[ĐT] 14

Chương 14 : Vậy mà anh đã có thể hôn một cách đường hoàng như thế này rồi đấy.

Hoang đường.

Khi Vệ Thuật nói xong câu này, hai chữ ấy liền vụt qua trong tâm trí anh. Anh vốn không nên trả lời câu hỏi này, thậm chí không nên để tất cả những chuyện này xảy ra.

Nhưng ngay lúc này, anh lại đang đứng trước mặt cô, trả lời câu hỏi đó một cách rõ ràng.

Rõ ràng anh có thể từ chối, thậm chí là lập tức rời đi.

Nhưng Vệ Thuật lại biết, lần này không giống thế. Giống như một chuyện mà anh đã sớm nhận ra từ lâu.

Cảm giác của anh đối với Phó Hề thật sự rất khác biệt so với những người khác. Có lẽ ban đầu điều đó không hề rõ ràng, nhưng việc đi đến bước đường ngày hôm nay chính là sự chìm đắm và buông thả của anh.

Thiếu nữ đối diện cũng đứng im lặng như vậy. Cô dường như chẳng hề bận tâm xem câu hỏi mình vừa thốt ra có chấn động đến mức nào, cũng chẳng màng đến việc mọi chuyện sau đó sẽ chệch khỏi quỹ đạo xa đến đâu.

Cô đang chăm chú nhìn Vệ Thuật.

Nghiêm túc đến mức đầu cô hơi dịch chuyển một chút. Bờ môi cô nhỏ nhắn và đầy đặn, lúc này vô thức hơi mím lại, lấp lánh ánh sáng nhạt, tỏa ra sự mềm mại đầy mê hoặc.

Rõ ràng tầm nhìn xung quanh vô cùng u tối, nhưng anh vẫn có thể nhìn thấy thật rõ ràng.

Vệ Thuật chưa từng biết thị lực của mình lại tốt đến thế. Tốt đến mức dường như chỉ cần nhìn thôi, anh đã có thể nhận ra bờ môi cô sẽ mềm mại biết bao khi bị hôn xuống.

Vệ Thuật đứng đó, không nói một lời. Nhưng chỉ có bản thân anh mới biết, lúc này lồng ngực mình đang đập rộn ràng đến nhường nào. Từng nhịp từng nhịp một, giống như trên một cánh đồng rộng lớn và trống trải, mọi thứ xung quanh đều biến mất, chỉ còn lại tiếng tim đập mãnh liệt chưa từng có của anh.

Và cả thiếu nữ đang đứng im lặng trước mắt.

Cuối cùng, Phó Hề đứng đối diện cũng cử động.

Cô tiến lên một bước, chủ động nâng lấy hai má anh. Mặt anh rất lạnh, chắc là vì vừa mới dầm mưa xong.

Rõ ràng Phó Hề mới là người hiếu kỳ hơn, cô dường như đã hạ quyết tâm.

Chỉ là trước khi bờ môi chạm vào nhau.

“Vệ Thuật.” Phó Hề khẽ gọi tên anh.

Tiếng gọi này giống như đã mồi lửa cho sự kiềm chế vốn vẫn đang cố gắng duy trì trong sâu thẳm lòng Vệ Thuật. Anh giơ tay ôm lấy vòng eo mảnh dẻ, mềm mại của cô gái nhỏ. Dù không dùng quá nhiều lực, nhưng khoảng cách giữa hai người đã hoàn toàn bị kéo lại gần nhau ở mức chưa từng có.

Anh cụp mắt, vừa vặn chạm phải ánh mắt đang ngước lên nhìn của Phó Hề.

Cũng không rõ là anh cúi đầu trước, hay là cô kiễng gót chân lên. Khoảnh khắc đôi môi hai người chạm vào nhau, hai cơ thể vừa dầm mưa ướt đẫm đều không hẹn mà cùng run lên một cái.

Nụ hôn nhẹ nhàng, dịu dàng mang theo sự ngượng ngùng lại triền miên. Nhưng ngay cả một nụ hôn nếm thử rồi dừng lại như thế này vẫn mang tới một phản ứng cơ thể cực kỳ mãnh liệt.

Không chỉ da đầu tê dại, mà dường như mọi sợi dây thần kinh trên cơ thể đều đang nhảy múa.

Phó Hề từ trước đến nay không phải là người có cảm xúc thăng trầm thất thường, chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài của một cô gái ngoan ngoãn đã mang lại cho cô sự lừa mị cực lớn. Thực chất cô quá đỗi lạnh lùng, bất kể là đối mặt với sự lấy lòng hay sỉ nhục của người khác, cô đều sẽ không bận tâm, càng không có phản ứng gì quá lớn.

Trái tim cô giống như một giếng cổ khô cạn, rõ ràng tuổi đời còn rất nhỏ nhưng mọi ham muốn đều nhạt nhòa.

Nhưng ngay lúc này, cô cảm nhận được trái tim trong lồng ngực mình đang đập rộn ràng, kịch liệt như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Mà cái chạm nhẹ trên môi vẫn đang tiếp diễn. Cánh tay vốn đang buông lỏng ôm lấy eo cô của Vệ Thuật cũng dần dần siết chặt. Trong lúc quần áo ướt sũng của cả hai dính chặt vào cơ thể mình, thì cũng đang dính sát vào đối phương.

Lòng bàn tay của Phó Hề đã rời khỏi mặt Vệ Thuật từ lúc nào không hay.

Hai tay cô vô thức đặt lên khuỷu tay anh. Thói quen chơi bóng rổ và rèn luyện quanh năm của chàng trai khiến cánh tay anh dù không cố ý gồng lực, tuy gầy gò săn chắc nhưng vẫn vô cùng cứng cáp.

Bên ngoài cửa sổ mưa to xối xả, tiếng mưa lộp độp đánh vào cửa sổ cũng không che giấu được tiếng còi xe thỉnh thoảng vang lên bên ngoài.

Bóng tối trong phòng ngược lại càng khiến bọn họ thêm phần phóng túng bản thân.

Vệ Thuật cúi đầu, tỉ mỉ hôn lên bờ môi cô. Nơi đó còn mềm mại hơn cả những gì anh tưởng tượng, mang theo một cảm giác da thịt mà anh chưa từng được nếm trải. Bên tai anh là tiếng thở mỗi lúc một dồn dập hơn của cô.

Thiếu nữ ngày thường thanh sạch lại có chút ngây ngô như thế, lúc này ở trong lòng anh, bị hôn đến mức hơi thở dồn dập, cơ thể mềm nhũn.

Chỉ riêng ý nghĩ này thôi cũng đủ khiến anh thần trí rối bời.

Khi nụ hôn dài và đầy ngượng ngùng ấy dần dần dừng lại, Phó Hề đã sớm dựa hẳn vào lòng anh.

Nhịp tim cô vẫn đập loạn xạ như cũ.

Anh hơi nới lỏng cái ôm quanh eo cô, liền thấy thiếu nữ trong lòng ngẩng đầu lên nhìn mình: “Hóa ra đây chính là hôn sao.”

Khi nói câu này, hơi thở của cô vẫn chưa hoàn toàn bình ổn, mang theo chút dồn dập.

“Rất dễ chịu.”

Giọng cô thì thầm, có nét ngây thơ không hiểu sự đời nhưng lại thẳng thắn đến lạ.

Cổ họng Vệ Thuật thắt lại, thực ra cơ thể anh còn căng cứng hơn nữa. Sở dĩ anh không ôm cô chặt hơn là vì không muốn lập tức làm cô hoảng sợ.

Nhưng rõ ràng, người thẳng thắn và thản nhiên hơn lại là Phó Hề.

“Phó Hề,” Vệ Thuật lần đầu tiên lên tiếng sau một khoảng thời gian dài như vậy.

Vừa rồi kể từ khi trả lời xong câu nói kia, ngoại trừ cúi đầu hôn cô, anh chưa từng nói thêm câu nào.

Lúc này, lời anh nói ra giống như một lời cảnh cáo ngầm.

Phó Hề ngẩng đầu nhìn anh: “Hả?”

Cô dường như còn có rất nhiều điều muốn nói, nhưng Vệ Thuật lại không muốn nghe nữa.

Bởi vì

Vệ Thuật một tay giữ chặt gáy cô, một lần nữa cúi đầu áp xuống. Anh liếm nhẹ rồi lại day mạnh lên bờ môi Phó Hề, một sự mãnh liệt mà lúc nãy chưa từng có.

Khác với nụ hôn đầu mang theo sự ngượng ngùng và kiềm chế vừa rồi.

Đây là một nụ hôn sâu, trong sự mạnh mẽ còn mang theo vài phần chiếm đoạt dồn dập. Đầu lưỡi xa lạ mang theo hơi ấm ẩm ướt cạy mở hàm răng cô, cứ thế xông thẳng vào giữa môi lưỡi cô, khuấy đảo một cách không kiêng nể gì, khiến cho cả ý thức của cô cũng dần trở nên mơ hồ.

Đây là lần đầu tiên Phó Hề cảm thấy cơ thể mình dường như không còn thuộc về mình nữa. Đầu lưỡi cô bị quấn quýt lấy, hơi thở như thể bị rút cạn, trong người trào dâng một cảm giác tê dại chưa từng có.

Cảm giác như sắp mất đi sự kiểm soát ấy, ngược lại lại khiến cô thấy bản thân mình đang sống một cách chân thực.

Vệ Thuật chắc là đã lâu không hút thuốc rồi, vì Phó Hề không ngửi thấy một chút mùi khói thuốc nào trên người anh. Vị bạc hà thanh mát, nhàn nhạt truyền ra từ giữa môi răng anh, mà xung quanh lại càng là mùi hương thanh khiết, sạch sẽ trên cơ thể anh. Nó giống như mùi hương lạnh tràn đầy sức sống nguyên sơ, bảng lảng phía trên một thảm cỏ xanh ngày xuân, trong lành, ẩm ướt nhưng ẩn giấu sự sinh sôi mãnh liệt.

Mùi hương nhẹ nhàng và dễ chịu như thế khiến Phó Hề càng thêm chìm đắm.

Cô giống như bị mê hoặc hoàn toàn, bắt đầu ngẩng đầu đáp lại đầu lưỡi của anh.

Cho đến khi một tiếng rên rỉ vô cùng khẽ khàng và khó nhẫn nhịn vang lên, giống như một công tắc nhỏ, khiến động tác của cả hai khựng lại một chút.

Phó Hề ngơ ngác mở mắt ra, tầm mắt vừa vặn chạm phải chàng trai trước mặt.

Đôi mắt đen dài vốn luôn thanh lãnh, xa cách của anh, lúc này đã sớm nhuốm màu tơ vương rối bời.

Vệ Thuật đưa ngón tay lên nâng cằm cô, giọng nói khàn đặc lại có chút kiêu ngạo: “Thế này mới gọi là hôn.”

Phó Hề nghe vậy, khẽ chớp mắt. Có lẽ vì quá mức nhập tâm, lại thêm phần cô cứ luôn kiễng chân, nên lúc này đôi chân cô cư nhiên có chút bủn rủn, cả người không nhịn được mà tựa sát vào lòng anh.

Vệ Thuật cụp mắt, trầm giọng ừ một tiếng: “Mỏi chân rồi à?”

Anh đang định buông lỏng người trong lòng ra, chỉ là chân không cẩn thận va phải chiếc ghế lười đặt ở phía sau. Phòng của Phó Hề tuy không nhỏ, nhưng chiếc ghế này lại chiếm một khoảng diện tích kha khá.

Chính cô thỉnh thoảng cũng tự va phải, huống chi là Vệ Thuật lần đầu tiên tới đây.

“Cẩn thận,” Phó Hề lên tiếng nhắc nhở.

Ai ngờ Vệ Thuật lại thuận thế ngồi xuống. Chỉ là khi anh ngồi xuống, anh cũng không quên kéo theo Phó Hề một cái. Cả người cô liền trực tiếp ngã vào lòng anh, cùng ngồi sụp xuống theo.

Nói một cách chính xác thì cô không phải là ngồi, mà là đang nằm sấp trong lòng anh.

Tư thế này so với lúc hôn nhau vừa rồi lại càng thêm phần thân mật. Vệ Thuật với vóc dáng cao lớn như vậy mà ngồi trong chiếc ghế lười này, vốn dĩ đã có chút co rụt lại.

Thành ra cả người cô gần như thu gọn trên thân hình anh, gò má dán chặt vào vòm ngực rộng lớn của anh.

Trên người Vệ Thuật vốn dĩ đang ẩm ướt, Phó Hề có chút không thoải mái liền ngồi dậy, hai tay cô chống lên ngực anh, dường như muốn tìm một tư thế dễ chịu hơn.

“Đừng cử động,” Vệ Thuật đột ngột quát khẽ khi cô cứ cựa quậy tới lui trên người mình. Giọng anh hơi lớn, lớn đến mức khiến Phó Hề lập tức khựng lại.

Cô chậm rãi ngồi thẳng người dậy nhìn anh. Dưới ánh sáng lờ mờ, sợi dây vai mảnh mai trên chiếc váy cô đang mặc đã trượt xuống từ lúc nào, chỉ là bản thân cô không hề chú ý tới.

Phó Hề chỉ ngơ ngác nhìn anh: “Sao thế?”

Vệ Thuật nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, ngay cả khi chưa nói lời nào, tiếng thở dốc nặng nề của anh đã làm lộ rõ sự nhẫn nhịn đầy khổ sở.

Nhưng rất nhanh sau đó, Phó Hề không cần phải hỏi kỹ nữa.

Bởi vì cô đã cảm nhận được rồi.

Chàng trai đang ở độ tuổi khí huyết tràn trề nhất, dù là mỗi buổi sáng khi không có bất kỳ sự khiêu gợi nào cũng sẽ cương cứng. Huống chi lúc này đây, cô lại đang ngồi ngay trên người anh.

Vệ Thuật khẽ nâng hàng mi dài, ánh mắt rơi vào người cô.

Dây áo của cô đã sớm trượt xuống, bờ vai mảnh dẻ trắng ngần như tuyết mịn cứ thế phơi bày trong bầu không khí ẩm ướt và nóng bỏng.

Vệ Thuật vốn dĩ đang tựa lưng vào thành ghế lười, đột nhiên cũng bật người ngồi dậy. Cơ thể Phó Hề theo sự nhấp nhô của anh mà khẽ đung đưa giống như một con thuyền nhỏ bập bềnh giữa sóng nước.

Cô còn chưa kịp khẽ thốt lên thành tiếng, bờ môi của Vệ Thuật đã hôn lên cổ cô.

Khoảnh khắc này, những dòng chữ từng đọc qua như biến thành những thước phim, hiện ra một cách chân thực ngay trước mắt anh.

Chỉ là nó không còn là những ảo tưởng hư vô mờ mịt trên mạng internet nữa.

Cô đang ở ngay trong lòng anh, khi anh thực sự hôn lên chiếc cổ thon thả và mềm mại của cô, sự run rẩy của cô là có thật, và Vệ Thuật cũng thực sự men theo chiếc cổ ấy mà hôn dần xuống dưới

Vệ Thuật dùng cả hai tay ôm lấy eo cô, khẽ nhấc một cái, để hai chân cô dang ra ngồi cưỡi trên bụng và eo anh.

Bàn tay phải của anh một lần nữa áp lên lưng cô.

Vệ Thuật là người chơi bóng rổ quanh năm, lòng bàn tay của anh luôn rộng lớn và các ngón tay thon dài, có thể dễ dàng một tay bắt lấy quả bóng rổ.

Nhưng lúc này, lòng bàn tay anh phủ lên vòng eo thon nhỏ của cô, dùng lòng bàn tay để đo lường, tự nhiên còn thấy dễ dàng hơn cả việc bắt một quả bóng rổ.

Vòng eo này.

Rốt cuộc là nhỏ đến nhường nào chứ.

Chuyện đã đến nước này, cả hai bọn họ đều biết rõ tối nay sẽ xảy ra điều gì.

Thế nhưng vào thời khắc mấu chốt, Vệ Thuật vẫn không kìm được mà trầm giọng hỏi: “Phó Hề, em chắc chắn chứ?”

Mặc dù anh không phải là kiểu người mang tư tưởng đại nam tử chủ nghĩa, cho rằng con gái thì không thể tận hưởng niềm vui thể xác, nhưng anh vẫn không nhịn được mà cho cô thêm một cơ hội nữa.

Nếu như cô hối hận

Phó Hề dường như cũng có chút ngoài ý muốn, cô một lần nữa giơ tay lên, nhẹ nhàng nâng lấy má anh, như thể đầy thắc mắc: “Anh không thích sao?”

“Tôi cứ tưởng cảm giác của anh đối với tôi cũng giống như cảm giác của tôi đối với anh chứ.”

Cho dù cô có muốn nói dối đi chăng nữa, phản ứng cơ thể vừa ngượng ngùng lại vừa thẳng thắn của cô cũng chẳng thể giấu diếm được một chút nào.

Lời nói của cô đã hoàn toàn thiêu rụi chút lý trí còn sót lại của Vệ Thuật, cơ thể anh nóng ran đến mức như muốn nổ tung, phản ứng bén nhọn của cơ thể còn đi kèm với sự rạo rực không thể kìm nén được.

Chỉ là anh ngược lại càng trở nên bình tĩnh hơn, trực tiếp bế bổng Phó Hề lên, để cô đứng vững trên mặt đất.

“Em đi tắm đi, tôi xuống nhà mua đồ.”

Giọng nói bị đè nén của chàng trai không còn vẻ trong trẻo, lạnh lùng như trước nữa, mà giống như vừa bị thiêu đốt qua, khản đặc đến mức nghiêm trọng.

Phó Hề lại không hiểu: “Bây giờ anh đi mua cái gì thế?”

Vệ Thuật gần như mang theo một sự hung hăng nghiến răng nghiến lợi: “Bao.”

Ồ.

Phó Hề lúc này mới nhớ ra, nhà cô quả thực không có cái đó.

Cùng lúc đó, Vệ Thuật bước lên phía trước hai bước, quờ quạng hai cái trên bức tường cạnh cửa, liền chạm trúng công tắc. Ánh sáng dịu nhẹ lập tức tràn ngập khắp căn phòng, không giống như vừa rồi, họ chỉ có thể dựa vào chút ánh sáng lờ mờ từ ngoài cửa sổ để nhìn rõ đối phương.

Dưới ánh sáng dịu đầy đặn như vậy, Vệ Thuật đã nhìn thấy rõ mồn một thiếu nữ trước mắt.

Mái tóc dài ẩm ướt của cô xõa tung tùy ý sau lưng, sợi dây vai thanh mảnh của chiếc váy hai dây trượt xuống vai, làn da vốn dĩ trắng muốt lúc này dưới ánh đèn mới được nhìn rõ là đã sớm ửng lên một mảng đỏ hồng.

Đặc biệt là phần nối từ cổ xuống đến ngực cô, đỏ lên một cách đặc biệt gay gắt. Đó là dấu vết do anh để lại.

“Bên ngoài vẫn đang mưa, anh che ô đi đi.” Phó Hề lấy từ chiếc tủ bên cạnh ra một chiếc ô gấp gọn gàng rồi đưa cho anh.

Vệ Thuật đón lấy.

Phó Hề lại đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cô cầm chiếc chìa khóa trên bàn lên đưa cho anh.

“Còn cả chìa khóa nữa.”

Vệ Thuật hít một hơi thật sâu, cuối cùng vẫn đón lấy.

Anh mở cửa đi ra ngoài, Phó Hề đứng tại chỗ ngơ ngẩn hồi lâu. Sau đó cô mới đi lấy quần áo ngủ rồi vào phòng tắm tắm rửa.

Khu nhà tập thể cũ nằm ngay bên phía ngõ Tà Kiều, nơi này là một con phố ăn uống có tiếng, đương nhiên các cửa hàng tiện lợi trên phố cũng có thể thấy ở khắp mọi nơi, 7-Eleven và Lawson thậm chí còn mở ngay ở phía đối diện xéo qua.

Vệ Thuật đi đến trước cửa hàng, thu ô lại đặt ở cửa rồi trực tiếp bước vào trong.

Có lẽ tất cả các cửa hàng tiện lợi đều có một đặc điểm, đó là bao cao su sẽ được bày ở nơi dễ nhìn thấy nhất ngay cạnh quầy thu ngân.

Trước đây, Vệ Thuật chưa bao giờ thèm liếc mắt nhìn những thứ này lấy một cái, thậm chí không hiểu tại sao lại phải bày loại đồ này ở đây.

Bây giờ, anh dường như đã hiểu rồi.

Trên kệ hàng bày la liệt mấy hàng từ trên xuống dưới, màu bạc, màu đen, màu xanh dương, màu vàng kim còn có cả màu hồng, quang cảnh màu sắc bao bì thôi đã đủ lựa chọn rồi, chưa nói đến những chữ viết vừa thẳng thắn vừa kích thích trên bao bì.

Siêu mỏng, cảm giác như không, mướt mịn

Sao lại có nhiều chủng loại đến thế cơ chứ.

Vệ Thuật cúi người lấy hai hộp màu sắc khác nhau, nhưng tầm mắt lại rơi vào những màu sắc khác, cuối cùng anh cũng lười chọn lựa tỉ mỉ, liền trực tiếp lấy mỗi loại một hộp.

Đến khi anh cầm đồ đặt lên quầy thu ngân, lúc này các vị khách đang thanh toán tại quầy cùng với nhân viên cửa hàng đồng loạt nhìn về phía anh.

Rõ ràng nhân viên cửa hàng cũng là người từng trải sự đời, nhưng kiểu người một lúc mua nhiều như thế này thì quả thực vẫn rất hiếm gặp.

“Cậu có cần dùng thêm gì nữa không?” Nhân viên thu ngân vừa tính tiền cho anh vừa hỏi theo thói quen.

Vệ Thuật lúc này mới sực nhớ ra.

Anh nói khẽ: “Chờ một chút.”

Liền quay người đi về phía tủ mát cách đó không xa, từ bên trong lấy ra một hộp sữa tươi.

Khi anh đưa hộp sữa cho nhân viên thu ngân, tầm mắt lại đảo qua đảo lại trên kệ thuốc lá phía sau, anh quả thực đã lâu rồi không hút thuốc.

Dạo gần đây những lúc cơn thèm thuốc hơi trỗi dậy, Vệ Thuật sẽ ăn kẹo bạc hà.

Số kẹo mà Phó Hề mua cho anh, anh vẫn còn lại một nửa.

Nhưng trong tình huống ngày hôm nay, anh có chút không kìm nén được khát vọng muốn hút thuốc rồi.

“Cậu có lấy thuốc lá không?” Nhân viên thu ngân dường như cũng nhận ra, anh cứ nhìn chằm chằm vào kệ thuốc suốt.

Vệ Thuật nhàn nhạt nhíu mày, cuối cùng vẫn nói: “Không cần, bấy nhiêu thôi.”

Rất nhanh sau đó, nhân viên thu ngân liền gom hết đồ đạc lại, đưa cho anh.

Thanh toán xong xuôi, anh liền xách túi đồ rời đi.

Trận mưa lớn bên ngoài không hề có một chút dấu hiệu nào là sẽ dừng lại, tiếng mưa rơi lộp độp đập vào mặt ô của anh, nhưng tiếng mưa hỗn loạn ấy lại không làm nhiễu loạn được tiếng lòng của Vệ Thuật.

Anh vốn dĩ đã có cơ hội để rời đi rồi.

Thế nhưng bước chân xách túi đồ hướng về phía khu nhà tập thể của anh lại không hề có lấy một chút chần chừ nào.

Cánh cửa phòng một lần nữa được mở ra, tiếng nước chảy rõ mồn một từ trong phòng tắm truyền ra ngoài.

Cô thực sự đã ngoan ngoãn nghe lời đi tắm rồi.

Vệ Thuật đặt chiếc túi lên chiếc bàn bên cạnh, nhìn quanh căn phòng trọ nhỏ nhắn này. Phòng ốc rất sạch sẽ gọn gàng, tổng thể mang một màu xanh lục nhạt tươi mát, chăn trên giường màu vàng nhạt điểm hoa nhí, còn ga trải giường là màu xanh cỏ nhạt.

Chiếc sofa lười hạt đậu mà hai người họ vừa ngồi lúc nãy cũng có màu xanh nhạt, trông rất thoải mái.

Một chiếc tủ quần áo màu gỗ nguyên bản được đặt áp sát tường, còn chiếc bàn học bằng gỗ thì đặt dọc theo mảng tường cạnh cửa ra vào.

Tổng thể căn phòng trông theo phong cách tự nhiên và thanh nhã, chỉ là đồ đạc có phần hơi quá ít.

Dường như chỉ có chiếc máy tính đặt trên bàn mới được coi là vật dụng cá nhân của cô.

Không biết đã bao lâu trôi qua, tiếng nước chảy trong phòng tắm cuối cùng cũng dừng lại, dòng suy nghĩ của Vệ Thuật quay về thực tại, anh vô thức nhìn về phía cửa phòng tắm.

Thế nhưng tiếng kéo cửa vẫn chưa vang lên, bởi vì tiếng máy sấy tóc đã bật. Chắc là cô đang sấy tóc.

Vệ Thuật không lên tiếng, anh tựa vào cạnh bàn học, đôi chân dài cứ thế tùy ý thả lỏng, yên lặng chờ đợi.

Cho đến khi tiếng máy sấy tóc ồn ã tắt hẳn, cửa phòng tắm mở ra.

“Anh về rồi à,” Phó Hề với mái tóc dài còn ẩm một nửa, lặng yên nhìn về phía anh.

Lúc này cô đang mặc một bộ đồ ngủ hoa nhí màu mơ nhạt, vẫn là kiểu dây vai mảnh, làn da trắng như sứ, mái tóc đen như mực, rõ ràng là dáng vẻ ngây ngô ngoan ngoãn như vậy, thế nhưng lại có thể trêu ngươi người ta một cách vô hình.

Ánh mắt đen thẫm của Vệ Thuật rơi trên người cô, nhạt giọng đáp lại một tiếng: “Ừ.”

Anh quả thực lúc nãy nên mua một bao thuốc lá.

Nếu không thì chẳng thể nào đè nén được dòng máu đang sục sôi này.

Thế nhưng, tại sao anh lại phải đè nén chứ?

Khi Vệ Thuật sải bước tiến lại gần, trực tiếp nâng cằm cô lên rồi hôn xuống, sâu thẳm trong lòng anh lại thản nhiên và thỏa mãn đến thế.

Mọi người xem.

Con người quả nhiên là sinh vật được nước lấn tới.

Mới trôi qua bao lâu đâu chứ, vậy mà anh đã có thể hôn một cách đường hoàng như thế này rồi.

Lời của Đồng:

Mở đầu thì bảo là hoang đường, kết cục thì đã hôn một cách đường hoàng rồi hả thiếu gia, cậu đối xử với chính mình tốt quá rồi đấy nhé!!!

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading