Chương 18 : Lần này, cô không hề mời anh lên nhà ngồi chơi nữa.
Có phải cô đang dỗ dành anh không?
Vệ Thuật lại bấm mở đoạn tin nhắn thoại lên nghe một lần nữa, giọng nói trong trẻo, ngọt ngào của thiếu nữ lại vang lên bên tai.
Anh chăm chú nhìn màn hình một lúc lâu, sau đó mới thong thả trả lời một chữ: 【 Được. 】
Khi Phó Hề nhìn thấy dòng tin nhắn này là sau khi cô đã tắm rửa xong. Nhìn thấy chữ anh trả lời, cô cũng mỉm cười theo.
Ngay lúc cô đã thu dọn xong xuôi, chuẩn bị lên giường đi ngủ thì đột nhiên nhớ ra một việc rất quan trọng.
Cô lấy điện thoại ra, nhanh chóng gửi cho Vệ Thuật một tin nhắn WeChat mới:
【 Nếu tiện thì anh có thể gửi cho em hóa đơn bữa tối anh đặt tối hôm đó được không? 】
Cô đợi một lúc lâu mà vẫn không thấy đối phương phản hồi, đoán chừng anh cũng đang bận.
Phó Hề tựa vào đầu giường, không nhịn được mà ngáp một cái, giờ giấc sinh hoạt của cô rất quy củ, cứ đến mười một giờ là tự động thấy buồn ngủ, hai mí mắt bắt đầu đánh nhau.
Thấy Vệ Thuật mãi không trả lời, cô bèn tắt đèn đi ngủ thẳng.
Có gì để mai hỏi tiếp vậy.
Ai ngờ khi cô vừa nằm xuống chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, màn hình điện thoại đặt ở đầu giường bỗng nhiên sáng lên, ngay sau đó là tiếng rung “u u”. Phó Hề mở mắt ra, liền thấy là Vệ Thuật gọi điện tới.
Lần trước khi anh gọi điện thoại thoại đến, Phó Hề còn cảm thấy rất kinh ngạc.
Cô còn nghĩ sao anh lại tự dưng gọi điện cho mình.
Nhưng lần này cô không chút do dự, lập tức bắt máy: “Alo.”
Dường như nghe ra sự mệt mỏi đậm đặc trong giọng nói của cô, Vệ Thuật trầm giọng hỏi: “Sắp ngủ rồi à?”
“Vừa mới tắt đèn nằm xuống.” Phó Hề thuận miệng đáp lời anh.
Nhưng nói xong, cả hai đầu điện thoại đều rơi vào im lặng, chỉ có tiếng hít thở khe khẽ qua làn sóng điện nhắc nhở về sự hiện diện của đối phương.
Rõ ràng không chỉ có Phó Hề, mà người ở đầu dây bên kia cũng nhớ tới đêm đó, cái đêm bọn họ chung giường chung gối.
May mà Vệ Thuật đã lên tiếng trước: “Em cần hóa đơn để làm gì?”
Anh dĩ nhiên sẽ không nghĩ rằng Phó Hề đang nghi ngờ anh nói dối, chỉ đoán cô có mục đích khác mà thôi.
Phó Hề: “Dĩ nhiên là đi đòi tiền ông chủ rồi, ai bảo ông ta dám lén lút lấy đi ăn mất chứ.”
Cô lại ngáp một cái, bổ sung thêm một câu: “Ăn của em thì em phải bắt ông ta nôn ra.”
Một tiếng cười khẽ truyền đến từ đầu dây bên kia, nghe đến mức tai Phó Hề có chút ngứa ngáy.
Vệ Thuật cười thấp giọng nói: “Vậy chúc em mã đáo thành công.”
Dường như biết Phó Hề đã buồn ngủ, Vệ Thuật không nói gì thêm, chuẩn bị cúp máy.
Chỉ là trước khi ngắt kết nối, anh đột nhiên trầm giọng nói: “Ngủ ngon.”
Phó Hề ở đầu bên này nghe vậy, dường như cũng nhớ ra điều gì đó, im lặng một lúc mới dịu dàng đáp lại: “Ngủ ngon, Vệ Thuật.”
Một lúc sau, một bức ảnh chụp màn hình được gửi qua.
Phó Hề bấm mở ra xem, liền bật dậy khỏi giường.
Cô chăm chú nhìn vào hóa đơn trên đó. Từ nhỏ cô đã rất nhạy cảm với các con số, đương nhiên biết mình không thể nhìn nhầm được.
Nhưng khi nhìn thấy số tiền hơn ba ngàn tệ, cuối cùng, cô vẫn bị chấn động.
Bữa tối kiểu gì mà lại tốn hơn ba ngàn tệ cơ chứ? (~ 10, 11 trịu chị iem ạ =.=”)
Trên ảnh chụp màn hình có bảng giá chi tiết từng món ăn, giá tiền của mỗi một món đều làm mới lại nhận thức của cô.
Mặc dù từ nhỏ Phó Hề chưa bao giờ có cảm giác mình bị thiếu tiền, nhưng điều này cũng có liên quan đến việc dục vọng vật chất của cô luôn rất thấp. Dù sao thì gia đình cô cũng chỉ là một gia đình bình thường mà thôi.
Ban đầu cô chỉ thấy không vui vì ông chủ lại dám lén lút lấy đồ ăn ngoài của cô mà không nói với cô một tiếng.
Giờ nhìn thấy mức giá này, cô càng kiên định quyết tâm phải đi đòi lại tiền bằng được.
Ngày hôm sau, Phó Hề vẫn làm việc bình thường ở cửa hàng cho đến khi ông chủ xuất hiện.
Vừa vặn trong tiệm không có vị khách nào khác, Phó Hề đi thẳng đến trước mặt ông ta: “Ông chủ, chúng ta nói chuyện một chút đi.”
Cô vừa dứt lời, ông chủ đã vô thức nhìn về phía Hứa Tuệ Tuệ.
Hứa Tuệ Tuệ nhún vai, rõ ràng là hoàn toàn không biết nội tình chuyện gì. Mặc dù lần trước Phó Hề tìm ông chủ nói chuyện đúng là vì cô ấy, nhưng lần này thì cô ấy thực sự không rõ nguyên nhân.
Phó Hề lại chẳng muốn đợi thêm một khắc nào: “Hay là chú muốn nói chuyện trực tiếp ở trong tiệm luôn?”
Ông chủ ngẫm nghĩ một lát, quyết định cứ nói chuyện với cô trước đã.
Sau khi hai người ra khỏi tiệm, họ đi đến bên ngoài.
Phó Hề thẳng thắn đi vào vấn đề: “Ông chủ, hôm thứ Tư tuần trước, chú có phải đã lấy đi một phần đồ ăn ngoài của cháu không? Là phần được giao đến tiệm vào buổi tối.”
Phản ứng đầu tiên của ông ta là phủ nhận: “Không có mà, sao tôi không nhớ nhỉ.”
“Nếu chú không nhớ thì phủ nhận cái gì chứ?” Phó Hề xưa nay chưa từng bỏ qua những chi tiết nhỏ nhặt như vậy.
Cô cũng chẳng thèm bận tâm đến sự phủ nhận của ông za, khẽ nói bằng giọng nhẹ nhàng: “Trước đây chú nói cửa hàng tiện lợi luôn bị người ta lấy trộm đồ, cho nên đã lắp rất nhiều camera trong tiệm. Bây giờ xem ra đúng lúc vào việc có ích rồi.”
Ông chủ lập tức tức giận: “Trộm với không trộm cái gì, tôi dù sao cũng là ông chủ, cháu nói chuyện không biết tôn trọng người khác thế à?”
Lúc này, ông chủ lại vờ như vừa mới nhớ ra: “Tôi đúng là nhớ ra rồi, có một phần đồ ăn ngoài như thế. Nhưng lúc đó cháu xin nghỉ về rồi mà, đồ ăn ngoài chắc chắn không thể cứ để mãi ở trong tiệm được, thế nên tôi mới cầm ra ngoài vứt đi.”
“Vứt rồi?” Phó Hề vặn hỏi lại.
Ông chủ: “Đúng thế, cháu không nghĩ là tôi còn có thể thèm lấy trộm đồ ăn ngoài của cháu đấy chứ.”
Phó Hề lại chẳng hề để tâm: “Chú đã thừa nhận là chú vứt rồi thì tốt, phiền chú trả lại tiền đồ ăn ngoài cho cháu, đây là người khác đặt cho cháu, cháu cần phải trả lại tiền cho người ta.”
Ông chủ còn chưa kịp nói gì, Phó Hề đã lấy điện thoại ra, gửi ảnh chụp màn hình cho ông ta.
“Chú xem điện thoại đi, đây là ảnh chụp màn hình hóa đơn đơn hàng, chú cứ chuyển khoản cho cháu theo đúng số tiền trên đó là được.” Phó Hề nhắc nhở.
Ông chủ quả thực lấy điện thoại ra xem thử, kết quả suýt chút nữa thì nhảy dựng lên: “Ba ngàn?!”
Nhìn thấy ngay cả ông chủ khi trông thấy con số này cũng có bộ dạng như vậy, Phó Hề lại tỏ ra khá điềm tĩnh, xem ra không phải chỉ có một mình cô kinh ngạc đến thế.
“Tiểu Phó, cháu đang gài bẫy tôi đấy à? Làm gì có ai gọi một bữa tối hết tận ba ngàn chứ,” Ông ta tức cười.
Phó Hề khẽ nói: “Đơn hàng này là của nhà hàng ‘Tinh Hà Lý‘, thời gian là tối thứ Tư, cháu nghĩ thời gian shipper giao đến cửa hàng tiện lợi có thể xem được trên camera giám sát. Nếu chú cảm thấy cháu gài bẫy chú, chúng ta có thể đi kiểm tra đối chiếu camera.”
Ông chủ rõ ràng là không muốn dây dưa vào chuyện này, liền nói thẳng: “Phần đồ ăn ngoài này tôi cũng đâu có ăn, tôi không đời nào đưa số tiền này đâu.”
“Ông chủ, chú thực sự muốn làm như vậy sao?” Phó Hề hỏi.
Mặc dù Phó Hề trước giờ trông có vẻ rất hiền lành, ở trong tiệm lâu như vậy cũng chỉ biết làm việc chứ không rước lấy thị phi, nhưng kể từ sau lần ông ta nói chuyện với cô lần trước, trong lòng cô ít nhiều cũng đã để lại chút bóng ma tâm lý.
Lúc này nhìn cô lạnh lùng nhàn nhạt dõi theo mình, trong lòng ông ta vậy mà lại bắt đầu trống ngực đánh thình thịch.
“Ông chủ, bây giờ chúng ta vẫn còn có thể thương lượng tử tế, cháu cũng không muốn làm chuyện tuyệt tình quá đâu.”
Giọng nói của Phó Hề càng thêm nhẹ nhàng.
……
Sau khi Vệ Thuật học xong liền đi tới bên phía phòng thí nghiệm, phần lớn thiết bị trong phòng thí nghiệm này đều do anh tự bỏ tiền túi ra mua, cho nên nhà trường dứt khoát giao căn phòng thí nghiệm này cho đội ngũ của bọn họ sử dụng.
“Cuối cùng cũng sắp đến cuộc thi rồi, tao thực sự bị thiếu ngủ trầm trọng, đợi thi xong xuôi, tao phải ngủ một mạch ba ngày ba đêm liền,” Sau khi họp xong, Thiệu Thanh Minh vừa vươn vai lười biếng vừa nói.
Hứa Nham ở bên cạnh cũng có cùng cảm nhận sâu sắc, phụ họa theo: “Tao cũng thế, đến lúc đó phải ngủ cho trời đất quay cuồng mới được.”
“Mày ngủ mà còn đòi trời đất quay cuồng cơ à?” Chu Thuấn Vũ ở bên cạnh cười xấu xa trêu chọc.
Vệ Thuật không xen vào lời nào, chỉ đưa tay cầm lấy chiếc điện thoại đang cắm sạc trên chiếc bàn dài, lúc này mới phát hiện có một tin nhắn chưa đọc.
Là do Phó Hề gửi đến từ mười phút trước.
Anh bấm mở ra mới phát hiện, đó là một lịch sử chuyển khoản.
— 3216.5.
Có cả số tiền lẻ lẫn tiền chẵn.
Vệ Thuật nhìn một cái là hiểu ngay, đây chính là giá của bữa tối hôm đó anh đặt cho Phó Hề, tối qua anh mới vừa gửi ảnh chụp màn hình cho cô.
Chỉ là không ngờ tới, cô thực sự đã đòi lại được tiền từ chỗ ông chủ của cửa hàng tiện lợi.
Đến cả Vệ Thuật cũng muốn hỏi xem cô đã làm cách nào.
Sau khi Phó Hề chuyển tiền cho Vệ Thuật liền bận rộn quay lại với công việc.
Hứa Tuệ Tuệ ngó nghiêng xung quanh một lát, mới lặng lẽ không tiếng động mò đến bên cạnh cô hỏi: “Phó Hề, cậu nói gì với lão ta thế?”
“Không có gì đâu,” Phó Hề nói giảm nói tránh.
Hứa Tuệ Tuệ lại không tin: “Cậu không nói gì mà có thể chọc ông ta tức điên lên thành cái dạng đó à? Cậu không biết lúc nãy sắc mặt ông ta tệ đến mức nào đâu, trước đây tớ bị ông ta bắt quả tang lười biếng làm việc riêng, cũng chưa từng thấy ông ta giận đến mức này.”
Phó Hề mỉm cười, đúng lúc nghe thấy điện thoại rung lên.
Cô liền đưa tay lấy điện thoại, sau khi mở ra thì thấy tiền chuyển khoản đã bị trả về.
Phó Hề khẽ mím môi dưới, cô đoán Vệ Thuật phần lớn là sẽ không nhận số tiền này.
Nhưng dù sao đi nữa, cô cũng đã đòi được tiền từ chỗ ông chủ về rồi.
Số tiền này tổng không thể cứ để lại chỗ cô được.
Đúng lúc này, điện thoại của Phó Hề lại rung lên lần nữa, cô cúi đầu nhìn, là Vệ Thuật gọi điện tới.
Anh dường như thực sự không thích nhắn tin nhắn.
Cứ có việc là lại trực tiếp gọi điện thoại.
Phó Hề vội vàng đi tới góc vắng người bên cạnh rồi bắt máy.
“Số tiền đó sao anh lại không nhận?” Phó Hề lên tiếng trước.
Vệ Thuật ở đầu dây bên kia ngược lại lười nhác cười một tiếng, hỏi: “Hôm nay mấy giờ em tan làm?”
Hôm nay Phó Hề vừa vặn đổi ca, cô làm ca sáng nên đến sáu giờ là có thể tan làm rồi.
Mặc dù Phó Hề không biết tại sao anh lại hỏi chuyện này, nhưng vẫn thành thật nói: “Sáu giờ tối là em tan làm rồi.”
“Vậy chúng ta dùng số tiền này ra ngoài ăn một bữa đi.” Vệ Thuật thong thả đề nghị.
Phó Hề ngẩn ra, hoàn toàn không ngờ anh lại xử lý số tiền này như vậy.
Vệ Thuật dường như cảm nhận được sự do dự của cô, nhạt giọng nói: “Nếu em còn chuyển lại cho anh, anh sẽ không vui đâu đấy.”
Trong đầu Phó Hề lập tức nghĩ ngay đến đoạn tin nhắn thoại cô gửi tối qua.
— Vệ Thuật, anh đừng không vui mà.
“Được rồi,” Phó Hề không từ chối nữa.
Vệ Thuật tiếp tục hỏi: “Muốn ăn gì nào?”
Hỏi cô sao?
Phó Hề rất hiếm khi có món gì đặc biệt muốn ăn, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng nói: “Hay là chúng ta đi ăn tiệm mì hôm trước nhé?”
Mặc dù hôm nay không phải thứ Sáu, nhưng cô đột nhiên bằng lòng phá vỡ nguyên tắc của bản thân vì anh.
Chẳng ngờ, bên tai Phó Hề liền vang lên một tiếng cười thấp lười biếng: “Chúng ta có tận ba ngàn tệ cơ mà, đi ăn mì thì em định bao trọn cả quán mì luôn à?”
À, hình như cũng đúng thật.
Nhưng trọng tâm của Phó Hề lại va vào hai chữ “chúng ta” mà anh vừa nói.
Sự thân mật vô tình này lại càng dễ làm rung động lòng người.
Phó Hề im lặng một hồi lâu mới nói: “Hay là anh quyết định đi, em không rành bên này lắm.”
Vệ Thuật “ừ” một tiếng: “Được, để anh đặt.”
Nửa tiếng sau, Phó Hề nhận được một tin nhắn từ Vệ Thuật, đó là thông tin của một nhà hàng. Phó Hề bấm vào xem, thấy đây là một nhà hàng món Hoa mang phong cách tân cổ điển, những bức ảnh bày trí món ăn tinh tế lọt vào mắt đều toát lên mùi tiền đắt đỏ.
Vệ Thuật: 【 Chỗ này được không? 】
Phó Hề lập tức trả lời: 【 Được ạ. 】
Vệ Thuật: 【 Khi nào tan làm thì nhắn anh một tiếng, anh qua đón em. 】
Khi Phó Hề nhìn thấy dòng tin nhắn này xuất hiện trên giao diện điện thoại, suýt chút nữa cô đã làm rơi điện thoại khỏi lòng bàn tay.
Anh muốn đến đón cô sao?
Phó Hề nghĩ ngợi một lát, vẫn từ chối: 【 Không cần đâu ạ, em tự đi qua đó là được rồi. 】
Cửa hàng tiện lợi người qua kẻ lại tấp nập, chiếc xe của anh lại cao điệu như vậy, đỗ ở đó lề đường một lúc, ai đi ngang qua cũng sẽ ngoái nhìn thêm vài cái. Phó Hề cảm thấy tạm thời cô vẫn chưa muốn biến mình thành đối tượng bị bàn tán và đăng bài điên cuồng trên trang bách khoa học đường vào ngày mai.
Vệ Thuật dường như hiểu được ý cô, cũng không hề gượng ép.
Cũng may nhà hàng của anh chọn không tính là quá xa trường học, chỉ có thể nói vị trí của Đại học Giang quá mức đắc địa, bởi vì nằm ngay trung tâm thành phố, cho nên kiểu nhà hàng Kim Cương Đen này mới có thể xuất hiện ở ngay gần đây.
Sau khi Phó Hề tan làm, cô thu dọn đồ đạc rồi rời đi với tốc độ nhanh nhất.
Hứa Tuệ Tuệ ở phía sau định gọi theo nói thêm vài câu, nhưng bóng lưng của cô đã biến mất nơi cửa tiệm.
Phó Hề vẫn đạp chiếc xe đạp của mình, cô rất thích đi xe đạp, đón lấy làn gió đêm mát rượi để đi đến một cuộc hẹn.
Khi cô đạp xe tới gần nhà hàng, nơi này có vẻ là một khu phố nghệ thuật, có rất nhiều nhà hàng ẩn mình trong từng căn biệt thự Tây cổ kính, biển hiệu lại không hề bắt mắt, mang theo một phong vị vô cùng thấp điệu mà nhã nhặn.
Mặc dù Phó Hề không phải là người mù đường, nhưng đứng trước những căn biệt thự Tây có kiến trúc tương tự nhau như thế này, cô vẫn không tránh khỏi có chút hoang mang.
Ngay khi Phó Hề đang chăm chú nhìn biển chỉ đường để nghiên cứu kỹ lưỡng, một giọng nói lười nhác bỗng vang lên giữa màn đêm: “Phó Hề.”
Phó Hề quay đầu lại, liền thấy một bóng người từ dưới ánh đèn đường thong thả bước tới. Vệ Thuật mặc một chiếc áo khoác denim bên ngoài, kết hợp cùng chiếc quần dài ống đứng màu đen, bởi vì dáng quần không phải kiểu thụng rộng nên càng tôn lên đôi chân dài vô cùng hút mắt của anh.
Anh cứ thế chậm rãi bước lại gần, tuy thần sắc có vẻ hờ hững lạnh nhạt, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên một độ cong nhạt.
“Nhà hàng ở phía trước kìa,” Vệ Thuật nói một câu, rồi thuận tay đỡ lấy tay lái chiếc xe đạp của cô.
Phó Hề buông tay ra, để mặc anh dắt xe đi.
Hai người sánh bước bên nhau, nhanh chóng đi tới trước cửa nhà hàng.
Nhân viên phục vụ ở cửa rất nhanh nhẹn, vừa thấy hai người họ đi tới liền chủ động mở cửa.
“Ở đây có chỗ đỗ xe này không ạ?” Phó Hề hỏi.
Nhân viên phục vụ khách khí gật đầu: “Có ạ, thưa tiểu thư.”
Sau khi Vệ Thuật đỗ xe của cô gọn gàng xong xuôi, hai người mới cùng nhau bước vào trong nhà hàng.
Bởi vì đã đặt lịch hẹn từ trước, nhân viên phục vụ chủ động dẫn đường cho họ. Sau khi đi xuyên qua đại sảnh treo những chiếc đèn chùm pha lê rực rỡ lung linh, họ đi tới một vị trí sát bên cửa sổ. Trên mặt bàn bày một chiếc chân nến nhỏ khắc hoa văn hình thoi tinh xảo, ngọn lửa nhỏ đung đưa nhè nhẹ trong chiếc cốc nến, nhuộm lên không gian xung quanh một tầng hào quang màu vàng ấm áp, dịu dàng.
Sau khi Phó Hề ngồi xuống, cô cứ chăm chú nhìn vào chiếc cốc nến nhỏ trên bàn một hồi lâu.
“Thích à?” Vẫn là Vệ Thuật chủ động lên tiếng hỏi trước.
Phó Hề gật đầu, cô khẽ nói: “Đây là lần đầu tiên em có cảm giác ngọn lửa lại mềm mại, dịu êm đến thế.”
Kiểu miêu tả gì thế này?
Nhưng sau khi nghe cô hình dung như vậy, khi tầm mắt của Vệ Thuật rơi vào ngọn lửa nhỏ trong chiếc cốc nến, ánh mắt anh cũng không tự chủ được mà dịu đi vài phần, hoặc có lẽ chính ngọn lửa màu cam ấm áp này đã nhuộm lên đôi mắt mang tone màu lạnh của anh một tia ấm áp.
Nhân viên phục vụ mang đến một cuốn menu dày cộp, đưa cho Vệ Thuật.
Vệ Thuật ngẩng đầu lên nói: “Phiền anh lấy cho tôi hai cuốn.”
Nhân viên phục vụ lập tức mỉm cười xin lỗi: “Vâng, thưa anh.”
Sau đó, nhân viên phục vụ nhanh chóng lấy một cuốn menu khác đưa cho Phó Hề. Đối với tình huống nhỏ này, Phó Hề không mấy để tâm, cô chỉ nhận lấy rồi lật xem một cách nghiêm túc.
Quả nhiên, kiểu nhà hàng như thế này giá cả vô cùng đắt đỏ.
“Có món gì muốn ăn không?” Vệ Thuật khẽ đảo mắt nhìn sang phía cô hỏi.
Phó Hề vẫn đang lật menu: “Hay là anh gọi món đi, em không rành gọi mấy cái này lắm.”
Vệ Thuật cũng không từ chối, anh lật xem menu, tùy ý gọi vài món ăn, liền nghe thấy Phó Hề hỏi: “Ở đây các anh có tính phí phục vụ không ạ?”
“Có 10% phí phục vụ ạ,” Nhân viên phục vụ mỉm cười đáp lời.
Phó Hề gật đầu, nhìn sang Vệ Thuật: “Được rồi, gọi thêm nữa là vượt quá hạn mức cho phép đấy.”
Vệ Thuật nhướng mày một cái nhưng không hề phản đối, mà trực tiếp đưa cuốn menu trong tay trả lại cho nhân viên phục vụ: “Vậy thì cứ thế này trước đi.”
Sau khi nhân viên phục vụ rời đi, Vệ Thuật nhìn Phó Hề hỏi: “Sao em biết là sẽ vượt quá hạn mức?”
“Em tính nhẩm đại thôi mà,” Phó Hề mỉm cười một cái.
Vệ Thuật không gặng hỏi thêm nữa, hai người liền rơi vào một khoảng im lặng ngắn ngủi.
Phó Hề hướng mắt nhìn ra xung quanh, trong đại sảnh rộng rãi dường như các bàn đều đã kín chỗ, hơn nữa phần lớn cơ bản đều là một nam một nữ, ánh nến đung đưa mang theo bầu không khí có chút mập mờ, trên bàn còn bày những bó hoa vô cùng nổi bật.
Cô chớp chớp mắt, muộn màng nhận ra bầu không khí ở nơi này dường như có gì đó không đúng lắm.
Vệ Thuật thấy ánh mắt cô nhìn về nơi cách đó không xa, bèn nghiêng đầu nhìn theo. Bàn ở phía không xa kia có lẽ là một cặp đôi đang hẹn hò, trên bàn rải những cánh hoa hồng, trên chiếc sofa da thật màu nâu nơi cô gái đang ngồi cũng đặt một bó hoa tươi rực rỡ, đọng nước.
“Thích cái đó à?” Vệ Thuật đột nhiên lên tiếng hỏi.
Phó Hề vốn dĩ chỉ là nhìn ngó xung quanh, nghe vậy, cô lập tức lắc đầu: “Không phải.”
Cô hoàn toàn không có ý ám chỉ điều gì cả.
Vì sợ Vệ Thuật sẽ tiếp tục chủ đề này, Phó Hề liền hạ thấp giọng nói: “Sau này anh đừng mời em đến những nhà hàng như thế này nữa, đắt đỏ quá.”
“Cũng đừng đặt cho em những phần đồ ăn ngoài đắt tiền như vậy nữa.”
Vệ Thuật vốn đang tựa lưng thong thả vào ghế, khi nghe thấy câu nói này, anh chậm rãi ngồi thẳng dậy.
Đôi mắt đen dài hẹp của anh nhìn chăm chú vào Phó Hề, đáy mắt hiện lên vẻ nghiêm túc chưa từng có: “Phó Hề, anh không có ý gì khác.”
Sau đêm đầu tiên của hai người, việc Vệ Thuật liên tục đặt những bữa tối đắt tiền như vậy rất dễ khiến người ta liên tưởng đến những điều không hay, thậm chí còn sinh ra hiểu lầm rằng anh đang dùng tiền để đuổi khéo.
Phó Hề ngẩng mặt lên, một đôi mắt vô cùng trong trẻo cũng thẳng thắn nhìn vào anh: “Em không hiểu lầm đâu.”
Cô không tự ti đến mức nghĩ rằng Vệ Thuật đang dùng tiền để đập vào mặt mình.
“Có những người chính là như vậy, khi muốn tốt với một ai đó thì sẽ đối xử một cách rất chân thành.” Nụ cười của Phó Hề nhạt nhẹ: “Em sẽ xem điều này như việc anh chỉ đang muốn đối xử tốt với em hơn một chút mà thôi.”
Sự thấu hiểu và thông tuệ của thiếu nữ giống như một viên đá nhỏ ném vào lòng hồ, khiến cõi lòng Vệ Thuật dấy lên từng lớp, từng lớp gợn sóng.
Tuy rằng rất khẽ khàng nhưng thực sự đã làm mặt hồ tâm cảnh của anh lay động.
Vệ Thuật khẽ nghiêng đầu sang một bên, nhạt giọng nói: “Vậy thì tốt.”
Cũng may nhân viên phục vụ đã đi tới lên món khai vị, phá vỡ bầu không khí có chút mập mờ mơ hồ này.
Phó Hề nhìn chiếc đĩa mà nhân viên phục vụ vừa đặt xuống, bỗng nhiên mỉm cười một cái.
Vệ Thuật nhìn cô, tuy không nói lời nào nhưng ý tứ dò hỏi nơi đáy mắt vô cùng đậm đặc.
Phó Hề chỉ chỉ vào món ăn trước mặt: “Anh xem, cái đĩa to như thế này mà chỉ có một chút xíu đồ ăn thôi.”
Cô còn dùng lòng bàn tay để ra bộ làm cử chỉ so sánh nữa.
Vệ Thuật rất hiếm khi nhìn thấy dáng vẻ hoạt bát này của cô, cô lúc nào cũng im lặng, ít nói, lúc này trông cô lại có phần sống động hẳn lên.
“Nếm thử đi,” Vệ Thuật hơi hất cằm ra hiệu cho cô động đũa.
Phó Hề không khách sáo, cô gắp một miếng, nghiêm túc nếm thử một lát rồi mới thở phào nhẹ nhõm: “May quá, ngon lắm ạ.”
Vệ Thuật khẽ nhướng mày: “Ngon mà em còn thở dài à?”
Phó Hề: “Em là đang cảm thấy may mắn vì nó ngon đấy, chứ nếu không đồ ăn vừa ít vừa dở thì chúng ta đến đây ăn cơm chẳng phải là chuốc bực vào người sao.”
Lời này nói ra làm Vệ Thuật có chút không hiểu, anh hỏi: “Chuốc bực gì cơ?”
Phó Hề chỉ chỉ vào trán mình, nhấn mạnh từng chữ: “Làm. Kẻ. Ngốc. Bị. Bịp. Tiền.”
Vệ Thuật ngẩn ra, ngay sau đó liền bật cười khẽ, rồi dần dần không nhịn được nữa, đến cả lồng ngực cũng bắt đầu chấn động theo từng tràng cười. Anh tì người vào bàn, sự vui vẻ như đang truyền qua chiếc bàn thông qua những nhịp rung khẽ khàng ấy.
Đây là lần thứ hai rồi.
Vệ Thuật lại có thể cười thành ra thế này trước mặt cô, rõ ràng anh trông có vẻ là một người vô cùng lạnh lùng và xa cách.
Cười xong, Vệ Thuật lại thong dong dựa vào lưng ghế: “Có chút không nhịn được cái sự hài hước ngầm này của em.”
Phó Hề vốn không phải kiểu người thích nói đùa, chỉ là thỉnh thoảng cô lại thốt ra vài câu khiến người ta dở khóc dở cười.
Nhưng hết lần này đến lần khác, Vệ Thuật dường như lại rất tận hưởng điều đó.
Cũng may sau đó các món ăn tiếp tục được dâng lên, Phó Hề không còn những lúc xuất thần đầy tính hài hước ngầm như vậy nữa.
Vệ Thuật cũng có thể thảnh thơi dùng bữa.
Trong lúc chờ đợi món chính, Vệ Thuật lại chủ động mở lời trước: “Nhưng có một chuyện, anh thực sự rất tò mò đấy.”
“Vâng, chuyện gì ạ?” Phó Hề chớp chớp mắt.
Vệ Thuật hỏi: “Em đã làm cách nào để đòi lại tiền từ chỗ ông chủ của em vậy?”
Mặc dù Phó Hề không kể lại quá trình, mà chỉ dứt khoát chuyển thẳng số tiền đó cho anh.
Nhưng Vệ Thuật lại cảm thấy, quá trình này chắc chắn phải diễn ra vô cùng đặc sắc.
Phó Hề thấy anh cứ gặng hỏi chuyện này, trên khuôn mặt nhỏ nhắn ngoan ngoãn hiện lên nụ cười nhạt: “Em nói với ông ta là, nếu ông ấy không trả lại tiền, em chỉ còn cách lên trang bách khoa học đường bêu rếu chuyện ông ta ăn trộm đồ ăn ngoài của em thôi.”
Khụ.
Hoàn toàn không có sự chuẩn bị trước, Vệ Thuật đang bưng ly nước lên uống liền bị sặc.
Ngón tay anh bỗng siết chặt lấy thành ly, vội vàng quay mặt đi, cố sức nén lại tiếng ho sắp bật ra. Thế nhưng cổ họng lại liên tục cuộn trào, cộng thêm cảm giác đau rát do nước sặc thẳng vào phổi khiến gân xanh trên mu bàn tay anh lập tức gồ lên.
Phó Hề thấy tình hình như vậy, vội vàng đưa tấm khăn ăn chưa dùng đến ở trước mặt mình qua cho anh.
Lúc này Vệ Thuật mới đặt ly nước xuống, vội vã nhận lấy khăn ăn, nghiêng đầu che đi bờ môi mình.
Anh ho trầm đục vài tiếng, rõ ràng là bị sặc không hề nhẹ.
Phó Hề vẻ mặt đầy lo lắng nhìn anh, mãi cho đến khi Vệ Thuật đỡ hơn rất nhiều, tiếng ho khan khe khẽ mới vang lên.
“Em xin lỗi.” Phó Hề có chút áy náy.
“Không sao đâu.” Giọng Vệ Thuật hơi khàn đi.
Phó Hề thấy lúc này anh còn nói lời xin lỗi với mình, trong lòng lại càng thêm tự trách: “Thật ngại quá, đáng lẽ em không nên nói chuyện lúc anh đang uống nước.”
“Không phải do em nói chuyện đâu,” Vệ Thuật lại khẽ khục hặc một tiếng, lần này giống như là đang thanh giọng hơn.
Vệ Thuật bật cười một tiếng: “Anh chỉ là không ngờ tới, em lại dùng đến phương pháp này.”
Lúc này Phó Hề mới hiểu ra nguyên do.
Cô bất đắc dĩ nói: “Thì cũng hết cách rồi ạ, ông chủ ban đầu kiên quyết không chịu chuyển khoản trả lại tiền cho em mà.”
“Em không sợ ông ta sa thải em à?” Vệ Thuật hỏi.
Dù sao giữa ông chủ và nhân viên thì ông chủ bẩm sinh đã luôn ở thế thượng phong, nhân viên cùng lắm cũng chỉ dám mắng thầm sau lưng, còn kiểu cứng rắn như Phó Hề thì đúng là hiếm thấy.
Phó Hề lại chẳng mấy bận tâm: “Chuyện đó vô tư mà, ở đâu mà chẳng là làm thu ngân chứ. Em đã nói với ông ấy rồi, cửa hàng tiện lợi ở phía tòa ký túc xá cũng đang tuyển nhân viên kìa. Sau khi em lên trang bách khoa học đường đăng bài xong, nếu ông ấy dám sa thải em, em sẽ qua cửa hàng tiện lợi bên kia ứng tuyển ngay.”
“Đến lúc đó ông ấy vừa phải chịu sự chỉ trích, chửi bới của mọi người, mà việc làm ăn của cửa hàng tiện lợi cũng sẽ tụt dốc không phanh.”
“Chọn hạt vừng hay quả dưa hấu, tự ông ấy chọn thôi.”
Nghe đến đây, Vệ Thuật không khỏi nghĩ bụng, xem ra ngoài việc trả tiền ra thì ông chủ đúng là không còn con đường thứ hai nào để đi nữa thật.
Cô dường như thực sự rất biết cách nắm thóp người khác.
Trông thì có vẻ trầm lặng lại ngoan ngoãn, nhưng thực chất bên trong lại vô cùng sắc sảo, kiên định.
“Em làm như vậy có phải là hơi xấu tính không?” Thấy Vệ Thuật không nói lời nào, Phó Hề khẽ giọng hỏi.
Vệ Thuật lại khẽ lắc đầu: “Như thế mới không bị người khác bắt nạt.”
“Rất tốt.”
Có lẽ do chủ đề câu chuyện đã được mở ra nên sau đó hai người nói chuyện không còn gượng gạo như trước nữa, bầu không khí suốt bữa ăn diễn ra vô cùng hòa hợp.
“Xem ra bữa tối nay khá hợp khẩu vị của em đấy.”
Lúc sắp kết thúc, Vệ Thuật nhìn vào chiếc đĩa trước mặt cô, đột nhiên lên tiếng.
Phó Hề cũng cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới phát hiện đồ ăn trong đĩa của mình quả thực đã được ăn sạch sẽ từ lúc nào.
Chẳng biết từ bao giờ, cô nhận ra lần này mình có vẻ đã ăn rất nhiều, rất nhiều.
Lúc tính tiền, Phó Hề giống như một đứa trẻ tiểu học tranh giành trả lời câu hỏi, thoắt cái đã đứng phắt dậy, tự nguyện xung phong: “Để em trả tiền cho.”
Lần này Vệ Thuật không tranh giành với cô nữa.
Anh để mặc cô trả tiền, cuối cùng dưới ánh nhìn của nhân viên phục vụ, anh dõi theo Phó Hề: “Cảm ơn em vì bữa tối nhé.”
Khi hai người đi ra bên ngoài, Phó Hề đột nhiên dừng bước.
“Lúc nãy sao anh lại cảm ơn em?”
“Hửm?” Vệ Thuật nhướng mày.
Phó Hề nói: “Đây vốn dĩ là tiền của anh mà, chỉ là tạm thời để ở chỗ em thôi. Tính ra thì lần này vẫn là anh mời em ăn đồ ăn đấy chứ.”
Cô khẽ mím môi dưới, hạ quyết tâm nói: “Đợi đến lần tới em được nghỉ, em sẽ lại mời anh ăn cơm nhé.”
Lần tới sao.
Vệ Thuật nghe thấy hai chữ này, tâm trạng bỗng trở nên vui vẻ một cách vi diệu.
“Được, vậy thì hẹn lần tới.”
Hai người đi tới bên cạnh chiếc xe đạp của Phó Hề, Phó Hề cất lời hỏi: “Anh làm sao quay về?”
“Anh bắt xe tới đây,” Vệ Thuật như bị ma xui quỷ khiến mà nói dối.
Rõ ràng là anh đã tự lái xe của mình đến.
Phó Hề nghe vậy, liền chủ động đề xuất: “Hay là anh quét mã một chiếc xe đạp xanh công cộng đi, tụi mình cùng đạp xe về?”
Cuối cùng, Vệ Thuật thực sự đã đến bên lề đường quét mã một chiếc xe đạp công cộng màu xanh.
Anh thậm chí còn vì đôi chân quá dài mà buộc phải nâng yên xe lên hết cỡ. Phó Hề lúc này đã yên vị trên xe của mình ở bên cạnh, cô chống chân, giữ im lặng dịu dàng chờ đợi anh.
Cho đến khi Vệ Thuật đạp xe tiến lên song hàng, Phó Hề mới quay đầu liếc nhìn anh một cái, lên tiếng an ủi: “Tuy là chiếc xe đạp công cộng này không ngầu bằng xe của anh, nhưng anh đạp trông vẫn rất đẹp trai đấy.”
“Đi thôi,” Vệ Thuật hơi hất cằm.
Thế là hai người sóng vai cùng nhau đạp xe về phía trước. Làn gió đêm đầu thu mang theo sự mát mẻ, nhưng len lỏi trong đó cũng có cả một chút se se lạnh.
Trên con phố dịu dàng được ánh đèn đường bao phủ, khi cô gái bên cạnh đang mải miết đạp xe, mái tóc dài đen nhánh bị gió thổi tung, bay lượn giữa không trung, nhưng cô lại hoàn toàn chẳng bận tâm.
“Vệ Thuật, nhanh lên chút đi!” Phó Hề thấy anh cứ đạp thong dong chậm rãi, liền đạp xe lên phía trước một đoạn rồi ngoảnh lại gọi một tiếng đầy nhẹ nhàng, hoạt bát.
Làn gió đêm vào khoảnh khắc này như thổi tan đi mọi muộn phiền, âu lo.
“Rượu vẫn đây, cảnh vẫn đây, chỉ có tuổi trẻ là không trở lại.” (*)
(*) Cụm câu gốc 欲买桂花同载酒, 终不似, 少年游. Đây là một câu rất nổi tiếng trong bài 《Đường Đa Lệnh·Lá Lau phủ kín bãi sông》 của Lưu Quá. Đây cũng là một trong những câu thơ khiến người ta cảm nhận rất rõ nỗi tiếc nuối về thời thanh xuân đã đi qua
Gió là tự do, và họ cũng vậy.
Khi đến con phố bên ngoài khu chung cư cũ kiểu cũ của Phó Hề, cô đưa tay lên vén lại mái tóc dài bị gió thổi làm cho rối bời, lúc này mới lên tiếng: “Cảm ơn anh đã đưa em về nhà.”
“Nghỉ ngơi sớm đi,” Vệ Thuật gật đầu.
Phó Hề sau đó liền đạp xe đi vào trong.
Vệ Thuật vẫn ngồi trên xe, đôi chân dài tùy ý chống xuống bên lề đường, lẳng lặng dõi theo bóng lưng dần rời xa của cô.
Bỗng nhiên, trong đầu anh lại nảy ra một suy nghĩ.
Lần này, cô không hề mời anh lên nhà ngồi chơi nữa.

Leave a Reply