[ĐT] 13

Chương 13 : “Tôi là lần đầu tiên.”

Phó Hề tắm rửa xong đi ra, tóc vẫn còn ẩm một nửa, cô ngồi xuống chiếc ghế lười đặt cạnh giường.

Dù cô chuyển đến đây chưa lâu nhưng mọi thứ trong phòng đều là đồ mới tinh.

Cô mở WeChat, bấm vào vòng bạn bè.

Ai ngờ mới lướt chưa được hai bài đã thấy bài đăng từ nửa tiếng trước của Vệ Thuật.

Chỉ có một bức ảnh, không viết một chữ nào.

Trong ảnh, một đống hộp kẹo ngậm bạc hà màu xanh lá cây được xếp trên chiếc bàn dài màu đen. Nếu là người không biết chuyện, nhìn vào chắc chỉ nghĩ anh rất thích kẹo bạc hà nên mới cố tình mua nhiều như vậy.

Phó Hề nhìn bài đăng này, do dự hồi lâu.

Cuối cùng cô vẫn bấm “like”.

Ai ngờ cô vừa bấm thích chưa được bao lâu, điện thoại đã rung lên một cái.

Vệ Thuật: 【Sao em biết tôi thích cái này?】

Phó Hề nhìn tin nhắn anh gửi đến, ngón tay gõ nhẹ lên màn hình:

【Lần trước ở cửa hàng tiện lợi, tôi thấy anh mua rồi.】

Lần này đối phương không trả lời lại nữa.

Sau ngày Quốc khánh, thời tiết bỗng nhiên chuyển lạnh.

Mỗi buổi sáng đi làm, lá cây ngô đồng bên đường thỉnh thoảng lại rụng xuống vài chiếc, mùa thu cứ thế vô tình ghé qua.

Kể từ sau cuộc trò chuyện lần trước, cô không gặp lại Vệ Thuật mấy nữa. Đoán chừng anh đang rất bận.

Giải đấu thế giới ‘Robocup dành cho sinh viên đại học’ khóa mới năm nay được sắp xếp tổ chức tại thành phố Giang Xuyên, trường Đại học Giang đại chịu trách nhiệm đăng cai vòng chung kết quốc gia lần này.

Băng rôn giải đấu đã được treo khắp trường từ sớm, ngày nào Phó Hề đi làm cũng có thể nhìn thấy.

Sở dĩ giải đấu được tổ chức long trọng như vậy là vì nghe nói đội tuyển tham gia năm nay của Đại học Giang là ứng cử viên nặng ký cho chức vô địch.

Rất có cơ hội đánh bại trường Đại học Thanh Hoa.

Tất nhiên, đội tuyển được kỳ vọng vô địch nhất chính là đội do Vệ Thuật dẫn dắt.

Trưa hôm đó, lúc khoảng thời gian bận rộn nhất vừa qua đi.

Phó Hề đang định tranh thủ ăn một chiếc cơm nắm, buổi trưa cô cơ bản đều chỉ ăn cơm nắm mà thôi.

Thì lại có vài nam sinh đi vào, họ vừa cười nói vừa chọn đồ uống trong tủ lạnh, sau đó đi đến quầy thu ngân để thanh toán.

Phó Hề quét mã theo lệ thường, đang định bảo họ chạm vào máy thanh toán.

Cậu nam sinh cao ráo đi đầu bỗng nhiên nhìn chằm chằm vào cô, cười hỏi: “Bạn học này, có thể cho mình xin WeChat được không?”

Hôm nay Phó Hề mặc một chiếc áo len dệt kim mỏng màu vàng nhạt, quần jeans lưng cao màu xanh nhạt, mái tóc dài được búi thành kiểu củ tỏi mềm mại, để lộ đường nét gương mặt thanh tú, sạch sẽ mà có chút non nớt, trông cả người vừa gọn gàng vừa ngoan ngoãn.

Cô nhìn thẳng vào đối phương: “Tổng cộng 16 tệ, cậu trực tiếp quét mã là được.”

Dù cô không nói lời từ chối nhưng sự phớt lờ trực tiếp này ngược lại còn khiến nam sinh kia khó xử hơn là bị từ chối thẳng thừng.

Mấy nam sinh đi cùng bên cạnh lập tức nhao nhao trêu chọc:

“Trịnh Tấn, người đẹp không thèm để ý đến mày kìa, mất mặt chưa.”

“Biến đi,” nam sinh cao ráo sa sầm mặt, mắng một tiếng.

Sau đó cậu ta liếc nhìn Phó Hề một cái: “Đừng nghĩ nhiều, không phải nói cửa hàng tiện lợi của các cậu có giao hàng tận nơi sao, chiều nay giao đồ uống đến nhà thi đấu thể thao đi chứ?”

Phó Hề im lặng, rõ ràng là không muốn tiếp lời cậu ta.

“Sao thế, có việc làm ăn mà cũng không thèm làm à?” Nam sinh cao ráo hếch cằm lên.

Phó Hề làm việc ở cửa hàng tiện lợi lâu như vậy, thực ra đã thấy nhiều bộ mặt kiểu này rồi.

Họ là những con cưng của trời ở Đại học Giang, muốn xin WeChat của cô chính là đang nể mặt cô. Nếu cô từ chối thì tức là không biết điều.

Đơn hàng lớn thế này, cậu trực tiếp liên hệ với ông chủ đi.” Phó Hề thản nhiên nhìn cậu ta.

Nam sinh cao ráo nhìn cô, nhưng không tức giận nữa mà ngược lại còn cười một tiếng: “Được thôi, đưa phương thức liên lạc của ông chủ cậu cho tôi.”

Phó Hề trực tiếp lấy mã QR nhóm phúc lợi của cửa hàng tiện lợi ra, bảo cậu ta quét mã.

Đến khi nam sinh phát hiện ra đây hóa ra lại là một cái nhóm, liền chịu không nổi mà nói: “Cậu lừa tôi à?”

“Ông chủ ở ngay trong nhóm, cậu có thể vào nhóm trước rồi kết bạn sau.”

May mà lần này đối phương không nói gì thêm nữa.

Buổi chiều, ông chủ quả nhiên gọi điện thoại đến, bảo cô giao đồ uống đến nhà thi đấu thể thao, giống hệt như lần trước.

“Để Hứa Tuệ Tuệ đi đi ạ,” Phó Hề từ chối.

Ông chủ: “Hiện tại là ca trực của cháu, dĩ nhiên cháu phải đi rồi.”

Phó Hề vốn vẫn muốn từ chối, nhưng Hứa Tuệ Tuệ ở bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Có phải là trận đấu giữa Viện Thông tin Tín hiệu và viện Quản lý không?”

Lúc này Phó Hề ngơ ngác nhìn cô ấy: “Viện Thông tin Tín hiệu?”

“Đúng vậy, trận đấu lúc ba giờ rưỡi chiều nay mà, giải bóng rổ giữa các viện gần đây lại bắt đầu rồi.” Hứa Tuệ Tuệ hiểu rõ tin tức khía cạnh này của trường hơn Phó Hề rất nhiều.

“Được rồi, để tớ đi giao,” Phó Hề nhận lời.

Vẫn giống như lần trước, Phó Hề đẩy chiếc xe đẩy nhỏ đi tới nhà thi đấu.

Trong sân vận động từ sớm đã tụ tập rất nhiều sinh viên, đó là sinh viên của hai viện đang đến để cổ vũ cho đội bóng của mình. Trận đấu đang diễn ra, cầu thủ hai bên chạy tới chạy lui trên sân.

Phó Hề đứng cách đó không xa, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Vệ Thuật đang mặc bộ đồng bóng rổ màu xanh trắng. Anh đang dẫn bóng nhanh chóng vượt qua vạch nửa sân, mắt thấy sắp sửa tấn công nhanh lên rổ.

Đột nhiên, một cầu thủ đối phương mặc đồng phục đen mắt thấy không cản nổi anh, liền từ phía sau trực tiếp tông thẳng vào.

Vệ Thuật né tránh không kịp, cả người ngã rầm một cái thật mạnh xuống sàn gỗ.

Phó Hề bỗng trợn to hai mắt, căng thẳng nhìn người đang nằm trên sàn.

Trong nháy mắt, mùi thuốc súng vốn đang bị đè nén trên sân đấu hoàn toàn bị châm ngòi.

Thiệu Thanh Minh lập tức lao lên đẩy kẻ phạm quy kia ra, đồng đội của đối phương cũng vây rầm rập tới.

Hai bên mắt thấy sắp sửa động tay động chân.

“Phạm quy, phạm quy rồi!”

“Đánh không lại liền phạm quy, viện Quản lý các người chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh thôi sao.”

“Thua không nổi thì cút xuống đi, lũ mất mặt, cút xuống, cút xuống đi.”

Sinh viên trên khán đài cũng mắng chửi thành một đoàn.

Tầm mắt của Phó Hề vẫn nhìn chằm chằm về hướng của Vệ Thuật, đồng đội đã kéo anh đứng dậy, chỉ là sau khi anh đứng lên, dáng đi rõ ràng có chút không đúng lắm.

Lần này anh bị ngã quá nặng rồi.

Trọng tài thổi còi liên tiếp mấy bận mới miễn cưỡng ngăn chặn được xung đột chân tay của hai bên.

Nhưng ngay cả khi miễn cưỡng tách ra, ánh mắt họ nhìn nhau vẫn tràn ngập sự giận dữ.

Sau đó đội xanh có được cơ hội ném phạt, Vệ Thuật chậm rãi đi tới vạch ném phạt, trên mặt anh không có biểu cảm gì, trông có vẻ đặc biệt lạnh lùng.

Anh đập nhẹ quả bóng rổ trong tay vài cái, dứt khoát bật nhảy, quả bóng rổ rơi chuẩn xác vào rổ.

Trên khán đài vang lên những tiếng la hét chói tai đầy phấn khích.

Lại một tiếng còi vang lên, nghỉ giữa hiệp.

Phó Hề vừa định đẩy xe đẩy qua đó thì nghe thấy một tiếng gọi: “Này, sao còn chưa chịu qua đây.”

Vốn dĩ Thiệu Thanh Minh đang mắng mỏ cùng Vệ Thuật rằng phe đối diện chơi quá bẩn, liền thấy Vệ Thuật đứng yên tại chỗ, ánh mắt nhìn thẳng đăm đăm về phía cách đó không xa. Cậu ta liền nhìn theo, thì thấy Phó Hề đang đẩy xe đi tới.

Lúc này Trịnh Tấn ở bên cạnh vừa hay cũng lớn tiếng gọi Phó Hề đi qua.

Thiệu Thanh Minh: “Thằng Trịnh Tấn này đúng thật là kẻ bắt chước của mày mà. Từ hồi cấp ba đã thế, mày học cái gì nó học cái đó, còn chuyên môn đối đầu với mày.”

Hóa ra nam sinh tên Trịnh Tấn này cũng là bạn học cấp ba của Vệ Thuật.

Trường cấp ba nơi Vệ Thuật học vốn là trường chuyên tiếng tăm, mỗi năm có đến mấy chục học sinh đỗ vào Đại học Giang là chuyện thường tình.

“Nó cậy vào việc gia đình có tiền lại có quan hệ, kiếm cái danh suất tuyển thẳng vận động viên năng khiếu để vào Đại học Giang, bây giờ thế mà còn có mặt mũi tới trước mặt mày diễu võ dương oai.” Thiệu Thanh Minh nhắc tới Trịnh Tấn, trên mặt đầy vẻ khinh bỉ.

Chưa nói tới Vệ Thuật, ngay cả cậu ta cũng đều dựa vào thực lực thật sự của mình để thi đỗ vào trường.

So với kiểu đi con đường tuyển thẳng năng khiếu như Trịnh Tấn hoàn toàn không giống nhau.

Phó Hề đẩy xe tới, trực tiếp khom lưng đem mấy thùng đồ uống trên xe chuyển xuống.

Trịnh Tấn nhìn Phó Hề: “Giúp một tay phát cho cả sân đi.”

Lúc này Thiệu Thanh Minh ở bên cạnh nghe thấy thế liền cạn lời: “Đm tao lạy luôn, ngay cả cái này mà cũng muốn bắt chước, nó đây là sắt đá quyết tâm muốn làm phiên bản lỗi của mày rồi.”

Lần trước Phó Hề ở trong sân vận động đã giúp

Vệ Thuật phát nước cho cả sân.

Vệ Thuật thì vẫn luôn không nói lời nào, ánh mắt anh nhìn chăm chằm vào Phó Hề.

Phó Hề đem tất cả đồ uống dọn xuống, ngẩng đầu nhìn Trịnh Tấn: “Xin lỗi, không có dịch vụ này, tôi chỉ chịu trách nhiệm giao nước đến thôi.”

“Không có? Sao tôi nhớ lần trước cậu phát nước ở nhà thi đấu này được nhỉ?” Sắc mặt Trịnh Tấn lạnh xuống.

Cậu ta đúng là chuyện gì cũng muốn so bì với Vệ Thuật, từ hồi cấp ba đã không phục Vệ Thuật, cảm thấy người này quá ngông cuồng, quá làm màu. Nhưng ngặt nỗi đối phương lại có vốn liếng để kiêu ngạo.

Lên đại học, không ngờ hai người lại học chung một trường.

Nhìn những nữ sinh kia vây quanh và bày tỏ sự yêu thích dành cho Vệ Thuật một cách không hề giấu diếm, Trịnh Tấn lại càng khó chịu hơn.

Phó Hề thần sắc thản nhiên: “Nếu cậu cảm thấy có vấn đề thì có thể khiếu nại tôi với ông chủ.”

Nói xong, cô đẩy xe chuẩn bị rời đi.

Chỉ là khi đi ngang qua hàng ghế của viện Máy tính, Phó Hề dừng lại, đem thùng nước cuối cùng trên xe đẩy xuống, đặt bên chân Vệ Thuật.

“Tôi bảo cậu phát nước cho họ à?” Giọng điệu hống hách của Trịnh Tấn vang lên từ phía sau.

Vệ Thuật nheo mắt nhìn Trịnh Tấn, đang định tiến lên.

Ai ngờ Phó Hề lại chắn trước người anh, nhìn đối phương: “Thùng nước này không phải do cậu bỏ tiền mua, là tự họ đặt đấy chứ. Cửa hàng tiện lợi của chúng tôi làm ăn với tất cả sinh viên trong trường.”

Giọng điệu không kiêu ngạo không tự ti của cô khiến Trịnh Tấn hoàn toàn mất hết thể diện.

Thiệu Thanh Minh nhân cơ hội cười nhạo một trận ra trò: “Mặt mũi lớn gớm nhỉ, chỉ cho phép cậu đặt nước chứ không cho chúng tôi mua à? Có bản lĩnh thì cậu thầu luôn cái cửa hàng tiện lợi đó đi.”

“Đúng thế đấy.”

Mấy đồng đội bên cạnh cũng cười rộ lên theo.

Phó Hề không nói gì nhiều, cô chỉ lúc xoay người nhẹ nhàng nói với Vệ Thuật ở bên cạnh một câu.

“Cố lên nhé.”

Vệ Thuật cụp hàng mi nhìn cô: “Được.”

Phó Hề không nán lại lâu, cô không có ý định tham gia vào cuộc chiến của hai bên, mặc dù lập trường của cô đã hoàn toàn thiên vị về phía Vệ Thuật.

Sau khi trở về cửa hàng tiện lợi, cô tiếp tục bắt tay vào công việc.

Cho đến khi chiếc điện thoại đặt trên quầy thu ngân rung lên.

Phó Hề mở ra, liền nhìn thấy một tin nhắn.

Vệ Thuật: 【Thắng rồi.】

Cô đang định trả lời thì không ngờ lại có thêm một tin nhắn nữa gửi đến, nhưng lần này là tin nhắn thoại.

Phó Hề nhìn Hứa Tuệ Tuệ đang sắp xếp hàng hóa ở cách đó không xa, cẩn thận từng li từng tí bật tin nhắn thoại áp sát vào tai.

Liền nghe thấy giọng nói trầm thấp, lành lạnh của anh vang lên bên tai.

“Còn nữa, cảm ơn nước của em.”

Lần này anh biết rõ, thùng nước đó thực ra là do cô tặng.

*

May mà trận bóng rổ chỉ là một chút gia vị nhỏ, người tên Trịnh Tấn kia không hề tìm ông chủ khiếu nại để gây rắc rối cho cô, mặc dù Phó Hề cũng chẳng bận tâm.

Một tuần sau, vừa vặn lại là ca tối của Phó Hề.

Đến khoảng hơn tám giờ, ông chủ cười híp mắt đi tới: “Tối nay cháu tan làm sớm chút đi.”

“Bây giờ ạ?” Phó Hề kinh ngạc, bởi vì ca tối đều là mười giờ mới được tan làm.

Ông chủ từ phía sau lấy ra hai cây thuốc lá bao bì màu đen, Phó Hề nhận ra đó là loại thuốc đắt nhất trong tiệm, liền thấy ông chủ dùng túi bọc cẩn thận rồi đưa cho cô.

“Đúng vậy, bây giờ cháu tan làm đi, tiện thể giúp tôi giao hai cây thuốc này đến lầu Sơn Nguyệt ở ngoài trường, là học sinh đặt riêng đấy.”

Phó Hề có chút do dự.

Ông chủ lại nói: “Giao xong thuốc là cháu có thể về nghỉ ngơi luôn rồi.”

“Dạ được,” Phó Hề gật đầu, quả thực đây không phải là một vụ mua bán lỗ vốn.

Cô biết lầu Sơn Nguyệt này, nó nằm ngay bên ngoài Đại học Giang không xa, rất nhiều sinh viên tụ tập ăn uống sẽ chọn nơi này.

“Phòng bao 210,” ông chủ nói, lại dặn dò thêm: “Thuốc nhất định phải giao tận tay khách hàng đấy nhé, hai cây này hơn một ngàn tệ lận.”

“Cháu biết rồi ạ.”

Phó Hề đạp xe đến bên ngoài lầu Sơn Nguyệt, đỗ xe cẩn thận rồi đi vào trong tiệm.

Cô lên tầng hai, nhìn những con số trên phòng bao, bắt đầu tìm phòng 210.

Phó Hề vừa mới đi qua, phòng bao số 202 bên cạnh bỗng nhiên mở cửa, Thiệu Thanh Minh vừa vặn bước ra, liền nhìn thấy Phó Hề đang đi vào hướng bên trong.

Tuy nhiên cậu ta cũng không tiện gọi Phó Hề lại.

Chỉ là nhanh chóng lấy điện thoại ra, bắt đầu gửi tin nhắn.

Phó Hề lúc này đã đi tới phòng bao số 210 ở tận cùng bên trong, sau khi gõ cửa, cô đẩy cửa bước vào.

“Xin chào, cho hỏi là ai đã đặt thuốc lá ạ?” Phó Hề hỏi.

Ai ngờ cô liền nhìn thấy Trịnh Tấn đang ngồi ở bên trong phòng bao.

Trịnh Tấn nở nụ cười đầy ẩn ý nhìn cô: “Tôi đặt đấy.”

Phó Hề nhìn nụ cười đắc ý của đối phương, thần sắc thản nhiên đi qua, đặt thuốc lá xuống trước mặt cậu ta.

Sau đó Phó Hề rút điện thoại ra, hướng về phía cậu ta và cây thuốc lá chụp một bức ảnh.

Một nam sinh bên cạnh nhanh chóng tỏ vẻ không vui: “Cô làm cái gì thế?”

“Chụp ảnh làm bằng chứng, thuốc lá tôi đã giao đến nơi rồi.” Phó Hề nói bằng giọng điệu không nhanh không chậm.

Nói xong, cô liền muốn xoay người rời đi.

Trịnh Tấn lại đột nhiên đứng bật dậy, chắn trước mặt cô hỏi: “Không có bật lửa à? Tôi nhớ là có bảo ông chủ đưa cả bật lửa mà.”

Phó Hề: “Ở trong túi ấy.”

“Sao tôi không nhìn thấy nhỉ?” Trịnh Tấn liếc mắt nhìn qua.

Phó Hề không muốn nói lời thừa thãi với cậu ta, trực tiếp mở túi ra, từ bên trong lấy bật lửa đưa lên.

Cô giơ giơ trước mặt cậu ta rồi nói: “Giờ tôi có thể đi được chưa?”

Ai ngờ Trịnh Tấn vẫn chắn trước mặt cô như cũ, cậu ta đưa tay cầm lấy cây thuốc lá trong túi thong thả bóc ra, rút một điếu thuốc: “Giúp tôi châm điếu thuốc đi rồi tôi cho cậu đi, yêu cầu này không quá đáng chứ.”

Hiển nhiên, đây là cậu ta đang cố ý trả đũa việc Phó Hề không nể mặt mình ở nhà thi đấu lần trước.

Hành vi ấu trĩ nực cười này.

Gương mặt Phó Hề không có lấy một chút hoảng loạn, chỉ mang theo tia giễu cợt thấu hiểu: “Được thôi, một ngàn tệ châm một lần, chịu không?”

Cả phòng bao lập tức nổ tung.

“Người đẹp, cô đúng là sư tử ngoác mồm đấy à.”

“Đúng thế, chơi lớn vậy luôn.”

Phó Hề hờ hững nhìn chằm chằm Trịnh Tấn: “Chơi không nổi thì tránh đường.”

Trịnh Tấn muốn khiến cô mất mặt, nhưng không ngờ ngược lại bản thân lại một lần nữa bị Phó Hề dồn vào thế tiến thoái lưỡng nan, mắt thấy sắp sửa làm trò hề trước mặt người khác.

“Được, một ngàn tệ một lần,” Trịnh Tấn cười lạnh, đưa mắt nhìn quanh những người khác trong phòng bao: “Tôi muốn cậu châm thuốc cho tất cả những người trong phòng bao này.”

Những người khác ngơ ngác.

Họ vốn dĩ chỉ xem trò vui, vạn lần không ngờ hai người này lại đối đầu gay gắt thật sự.

Dù sao họ cũng không phải người ngoài xã hội, mọi người đùa giỡn chút thì được, chứ làm thế này quả thực có hơi sỉ nhục người khác. Nhưng những người ngồi đây không ai dám can ngăn, Trịnh Tấn vừa có tiền lại hào phóng, ngay cả bữa ăn lần này cũng là một mình cậu ta bao trọn.

Ai ngờ Phó Hề trực tiếp lấy điện thoại ra, mở mã nhận tiền: “Được, chuyển khoản đi, tôi châm ngay bây giờ.”

Trịnh Tấn cười lạnh, cũng lấy điện thoại ra, thế mà thật sự chuyển khoản ngay tại chỗ tám ngàn tệ.

Phó Hề lặng im quan sát động tác của cậu ta.

Chờ sau khi xác nhận tiền đã tinh tinh vào tài khoản, cô cầm lấy bật lửa, trực tiếp ghé sát châm lửa điếu thuốc đang kẹp giữa những ngón tay của Trịnh Tấn.

Sau đó, mỗi lần cô châm xong một điếu thuốc liền đưa cho một nam sinh ngồi đó.

Ngoại trừ Trịnh Tấn ra, trên mặt những người khác đều thoáng qua vẻ xấu hổ, lúc nhận lấy điếu thuốc chỉ dám lý nhí nói tiếng cảm ơn.

Khi châm đến điếu thuốc cuối cùng, cửa phòng bao bỗng bị đá văng một cách rất-bạo-lực.

Vệ Thuật đứng ở cửa, phía sau còn có mấy người khác, anh lạnh lùng đảo mắt nhìn một lượt quanh phòng bao, cuối cùng tầm mắt dừng lại trên người Phó Hề và điếu thuốc đang được châm lửa trên tay cô.

Trịnh Tấn thấy người tới hóa ra lại là anh, liền hừ lạnh một tiếng.

Ánh mắt Vệ Thuật bình tĩnh lướt qua cậu ta một cái, sau đó sải bước chậm rãi đi đến trước mặt Phó Hề, giọng nói lạnh lùng: “Đi thôi.”

Không đợi Phó Hề nói xong, anh đã nắm lấy cổ tay cô, kéo người đi.

Trịnh Tấn mắt thấy bọn họ muốn đi, đột nhiên châm chọc: “Vệ Thuật, cô ta nhận của tôi tám ngàn tệ để châm thuốc cho tất cả chúng tôi đấy.”

Hiển nhiên là cậu ta muốn mượn việc hạ thấp Phó Hề để giẫm đạp lên Vệ Thuật.

Người mà anh bảo vệ, chẳng qua cũng chỉ đến thế mà thôi.

Vệ Thuật dừng bước, nghiêng đầu nhìn về phía Phó Hề, bỗng nhiên nở nụ cười:”Thông minh đấy chứ, biết kiếm tiền từ mấy thằng ngu ở đây cơ à.”

“Mẹ kiếp!” Trịnh Tấn gầm lên một tiếng, định lao bổ về phía trước.

Những người xung quanh vội vàng giữ chặt lấy cậu ta, thấp giọng khuyên nhủ: “Thôi bỏ đi, bỏ đi mà.”

Vệ Thuật nhìn chằm chằm Trịnh Tấn: “Bắt nạt một đứa con gái thì tính là cái gì, có bản lĩnh thì thắng tao đây này.”

Nói rồi, đôi mắt đen dài hẹp của anh lộ ra vẻ giễu cợt: “Ồ, tao quên mất là mày không có bản lĩnh đó rồi.”

“Bởi vì mày chưa từng thắng nổi tao một lần nào, nên chỉ có thể dùng đến những thủ đoạn thấp kém như thế này thôi.”

*

Đi xuống lầu, Phó Hề nhìn Vệ Thuật đang đầy vẻ lạnh lùng cau có. Dù gương mặt anh không chút biểu cảm, nhưng đôi mắt đen sâu hoắm như vực thẳm kia giống như đang che giấu điều gì đó dưới bề mặt phẳng lặng, như thể sắp sửa bùng nổ đến nơi.

Mấy người đám Thiệu Thanh Minh cũng đi theo xuống dưới, có vẻ như sợ một mình Vệ Thuật chịu thiệt thòi.

Nhưng khi xuống đến tầng dưới, Vệ Thuật lại trầm giọng nói: “Chúng mày quay lại ăn cơm trước đi.”

Đám Thiệu Thanh Minh thấy vậy chỉ đành gật đầu, dặn dò: “Có chuyện gì thì gọi điện thoại cho tụi này ngay nhé.”

Họ là đang sợ Trịnh Tấn tới trả thù, dù sao câu nói vừa rồi của Vệ Thuật quả thực quá tuyệt tình và cay nghiệt.

Phó Hề đứng bên cạnh, hàng mi dày rậm rũ xuống, không ai nhìn ra cô đang nghĩ gì.

Mãi cho đến khi những người khác đã đi hết.

“Ăn cơm chưa?” Vệ Thuật nhìn cô hỏi.

Phó Hề gật đầu, cô ngước mắt nhìn anh: “Cảm ơn anh.”

Thực ra Phó Hề không hề để tâm đến chuyện này, đối với cô, sự sỉ nhục được gọi là của Trịnh Tấn chẳng đem lại cảm giác gì cả. Thế nhưng nhìn thấy dáng vẻ này của Vệ Thuật, sâu trong lòng cô vẫn trào dâng một cảm xúc khác lạ.

Có phải là vì, anh đang lo lắng cho cô không?

“Anh ăn chưa?” Phó Hề hỏi.

Vệ Thuật lắc đầu.

“Hay là tôi đi ăn cùng anh chút gì nhé?” Cô khẽ nói.

Vệ Thuật lại không có tâm trạng mấy, anh chỉ bảo: “Để tôi đưa em về nhà trước đã.”

“Nhà tôi ở ngay gần đây thôi, đi bộ qua là được rồi.” Phó Hề lúc này dường như đã quên mất chiếc xe đạp của mình.

Cứ như vậy, hai người men theo con đường bước về phía trước.

Mãi cho đến khi một tiếng sấm rền vang lên từ phía chân trời, chưa kịp định thần lại thì đã có thêm vài tiếng nữa dồn dập.

“Sắp mưa rồi sao?” Phó Hề ngẩng đầu lên.

Vừa dứt lời, những giọt mưa to bằng hạt đậu cứ thế rào rào rơi xuống, cô giơ lòng bàn tay lên vừa vặn hứng lấy mấy giọt mưa.

“Còn không mau chạy đi.” Vệ Thuật thấy cô cứ ngốc nghếch đứng chôn chân tại chỗ, liền một báng nắm lấy tay cô.

Lần trước anh từng đưa Phó Hề về nhà, nên sớm đã biết nhà cô ở đâu.

Hai người cùng nhau chạy miết về phía trước, nhưng tốc độ hoàn toàn không đuổi kịp vận tốc rơi của những hạt mưa, những giọt mưa dày đặc cứ thế trút thẳng xuống người họ.

Người đi đường xung quanh đều đang tản ra bốn phía để trú mưa.

Nhưng riêng hai người bọn họ lại đang chạy băng băng trên con đường chìm trong màn mưa trắng xóa.

Khi hai người cuối cùng cũng đứng trước lối vào của khu nhà chung cư cũ, người ngợm từ lâu đã bị ướt sũng như chuột lột.

Vệ Thuật nghiêng đầu nhìn Phó Hề đang ướt nhẹp bên cạnh, thúc giục: “Em mau lên lầu thay quần áo đi.”

“Còn anh thì sao?” Phó Hề đột nhiên hỏi.

Vệ Thuật vốn đang giơ tay vuốt mái tóc đen ướt đẫm ra sau đầu, dưới mái tóc ẩm ướt và hỗn độn ấy, hàng chân mày anh tuấn của anh cũng đầy những vệt nước, ngay cả lông mi cũng vương lại những giọt nước nhỏ.

“Cùng lên trên lau người đi ạ.”

Giọng nói mềm mại, nhẹ nhàng của thiếu nữ vang lên.

Yết hầu của Vệ Thuật khẽ lăn một cái, anh nghĩ đáng lẽ ra mình nên từ chối.

Nhưng Phó Hề đã giơ tay nắm lấy cổ tay anh, bàn tay mềm mại và hơi ẩm của thiếu nữ cứ thế dắt anh đi lên lầu. Đi đến cửa nhà, Phó Hề buông tay anh ra, lấy chìa khóa mở cửa.

Thôi Tư Ninh mấy ngày này không có ở thành phố Giang, phòng của cô ấy tối om một màu.

Phó Hề mở cửa phòng mình ra, chỉ nói một câu: “Anh trực tiếp đi vào đi, nhà tôi không có đôi dép đi trong nhà nào dư cả.”

Khi cánh cửa phòng đóng lại, hai người đứng trong một khoảng tối tăm.

Chẳng hiểu sao cả hai đều quên mất việc bật đèn.

Hơi thở trong bóng tối vô thức trở nên dồn dập nặng nề, họ đứng ở một vị trí rất gần đối phương, dường như đều đang chờ đợi người kia lên tiếng trước.

Rèm cửa sổ không kéo lại, chút ánh sáng nhạt nhòa từ bên ngoài hắt vào, đủ để Vệ Thuật nhìn thấy đôi mắt đen láy trong veo như lưu ly của Phó Hề đang nhìn chằm chằm vào mình không chớp.

Phó Hề: “Anh là lần đầu tiên à?”

Vệ Thuật ngẩn người.

Đây cũng là lần đầu tiên anh bị hỏi như vậy, bởi vì anh cũng chỉ cùng với người con gái trước mắt này tiến triển đến bước này. Đây là lần đầu tiên anh bước vào phòng của một cô gái, và càng là lần đầu tiên nghe thấy một câu hỏi táo bạo, trực diện đến thế.

Không khí oi bức và ẩm ướt xung quanh như ngưng đọng lại, bên ngoài cửa sổ là cơn mưa tầm tã.

Thấy Vệ Thuật không trả lời, Phó Hề nói khẽ: “Tôi chỉ muốn người sạch sẽ thôi.”

Trong màn đêm đen kịt, Phó Hề lùi lại một bước, cô cởi bỏ chiếc áo khoác len dệt kim đã ướt sũng trên người ra, bên trong là một chiếc váy dài, ngón tay cô đặt lên sợi dây quai áo mảnh mai trên vai mình: “Bởi vì tôi là lần đầu tiên.”

Trong sự im lặng kéo dài, giọng nói kìm nén đến cực điểm của chàng trai vang lên: “Tôi là lần đầu tiên.”

Lời của Đồng :

Đúng vậy, như các bạn đã thấy đấy, chương sau chúng ta sẽ bắt đầu có cảnh xôi thịt và truyện sẽ chính thức vào VIP (thu phí).

Từ trước đến nay luôn là Phó Hề muốn, Phó Hề sẽ có được (Quyền chủ động thực sự luôn nằm trong tay Hề Hề).

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading