[ĐT] 08

Chương 8 : Không ai ngờ được Vệ Thuật lại lên tiếng nói giúp cô.

Thời gian dần tiến về cuối tháng Chín, không chỉ thời tiết không còn oi bức như trước, ngay cả tiếng ve kêu trên cây ngô đồng cũng đã giảm đi nhiều. Mà cả trường học đều đang ẩn hiện một bầu không khí rộn ràng, háo hức.

Có lẽ là vì sắp đến kỳ nghỉ dài ngày tháng Mười.

Ngoại trừ kỳ nghỉ đông và nghỉ hè ra, đây là kỳ nghỉ dài nhất, rất nhiều người từ sớm đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ.

Trong đó cũng bao gồm cả Hứa Tuệ Tuệ.

Bởi vì Quốc khánh lần này liền kề với Tết Trung thu, gia đình ông chủ cũng phải về quê ăn Tết.

Hơn nữa, vào những ngày trường học cho nghỉ đó, chắc chắn sẽ chẳng có mấy học sinh mua đồ.

Ông chủ dứt khoát một hơi cho bọn họ nghỉ hẳn sáu ngày, chỉ ít hơn học sinh một ngày mùng 7 hôm đó.

Sau khi ông chủ nói lời này ra, ngay cả Hứa Tuệ Tuệ — người vốn luôn âm thầm oán trách ông chủ đủ điều ở sau lưng — lần này cũng khen ngợi ông chủ hết lời.

“Cậu xem chiếc váy này có đẹp không?” Hứa Tuệ Tuệ đưa điện thoại sang.

Phó Hề nhìn chiếc váy dài trên màn hình, đó là một chiếc Hán phục cách tân màu xanh nhạt, không có kiểu rườm rà tầng tầng lớp lớp của Hán phục chính thống, trông có chút phong cách thường ngày.

“Rất đẹp, hợp để đi đến những nơi như cổ trấn.” Phó Hề thành thật nói.

Hứa Tuệ Tuệ lập tức vui mừng: “Đúng không, tớ cũng nghĩ vậy đấy. Tớ và bạn trai đã hẹn lần này sẽ đi cổ trấn chơi, đây là lần đầu tiên tụi tớ đi du lịch cùng nhau đấy.”

Rõ ràng, đối với chuyến đi lần này, Hứa Tuệ Tuệ tràn đầy mong đợi.

Cậu ấy cũng không quên hỏi: “Còn cậu thì sao, định về nhà hay là đi chơi?”

Bọn họ với tư cách là nhân viên cửa hàng tiện lợi, một tháng chỉ có hai ngày nghỉ phép. Cho nên kỳ nghỉ năm ngày lần này đối với họ mà nói, vô cùng quý giá.

/Câu trước tác giả ghi ông chủ cho nghỉ 6 ngày, đoạn này lại nói 5 ngày nên chắc tác giả viết nhầm/.

“Không về nhà, cũng không đi chơi.” Phó Hề rất thản nhiên nói.

Hứa Tuệ Tuệ: “Hả? Khó khăn lắm mới có một kỳ nghỉ, cậu hẹn người bạn nào đó ra ngoài chơi đi chứ.”

Nhưng cậu ấy lại nghĩ đến Phó Hề, ngày thường điện thoại dường như cũng chẳng mấy khi nhắn tin tán gẫu, không giống như cậu ấy, bị ông chủ nhắc nhở mấy lần vì cứ hở ra là ôm khư khư cái điện thoại.

Phó Hề không nói gì, cô quả thực không có người bạn nào.

Huống chi là vào thời điểm như bây giờ.

“Vệ Thuật lâu rồi không đến cửa hàng tiện lợi mua đồ nữa nhỉ?” Hứa Tuệ Tuệ nhìn cô, ướm lời hỏi.

Phó Hề: “Ừ, hình như vậy.”

Nói chính xác thì, hình như là từ sau lần trước Phó Hề đưa cho anh hộp băng cá nhân đó, anh liền không xuất hiện nữa.

Khu cơ sở của Đại học Giang quá rộng lớn, Phó Hề lại suốt ngày túc trực trong cửa hàng tiện lợi.

Nếu anh không đến cửa hàng mua đồ, xác suất hai người tình cờ gặp nhau cơ bản bằng không.

Hứa Tuệ Tuệ thở dài: “Còn tưởng sau vụ băng cá nhân đó, hai người sẽ có tiến triển lớn gì chứ.”

Phó Hề lấy làm lạ: “Sao cậu lại có suy nghĩ đó?”

Hứa Tuệ Tuệ cười hì hì hai tiếng: “Cái hộp băng cá nhân đó chẳng phải là cậu đưa cho anh ấy sao, hộp băng cá nhân cậu để trong tủ đều biến mất rồi, cậu đừng hòng chối nhé.”

Khoảnh khắc này, trong đáy mắt Phó Hề lóe lên sự kinh ngạc.

Ánh mắt nhìn về phía Hứa Tuệ Tuệ giống như lần đầu tiên quen biết cô ấy vậy.

“Có phải không ngờ tớ lại thông minh thế đúng không, đoán một phát là trúng ngay.” Hứa Tuệ Tuệ đương nhiên nhận ra sự kinh ngạc của cô.

Hứa Tuệ Tuệ lập tức bày ra bộ dạng như một chuyên gia truyền thụ kinh nghiệm: “Tớ nói cho cậu nghe, chỉ số thông minh của con gái khi yêu đương sẽ cao đến mức cậu không thể tưởng tượng nổi đâu.”

“Cứ lấy bạn trai tớ ra làm ví dụ đi, mặc dù anh ấy chưa từng kể với tớ về trải nghiệm yêu đương hồi cấp ba của anh ấy, nhưng tớ chỉ thông qua những lượt like trên Weibo của anh ấy mà biết được người anh ấy thích hồi cấp ba tên là gì, học ở trường nào đấy.”

Phó Hề nghe xong, quả thực có cảm giác “thán phục không thôi”.

Cuối cùng cô khẽ gật đầu: “Cậu thật là lợi hại.”

Lúc này, chiếc điện thoại đặt trên mặt kính quầy thu ngân của Phó Hề rung lên, cô cầm lên xem.

Ngoảnh đầu nói với Hứa Tuệ Tuệ: “Ông chủ bảo tớ bê mấy thùng nước khoáng chuyển đến văn phòng Hội sinh viên trường.”

Hứa Tuệ Tuệ bĩu môi: “Cái đám người ở Hội sinh viên trường ấy à, thật sự là làm cái gì cũng thích chỉ tay năm ngón, sai bảo người khác. Cậu không biết học kỳ trước bọn họ đã bày ra bao nhiêu hoạt động, bắt tụi tớ phải chạy vặt biết bao nhiêu lần.”

“Ông chủ bảo tớ đi giao, cậu lại đây giúp tớ bê lên xe đi.” Phó Hề dịu dàng nói.

Ông chủ có để một chiếc xe ga điện ở bên ngoài cửa hàng, ngày thường cần đi giao đồ gì đó, bọn họ sẽ chạy chiếc xe này.

Hứa Tuệ Tuệ giúp cô bê đồ lên xe, Phó Hề liền chạy xe hướng về phía tòa nhà văn phòng.

Trên đường đi, cô ngắm nhìn khuôn viên trường học rộng lớn.

Mặc dù trước đó cô và Vệ Thuật từng có một chút giao lưu ngắn ngủi.

Nhưng Phó Hề sẽ không nghĩ rằng, chỉ vì sự cố ngoài ý muốn đó mà họ đã trở thành bạn bè của nhau.

*

Hội sinh viên trường đại học là một tổ chức vô cùng quan trọng trong trường, thế nên không chỉ có một văn phòng chính thức riêng, mà ngay cả kinh phí nghe nói cũng dồi dào hơn hẳn các câu lạc bộ khác.

Phó Hề chạy xe đến tòa nhà văn phòng, cô bê hai thùng nước khoáng trên xe vào trong sảnh.

Văn phòng Hội sinh viên nằm ở tầng bốn, may mà ở đây có thang máy.

Đợi những người khác đều đã vào thang máy, Phó Hề mới dùng sức đẩy hai thùng nước vào theo, chỉ là làm như vậy khiến cho những người khác trong thang máy đều phải len lén nén dịch vào trong một chút.

Phó Hề còn chưa kịp mở lời xin lỗi, đã nghe thấy trong thang máy vang lên một giọng nói không lớn không nhỏ đầy vẻ cằn nhằn:

“Phiền chết đi được, sao đi giao hàng mà cũng tranh giành thang máy thế này chứ.”

Phó Hề từ sớm đã hiểu ra một đạo lý, trường học càng tốt không đồng nghĩa với việc tố chất của học sinh ở đó sẽ càng cao.

Ngược lại, những kẻ ích kỷ một cách tinh vi có khi lại càng nhiều hơn.

Phó Hề thẳng người dậy, nhìn về phía nữ sinh vừa mới oán trách kia: “Xin lỗi, lần sau tớ sẽ chú ý, đợi lúc không có người mới dùng thang máy.”

Nữ sinh kia dường như không ngờ rằng Phó Hề lại có thể thẳng thắn đáp lại như vậy. Ngược lại điều đó khiến sự khắc bạc, nhỏ nhen của chính cô ta không có chỗ trốn.

Trong nhất thời, những người khác trong thang máy đều đổ dồn ánh mắt về phía nữ sinh kia.

Đến tầng bốn, Phó Hề vừa định đẩy hai thùng nước khoáng ra ngoài, liền thấy một nam sinh dáng người cao lớn trong thang máy chủ động cúi người, trực tiếp đỡ lấy thùng nước bê lên.

“Cảm ơn anh nhé.” Phó Hề bước theo ra khỏi thang máy.

Nam sinh khẽ cười: “Không cần khách sáo, dù sao tôi cũng phải đến tầng này, chỉ là thuận tay thôi.”

Hai người cùng đi dọc theo hành lang về phía trước, nam sinh lại hỏi: “Em đến văn phòng nào thế?”

“Phòng họp Hội sinh viên, hình như là phòng 401.”

Nam sinh nhướng mày: “Tôi cũng vừa vặn đến đó đây, tôi tên là Lục Tín Quang, em tên là gì vậy?”

Phó Hề nhỏ giọng nói: “Anh không cần gọi tôi là bạn học đâu, tôi không phải học sinh trường này.”

“Hả?” Lục Tín Quang ngẩn người.

Phó Hề: “Tôi chỉ là nhân viên của cửa hàng tiện lợi khu Bắc thôi.”

Hai người lúc này đã đi tới phòng 401 ở cuối hành lang, bởi vì Lục Tín Quang đang ôm hai thùng nước, Phó Hề liền đưa tay lên gõ cửa.

“Không cần khách sáo thế đâu, trực tiếp mở cửa vào đi.” Lục Tín Quang nhìn cô gõ cửa thì mỉm cười nói.

Phó Hề mặc dù muốn đứng đợi người bên trong ra mở, nhưng thấy anh ôm hai thùng nước trông có vẻ rất tốn sức, đành trực tiếp vặn tay nắm cửa ra.

Cửa được đẩy mở, những người đang họp bên trong phòng họp đều đồng loạt quay đầu nhìn ra phía cửa.

Phó Hề liếc mắt một cái liền nhìn thấy, ở vị trí cạnh cửa sổ bên chiếc bàn dài, có một bóng hình lạnh lùng, cô độc đang ngồi đó. Anh là người duy nhất không ngẩng đầu lên, từ đầu đến cuối vẫn rũ mắt nhìn xấp tài liệu trong tay.

Bên cạnh anh, một nữ sinh mặc chiếc áo hở vai màu vàng nhạt đang rướn người ghé sát tai nói chuyện với anh.

Lục Tín Quang vừa bước vào cửa liền cằn nhằn: “Trong các cậu ai gọi nước khoáng thế? Lần sau gọi từng thùng một được không hả? Gọi một lúc hai thùng liền, người ta đi giao mệt chết đi được.”

“Lục Bộ trưởng ới, cậu đi họp muộn thì thôi đi, lại còn ở đó cằn nhằn hết cái này đến cái khác, cậu có thấy phiền không cơ chứ.”

Nữ sinh ngồi bên cạnh Vệ Thuật ngẩng đầu lên, hướng về phía Lục Tín Quang mà nũng nịu trách móc.

Nữ sinh đó nói tiếp: “Thầy Lưu vừa mới tìm cậu đấy, cậu mau đi gặp thầy đi.”

Lục Tín Quang đặt nước xuống xong, lúc đi ngang qua Phó Hề đang đứng ở cửa liền mỉm cười nói: “Phó Hề, tôi qua bên kia trước nhé, đợi tôi.”

Lúc này, Vệ Thuật cuối cùng cũng chậm rãi ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy Phó Hề đang đứng ở cửa.

Thiếu nữ yên lặng đứng đó, ngược ánh sáng, khiến cho đường nét thanh xuân cùng ngũ quan của cô như được phủ lên một lớp mờ ảo, giống như đang ngăn cách bởi một tấm lụa mỏng nhẹ nhàng.

Phó Hề hướng về phía những người trong phòng họp hỏi: “Xin hỏi ai đã đặt nước ạ, cần ký tên xác nhận ạ.”

Bên phía Hội sinh viên có thỏa thuận với cửa hàng tiện lợi, ngày thường đặt nước hoặc mua đồ đều là thanh toán theo tháng.

Cho nên mỗi lần giao đều phải có người ký nhận.

Để tránh đến lúc chốt sổ cuối tháng lại xảy ra nhập nhèm, không rõ ràng.

“Ban tổ chức hoạt động lần này mặc dù là Hội sinh viên trường chúng ta, nhưng phần lớn người tham gia đều là bên Viện Thông Tin tín hiệu của các cậu, thế nên lần tài trợ này tớ đều trông cậy cả vào cậu đấy.”

Bạch Gia Hi nhìn người bên cạnh, giọng nói không tự chủ được mà dịu dàng hẳn đi.

Cho dù Bạch Gia Hi trước mặt người khác luôn mang dáng vẻ của một nữ vương kiêu ngạo, hống hách, nhưng cứ hễ gặp Vệ Thuật là cô ta lại có một sự thẹn thùng xuất phát từ tận đáy lòng.

Ngay cả hơi thở cũng trở nên mềm mại hơn.

Cô ta tin rằng, bất kỳ cô gái nào có cơ hội nói chuyện với Vệ Thuật thì trước mặt anh đều sẽ vô thức biến thành một dáng vẻ khác.

Bởi vì bản thân Vệ Thuật, dù là về ngoại hình hay năng lực cá nhân, đều chói mắt đến mức người ta phải ngột ngạt.

Chưa kể đến chiếc siêu xe phô trương mà anh thường lái, càng tôn lên gia thế hiển hách của anh.

Chỉ là lúc này, Vệ Thuật lại quay đầu sang, đôi mắt đen tuyền nhìn chằm chằm vào Bạch Gia Hi không chớp.

Bạch Gia Hi bị anh nhìn như vậy, tim suýt chút nữa đã lỡ một nhịp: “Sao… sao thế?”

“Người ta đang hỏi các cậu kìa.” Giọng nói không nghe ra chút cảm xúc nào của Vệ Thuật vang lên.

Bạch Gia Hi ngẩn người.

Ánh mắt Vệ Thuật lúc này đã quét một lượt qua chiếc bàn dài, đôi mắt đen hẹp dài mang theo áp lực lạnh lùng: “Ai đặt nước, đi ký tên đi.”

Mọi người vốn đang bận rộn với việc riêng của mình, hoàn toàn ngó lơ Phó Hề đứng ở cửa, lúc này đều đồng loạt dừng lại.

Không ai ngờ được Vệ Thuật lại lên tiếng nói giúp cô.

Mọi người nhìn nhau, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.

Sắc mặt Bạch Gia Hi có chút gượng gạo: “Ai đặt nước mà lại không biết à? Mau ký tên cho người ta đi chứ, để người ta đứng đợi ở đây mãi thế không tốt đâu.”

Cô ta bày ra dáng vẻ rộng lượng, chu đáo, hoàn toàn quên mất vừa rồi chính mình cũng xem Phó Hề như không khí.

Đúng lúc đó có người lên tiếng: “Là Hàn Tinh đặt đấy, nhưng hình như cậu ấy đi vệ sinh rồi.”

“Phiền bạn đợi một lát nhé.” Bạch Gia Hi nhìn thiếu nữ đứng ở cửa.

Thực ra ngay từ đầu cô ta đã chú ý đến cô gái này rồi, không thể nghi ngờ, cô gái này thực sự quá xinh đẹp, cho dù chỉ lặng lẽ đứng yên một chỗ thì trông vẫn như một bức tranh thủy mặc được nhuộm màu nhẹ nhàng.

Phó Hề chỉ đáp lại một từ: “Vâng.”

Vệ Thuật không nói gì nữa, cũng không nhìn cô thêm lần nào.

Điều này khiến Bạch Gia Hi ngồi bên cạnh thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm chắc là anh không thích có người ngoài làm phiền mà thôi.

Cửa vẫn mở, đầu ngón tay Vệ Thuật xoay xoay chiếc bút màu đen, để lộ đường nét cánh tay gầy guộc nhưng mạnh mẽ.

Anh rũ mắt, vẫn là gương mặt tuấn tú không chút biểu cảm, chiếc cằm khẽ bặm lại, cả người từ trong ra ngoài đều toát lên vẻ xa cách, lạnh lùng từ chối người khác cách xa ngàn dặm.

Ngay cả Bạch Gia Hi lúc này cũng không dám bắt chuyện với anh.

Đã một tuần rồi.

Kể từ sau lần trước Phó Hề đưa cho anh hộp băng cá nhân đó, anh liền không đến cửa hàng tiện lợi nữa.

Có lẽ là vì anh phát hiện ra bản thân dường như đã bị ảnh hưởng bởi cái gọi là truyện ghép đôi và giấc mơ kỳ quái, hỗn loạn kia, nếu không thì sao anh lại có ý nghĩ muốn chủ động xin phương thức liên lạc của cô cơ chứ.

Cũng may Phó Hề không phải đợi lâu, nữ sinh đặt nước đã quay lại và nhanh chóng ký tên cho cô.

“Tạm biệt.” Phó Hề nhận lấy hóa đơn, khẽ gật đầu.

Cô không nhìn thêm vào trong phòng họp một cái nào nữa, liền dứt khoát quay người rời đi.

Vừa rồi Vệ Thuật lên tiếng giúp cô, trong lòng cô không phải là không cảm kích, chỉ là cô không mở lời ngay trước mặt những người khác.

Như vậy mới không chuốc thêm rắc rối cho anh.

Tránh để người ta lại tưởng rằng, anh thực sự có mối liên hệ gì đó với một cô nhân viên thu ngân của cửa hàng tiện lợi.

Phó Hề chỉ cảm thấy Vệ Thuật làm như vậy, có lẽ là vì anh trông không đến mức lạnh lùng xa cách, cao không thể với tới như vẻ bề ngoài, ít nhất thì anh cũng là người có lòng trắc ẩn.

*

Lục Tín Quang quay trở lại phòng họp, không nhìn thấy Phó Hề đâu liền hỏi: “Ơ, cô bé lúc nãy đâu rồi?”

Bạch Gia Hi: “Người ta phải vội quay về làm việc rồi, ai rảnh mà đợi cậu.”

“Thôi bỏ đi, lần sau đến cửa hàng tiện lợi tìm cô ấy vậy.” Lục Tín Quang nói với vẻ tùy ý.

Bạch Gia Hi liền mỉa mai đáp lại: “Lục đại thiếu gia, tật xấu của cậu lại tái phát rồi đấy à, cứ nhìn thấy người ta xinh đẹp là lại muốn bắt chuyện, chân bước không nổi nữa rồi chứ gì.”

Rõ ràng Bạch Gia Hi và Lục Tín Quang quá quen thuộc nhau nên khi khích bác anh ta cũng chẳng nể nang chút nào.

Quan trọng hơn là, cô ta quá hiểu đức tính của Lục Tín Quang rồi.

Quả nhiên bị cô ta khích một câu như vậy, Lục Tín Quang liền bật cười: “Đúng thế đấy, tớ thấy người ta đúng là muốn bắt chuyện thật, chứ nhìn thấy cậu thì tớ không có hứng đâu nhé.”

“Thế thì tớ chúc cậu sớm rước được mỹ nhân về dinh vậy.” Bạch Gia Hi bỗng nở nụ cười.

Những người khác trong phòng họp đều bị chọc cười theo.

Vệ Thuật nãy giờ vẫn giữ im lặng, bỗng nhiên mạnh tay nện chiếc bút màu đen trong tay xuống bàn họp.

Một tiếng “cạch” vang lên.

Tiếng động không lớn nhưng lại khiến tất cả mọi người theo bản năng mà im bặt.

“Xem ra buổi thảo luận lần này cũng hòm hòm rồi, tôi về trước đây.” Khi giọng nói lạnh lùng của Vệ Thuật vang lên thì người anh đã đứng dậy.

Bạch Gia Hi cũng đứng bật dậy theo, còn chưa kịp lên tiếng ngăn lại.

Phía đối diện, Lục Tín Quang đã reo lên mừng rỡ: “Kết thúc rồi à, thế tôi phải mau chóng xuống lầu xem Phó Hề đã đi chưa mới được.”

Cậu ta vừa nói vừa trực tiếp mở cửa chạy biến ra ngoài.

Bạch Gia Hi thấy vậy thì càng không còn lý do gì để giữ Vệ Thuật lại nữa.

Cô ta chỉ đành gượng cười một tiếng: “Được rồi, hôm nay đến đây thôi vậy.”

Vệ Thuật cầm xấp tài liệu trên bàn lên, cũng chẳng buồn nhét vào ba lô, cứ thế trực tiếp cầm lấy rồi rời đi.

Phó Hề chạy xe máy điện đi được một đoạn đường thì bị người phía sau gọi giật lại.

Cô quay đầu lại, không ngờ người tới lại là Lục Tín Quang.

“Em đi luôn thế này à?” Lục Tín Quang đuổi kịp tới nơi, thở hổn hển hỏi.

Phó Hề: “Tôi phải quay về làm ca trực rồi, vừa rồi cảm ơn anh nhé.”

Đúng lúc này, một tiếng động cơ gầm rú vang dội truyền đến, Phó Hề theo bản năng quay đầu lại nhìn.

Liền thấy một chiếc siêu xe toàn thân màu đen như một con mãnh thú đang phủ phục xuất hiện trên đường, Lục Tín Quang nhìn thấy liền huýt sáo một cái: “Ước mơ của đàn ông là đây chứ đâu.”

Nào ngờ chiếc xe còn chưa kịp phóng đi thì đã bị một người chặn lại.

Phó Hề nhận ra, đó chính là cô gái trong phòng họp lúc nãy.

Bạch Gia Hi gõ gõ vào cửa kính xe, may mắn là cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, cô ta nở một nụ cười rạng rỡ: “Vệ Thuật, cậu sắp ra ngoài đúng không, tiện đường chở tớ ra cổng trường có được không?”

Giọng nói của cô ta rất ngọt ngào, mang theo chút nũng nịu, cầu khẩn.

Vệ Thuật ngồi ở ghế lái, hàng mi đen khẽ rũ, nhưng ánh mắt lại nhìn thẳng về một phía không xa ở phía trước.

Thiếu nữ đang ngồi trên chiếc xe máy điện, ngước đầu nhìn nam sinh cao lớn trước mặt, hai người không biết đang nói chuyện gì, nam sinh bắt đầu cúi người ghé sát lại gần cô.

“Không thuận đường.”

Giọng nói lạnh băng của Vệ Thuật không lưu lại một chút tình thương nào vang lên bên tai Bạch Gia Hi.

Lời của Đồng:

Thiếu gia, anh cứ nhịn đê, vợ anh sắp bị người khác cuỗm rồi kia kìa.

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading