn dĩ là bạn học cấp ba của Vệ Thuật. Hứa Nham không nghĩ nhiều nên mới giúp giữ chỗ.

Vừa rồi Hứa Nham mới phản ứng lại, nhận ra tâm tư của Trần Nguyệt Đồng.

Vệ Thuật vặn nắp chai, ngửa cổ uống một ngụm.

“Không sao, mày với cô ấy là bạn học, việc qua lại không cần tao phải đồng ý.”

Hứa Nham biết Vệ Thuật thực sự không để tâm, lúc này mới hoàn toàn nhẹ lòng.

Thiệu Thanh Minh ở bên cạnh cũng sợ chuyện nhỏ này làm ảnh hưởng đến hòa khí của mọi người. Thấy Vệ Thuật nói vậy, cậu ta liền lập tức lảng sang chuyện khác, trêu chọc: “Mày vừa bảo miếng băng gạc cá nhân này là người khác cho mày, ai cho thế hả?”

Cậu và Vệ Thuật cũng là bạn học cấp ba, hơn nữa còn học cùng lớp.

Năm đó ai cũng nghĩ Vệ Thuật sẽ vào Đại học Thanh Hoa, thành tích của Thiệu Thanh Minh để vào Đại học Thanh Hoa thì khá chật vật, còn từng đau lòng nghĩ hai người từ nay sẽ mỗi người một ngả phương trời.

Ai ngờ đâu Vệ Thuật lại chọn ở lại Đại học Giang.

Vệ Thuật ném thẳng cho cậu ta một ánh mắt khinh bỉ kiểu ‘Mày nghĩ tao thèm để ý đến mày chắc’, rồi quay người đi lên lầu.

“Không nói tức là có tật giật mình nhé!” Thiệu Thanh Minh đuổi theo: “Bây giờ mày với tao cũng có bí mật nhỏ rồi đấy nha.”

Giọng của Thiệu Thanh Minh vang vọng trong lối đi cầu thang, truyền từ tầng một lên tận tầng sáu.

Vệ Thuật đi phía trước, đến đầu cũng chẳng thèm ngoảnh lại, mỉa mai một câu: “Mày hét to hơn chút nữa xem.”

“Đồ phụ bạc!”

*

“Đừng động, đừng động, cậu đang bị thương thế này rồi, cứ ngồi nghỉ ngơi đi, để tớ chuyển cho.”

Cửa hàng vừa về một đợt hàng mới, Phó Hề vừa định vào phụ một tay thì Hứa Tuệ Tuệ đã lập tức ngăn lại.

Phó Hề: “Không sao đâu, vết thương của tớ sớm đã đóng vảy rồi, chỉ là trông hơi đáng sợ chút thôi.”

Vết thương của cô là do ngã xe đạp, vết trầy xước trên diện rộng nên sau khi đóng vảy trông có vẻ đặc biệt ghê người.

Hứa Tuệ Tuệ nhìn bộ quần áo dài tay dài quần cô đang mặc, cạn lời nói: “Cái kẻ chụp lén thật là đáng ghét, lại đem ảnh cậu bị thương đăng lên trang Confession trường, hắn ta muốn tỏ tình thật hay là cố tình muốn cậu bị bêu xấu trước bàn dân thiên hạ vậy không biết.”

“Làm gì có đứa con gái nào lại thích ảnh lúc mình bị thương cơ chứ, đã vậy còn bị lan truyền đi khắp nơi.”

Kể từ ngày bức ảnh chụp lén kia bị đăng lên bảng tin trường, ngày thứ hai đi làm Phó Hề đã đổi sang mặc áo tay dài và quần dài ngay.

Vết thương trên cánh tay và đầu gối đều được che chắn kỹ càng, kín mít.

Phó Hề cũng không muốn bàn sâu về chuyện này: “Cậu với sư phụ lo chuyển hàng đi, để tớ làm thủ tục đăng ký nhập kho.”

“Được rồi.” Hứa Tuệ Tuệ gật đầu.

Sau khi xếp hàng hóa xong, hai người rốt cuộc cũng có thời gian để thở phào một hơi.

Ngồi nghỉ ngơi bên trong quầy thu ngân, Phó Hề đưa cho Hứa Tuệ Tuệ một chai nước.

Hứa Tuệ Tuệ còn chưa kịp đón lấy chai nước thì đã nhìn chằm chằm vào điện thoại rồi thốt lên một tiếng hét chói tai.

Chai nước trên tay Phó Hề suýt chút nữa thì rơi bộp xuống đất.

“Trời đất ơi, cậu mau xem bài đăng này trên bảng tin trường đi!” Hứa Tuệ Tuệ là hét om sòm.

Phó Hề vốn đã sớm quen với điệu bộ này của cô bạn, đối với mấy bài đăng trên bảng tin trường này cô vốn chẳng mảy may hứng thú.

Hứa Tuệ Tuệ thấy cô có vẻ không muốn xem liền lập tức nói ngay: “Lần này là chuyện liên quan đến cậu và Vệ Thuật đấy!”

Bàn tay đang vặn nắp chai của Phó Hề khựng lại, giọng nói vẫn bình thản: “Tớ với anh ấy thì có chuyện gì được chứ.”

“Người ta bảo hai người dán băng gạc cá nhân đôi kìa.”

Phó Hề khẽ ngẩn người.

Hứa Tuệ Tuệ lúc này đã chìa thẳng điện thoại của mình ra trước mặt Phó Hề, cô tự nhiên cũng nhìn thấy bài đăng đang hot nhất hiện tại.

#Dòng_Sự_Kiện_Hóng_Biến_JUST# Chẳng lẽ không có ai phát hiện ra miếng băng gạc cá nhân hai người họ dán là đồ đôi sao?

Ảnh đi kèm là hai bức ảnh chụp, một bức là của Vệ Thuật, chỉ thấy trên đường xương quai hàm góc cạnh rõ ràng của anh có dán một miếng băng gạc cá nhân. Mà bức ảnh còn lại là của Phó Hề, trên cằm cô cũng dán một miếng băng gạc cá nhân y như vậy.

“Thế này mà cũng có thể kéo lại thành một đôi được, bái phục các thánh soi.”

“Xin các con mẻ đừng có làm loạn lên nữa được không, dán miếng băng gạc dưới cằm thì thành đồ đôi à? Tôi còn từng học chung một tiết với Vệ Thuật nữa đây này, hai đứa tôi chắc chắn là đang học khóa học yêu đương rồi đấy.”

“Lầu trên là fan cuồng hoang tưởng của Vệ Thuật đấy à? Người ta kích động thế làm gì, bài này đăng trong mục hóng biến mà, không thích xem thì lướt qua đi.”

“Mà khoan đã, khoan đã. Nhìn kỹ ảnh xem kìa, tuy ảnh hơi mờ nhưng tớ phát hiện ra miếng băng gạc này đều là dòng Pochacco hết á, thực sự là cùng một kiểu băng gạc cá nhân luôn.”

“Nguồn tin ẩn danh cho biết, chính miệng Vệ Thuật đã thừa nhận miếng băng gạc cá nhân của cậu ấy là do người khác cho.”

“Tớ khuyên các vị nếu thật sự rảnh rỗi sinh nông nổi thì hãy nghĩ cách làm sao để nâng cao điểm số của mình lên đi.”

“Mỗi lần nhìn thấy mấy bài đăng kiểu này, tao lại nghi ngờ sâu sắc là do cái đám bên Lớp Trí Tuệ làm ra. Dù sao thì một mình điểm GPA của Vệ Thuật đã gánh còng lưng đạt mức tối đa 4.0, một mình một ngựa nghiền nát cả cái Lớp Trí Tuệ rồi. Một đám ‘thần thánh’ thi không lại người ta, nên dứt khoát dùng chiêu trò này để chỉnh cậu ấy đây mà.”

“Yêu đương khiến người ta phân tâm, biết đâu chiêu này lại có tác dụng thật đấy.”

“Tớ chỉ sợ các vị cứ gán ghép ép duyên thế này, hai người họ mà lỡ nhìn trúng nhau thật thì to chuyện.”

“Lầu trên ơi bớt lo bò trắng răng đi. Dù sao đi nữa thì bất kể là Vệ Thuật hay là cô bạn ở cửa hàng tiện lợi kia cũng đều chẳng thèm ngó ngàng tới loại như cậu đâu.”

“Tớ nghi ngờ bài viết về CP đã lâu không cập nhật sắp sửa ra chương mới rồi đây.”

Bên dưới bài đăng, các lượt bình luận vô cùng phong phú và đặc sắc, từ chế giễu, thuyết âm mưu, cho đến những người thuần túy “ăn dưa” xem náo nhiệt, kiểu gì cũng có.

Phó Hề với biểu cảm bình thản đọc hết tất cả.

“Chưa nói tới chuyện khác, hai người đến cả vị trí bị thương cũng xứng đôi vừa lứa thế kia.”

Ngược lại là Hứa Tuệ Tuệ – một người ngoài cuộc – lúc này trông còn kích động hơn cả chính chủ là cô đây.

Phó Hề: “Tớ lại chỉ mong bản thân mình đừng bị thương.”

Hứa Tuệ Tuệ vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi mà, tớ không nên lấy chuyện cậu bị thương ra để đùa giỡn.”

Phó Hề khẽ mỉm cười: “Đùa cậu chút thôi.”

“Nhưng mà cậu thấy Vệ Thuật thế nào?” Hứa Tuệ Tuệ tò mò hỏi.

Phó Hề vẫn giữ nguyên vẻ bình thản ấy: “Anh ấy thế nào, đâu đến lượt tớ đánh giá.”

*

Vệ Thuật bước ra khỏi phòng thí nghiệm thì trời đã mười một giờ đêm.

Tuy anh mới chỉ là sinh viên năm hai, nhưng đã sớm được nhận vào nhóm dự án của giáo sư Lý Thần, vị giáo sư vừa mới về trường vào năm ngoái và bước đầu thành lập phòng thí nghiệm.

So với các giáo sư khác, giáo sư Lý quả thực có thâm niên chưa đủ sâu, lúc đó Vệ Thuật hoàn toàn có những lựa chọn tốt hơn.

Nhưng chỉ có ở nhóm của giáo sư Lý, anh với tư cách là một sinh viên đại học mới có cơ hội tiếp cận vào phần cốt lõi của dự án, chứ không phải chỉ làm những công việc vặt vãnh chân tay.

Vệ Thuật từ trước đến nay luôn là tâm điểm trong đám đông, anh đã quen với cảm giác chiến thắng. Cho dù là ở Đại học Giang – nơi tụ hội của những con cưng của trời, anh vẫn luôn là người nổi bật nhất.

Về đến nhà.

Anh vừa mở tủ lạnh lấy ra một chai nước thì nhận được cuộc gọi video từ Hạ Mộc Dương ở bên kia đại dương.

“Có chuyện gì thì nói nhanh lên, tao còn phải đi tắm nữa.” Cuộc gọi vừa kết nối, Vệ Thuật liền lạnh lùng lên tiếng.

Ai ngờ Hạ Mộc Dương lại bật ra một trận cười lớn.

“Mày mà cũng có thời gian đi tắm à, lại đây lại đây, tao gửi cho mày một bài văn hay cùng thưởng thức, xem xong bảo đảm mày hết muốn đi tắm luôn.”

“Cái gì cơ?”

Vệ Thuật nhìn dáng vẻ cười đến mức không thở ra hơi của Hạ Mộc Dương.

Hạ Mộc Dương lập tức nói: “Mày đợi chút, tao gửi cho mày ngay.”

Quả nhiên, điện thoại rung lên một cái, là tin nhắn của Hạ Mộc Dương gửi tới.

Vệ Thuật thu nhỏ màn hình trò chuyện của hai người lại, liếc mắt một cái liền nhìn thấy đường link mà Hạ Mộc Dương vừa gửi qua trong khung chat.

Dù anh chưa bấm mở ra, nhưng chỉ thông qua mấy chữ trên đường link kia là đã có thể nhận ra đây lại là một bài viết về cái gọi là CP giữa anh và Phó Hề.

“Mày chán cơm thèm đất rồi phải không?” Vệ Thuật nửa đêm nửa hôm lười mắng người.

Anh lạnh giọng: “Nếu rảnh rỗi quá thì đi quét dọn hết nhà vệ sinh của trường mày đi.”

Vệ Thuật không ngờ cách nhau cả một cái Thái Bình Dương mà vẫn không ngăn nổi cái tính thích làm loạn của Hạ Mộc Dương.

Anh mở lại màn hình video, nhìn thẳng vào đối phương đưa ra lời cảnh cáo: “Lần sau mày còn dám đặt mua linh tinh cái gì ở cửa hàng tiện lợi nữa, tao bảo đảm đến Thái Bình Dương cũng không che chở nổi cho mày đâu.”

Lời này Hạ Mộc Dương hoàn toàn tin là thật, nếu Vệ Thuật mà muốn chỉnh cậu, cậu chắc chắn sẽ tiêu đời.

Hai người chơi với nhau từ nhỏ, Hạ Mộc Dương không dám vỗ ngực bảo mình thực sự hiểu hết về Vệ Thuật. Anh từ nhỏ đã là “con nhà người ta” trong vòng bạn bè, lúc những đứa trẻ khác còn đang bận nghịch ngợm phá phách thì Vệ Thuật đã mười phân vẹn mười, tinh thông đủ thứ.

Đừng nhìn anh lúc nào cũng mang dáng vẻ của một học sinh ưu tú toàn diện, nếu có ai dám liều mạng đắc tội với anh, anh có thể nhắm thẳng vào tim người đó mà đâm một nhát, hơn nữa còn là kiểu tuyệt đối không nương tay.

Lần trước chuyện Phó Hề mang nước ngọt đến nhà thi đấu, bao gồm cả câu nói mà cô phải hét lên kia, quả thực là do một tay Hạ Mộc Dương bày ra.

Nhưng lần này sau khi nhận được lời cảnh cáo rõ ràng, Hạ Mộc Dương thực sự không dám làm càn nữa. Từ nhỏ đến lớn cậu đã phải chịu quá nhiều thiệt thòi dưới tay anh rồi.

Hạ Mộc Dương cười hi hi ha ha: “Mày đâu có biết ở Mỹ này buồn chán đến mức nào, đặc biệt là khi mày lại không ở bên cạnh tao, tao chẳng phải nên lúc nào cũng quan tâm đến tình hình của mày hay sao.”

“Cúp đây, sau này bớt làm mấy cái chuyện nhảm nhí xuyên quốc gia này đi.” Vệ Thuật không thèm nuông chiều cậu ta.

Sau khi ngắt điện thoại, Vệ Thuật mới vặn nắp chai nước khoáng trên bàn.

Chỉ là sau khi uống một ngụm nước, ngón tay anh chạm trên màn hình, đáng lẽ ra phải thoát khỏi khung trò chuyện, nhưng ngay vào khoảnh khắc ấy, anh lại ma xui quỷ khiến thế nào mà bấm mở đường link đó ra.

……

「Phó Hề bị thương rồi, dưới cằm dán một miếng băng gạc cá nhân rất nổi bật.

Những đồng nghiệp nhìn thấy đều sẽ ân cần hỏi han vài câu. Ngoại trừ Tổng giám đốc Vệ – chính là Vệ Thuật vừa mới trở về công ty.

Anh nhìn thẳng về phía trước, bước chân không dừng lại mà lướt qua cô.

Chẳng bao lâu sau, một cuộc điện thoại gọi đến phòng thư ký, do một cô thư ký khác tiếp nhận.

Cô ấy nghe xong liền quay đầu nói với Phó Hề: “Thư ký Phó, Tổng giám đốc Vệ bảo cô đến văn phòng của anh ấy một chuyến.”

Mọi người đổ dồn ánh mắt nhìn cô thư ký nhỏ Phó Hề đang khép nép đi về phía văn phòng của Tổng giám đốc Vệ.

Khi cô đẩy cửa bước vào, cửa phòng còn chưa kịp đóng chặt.

Đã nghe thấy một giọng nói lạnh lùng cất lên:

“Lại đây.”

Phó Hề lập tức đóng chặt cửa lại, lúc này mới chậm rãi bước tới.

Chỉ là cô vừa đi đến bên cạnh bàn làm việc, còn chưa đứng vững thì đã bị một lực mạnh kéo mạnh một cái, ngã nhào ngồi trên đùi của người đàn ông.

“Tổng giám đốc Vệ, đây là công ty…” Phó Hề nhỏ giọng nhắc nhở.

Ngón tay của Vệ Thuật lại nâng cằm cô lên, hỏi: “Bị làm sao thế này?”

Phó Hề giải thích là do lúc sáng kéo đồ đạc, không cẩn thận quẹt trúng cằm, không có vấn đề gì lớn.

Nhưng cô vừa dứt lời, Vệ Thuật đã trực tiếp bóc miếng băng gạc trên cằm cô ra. Nhìn vết thương vô cùng nổi bật kia, anh cúi đầu ghé sát lại: “Bé cưng, anh xót lắm.”

Người ngồi trong lòng anh dường như muốn lùi về sau, lại bị một tay của Vệ Thuật siết chặt lấy eo, ghim chặt trên đùi mình.

Bàn tay còn lại của anh dùng ngón cái nhẹ nhàng mơn trớn bên rìa vết thương dưới cằm cô, động tác cực kỳ dịu dàng.

Cho đến khi Phó Hề khẽ run lên, anh liền cúi đầu hôn lên vết thương của cô, nụ hôn mềm mại như chiếc lông vũ.

Cô thư ký nhỏ Phó Hề không kìm được run rẩy ngửa đầu ra sau, chiếc cổ thon dài trắng ngần như cổ thiên nga lọt vào mắt Vệ Thuật, khiến ánh mắt đen sâu thẳm của anh càng thêm u tối, trầm mặc.

Phó Hề nói lý nhí: “Không thể ở đây được.”

Ai ngờ Vệ Thuật lại khẽ cười trầm thấp đầy ẩn ý: “Cũng đâu phải chưa từng thử qua.”

Nói xong, môi của Vệ Thuật từ vết thương của cô trượt dần xuống cổ…」

……

Khi tầm mắt của Vệ Thuật dừng lại ở chữ cuối cùng, anh mới phát hiện ra bản thân mình vậy mà lại đọc hết sạch rồi.

So với cuốn tiểu thuyết có chút “nóng mắt” trước mặt này, mấy bộ phim người lớn mà đám con trai hồi cấp ba tụ tập xem cùng nhau rõ ràng là táo bạo hơn nhiều.

Tuy Vệ Thuật không mấy hứng thú, nhưng vẫn bị Hạ Mộc Dương lôi kéo xem cùng.

Trong khi những người khác xem đến đỏ mặt tía tai, thì anh lại chỉ nhìn màn hình với một thái độ phán xét đầy lạnh lùng.

Điều duy nhất khác biệt là, trên trang màn hình ngập tràn chữ vừa rồi, viết chính là tên của anh.

Ngay khúc này, một ý nghĩ chưa từng có bỗng nhiên xẹt qua trong đầu Vệ Thuật.

Phó Hề, cô ấy đã đọc bài viết này chưa?

*

Tuần này Phó Hề làm ca chiều đến tối, buổi chiều trong cửa hàng chỉ có lác đác vài vị khách, ngay lúc cô đang tính tiền cho người khác thì Vệ Thuật đẩy cửa bước vào.

Cô chỉ ngước mắt lên nhìn một cái, liền thấy anh đi thẳng về phía tủ lạnh.

Đợi đến khi tính tiền xong cho những người phía trước, đến lượt Vệ Thuật thì trong tiệm lại chỉ còn lại hai người bọn họ.

Phó Hề quét mã chai nước khoáng trong tay anh xong, thấy anh cứ chăm chú nhìn mình chằm chằm, cô liền chớp chớp mắt.

Nhịn không được lên tiếng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Vệ Thuật lúc này mới ý thức được, bản thân mình vậy mà cứ nhìn chằm chằm vào cổ của cô, quả thực trắng ngần.

Anh không biến sắc tự tìm cho mình một cái cớ: “Cảm ơn miếng băng gạc cá nhân của em nhé, dùng khá tốt.”

“Loại băng gạc này đúng là rất mỏng và thoáng khí.” Phó Hề khẽ đáp lời.

Để cái cớ này trông có vẻ đáng tin hơn, anh hỏi tiếp: “Đây là băng gạc của hãng nào vậy, em gửi cho tôi xin cái link đi.”

Anh vừa dứt lời, Phó Hề liền quay người mở chiếc tủ phía sau quầy thu ngân, cúi người tìm kiếm bên trong một hồi.

Rất nhanh sau đó, cô lấy ra một chiếc hộp, quay đầu đưa cho Vệ Thuật: “Không cần link đâu, chỗ tôi vừa vặn còn một hộp nguyên chưa bóc này, cho anh hết đấy.”

Trên mặt cô mang theo nụ cười nhạt, đôi mắt toát lên vẻ trong trẻo, sạch sẽ.

Mã QR WeChat vốn dĩ đã được mở sẵn trên tay Vệ Thuật, cuối cùng đành phải…bị chính anh tắt màn hình đi.

Lời tác giả:

Truyện CP đang từng bước tẩy não…

Vệ Thuật: Cho nên bao giờ thì tiến độ thực tế của tôi mới đuổi kịp cái truyện CP này hả?

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading