[ĐT] 17

Chương 17 : “Vệ Thuật, đừng không vui nữa nhé.”

Vừa vào thu, toàn bộ khuôn viên trường học đã bị sắc thu nhuộm lên một lớp vàng kim nhạt, ngay cả không khí cũng se lạnh hơn trước vài phần. Trên đường, những học sinh qua lại đều đã khoác lên mình những chiếc áo khoác mỏng.

Vào giờ cao điểm buổi tối, Phó Hề đang bận rộn tính tiền tại quầy thu ngân, bận đến mức chân không chạm đất.

Hôm nay nhân viên làm thêm không đến. Ông chủ vốn dĩ đã hẹn là sẽ qua, nhưng sau đó lại báo là bị tắc đường.

Hứa Tuệ Tuệ chỉ đành ở lại giúp một tay trước.

Chờ đến khi khách thưa dần, Hứa Tuệ Tuệ liền lầm bầm cằn nhằn: “Cái ông chủ này làm ăn kiểu gì không biết, lát nữa lão mà đến, tớ nhất định phải thịt lão một bữa ra trò.”

Vừa rồi ông chủ có nói, bảo cô ấy cứ ở lại trông quán hộ một lát, lát nữa sẽ mời cô ấy ăn tối.

Đến khi ông chủ vội vã chạy tới, Hứa Tuệ Tuệ lập tức đưa tay ra ngay: “Ông chủ ơi, đưa thẻ cơm cho cháu đi, cháu sắp chết đói rồi đây này.”

Lần này ông chủ lại không hề bủn xỉn.

Lão liền dứt khoát rút thẻ cơm ra đưa cho cô ấy.

Hứa Tuệ Tuệ quay đầu nói với Phó Hề: “Phó Hề, tụi mình cùng sang nhà ăn bên cạnh ăn cơm đi.”

Phó Hề từ chối: “Tớ vẫn đang trong giờ làm việc mà.”

Ông chủ ơi, chú cho Phó Hề đi ăn cùng cháu đi, cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian đâu. Vừa rồi một mình cậu ấy bận đến mức hoa mắt chóng mặt luôn đó.” Hứa Tuệ Tuệ lên tiếng xin giúp.

Lúc này trong tiệm cũng không có khách mấy, ông chủ phẩy phẩy tay: “Đi đi, đi đi.”

Phó Hề hơi ngạc nhiên. Cô chưa bao giờ làm việc riêng hay trốn việc trong giờ làm cả, dù sao thì cửa hàng này về cơ bản là không thể thiếu người.

Nhưng cơ hội hiếm có, Hứa Tuệ Tuệ liền kéo phắt cô đi.

Phó Hề lần này không từ chối nữa, cùng Hứa Tuệ Tuệ đi sang nhà ăn bên cạnh.

Cửa hàng tiện lợi nằm ngay sát nhà ăn, rất nhiều học sinh sau khi ăn cơm xong sẽ tiện đường ghé qua siêu thị mua đồ. Cho nên cứ đến giờ cơm là trong tiệm lại bận rộn không ngơi tay.

“Thỉnh thoảng mới thấy ông chủ sống ra dáng một con người đấy.” Hứa Tuệ Tuệ cảm thán.

Phó Hề khẽ cười: “Cậu cầm thẻ cơm của ông chủ mà còn mắng người ta nữa.”

“Cho nên tớ mới phải ăn một bữa thật ra trò chứ. Cậu đến đây làm lâu như vậy rồi mà tụi mình còn chưa ăn với nhau bữa nào nè.” Hứa Tuệ Tuệ quơ quơ chiếc thẻ cơm: “Hôm nay cậu cứ tùy ý gọi món nhé, cứ chọn mạnh tay vào!”

Phó Hề lại không quá để tâm đến việc ăn gì.

Vốn dĩ cô là người có khẩu vị rất thanh đạm, ngày thường nhiều lúc chỉ cần một cái cơm nắm là xong bữa.

“Sao cậu lại chỉ gọi mỗi cơm cuộn rong biển thế?” Sau khi Phó Hề gọi món xong, Hứa Tuệ Tuệ kinh ngạc thốt lên.

Cô ấy chỉ vào một loạt hình ảnh vô cùng kích thích vị giác ở phía trên: “Cá hầm cay, thịt luộc cay, sườn xào chua ngọt, tôm băm tỏi, nhiều món ngon thế này cơ mà. Cậu đừng có tiết kiệm tiền cho ông chủ làm gì.”

Phó Hề lắc đầu: “Tớ chỉ gọi món này là được rồi, cậu muốn ăn gì cứ tự gọi đi.”

Hứa Tuệ Tuệ nghĩ bụng, mình cứ gọi thêm vài món nữa, lát nữa hai đứa sẽ cùng ăn.

Kết quả, khi cô ấy đặt thẻ cơm lên máy để quẹt, màn hình hiển thị số dư: 89.3 tệ.

Hứa Tuệ Tuệ hoàn toàn cạn lời: “Tớ đã bảo sao hôm nay ông chủ lại hào phóng đột xuất như vậy, hóa ra trong thẻ cũng chỉ còn có ngần này tiền.”

“Cho nên mới cần phải cảnh giác với sự hào phóng đột ngột này đó.” Giọng nói của Phó Hề nhẹ nhàng, dịu dàng, mang theo một nụ cười thản nhiên.

Hứa Tuệ Tuệ: “Mặc kệ, 89 tệ này tớ cũng phải tiêu cho bằng sạch!”

Thế là cô ấy ngẩng đầu nhìn vào giá cả trên thực đơn, dường như đang lẩm nhẩm tính toán xem làm sao để tiêu vừa vặn hết sạch 89 tệ này.

“Cậu gọi thịt luộc cay, sườn xào chua ngọt, bánh trôi tàu nấu rượu nếp, cộng thêm phần cơm cuộn rong biển của tớ nữa, thì vừa vặn chính xác là 89.3 tệ đấy.” Phó Hề thấy cô ấy cầm điện thoại tính toán hồi lâu một cách chật vật mà vẫn chưa thông suốt, bèn lên tiếng nhắc nhở.

Nơi họ đến là nhà hàng ở tầng hai của nhà ăn, ở đây có thể gọi món riêng giống như các nhà hàng bên ngoài, mà giá cả lại không đắt.

Rất nhiều học sinh thường tụ tập liên hoan ở chỗ này.

Hứa Tuệ Tuệ chớp chớp mắt, vội vàng bấm điện thoại cộng lại lần nữa.

“Oa, đúng là vừa khít 89.3 tệ luôn! Cậu còn ác hơn cả tớ nữa, một hào cũng không thèm để lại cho ông chủ.”

Phó Hề khẽ mỉm cười: “Như vậy chẳng phải càng khiến ông ấy tức nhảy dựng lên sao.”

Nhân viên và ông chủ có lẽ bẩm sinh đã nhìn nhau không vừa mắt, ngay cả một người được coi là nhân viên kiểu mẫu “năm tốt” như Phó Hề thật ra cũng chẳng thích thú gì ông chủ. Chỉ là cô không giống như Hứa Tuệ Tuệ, suốt ngày mắng mỏ om sòm để xả giận.

Sau khi gọi món xong, hai người tìm một chỗ bên cạnh rồi ngồi xuống.

Lúc này đã qua giờ cao điểm của bữa tối, chỉ còn rải rác vài bàn có người ngồi, nhìn qua không phải giảng viên thì cũng là người ngoài trường vào đây ăn cơm. Dù sao phần lớn sinh viên vẫn sẽ chọn ăn ở tầng dưới.

“Hề Hề, cậu có muốn uống nước gì không? Tớ gọi cho.” Hứa Tuệ Tuệ hỏi.

Phó Hề lắc đầu.

Hứa Tuệ Tuệ thở dài: “Cậu tự luật ghê thật đấy. Từ lúc cậu đến đây, tớ thấy cậu ăn vừa ít, lại còn chẳng bao giờ uống mấy thứ linh tinh ba lăng nhăng. Chẳng trách vóc dáng cậu đẹp thế, bạn trai tớ dạo này cứ cằn nhằn suốt là tớ béo lên, béo lên nhiều lắm rồi.”

Phó Hề chăm chú nhìn cô ấy một lát, lúc này mới chậm rãi nói: “Không có đâu, trọng lượng của cậu so với lúc tớ mới đến cũng gần như nhau, không lệch quá ba cân (1,5kg) đâu, bạn trai cậu lừa cậu đấy.”

“Đúng không, tớ tự cân cũng thấy vậy mà.” Hứa Tuệ Tuệ lẩm bẩm.

Phó Hề không biết chuyện yêu đương của các cặp đôi là như thế nào, nhưng từ việc ban đầu Hứa Tuệ Tuệ nhắc đến bạn trai với ánh mắt ngọt ngào như sắp chảy mật, cho đến bây giờ cô ấy lại vì chàng trai đó mà trở nên lo được lo mất, rõ ràng mối quan hệ của bọn họ không hề ổn định.

Có lẽ mối quan hệ giữa người với người vốn dĩ đã bất định và luôn biến chuyển như dòng nước.

Có thể vừa giây trước còn vô cùng thân mật.

Nhưng cũng có thể ngay giây sau đã lập tức kéo giãn khoảng cách, giả vờ như không quen biết đối phương.

Khi ý nghĩ này vừa lướt qua trong đầu Phó Hề, cô thấy Hứa Tuệ Tuệ ở đối diện hạ thấp giọng bảo: “Hề Hề, bọn nhóm Vệ Thuật cũng đến đây ăn cơm kìa.”

Nghe thấy câu này, Phó Hề vẫn ngồi im tại chỗ, bất động như bàn thạch. Thậm chí cô còn không hề ngoảnh đầu lại.

Hứa Tuệ Tuệ thì vẫn cứ nhìn chằm chằm sang phía đó. Ai mà ngờ vị trí của nhóm người kia lại chọn ngay phía chéo đối diện với hai cô, chỉ cần đưa mắt quét qua là có thể nhìn thấy.

“Ơ, Hề Hề, cậu không sang chào hỏi họ một tiếng à?” Hứa Tuệ Tuệ hỏi.

Phó Hề nhìn cô ấy: “Không thân lắm, tốt nhất là đừng làm phiền người ta ăn cơm.”

Giọng điệu của cô rất bình thản, giống hệt như mọi ngày.

Hứa Tuệ Tuệ thắc mắc: “Đợt trước cậu bị người ta tạt nước ở tòa ký túc xá, chẳng phải chính là đám người Vệ Thuật ra tay giúp đỡ sao, tớ cứ tưởng cậu với họ khá thân thiết rồi chứ.”

Chuyện đó dạo trước ầm ĩ khá lớn trên trang diễn đàn trường, còn có cả người trong cuộc ra mặt kể lại chi tiết nhóm của Vệ Thuật đã đứng ra đòi lại công bằng cho Phó Hề ở ký túc xá như thế nào.

Dĩ nhiên, chuyện giữa Vệ Thuật và Phó Hề cũng bị người ta bàn tán suốt một thời gian dài.

Nhưng sau đó, hai người họ ngoài mặt lại không hề có thêm bất kỳ sự tương tác nào nữa.

Có lẽ cũng chẳng ai nghĩ rằng một đứa con cưng của trời như Vệ Thuật lại có thể vừa mắt một cô nhân viên thu ngân nhỏ nhoi ở cửa hàng tiện lợi, cho dù cô nhân viên thu ngân này có xinh đẹp đến mấy đi chăng nữa thì cũng không đời nào.

Nhiều sinh viên trường danh tiếng bề ngoài thì tỏ ra bình đẳng giữa người với người, nhưng thực chất trong xương tủy đều tràn ngập sự ngạo nghễ. Họ là những người đã vượt qua ngàn quân vạn mã mới qua được cây cầu độc mộc để trở thành những sinh viên tài cao được người đời ngưỡng mộ.

Lẽ nào họ lại tự hạ thấp giá trị của bản thân để ở bên một người hoàn toàn không xứng đôi với mình?

Vì vậy, chuyện giữa Vệ Thuật và Phó Hề không có ai nghĩ là thật cả. Người ta chỉ tán dóc vài câu trên diễn đàn trường cho vui, rồi chuyện đó cũng như một cơn gió nhanh chóng tan đi.

“Ừm, bọn họ đều là người rất tốt, hay giúp đỡ người khác lại còn dũng cảm làm việc nghĩa.” Phó Hề gật đầu, đưa ra một đánh giá rất cao.

Hứa Tuệ Tuệ thấy cô nói vậy thì nhịn không được bật cười.

Đợi đến khi nhân viên phục vụ bưng món lên, Phó Hề bắt đầu ăn phần cơm cuộn rong biển trong đĩa của mình.

“Cậu ăn mấy món này đi chứ, một mình tớ ăn sao hết.” Hứa Tuệ Tuệ liên tục vẫy tay mời mọc cô.

Phó Hề tuy ậm ừ đáp lời, nhưng đũa lại chẳng hề động vào các món khác, chỉ ăn phần của mình.

“Cậu cứ thế này làm tớ thấy tội lỗi quá đi mất.” Hứa Tuệ Tuệ thở dài than vãn, nhưng miệng thì vẫn ăn không ngừng nghỉ miếng nào.

Ăn được một lúc, lại nghe Hứa Tuệ Tuệ đối diện nhỏ giọng nói: “Vệ Thuật đúng là đẹp trai thật đấy, bảo sao trong trường lại có nhiều con gái thích anh ta đến thế. Đến cả người có bạn trai rồi như tớ mà nhìn thấy anh ta cũng nhịn không được muốn ngắm thêm vài cái.”

“Thế thì cứ ngắm cho đã mắt đi, dù sao cậu ngắm thì cậu lời chứ anh ấy cũng có mất mát gì đâu.” Phó Hề bình thản nói.

Hứa Tuệ Tuệ bị chọc cười đến mức ngả nghiêng cả người, cô ấy nhận ra đôi khi Phó Hề thực sự có một sự hài hước rất lạnh lùng.

Nhưng rồi cô ấy lại tiếp tục nói: “Thật ra mấy người khác trong phòng ký túc xá của anh ta trông cũng được, tạm coi là hot boy, nhưng mà đem so với anh ta thì đúng là một trời một vực, chẳng có cửa so sánh luôn. Cậu bảo sau này ai làm bạn gái anh ta chắc sướng phải biết.”

“Được ‘ăn’ món như thế này thì mới không uổng phí cuộc đời chứ.”

Phó Hề vốn đang uống nước, không chú ý một cái liền bị sặc, ho khan thành tiếng.

Ngặt nỗi cô lại không muốn làm ảnh hưởng đến những người khác đang ăn trong nhà hàng, liền quay đầu đi, ra sức nén lại, gương mặt nhỏ nhắn vốn trắng như tuyết bị nghẹn đến mức đỏ bừng lên.

“Cậu không sao chứ?” Hứa Tuệ Tuệ vẫn không biết nguyên do của câu nói vừa rồi, chỉ nghĩ là Phó Hề không cẩn thận nên bị sặc.

Bên này nhóm Vệ Thuật vừa gọi món xong, Thiệu Thanh Minh đã sớm nhìn thấy Phó Hề ở cách đó không xa.

Cậu ta liếc nhìn Vệ Thuật đang rủ mắt chăm chú nhìn điện thoại bên cạnh, bất thình lình hỏi Hứa Nham ở đối diện: “Kìa, đằng kia có phải là Phó Hề không?”

Hứa Nham không hiểu đầu đuôi ra sao: “Đúng rồi, mày bị mù à, gần như thế mà còn nhận không ra người ta.”

“Tao đây chẳng phải là có chút mù mặt sao.”

Thiệu Thanh Minh lấp liếm cho qua chuyện.

Hứa Nham lập tức bật cười: “Mày mà lại mù mặt với gái đẹp á? Thế mà gặp cô em xinh tươi nào mày cũng nhiệt tình thế, hóa ra toàn là vô dụng à.”

“Mẹ kiếp, lão tử có thấp kém như thế không hả?” Thiệu Thanh Minh vừa cười vừa mắng.

Chu Thuấn Vũ ngồi bên cạnh cũng tham gia vào chủ đề này: “Chẳng trách tao cứ thắc mắc sao nó cứ nhìn thấy cô gái nào cũng cười tươi như hoa thế.”

Hai người đối diện thay nhau trêu chọc cậu ta, chẳng hề nể nang gì.

Duy chỉ có Vệ Thuật ngồi bên cạnh là từ đầu đến cuối vẫn tựa lưng vào ghế, mắt dán chặt vào điện thoại.

Thiệu Thanh Minh không thèm chấp hai người họ, nhưng lại hướng mắt nhìn về phía Phó Hề ở cách đó không xa một cái.

——”Đằng kia có phải là Phó Hề không?”

Câu hỏi này, vào tối thứ Sáu tuần trước, Thiệu Thanh Minh cũng từng hỏi Vệ Thuật một câu y hệt.

Kết quả là Vệ Thuật ngay cả một ánh mắt cũng lười chẳng thèm liếc qua.

Hôm nay vẫn câu hỏi đó, cậu ta hỏi Hứa Nham, và câu trả lời của Hứa Nham thì không thể bình thường hơn.

Khi nhân viên phục vụ bưng thức ăn lên, Thiệu Thanh Minh liền nói: “Thiếu gia ơi, đừng chỉ nhìn điện thoại nữa, mau ăn chút gì đi.”

Đến lúc này, Vệ Thuật – người từ đầu đến cuối chưa hé môi một lời nào – mới chịu nhướn mi mắt lên liếc nhìn cậu ta.

“Câm miệng.”

Anh vừa sa sầm mặt lại, lập tức chẳng ai dám ho he tiếng nào nữa.

Sau khi Phó Hề và Hứa Tuệ Tuệ ăn xong, hai người liền đi xuống cầu thang.

Chỉ là khi đi về phía lối xuống cầu thang, họ lại vừa vặn đi ngang qua bàn của nhóm Vệ Thuật.

Lúc đi qua, tình cờ chạm phải ánh mắt của Thiệu Thanh Minh, Phó Hề khẽ mỉm cười lên tiếng chào hỏi: “Mọi người sang đây ăn cơm à.”

Thiệu Thanh Minh ngẩn ra, không ngờ cô lại chủ động bắt chuyện.

Cậu ta vội cười đáp: “Vừa rồi nhìn thấy hai người rồi, mà không dám qua làm phiền.”

“Tôi cũng vậy.” Phó Hề mỉm cười, rồi lại đưa mắt nhìn sang những người khác: “Lần trước nói là muốn mời mọi người một bữa cơm, kết quả là cứ bận suốt chưa có cơ hội.”

“Khách khí quá, chuyện đó qua bao lâu rồi cơ chứ.” Hứa Nham đơn thuần đáp lại.

Phó Hề vốn không phải là người giỏi giao thiệp, cô chủ động chào hỏi họ cũng chỉ vì họ thực sự đã từng nhiệt tình và có lòng tốt giúp đỡ mình mà thôi.

“Vậy tôi không làm phiền mọi người ăn cơm nữa, đi trước đây.”

Phó Hề nói xong câu đó liền cùng Hứa Tuệ Tuệ rời đi.

“Nhìn tính tình người ta tốt chưa kìa, chẳng có chút kiêu kỳ nào của đại mỹ nữ cả. Chuyện qua lâu như vậy rồi mà gặp chúng ta vẫn cứ khách khí như thế.” Hứa Nham cảm thán nói.

Con gái vừa xinh đẹp lại vừa có tính cách tốt như vậy, luôn khiến người ta sinh ra thiện cảm.

Chu Thuấn Vũ đang định lên tiếng, kết quả vừa ngẩng đầu lên thì thấy gương mặt Vệ Thuật đen kịt lại. Đôi mắt đen dài hẹp của anh giống như được tẩm đầy những cây gai băng, lạnh lẽo đến mức đáng sợ và dọa người.

Vừa rồi lúc Phó Hề chào hỏi mọi người, thực chất Vệ Thuật có ngẩng đầu lên.

Ánh mắt của cô nhẹ nhàng lướt qua gương mặt anh, mang theo một nụ cười nhàn nhạt. Cách cô đối xử với anh giống hệt như đối xử với Hứa Nham hay Chu Thuấn Vũ, lịch sự mà đầy vẻ khách sáo xã giao.

Được lắm.

Vệ Thuật khẽ nghiến chặt răng hàm sau.

Đây là lần đầu tiên trong đời anh gặp phải một người có định lực còn tốt hơn cả mình.

Phó Hề quay trở lại cửa hàng tiện lợi để tiếp tục làm việc. Cửa hàng thường đóng cửa vào khoảng mười giờ tối, đôi khi nếu đến chín giờ bốn mươi mà không có khách mấy thì họ sẽ bắt đầu dọn dẹp để chuẩn bị đóng cửa.

Vừa qua chín giờ rưỡi, Phó Hề đang chuẩn bị đóng cửa tiệm.

Ông chủ đứng bên cạnh lại bảo: “Phó Hề, ở đây có một đơn hàng này, cháu đi giao một chút đi.”

“Bây giờ ạ?” Phó Hề hơi ngẩn ra.

Ông chủ: “Ở bên tòa nhà Công nghệ ấy, yên tâm đi, không phải ra ngoài trường đâu.”

Kể từ sau lần gặp Trịnh Tấn trước đó, Phó Hề khi trở về đã nói thẳng với ông chủ rằng sau này cô sẽ không giúp ông giao đồ ra bên ngoài trường nữa. Dù sao ở trong trường học đều là sinh viên, ngay cả khi có gặp phải chuyện bị tạt nước đi chăng nữa thì cũng có thể lập tức tìm được người giúp đỡ.

Xã hội bên ngoài cá rồng lẫn lộn, quá sức phức tạp, cho nên dù có là đơn do sinh viên trường mình đặt đi chăng nữa, Phó Hề cũng sẽ không nhận giao ra ngoài trường nữa.

Cô nhìn không vừa mắt loại người như Trịnh Tấn, và cũng hoàn toàn không muốn tiếp xúc thêm một lần nào nữa.

Phó Hề xách đồ lên, ông chủ lại nói thêm một câu: “Giao xong thì cháu cứ về thẳng luôn đi, không cần quay lại đây nữa đâu, để chú đóng cửa cho.”

“Vâng ạ.” Phó Hề cũng không khách sáo với ông chủ làm gì.

Cô đạp xe đạp hướng thẳng về phía tòa nhà Công nghệ.

Trên đơn hàng ghi là phòng 305, sau khi lên lầu thì rất dễ tìm.

Dù sao thì cũng đã muộn thế này rồi, rất nhiều văn phòng đã sớm không còn người. Tòa nhà Công nghệ này nghe nói có rất nhiều thiết bị công nghệ cao của nhà trường, tóm lại bên trong toàn là những thứ vô cùng đắt giá.

Phó Hề đi đến trước cửa phòng 305, cô giơ tay gõ gõ cửa.

Nhưng lại không có tiếng ai đáp lại.

Thế là cô vặn tay nắm cửa, loại cửa văn phòng như thế này thông thường đều không khóa, ai ngờ vừa đẩy cửa bước vào mới phát hiện đây không phải văn phòng mà là một phòng thí nghiệm, diện tích vô cùng rộng lớn.

Phía sát tường bên kia có đặt một chiếc bàn dài, trên một bức tường khác thì treo đủ các loại công cụ làm việc.

Ở khoảng trống chính giữa phòng đặt các mô hình robot, bên cạnh còn có rất nhiều máy móc dụng cụ tinh vi.

Toàn bộ căn phòng tràn ngập một cảm giác cơ khí lạnh lùng.

Không có ai sao?

Phó Hề đưa mắt nhìn quanh một lượt, đang tính gọi điện thoại thì thấy một cánh cửa ở bên cạnh mở ra, Vệ Thuật từ bên trong bước thẳng ra ngoài.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Sâu trong mắt Phó Hề lộ ra vẻ kinh ngạc, cô vạn vạn lần không ngờ người đó lại là anh.

“Xin chào, đồ anh đặt đến rồi đây.” Giọng nói của Phó Hề nhẹ nhàng, không để lộ ra một chút gợn cảm xúc nào khác.

Vệ Thuật nhìn về phía cô, hôm nay anh mặc đồ rất phong cách: bên ngoài chiếc áo tay ngắn màu đen là một chiếc áo khoác ghi-lê gió màu đen kéo khóa cao tận cổ, phía dưới là chiếc quần dài cũng màu đen nốt, toát lên một vẻ đẹp vừa xa cách lại vừa sắc sảo.

Vừa rồi không biết anh còn đang bận rộn việc gì, trên tay vẫn đang đeo một đôi găng tay.

Khi nhìn thấy Phó Hề, thần sắc Vệ Thuật vô cùng lạnh nhạt, anh khẽ hất cằm về phía chiếc bàn dài ở bên trong: “Xin lỗi, bây giờ tôi đang không tiện cầm, phiền em đặt lên chiếc bàn kia giúp tôi.”

Chút chuyện nhỏ này, Phó Hề không có lý do gì để từ chối.

Cô đi đến bên cạnh chiếc bàn dài, đặt túi đồ trong tay xuống bàn.

Đặt xong, cô quay người chuẩn bị rời đi.

Ai ngờ vừa quay đầu lại, cô suýt chút nữa đã đâm sầm vào người đang đứng ngay phía sau. Vệ Thuật đã đi đến sau lưng cô từ lúc nào không hay, chặn đứng lối đi của cô.

“Còn có chuyện gì nữa không?” Trong lòng Phó Hề khẽ run lên một nhịp, nhưng cô vẫn trấn tĩnh hỏi.

Vệ Thuật đứng ngay trước mặt cô, anh giơ hai tay lên, thong thả ung dung tháo đôi găng tay đang đeo ra, tùy ý ném bộp lên chiếc bàn dài.

Ném xong, anh trực tiếp tiến lên một bước, áp sát lại gần Phó Hề hơn.

Khoảng cách xã giao bị phá vỡ, Phó Hề nhịn không được bước lùi về sau.

Nhưng ngay sau lưng cô đã là chiếc bàn dài rồi, cơ thể cô chạm phải cạnh bàn, không thể lùi thêm được bước nào nữa.

“Phó Hề, tôi nghĩ là tôi vẫn nên hỏi cho rõ ràng.” Vệ Thuật không còn im lặng nữa, giọng nói lành lạnh trầm thấp vang lên.

Phó Hề vốn dĩ đang đứng im tại chỗ, rủ hàng mi xuống để né tránh ánh mắt của anh.

Nhưng khi nghe thấy câu nói này, cô liền ngẩng đầu lên.

Vệ Thuật nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen trong trẻo của cô. Mấy ngày nay anh cũng tự hỏi, liệu có phải cô đang đùa giỡn mình hay không? Rõ ràng đêm hôm trước mọi chuyện vẫn còn rất tốt đẹp, vậy mà sang ngày hôm sau cô đã lập tức bày ra cái vẻ muốn vạch rõ ranh giới với cậu.

Người chủ động là cô, mà người lảng tránh cũng lại là cô.

Mặc dù chuyện này là do Phó Hề khơi mào trước, nhưng Vệ Thuật cũng không phải là loại tra nam đích thực theo kiểu tận hưởng xong xuôi liền đùn đẩy hết mọi trách nhiệm cho đối phương, hay dùng một câu “dù sao thì cô ấy cũng tự nguyện” để vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Quá tam ba bận, anh đã cố gắng thử đến hai lần rồi.

Đây sẽ là lần cuối cùng, nếu như cô vẫn giữ thái độ né tránh như vậy. Từ nay về sau, anh sẽ hoàn toàn thuận theo ý cô.

Vệ Thuật trầm giọng mở lời: “Phó Hề, tôi đã làm điều gì khiến em không vui sao?”

“Dạ?”

Phó Hề bị câu hỏi này làm cho ngơ ngác, có chút mờ mịt.

Trước đây, rất nhiều lúc chỉ cần Vệ Thuật nói một câu là cô đã có thể đoán được ý tứ, mạch não của hai người luôn có thể kết nối được với nhau.

Nhưng lần này, rất tiếc là cô lại không “bắt sóng” được.

Phó Hề ngước đầu nhìn vào đôi mắt đen sâu không thấy đáy của anh, nghĩ ngợi một lát rồi vẫn nói: “Anh không làm gì khiến tôi không vui cả, chẳng phải là chính anh đã có ý định không thèm quan tâm đến tôi nữa rồi sao?”

Cô không phải là chưa từng nghe qua những lời đồn đại về Vệ Thuật.

Con gái thích anh nhiều vô số kể, nhưng người có thể tiếp cận được anh thì lại chẳng có một ai.

Có lẽ đêm hôm đó sau khi bị mê hoặc, lúc trở về đầu óc anh đã hoàn toàn tỉnh táo lại, thế nên mới quyết định vạch rõ giới hạn giữa hai người.

Phó Hề không phải là không thể thấu hiểu điều đó.

“Tôi không thèm quan tâm đến em?” Vệ Thuật cười khẽ một tiếng trong cổ họng, chỉ cảm thấy cô quả thực rất biết cách vừa ăn cướp vừa la làng.

Phó Hề rất thẳng thắn: “Tôi đã gửi tin nhắn cho anh, nhưng anh không trả lời tôi. Tin nhắn không trả lời, rồi sau đó có gặp nhau, anh cũng chỉ xem như không nhìn thấy tôi.”

Vệ Thuật dĩ nhiên biết rõ đó là dòng tin nhắn nào, anh im lặng một chút rồi lên tiếng: “Em đang nói đến dòng tin nhắn bảo là điện thoại của em gặp trục trặc đó hả?”

“Đúng vậy, anh không trả lời tôi, và sau đó anh thấy tôi cũng xem như không nhìn thấy. Tôi cứ ngỡ là anh không có ý định nói chuyện với tôi nữa.” Phó Hề nói xong liền mím mím môi.

Rõ ràng là cô đã nói ra hết những suy nghĩ trong lòng mình.

Cô từ trước đến nay luôn thẳng thắn và bộc trực như vậy.

Vệ Thuật hít một hơi thật sâu, đột nhiên cảm thấy trong chuyện này dường như có một sự hiểu lầm vô cùng lớn.

Anh hạ thấp giọng nói: “Phó Hề, tôi đã gửi cho em mấy tin nhắn liền, nhưng em luôn không trả lời. Phải đợi đến mấy ngày sau, em mới gửi cho tôi cái dòng tin nhắn đó.”

“Tôi cứ tưởng…” Anh dừng lại một chút, khiến Phó Hề phải ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ mịt mờ.

Tưởng cái gì cơ?

Vệ Thuật lúc này mới nói tiếp: “Tôi cứ tưởng em đang tùy tiện có lệ với tôi, nên mới gửi kiểu tin nhắn như thế.”

Phó Hề hoàn toàn kinh ngạc, không hiểu nổi liền hỏi: “Ai lại làm cái trò đó cơ chứ?”

“Tôi.”

Vệ Thuật nhìn gương mặt nhỏ nhắn ngoan ngoãn của cô, đột nhiên nhận ra bản thân mình hình như thực sự rất tồi tệ.

Phó Hề chớp chớp mắt: “Anh á?”

Vệ Thuật quả thực sẽ làm như vậy. Mặc dù WeChat của anh đã cố gắng hết sức để không kết bạn với bất kỳ người lạ nào, nhưng luôn có những người bên phía học tập hoặc các phương diện khác tìm cách thêm bạn với anh.

Mỗi khi nhận được những tin nhắn WeChat mà bản thân không muốn bận tâm tới, anh đều sẽ bỏ lửng ở đó, đợi qua vài ngày sau mới nhắn lại một câu xin lỗi bảo rằng mình không để ý thấy.

Cho nên khi anh nhận được tin nhắn của Phó Hề sau đó vài ngày, anh liền theo bản năng cho rằng cô cũng đang có lệ với mình giống như vậy.

Sau khi bỏ lửng anh chán chê, cô mới gửi một dòng tin nhắn giải thích không đau không ngứa.

Phó Hề ngẩn người ra một lúc, lúc này mới hoàn toàn vỡ lẽ ra đây hoàn toàn là một sự hiểu lầm tai hại.

Cô nói: “Anh tưởng là tôi cố ý bơ anh, rồi mới gửi tin nhắn kiểu đó cho anh hả?”

Lần này đến lượt Vệ Thuật bắt đầu chậm rãi giải thích: “Hôm đó sau khi tôi mua đồ ở cửa hàng tiện lợi rồi đi, tôi đã gửi tin nhắn cho em ngay. Buổi tối tôi còn đặt bữa tối cho em nữa, kết quả là lại phát hiện phần đồ ăn ngoài đó rơi vào tay ông chủ của em.”

“Tôi cứ nghĩ là em không thích nên mới đưa cho ông chủ.”

Thậm chí đến ngày hôm sau, anh vẫn quyết định đi tìm cô.

Thế nhưng lại nhìn thấy cô đang đứng cùng với Lục Tín Quang, cũng không biết Lục Tín Quang đã nói những gì mà cô lại cười trông vui vẻ đến thế.

Nhưng những lời này, Vệ Thuật đã không nói ra thành lời.

Phó Hề lại bắt ngay được trọng điểm: “Anh còn đặt cả bữa tối cho tôi nữa sao?”

“Em không biết à?” Đến lượt Vệ Thuật kinh ngạc, rõ ràng shipper đã tự tay giao đồ đến tận cửa hàng tiện lợi cơ mà.

Hôm đó là ca tối của cô, đáng lẽ cô phải ở cửa hàng mới đúng.

Lúc này Phó Hề mới vỡ lẽ ra tại sao hai người lại xảy ra một sự hiểu lầm lớn đến vậy.

Cô lắc đầu: “Hôm đó điện thoại của tôi bị rơi vào thùng nước, nên tôi đã xin nghỉ để đi sửa điện thoại, sau đó thì tôi về nhà luôn chứ không quay lại cửa hàng nữa. Hơn nữa, ngày hôm sau đến quán cũng không có ai nói với tôi chuyện có đồ ăn ngoài cả.”

Nghe vậy, Vệ Thuật triệt để cười lạnh.

“Xem ra ông chủ của em, cái tay cũng ngứa ngáy ghê nhỉ.”

Đồ ăn ngoài chắc chắn đã bị ông chủ cửa hàng tiện lợi lén lút giữ lại ăn mất. Lão biết Phó Hề không có ở đó, ngày hôm sau thấy cô không nhắc gì tới, lão liền dứt khoát vờ như không biết luôn.

Cho dù Phó Hề có hỏi đến, ước chừng lão cũng sẽ tìm cách thoái thác rằng vì cô không có ở đó nên đã trực tiếp vứt đi rồi.

Sau khi tháo gỡ hoàn toàn sự bất đồng về thông tin giữa hai bên, cả hai cùng rơi vào một khoảng lặng im ắng.

Hóa ra cái gọi là “không thèm bận tâm đến đối phương” đều là giả.

Thế nhưng, những cảm xúc nảy sinh sâu trong lòng lại là thật sự tồn tại.

Bởi vì cảm giác chua xót dâng lên nơi đáy lòng khi bị anh ngó lơ, lại rõ ràng đến thế.

Đó là thứ chưa từng xuất hiện trong thế giới cảm xúc nghèo nàn của cô từ trước đến nay.

Giữa lúc Phó Hề đang thẫn thờ suy nghĩ về tất cả những điều này, chất giọng trầm thấp đầy nam tính và êm tai kia lại vang lên: “Vậy nên, bây giờ em có thể tha thứ cho tôi được chưa?”

Khoảnh khắc ấy, Phó Hề nhìn vào đôi mắt đen dài hẹp của anh, trái tim bỗng dưng rộn ràng một niềm vui sướng vô cớ.

Và cả một chút hạnh phúc nho nhỏ không biết từ đâu len lỏi tới.

“Là hiểu lầm thôi mà.” Phó Hề dừng lại một chút rồi nhỏ giọng nói: “Nếu sau này lại có chuyện như vậy xảy ra, anh có thể trực tiếp đến hỏi tôi.”

Cô thẳng thắn nhìn anh: “Tôi sẽ không có lệ với anh đâu.”

“Sẽ không thế nữa đâu.” Trong giọng nói vốn luôn lười nhác và lạnh nhạt của Vệ Thuật, nay lại pha chút dịu dàng dẫu khẽ khàng nhưng vẫn có thể nhận ra rõ ràng.

Sau khi đã nói rõ mọi chuyện, cả hai người đều có cảm giác nhẹ nhõm như trút được gánh nặng ở những mức độ khác nhau.

Phó Hề lên tiếng trước: “Tôi về trước đây.”

Vệ Thuật nói thẳng: “Tôi tiễn em.”

“Không cần đâu, tôi đạp xe đến mà.” Phó Hề lắc đầu từ chối.

Thế nhưng Vệ Thuật vẫn tiễn cô xuống tận dưới lầu. Lúc Phó Hề dắt xe đạp ra, cô đột nhiên hỏi: “Anh nói xem trước đó anh đã gửi tin nhắn gì cho tôi thế? Điện thoại của tôi mang đi sửa xong thì lịch sử trò chuyện trên WeChat đều mất hết sạch rồi.”

Dưới màn đêm buông xuống, Vệ Thuật một tay đút túi quần đứng bên cạnh xe của cô, khẽ nhướn mày.

“Em về trước đi.”

Anh không trực tiếp trả lời câu hỏi này.

Phó Hề nghĩ ngợi một lát, cảm thấy chuyện này thực sự nên lật qua trang mới, thế là cô không gặng hỏi thêm nữa, liền vẫy vẫy tay rồi đạp xe đi.

Về đến nhà, cô đặt túi xách xuống rồi lấy điện thoại ra.

Liền nhìn thấy trong máy có một tin nhắn WeChat mới.

Là do Vệ Thuật gửi tới.

Phó Hề mở WeChat ra, bấm vào xem thì hoàn toàn ngẩn người.

Hóa ra Vệ Thuật đã gửi cho cô một bức ảnh chụp màn hình, trên đó chính là những tin nhắn mà anh đã gửi cho cô suốt mấy ngày hôm ấy.

Tin nhắn đầu tiên đúng như lời anh nói, được gửi đi sau khi anh rời khỏi cửa hàng tiện lợi vào ngày hôm đó, nhìn dòng tin nhắn anh nói anh đã đi mua thuốc, vành tai Phó Hề bỗng chốc nóng bừng lên như lửa đốt.

Tin nhắn thứ hai vẫn là vào ngày hôm đó, chỉ là muộn hơn một chút, nói rằng anh đã đặt bữa tối cho cô.

Thậm chí lúc muộn hơn nữa, anh còn từng gọi cả cuộc gọi WeChat cho cô.

Chỉ là Phó Hề không ngờ tới, hóa ra anh còn gửi cả tin nhắn thứ ba nữa.

Thời gian là vào ngày hôm sau.

【 Phó Hề, chúng ta có thể trò chuyện một lát không? 】

Phó Hề lập tức định thần lại, đó là khoảng thời gian trước khi anh đến cửa hàng tiện lợi. Khi anh nghĩ rằng cô đang trốn tránh mình, thì ra anh vẫn quyết định đến tìm cô.

Để rồi sau khi đến nơi, anh lại tình cờ bắt gặp cô đang đứng cùng Lục Tín Quang.

Lúc này nhìn lại bức ảnh chụp màn hình này, Phó Hề bỗng nhiên mím môi khẽ mỉm cười. Tuy rằng anh chỉ gửi duy nhất một bức ảnh chụp màn hình mà không nói thêm lời nào, nhưng nó lại giống như đang âm thầm kể lể hết thảy những ủy khuất của anh trong mấy ngày qua. Sự hờn dỗi ấy được giấu kín giống hệt như cái ảnh đại diện màu trắng của anh vậy.

Vệ Thuật sau khi trở về nhà cũng đã nhìn thấy tin nhắn trả lời mà Phó Hề gửi cho mình.

Chỉ là lần này, cô không gửi bằng văn bản, mà là một đoạn tin nhắn thoại.

Anh tùy ý bấm mở đoạn thoại, lập tức trong phòng khách rộng thênh thang, trống trải vang lên giọng nói trong trẻo, dịu dàng của cô gái nhỏ.

“Vệ Thuật, đừng không vui nữa nhé.”

Lời tác giả :

Khi vợ không thèm bận tâm đến tôi:

Thiếu gia: Có phải mình đã làm điều gì khiến vợ không vui rồi không?

Khi vợ chịu bận tâm đến tôi:

Thiếu gia: Mình bắt đầu giả vờ đáng thương thảm hại thôi.

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading